PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “ngày

Có thể một ngày mai …

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…

Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…

Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?

Không tìm được nguồn gốc chuẩn


Một ngày sớm

Hôm nay mình dậy sớm hơn bình thường để đi chụp ảnh, tiếc là em máy hơi có vấn đề nên ko ưng ý về tinh thần, cũng chỉ kịp chộp vài bức hxhx.

Vào Đền Ngọc Sơn ngồi chơi. Cảm giác như bước vào 1 thế giới khác ngay giữa thủ đô ồn ã vậy. Không gian lặng, chỉ vài ba tiếng người xung quanh và chút hương khói thôi, còn thì nhẹ nhàng, cũng đủ trong lành để hít thở. Khách du lịch giữa tuần vẫn đông. Ngồi nghỉ cạnh mấy bác phóng viên quay công việc bẫy rùa tai đỏ của hồ Gươm, mình gom được vài câu, kiểu như là 1 bác quay cảnh bẫy đc 5 em rùa tai đỏ, nhưng 1 em rớt ra thế nào đó, thành ra lại bẩu là phóng sinh nốt chỗ còn lại, mnihf chả biết thả đi đâu vào nồi nào, nhưng hồ Gươm đang có chiến dịch bảo vệ cụ Rùa mà 🙂 phải loại rùa tai đỏ và chữa thương cho cụ rùa đang ngày một sứt mai. Cụ nổi liên tục những ngày sau Tết. Mình lượn lờ chụp ảnh quanh hồ trong 1 tuần mà cũng thấy dân tình xôn xao đến 3 lần rùi. 2 lần thấy cụ ngay gần, chụp tía lia ^^ tự lảm thảm 1 mình 1 vài điều mình đã nói với 1 bạn 🙂 chắc người ta tưởng mình dở hơi, nhìn sao băng rồi ước quá ^^ kệ! Nói là làm. Còn 1 lần gặp cụ Rùa nữa thì mình ko biết nên xin cụ điều gì mới, cho riêng bản thân nhỉ 🙂 chả biết.

Giữa đêm. Hôm nay hư phết, nhưng vui thì ko tính ^^ mình vẫn ok là được, vẫn ngồi type ở nhà là ngoan rùi 😀 Giờ hơi buồn ngủ, chẳng thức xem nốt bóng đá làm gì nữa. Mai còn vác em yêu 1 đi tu sửa hxhx.

Buồn vì em, haizzzz..


Bí quyết chụp ảnh cưới đẹp đến ngỡ ngàng

Bạn có muốn mọi người trầm trồ khi chiêm ngưỡng cuốn album ảnh cưới của mình không? Dưới đây là một số bí quyết giúp bạn đẹp và có phong cách hơn khi chụp ảnh cưới.

1. Tuyệt chiêu của người mẫu chuyên nghiệp: Lưỡi chống phía sau răng hàm trước, có thể làm cho phần môi mọng hơn và khuôn mặt càng xinh hơn.

2. Tại những phần không được gọn gàng trên khuôn mặt thì trang điểm bằng gam màu tối hơn để làm khuôn mặt thon gọn, đánh sáng vùng chữ T.

3. Nếu là chụp ảnh kỷ niệm với bạn bè ở nơi tổ chức hôn lễ thì cố gắng để mặt ở vị trí phía sau người khác 1 chút, như vậy thì mặt bạn sẽ nhỏ đi.

4. Không nên dùng phấn quá sáng và quá nhiều chuốt mi dạng nước. Như vậy sẽ làm cho mắt nhỏ đi. Nhưng son môi tốt nhất thì nên đánh bóng, sáng, như vậy lên ảnh sẽ rất tinh tế.

5. Nên hướng ánh mắt ra xa xăm, có thể làm cho bức ảnh sống động hơn, hoặc là nghiêng đầu mỉm cười trong khi đấng phu quân thì thầm vào tai bạn, sẽ khiến hình ảnh của hai bạn rất đẹp và tình tứ, cố gắng đừng để ánh mắt hai người nhìn nhau vô hồn.
6. Đầu hơi ngửa lên trên, mũi sẽ nhỏ đi chút xíu.

7. Quan trọng nhất là tự tin rằng hôm nay mình là cô gái xinh đẹp nhất, đừng lo lắng mình thế này không xinh xắn, phải thoải mái, đầy tự tin mới có thể có được một bức ảnh cưới để đời.

8. Cười mỉm là trạng thái ăn ảnh nhất, trong ảnh cưới tốt nhất đừng cười quá lớn, để tránh cho nếp nhăn ở hai mắt rõ hơn.

9. Đứng tự nhiên, thẳng lưng, như vậy thì sẽ để lộ đường cong từ chân, cánh tay.
10. Nên cầm đạo cụ trong tay, khuyên dùng những đóa hoa tươi nhiều màu sắc.

11. Ánh nắng sẽ làm cho trang điểm nhìn mờ nhạt, do đó cần điều chỉnh, ánh nắng quá chói sẽ làm cho khuôn mặt có bóng, mắt cô dâu chú rể sẽ nheo lại, mất đi vẻ tự nhiên, cố gắng chụp vào ngày râm mát.

12. Để mũi cao hơn so với ống kính 1 chút, có thể làm cho khuôn mặt đẹp hơn, giảm bóng dưới mắt.

13. Bạn có thể chọn vài bộ áo cưới để làm sống động cuốn album của mình, nên mặc áo cưới có màu hơi tối. Áo cưới màu hồng hoặc màu không đủ sáng sẽ tôn lên nét tinh tế và dịu dàng của khuôn mặt, còn những áo cưới có màu sáng quá sẽ làm khuôn mặt to.

14. Phần mặt và cổ là trọng điểm, khi chọn váy cưới thì cổ lá sen, cổ hở sẽ để lộ xương cổ hấp dẫn của người phụ nữ, rất phù hợp. Mà cổ hình chữ U cũng làm cho cổ và khuôn mặt dài hơn.. Váy cưới có nơ hình bướm trước cổ, ngực có tác dụng kéo dài và cải thiện cho khuôn mặt.

15. Nếu bạn không biết nét xinh xắn nhất của mình thì phiền người chụp chụp ở nhiều góc độ, và chọn 1 tấm đẹp nhất.

16. Bất luận là chụp gần hay xa hay là thay đổi tư thế thì tốt nhất là nên để nổi bật ngũ quan hay ưu điểm.

17. Để mặt thanh tao hơn, bạn hãy hơi cúi xuống, mắt hơi nhìn lên trên thì sẽ có thần và nhìn to hơn.

18. Trước khi chụp ảnh vài ngày không nên ăn thực phẩm có nhiệt lượng cao như bánh ga tô, bỏng ngô, đồ ăn quá cay để tránh tổn hại cho da. Uống nhiều nước (Nhưng nên tránh uống 3h trước khi chụp), ăn nhiều hoa quả giúp da bạn hấp thu dinh dưỡng, ngoài ra trà bí xanh, canh đỗ canh và cà chua đều có tác dụng giảm sưng cho khuôn mặt và lợi tiểu.

19. Cố gắng hơi nghiêng 45 độ hoặc 65 độ, như vậy mặt sẽ nhỏ hơn, nét hơn.

Xinh xinh


Một ngày, chinh phục đỉnh Phanxipăng

Sự chuẩn bị cho cuộc chinh phục đã gặp khó khăn ngay từ đầu: tìm khắp Sa Pa mà không một hướng dẫn viên nào nhận lời. Lý do đơn giản là từ bao năm nay, chưa có ai chinh phục được đỉnh Phanxipăng chỉ… trong một ngày.

Tôi xuống Cát Cát (một bản dân tộc Mông ở ngay cổng rừng có đường đi lên đỉnh Phanxipăng) tiếp tục tìm. Lại thất vọng. Trên đường về khách sạn, tình cờ tôi gặp được một anh chàng người Mông tên Vàng A Dủng. May thay, anh đang cần một ít tiền nên đồng ý ngay…

“Còn tí nữa thôi mà”!

Đúng 6g45, đoàn ba người chúng tôi xuất phát từ vườn quốc gia Hoàng Liên ở độ cao 1.945m. Đây là đường đi lên đỉnh gần nhất và dễ đi nhất, với đoạn đường dài 11,2km, độ cao 1,2km, đường mòn lầy lội, trơn trượt, vượt qua bốn lần suối nước lạnh buốt thấu xương. Gió và mây mù dày đặc cứ xộc thẳng vào mặt và cuốn lấy chân như cố tình ngăn bước chúng tôi. Chỉ cách 2m là không nhìn thấy nhau. Nhiệt độ trung bình khoảng 12-15OC khiến chuyến đi đã khó khăn lại càng thêm khó khăn.

Khoảng 4km đầu chúng tôi phải lên xuống dốc liên tục, vượt qua khu rừng già có nhiều loại gỗ quí. Dọc nhiều khe núi là những vườn thảo quả do người Mông trồng.

Cứ đi được vài cây số là chúng tôi lại lấy thức ăn ra, lúc thì trái cây, lúc bánh mì kẹp chả, ăn liên tục nhưng không bao giờ ăn no. Nước uống mang theo hết quá sớm, thế là cứ nước mạch từ đất, từ suối rừng lạnh như nước đá nốc ừng ực. Vàng A Dủng bảo: “Nước ở trên này sạch hơn nước của người Kinh đóng chai mà, uống đi, không sao đâu”.

Xuyên qua khu rừng già là đến khu rừng cháy. Ở đây có vài đàn trâu của người Mông thả rông. Tiếp đến là lên khu núi non cheo leo ở độ cao 2.700m, vách núi thẳng đứng, hai bên đều là vực thẳm toàn trúc dại và cỏ de mọc đầy. Lúc này sóng điện thoại di động bắt đầu có lại và mây mù thì lúc ẩn lúc hiện. Đoạn này chúng tôi gặp một đoàn du lịch người Singapore đang đi xuống. Những người Mông được họ thuê gùi đồ rất nhiều, người gùi nặng nhất đoàn gồm hai bình ga lớn và một bếp ga đôi. Đoàn này đi đã được ba ngày.

Mỏi mệt và mong tới đỉnh quá, tôi hỏi sắp đến chưa thì A Dủng bảo: “Còn tí nữa thôi mà…”.

Chuẩn bị lên đến rừng trúc thì có ba anh công nhân xây dựng ở Trạm Tôn chạy theo xin gia nhập đoàn. Tinh thần mọi người phấn chấn hẳn lên nên tốc độ đi cũng nhanh hơn. Nhưng chỉ đi được hơn 1km thì khó khăn lại ập đến: tôi bị vọp bẻ căng cơ. Lấy cao Bạch Hổ ra xoa bóp liên tục mà vẫn không giảm được những cơn đau co cứng cả hai chân. Tôi hỏi người dẫn đường sắp tới đỉnh chưa thì anh ta lại bảo “còn tí nữa thôi mà”!

Đúng 12g chúng tôi đến độ cao 2.900m. Rừng trúc dày xanh bạt ngàn… Đây là nơi các đoàn chinh phục đỉnh Phanxipăng thường dừng chân nghỉ qua đêm. Một đống trúc khô trải làm sàn ngủ vẫn còn nguyên. Cả đoàn tạm nghỉ. Ăn trưa. Nước gà luộc đóng chai cũng khui ra. Đi tiếp. Tôi lại hỏi sắp tới chưa thì vẫn nghe từ anh câu “còn tí nữa thôi mà”! Trời ơi, cái “tí nữa” của anh ta là… vài dãy núi, vài cây số (từ đây lên tới đỉnh còn 1,2km, độ cao 243m).

12g50, chúng tôi tiếp tục chinh phục nốt phần còn lại. Đoạn đường trần ai, tưởng chỉ có lên dốc mà thôi, ai ngờ lại phải xuống thêm mấy cái dốc dài sâu thăm thẳm. Vách đá cheo leo và mọi người bắt đầu quá mệt. Càng lên cao không khí càng loãng và lạnh. Giữa trưa mà nhiệt độ khoảng dưới 10OC. Qua khỏi đại ngàn trúc lâm là khu núi non toàn cỏ dại mọc xen lẫn hoa bua và hoa đỗ quyên trông hoang dã và thơ mộng. Mây mù như đông đặc lại và thật tiếc là không được phóng tầm mắt để chiêm ngưỡng cả những cánh rừng toàn hoa và hoa.

Gà tre, xôi nếp trên “nóc nhà Đông Dương”

Đúng 14g40, tôi dẫn đầu đoàn trèo lên khối đá to trên đỉnh ngọn núi cao nhất (một chuyên viên vườn quốc gia cho biết theo số liệu của sách địa lý, đỉnh này cao 3.143m, còn theo số liệu của một giáo sư người Canada đã hai lần lên đây nghiên cứu đo được 3.148m và ông này khẳng định đỉnh Phanxipăng là đỉnh núi non, mỗi năm trồi cao lên 3 – 5cm. Năm 2005 Cục Bản đồ lên đo lại được 3.148m, tuy nhiên những số liệu mới này chưa được công bố chính thức).

Mọi người ai cũng nhảy cẫng lên sung sướng vỗ tay hoan hô rồi gào lên: “Đến rồi, thành công rồi, chúng ta là những nhà vô địch”. Mặt khối đá khoảng 10m2, đủ chỗ cho khoảng 30 người đứng. Một cột mốc hình chóp bốn mặt bằng đuyra đặt trên mỏm đá cao nhất, một lá cờ Tổ quốc và tượng Bác Hồ đặt trong tủ kính… Tôi bấm máy ảnh lia lịa, một cảm giác hạnh phúc thật tuyệt vời trào dâng chưa từng có trong tôi.

Lúc này mây mù thưa hơn, tầm nhìn của chúng tôi xa được khoảng 10m nhưng vẫn rất khó khăn cho việc chụp ảnh. Còn nửa con gà và nửa nắm xôi, chúng tôi lấy ra ăn tiếp. Tôi chưa bao giờ được ăn ngon như lần này: gà tre ăn với xôi nếp nương ngay trên “nóc nhà Đông Dương”. Chỉ tiếc một điều là mây mù bao quanh, nên đã đứng trên đỉnh Phanxipăng cao ngất như chạm tới trời mà không phóng hết được tầm mắt để nhìn ngắm thỏa thích dãy Hoàng Liên Sơn hùng vĩ và cả bốn phương trời VN…

Chút sức cuối cùng

15g35, chúng tôi thả dốc ra về. Trời bắt đầu tối dần, khó khăn ập đến. Lúc lên đã khó khăn rồi, về còn gian nan hơn. Xuống đến độ cao 2.500m thì chúng tôi phải dùng đèn pin để soi đường, hai bên vực sâu đen như mực, chỉ lỡ trượt chân một cái là…

Chúng tôi lê từng bước giữa rừng già trong đêm tối. Tiếng chim kêu, gà vỗ cánh, vượn hú, thú chạy rào rào làm chúng tôi luôn giật mình và lo sợ. Vắt kiệt sức để lội qua bốn lần suối nước lạnh buốt cắt da cắt thịt mới vượt ra khỏi khu rừng già. Rồi cuối cùng chúng tôi cũng về đến nơi xuất phát lúc 21g25. Tay chân buốt cóng rụng rời nhưng chúng tôi vẫn cảm thấy sung sướng vì đã lập được kỷ lục chinh phục đỉnh Phanxipăng chỉ trong một ngày.

Về đến Sa Pa trả đồ thuê, không ai tin chúng tôi đã lên tới đỉnh Phanxipăng, phải mở máy ảnh kỹ thuật số cho xem thì họ mới à ừ nói “đúng rồi”. Chúng tôi đã chinh phục đỉnh Phanxipăng chỉ trong 14 giờ 40 phút. Hú vía!

NGUYỄN HANH


Ngày em xa anh… đông lạnh hơn – vnexpress

Sáng nay bước ra khỏi cửa, từng làn gió lạnh buốt thổi vào làm anh cảm nhận cái rét run người, sao lại lạnh đến thế nhỉ? Những lúc bên em anh thường bảo: mùa đông Hà Nội chẳng lạnh tí nào cả, đúng là “mùa đông không lạnh mà”.

Thế nhưng, hôm nay cái lạnh ấy làm lòng anh như co ro, khép lại vì em đã không ở bên anh, không nhắn nhủ những lời ấm áp đến anh như hôm nào nữa … Đã là ngày thứ ba, kể từ lúc anh nói ra những lời nói trong vô thức làm lòng em bị đau đớn, tổn thương và em đã đi đến một nơi nào đó để tránh mặt anh, từng giây phút kể từ sau buổi tối ấy, anh vẫn dõi bước trên từng con đường, từng địa điểm thân quen để tìm kiếm em với hy vọng mong manh… Ước gì … đã có những lúc anh biết kiềm chế hơn trong những lời nói, ước gì … anh luôn nhìn vào mắt em để hiểu được rằng em luôn trách hờn anh !!!

Anh – một người con trai Nam, đã bỏ miền đất hứa đi theo tiếng gọi tình yêu, đến với Hà Nội để anh từng ngày được gần em hơn, giữa một phương trời hoàn toàn xa lạ, anh chỉ có mình em làm người bạn, người em và là người yêu thương, sẵn sàng sẻ chia và tha thứ cho anh những lỗi lầm mắc phải … Ở bên em, anh cảm nhận được một tình yêu và hạnh phúc thật sự mà anh đã tìm kiếm trong nhiều năm tháng qua.

Thế nhưng, sống mãi trong sự ấm áp, yêu thương và luôn có em kề bên nên anh dường như không cảm nhận được rằng em luôn là người quan trọng nhất với anh và rồi anh đã mắc phải sai lầm ấy – Sai lầm đã khiến em bị tổn thương và em bước ra đi.

Hôm nay anh lại bắt đầu một chuyến công tác mới đi Thái Bình – Nam Định, khác với những chuyến công tác trước, anh không còn cái cảm giác hăm hở, anh không còn những kế hoạch, những sự chuẩn bị để cho 1 chuyến công tác vẹn toàn như trước nữa – chuyến đi này với anh đầy sự thử thách, khó khăn vì bên anh không còn em luôn động viên, quan tâm và nhắn nhủ rằng em đợi ngày anh trở về. Không có em bên cạnh, anh nhận ra mình yếu đuối hơn, anh không thể làm được việc gì nên hồn cả, anh bất giác thấy mình thật kém cỏi, anh bắt đầu sợ bóng tối, sợ cái lạnh giá và sợ phải ở đâu đó một mình.

Mỗi khi anh nghĩ về em, khóe mắt anh lại chợt có cảm giác cay cay và mọi cảm xúc, kỷ niệm trong em lại hiện về. Anh nhớ đôi mắt em, nhớ mái tóc xoăn tít, nhớ đôi môi em hay làm trò để anh vui, nhớ đôi bàn tay mềm mại, ấm áp, ân cần chăm sóc anh, nhớ những khi đùa vui cùng nhau em gọi anh là “con lợn chết”, nhớ những buổi tối mình cùng nhau hăng hái chuẩn bị nấu bữa tối, nhớ những cử chỉ âu yếm đầy yêu thương, nhớ những lời trách móc ngọt ngào, nhớ những lời dặn dò anh trước khi đi xa đậm chất “Mai Thọ”, nhớ những phút giây mình bên nhau hớn hở sau 1 chuyến công tác dài ngày, nhớ những giây phút giận hờn làm lòng ta xa cách … anh nhớ em da diết, nhớ em tha thiết và anh đang phát điên lên vì nhớ em …

Đi trên những con đường quen thuộc anh vẫn bắt gặp hình bóng em, nhìn con dao nhỏ anh lấy từ phòng trọ em, nhìn chiếc chăn em tặng anh để anh đối chọi với cái lạnh, nhìn 3 cái đệm ngồi sao giờ lại trống 1 vị trí, nhìn cái tủ vải em mua cho anh, nhìn vào góc bếp ấy những vật dụng anh cùng em đi mua sắm để chuẩn bị cho anh ngày anh ra Hà Nội … đâu đâu cũng làm anh nhìn thấy em, cuộc sống của anh ở Hà Nội gắn liền với em, em là người quá quan trọng với anh rồi Xù àh !!!

Hôm qua anh gọi điện cho em, sau nhiều cuộc gọi không có sự hồi âm, và rồi em đã bắt máy, lòng anh vui mừng khôn xiết, khi nói chuyện với em, anh đã bật khóc, những giọt nước mắt cứ mãi tuôn trào ra mà anh không sao kiềm nén được … không biết tự bao giờ anh đã trở nên yếu đuối như thế? Có lẽ đó là cái ngày anh gặp em, anh đã cảm nhận rằng lòng anh đã hướng về em, và mọi thứ đến với anh thật may mắn, chúng mình đã gặp nhau và yêu nhau thật say đắm.

Từ lúc em xa anh đến giờ, ánh mắt anh luôn vô hồn, mọi người nhìn anh hỏi sao anh tiếu tụy thế? Không chịu được cái rét mùa đông Hà Nội à? Họ có biết chăng, cái rét ấy còn thua xa cái cảm giác giá lạnh trong lòng anh khi không có em kề bên, không có em chuyện trò và những cảm giác quan tâm ấy em thường dành cho anh!!! Mai ơi, em hãy về đây với anh em nhé !

Anh sẽ không bao giờ để em phải buồn, phải hờn trách anh, anh sẽ xứng đáng với em, với tình yêu em dành cho anh, anh xin hứa với em trước sự làm chứng của bạn bè anh, của Trang và những người thân quen của em nữa. Anh sẽ làm mọi thứ để em được về bên anh, dù cho anh có phải đánh đổi tất cả mọi thứ quý giá mà anh đang có … chỉ mong em về bên anh thôi!

Đã đến giờ anh phải lên xe đi công tác, mấy hôm nay trời đang rét đậm, không có anh ở bên cạnh để chăm sóc, quan tâm … em cố gắng giữ gìn sức khỏe em nhé!!! Anh sẽ sớm trở về, và anh luôn hy vọng ngày anh trở về em sẽ đứng đợi anh với tình yêu và 1 sự khởi đầu mới. Hãy tha thứ cho anh và đợi anh em nhé!!!

Mãi yêu em ….


Nhật ký ông chồng có bồ .part1

Ngày….. tháng…..năm…..
Mình dậy trong tiếng quét dọn rầm rầm và tiếng bát đũa loảng xoảng. Trời, mụ ấy đã thức. Chẳng nhìn cũng biết mặt mụ đang “sưng” lên, vì đêm qua mình về khuya. Cơ khổ, mới chỉ vài chai với anh em. Thân xác này đã hiến hết cho vợ con. ôi, sao tôi không đập đầu vào gối chết quách đi! Vừa đánh răng vừa liếc ra bàn, mụ đã dọn xong món cơm rang khủng khiếp, cũng đĩa cải chua thừa tối qua. Nhục chưa! Đáng đời chưa? Không ăn thì đay nghiến: “Đêm qua đi với con nào?”, mà ăn thì nước mắt trộn cơm. Làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn. Hơ! Cái em rót bia quán “Tím” xinh ghê, xuỵt!

Ngày ……tháng…..năm…..
Ngồi ở cơ quan mà cứ như trên đống lửa. Tối nay anh em lại réo, phải nghĩ ra cơ sự gì đây. Những lý do như hội thảo, thăm bạn và sinh nhật sếp mình đã bịa nhiều, xài nữa mụ nghi mất. A! phải rồi, đi bác sĩ, cớ này chưa áp dụng bao giờ. “Alô, em à? Anh thấy đau đầu, chắc không sao , em nhỉ?…. phải khám à?….Kệ, khám làm gì….. chết là cùng…Sao, anh không chủ quan, nhưng anh thích về nhà…Thôi, nhưng nếu em cương quyết thì anh đi, nhưng lão bác sĩ này ở xa lại đông khách, anh lại phải về khuya, đừng lo!”
Xong, hi hi! Thoát. ôi thực ra mụ cũng dễ thương, chỉ có tội nói hơi nhiều và nấu đi nấu lại món thịt kho giả cầy và món gà ram mặn…ơ, em sinh viên thực tập vưà mới luớt qua, chân dài quá! Trời ơi, tôi già rồi. Tôi chết mất!

Ngày……tháng……năm……….
Mình dắt xe ra khỏi nhà như một lão ở đợ. Ghi-đông là cặp sách cho con, yên sau là túi quần áo đi sửa, đằng trước là hai bịch xà bông. Còn đâu hình ảnh chàng trai dũng mãnh, chuyên gia vi tính, người đàn ông hào hoa sáu năm trước. Thôi, hình tượng mình có lẽ đã chết hẳn rồi. Gia đình đúng là cối xay, nghiền tất cả thú vui tuổi trẻ thành món cháo bèo nhèo.
Hôm nay mụ biệt phái mình đi sửa bếp gas. Không ngày nào mụ không giao một “nhiệm vụ bất khả “, mặc dù mình không phải là “Tôm-cờ-ru-dơ”, còn mụ tất nhiên chẳng phải là “Ni-kon-kit-man”. Hôm thì phải mua chai nước mắm mười hai ngàn (trong khi toàn quốc đều bán mười sáu ngàn!), hôm thì phải mua ký thịt bò mà về cân thấy ký mốt! Thôi để tôi đụng xe cho bà vừa lòng. Gặp thằng bạn ở đầu ngã tư, nó giúi cho tờ thiệp cưới. Thế là mình sắp toi hai trăm, còn nó sắp toi cả cuộc đời. Mình muốn cản nó, rồi lại cuời gằn:”Em dại thì cho em chết, anh hơi sức nào mà lo”.

Ngày…….tháng……năm…..
Gặp chai kem dưỡng da, tần ngần rối quyết định mua cho mụ. Của đáng tội, chả mấy khi dám xài cho bản thân. Nhưng để cẩn thận mình phải bóc giá tiền đi và ‘khai” rẻ hai chục ngàn mới an toàn tuyệt đối. Hôm qua, có một em mới về phòng. Sao mà trẻ trung xinh xắn thế. Mình phải làm mặt “ngầu” cho oai, chứ trong lòng buồn bã quá, già rồi còn gì. à! Không, không già! Để tuần sau ta sẽ mời em đi ăn kem. Đúng đắn nhất thế giới. ôi, cái kính của tôi đâu rồi? Thằng bạn tặng hai vé biểu diễn thời trang. Tối nay đi coi với mụ. Phải nhớ đến phần áo tắm cần giữ bộ mặt cau có và dửng dưng. Nếu không thì lộ hết. Suỵt! Bên kia đường mới khai trương một thẩm mỹ viện, ra vào toàn loại nhiều mỡ ít nạc. Các bà ơi, mtập làm gì, mát-xa làm gí. Cứ phóng xe, hò hét chồng con như mụ nhà tôi thì da thịt săn chắc ngay thôi.

Chủ nhật phải đưa mụ và con bé đi sở thú. Chả hiểu sao mụ lại thích thiên nga, con bé thích gấu, còn mình chỉ thích đười ươi. Có lẽ bởi nom nó có vẻ vô tư và khỏe mạnh. ơ, em vừa đi qua mặc áo hai dây. Nếu mụ mà mặc thì khá hơn, bởi vai trắng và tròn. ôi đàn ông, ôi lũ chồng, đứng núi này trông núi nọ. Phó phòng vừa biếu chai rượu. Thử nhấp một ngụm xem. Khà! Ngon. Nhìn ảnh vợ con trên bàn, sao mà lung linh. Hình như mụ ấy đang cười!

Ngày… tháng… năm…….
Sắp đến ngày lễ thánh (ngày 8 tháng 3) chẳng biết tặng gì cho mụ. Rút kinh nghiệm năm ngoái, mình bỏ gần 300.000 đồng mua thỏi son made in USA trông cũng xịn ra phết. Dùng được một lần đến cơ quan chắc bị ai chê, mụ về nhà chất vấn mình: Ai mua hộ mà mầu trẻ thế?. Chẳng nhẽ lại thú nhận mình nhờ em thư ký của Sếp mua, mình thích cái màu hồng hồng trên môi em ấy. Nói chung là thích tất cả những gì ở trên người em ấy. Mình lờ tịt, trả lời vài câu nhăng nhít. Và mụ đã cho mình một bài học về tính “tích kiệm” cùng câu chốt hạ cuối cùng “Nhờ ai mua hộ thỏi son thì nhớ cám ơn một tiếng”. Chỉ là một câu nói mà sao mụ nhà mình lên giọng rít giống khỉ thế không biết, chói điếc tai, rùng mình.
Năm trước nữa mình mua bó hoa ly thơm phức, mụ cằn nhằn: Hoang phí! Nhưng vẫn cắm ở phòng khách. Lúc mình không có nhà đi ra, đi vào, lại hít hà khen thơm quá. Còn khi mình ở nhà thì vẫn cằn nhằn là với số tiền mua bó Ly đó thì đi chợ được mấy ngày. Chịu! Chẳng hiểu được mụ ấy. Năm trước trước nữa mình đi mua một mảnh vải (tự đi mua), mụ chê màu vải già quá nhưng vẫn may bộ đồ ở nhà và còn mặc đến bây giờ. Có lẽ mụ mắc bệnh chê ?. Năm nay mình đã tự hứa phải tặng món quà gì đó mà mụ không thể lên tiếng chê được. Nghĩ đi nghĩ lại có lẽ mình cứ đưa một phong bì tiền. Vì chưa khi nào mình thấy mụ lên tiếng chê bai tiền(!)

Ngày… tháng… năm…….
Dạo này mình toàn phải dậy từ lúc 6 giờ sáng, ăn sáng bằng bát mì tôm rồi đèo con bé đến trường. Từ hôm trường của con bé chuyển giờ học là lúc 7 giờ 30 mình trở thành người đi làm sớm nhất nhì công ty. Đến sớm cũng chán, sang quán Cà phê làm một ly đen đá, thấy cuộc đời mình cũng đen gần bằng ly Cà phê. Làm việc hùng hục như thằng cu li, cuối tháng đưa hết cả tiền lương cho mụ. Ăn đủ 2 bữa ở nhà, cho dù buổi sáng nhìn thấy bát mì trương phềnh đã thấy ớn, ngồi nhìn bát cơm rang, muốn trốn. Nhưng mình vẫn là thằng đàn ông ngoan. Tối vẫn về với mụ, ăn tối cho dù lúc đó là một giờ đêm, cho dù đã căng bụng vì bia vì đồ nhậu. Tự dưng mình thèm phở thế. Chậc!!! Không được suy nghĩ cái kiểu “Chán cơm thèm phở” nữa. Mà là thằng đàn ông, trong đời ai chẳng phải lấy vợ. Vợ là nợ là oan gia. Chiều nay chia tay với đoàn thực tập (một phần ba là nữ) Ngày mai lại chỉ còn toàn lũ đực rựa với nhau, chẳng biết đến bao giờ cái bọn trong phòng mình mới lại chăm chỉ đánh răng nữa như đợt vừa rồi?
Ngày… tháng … năm ……..
Hôm nay mình nói với mụ:
– Em ơi anh thèm ăn phở quá
Mụ trả lời
– Ừ thì anh thích phở bao nhiêu cũng được
Mụ cũng dễ thương ghê đấy chứ
Nhưng….
– Nhưng cơm canh em đã nấu sẵn rồi, anh vào ăn với em 3 bát xong rồi tự nhiên.

Hic..hic..Ba bát cơm thì mình no căn bụng mất, sức mình chỉ hai bát thôi…Đành vậy, bỏ ý định ăn phở thôi
Ngày… tháng… năm…….
Hôm nay, mình và mụ có hiểu lầm nho nhỏ. Mình “nể” mụ nên chỉ nói hai câu nhưng mụ nói lại tận 2 giờ đồng hồ. Chỉ vì lí do rất chuối: Hôm qua sinh nhật mụ tròn 30 tuổi, mình mua bó hồng 31 bông. Lúc đầu cũng dự định mua 30 bông, nhưng thấy em bán hoa tươi quá. Vì em gạ gẫm mua nốt, vì mua hoa là phải mua lẻ, vì em ấy bó cái bó hoa của mình như bó mớ rau muống, vì … Mà mụ nếu tính thêm tuổi mụ cũng đã 31 rồi còn gì. Trước đây khi yêu nhau mình chỉ có tặng một bông hồng chậc khấc đầy gai, chẳng thèm có một tờ giấy gói mà làm mụ xúc động mất mấy ngày.
Kể ra cũng tức vì cả con bé con cũng hùa về phe mẹ nó. Nó chống đối bằng cách ôm gối sang phòng ngủ với mẹ. Còn mình thì đang nằm trên cái giường ngắn tũn, bé tẹo, không ngủ được đành lôi láp-tốp ra để gõ nhật ký như thế này. Chẳng nhẽ mình cứ phải chịu khổ mãi như thế này? Phận con giun cái kiến, thấp cổ, bé họng, dạ dầy nhỏ như mình đến bao giờ mới được thay đổi trong chính gia đình mình. Đã có lần thằng bạn trên công ty nhận xét: Nhà mày “Hơi lệch”, đã có cái hĩm rồi, phải phấn đấu lấy thằng cu, sau này còn có người làm đồng minh. Qua lần này thấy đúng thật, mình phải “Phấn đấu” thôi.

Ngày… tháng… năm…….
Hoá ra mình cũng là một thằng quá được, chỉ mới “Phấn đấu” chút chút. Mà sáng nay mụ đã thỏ thẻ “hình như em có”. Thiếu chút nữa mình đã hét toáng lên vì sướng, không hiểu sao mình tin đứa này là con trai.
Chiều! mình trốn Sếp về sớm, không ngờ mụ đã ở nhà từ bao giờ. Thì ra mụ về sớm để thảo một bản “10 điều cần thực hiện” cho mình, và dán trang trọng trong phòng ngủ. Đọc xong mình thấy đầu quay quay như tụt huyết áp, tỉnh lại hoá ra mình đang ngồi trên cái ghế quay, chân tay run rẩy. Vậy là từ nay mình phải từ bỏ thói quen hút thuốc. Đưa đón con bé con đi học (trước đây chỉ phải đưa đi). Buổi tối thay vì xem ti vi thì phải đọc sách “Chăm sóc bà mẹ và trẻ sơ sinh”. Lúc rảnh rỗi muốn nghe chút Rốc thì phải nghe nhạc giao hưởng dành cho thai nhi cùng mụ. Tệ nhất là bây giờ mình không được dùng điện thoại di động vì nó có ảnh hưởng tới bà mẹ mang thai. Thấy câu nói của các bậc tiền bối đúng thật “Trong một gia đình hạnh phúc thì người chồng phải trở nên câm, điếc”.

Ngày… tháng… năm…….
Buổi sáng nhận lệnh đưa mụ đi khám thai. Ở bệnh viện hình như cũng có nhiều đức ông chồng quan tâm đến vợ và con như mình? Trước của phòng siêu âm chật ních người, mình phải về đi làm vì sáng nay chỉ xin nghỉ nửa buổi. Mụ đã kịp an ủi: Biết được kết quả em sẽ báo ngay cho anh. Đấy! Thực ra giọng của mụ nhiều lúc cũng đáng yêu phết, đâu chỉ đến quán bia mới được mấy em xinh tươi ban phát cho chất giọng du dương đó.
Đến công ty thằng bạn đã mở nho nhỏ một bài hát của Trần Tiến, không biết tên bài nhưng thấy rất giống tâm trạng mình. “Cho tôi xin em, xin em một đứa con trai. Cho tôi xin em, xin em một thằng đàn ông”. Mình lẩm bẩm hát theo “Cho tôi xin em một phút bềnh bồng, cho tôi xin em một thằng con trai, thằng con trai lên rẫy phá rừng,.., thằng con trai nhân ái với mọi người, là con trai biết yêu thương vợ mình”. Đang hát phê thì thằng giời đánh chết tiệt chõ mõm vào phá ngang “Là con trai biết yêu thương vợ người”.
Trưa! gọi điện thoại về nhà chẳng ai nhấc máy. Buồn, nên sau khi ăn trưa mình chỉ uống Cà phê xuông.
Trước khi về nhà vẫn không an tâm mình đã gọi điện thoại sang nhà bố vợ thì được nghe tiếng ông rõ to trong điện thoại “Chào bố thằng cu”. Vậy là toại nguyện rồi nhưng tức là từ nay mình phải bỏ nốt một thói quen mang láp-tốp về nhà. Biết lấy gì để gõ nhật ký đây, đành gõ nốt mấy dòng này rồi về sớm và tranh thủ ra ban công làm điếu Vi na cho thơm mồm bổ phổi, về đến nhà thì đố dám.

Ngày… tháng… năm…….
Lại trở dậy trong tiếng quét dọn rầm rầm và tiếng bát đũa loảng xoảng. Vẫn điệp khúc đó thôi, mụ ấy thức rồi, nghĩ đến ăn là phát ngán ra rồi. Nghé mắt trông lên bàn của mụ thấy để một lá thư, chắc đêm qua mụ vừa mới viết. Thôi thì ông cứ nghé mắt qua xem mụ viết gì.

Ngày… tháng… năm….
Hôm qua say quá, về đến nhà mình chuếnh choáng, chân nam đá chân siêu. Ngồi hò hét, ép nhau uống cũng chán nhưng cứ nghĩ về nhà còn chán hơn làm mình chả dứt ra được.
Y như rằng, vừa thò mặt về đến nhà đã thấy mụ mặt nặng như chì, nhà cửa thì bừa như cái ổ chuột, con nhóc mũi dãi nhoe nhoét lê la. Đi uống cũng là tiếp khách, uống méo mặt mong ký được cái hợp đồng, mang tiền về nộp mà cứ như phạm tội. Lại đi dọn nhà rồi đi ngủ, hết ngày. Đúng là cái thân mình khốn khổ.


OnE day

Đăng ngày: 02:13 17-07-2007

Một ngày tương đối nhiều sự kiện…

…Đêm hôm trước …
thế nào ý nhỉ, hình như nghịch boom đến gần 2h, rồi linh tinh vài thứ nữa trên mạng, về giường là 2h, nhắm mắt tay ko xuôi khi 2h hơn chút thôi, mệt mà. hẹn đồng hồ 5h (once), 6h02 (daily), 7h09 (daily). với lí do ngủ muộn nên mình chỉ đặt 5h định dậy coi hiệp 2 CK Copa, nhưng

…Sang ngày mới …
chả hiểu lăn lóc thế nào trên giường, đắm đuối gì trong giấc mơ mà tỉnh dậy là 6h hơn ứng với đợt chuông thứ 2 cầm remote bấm kênh 5, lại ko được, chếch tay sang góc khác bấm .. rồi, vẫn mơ màng thấy anh Huy lảm nhảm gì ý, ca tụng gilberto rồi dunga, ôi thôi xong, biết chuyện quái gì rồi. chán, tắt tivi, lăn lộn mơ tiếp. chả biết mơ gì ý, ko có gì đặc biệt nên chả biết là mơ thật ko
7h hơn chuông lại kêu cơ mà, nhưng hình như tắt tiếp, 8h hơn tỉnh phát nữa, nhưng chưa dậy được, 8 rưỡi thì phải đúng là vô đối ngủ nướng. ôi chết, nhầm ngày rồi. sáng nay còn nhắn tin hỏi thăm lúc 8h thì phải, vậy là mình dậy lúc 8h kém rồi ^^ giỏi quá! nhắn tin 1 hồi, được vài thông tin nhưng lại đến lúc làm việc nhà, ôi trời ơiiiiiiiii… mấy hôm nay nóng, rời khỏi cái quạt là mồ hôi tới tấp như mưa ruộng cày, ngồi rửa bát mà mồ hôi đầm đìa ướt hết cả quần (ờ ghi chú tẹo, tớ cởi trần ngồi thu lu nên người chạm quần, thế nó mới ướt được chứ ) rồi linh tinh vài thứ, nấu nướng cơm trưa thế là hết buổi! toàn việc chán chả buồn ko sống nên kể lể mệt lắm.
…Chiều …
tranh thủ ngủ được tẹo rồi chìm sâu luôn, ko biết trái đất vẫn quay, mặt trời vẫn mọc, và mình vẫn ..ngủ bừng tỉnh, nhìn ngay cái đồng hồ, thói quen ko khác được ^^ may quá, đủ time để trang điểm trước khi lên Mỹ Đình xờ tây đi ừm, nắng vỡ 1 số thứ, mà chẳng thích đội mũ, nhưng phải đội ko ung thư da thì … xyz… mặt đen sì thì … xyz … qua nhà ông anh mượn cái áo đỏ cho nó hoành rồi thẳng hướng MĐ gâu gâu… đường phố bà con đi lại như bt, chả có gì đặc biệt, nhìn ngao ngán thật, có ai biết là cái thằng áo đỏ mặt ngố, phóng xe vù vù kia đang đi cổ vũ VN ko hử thật là !!
trong khi chờ anh Dũng râu thì mình thấy mấy anh mấy bác áo vàng đeo phù hiệu làm việc cật lực, các bác ý đứng cuối 1 cái đường hẹp đi chéo gần BigC, nhảy xồ ra chỉ trỏ, gậy chỉ thiên là có người dừng xe, dắt xe lên vỉa hè, xong làm cái trò abc gì ý, mình ở xa nên ko biết rõ, mấy ông khác thì tu nước ực ực, có vẻ rôm rả lắm, ờ rồi thì mấy ku bị bắt lại tí tởn dắt xe đi tiếp (chắc bị ăn thịt xong rồi ) Thực hư là cái đường bé tý ấy là cấm xe máy và ôtô (ôtô chui vừa đek đâu ) nhưng xe máy tiện là đi, thế là các chú cũng tiện cái thể tóm luôn, potay, đứng nhắc nhở đầu đường thì không làm, đi chui ra cuối đường, tranh thủ tuyển VN đá kiếm kinh hồn thôi anh D râu kia rồi, ta đi thôi..

đi? đi đâu mà đi, đi ngủ vừa dậy được 1 tiếng, giờ viết tiếp
…Bóng đá …
trở lại cuộc hành trình của 1 ngày, mình phi xe vù vù lên sân, gửi xe, rồi cuốc bộ về sân, người đi lại khá đông, thấy cả mấy anh chị Tây, mấy bác Nhật, đi loanh quanh để thưởng thức không khí chút, rồi 2 anh em kéo về khu A tìm chỗ, trước đó đã kịp làm lon bia giải sầu, cái bọn bán bia rất chi là ăn thịt người, 2 lon 40K, cứ như đang sống ở Mỹ ý 2,5 $ chứ ít, cái lon bé tẹo, ực vài phát là vứt vào sọt rác, ờ thì đành lòng vậy cầm lòng vậy ta vào sân.
…Trận đấu …
ngồi mãi cũng đến lúc khai cuộc, bóng đã lăn mà khán đài khá trống, thế mới biết dân ta cao su thế nào, phí tiền nữa chứ, cái lúc hưng phấn nhất của khán giả VN mà không được chứng kiến, chít đê. Thấy bóng vào gôn Nhật, cả Mỹ Đình òa vang, mình nhảy tưng tưng, vỗ tay tèn tẹt, không khí được hâm nóng thực sự, nhưng khi Nhật gỡ hòa, rồi kết thúc hiệp 1 với lợi thế 1 bàn cho Nhật, ai cũng hiểu điều gì đang đến, khán đài trầm hơn, mệt uể oải như những con người áo đỏ dưới sân, Nhật giữ bóng chắc chắn, những khoảng trống, những khe hở, họ tận dụng hết, trong khi bên ta thì toàn solo để tấn công, lực lượng mỏng, đứng vị trí … ngu, không có cách nào để chuyền được, lại mất bóng. Dù gì, đó cũng là đẳng cấp đến từ Đông Á, từ ĐKVĐ. Cả Mỹ Đình chuyển qua nghe tin tức từ Quân Khu 7, nơi trận đấu còn lại của bảng đang diễn ra, khi hay tin UAE gỡ hòa 1-1, bà con hò reo ầm ĩ, mặc các anh đang thua 1-4, đang đá èo ợt. Hò reo ầm ĩ như VN đang dẫn bàn tuyển Nhật, hehe. Kết thúc với tin vui hơn là UAE thắng Qatar 2-1, VN đã giữ vị trí số 2 của bảng A, giành quyền vào Tứ Kết, những người cuối cùng ở lại sân hò hét cũng rời về để hưởng không khí khác, náo nhiệt, quay cuồng, đỏ đỏ đỏ và đỏ… Việt Nam sẽ sang Thái đá trận Tứ Kết với Iraq. Vạy là lịch sử bóng đá ghi nhận VN là đội tiên phong của khu vực ĐNA vào TK giải vô địch châu Á, 1 bước tiến mới trong thành tích, nhưng vẫn chỉ giậm chân ở phong độ Dẫu sao những người con Việt Nam ơi, chúng ta vẫn tự hào về nỗ lực của tuyển, trận đầu sung sức, trận 2 may mắn, và may mắn hơn đến từ cái tên UAE, chúng ta nên cảm ơn họ đã đá vì danh dự, đá với thực lực mà không buông xuôi, họ mới xứng đáng là anh hùng của chúng ta. Rời Mỹ Đình
…Phố …
quanh Mỹ Đình tắc đường hết, người ngược người xuôi, đâm loạn xạ trên những con đường ngang dọc, mình phi xe về đến Nguyễn Chí Thanh thì gặp 1 đám cổ động, cầm cờ phất tới tấp, còi, ga, hét ầm ĩ, cứ đi 1 đoạn lại dừng lại gom quân, ai ko thích cũng phải theo, mà ko thích sao được khi VN vào Tứ Kết ^^ mấy người nước ngoài ngồi trong hàng ăn nhìn ra có vẻ sợ hãi nhưng họ cũng hiểu và cười mấy anh Nhật kẹp 3 xe ôm về, nhìn không khí xung quanh cười tủm tỉm, họ thắng VN tới 4-1 cơ mà, chắc tự hào kinh khủng, và có lẽ nhìn không khí phấn khích của dân ta hơi lạ lẫm ^^ bibi anh Dũng ở Ngọc Khánh, rẽ vào nhà 1 người để rủ đi loăng quăng cho vui, hưởng cái không khí cuồng nhiệt hiếm có này, nhưng gọi mãi chả thấy đâu, để lại tin nhắn rồi về vậy, chán, chán quá giá mà có ai như ở pic thôi thì vòng về vậy, ra đường thấy đông đông, lại lọ mọ theo dòng nhằm hướng Hồ Gươm, phi 1 hồi cũng ra đến Hàng Bài, đội ở đây đông ghê, 1 con xa tải lead cả đám từ Plaza dọc Đinh Tiên Hoàng, chắc còn vòng vèo linh tinh nữa nhưng đến hàng Thùng thì mình rút, về cho no cái bụng, hehe
…Home …
qua cầu, không khí im lìm như ko, chỉ gặp 1 đám cổ động đi theo đoàn xe ôtô, chả biết ở đâu. Bố cũng đi coi bóng ở quán, về sau mình, cơm nước chả có gì cả, làm tí gọi là thôi, rồi chút bia, bàn luận tình hình với bố chút, sắp hết ngày, tivi dạo này chả có gì hay cả, mình cũng chả xem, ngồi xem phim với nghe nhạc ở máy là đủ rồi, nhắc đến phim lại nhớ, hè này sao lắm phim hay thế, cũng phải chọn lọc để xem rạp cho thich, ko thì sẽ download về máy coi dần ^^ Spi 3 này, HP5 này, Pirates 3 này, Fantastic4 này, Transformer, Ocean13, Shrek 3, MrBean … nhiều lắm. Ăn xong lại lên phòng ôm người yêu, chờ mãi ko thấy reply ở di động gì cả, giờ vẫn ko thấy ngồi nghịch linh tinh đến gần 2h, căn bản là ko buồn ngủ, thế nên mới ngồi như vậy, trời thì nóng, sau mệt quá nên đặt đầu xuống gối là chìm vào giấc ngủ thiên giây…

P.S: done, hết 1 ngày, nhọc phết nhờ, viết 3 lần mới xong.