PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “ông

Sự tích về Đàn ông và Đàn bà

 

Truyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, thế giới này thật tươi đẹp, Thần Dớt – Vị thần quyền năng nhất trong các Vị thần đã tạo ra một sinh vật thông minh nhất, hoàn hảo nhất, đó chính là những người Đàn ông. Họ cai trị trần gian tươi đẹp, cuộc sống chỉ có ban ngày với nắng đẹp, chim hót líu lo, cây cối xanh tươi bốn mùa hoa trái. Thần Rượu Vang thì ban tặng cho họ cơ man nào là rượu, họ không việc gì phải xách chai ra đầu ngõ mua rượu như con cháu mấy nghìn năm sau. Họ uống thoả thê, họ say ngất ngây thoải mái, không lo bị ung thư gan hay loét dạ dày, suốt ngày ca hát vui ơi là vui.

 

Mọi chuyện bắt đầu xấu đi khi những người Đàn ông (vốn cá tính mạnh mẽ, không bao giờ chịu khuất phục) đã có thái độ chống lại các ý chỉ của Thần Dớt (cũng như kiểu con cháu họ suốt ngày chỉ nhăm nhăm chơi đểu sếp). Thần Dớt hay chuyện thì bực mình lắm, liền bốc điện thoại gọi Thần Thợ rèn tới ra lệnh: “Bọn Đàn ông dưới hạ giới dạo này láo quá, suốt ngày chơi bời, lô đề và nhậu nhẹt, thỉnh thoảng lại lên gối ta mấy phát, ngươi Delete bọn nó đi cho ta”. Thần Thợ rèn tâu ngay: “Thưa đại ca, đợt trước hồi em rèn nó, đại ca muốn nó là sinh vật hoàn hảo nên em đã cài phần mềm bất tử, nên ta không thể delete nó được ạ” Thần Dớt lại hỏi: “Vậy có cách nào cho chúng nó tự khử nhau không?”. Thần Thợ Rèn thưa: “Thưa đại ca, em nói thẳng là đếch có, bọn Đàn ông đã được cài phần mềm kết bạn và thân thiện, nên nó cứ thấy người lạ là mời rượu làm quen, không bao giờ có chuyện đánh lẫn nhau”. Thần Dớt cay quá đập bàn: “Anh cho mày 3 ngày suy nghĩ cách diệt bọn này, không thì anh cho mày đi buôn sắt vụn”. Thần Thợ rèn sợ quá vội chạy về nhà làm project.

 

Ba ngày sau, Thần Thợ rèn Presend kế hoạch tiêu diệt đàn ông mang tên: “Đàn bà”, Thần Dớt đồng ý ngay và cấp kinh phí cho Thần Thợ rèn gấp rút thực hiện. Có thể tóm tắt về mô hình của Đàn bà mà Thần Thợ rèn định làm như sau, đó sẽ là những sinh vật sống tương tự Đàn ông, có nhiệm vụ tiêu diệt Đàn ông một cách dần mòn mà đàn ông không chống lại nổi.

 

Thần Thợ rèn về kho nguyên liệu để rèn 1 người Đàn bà thì phát hiện ra nguyên liệu không còn đủ. Định phi ra Chợ Giời mua tạm 1 ít về làm nhưng ra tới nơi thì mới hay là bọn nó đếch có Hoá đơn đỏ và nếu mua hoá đơn lại mất 10% VAT, sợ không thanh toán được nên ông ta đành về nhà kho của mình lục lạo tất cả những vật liệu có thể để làm 1 người Đàn bà. Túng quá làm liều ông vơ nguyên liệu của Ác quỷ, của Sư tử, thỏ non, cá sấu, đá cuội, cây cối… trộn cùng nguyên liệu còn thừa lại sau khi rèn Đàn ông, may sao vừa đủ để làm 1 người đàn bà.

 

Sản phẩm tạo ra thật vừa ý, do có một phần nguyên liệu rèn ra Đàn ông nên họ cũng có 1 diện mạo đẹp đẽ và nhìn chung là giống người, tính cách thì pha trộn của đủ thứ nguyên liệu mà họ được. Có lúc dữ như ác quỷ, kinh hoàng như sư tử, hay khóc như cá sấu, vô tình như cỏ cây, lạnh lùng như đá cuội, tuy nhiên cũng có lúc nhu mì như thỏ non, mềm mại như sóc, thơm tho như món bê sào xả ớt – một món nhậu cánh Đàn ông rất thích.

 

Thần Thợ rèn còn cài đặt thêm một số phần mềm hỗ trợ như Tò mò, Ghen tuông, Đỏng đảnh, Tham lam… để sản phẩm giết người của mình hoàn hảo hơn. Các phần mềm trên đều có bản crack nên không phải mua bản quyền, do đó ông ta cài đặt thoả thuê, thậm chí có những phần mềm còn đang chạy thử ông cũng cài tất, bất chấp có thể có lỗi…

 

Ông mang sản phẩm của mình lên trình Thần Dớt, sau khi nghe Thần Thợ rèn giới thiệu cấu hình và tính năng xong Thần Dớt ưng ý lắm, nhưng có 1 thắc mắc: “Anh công nhận là Đàn bà của chú là ngon rồi, nhưng bây giờ làm thế nào để bọn Đàn ông kia phải luôn tìm đến nó và chết 1 cách tự nguyện?”. Thần Thợ rèn giật mình: “Chết cha, đại ca nhắc em mới nhớ, để em qua hỏi thằng Thần Thương hiệu và Marketing xem có cách nào cho Đàn bà hấp dẫn bọn Đàn ông không?”. Nói xong tất tả đi luôn.

 

Biết chuyện, Thần Thương hiệu và Marketing phán: “Mày đúng là Thợ rèn, ngu bỏ mẹ, mày chỉ thấy cần 1 cái gì đó, khi mày thiếu cái đó, đúng chưa? Cách tốt nhất là mày cấu của Đàn ông 1 phần cơ thể nào đó, sau đó mày lắp vào Đàn bà, thế là thằng Đàn ông nào cũng phải cần Đàn bà để bù vào chỗ thiếu đó. Hiểu chưa?”. Thần Thợ rèn như bắt được vàng, chạy về nhà mở sơ đồ cấu tạo Đàn ông ra xem có chỗ nào cấu được không. Ông gặp phải một trở ngại lớn, vì trước đây, ông đã làm ra người Đàn ông quá hoàn hảo, quá đẹp. Do đó không thể nào cấu đi một cái gì, thậm chí ngay cả cái chỗ “make water” nhìn bề ngoài trông có vẻ hơi vướng víu nhưng thực ra ông ta đã chủ định làm như thế để Đàn ông tiện có chỗ… cầm nắm, điều chỉnh hướng nước sau mỗi lần nhậu nhẹt tới bến. (nếu không có chỗ điều chỉnh hướng thì dễ “tương” vào chân nhau do Đàn ông có tập quán “make water” tập thể để bàn chuyện chính trị, như vậy vừa mất vệ sinh và mất đoàn kết).

 

Nghĩ nát óc, Thần Thợ rèn quyết định sẽ không lấy bộ phận bên ngoài của Đàn ông để không làm hỏng vẻ đẹp của tuyệt tác. Ông sẽ lấy 1 bộ phận bên trong, tìm đi tìm lại, cuối cùng ông quyết định lấy 2 dẻ xương sườn của Đàn ông, xem ra hai cái dẻ sườn đó không quan trọng lắm. Thế là nhân lúc Đàn ông say rượu ngủ li bì, Thần Thợ rèn nhờ Thần Bảo hành xuống hạ giới mở Đàn ông ra cấu trộm đôi dẻ sườn mang về. (Sau này con cháu Thần Bảo hành toàn mở điện thoại ra xơi mất IC ngon của khách hàng). Với tài năng của mình, Thần Thợ rèn lắm nhoáng 1 cái là xong. Vậy là Đàn bà đã trở thành thứ còn thiếu của Đàn ông, và chắc chắn Đàn ông sẽ không thể nào không tìm đến Đàn bà.

 

Cá nhân Thần Dớt thì vẫn chưa thoả cơn tức giận, ông ta còn muốn trừng phạt Đàn ông nhiều hơn thế, tuy nhiên sợ mang tiếng là lớn rồi còn chơi ác, nên ông ta quyết định mượn tay Đàn bà để làm điều đó. Ngày tiễn Đàn bà lên đường làm nhiệm vụ, Thần Dớt giao cho Đàn bà 1 cái hộp, trong đó đựng đầy đủ những thứ kinh hoàng như: chết chóc, HIV, ma tuý, mại dâm, bò điên, lợn tai xanh, cúm gà, đêm tối, đau khổ… Và dặn Đàn bà: “Ta biết con có tính tò mò, nhưng con tuyệt đối không được mở cái hộp này ra”. Đàn bà vâng lời ngay, nhưng Thần Dớt biết thừa là kiểu gì Đàn bà cũng tò mò mở cái hộp ra. (Thằng cha này trông thế mà thâm thật).

 

Đàn bà xuống hạ giới, cánh Đàn ông mừng khôn xiết nhào tới đón tiếp (dù không biết tại sao lại mừng họ). Gần như một sự mặc định, Đàn ông tự tìm đến Đàn bà, rủ họ đi theo mình, sau đó nai lưng ra làm kiếm tiền thuê bọn Khoan cắt Bê tông về khoan hang đá cho Đàn bà ở. Cực nhọc không để đâu cho hết, các thú vui rượu chè và lô đề bị hạn chế dần, Đàn ông rất bức xúc nhưng không hiểu sao, họ không thể nào rời xa Đàn bà được, như vậy họ sẽ bị thiếu xót.

 

Về phần Đàn bà, họ sống rất hồn nhiên như họ vốn có, sự hồn nhiên đó cũng chính là những gì Thần Dớt và Thần Thợ rèn mong muốn, nó sẽ giết chết người Đàn ông một cách tự nhiên mà Đàn bà không bao giờ phải suy nghĩ hay động lòng. Đó như 1 sự mặc định. Về số phận cái “hộp khổ đau” mà Thần Dớt cho, Đàn bà sau 7 ngày quyết tâm không mở, cuối cùng đến ngày thứ 8 đã không chịu được bèn mở ra. Thế là từ đó trần gian có bóng đêm xen với ngày, có bệnh tật, có chết chóc, ung thư gan, đái tháo đường… Hàng nghìn năm sau, con cháu của Đàn ông và Đàn bà vẫn lặp lại quy trình này. Sau khi họ cưới xong, bao giờ cũng có 1 tuần Trăng mật, sau 7 ngày Mật ngọt đó, Đàn bà mở cái hộp, và cuộc sống trở thành Vỡ Mật…

 

Đàn ông không còn đoàn kết như trước, họ ngộ nhận nhầm xương sườn của nhau, tranh giành Đàn bà… thế là từ đó Thế giới có chiến tranh, chém giết hoặc nhẹ hơn thì có Phim Hàn Quốc với đủ các kiểu tranh giành xương sườn.

 

Cho đến ngày nay, Đàn ông và Đàn bà vẫn không thoát khỏi cái trò chơi quái ác của Thần Dớt, tuy nhiên, để cho đỡ đau đớn, người ta đã hoa mỹ sự trừng phát đó lên thành Tình yêu, Hôn nhân, Gia đình… nhưng xét về bản chất, những người Đàn ông con cháu ngày nay cũng có số phận không sáng sủa hơn ông cha ngày trước. Họ vẫn tìm đến Đàn bà và rồi héo mòn một đời trong tay Đàn bà, họ lại coi đó như 1 điều vui sướng, như một nhiệm vụ bất khả kháng nhưng có biết đâu, đó là sự trừng phạt truyền đời mà thôi…

 

Giáo sư Xoay

nguồn: Giáo sư Xoay ‘s note


Cái cân ông già

Ở một góc đường trung tâm thành phố nhộn nhịp người qua lại thỉnh thoảng thấy xuất hiện ông già tướng khắc khổ ngồi bên cạnh cái cân nhỏ. Khách nào có nhu cầu đo đếm trọng lượng của mình thì xin mời, bảng giá treo bên cạnh chỗ ông già ngồi: 500 đồng/lượt.

Tôi không có nhu cầu kiểm tra trọng lượng, nhưng nhìn thấy cảnh ông già ngồi buồn không khác gì cảnh cụ đồ hí hoáy viết những câu đối tết mà thiếu những cặp mắt đồng cảm, một lần tôi quyết định đứng lên cái cân.

Mũi tên trên cái cân chao qua chao lại, cuối cùng dừng lại ở con số 55! Tự cảm niềm vui vì đây là con số đẹp, tôi quyết định trả cho ông già gấp 10 lần giá công bố! Rất từ tốn, ông già nói: “Cân của qua chính xác và qua lấy đúng giá. Chú em nên tẩm bổ thêm vào vì chú em hơi bị ốm so với chiều cao của mình. Cảm ơn chú em!”.

Một lần khác, có một vị khách tây đưa máy hình lên chụp lia lịa dáng ngồi bên cái cân của ông già, sau đó người khách mở ví, nhẹ nhàng đặt vào tay ông già tờ 5 USD. Ông già xua tay không nhận. Khi người khách đi, ông già lắc đầu nhè nhẹ, nhìn vào cái cân trước mặt mình, cười buồn.

Từ chuyện ông già, tôi nhớ thời bao cấp, nhà tôi ở gần hợp tác xã mua bán (thật ra chỉ là nơi nhận hàng từ cơ quan cấp trên sau bán lại cho nhân dân theo cơ chế tem phiếu). Tháng nào tôi cũng nhận được nhiều quà từ chính tay những cán bộ đứng ra phân phối hàng cho bà con trong khu phố. Công việc của tôi rất đơn giản, giữ giùm (bí mật) hai cái cân đánh dấu số 1 và số 2 cho các chú, các cô trong hợp tác xã, để khi hàng nhập vào và phân phối ra thì tùy cơ ứng biến.

Thời ấy thấy người lớn cho quà là tôi vui, chứ làm sao biết được nguyên nhân khiến người ta đối xử quá tốt với mình như thế. Khi người lớn trong gia đình phát hiện tôi tiếp tay làm chuyện tày trời, vừa giải thích vừa răn đe chuyện tôi làm ảnh hưởng đến nhiều người, đặc biệt là gia đình đã nghiêm cấm tôi (hàng của nhà tôi “mua” ở hợp tác xã luôn bị cân thiếu), nhưng không dám làm lớn chuyện vì sợ uy lực của một số người.

Những người “tốt” với tôi ngày xưa giờ vẫn còn, chuyện công danh người thành kẻ bại. Những khi gặp lại tôi, có người đem chuyện cái cân ôn lại như là chiến tích cá nhân, và cười xòa về một thời mê muội, mà trong đó dường như họ đã có công đóng vai trò diễn viên/đạo diễn có thực tài và tâm huyết tạo ra những tình huống bi hài đắc địa để đưa khán giả vào mê hồn trận.

Tôi thầm nghĩ những cái cân vô danh nhưng đã làm đúng và đủ chức phận mà con người đã đặt niềm tin vào cân: đọc không sai “trọng lượng” của những người dùng nó!


Nhật ký ông chồng có bồ .part2.end

Ngày… tháng… năm…
Ngồi công ty chán quá, nhớ ra hôm qua lúc ngồi uống có một em ngon thế, nhìn mắt cứ ướt rườn rượt. Xin được điện thoại rồi mà chả hiểu có nên mời nàng đi ăn trưa không. Thấy tội lỗi thế nào ấy. Mụ vợ mình thực ra ngon hơn em nó nhiều, nếu không có bệnh nói nhiều thì đúng là tuyệt vời. Thôi thì cứ liều nhắn cái, bạn bè chứ chắc gì đã làm gì tội lỗi. Thêm bạn càng có lợi, nhỡ lại vớ được cái hợp đồng nào thì lại hay.
Cô nàng nhận lời ngay. Hóa ra mình vẫn còn duyên chán, ngồi trò chuyện, ăn uống mà em cứ cười ngặt ngõe, lại còn khen mình tới tấp. Nói chuyện với em xong nhẹ hết cả người, bao chuyện bực mình ở nhà bay đâu hết cả.

Ngày… tháng… năm…
Vừa vào phòng ngủ thì mụ lại “đòi”. Mọi hôm chả có hứng mấy, thế mà chả hiểu sao lúc ấy lại sẵn sàng ngay được. Được một lúc lại chán không hiểu vợ mình thế nào ấy, kỳ cụi mãi cũng chả có giọt nước nào, nằm thẳng cẳng như khúc gỗ, kệ mình muốn làm gì thì làm.
Dạo này chưa già mà ham muốn chả thấy đâu. Chả bù cách đây mấy năm, bao cô cứ đổi tên mình là Dương Thường Trực.
Nàng nhắn tin “cảm ơn anh hôm qua làm em vui quá, bao giờ em mời anh nhé”. Nhắn đi nhắn lại cả buổi chiều, có vẻ nàng chết mình rồi. Mình đúng là tránh cũng không thoát, “khổ” thật được cái số mình nó thế.

Ngày… tháng… năm…
Lại hẹn nàng ăn trưa. Ăn xong thấy nàng dụi mắt, chắc lại giống con nhóc nhà mình buồn ngủ là dụi mắt đây. Yêu thế. Mình liều lên mời nàng đi thư giãn, thế mà nàng đi thật. Vừa vào phòng, nàng đã ôm mình chặt cứng, rồi chủ động âu yếm. Mình thích nhất phụ nữ chủ động, chả bù cho mụ ở nhà, cứ như que củi. Hôm nay mình thấy phong độ lại trở về hồi trước, chả thấy oải tý nào.
Về đến nhà mình thấy yêu đời vô cùng, dọn nhà xong gác chân xem tivi mà thấy thú vị quá, chả hiểu nàng đang làm gì nhỉ. Thôi đi ngủ.

Ngày… tháng… năm…
Hôm qua mụ lại “mò”. Chưa chi mình đã bật tưng như dây đàn làm vợ cười như Liên Xô. Đã thế mình còn hăng chứ nên xong việc mụ ôm mình dịu dàng, chả bù cho mấy lần trước xong việc là ngoảnh ngay mông vào mặt chồng.

Ngày… tháng… năm…
Cả tháng nay đi công tác mà nàng thì cũng mất mặt, chả có lúc nào …. Nản quá. Mọi chuyện lại y như cũ, mụ lại ngoảnh mông vào mặt. Xấu hổ quá.
Nhiều lúc bị “mò” mà mình cứ phải nghĩ đến nàng mới “tưng” được. Vừa làm vừa nghĩ đến nàng chứ không thì lại như bún.

Ngày… tháng… năm…

Hôm qua “liên hoan” tưng bừng với nàng. Mình lại là người đàn ông hùng mạnh. Mọi bực bội lại tan biến. Mọi thứ cứ như hồng rực hết cả lên. Nàng đúng là tiên dược, là ******. Có bồ cũng sướng đấy chứ nhỉ.

Ngày… tháng… năm…
Mình tỉnh giấc lúc bảy giờ. Bên cạnh mụ vẫn ngủ say. Nhẹ nhàng, len lén ra ngoài, mở di động lên coi. Em nhắn, nội dung loanh quanh vẫn thế “nhớ anh-yêu anh”. Rõ khổ, vốn từ nghèo nàn. Đã bảo không được nhắn lung tung, có ngày mụ vớ được thì nhừ xương. Trời ơi, tôi có tự do đâu hả trời? Thân tôi sao khổ thế này!

Vội vã đánh răng rửa mặt. Từ trong phòng mụ hỏi vọng ra: “Anh ăn sáng rồi hãy đi, có cơm nguội trong nồi đấy”!. Trời ơi, nhà này cái gì chả nguội. “Thôi, anh vội lắm, anh phải đến công ty”. Phi thật nhanh ra khỏi nhà. Thoát, thoát, thoát…. Đến cà phê ngồi với em yêu. Em đến chờ từ lúc nào, mặt tươi như hoa, tóc xòe như nụ. Trên bàn là vi tính với di động, nom đúng cách tân kỳ, chả bù cho mụ ở nhà, lúc nào cũng gần bồi với giẻ lau. “Ngồi đi anh”. Mình nháo nháo nhìn quanh chỗ này vắng, kín đáo, nhưng không nên ngồi lâu quá thế nào cũng có lúc gặp người quen. Mình chạm nhẹ vào tay em. Dịu dàng, thơ mộng, ngất ngây. Chết cha, ai như thằng Hùng? Đúng rồi, nó đi với ai không phải vợ. Chắc cũng ăn vụng như mình. Nháy mắt nhìn nhau. Anh em mà. Hiểu hết.

Ngày …tháng…năm…
Trưa nay em hẹn ăn cơm. Trong khi ấy mụ lại sai đi mua cái bếp gas. Mình giải quyết bằng cách mua bếp trước, trốn khỏi cơ quan vào lúc mười giờ. Thế là hai bên trọn vẹn. Hai đứa ăn cơm Huế. Em đọc cho mình nghe một bài thơ, thoáng buồn. Nghĩ tới mười năm trước, mụ cũng đọc cho mình một bài thơ. Của đáng tội mụ không phải là thiếu dễ thương, chỉ có mười năm nồi xoong, con cái đã làm phai mờ nhiều quá. Chợt cảm thấy mình hơi tội lỗi. Trời ơi, sao tôi lại là người đàn ông hả trời? Đàn ông sẽ phạm tội tày đình nhưng biết thế mà không sửa chữa.

Em hỏi “Ngày mai mình có đi Tam Đảo không anh?”. Giật mình trả lời nhanh: “Để anh nghĩ đã”. Em chẳng hiểu gì cả, Tam Đảo tuy thơ mộng nhưng là chỗ trăm mắt nhìn vô, lên đấy gặp người quen thì tan xương với mụ

Chiều về mụ khen cái bếp ga sau khi hỏi giá. Mụ nhìn nó say đắm trong khi chẳng nhìn mình. Tủi thân. Buồn. Tức tối. Nhếch môi. Đã thế “ông”có bồ đừng trách, “ông” đâu phải là thứ vứt đi. Vừa nghĩ xong thì mụ quay ra bảo: “Tắm đi anh, em đã chuẩn bị nước và xà phòng rồi”. Ôi, tôi khổ quá, vợ tôi cũng dễ thương. Tội của tôi ngàn năm không hết. Đau. Nghẹn. Buồn.

Đang ăn cơm thì di động kêu. Em gọi! Điên hay sao mà gọi giờ này. Nói bao nhiêu lần không chừa được. Mình giữ mặt thản nhiên, áp máy vào tai: “Alo-Tôi nghe- Dạ- Dạ. Được. Được. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chấp hành triệt để. Công việc cứ thế, đừng lo!”. Đóng máy. Gắt: “Sao sếp kỳ quá! Không lúc nào cho anh được yên!”. Mụ an ủi: “Thôi, đi làm là phải vậy”. Thở ra. Thoát. Suy cho cùng, mụ cũng là sếp còn gì.

Ngày…tháng…năm…
Chở em đi phố mua đồ. Em cứ hớn hở tươi cười, còn mình phải đội cái mũ bảo hiểm cực to, hạ kính xuống cho che hết mặt. Mình liệt nhiệt hoan nghênh phong trào đội mũ bảo hiểm, không sợ đứa nào nhận ra. Hôm qua mình cũng cười thầm khi thấy Hùng cũng sắm một chiếc mũ to như như thế. Lòng vả cũng như lòng sung.

Mua cho em một chiếc áo da. Hơi đắt, nhưng mình ra dáng thản nhiên. Em mặc vào, nổi rõ eo thon. Mình nhói lên. Ừ, cái áo cuối cùng mua cho mụ là năm nào nhỉ? Tôi xấu quá. Tôi ơi. “Gió đưa cành bưởi sau hè, anh mê vợ bé bỏ bầy con thơ”. Câu ca dao phảng phất như mưa xuân. Một giọt nước mắt lăn trong lòng.

Lại chở em, hai đứa đi ăn chân gà. Xe bon bon. Em ngồi sau ríu rít nói về thơ, về văn, về nhạc. Em ơi, rồi em sẽ là vợ, sẽ nói về cơm, về gạo, về rau. Trời nắng nhẹ, mưa cũng nhẹ luôn. Trên đường phố, hoa đào lác đác. Xuân về. Lòng mình man mác buồn và có gì đấy thấp thỏm không yên. Qua khỏi ngã tư. Em ngân nga tiếng hát. Rầm. Xe mình đâm vào chiêc xe máy đi ngược chiều, làm cô lái xe và đứa bé trên đó ngã lăn quay. Cả hai lồm cồm bò dậy. Mũ bảo hiểm văng ra. Trời ơi, mụ! Chết tôi rồi. Thần thánh hại tôi rồi. Mình đứng ngây ra như cây gỗ mục….

Mười lăm năm sau:

7 giờ 30 sáng: Thức dậy. Nằm trên giường thêm ba mươi phút để cố nhớ lại những gì tối qua. Thường không nhớ ra. Khi suy nghĩ có ngáp và vươn vai nhưng không thò chân ra ngoài chăn. Máy lạnh đương nhiên vẫn mở.

8 giờ: Vào toilet. Thực hiện những nhu cầu hồn nhiên. Vừa thực hiện vừa hát. Nhạc ngoại quốc, lời Việt là chủ đạo. Cạo râu và kiểm tra lông mũi theo tiêu chuẩn ISO-9002. Chỉ ngoáy tai khi có tắm.

8 giờ đến 8 giờ 30: Ăn sáng. Mắng con. Khiển trách người làm. Than thở với vợ. Uống thuốc hạ huyết áp. Uống hải cẩu hoàn. Nghe tin bóng đá. Thắt cà-vạt. Mặc comple.

8 giờ 30 đến 9 giờ: Ra xe. Vừa ra vừa xỉa răng. Vứt tăm qua cửa kính xe. Nhắn tin cho em bồ mới hẹn giờ gặp. Xóa một số tin nhắn của em bồ vừa đong hôm trước. Kiểm tra lại lớp keo trên tóc. Ngả lưng và nới khuy áo vest.

9 giờ đến 9 giờ 30: Vô công ty. Bắt tay đủ ba người. Đọc báo. Mở vi tính xem giá chứng khoán, lướt qua các forum xem có PM nào mới ko?. Nhún vai. Uống trà. Treo áo vest lên lưng ghế. Ký một số công văn. Rút con vertu ra lau chùi,…Uống trà tiếp tục.

9 giờ 30 đến 11 giờ: Mời đối tác sang quán cà phê trước công ty. Dặn thư ký là đi họp. Quyết định với đối tác là còn phải gặp nhiều lần. Cười bí hiểm khi được hỏi về hoa hồng. Cố gắng khi nói chuyện có pha tiếng Anh và tiếng Pháp. Gật đầu với mấy bàn quen. Tỏ ra nghiêm nghị với những em mới vào.

11 giờ đến 1 giờ 30: Mời đối tác dùng cơm trưa. Chọn nhà hàng sang, nhưng có hóa đơn đỏ. Uống ba ly bắt đầu xưng cậu – tớ và vỗ vai nhau. Gọi một con cầy hương nhưng chả hiểu nhà hàng dọn con gì. Thề sẽ trung thực. Hứa ký hợp đồng. Nháy mắt khi bàn về phụ nữ. Dùng khăn lạnh lau cả cổ lẫn mặt. Nói to hơn lúc bình thường. Cầm cua rang muối bằng cả hai tay. Mở khuy áo trên. Khen cô thư ký của đối tác đẹp, âm thầm đưa cardvisit qua gầm bàn cho Thư ký đối tác. Nếu cao hứng có thể đọc bài thơ do mình sáng tác. Kể về những chuyến đi Bangkok, tùy theo quan điểm và độ chân tình sẽ quyết định kể từ đâu. Tranh nhau thanh toán. Ôm vai rồi siết chặt tay.

1 giờ 30 đến 3 giờ chiều: Cập nhật nốt ” Nhật ký một ông chồng” sau đó…ngủ trong salon phòng làm việc. Dặn thư ký không để ai vào. Ngáy to hay nhỏ là tùy loại rượu vừa uống. Khi ngủ thỉnh thoảng có liếm mép và giật mình.

3 giờ đến 3 giờ 30: Thức dậy. Rửa qua mặt mũi. Xem lại giấy tờ ban sáng. Gọi thư ký vô khiển trách, cố gắng tìm ra vài lý do. Thư ký nên già để tránh dị nghị. Họp với tay trợ lý thân tín. Dặn nó phone về nhà khi mình đi vắng để nhờ nói lại với vợ một số thông tin đã chọn lọc. Trao đổi vài đĩa phim DVD hoặc HD. Nhờ tìm vài loại thuốc và vài thứ rượu ngâm. Khi trợ lý ra khỏi phòng thì phone cho em, than từ sáng tới giờ quá bận.

3 giờ 30 đến 4 giờ 30: Họp các trưởng phòng chủ chốt. Mắng ba đứa, khen ba đứa, còn lạnh lùng với ba đứa. Nhấn mạnh những điều đã nói hôm qua. Kêu mệt và kêu nhức đầu nhưng đứa nào hỏi thăm thì gạt đi. Nhớ những câu quan trọng có đứng lên khi nói.

4 giờ 30 đến 5 giờ 30: Ở lại trong văn phòng khi mọi người đang ra về, cố tình để hé cửa. Viết và đọc như điên. Quát ầm ầm trong điện thoại. Khi mọi người đã về hết, phone cho em hẹn cà phê chiều.

5 giờ 30 đến 7 giờ: Ngồi với em ở cà phê loại sang. Nói nhiều về tâm trạng, về cảm xúc và nghệ thuật. Tiết lộ rằng mình sinh ra đáng lẽ phải làm nghệ sĩ chứ không hợp kinh doanh, nhưng hoàn cảnh đưa đẩy, giờ mới thấy tiền bạc là phù du. Thở dài kín đáo. Nắm tay nhè nhẹ. Xa xôi về nỗi cô đơn mơ hồ. Đọc một câu trong cuốn tiểu thuyết vừa xem. Bất thình lình nhìn em không nói.

7 giờ đến 11 giờ 45: Đi ăn tối với em. Thức ăn ngon, đĩa nhỏ, phòng kín đáo, rượu vang thơm. Đèn mờ dịu. Kể về thời thơ ấu vất vả. Kể về phim Sắc giới một cách cảm thông. Ngạc nhiên với những điều cổ hủ. Phẫn nộ với những nhỏ nhen. Cau mày khi nghe về tiền bạc. Bao dung khi nói về tội lỗi… Sau đó kêu mệt mỏi, đau đầu, áp lực công việc, cần tìm chỗ ngả lưng 1 tí. Em vỗ về và đồng ý với đề nghị ngả lưng …Tắt điện thoại giao dịch, lấy cái túi xách con Canon 40D và con TZ vô khách sạn—–> Thuê phòng—–> Kêu em đi rửa mặt cho mát ……… Mọi việc còn lại các bác đi mà nghĩ…!

11 giờ 50 đến 12 giờ 10 đêm: Về nhà. Than với vợ là sắp điên lên vì họp, chửi đối tác ngu…. Ăn cơm nhà nửa chén, kêu mệt rồi thôi. Hỏi qua việc học của con. Đá cho con mèo hai cú.

12 giờ 15 đến 12 giờ 25: Vô toilet. Tùy hôm mà ngồi trong đó nhanh hay chậm. Kiểm tra kỹ các dấu vết trên thân mình. Nhìn toàn thân xem bụng đã chiếm bao nhiêu. Ho và khạc. Đánh răng bằng máy. Định xức dầu thơm rồi lại nhún vai.

12 giờ 30: Lên giường. Tắt di động. Xóa hết tin nhắn còn sót lại. Đọc báo Thời trang trẻ, không dừng quá lâu ở các trang áo tắm để vợ khỏi nghi. Kêu mệt thêm lần nữa. Ngủ và ngáy đều. Nằm mơ thấy mình còn trẻ….