PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “tích

Chuyện cổ tích những que kem

Từ lâu lắm rồi, tại ngôi làng nọ, có một gia đình sống rất hạnh phúc. Người chồng là một thương gia giàu có. Ông vốn là người thành phố. Thời trai trẻ ông đem lòng yêu một thôn nữ có nụ cười rực rỡ như tia nắng và tính tình ngang bướng như một cơn gió hoang dã trên thảo nguyên.
Họ lấy nhau rồi chuyển đến vùng quê yên tĩnh này. Nhưng rồi sau khi sinh cậu con trai đầu lòng Sukan, ông bị cuốn vào những chuyền buôn bán xa nhà, để lại người vợ một mình vò võ nuôi con. Những tia nắng trên môi bà ngày càng nhợt nhạt.
Năm Sukan 3 tuổi, mặc dù chỉ như một cây nấm nhỏ xíu biết đi nhưng cậu vẫn nhớ những cuộc cãi vã mệt mỏi giữa người bố đang lao mải miết vào vòng xoáy buôn bán đỏ đen và người mẹ đang héo hon dần trong chờ đợi. Mới đầu nó thưa thớt rồi dần dần len lỏi vào bữa ăn chung của gia đình và lấp đầy khoảng thời gian hiếm hoi bên nhau của đôi vợ chồng. Năm đó, mẹ Sukan mới 30 tuổi. Bà là một người phụ nữ đẹp, nhỏ nhắn với cái eo thon thả đến nỗi cánh đàn ông trong làng không thể không ngoái nhìn một lần. Hàng ngày, chỉ mỗi việc chạy theo bước chân mẹ trong nhà cũng khiến Sukan mệt nhoài. Bà lau chùi, dọn dẹp nhà cửa, chăm chút những khóm hoa ngoài vườn, làm bếp và đặc biệt bà hay nấu món thạch dâu tây cậu rất thích. Trong khi đợi thạch đông, bà thường bế cậu, ôm chặt vào lòng, xoay mình theo điệu van xưa cũ bà hay nhảy cùng chồng. Cuối ngày, hai mẹ con thường ra ngoài hiên, ngồi vào chiếc ghế ngựa, đung đưa, đón những tia nắng yếu ớt khuất dần sau rặng cây. Mắt mẹ Sukan nhìn đau đáu ra đường.

Người đàn ông đầu tiên khiến Sukan vừa sợ vừa phục là bác thợ rèn gần nhà. Những mùa đông lạnh lẽo hay những ngày giông bão, người đàn ông có giọng nói ồm ồm, người to lững lững, hai bàn tay to bè khiến căn nhà vững chãi, ấm cúng hẳn lên. Sukan thường thấy mẹ đỏ mặt, lúng túng khi bắt gặp ánh mặt trìu mến ẩn sau đôi lông mày mậm và chòm râu xồm xoàm của bác.

Mùa đông thứ 4 của Sukan. Cậu thỉnh thoảng vẫn nhận được thư và những món đồ chơi lạ lẫm của bố từ một nơi xa xôi nào đó gửi về. Cậu đã biết đánh vần. Ngoài công việc nhà không mấy bận rộn, dạy học cho Sukan là thú vui của mẹ cậu. Mỗi khi đọc xong thư, bà ngồi rất lâu trong im lặng rồi mới cất cẩn thận vào trong ngăn kéo. Ngày cuối tuần, Sukan vẫn thấy mẹ mình tắm lâu hơn thường lệ. Từ trong phòng tắm bước ra, cậu thấy mẹ mình lại bước nhanh nhẹn như một cơn gió. Thân thể bà mang mùi hương kỳ lạ theo cậu vào sâu trong giấc ngủ.

Mùa đông thứ 5. Bác thợ rèn vẫn đến chơi, lúc mang cho Sukan chiếc thuyền gỗ con con, lúc là con ngựa sắt bé tí xíu. Tất cả thật quen thuộc chẳng xa lạ như đồ chơi của bố. Có điều, chẳng hiểu vì sao mẹ của cậu thường đuổi ông ấy về sớm. Rồi một ngày đông khủng khiếp nhất trong năm ập đến, mẹ Sukan bị viêm phổi nặng. Cơn sốt khiến thân hình đầy sức sống của bà khô héo dần. Những cơn mê sảng kéo đều dồn dập chẳng khác gì những cơn gió lạnh buốt đập liên hồi vào cửa sổ. Sukan thấy tay mẹ mình lúc nóng lúc lạnh. Bà thường kéo cậu vào ngực, ôm chặt, gọi tên bố cậu. Khi ông về kịp đến nhà thì người bà chỉ nhẹ như một sợi lông ngỗng. Sukan mồ côi mẹ.

Bố Sukan suy sụp hoàn toàn. Ông thường lang thang trong nhà tự dằn vặt bản thân. Công việc buôn bán bị bỏ dở. Ông mất dần vốn liếng và an phận ở ngôi làng. Thời gian đầu số tiền còn lại ông dùng để mở quầy tạp hoá nhỏ nhưng chẳng bao lâu thì sập tiệm. Vận may buôn bán tan biến.
Khi Sukan 10 tuổi, cậu đã thuộc gần hết những ngóc ngách trong làng và dần hiểu những lời đàm tiếu về mối quan hệ của mẹ và bác thợ rèn trước kia. Bố cậu lưng còng xuống mỗi khi bước qua không biết bao câu nói độc địa của người đời. Cho đến một ngày ông bắt gặp một ngôi nhà nắm khuất nẻo trong rừng, cách biệt hẳn với làng. Sau lần đó, ông đến ngôi nhà lẻ loi đó thường xuyên, mỗi khi về lại hý hoáy làm việc gì đó. Sukan tò mò theo dõi bố. Cuối cùng cậu phát hiện ra ông đang học cách làm kem.

Nửa năm sau, hàng kem được khai trương. Chỉ trong một thời gian ngắn nó đã trở nên quen thuộc với dân làng. Từ người lớn đến trẻ con không ai không một lần đến ăn kem. Những que kem ngon một cách lạ thường. Người ta chẳng biết vì sao bố Sukan tự nhiên lại nảy ra ý định làm kem, học ở đâu những công thức pha chế tuyệt vời đến thế. Nhiều người thử cố làm theo nhưng đều thất bại. Cũng nhờ hàng kem luôn đắt khách, Sukan được chuyển sang ngôi trường lớn dành những đứa trẻ nhà giàu. Nhưng cậu vẫn cô độc bởi tính lầm lì, ít nói của mình. Thay vào đó cậu chỉ lủi thủi trong hầm lạnh cùng với những công thức làm kem của bố. Những ngày nghỉ, cậu giúp bố bán kem. Nhờ vậy, cậu phát hiện ra một điều kì lạ: Những que kem không tan chảy.

Mỗi khi ngồi hàng giờ xem mọi người ăn kem, Sukan phát hiện ra một sư trái ngược lý thú. Trẻ con ăn kem rất nhanh bởi vì những que kem lúc nào cũng chực tan biến trong tay chúng. Thường mỗi khi đến cửa hàng kem, chúng chỉ có đủ tiền mua được hai que kem nên chúng ăn vội vàng đễn nỗi kem dây tèm lem khắp mặt. Người lớn cũng ăn kem, nhưng dù cho trời nắng nóng như thế nào, những que kem của họ lại chẳng bao giờ tan ngay. Họ có thể tha hồ vừa đi vừa tán gẫu, bàn chuyện làm ăn mà chẳng lo kem làm bẩn tay. Đây chính là điểm đặc biệt làm cho hàng kem của bố Sukan kiếm lời rất nhanh. Người lớn rất nhiều tiền, nhờ những que kem không chảy nên họ có thể mua rất nhều, đi rất xa để kết hợp việc thưởng thức kem với nhiều việc khác. Họ mua kem nhà Sukan sẽ không phải tốn thêm tiền mua máy lạnh bảo quản kem. Những container chờ mua kem trước cửa Sukan ngày càng nhiều. Tuy nhiên chúng chẳng làm cậu bận tâm bằng Andy.

Andy cũng như mọi đứa trẻ thích ăn kem khác. Có điều cô bé nghịch ngợm hơn cả lũ con trai trong làng. Luôn là kẻ đầu têu những trò chơi mới. Andy trở thành tâm điểm chú ý của Sukan. Cô cũng vậy, vẻ lầm lỳ, ít nói của Sukan luôn kích thich sự tò mò của Andy. Cô tìm mọi cách để chọc giận, phá bĩnh cậu. Nhưng Sukan lại quá nhút nhát. Điều duy nhất khiến cậu cho rằng mình khác lũ trẻ trong làng là kem cũng không tan chảy trong tay cậu. Và cậu cho rằng: điều đó chứng tỏ cậu là người lớn. Cậu không thèm chấp lũ trẻ trong làng! Nhưng Andy luôn khiến cậu bận tâm. Không phải bởi những trò tinh nghịch khiến Sukan bao lần bối rối, ngượng chín mặt mà chính bởi mái tóc đỏ rực, nụ cười sáng rỡ như những bông hoa cúc dại trong nắng. Cô có mùi hương của thảo nguyên, của gió. Của mẹ cậu…

Những que kem dành cho Andy bao giờ cũng ngon nhất và to hơn thường lệ. Andy cũng biết điều đấy. Cô trở thành người bạn dầu tiên của Sukan. Cô là cầu nối cho Sukan với lũ trẻ trong làng. Cô dạy cậu trèo cây, ăn trộm quả. Cô dạy cậu bơi, trồng cây chuối, cà khịa với bọn con trai trong làng. Lãnh địa riêng của Andy và Sukan là bãi cát vắng bên bờ sông nằm sâu trong rừng. Tại nơi đây, Andy đã làm cậu hoảng hồn khi bị đẩy tùm từ trên cây xuống dòng sông. Những giọt nước trên mặt Andy lấp lánh như những viên kim cương, đôi mắt xanh thẳm nheo nheo trong nắng tinh nghịch…

Những mùa hè tiếp theo, Sukan không những trở thành một người làm kem giỏi mà còn trở thành tay bơi lội cừ khôi. Sau những buổi học mệt mỏi, Sukan và Andy thường lang thang trong rừng, ngắm nghía, bình luận về các cây cổ thụ. Họ cùng đặt tên cho mỗi loại cây rồi bịa ra các câu chuyện dựa trên hình dáng những cây đó. Nói chán chê, hai đứa lại quẳng cặp sách, quần áo, ùa mình vào dòng sông mát lạnh. Giờ Sukan nhút nhát thường khiến Andy hiếu thắng tức điên lên khi không thể bơi đuổi kịp cậu.

Ngày trôi đi như thế nào, Sukan cũng chẳng biết nữa. Bên cạnh Andy, thời gian trôi nhanh hơn, còn không gian như đọng lại. Sukan chỉ biết cho đến một ngày, trái tim cậu lạc nhịp, mắt không nhìn thấy vòm cây xanh sẫm khi nằm phơi mình trên bãi cát cùng Andy. Cậu chỉ cảm thấy bở vai mềm mại đẫm nước của Andy cọ nhè nhẹ bên mình. Cậu thấy bối rối vô cùng, mọi lời nói chực đổ ra lại biến mất tăm. Và Sukan bắt đầu chú ý đến ngày Valentine.

Valentine đầu tiên, Sukan chuẩn bị mất cả tháng để tìm những hương liệu trong rừng. Cậu muốn làm một que kem thật đặc biệt cho Andy. Nhưng một điều quỷ quái đã xảy ra. Que kem đó lại tan biến ngay trước khi cậu mang kịp đến nhà Andy. Sukan khốn khổ chạy về nhà, vội vàng làm lại que kem. Cậu muốn làm một điều thật đặc biệt cho Andy. Có nhiều cách lắm nhưng cậu chẳng nghĩ ra điều gì khác ngoài việc làm kem. Nhưng những que kem cứ tan chảy trước khi đến được với Andy. Mọi nỗ lực của cậu đều thất bại thảm hại. Rồi những ngày Valentine cứ trôi đi, Sukan vẫn không biết làm cách nào để thổ lộ tình cảm. Những que kem cứ tan, kéo theo cả sự im lặng của Sukan. Còn Andy đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, mạnh mẽ. Cô vẫn là tâm điểm của những chàng trai trong làng. Mối quan hệ của hai người bạn dường như cũng chuyển sang một bước ngoặt mới. Sukan ít nói, ít tâm sự với Andy. Cậu hay đỏ mặt, lúng túng khi chỉ có một mình với Andy. Còn đối với Andy chẳng có gì không nói được. Cô hồn nhiên và dễ dàng nói thẳng ra tình cảm của mình. Andy luôn muốn lắng nghe Sukan, nhưng cậu vẫn im lặng một cách khó hiểu.

Valentine thứ 5, que kem vẫn tan biến trong nỗi tuyệt vọng của Sukan. Trời xẩm tối, cậu đứng dưới vòm cây trước cổng nhà Andy nhìn vào những ô cửa sổ sáng đèn. Cậu thấy bóng Andy chuyển từ khung cửa sổ này sang khung cửa sổ khác. Sukan hít một hơi thật dài, dợm chân bước đến cánh cổng gỗ màu trắng. Bỗng một chiếc xe ôtô đen, bóng loáng đỗ xịch trước cổng. Từ trong xe, anh chàng quý tộc cùng trường của Sukan sải những bước dài đến cánh cửa, tay cầm một bông hồng đỏ rực. Andy bước ra trong bộ váy dạ hội màu xanh. Cô có nhìn xung quanh nhưng chắc chắn không thấy được Sukan vì cậu đã núp sau góc phố. Chiếc xe phóng như bay vào trung tâm của làng – nơi có những cuộc vui thâu đêm dành cho những đôi tình nhân.

Sukan lang thang trong rừng như một kẻ mộng du. Những bước chân vô tình đưa cậu đến một ngôi nhà gỗ lẻ loi trong rừng. Căn nhà nằm im lìm kì bí. Cánh cửa chợt bật mở, luồng sáng từ trong nhà rọi ra ngoài, một người đàn bà bước ra, nhìn về nơi Sukan đang đứng ngẩn ngơ. Đôi mắt đen nheo nheo nhìn thẳng vào mặt Sukan một lúc, bà ta cất giọng khàn khàn “Hình như cậu là con ông hàng kem thì phải. Vào đi cậu bé”. Sukan bước vào, người đàn bà biến mất trong phòng bếp. Bên trong căn nhà ấm cúng, khác hẳn với bề ngoài lạnh lẽo. Hai con mèo, một đen, một trắng nằm dài lười nhác bên lò sưởi. Ánh lửa bập bùng khiến những bức tranh trên tường sinh động một cách kì lạ. Phòng khách đơn sơ với một chiếc bàn tròn và những chiếc ghề xếp xung quanh. Trên bàn là một chiếc bình gốm nâu có cắm những bông hồng vàng rực rỡ, đối lập hẳn với những bình hoa khô đặt bốn góc nhà và vẻ cũ kĩ của nội thất. Sukan ngồi vào ghế. Gần như ngay lập tức trước mặt cậu đã có một ly chocolate nóng hổi. Sukan nhấm nháp vị đắng nóng lan hai bên lưỡi trong im lặng. Người đàn bà ngồi đối diện, nhìn cậu chăm chú. Khuôn mặt bà đầy nếp nhăn, mũi khoằm, lông mày mờ nhạt nhưng đôi mắt thì vẫn tinh anh lạ thường. Cốc chocolate gần cạn, Sukan nhìn người đàn bà trước mặt với ánh mắt dò xét. Cậu nhớ đến câu chuyện những người phụ nữ đứng tuổi trong làng hay kháo với nhau. Rằng trong khu rừng này có một người đàn bà bí ẫn mà hành tung giống như một mụ phù thuỷ độc ác, tàn nhẫn. Vẫn nhìn chằm chằm vào mắt Sukan, người đàn bà lại cất giọng khàn khàn: “Nào, hãy cho ta biết lý do vì sao một chàng trai trẻ như cậu lại lang thang đến cái xó tối tăm của khu rừng này?” Sukan bối rối. Và ngay lúc ấy, cậu cảm thấy căn nhà gỗ này là căn nhà cũ kỹ trong rừng mà bố cậu lui tới khi xưa. Người đàn bà bí ẩn này phải chăng là người đã dạy cho bố cậu cách làm kem? Trong đầu cậu giờ có hàng lô lốc những câu hỏi. “Vì sao ba cậu lại gặp bà ta? Những công thức làm kem từ đâu ra? Những que kem vì sao không chảy?” Có quá nhiều câu hỏi khiến cậu lúng búng. “Bà có biết mẹ tôi không?” – Cuối cùng cậu lại thốt lên một câu hỏi nằm ngoài suy nghĩ của cậu. Người đàn bà trả lời gỏn lọn “Có”. “Thế… mẹ tôi có yêu ba tôi không?”- Sukan lại ngập ngừng hỏi một câu hỏi mà không hiểu vì sao nó lại tuột ra khỏi miệng cậu. Mắt người đàn bà nhướng lên rồi chợt xa xăm, giọng bà ta âm u như vọng từ nơi nào đó trong căn nhà nhỏ. “10 năm trước đây, một người đàn ông với trái tim tan nát mang theo một niềm tin vỡ vụn lạc đến ngôi nhà này. Cha con đó. Ông ta đã từng quá bận rộn đến nỗi quên cả một người rất yêu mình đang tồn tại. Ông ta đã phải trả giá. Còn mẹ con ư, tình yêu mẹ con như bông lau kia kìa” – Bà ta chỉ về một bình hoa khô nằm góc phòng phía lò sưởi. “Nó tuy mềm, yếu đuối nhưng luôn đứng vứng trước những cơn bão. Không chỉ thế, sau cơn cuồng phong, sẽ có hàng vạn bông lau mới được gieo trồng. Con thấy không, tình yêu luôn sinh sôi nếu ta là một người nông dân tốt. Tất nhiên, con phải có niềm tin vào nó”…

Sukan chạy như bay. Cậu nhảy qua những con suối nhỏ, luồn qua những bụi tầm ma. Cậu tìm Andy. Những khuôn mặt cười nói vụt qua, những con đường nhộn nhịp cứ như dài mãi. Chẳng thấy bóng của Andy đâu cả.

Trời đã về khuya, những ngôi sao run rẩy trên không trung. Đất thoang thoảng mùi của sương đêm. Sukan mệt mỏi đứng nhìn vào ngôi nhà tối om. “Chắc cô ấy đã đi ngủ” – Cậu thầm nghĩ.

“Sao bây giờ anh mới tới” – giọng nói quen thuộc bỗng khẽ vang nhẹ sau lưng. Sukan thấy tim mình thót ngừng đập. Cậu quay lại. Trước mặt cậu không phải là cô gái mặc áo sơ mi, quần kaki thụng thường ngày. Hôm nay Andy thật đẹp, chiếc váy dạ hội cổ khoét sâu để lộ bở vai tròn trịa và vầng ngực trắng muốt. Sukan cúi đầu, chân di di xuống đất. Im lặng một lúc, tay Sukan lại quệt mũi “Anh… đi… loanh quanh…”. Andy nghiêng cái cổ thanh mảnh, mắt hấp háy nhìn Sukan. Hít một hơi thật sâu, Sukan nhin thẳng vào mắt Andy “Em đi chơi có vui không? Anh chàng lịch lãm của em thế nào?” Khuôn mặt xinh xắn của Andy thôi nghiêng xuống. Cô phì cười “Em nhảy dở tệ, làm hỏng cả chiếc giày mới tinh của anh ta”. Sukan thấy tay mình động đậy. Cậu muốn chạm vào đôi môi như bông hồng đang hé nở của Andy. Để trói đôi tay, Sukan nhốt chúng vào túi. “Anh có quà cho em à?” – Andy tò mò nhìn theo tau Sukan. Tay Sukan chạm vào que kem cậu vẫn để trong túi. “Thực ra… anh có làm một que kem chocolate cho em” – Sukan rút que kem ra – “Nhưng nó tan mất rồi. Chẳng hiểu vì sao nữa, anh không thể làm nó ngừng tan được. Anh cho nó vào hộp rồi lèn đá xung quanh…” Sukan nói liên hồi. Andy im lặng, bước đến gần Sukan. Cậu thấy chiếc váy của cô chạm vào đầu gối. Mùi của Andy rất gần. “Anh đưa đây nào” – Cô cầm que kem rồi mút chụt một cái. “Đây là que kem ngon nhất trong đời em”. Đôi mắt xanh thẳm của cô lấp lánh như những ngọn sóng dưới ánh trăng đêm. Còn Sukan lại thấy những vì sao như hạ thấp xuống, ở ngay sát bên cạnh mình. Cơn gió tháng 2 se lạnh cuốn những chiếc lá khô lăn lạo xạo trên đường. Andy khẽ so vai. Giờ đây Sukan ngốc nghếch đã biết làm thế nào để sưởi ấm cho một cô gái. Cậu ôm chặt Andy vào lòng. Thật kì lạ, cậu lại thấy mùi hương của mẹ. Rồi cậu nghe thấy nhịp tim của Andy. Còn trái tim của cậu? Hình như nó đang tan chảy…

——————————————-

Chuyện có lẽ nên kết thúc ở đây. Tôi không muốn là kẻ vô duyên phá bĩnh không gian riêng tư của hai người. Các bạn hãy tự viết cho mình đoạn kết nhé!

Nhưng dù sao tôi vẫn phải trả lời một số câu hỏi. Bà già trong rừng có phải là phù thuỷ không? Tôi nghĩ là không. Đấy chỉ là một người đàn bà cô độc, có lương hưu cao.

Những que kem vì sao không tan chảy? Sukan cũng từng thắc mắc. Nghe nói mãi đến khi cậu có 2 nhóc trai, 3 nhóc gái mới tìm ra lời giải. Bởi vì chỉ có người lớn muốn nó vậy thôi. Hoặc trái tim họ đã từng tan vỡ. Họ hàn gắn nó bằng sự hoài nghi, sự sợ hãi, sự cô đơn được bao bọc bằng vẻ bề ngoài mạnh mẽ giả dối. Nó lạnh lẽo đến nỗi kem trong tay họ chẳng tan được. Còn trẻ con không biết hoài nghi. Chúng luôn biết cười bằng trái tim ấm nóng.

Bạn còn thắc mắc gì không? Thôi hãy gác sang một bên. Nếu bạn đang cầm những que kem và những que kem đang tan chảy trên tay bạn, không phải bởi những tia nắng đâu. Đừng bực bội vì kem chảy làm bẩn tay. Trái tim bạn đang tràn ngập tình yêu đó. Hãy thưởng thức trước khi chúng tan biến. Những que kem của tình yêu.


Sự tích về Đàn ông và Đàn bà

 

Truyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, thế giới này thật tươi đẹp, Thần Dớt – Vị thần quyền năng nhất trong các Vị thần đã tạo ra một sinh vật thông minh nhất, hoàn hảo nhất, đó chính là những người Đàn ông. Họ cai trị trần gian tươi đẹp, cuộc sống chỉ có ban ngày với nắng đẹp, chim hót líu lo, cây cối xanh tươi bốn mùa hoa trái. Thần Rượu Vang thì ban tặng cho họ cơ man nào là rượu, họ không việc gì phải xách chai ra đầu ngõ mua rượu như con cháu mấy nghìn năm sau. Họ uống thoả thê, họ say ngất ngây thoải mái, không lo bị ung thư gan hay loét dạ dày, suốt ngày ca hát vui ơi là vui.

 

Mọi chuyện bắt đầu xấu đi khi những người Đàn ông (vốn cá tính mạnh mẽ, không bao giờ chịu khuất phục) đã có thái độ chống lại các ý chỉ của Thần Dớt (cũng như kiểu con cháu họ suốt ngày chỉ nhăm nhăm chơi đểu sếp). Thần Dớt hay chuyện thì bực mình lắm, liền bốc điện thoại gọi Thần Thợ rèn tới ra lệnh: “Bọn Đàn ông dưới hạ giới dạo này láo quá, suốt ngày chơi bời, lô đề và nhậu nhẹt, thỉnh thoảng lại lên gối ta mấy phát, ngươi Delete bọn nó đi cho ta”. Thần Thợ rèn tâu ngay: “Thưa đại ca, đợt trước hồi em rèn nó, đại ca muốn nó là sinh vật hoàn hảo nên em đã cài phần mềm bất tử, nên ta không thể delete nó được ạ” Thần Dớt lại hỏi: “Vậy có cách nào cho chúng nó tự khử nhau không?”. Thần Thợ Rèn thưa: “Thưa đại ca, em nói thẳng là đếch có, bọn Đàn ông đã được cài phần mềm kết bạn và thân thiện, nên nó cứ thấy người lạ là mời rượu làm quen, không bao giờ có chuyện đánh lẫn nhau”. Thần Dớt cay quá đập bàn: “Anh cho mày 3 ngày suy nghĩ cách diệt bọn này, không thì anh cho mày đi buôn sắt vụn”. Thần Thợ rèn sợ quá vội chạy về nhà làm project.

 

Ba ngày sau, Thần Thợ rèn Presend kế hoạch tiêu diệt đàn ông mang tên: “Đàn bà”, Thần Dớt đồng ý ngay và cấp kinh phí cho Thần Thợ rèn gấp rút thực hiện. Có thể tóm tắt về mô hình của Đàn bà mà Thần Thợ rèn định làm như sau, đó sẽ là những sinh vật sống tương tự Đàn ông, có nhiệm vụ tiêu diệt Đàn ông một cách dần mòn mà đàn ông không chống lại nổi.

 

Thần Thợ rèn về kho nguyên liệu để rèn 1 người Đàn bà thì phát hiện ra nguyên liệu không còn đủ. Định phi ra Chợ Giời mua tạm 1 ít về làm nhưng ra tới nơi thì mới hay là bọn nó đếch có Hoá đơn đỏ và nếu mua hoá đơn lại mất 10% VAT, sợ không thanh toán được nên ông ta đành về nhà kho của mình lục lạo tất cả những vật liệu có thể để làm 1 người Đàn bà. Túng quá làm liều ông vơ nguyên liệu của Ác quỷ, của Sư tử, thỏ non, cá sấu, đá cuội, cây cối… trộn cùng nguyên liệu còn thừa lại sau khi rèn Đàn ông, may sao vừa đủ để làm 1 người đàn bà.

 

Sản phẩm tạo ra thật vừa ý, do có một phần nguyên liệu rèn ra Đàn ông nên họ cũng có 1 diện mạo đẹp đẽ và nhìn chung là giống người, tính cách thì pha trộn của đủ thứ nguyên liệu mà họ được. Có lúc dữ như ác quỷ, kinh hoàng như sư tử, hay khóc như cá sấu, vô tình như cỏ cây, lạnh lùng như đá cuội, tuy nhiên cũng có lúc nhu mì như thỏ non, mềm mại như sóc, thơm tho như món bê sào xả ớt – một món nhậu cánh Đàn ông rất thích.

 

Thần Thợ rèn còn cài đặt thêm một số phần mềm hỗ trợ như Tò mò, Ghen tuông, Đỏng đảnh, Tham lam… để sản phẩm giết người của mình hoàn hảo hơn. Các phần mềm trên đều có bản crack nên không phải mua bản quyền, do đó ông ta cài đặt thoả thuê, thậm chí có những phần mềm còn đang chạy thử ông cũng cài tất, bất chấp có thể có lỗi…

 

Ông mang sản phẩm của mình lên trình Thần Dớt, sau khi nghe Thần Thợ rèn giới thiệu cấu hình và tính năng xong Thần Dớt ưng ý lắm, nhưng có 1 thắc mắc: “Anh công nhận là Đàn bà của chú là ngon rồi, nhưng bây giờ làm thế nào để bọn Đàn ông kia phải luôn tìm đến nó và chết 1 cách tự nguyện?”. Thần Thợ rèn giật mình: “Chết cha, đại ca nhắc em mới nhớ, để em qua hỏi thằng Thần Thương hiệu và Marketing xem có cách nào cho Đàn bà hấp dẫn bọn Đàn ông không?”. Nói xong tất tả đi luôn.

 

Biết chuyện, Thần Thương hiệu và Marketing phán: “Mày đúng là Thợ rèn, ngu bỏ mẹ, mày chỉ thấy cần 1 cái gì đó, khi mày thiếu cái đó, đúng chưa? Cách tốt nhất là mày cấu của Đàn ông 1 phần cơ thể nào đó, sau đó mày lắp vào Đàn bà, thế là thằng Đàn ông nào cũng phải cần Đàn bà để bù vào chỗ thiếu đó. Hiểu chưa?”. Thần Thợ rèn như bắt được vàng, chạy về nhà mở sơ đồ cấu tạo Đàn ông ra xem có chỗ nào cấu được không. Ông gặp phải một trở ngại lớn, vì trước đây, ông đã làm ra người Đàn ông quá hoàn hảo, quá đẹp. Do đó không thể nào cấu đi một cái gì, thậm chí ngay cả cái chỗ “make water” nhìn bề ngoài trông có vẻ hơi vướng víu nhưng thực ra ông ta đã chủ định làm như thế để Đàn ông tiện có chỗ… cầm nắm, điều chỉnh hướng nước sau mỗi lần nhậu nhẹt tới bến. (nếu không có chỗ điều chỉnh hướng thì dễ “tương” vào chân nhau do Đàn ông có tập quán “make water” tập thể để bàn chuyện chính trị, như vậy vừa mất vệ sinh và mất đoàn kết).

 

Nghĩ nát óc, Thần Thợ rèn quyết định sẽ không lấy bộ phận bên ngoài của Đàn ông để không làm hỏng vẻ đẹp của tuyệt tác. Ông sẽ lấy 1 bộ phận bên trong, tìm đi tìm lại, cuối cùng ông quyết định lấy 2 dẻ xương sườn của Đàn ông, xem ra hai cái dẻ sườn đó không quan trọng lắm. Thế là nhân lúc Đàn ông say rượu ngủ li bì, Thần Thợ rèn nhờ Thần Bảo hành xuống hạ giới mở Đàn ông ra cấu trộm đôi dẻ sườn mang về. (Sau này con cháu Thần Bảo hành toàn mở điện thoại ra xơi mất IC ngon của khách hàng). Với tài năng của mình, Thần Thợ rèn lắm nhoáng 1 cái là xong. Vậy là Đàn bà đã trở thành thứ còn thiếu của Đàn ông, và chắc chắn Đàn ông sẽ không thể nào không tìm đến Đàn bà.

 

Cá nhân Thần Dớt thì vẫn chưa thoả cơn tức giận, ông ta còn muốn trừng phạt Đàn ông nhiều hơn thế, tuy nhiên sợ mang tiếng là lớn rồi còn chơi ác, nên ông ta quyết định mượn tay Đàn bà để làm điều đó. Ngày tiễn Đàn bà lên đường làm nhiệm vụ, Thần Dớt giao cho Đàn bà 1 cái hộp, trong đó đựng đầy đủ những thứ kinh hoàng như: chết chóc, HIV, ma tuý, mại dâm, bò điên, lợn tai xanh, cúm gà, đêm tối, đau khổ… Và dặn Đàn bà: “Ta biết con có tính tò mò, nhưng con tuyệt đối không được mở cái hộp này ra”. Đàn bà vâng lời ngay, nhưng Thần Dớt biết thừa là kiểu gì Đàn bà cũng tò mò mở cái hộp ra. (Thằng cha này trông thế mà thâm thật).

 

Đàn bà xuống hạ giới, cánh Đàn ông mừng khôn xiết nhào tới đón tiếp (dù không biết tại sao lại mừng họ). Gần như một sự mặc định, Đàn ông tự tìm đến Đàn bà, rủ họ đi theo mình, sau đó nai lưng ra làm kiếm tiền thuê bọn Khoan cắt Bê tông về khoan hang đá cho Đàn bà ở. Cực nhọc không để đâu cho hết, các thú vui rượu chè và lô đề bị hạn chế dần, Đàn ông rất bức xúc nhưng không hiểu sao, họ không thể nào rời xa Đàn bà được, như vậy họ sẽ bị thiếu xót.

 

Về phần Đàn bà, họ sống rất hồn nhiên như họ vốn có, sự hồn nhiên đó cũng chính là những gì Thần Dớt và Thần Thợ rèn mong muốn, nó sẽ giết chết người Đàn ông một cách tự nhiên mà Đàn bà không bao giờ phải suy nghĩ hay động lòng. Đó như 1 sự mặc định. Về số phận cái “hộp khổ đau” mà Thần Dớt cho, Đàn bà sau 7 ngày quyết tâm không mở, cuối cùng đến ngày thứ 8 đã không chịu được bèn mở ra. Thế là từ đó trần gian có bóng đêm xen với ngày, có bệnh tật, có chết chóc, ung thư gan, đái tháo đường… Hàng nghìn năm sau, con cháu của Đàn ông và Đàn bà vẫn lặp lại quy trình này. Sau khi họ cưới xong, bao giờ cũng có 1 tuần Trăng mật, sau 7 ngày Mật ngọt đó, Đàn bà mở cái hộp, và cuộc sống trở thành Vỡ Mật…

 

Đàn ông không còn đoàn kết như trước, họ ngộ nhận nhầm xương sườn của nhau, tranh giành Đàn bà… thế là từ đó Thế giới có chiến tranh, chém giết hoặc nhẹ hơn thì có Phim Hàn Quốc với đủ các kiểu tranh giành xương sườn.

 

Cho đến ngày nay, Đàn ông và Đàn bà vẫn không thoát khỏi cái trò chơi quái ác của Thần Dớt, tuy nhiên, để cho đỡ đau đớn, người ta đã hoa mỹ sự trừng phát đó lên thành Tình yêu, Hôn nhân, Gia đình… nhưng xét về bản chất, những người Đàn ông con cháu ngày nay cũng có số phận không sáng sủa hơn ông cha ngày trước. Họ vẫn tìm đến Đàn bà và rồi héo mòn một đời trong tay Đàn bà, họ lại coi đó như 1 điều vui sướng, như một nhiệm vụ bất khả kháng nhưng có biết đâu, đó là sự trừng phạt truyền đời mà thôi…

 

Giáo sư Xoay

nguồn: Giáo sư Xoay ‘s note


Gói bánh chưng ngày Tết

Sự tích bánh chưng, bánh dầy
Ngày xưa, vua Hùng Vương có 18 người con. Riêng hoàng tử thứ 18, tên là Lang Liêu, mồ côi mẹ rất sớm. Tết năm đó, vua cha truyền lịnh cho các con trai, rằng ai mang đến cho nhà vua loại bánh nào tuyệt hảo nhất, sẽ được vua truyền ngôi. 

Những hoàng tử kia còn có mẹ bên cạnh. Các bà mẹ ra sức chuẩn bị làm các thứ bánh tuyệt hảo cho con trai mình. Riêng hoàng tử Lang Liêu vì mồ côi mẹ nên chàng rất lo lắng. Lang Liêu về nhà, trằn trọc suy nghĩ suốt đêm. Mệt quá, nên chàng ngủ thiếp đi. Trong cơn mê, có một bà tiên xuất hiện và khuyên Lang Liêu rằng : “Con hãy nghĩ đến một thứ bánh nào tượng trưng cho công lao của cha mẹ đã dành cho con cái. Lang Liêu sực tỉnh. Công ơn của cha mẹ nuôi dưỡng con cái thật là lớn lắm thay.

Suy nghĩ mãi, cuối cùng, hoàng tử Lang Liêu lấy đậu và nếp, làm ra bánh dầy và bánh chưng. Đến kỳ hạn, các hoàng tử lần lượt đem những loại bánh mà mình đã đi khắp nơi, nhờ cậy nhiều người làm giúp đến. Vua cha nếm qua các thứ bánh, gật gù khen thưởng. Cuối cùng, vua nếm thử loại bánh của hoàng tử Lang Liêu tự mình làm lấy . Vua lấy làm ngạc nhiên, hỏi Lang Liêu :
– Loại bánh này vị ngon và lạ quá. Con hãy giải thích cho ta xem.
– Thưa vua cha, bánh này tượng trưng cho công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ đối với con cái . Bánh dầy hình tròn, tượng trưng cho trời . Bánh chưng hình vuông tượng trưng cho đất. Bởi vì, công ơn cha mẹ lớn tựa trời đất. Đậu, nếp, và thịt heo tượng trưng cho công lao nuôi dưỡng, chăm sóc của cha mẹ đã dành cho con cái … bằng những món ăn mà bất cứ ai cũng cần để lớn lên …

Vua nghe thấy chí lý, lại thấy bánh ăn mặn mà hương vị, bèn truyền ngôi cho hoàng tử Lang Liêu .Sau khi lên ngôi, Lang Liêu truyền lịnh cho cả nước giữ tập tục ăn bánh dầy, bánh chưng vào dịp đầu năm để tưởng nhớ công ơn của cha mẹ.

——————

Nguyên liệu làm bánh

Các thành phần cơ bản và nguyên liệu làm bánh chưng

  • để gói: thường là lá cây dong tươi. Lá dong chọn lá dong rừng bánh tẻ, to bản, đều nhau, không bị rách, màu xanh mướt. Tuy nhiên, tùy theo địa phương, dân tộc, điều kiện và hoàn cảnh, lá gói bánh có thể là lá chít (một loại tre), lá chuối hay thậm chí cả lá bàng.
  • Lạt buộc: bánh chưng thường dùng lạt giang được làm từ ống cây giang. Lạt có thể được ngâm nước muối hay hấp cho mềm trước khi gói.
  • Gạo nếp: Gạo nếp thường dùng gạo thu hoạch vụ mùa. Gạo vụ này có hạt to, tròn, dẻo đều và mới thu hoạch sẽ thơm dẻo hơn các vụ khác. Nhiều người chọn nếp cái hoa vàng hay nếp nương, thực ra không đến nỗi cầu kỳ như thế vì đây là loại bánh mang tính đại chúng.
  • Đỗ xanh: đỗ thường được lựa chọn công phu, tốt nhất là loại đỗ trồng ở vùng đồi trung du Việt Nam (Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Phú Thọ v.v. sẽ thơm và bở hơn). Sau thu hoạch đỗ cần phơi nắng đều thật khô, sàng sẩy hết rác, bụi, hạt lép, phân loại hạt rồi đóng vào hũ, lọ bằng sành là tốt nhất.
  • Thịt: thường là thịt lợn, chọn lợn ỉ được nuôi hoàn toàn bằng phương pháp thủ công (nuôi chuồng hoặc nuôi thả, thức ăn bằng cám rau tự nhiên không dùng thuốc tăng trọng hoặc thức ăn gia súc). Thịt ba chỉ (ba dọi) với sự kết hợp của mỡ và nạc cho nhân bánh vị béo đậm đà, không khô bã như các loại thịt mông, thịt nạc thăn. Một số nơi, như tại Trường Sa, những người lính còn làm món bánh chưng với nhân độc nhất vô nhị là dùng thịt chó hay thịt gà.
  • Gia vị các loại: hạt tiêu, hành củ dùng để ướp thịt làm nhân. Muối dùng để trộn vào gạo, đỗ xanh và ướp thịt. Đặc biệt thịt ướp không nên dùng nước mắm vì bánh sẽ chóng bị ôi, thiu. Ngoài ra một số loại gia vị khác ít phổ biến hơn cũng được sử dụng như thảo quả, tinh dầu cà cuống thường sử dụng tẩm ướp trong nhân bánh tại Hà Nội xưa, tuy nay ít nơi còn cầu kỳ gia thêm loại gia vị này.
  • Phụ gia tạo màu: (không cần thiết) bánh chưng với màu xanh của nếp được tạo thành bằng cách quay mặt trên của lá dong, lá chuối (mặt có màu xanh thẫm) vào trong, áp với bề mặt của gạo nếp. Một số nơi còn sử dụng các phụ gia khác như lá dứa hay lá giềng xay nhuyễn vắt lấy nước trộn gạo vừa tạo hương thơm vừa tạo cho bánh có màu xanh ngọc. Một số nhà hàng bất chấp quy định về vệ sinh an toàn thực phẩm còn làm bánh chưng thương mại hóa sử dụng pin đèn cho vào nồi luộc bánh. Một số người nội trợ cho biết kinh nghiệm nấu bánh chưng bằng nồi làm bằng chất liệu tôn (chứ không phải nhôm) giúp bánh xanh mướt mà vẫn an toàn cho sức khỏe.

Chuẩn bị

  • Lá dong: rửa từng lá thật sạch hai mặt và lau thật khô. Rửa càng sạch bánh càng đỡ bị mốc về sau. Trước khi gói lá dong được người gói bánh dùng dao bài mài thật sắc (loại dao nhỏ chuyên dùng để gọt) cắt lột bỏ bớt cuộng dọc sống lưng lá để lá bớt cứng, để ráo nước (nếu lá quá giòn có thể hấp một chút để lá mềm dễ gói). Một số vùng vẫn hay dùng lá chuối, trước khi gói nhúng nước sôi để dẻo. Lau thật khô trên lá, cắt cạnh nhỏ vừa gói bánh.
  • Gạo nếp: nhặt loại bỏ hết những hạt gạo khác lẫn vào, vo sạch, ngâm gạo ngập trong nước cùng 0,3% muối trong thời gian khoảng 12-14 giờ tùy loại gạo và tùy thời tiết, sau đó vớt ra để ráo. Có thể xóc với muối sau khi ngâm gạo thay vì ngâm nước muối.
  • Đỗ xanh: Giã nhuyễn, ngâm nước ấm 40° trong 2 giờ cho mềm và nở, đãi bỏ hết vỏ, vớt ra để ráo. Nhiều nơi dùng đỗ hạt đã đãi vỏ trong khi những nơi khác cho vào chõ đồ chín, mang ra dùng đũa cả đánh thật tơi đều mịn và sau đó chia ra theo từng nắm, mỗi chiếc bánh chưng được gói với hai nắm đậu xanh nhỏ. Cũng có một số nơi nhét sẵn thịt lợn vào giữa nắm đỗ.
  • Thịt lợn: Thịt heo đem rửa để ráo, cắt thịt thành từng miếng cỡ từ 2,5 đến 3 cm sau đó ướp với hành tím xắt mỏng, muối tiêu hoặc bột ngọt để khoảng hai giờ cho thịt ngấm.

Khâu chuẩn bị nguyên liệu, vật liệu cho bánh chưng đặc biệt quan trọng để bánh có thể bảo quản được lâu dài không ôi thiu hay bị mốc. Thịt ướp dùng nước mắm, vo nếp không sạch, đãi đậu không kỹ hay rửa lá còn bẩn, không lau khô lá trước khi gói đều có thể khiến thành phẩm chóng hỏng.

Quy trình thực hiện

Gói bánh

Bánh chưng được gói không khuôn tại một gia đình làm bánh chưng bán tết, chiếc lá trong cùng quay mặt xanh vào trong để tạo màu cho nếp, 2 lá quay mặt xanh ra ngoài với dụng ý hình thức

Thông thường có hai cách gói bánh chưng: gói bằng tay không hoặc gói theo khuôn hình vuông khoảng 20 cm x 20 cm x 7cm sẵn có. Khuôn thường làm bằng gỗ.

Cách gói tay không thông thường như sau:

  • Rải lạt xuống mâm tròn tạo hình chữ thập
  • Đặt 2 chiếc lá dong lên trên lạt, nằm chồng 1/2 theo chiều dài lá lên nhau, chú ý phải quay mặt trên của 2 lá ra phía ngoài và mặt kém xanh hơn (mặt dưới) vào trong. Lượt sau: 2 lá rải như lượt đầu nhưng vuông góc với lượt đầu, chú ý là lần này lại phải làm ngược lại, quay mặt trên lá (xanh hơn) lên trên, mặt kém xanh hơn, úp xuống dưới.
  • Gạo nếp, xúc 1 bát đầy đổ vào tâm của hình chữ thập, dùng tay gạt đều, tạo hình vuông mỗi cạnh 20 cm,
  • Lấy 1 nắm đỗ xanh bóp nhẹ và rải đều vào giữa vuông gạo đến gần hết bìa gạo
  • Thịt lợn, lấy 1, 2 miếng tùy cỡ đã thái rải đều vào giữa bánh
  • Lấy tiếp 1 nắm đỗ xanh nữa bóp nhẹ rải đều phủ lên trên thịt
  • Xúc 1 bát gạo nếp đổ lên trên và phủ khỏa đều, che kín hết thịt và đỗ
  • Gấp đồng thời 2 lá dong lớp trên vào, vừa gấp vừa vỗ nhẹ để tạo hình khối vuông
  • Gấp tiếp đồng thời 2 lá dong lớp dưới vào như lớp trên, vừa gấp vừa lèn chặt nhẹ tay
  • Dùng lạt buộc xoắn lại tạo thành hình chữ thập
  • 2 bánh chưng buộc úp vào nhau thành một cặp
 

Một số công đoạn cơ bản trong quy trình gói bánh chưng vuông dùng khuôn

Với cách gói có khuôn các giai đoạn cũng được tiến hành như trên. Tuy nhiên, người ta cắt tỉa bớt lá dong cho gọn (vừa kích thước khuôn) và đặt trước các lớp lá xen kẽ nhau vào trong khuôn (3 hoặc 4 lá, nếu gói 4 lá bánh sẽ vuông đẹp hơn. Khi đó thường thì 2 lá xanh quay ra ngoài xếp tại 2 góc đối xứng nhau, và 2 lá xanh quay vào trong để tạo màu cho bánh). Sau khi đã cho nhân vào trong, các lớp lá lần lượt được gấp lại và sau đó được buộc lạt.

Cách gói bánh có khuôn thì bánh đều nhau hơn và chặt hơn do được vỗ đều gạo, nén chặt, còn gói không khuôn thì bánh được gói nhanh hơn do đỡ mất công đo cắt lá theo kích thước khuôn. Bánh được gói không khuôn thì mặt trên lá được quay ra ngoài, còn với bánh có khuôn thì mặt dưới lá lại được quay ra ngoài.

Luộc bánh

Lấy xoong to, dầy với dung tích trên 100 lít tùy theo số lượng bánh đã được gói. Rải cuộng lá dong thừa xuống dưới kín đáy nhằm mục đích tránh cho bánh bị cháy. Xếp lần lượt từng lớp bánh lên đến đầy xoong và xen kẽ các cuộng lá thừa cho kín nồi. Đổ ngập nước nồi và đậy vung đun. Người nấu bánh thường canh giờ tính từ thời điểm nước sôi trong nồi và duy trì nước sôi liên tục trong 10 đến 12 giờ. Trong quá trình đun, thỉnh thoảng bổ sung thêm nước nóng để đảm bảo nước luôn ngập bánh (người thực hiện thường đặt sẵn ấm nước bên cạnh bếp đun bánh để tận dụng nhiệt lượng). Những chiếc bánh ở trên có thể được lật giở để giúp bánh chín đều hơn, tránh tình trạng bị lại gạo sau này. Trong lúc đun, có thể lấy bánh ra, rửa qua trong nước lạnh, thay một lượt nước mới khác, bánh sẽ rền, ngon hơn.

Ép bánh và bảo quản

Sau khi luộc xong, vớt bánh ra rửa sạch lá trong nước lạnh cho hết nhựa, để ráo. Xếp bánh thành nhiều lớp, dùng vật nặng đè lên để ép bánh cho ra nước, chắc mịn (tục gọi là để cho rền bánh) và phẳng đều trong vài giờ. Hoàn tất công đoạn ép bánh, bánh được treo lên chỗ khô ráo trong nhà để bảo quản.

Bánh thường được treo ở nơi thoáng mát, không bụi bặm, ẩm thấp để tránh bị mốc và ôi thiu, tùy thời tiết có thể để được hàng tháng trời không hỏng. Nhiều vùng ngày xưa còn đưa bánh xuống ngâm dưới ao hoặc giếng nước để bảo quản, lá bánh với nhựa của gạo khi nấu là lớp màng ngăn nước lọt vào làm hỏng bánh. Cách ngâm nước bảo quản bánh chưng tương truyền gắn với sự tích vua Quang Trung tiến quân ra Bắc Hà vào dịp tết nguyên đán năm Kỷ Dậu (1789), nhân dân bỏ bánh chưng xuống ao, ngừng ăn tết nhằm hoàn tất đại cuộc phá quân Thanh và ăn tết muộn sau đó. Tuy nhiên, hiện cũng ít nơi còn sử dụng phương thức bảo quản này.