PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “xa

Hay là thế, ta yêu nhau

Đã bấy lâu, hai đứa cách xa nhiều hơn, ít chuyện trò hơn. Anh bước đầu chập chững bước vào chỗ làm mới, với yêu cầu thích ứng cao, anh chỉ tập trung cho cái công việc hiện ra trước mắt ý. Em vào giai đoạn cuối của cuộc đời sinh viên, thực tập và luận văn ngổn ngang chất chồng, em cũng luôn dồn tâm trí lực cho mọi việc được như ý. Hai đứa tự cho nhau thời gian xa cách mà chẳng ai bảo ai.

Ngày quen em, anh vẫn đang tay trong tay, chăm lo cho một người con gái khác. Anh yêu cô gái đó thật nhiều, nhiều như anh cũng đã dành tình cảm cho em. Ngày trái tim anh tan vỡ, chúng ta có thêm chút thân quen. Em ở bên anh, lắng nghe những nhọc nhằn khổ sở của anh, hay đôi lúc là ngồi nhìn anh ấm ức, giả bộ cười nhạt nhoà trong từng câu nói về người cũ. Anh coi em như em gái, luôn nghe và quan tâm đến anh, chịu nghe lời anh. Và anh cũng chẳng một lần to tiếng được với em. Anh chỉ biết trút cái u sầu của mình mà không hỏi han em được gì nhiều.

———-

Em cứ lẳng lặng nghe, và đôi khi có những góp ý cho anh, chỉ ra anh là một người con trai hiếm thấy, anh có tình cảm, có niềm tin và tiếng cười, em không muốn anh đánh rơi những thứ quý giá đó chỉ vì một thứ tất yếu phải xảy ra. Ngày quen anh, em vẫn là một cô gái có nhiều chàng theo đuổi, em nhởn nha với họ vì ghét cái kiểu bóng gió đón đầu của họ, đơn giản vì họ chỉ muốn giành được em. Gặp anh, khi anh đang còn bên một người con gái khác. Anh lạnh lùng thờ ơ với em, và chính em cũng ghét cái thái độ đó của anh. Em ghét anh bởi anh ko đặt em vào trung tâm của mọi người. Anh chỉ tròn vai với cái danh “người yêu” của cô gái õng ẹo lả lơi kia, và bỏ qua một người nhẹ nhàng, xinh tươi ko kém phần, là em. Ghét anh, nhưng cũng thương anh. Em chủ động liên lạc để giúp anh nhìn ra cái sự thật phũ phàng của đôi đũa lệch mà anh đang là một chiếc trong đó, để anh phải thấy em cũng đáng được chú ý và quan tâm. Nhưng chẳng cần em phải nói gì, chẳng cần em phải làm gì, cô ta rời bỏ anh để theo một gã trai khác, không hơn anh điều gì, trừ tiền ra. Em bất đắc dĩ đóng vai trò cái thùng rác cho anh rơi lệ, cho anh trút sầu. Chẳng biết sao một cô gái như em vẫn cứ chấp nhận điều đó.

Ngày tháng trôi, anh trở lại với cuộc sống, trở lại với bản thân anh, nhưng em thì vẫn chưa đạt được ý định của mình. Anh coi em như một người em gái, chiều chuộng, nhẹ nhàng, và chẳng quát mắng bao giờ. Anh thường kệ cho chuyện riêng mà em kể. Chuyện em kể rằng em mới quen một chàng trai thường luôn cười, một người sâu lắng trong tình cảm, và em mong người đó là người yêu của em. Anh chỉ cho rằng đó là một chàng trai may mắn và người đó sẽ hợp với em hơn cả anh. Em buồn lắm!

Rồi cái ngày mà em biết là ngày nguời cũ của anh tổ chức đám cưới, vào ngày đó, anh nói anh đã yêu em từ lâu. Em hiểu, em biết anh cần một chỗ dựa hơn là anh đã thật lòng yêu em. Em cũng vui lắm, nhưng lại chợt buồn cho chính em và cả anh nữa.

—————

Suốt thời gian quen nhau lúc sau, anh biết em mong chờ điều gì từ anh. Anh cảm nhận được sự ưu ái trong tình cảm mà em dành cho anh, nhưng anh thấy mình không xứng đáng, rồi cứ hời hợt với những câu chuyện em kể, kể về một góc cạnh nào đó của anh. Anh còn những mối lo, anh còn không dám chắc về tình cảm cũ của mình, sẽ là lừa dối em nếu anh nói anh yêu em quá sớm, anh không muốn thế. Em thì thường lắng nghe anh tâm sự về chuyện cũ, em thường lo lắng sốt sắng nếu anh vẫn còn chưa dứt được mối tình hờ, nên anh gặp em dễ nhất là khi anh phải buồn. Ngồi cũng em, muốn chuyện trò những điều gì khác, nhưng anh vẫn thích cách em quan tâm, nhắc nhở anh phải mạnh mẽ thế nào. Anh ích kỷ nhỉ.

Ngày anh trở lại thành phố. Cũng là ngày mà anh nghe được rằng, mối tình xưa sẽ lấy chồng. Sau chuyến công tác xa nhà, xa em, anh biết tình cảm và trái tim mình dành cho ai, tự nhủ sẽ nói ra điều anh ấp ủ, ngay khi gặp nhau. Nhưng anh thấy chút gì đó buồn nơi em.

—————

Và thế là chúng ta yêu nhau. Cho đến giờ cũng khá lâu rồi. Nhưng lại cách trở bởi công việc của mỗi đứa, hay bởi chúng ta chưa thực sự dành trọn tình cảm cho nhau!?!?

Sau khi công việc mới của anh đã ổn định, những khủng hoảng tạm qua đi. Anh ngồi và nhớ lại quãng thời gian chúng ta thường hẹn nhau bên quán vỉa hè và kể về mối tình cũ của anh. Anh đã hiểu chúng ta xa cách bởi điều gì. Anh vẫn còn yêu em nhiều lắm và anh sẽ không để mất em.

Những ngày em chuẩn bị bảo vệ tốt nghiệp, anh trở lại quan tâm, chăm lo và yêu thương. Nhiều hơn cả những gì anh đã dành cho em suốt thời gian dài yêu nhau. Anh biết em cũng vui hơn xưa nhiều, em chịu tập trung hơn cho tương lai.

Rồi anh sẽ lại cùng em dạo phố, lại cùng em ngắm cầu đêm, lại cùng em đi đi về về mặc cho trời mưa hay rét buốt. Anh sẽ ngồi đối diện em và cùng trò chuyện, chuyện anh, chuyện em, mà không có câu chuyện nào cho người thứ 3. Hai đứa sẽ trở lại bãi đá xưa để anh hét lên rằng anh muốn yêu em, và em sẽ ngượng ngùng thì thầm với anh, như ngày anh trở lại thành phố.

Rằng [:”) hay là thế, ta yêu nhau! :”) ]


Yêu thương không xa

Có những ngày chợt nắng chợt mưa như vậy, như chính ngày mà chúng tôi gặp nhau.

Bình minh đến sớm hơn mọi khi bởi 1 tin nhắn đơn giản từ 1 số quen thuộc. Em báo tôi dậy sớm để chạy ra ban công ngó mặt trời. Hôm nay đúng là ngày nắng lạ trở về. Sau suốt hơn 2 tháng dài trời âm u chỉ trực đổ nước xuống thành phố của chúng tôi. Vậy là cái hẹn đi ngắm phố đã đến lúc được thực hiện. Khẩn trương hơn để có thể đón được thêm chút nắng trên cầu, tôi vòng qua đón em vội vã. Bình minh buổi sớm thật sảng khoái, lại được ngồi cùng em, được ngó người dân vội vã đạp xe qua cho kịp chợ sáng, được đón cái gió mát lạnh từ con sông, và chụp cảnh mặt trời lơ lửng phía góc sông.

Ngày nắng lạ 3 tháng trước. Ngày mà giữa mùa đông ảm đạm bỗng có chút nắng hắt hiu. Tôi đi bộ dọc theo cây cầu để tìm vài góc nắng, vài góc hối hả, vài góc buồn còn vương của mối tình cũ. Nắng giữa mùa âm u ấy, phảng phất hắt từng vệt hờ hững giữa trời. Tôi ngắm và bắt từng vệt đó vào trong máy. Tôi mê thiên nhiên bình dị như vậy, tôi mê cây cầu cổ cũ kỹ này, và cả dòng sông rạo rực phía dưới. Nắng lạ dần xuyên thủng cả một vùng mây lớn khi tôi ra đến giữa cầu. Sáng, người đi làm qua lại đông, tôi thì vẫn ngửa cổ ngó trời mây nắng, thi thoảng cũng lưu lại vài khoảnh khắc còng lưng vớt vả mồ hôi đạp chiếc xe hàng của người bán rau, bán hoa. Chợt thấy nóng gáy khi mà áo lớp trong lớp ngoài vẫn che chắn đầy đủ, tôi nhìn lại phía cầu đã qua, có một tay máy khác đang chĩa ống thẳng vào cái mặt ngơ ngơ chưa kịp phơn phởn hứng khởi của tôi. Hiếm khi tôi dạo cầu sớm mà lại gặp được người cùng chí hướng như vậy, nên tất nhiên tôi vui chứ, nhưng ko thích được ưu ái nhét vào khung ảnh nào cả. Phía xa đó là 1 cô gái trẻ, là em.

Em chạm tôi ở một vài đam mê và góc ảnh. Có lẽ vì thế mà gặp được nhau giữa cây cầu ấy. Những ngày âm u kéo dài, chẳng còn được dạo bộ trên cầu để tìm nắng. Tôi thường ở nhà và chuyện trò với em về những góc ảnh cũ. Những câu chuyện xoay quanh vài bức ảnh trên cầu, vài bức trong phố, và cả một vài chuyến du lịch xa. Nhưng em chưa bao giờ nói về khung ảnh có tôi, còn tôi thì chẳng lưu lại được góc nào của em, chỉ có đôi chút hình ảnh trong trí nhớ vẫn đang bộn bề kỷ niệm cũ.

Đoạn cuối cây cầu là nơi tôi thích nhất, phía dưới lòng sông là chỗ nước cạn, có những chiếc thuyền nhỏ neo đậu, có những mảng rau xanh, có rêu và cỏ bên bờ. Tôi vẫn đi trước em vài bước, thi thoảng nói với lại vài câu bình luận. Trời thì dần chuyển màu mây đen, và thật nhanh nhỏ xuống vài giọt mưa báo hiệu. Chẳng kịp đi cho hết cây cầu, tôi gọi em vào trú tạm dưới 1 góc nhỏ của cái chòi nơi góc cầu. Chụp mưa, thêm ít chuyện trò, chụp người hối hả trốn mưa, lại đưa ra vài câu ko đầu ko cuối, chụp thêm những con thuyền nhỏ bé trên mặt sông chi chít điểm mưa. Có thêm chút gió lạnh lẽo vèo qua, hắt theo ít mưa vào 2 kẻ lang thang trên cầu. Nắng lạ chỉ chợt ghé qua rồi lại nhường cho mưa bao trùm cả cây cầu cũ kỹ, phủ lên góc buồn của tôi. Còn em đứng nhìn con thuyền le loi đang rẽ nước trong mưa.

Suốt hơn 2 tháng trông chờ lại được thấy nắng trên cầu, hôm nay, tôi lại được cùng em ngắm sông, ngắm cầu, ngắm nắng dát vàng 1 dải sông, ngắm người hối hả. Hạnh phúc với tôi bây giờ không chỉ có thế, mà còn là ngắm người bên cạnh tôi giữa cây cầu ấy.


Ngày em xa anh… đông lạnh hơn – vnexpress

Sáng nay bước ra khỏi cửa, từng làn gió lạnh buốt thổi vào làm anh cảm nhận cái rét run người, sao lại lạnh đến thế nhỉ? Những lúc bên em anh thường bảo: mùa đông Hà Nội chẳng lạnh tí nào cả, đúng là “mùa đông không lạnh mà”.

Thế nhưng, hôm nay cái lạnh ấy làm lòng anh như co ro, khép lại vì em đã không ở bên anh, không nhắn nhủ những lời ấm áp đến anh như hôm nào nữa … Đã là ngày thứ ba, kể từ lúc anh nói ra những lời nói trong vô thức làm lòng em bị đau đớn, tổn thương và em đã đi đến một nơi nào đó để tránh mặt anh, từng giây phút kể từ sau buổi tối ấy, anh vẫn dõi bước trên từng con đường, từng địa điểm thân quen để tìm kiếm em với hy vọng mong manh… Ước gì … đã có những lúc anh biết kiềm chế hơn trong những lời nói, ước gì … anh luôn nhìn vào mắt em để hiểu được rằng em luôn trách hờn anh !!!

Anh – một người con trai Nam, đã bỏ miền đất hứa đi theo tiếng gọi tình yêu, đến với Hà Nội để anh từng ngày được gần em hơn, giữa một phương trời hoàn toàn xa lạ, anh chỉ có mình em làm người bạn, người em và là người yêu thương, sẵn sàng sẻ chia và tha thứ cho anh những lỗi lầm mắc phải … Ở bên em, anh cảm nhận được một tình yêu và hạnh phúc thật sự mà anh đã tìm kiếm trong nhiều năm tháng qua.

Thế nhưng, sống mãi trong sự ấm áp, yêu thương và luôn có em kề bên nên anh dường như không cảm nhận được rằng em luôn là người quan trọng nhất với anh và rồi anh đã mắc phải sai lầm ấy – Sai lầm đã khiến em bị tổn thương và em bước ra đi.

Hôm nay anh lại bắt đầu một chuyến công tác mới đi Thái Bình – Nam Định, khác với những chuyến công tác trước, anh không còn cái cảm giác hăm hở, anh không còn những kế hoạch, những sự chuẩn bị để cho 1 chuyến công tác vẹn toàn như trước nữa – chuyến đi này với anh đầy sự thử thách, khó khăn vì bên anh không còn em luôn động viên, quan tâm và nhắn nhủ rằng em đợi ngày anh trở về. Không có em bên cạnh, anh nhận ra mình yếu đuối hơn, anh không thể làm được việc gì nên hồn cả, anh bất giác thấy mình thật kém cỏi, anh bắt đầu sợ bóng tối, sợ cái lạnh giá và sợ phải ở đâu đó một mình.

Mỗi khi anh nghĩ về em, khóe mắt anh lại chợt có cảm giác cay cay và mọi cảm xúc, kỷ niệm trong em lại hiện về. Anh nhớ đôi mắt em, nhớ mái tóc xoăn tít, nhớ đôi môi em hay làm trò để anh vui, nhớ đôi bàn tay mềm mại, ấm áp, ân cần chăm sóc anh, nhớ những khi đùa vui cùng nhau em gọi anh là “con lợn chết”, nhớ những buổi tối mình cùng nhau hăng hái chuẩn bị nấu bữa tối, nhớ những cử chỉ âu yếm đầy yêu thương, nhớ những lời trách móc ngọt ngào, nhớ những lời dặn dò anh trước khi đi xa đậm chất “Mai Thọ”, nhớ những phút giây mình bên nhau hớn hở sau 1 chuyến công tác dài ngày, nhớ những giây phút giận hờn làm lòng ta xa cách … anh nhớ em da diết, nhớ em tha thiết và anh đang phát điên lên vì nhớ em …

Đi trên những con đường quen thuộc anh vẫn bắt gặp hình bóng em, nhìn con dao nhỏ anh lấy từ phòng trọ em, nhìn chiếc chăn em tặng anh để anh đối chọi với cái lạnh, nhìn 3 cái đệm ngồi sao giờ lại trống 1 vị trí, nhìn cái tủ vải em mua cho anh, nhìn vào góc bếp ấy những vật dụng anh cùng em đi mua sắm để chuẩn bị cho anh ngày anh ra Hà Nội … đâu đâu cũng làm anh nhìn thấy em, cuộc sống của anh ở Hà Nội gắn liền với em, em là người quá quan trọng với anh rồi Xù àh !!!

Hôm qua anh gọi điện cho em, sau nhiều cuộc gọi không có sự hồi âm, và rồi em đã bắt máy, lòng anh vui mừng khôn xiết, khi nói chuyện với em, anh đã bật khóc, những giọt nước mắt cứ mãi tuôn trào ra mà anh không sao kiềm nén được … không biết tự bao giờ anh đã trở nên yếu đuối như thế? Có lẽ đó là cái ngày anh gặp em, anh đã cảm nhận rằng lòng anh đã hướng về em, và mọi thứ đến với anh thật may mắn, chúng mình đã gặp nhau và yêu nhau thật say đắm.

Từ lúc em xa anh đến giờ, ánh mắt anh luôn vô hồn, mọi người nhìn anh hỏi sao anh tiếu tụy thế? Không chịu được cái rét mùa đông Hà Nội à? Họ có biết chăng, cái rét ấy còn thua xa cái cảm giác giá lạnh trong lòng anh khi không có em kề bên, không có em chuyện trò và những cảm giác quan tâm ấy em thường dành cho anh!!! Mai ơi, em hãy về đây với anh em nhé !

Anh sẽ không bao giờ để em phải buồn, phải hờn trách anh, anh sẽ xứng đáng với em, với tình yêu em dành cho anh, anh xin hứa với em trước sự làm chứng của bạn bè anh, của Trang và những người thân quen của em nữa. Anh sẽ làm mọi thứ để em được về bên anh, dù cho anh có phải đánh đổi tất cả mọi thứ quý giá mà anh đang có … chỉ mong em về bên anh thôi!

Đã đến giờ anh phải lên xe đi công tác, mấy hôm nay trời đang rét đậm, không có anh ở bên cạnh để chăm sóc, quan tâm … em cố gắng giữ gìn sức khỏe em nhé!!! Anh sẽ sớm trở về, và anh luôn hy vọng ngày anh trở về em sẽ đứng đợi anh với tình yêu và 1 sự khởi đầu mới. Hãy tha thứ cho anh và đợi anh em nhé!!!

Mãi yêu em ….