PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “người

Gửi anh, người bây giờ không còn là của em nữa…

Em ghét con người em bây giờ – chỉ vì nó biết mỗi việc  yêu anh. Em ngồi viết những dòng này khi em vừa biết chúng ta đã thật sự  kết thúc.

Gửi anh, người bây giờ không còn là của em nữa...

Và giờ này, như anh nói, anh đã có người con gái khác đang ở bên cạnh – không phải là em.

Em  đã đau, đau lắm, thật sự đau anh ạ. Tim em bây giờ như muốn vỡ tung ra  mà thôi. Giờ thì chúng ta thật sự đã kết thúc, điều mà em chẳng hề mong  muốn. Em đã khóc, khóc quá nhiều, để giờ đây nước mắt em chẳng rơi được  nữa. Em đã cố gắng níu giữ một chút tính cảm gì đó ở anh, nhưng anh  không cho em có cơ hội làm việc đó. Cái cách mà anh bỏ rơi người khác  cũng tàn nhẫn lắm anh biết không? Nhưng em không có quyền trách anh mà  tất cả là do em, tại em thôi và giờ thì em phải chịu nỗi đau này một  mình. Cũng đúng thôi, em có tư cách gì mà oán trách ai.

Trong  tình cảm hoặc là cho rất nhiều, hoặc là nhận rất nhiều. Vậy thôi. Khi  mà mình yêu một ai đó và khi nghĩ về một ngày không còn có họ nữa cũng  làm mình muốn ngạt thở. Nếu anh để ý một chút, thì sẽ nhận ra đau và tổn  thương là hai khái niệm hoàn toàn khác xa nhau. Em đã tự nhủ với mình  rất nhiều lần, nếu anh không yêu thương em, thì em sẽ yêu thương anh  thật nhiều, để đủ cho cả hai. Nếu quá khứ chúng ta đi chung một con  đường, thì hiện tại, chúng ta ở hai nẻo đường khác nhau. Nếu quá khứ  chúng ta yêu nhau sâu đậm, thì hiện tại chúng ta đã từng yêu nhau. Nếu  quá khứ tình yêu với anh là màu của hạnh phúc, thì hiện tại có lẽ tình  yêu với anh là màu của kỉ niệm. Em đã hiểu….

Gửi  anh, người bây giờ không còn là của em nữa. Em là một người luôn luôn  làm theo ý thích của mình và tất nhiên là em không để ý đến cảm giác của  người xung quanh. Những người đã đến với em, đã yêu em đều nói em vô  tâm. Nhưng đó chỉ là vỏ bọc mà em thể hiện ra bên ngoài, em cũng là một  con người, cũng có cảm xúc yêu thương nhưng ai biết được điều đó đâu!  Anh cũng không ngoại lệ.

Khi yêu anh, em hờ hững  lạnh lùng, làm anh khóc. Em không hề muốn làm anh bị tổn thương như thế  một chút nào vì hơn hết là em yêu anh. Nhưng khi yêu, em dường như đã  phạm phải sai lầm nghiêm trọng mà giờ chẳng thể nào cứu vãn được nữa. Em  cứ nghĩ yêu một ai đó em nên thể hiện tình cảm của mình ở mức vừa phải  để khi đỗ vỡ em không phải đau. Em đã nhầm rồi. Em không như những người  khác, em không thể hiện yêu thương được bằng lời mặc dù em rất muốn. Em  muốn lắm anh ạ, để anh và người ta biết em yêu anh như thế nào. Nhưng  em không làm được mà chỉ dám thể hiện tình yêu qua những entry blog như  thế này thôi.

Em sợ khi mình nói nhiều sẽ làm anh  nhàm chán rồi anh sẽ chẳng yêu em nữa. Nhưng em không nói ra thì kết cục  bây giờ em cũng chẳng còn là gì trong tim anh nữa. Em có thể tha thứ  tất cả – cả những việc dường như một người con gái chẳng thể nào tha thứ  được, vì anh. Anh có quyền lựa chọn giữa em và “chị ấy”. Nhưng anh đã  chọn “chị ấy” – người anh nói – anh cần có trách nhiệm và chút gì đó gọi  là tình yêu. Vậy em không đáng để anh yêu, không đáng để anh thể hiện  trách nhiệm tình yêu???

Quãng thời gian chúng ta yêu  nhau chẳng lẽ lại không bằng đc thời gian ngắn ngủi anh và “chị ấy” bên  nhau sao??? Anh không thấy có lỗi với em sao??? Cũng phải thôi, anh làm  gì có lỗi, lỗi là do em đã đẩy anh đến với “chị ấy”. Anh đã trách em  sao không níu kéo anh, nhưng hơn một lần em đã đưa tay ra níu giữ anh,  níu gữ tình yêu này và em nhận lại được gì chứ ? Chẳng phải là sự thẫn  thờ chờ đợi mỏi mòn một tin nhắn trả lời sao? Lúc đó em đã hình dung ra  nhiều viễn cảnh vì sao mà anh không trả lời em. Nhưng đến hôm nay thì em  biết rồi anh ạ, lúc đó anh đag ở bên chị ấy thì làm sao có thể quan tâm  đến em. Sự thật đôi khi quá phũ phàng anh nhỉ!

Tim  em chùng xuống một nhịp, thoáng cảm giác nhói đau, nỗi đau chưa bao giờ  em phải trải qua – cho đến hôm nay. Hôm nay, anh nói: “Em đừng nhắn tin  cho anh nữa, vì “chị ấy” – người yêu anh đến chơi”. Thì ra là vậy. “Chị  ấy” đã là người yêu của anh rồi. Nhanh thật đấy, em không nghĩ là có thể  nhanh như vậy đâu. Tim em như ngừng đập, cảm giác có cái gì đó chạy dọc  cơ thể, dường như là đau tột cùng. Thà rằng anh cứ nói toẹt ra ngay từ  đầu anh chẳng còn yêu em nữa, có lẽ em đã chẳng phải hi vọng cho đến tận  ngày hôm nay. Lúc đó em cũng sẽ đau nhưng ít thôi. Còn bây giờ thì em  thật sự bị tổn thương rồi.

Em rất muốn nắm chặt lấy  sợi dây hạnh phúc vô hình giữa em và anh. Nhưng dường như đã quá mong  manh. Là đôi tay em không đủ sức níu kéo hay vì quyết tâm ra đi của anh  quá lớn. Nếu không có ngày hôm qua thì đã chẳng có ngày hôm nay. Nếu  không yêu anh và bị anh thuyết phục để rồi mất đi sự kiên định của mình,  thì em đã không ngồi đây để khóc. Em lúc nào cũng nhớ anh, ngay cả khi  ngồi kề bên, thì cũng thấy nhớ rất nhiều. Nhớ như lá nhớ cành, nhớ như  việc người ta không thể quên thở trong từng giây một. Nỗi nhớ ấy hiển  nhiên như một ngày phải có sáng và tối, như phải có mặt trăng và mặt  trời. Em nhớ anh nhiều như vậy đấy.

Em thường tự an  ủi bản thân rằng, không phải anh không yêu em đâu, không phải anh bỏ mặc  em đâu. Chỉ là, anh đang quan tâm em, thương em theo cách mà anh muốn.  Dù nó không ngọt ngào, không dịu dàng mà là cay đắng, nhưng em đã giữ  cho mình một niềm tin kiên định rằng, một ngày nào đó anh sẽ nhận ra em  quan trọng biết nhường nào, rằng chỉ cần có em thôi, anh sẽ đủ sức vượt  qua tất cả. Có lẽ em sai rồi. Phải không ???

Và giờ  thì em hết kiên nhẫn để tin như thế rồi. Đối mặt với sự thật và tỉnh táo  lại đi thôi. Chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ nữa. Em đã khóc rất nhiều.  Cho những kỉ niệm của chúng ta, cho những yêu thương đong đầy em trao  gửi về anh trong vô vọng. Nhắm mắt em nhớ anh. Mở mắt em nhớ anh. Đến  một nhịp thở cũng làm em đau. Khi anh yêu thương một ai đó thật nhiều,  thì khi không thể nhìn thấy, không thể nghe giọng người ấy sẽ làm anh  bất an và sợ hãi. Và nhớ thương rất nhiều. Đến nỗi chỉ muốn khóc òa lên  thôi.

Có những nỗi đau anh gây ra cho người khác,  anh không nhận ra, không có nghĩa là nó không tồn tại. Nhưng không cần  phải xin lỗi em đâu. Em chẳng bao giờ trách cứ anh cả, vì khi yêu một ai  đó, là trao chọ họ quyền được làm đau mình. Hãy để em tự xin lỗi bản  thân mình, anh nhé!

Em thường tự hỏi mình: “Mày có  thể yêu anh ấy đến mức nào?”. Giờ thì em có câu trả lời rồi. Em có thể  yêu anh nhiều đến khi tình yêu trong em đủ lớn, để có thể rời xa. Đủ can  đảm, để buông tay một người em yêu hơn bản thân mình. Có lẽ em phải học  cách quên đi một người thật sự. Em sẽ không quan tâm đến cuộc sống của  anh nhiều như trước nữa. Nhưng vẫn có thể em sẽ dõi theo và ủng hộ bước  chân anh đi một cách thầm lặng. Em sẽ không quan tâm đến sức khỏe của  anh bằng cách lo lắng việc anh rượu bia với bạn bè, việc anh hút một  ngày bao nhiêu điếu thuốc…, vì em biết đã có “chị ấy” thay em làm việc  đó. Em không nhớ đến anh không có nghĩa là em sẽ quên anh đâu.

Lúc  nãy, em nói rằng sẽ học cách quên anh là em nói đùa đấy. Em chẳng muốn  quên anh, chỉ là sẽ yêu anh ít hơn thôi. Nghĩa là mỗi ngày trôi qua, hôm  nay – của hiện tại- em sẽ yêu anh ít hơn hôm qua – của quá khứ – một  chút. Thế nhé, hãy cứ yên tâm và tin yêu vào tình yêu thì hiện tại của anh đi nhé! Còn em, em chấp nhận buông tay… và … làm tình yêu của … thì quá khứ…  Em cũng cảm ơn anh đã cho em biết những người xung quanh em quan trọng  như thế nào. Giờ thì em có thể thoải mái chia sẻ với họ tất cả. Điều mà  trước đây em chẳng làm được.

Những giấc mơ, về ngôi  nhà và những đứa trẻ do chúng ta đặt tên, em vẫn thiết tha yêu chúng rất  nhiều. Nhưng anh, anh thì đã bước chân ra khỏi đó rồi…

TinyFun

Có thể một ngày mai …

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…

Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…

Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?

Không tìm được nguồn gốc chuẩn


Cuộc thi ảnh: “Việt Nam – Đất nước và Con người”

Vietnam Airlines Facebook Contest

Cuộc thi ảnh: “Việt Nam – Đất nước và Con người”

I/ Giới thiệu:
Việt Nam luôn là điểm đến hấp dẫn, là sự lựa chọn của du khách năm châu khi bắt đầu mỗi cuộc hành trình. Để góp phần quảng bá hình ảnh thân thiện, cởi mở của thiên nhiên, con người nước Việt Nam cùng những nét đặc trưng văn hoá hấp dẫn của cộng đồng 54 dân tộc anh em, Vietnam Airlines mong muốn tìm kiếm những bức ảnh chân thực, sinh động nhất nhằm khám phá, tôn vinh vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong mỗi con người, mỗi công trình kiến trúc, mỗi địa danh, mỗi tộc người anh em trên khắp mọi miền của Tổ quốc.

II/ Ban tổ chức:
Hãng hàng không quốc gia Việt Nam – Vietnam Airlines.

III/ Thể lệ cuộc thi:
1. Đối tượng dự thi:
Không hạn chế.
Thành viên Ban tổ chức, Hội đồng giám khảo không được tham gia dự thi.

2. Thời gian cuộc thi:
-Nhận bài dự thi: từ ngày 07/02/2011 đến 06/03/2011.
-Chấm bài dự thi: từ ngày 07/03/2011 đến 14/03/2011.
-Công bố giải thưởng: cuối tháng 03/2011.

3. Nội dung cuộc thi:
Tìm kiếm, khám phá và tôn vinh những nét đẹp của đất nước – con người Việt Nam, trong tiến trình hội nhập nhưng vẫn gìn giữ được những nét đẹp đậm bản sắc dân tộc.
Cuộc thi ảnh có các chủ đề như sau:
-Thiên nhiên Việt Nam
-Văn hóa Việt Nam
-Con người Việt Nam

4. Cách thức dự thi:
Thí sinh gửi ảnh dự thi có kèm Đơn tham dự theo mẫu về địa chỉ mail vna.cuocthianh@gmail.com với tiêu đề đặt tên theo mẫu:
VNAFB – “Việt Nam – Đất nước và Con người” – Họ tên người tham dự.

Bài dự thi bao gồm các phần:
-Tiêu đề (bắt buộc): Thí sinh đặt tên cho bài dự thi của mình.
-Ảnh (bắt buộc): Mỗi bài dự thi chỉ bao gồm tối thiểu 01 ảnh và tối đa 05 ảnh.
-Bình luận (tự chọn): Thí sinh có thể đưa thêm bình luận cá nhân về bức ảnh của mình nếu muốn.
-Thông tin thí sinh (bắt buộc):
·Họ & tên
·Ngày, tháng, năm sinh
·Số CMNN
·Thời gian & địa điểm chụp
·Địa chỉ cư trú
·Nghề nghiệp
·Số điện thoại liên lạc

5. Giải thưởng, cách thức chấm giải và bình chọn:
Cuộc thi có 2 hệ thống giải: giải do BGK chấm và giải do khán giả bình chọn.
-01 giải do BGK chấm có số điểm cao nhất: 1 cặp vé khứ hồi Việt Nam đi Hồng Kông
-01 giải cho bài dự thi ảnh đơn được bình chọn nhiều nhất: 1 cặp vé khứ hồi Việt Nam đi Thái/ Sing/ Mã
-01 giải cho bài dự thi ảnh bộ được bình chọn nhiều nhất: 1 cặp vé khứ hồi Việt Nam đi Thái/ Sing/ Mã

Thành phần BGK bao gồm:
-Nhiếp ảnh gia Lê Anh Dũng
-Nhiếp ảnh gia Nguyễn Việt Thanh

Cách thức trao giải khán giả bình chọn: Tất cả các thành viên của Facebook đều được tham gia bình chọn ảnh. Đối tượng dự thi đăng ký một địa chỉ Facebook và trở thành fan của trang Facebook Vietnam Airlines. Sau khi ban tổ chức đưa bài của người dự thi lên FanPage của Vietnam Airlines, người dự thi cần đánh dấu (tag) bức ảnh vào Facebook cá nhân của mình để các bạn bè có thể tham gia bình chọn cho bức ảnh bằng cách click nút “Like” tại mỗi bài dự thi. Số lượng bình chọn “like” của mỗi bài dự thi sẽ được tính để trao các giải thưởng “yêu thích” của khán giả.

IV/ Yêu cầu về ảnh dự thi:
-Ảnh dự thi phải là ảnh của thí sinh tham gia tự mình thực hiện.
-Ảnh dự thi phải là ảnh số và định dạng ở file JPG. Dung lượng ảnh nhỏ hơn 5MB.
-Ảnh tham gia dự thi được chụp trong vòng 1 năm kể từ ngày phát động cuộc thi và chưa gửi tham gia chính thức một cuộc thi khác nào.

V/ Các quy định khác
-Tác phẩm tham gia dự thi là loại ảnh màu hoặc đen trắng, bao gồm 2 loại: ảnh đơn và ảnh bộ. Ảnh bộ không quá 05 ảnh.
-Số lượng ảnh, bộ ảnh dự thi của mỗi tác giả: không hạn chế.
-Ảnh dự thi phải là tác phẩm nguyên bản, không được dùng kỹ xảo *****g ghép, không được dùng kỹ thuật chỉnh sửa.
-Giải thưởng sẽ được áp dụng cho đúng người tham gia dự thi, không quy đổi thành tiền mặt hay chuyển nhượng cho người khác.
-Ban Tổ Chức giữ quyền quyết định cuối cùng về kết quả người thắng giải thưởng chung cuộc.
-Hình thức dự thi: chỉ nhận bài dự thi qua email tại địa chỉ: vna.cuocthianh@gmail.com. Ngoài ra không chấp nhận các hình thức đăng ký khác.
-Ngay khi nhận được đơn tham dự của bạn, BTC sẽ gửi lại một lá thư xác nhận của chương trình. Nếu bạn không nhận được thư xác nhận, vui lòng thực hiện lại việc gửi bài. BTC không chịu trách nhiệm trong bất kỳ trường hợp bài thi bị thất lạc nào.

SỬ DỤNG TÁC PHẨM
-Cuộc thi ảnh nghệ thuật “Việt Nam – Đất nước và Con người” không nhằm mục đích kinh doanh.
-Tất cả các tác phẩm đều được đăng tải trên trang Facebook của Vietnam Airlines.
Chủ sở hữu quyền tác giả thuộc những đơn vị tổ chức cuộc thi: Hãng hàng không quốc gia Việt Nam (Vietnam Airlines). Vietnam Airlines được quyền sử dụng, để tuyên truyền dưới mọi hình thức, trên các phương tiện thông tin đại chúng khi thấy phù hợp và cần thiết.
Bản quyền tác phẩm thuộc về tác giả (người đứng tên dưới tấm ảnh).
-Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về những tranh chấp quyền tác giả cũng như các quyền liên quan.
-Tác phẩm đã đoạt giải nhưng nếu để xảy ra những vẫn đề phát sinh như vi phạm quyền tác giả và quyền liên quan theo quy định của pháp luật, Ban tổ chức sẽ thu hồi giải thưởng và giấy chứng nhận đã cấp.

TRÁCH NHIỆM CỦA TÁC GIẢ:
-Thực hiện đúng thể lệ cuộc thi, việc tác giả gửi tác phẩm tham dự thi coi như chấp thuận mọi quy định trong thể lệ cuộc thi.
-Chịu hoàn toàn trách nhiệm về quyền tác giả và quyền liên quan theo quy định của pháp luật.

Link: FaceBook VietnamAirlines – note – Contest


Xác định khuôn mặt người trong ảnh kỹ thuật số

1. Giới thiệu

Hơn một thập kỷ qua, có rất nhiều công trình nghiên cứu về bài toán xác định khuôn mặt người từ ảnh đen trắng, ảnh xám, đến ảnh màu như ngày nay. Các nghiên cứu đi từ bài toán đơn giản là ảnh chỉ chứa một khuôn mặt người nhìn thẳng vào thiết bị thu hình và đầu ở tư thế thẳng đứng, cho đến ảnh màu với nhiều khuôn mặt người trong cùng ảnh, khuôn mặt có quay một góc nhỏ, hay bị che khuất một phần, và với ảnh nền của ảnh phức tạp (ảnh chụp ngoài thiên nhiên) nhằm đáp ứng nhu cầu thật sự cần thiết của con người.

Bài toán xác định khuôn mặt người (Face detection) là một kỹ thuật máy tính để xác định các vị trí và các kích thước của khuôn mặt trong ảnh bất kỳ (ảnh kỹ thuật số). Kỹ thuật này nhận biết các đặt trưng khuôn mặt và bỏ qua những thứ khác như: toàn nhà, cây cối, cơ thể…

Một số ứng dụng của bài toán xác định khuôn mặt là: hệ thống tương tác giữa người và máy (điều kiển máy tính qua các cử động của khuôn mặt), hệ thống nhận dạng người (giúp cho các cơ quan an ninh quản lý con người), hệ thống quan sát theo dõi, hệ thống quản lý việc ra vào cho các cơ quan và công ty, hệ thống kiểm tra người lái xe có ngủ gật hay không, hệ thống phân tích cảm xúc trên khuôn mặt, và hệ thống nhận dạng khuôn mặt cho các máy ảnh kỹ thuật số…

Hiện nay có rất nhiều phương pháp nhận dạng khuôn mặt người, dựa vào các tính chất của các phương pháp, ta có thể chia ra làm bốn hướng tiếp cận chính như sau: Hướng tiếp cận dựa trên tri thức: mã hoá hiểu biết của con người về các loại khuôn mặt và tạo ra các tập luật để xác định khuôn mặt. Hướng tiếp cận dựa trên đặt tả không thay đổi: mục tiêu các thuật toán tìm ra các đặt trưng mô tả cấu trúc khuôn mặt người (các đặt trưng không thay đổi với tư thế, vị trí đặt thiết bị thu hình, độ sáng tối thay đối…). Hướng tiếp cận dựa trên so khớp mẫu: dùng các mẫu chuẩn hay các đặt trưng của khuôn mặt người. Hướng tiếp cận dựa trên diện mạo: phương pháp học từ một tập ảnh huấn luyện mẫu để xác định khuôn mặt người.

Chương trình xác định vị trí khuôn mặt người trong bài viết này sử dụng hướng tiếp cận dựa trên mạo, sử dụng bộ phân loại mạnh AdaBoost là sự kết hợp của các bộ phân loại yếu dựa trên các đặt trưng Haar-like để xác định khuôn mặt. Mã nguồn được dựa trên thư viện mã nguồn mở OpenCV của Intel để cài đặt.

2. Cơ sở lý thuyết

2.1. Đặc trưng Haar-like

Do Viola và Jones công bố, gồm 4 đặc trưng cơ bản để xác định khuôn mặt người. Mỗi đặc trưng Haar–like là sự kết hợp của hai hay ba hình chữ nhật “trắng” hay “đen” như trong hình sau:

Hình 1: 4 đặt trưng Haar-like cơ bản

Để sử dụng các đặt trưng này vào việc xác định khuôn mặt người, 4 đặc trưng Haar-like cơ bản được mở rộng ra, và được chia làm 3 tập đặc trưng như sau:

  • Đặc trưng cạnh (edge features):

  • Đặc trưng đường (line features):

  • Đặc trưng xung quanh tâm (center-surround features):

 

Hình 2: Các đặc trưng mở rộng của các đặc trưng Haar-like cơ sở

Dùng các đặc trưng trên, ta có thể tính được giá trị của đặc trưng Haar-like là sự chênh lệch giữa tổng của các pixel của các vùng đen và các vùng trắng như trong công thức sau:

f(x) = Tổng vùng đen (các mức xám của pixel) – Tổng vùng trắng (các mức xám của pixel)

Sử dụng giá trị này, so sánh với các giá trị của các giá trị pixel thô, các đặc trưng Haar-like có thể tăng/giảm sự thay đổi in-class/out-of-class (bên trong hay bên ngoài lớp khuôn mặt người), do đó sẽ làm cho bộ phân loại dễ hơn.

Như vậy ta có thể thấy rằng, để tính các giá trị của đặc trưng Haar-like, ta phải tính tổng của các vùng pixel trên ảnh. Nhưng để tính toán các giá trị của các đặc trưng Haar-like cho tất cả các vị trí trên ảnh đòi hỏi chi phí tính toán khá lớn, không đáp ứng được cho các ứng dụng đòi hỏi tính run-time. Do đó Viola và Jones đưa ra một khái niệm gọi là Integral Image, là một mảng 2 chiều với kích thước bằng với kích của ảnh cần tính các đặc trưng Haar-like, với mỗi phần tử của mảng này được tính bằng cách tính tổng của điểm ảnh phía trên (dòng-1) và bên trái (cột-1) của nó. Bắt đầu từ vị trí trên, bên trái đến vị trí dưới, phải của ảnh, việc tính toán này đơn thuần chỉ đựa trên phép cộng số nguyên đơn giản, do đó tốc độ thực hiện rất nhanh.

Hình 3: Cách tính Integral Image của ảnh

Sau khi đã tính được Integral Image, việc tính tổng các giá trị mức xám của một vùng bất kỳ nào đó trên ảnh thực hiện rất đơn giản theo cách sau:

Giả sử ta cần tính tổng các giá trị mức xám của vùng D như trong hình 4, ta có thể tính như sau:

D = A + B + C + D – (A+B) – (A+C) + A Với A + B + C + D

chính là giá trị tại điểm P4 trên Integral Image, tương tự như vậy A+B là giá trị tại điểm P2, A+C là giá trị tại điểm P3, và A là giá trị tại điểm P1. Vậy ta có thể viết lại biểu thức tính D ở trên như sau:

Hình 4: Ví dụ cách tính nhanh các giá trị mức xám của vùng D trên ảnh

Tiếp theo, để chọn các đặc trưng Haar-like dùng cho việc thiết lập ngưỡng, Viola và Jones sử dụng một phương pháp máy học được gọi là AdaBoost. AdaBoost sẽ kết hợp các bộ phân loại yếu để tạo thành một bộ phân loại mạnh. Với bộ phân loại yếu chỉ cho ra câu trả lời chính xác chỉ hơn viện đoán một cách ngẫn nhiên một chút, còn bộ phân loại mạnh có thể đưa ra câu trả lời chính xác trên 60%.

2.2. AdaBoost

AdaBoost là một bộ phân loại mạnh phi tuyến phức dựa trên hướng tiếp cận boosting được Freund và Schapire đưa ra vào năm 1995 [2]. Adaboost cũng hoạt động trên nguyên tắc kết hợp tuyến tính các weak classifiers để hình thành một strong classifier.

Là một cải tiến của tiếp cận boosting, AdaBoost sử dụng thêm khái niệm trọng số (weight) để đánh dấu các mẫu khó nhận dạng. Trong quá trình huấn luyện, cứ mỗi weak classifiers được xây dựng, thuật toán sẽ tiến hành cập nhật lại trọng số để chuẩn bị cho việc xây dựng weak classifier kế tiếp: tăng trọng số của các mẫu bị nhận dạng sai và giảm trọng số của các mẫu được nhận dạng đúng bởi weak classifier vừa xây dựng. Bằng cách này weak classifer sau có thể tập trung vào các mẫu mà các weak classifiers trước nó làm chưa tốt. Sau cùng, các weak classifers sẽ được kết hợp tùy theo mức độ tốt của chúng để tạo nên strong classifier.

Viola và Jones dùng AdaBoost kết hợp các bộ phân loại yếu sử dụng các đặc trưng Haar-like theo mô hình phân tầng (cascade) như sau:

Hình 5: Mô hình phân tần kết hợp các bộ phân loại yếu để xác định khôn mặt

Trong đó, hk là các bộ phân loại yếu, được biểu diễn như sau:

x: cửa sổ con cần xét

Ok: ngưỡng (O = teta)

fk: giá trị của đặc trưng Haar-like

pk: hệ số quyết định chiều của phương trình

AdaBoost sẽ kết hợp các bộ phân loại yếu thành bộ phân loại mạnh như sau:

H(x) = sign(a1h1(x) +a2h2(x) + … + anhn(x)) (a = alpha)

Với: at >= 0 là hệ số chuẩn hoá cho các bộ phân loại yếu

Hình 6: Kết hợp các bộ phân loại yếu thành bộ phân loại mạnh

3. Hệ thống xác định vị trí khuôn mặt người

Hình 7: Hệ thống xác định vị trí khuôn mặt người (Face detection system)

Như trong hình trên, từ ảnh gốc ban đầu, ta sẽ được tính Integral Image, là mảng 2 chiều với phần tử (x, y) sẽ được tính bằng tổng của các phần tử (x’, y’) với x’ < x và y’ < y, mục đích là để tính nhanh tổng của các giá trị mức xám của một vùng hình chữ nhật bất kỳ trên ảnh gốc. Các vùng ảnh con này sẽ được đưa qua các hàm Haar cơ bản để ước lượng đặc trưng, kết quả ước lượng sẽ được đưa qua bộ điều chỉnh AdaBoost để loại bỏ nhanh các đặc trưng không có khả năng là đặc trưng của khuôn mặt người.Chỉ có một tập nhỏ các đặc trưng mà bộ điều chỉnh AdaBoost cho là có khả năng là đặc trưng của khuôn mặt người mới được chuyển sang cho bộ quyết định kết quả (là tập các bộ phân loại yếu có cấu trúc như trong hình 5). Bộ quyết định sẽ tổng hợp kết quả là khuôn mặt người nếu kết quả của các bộ phân loại yếu trả về là khuôn mặt người.

Mỗi bộ phân loại yếu sẽ quyết định kết quả cho một đặc trưng Haar-like, được xác định ngưỡng đủ nhỏ sao cho có thể vượt được tất cả các bộ dữ liệu mẫu trong tập dữ liệu huấn luyện (số lượng ảnh khuôn mặt trong tập huấn luyện có thể rất lớn). Trong quá trình xác định khuôn mặt người, mỗi vùng ảnh con sẽ được kiểm tra với các đặc trưng trong chuỗi các đặc trưng Haar-like, nếu có một đặc trưng Haar-like nào cho ra kết quả là khuôn mặt người thì các đặc trưng khác không cần xét nữa. Thứ tự xét các đặc trưng trong chuỗi các đặc trưng Haar-like sẽ được dựa vào trọng số (weight) của đặc trưng đó do AdaBoost quyết định dựa vào số lần và thứ tự xuất hiện của các đặc trưng Haar-like.

4. Tài liệu tham khảo
[1] Tổng quan các phương pháp xác định khuôn mặt người – Phạm Thế Bảo, Nguyễn Thành Nhựt, Cao Minh Thịnh, Trần Anh Tuấn, Phan Phúc Doãn.
[2] Seeing with OpenCV – Robin Hewitt.
[3] Rapid Object Detection using a boosted Cascade of Simple Features.

Hoàng Đăng Quang
Download: Source code


Người cô đơn dễ ốm yếu

Không có gì ngạc nhiên nếu những người cô đơn thường hay đau yếu: Các nhà khoa học Mỹ cho biết gene di truyền là thủ phạm của tình trạng đó.

Nghiên cứu, công bố trên tạp chí Genome Biology, đã tìm thấy một số gene nhất định trở nên hoạt động mạnh hơn ở những người tự nhận mình bị cô lập về mặt xã hội. Nhiều gene trong số này có liên quan đến hệ miễn dịch và tình trạng viêm nhiễm.

Mối hệ giữa gene và sự cô đơn đã được khám phá trước đây. Một nghiên cứu tại Hà Lan trên 8.000 cặp song sinh cũng chỉ ra mối quan hệ này.

Nghiên cứu mới đây của Đại học Los Angeles, bang California, Mỹ, đã tìm hiểu kỹ hơn xem gene nào có thể có liên quan. Họ chọn 14 tình nguyện viên và đánh giá mức độ tương tác xã hội thông qua hệ thống cho điểm. Sau đó, nhóm nghiên cứu tìm hiểu hoạt động của gene trong tế bào bạch cầu và so sánh kết quả.

Ở những tình nguyện viên thuộc nhóm “cô đơn”, nhiều gene có xu hướng “quá kích thích” so với những người ở đầu kia thang điểm. Những gene này thường có liên hệ với cơ chế tự vệ của cơ thể, chẳng hạn tạo ra các phản ứng viêm. Nếu quá nhiều phản ứng viêm có thể gây huỷ hoại mô và phát sinh bệnh.

Ngược lại, các gene khác được xem là quan trọng trong việc chống lại virus và tạo ra kháng thể của hệ miễn dịch, lại ít hoạt động hơn so với nhóm không cô đơn.

Tiến sĩ Steven Cole, trưởng nhóm nghiên cứu, cho biết: “Điều chúng tôi thấy được là tác động sinh học của tình trạng cô đơn bắt nguồn từ một số quá trình cơ bản bên trong cơ thể – sự hoạt động của các gene”.

Phát hiện, theo tiến sĩ Steven, sẽ giúp các chuyên gia biết được cần phải tiếp cận tới mục tiêu nào ở cấp độ phân tử nhằm đảo ngược ảnh hưởng của tình trạng cô đơn đến sức khoẻ.

Steven cũng cho biết chất lượng – chứ không phải số lượng – bạn bè dường như đóng vai trò quan trọng. “Không phải việc anh có bao nhiêu bạn, mà là anh cảm giác thế nào trong tình bạn đó mới quyết định đến trạng thái cô đơn”.

BBC


Arata Isozaki: Người kết nối văn hóa thế giới bằng kiến trúc

Kiến trúc Nhật Bản từ lâu đã là chuẩn mực của các nét kiến trúc vừa hiện đại vừa truyền thống trên thế giới. Trong đó, Arta Isozaki được coi là một cái tên lớn của nền kiến trúc Nhật Bản, người đem những nét đơn giản, khoáng đạt của kiến trúc Phương Tây vào những cổ kính, trầm mặc của kiến trúc Phương Đông, người kết nối những nền văn hóa, thực thi, giám sát những chuẩn mực kiến trúc nghiêm ngặt.

Isozaki sinh năm 1931 và là học trò của kiến trúc sư nổi tiếng Kenzo Tange – tác giả của công trình Công viên tưởng niệm hòa bình Hiroshima và Nhà thi đấu quốc gia ở Yoyogi phục vụ cho Olympic Tokyo năm 1964 – tại đại học danh giá Tokyo vào đầu những năm 60.

Không gian đảo Kim Cương (TP. Hồ Chí Minh) do Isozaki thiết kế nhìn từ phía ngoài.

Bảo tàng Xixi Wetland (Trung Quốc) đang được xây dựng.

Isozaki cũng chịu ảnh hưởng về kiến trúc hiện đại bởi KTS Kunio Maekawa, người cùng làm việc với KTS Tange trước chiến tranh thế giới thứ 2. Có thể nói Maekawa chính là người đặt nền móng cho kiến trúc hiện đại Nhật Bản, và Isozaki là người tiếp nối xuất sắc nhất.

Năm 1963, ông cùng các cộng sự sáng lập nên Arata Isozaki & Associates (AIA). Trong suốt hơn 40 năm làm nghề, kiến trúc sư Isozaki đã thiết kế nhiều công trình nổi tiếng ở nhiều nơi trên thế giới.

Mô tả ảnh.

Trung tâm nghệ thuật Shanghai Zendai Thượng Hải

Các công trình nổi tiếng nhất của ông có thể kể đến như: Bảo tàng nghệ thuật đương đại Los Angeles (Hoa Kỳ), Nhà thi đấu thế vận hội Barcelona (Tây Ban Nha), Khán phòng hòa nhạc Kyoto (Nhật), Nhà ga Trung tâm Bologna (Ý)… Mỗi tác phẩm kiến trúc của ông là một giải pháp mang tính đặc thù phù hợp với điều kiện tự nhiên, văn hoá, xã hội của địa điểm công trình cũng như chủ đầu tư.

Trong thời điểm hiện tại, khi nhắc đến Isozaki, người ta không thể không bàn về Trung tâm Nghệ thuật Shanghai Zendai Himalaya tại Thượng Hải (Trung Quốc) do chính tay ông thiết kế.

Đây là một khu phức hợp bao gồm bảo tàng, khách sạn, nhà văn phòng, khu mua sắm. Khu phức hợp Zendai Himalaya vẫn mang đậm “phong cách Isozaki” – đó là sự thể hiện cá tính riêng biệt của mỗi thiết kế – với những đường nét cũng như lối sắp xếp tinh tế.

Toàn bộ cấu trúc mặt tiền đứng với hình khối hiện đại được phủ lên lớp họa tiết mô phỏng các kí tự cổ Trung Hoa nhằm tạo sự tương phản và gắn kết hình ảnh quá khứ, hiện tại và tương lai. Về mặt vật liệu, khu phức hợp được phủ đá granite, bêtông GFRC và kính khiến công trình trở thành điểm nhấn trong tổ hợp kiến trúc khu vực.

Mô tả ảnh.

Dự án đảo Kim Cương và quy hoạch tổng thể Thủ Thiêm

Isozaki và AIA đã trở thành một thương hiệu cho tính độc đáo của những công trình kiến trúc mà vẫn đảm bảo được đầy đủ công năng, tiện ích cho người sử dụng và hài hòa với khung cảnh và môi trường xung quanh. Bản thân Isozaki và cộng sự đưa ra những chuẩn mực, nguyên tắc khắt khe khi quyết định tham gia thiết kế cho một dự án nào đó.

Thú vị hơn, Arata Isozaki cũng chính là người làm cầu nối giữa những nền văn hóa bằng kiến trúc. Từ xưa đến nay, kiến trúc Nhật Bản và kiến trúc Việt Nam đã có những nét tương đồng, đó là sự đơn giản và mộc mạc trong thiết kế, tạo dựng ngôi nhà và trên hết là sự hoà hợp của kiến trúc vào thiên nhiên.

Lần đầu tiên tại Việt Nam, một thiết kế của Arata Isozaki – dự án đảo Kim Cương ở Quận 2, TP. HCM đã được thực hiện. KTS Isozaki đã nghiên cứu kỹ lưỡng về hòn đảo như hướng gió và dòng chảy của sông, cảnh quan tự nhiên của đảo bao quanh bởi sông nước và dải xanh rừng phòng hộ trước mặt – một môi trường tự nhiên lý tưởng ngay trong trái tim của thành phố để đưa ra một phương án thiết kế độc đáo.

Đảo Kim Cương nằm ngay giữa ngã 3 sông Sài Gòn và sông Giồng Ông Tố, được bao bọc bởi sông nước và rừng phòng hộ trải dài với nguyên trạng thảm thực vật sông nước miền nam ở 2 bên bờ sông. Đây là môi trường sống lý tưởng ngay giữa trung tâm của thành phố, nhưng đồng thời, nó cũng thách thức kiến trúc sư phải giữ được cảnh quan tổng thể, hoài hòa không gian sống tự nhiên với mỗi góc nhà và các khu tiện ích cộng đồng…

Mô tả ảnh.

Đảo Kim Cương, Quận 2, Tp. Hồ Chí Minh

Với yêu cầu đó, phương án thiết kế mà Arata Isozaki đưa ra thật độc đáo và mang màu sắc thiên nhiên rõ nét.

Các tòa tháp được thiết kế theo dạng tổ ong lệch tầng khiến mọi căn hộ đều có ít nhất 2 bề mặt tiếp giáp với không gian bên ngoài, có thể tận hưởng được tối đa quan cảnh ngoạn mục hướng về trung tâm thành phố cũng như đón gió thiên nhiên, làm tăng ánh sáng tự nhiên trong nhà.

Trong thiết kế của mình, KTS Arata Isozaki đã áp dụng triệt để triết lý kiến trúc mà ông theo đuổi: “Một thiết kế hoàn hảo là một tập hợp các tiểu tiết hoàn chỉnh dựa theo tư tưởng chủ đạo ban đầu”, ông đã đề xuất mật độ xây dựng trên đảo Kim Cương chỉ khoảng 12% so với không gian tự nhiên. Điều này tạo cho đảo Kim Cương một vẻ ngoài khác hẳn so với các toà nhà khối hộp truyền thống thường thấy ở các khu đô thị châu Á và ngay cả ở phương Tây. Và chúng ta cũng có quyền hi vọng trong tương lai, những công trình như vậy sẽ xuất hiện nhiều hơn nữa ở Việt Nam.


Yêu anh hôm nay ít hơn hôm qua

“Từ bây giờ, em sẽ yêu anh hôm nay ít hơn hôm qua. Mỗi ngày một chút cho đến khi tình cảm hết hẳn. Em tin là em làm được”. Tim tôi chùng xuống một nhịp, thoáng cảm giác nhói đau vì một điều gì mơ hồ…

Người yêu cũ của bạn trai…

Trong khoảng thời gian xa vắng, Hiền mơ hồ gợi nhớ kỉ niệm yêu thương. Những tia nắng vàng lấp lánh ánh sáng tinh nghịch soi vào mắt cô đủ những dải màu – màu của nhung nhớ, màu của yêu thương, màu của giận hờn. Vào mùa khô hanh, nhiều gió lạnh và mưa phùn rét mướt thì sự xuất hiện của ánh nắng như thể một ngoại lệ hiếm hoi trong cuộc sống. Những ngón tay đan vào nhau, môi khẽ cất lời giai điệu vu vơ, Hiền trách móc bản thân sao lại phải suy nghĩ nhiều đến thế? Cô giận mình vì tự làm tổn thương đến trái tim bé nhỏ của mình.

Sự xuất hiện của một người làm cô thấy khó chịu. Ban đầu là thoáng ngại ngùng, rồi hơi thấy xa cách, sau đó thì ghét hẳn. Ừ, chị ấy – người yêu cũ của bạn trai Hiền – chị đến trong màn mưa giăng ngập sắc buồn ảm đạm, mang theo những nụ cười méo mó và những lời nói ngọt sắc cắm thẳng vào tim cô. Buốt!

“Chị biết, em là bạn gái mới của người yêu chị, chị không có gì ngoài việc muốn chia sẻ với em về anh ấy.”

“…”

Giới thiệu rồi chị cứ thể nói, nói từng li từng tí về anh, dường như chị quá quen thuộc về anh rồi. Ừ, phải. chị khoe rằng chị và anh yêu nhau lâu rồi. Vừa mới chia tay thôi (ý chị là anh và Hiền cũng vừa mới yêu nhau thôi, nhỉ?) Chị nói quá khứ giữa chị và anh là một màu hồng hạnh phúc, có những kỉ niệm ngọt ngào khiến chị không thể quên được. Chắc nếu không để ý đến cái nhíu mày đầy cảm xúc của Hiền thì hẳn chị sẽ không dừng lại ở đó, đôi mắt chị hẳn sẽ vẫn còn long lanh để nghĩ về thời yêu nhau giữa hai người… Và, sau khi kể ra một loạt những sở thích, sở ghét của anh cùng những dặn dò thân mật như thể “Em giúp chị nhé, đừng để anh ấy sút cân hay bị ốm nhé, vì em cũng yêu anh ấy nhiều giống chị, đúng không nào?” thì chị phân bua rằng chị chỉ muốn giúp cô hiểu anh nhiều hơn, giúp cho tình yêu giữa cô và anh không gặp nhiều những mâu thuẫn như chị và anh trước đây…

Anh thấy điều đó có lý không?

Ai đó thử đặt mình vào vị trí của Hiền thì không biết họ phản ứng như thế nào nhỉ?

Còn cô. Cô vẫn ngồi, mím chặt môi, mắt nhìn sang một hướng khác nhằm tránh chạm vào khuôn mặt lúc hồ hởi vui mừng, lúc buồn buồn lo âu của chị. Hiền muốn đánh tan những suy nghĩ trong đầu mình, vì cô không muốn lôi anh vào câu chuyện của những phười phụ nữ đã – đang yêu anh. Hiền non nớt nghĩ rằng, cứ ngồi nghe chị nói xong rồi về, thế là đủ. Nhưng chị chưa dừng lại, chị còn gợi ý khéo rằng: Chị vẫn còn yêu anh đấy, yêu nhiều lắm cơ…

 

Chênh vênh: Quá khứ & Hiện tại…

Linh là quá khứ của tôi, nhẹ nhàng và êm đềm đi sâu vào một ngăn nhỏ trong góc trái tim. Nhưng dù sao thì, tôi cũng đã cho phép mình cất giữ đi quá khứ và mỉm cười với hiện tại. Tôi không muốn nói là tôi đã quên Linh, càng không thể khẳng định rằng tôi đã hết tình cảm với Linh vì yêu thương có thể chuyển hóa thành yêu và thương cơ mà. Khi không còn yêu nữa, người ta vẫn có thể trao nhau sự sẻ chia và thương cảm như những người bạn, phải không? Vậy thì, cớ gì, Linh lại để quá khứ chen vào hiện tại?

Nếu quá khứ, chúng ta đi chung một con đường…

Thì hiện tại, chúng ta đã ở hai nẻo đường khác nhau…

Nếu quá khứ, chúng ta yêu nhau sâu đậm…

Thì hiện tại, chúng ta đã từng yêu nhau…

Nếu quá khứ, tình yêu với Linh là màu hạnh phúc…

Thì hiện tại, tình yêu với Linh là màu kỉ niệm…

Linh không hiểu hay không chịu hiểu? Linh vô tình hay vờ như vô tình?

Linh đến gặp hiện tại của tôi – người yêu mới mà tôi đang yêu bằng cả trái tim mình – nói với cô ấy những điều mà Linh cho là cần thiết, về tôi… để làm gì nhỉ? Để cô ấy hiểu tôi hơn?

Tôi đã gặp Linh như một cuộc hẹn cần thiết, để nhìn vào mắt người con gái ấy, nhìn vào màu quá khứ và học cách lãng quên, tôi nói với Linh những gì chân thành nhất: “Anh sẽ cố làm như mình không hiểu gì, để khi cô ấy hỏi anh tảng lờ như không biết, anh sẽ dỗ dành nếu cô ấy giận dỗi, sẽ đưa tay gạt đi nước mắt nếu cô ấy khóc vì tủi thân, sẽ làm đủ trò khiến cô ấy bật cười khi đang cáu kỉnh… Nhưng, em có biết, anh cũng sẽ rất đau không? Đau vì em đã làm cô ấy bị tổn thương.”

“Chị ấy đến gặp em anh ạ”

“Hai người đã nói chuyện với nhau à?”

“Không. Chị ấy nói, em ngồi nghe… là kể thì đúng hơn. Kể về anh…”

“…”

“Chị ấy còn yêu anh nhiều lắm. Chị ấy biết tất cả về anh, và còn dặn dò em nhiều nữa chứ…”

Tôi không giận Linh vì em đem phơi bày những sở thích, sở ghét hay những thói quen không tốt của tôi. Nhưng tôi giận em vì em không tôn trọng bạn gái tôi…

 

Yêu anh hôm nay ít hơn hôm qua…

Quán café chìm trong những bản nhạc không lời, ánh sáng từ những chùm đèn đổi màu li ti phản chiếu qua tấm cửa kính thu hút ánh nhìn của những đôi mắt đang kiếm tìm chỗ dừng chân. Đôi khi café sách là một sự lựa chọn cho những tâm hồn mong muốn được lắng đọng cùng thời gian. Nhâm nhi vị đắng café, hít hà cái dư vị thơm tho thoang thoảng từ làn khói mỏng bay đến cánh mũi, mắt dõi theo những dòng chữ trên trang sách nhỏ… tất cả tạo nên nét riêng độc đáo và quyến rũ mà chỉ ở đây mới có.

Bất giác, tôi dừng những sự quan sát để tập trung hướng về người đang tiến lại gần mình. Một nụ cười nhẹ như gió thoảng qua, một ánh mắt tưởng chừng như ấm áp, nồng nàn quen thuộc nhưng bỗng chốc trở nên xa lạ, một làn hơi ấm từ đôi bàn tay nhỏ áp vào khuôn mặt đang ngơ ngác của tôi… Linh kéo ghế và ngồi xuống khẽ khàng, một tay nâng quyển sách tôi đang đọc, một tay cầm cốc nâu nóng của tôi mà nhấp một ngụm. Em cười.

“Vẫn quán cũ, sở thích cũ hả anh? Trông anh chẳng khác là mấy. À, có phần nam tính hơn với sự xuất hiện của đám râu ria rậm rạp kia. Hì hì…”

“…”

“Bé Hiền không nhắc anh cạo râu à? Em đã dặn thế mà, dù sao thì anh cũng cần chỉn chu hơn chứ”

“Anh không thích như thế. Ý anh là, anh không thích cách em đến gặp Hiền, nói những điều không nên nói và làm tổn thương đến cô bé”

“Điều gì là điều không nên nói? Em đâu có làm gì mà tổn thương đến ai?”

“Có cần anh phải nhắc lại tất cả không?”

“Ý anh là sao…?”

Tôi im lặng. Giữa cái nhìn như xoáy vào tận sâu đáy tim của Linh, giữa những cảm xúc chực trào trên bờ mi gầy, mắt em long lanh nước, ngước nhìn tôi như thể phải chịu điều gì ấm ức.

“Dù sao thì, quá khứ cùng đã qua rồi. Và anh muốn chúng ta đều sống cho tương lai, mà muốn thế phải sống tốt ở hiện tại đã. Em hiểu không? Anh không thể làm tổn thương đến tình yêu của mình được. Tình yêu ở thì hiện tại…”

Linh rút điếu thuốc ra châm lửa, hút một hơi dài điệu nghệ. Từ bao giờ em làm bạn với thuốc lá? Từ bao giờ em đã thôi ho húng hắng và chê cái mùi hôi của những điếu thuốc?

“Anh sẽ cố làm như mình không hiểu gì, để khi cô ấy hỏi anh tảng lờ như không biết, anh sẽ dỗ dành nếu cô ấy giận dỗi, sẽ đưa tay gạt đi nước mắt nếu cô ấy khóc vì tủi thân, sẽ làm đủ trò khiến cô ấy bật cười khi đang cáu kỉnh… Nhưng, em có biết, anh cũng sẽ rất đau không? Đau vì em đã làm cô ấy bị tổn thương.”

“Em hiểu rồi”

Linh đứng dậy, bước đi trước khi dập tắt đốm lửa đỏ trên điếu thuốc còn đang dang dở. Em nở một nụ cười nhạt và quay lại nhìn tôi với theo câu nói:

“Anh yên tâm đi nhé, em sẽ học cách quên anh. Từ bây giờ, em sẽ yêu anh hôm nay ít hơn hôm qua. Mỗi ngày một chút cho đến khi tình cảm hết hẳn. Em tin là em làm được”

Bóng dáng mảnh mai cùng làn tóc mây buông dài dần mất hút sau cánh cửa kính, tôi đã kịp bắt gặp cái nháy mắt tinh nghịch của em. Bước chân và lời nói của người con gái ấy nhanh quá đỗi. Tim tôi chùng xuống một nhịp, thoáng cảm giác nhói đau vì một điều gì mơ hồ vừa xuất hiện rồi biến mất. Có cảm giác cái gì đó chạy dọc trong cơ thể, dường như là: Hẫng.

***

Linh về đến nhà khi sương đã phủ dày lên các tán lá xanh, dọc con đường trải dài hàng bằng lăng thì thầm trò chuyện trong làn gió vi vu khẽ thổi.

Ánh trăng trên cao đủ sáng để soi rõ một bóng hình đang run run đôi vai gầy, mái tóc dài rủ xuống bờ vai mềm mại, tiếng nấc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Về khuya, bất chợt con tim cô gái như bắt gặp chính mình yếu đuối và mong manh. Khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy vẫn thân thương như ngày nào gần bên cô, nhưng lời nói ấy thì đã hướng về một người con gái khác. Hơn một lần cô muốn đưa tay ra níu giữ, nắm chặt lấy sợi dây hạnh phúc vô hình. Nhưng dường như đã quá mong manh. Là đôi tay cô không đủ sức níu kéo hay vì quyết tâm ra đi của anh quá lớn? Cô nở một nụ cười buồn trên bờ môi mặn đắng nước mắt. Có lẽ, cô phải học cách quên đi một người thực sự.

“Em không quan tâm đến cuộc sống của anh nhiều như trước nữa. Nghĩa là vẫn dõi theo và ủng hộ bước chân anh đi, nhưng một cách thầm lặng thôi anh ạ.

Em không quan tâm đến sức khỏe của anh bằng cách lo lắng việc anh rượu bia hay nhậu nhẹt với bạn bè, việc anh hút một ngày bao nhiêu điếu thuốc,… Bởi lẽ em cũng đã làm bạn với những thứ đó kể từ khi anh xa em rồi.

Em không nhớ đến anh không có nghĩa là em sẽ quên anh đâu. Lúc em nói rằng em sẽ học cách quên anh là em nói đùa đấy. Em chẳng muốn quên anh, chỉ là sẽ yêu anh ít hơn thôi. Nghĩa là mỗi ngày trôi qua, hôm nay- của hiện tại- em sẽ yêu anh ít hơn hôm qua- của quá khứ- một chút.

Thế nhé, hãy cứ yên tâm và tin yêu vào tình yêu thì hiện tại của anh đi nhé! Còn em, em chấp nhận buông tay … và … làm tình yêu của … thì quá khứ…”

Linh đóng nhật ký khi thấy trên trang giấy vô tình in dấu những giọt nước mắt. Cô lấy tay lau ngang khuôn mặt, chun mũi sụt sịt và mỉm cười. Trong vô thức, cô nhắc lại thông điệp yêu thương mà bản thân dặn lòng mình phải cố thực hiện, rằng: “Yêu anh hôm nay ít hơn hôm qua”.


Tại sao tôi chưa có người yêu

Mình chưa đi tán bao giờ! Nhưng biết tán ai đây? Các em 17 thì quá kiêu, e là mình không đủ sức để đợi chờ ngày em lớn. Các chị 27 thì e là hơi “khô khan” quá.

26 tuổi, đẹp trai, thông mình, dí dỏm, tháo vát và tự tin có thừa nhưng tôi vẫn chưa có người yêu; đây là sự lạ lẫm đối với nhiều người. Ai không hiểu thì bảo chắc thằng này “có vấn đề”, bạn bè thân thiết không nỡ nói thế thì bảo “tại nó kén chọn”. Nhưng thực sự thì tôi là một người hoàn toàn bình thường cả về phương diện tâm sinh lý và mức độ kén chọn. Vậy thì tại sao tôi lại chưa có người yêu?

Thời thế thay đổi nhanh quá, nhìn vào mấy cậu nhóc ít hơn tôi có chục tuổi mà cảm thấy mình già hơn đến… 50 tuổi, một thế hệ chứ mấy. Nhìn mấy cậu choai choai mới học cấp 2 gì đó bùng cháy trong cơn lốc tình yêu, tôi chỉ biết lắc đầu lè lưỡi, ra điều không hiểu gì cả (nhưng tôi biết thừa, vì dù sao tôi cũng đã đi qua cái tuổi đó rồi).

“Ai chưa yêu chưa phải là người”, vâng, ai sinh ra mà chả muốn làm người. Hành trình tìm kiếm một nửa cuộc đời sẽ bắt đầu khi ta ý thức được mình là con trai và thấy ai đó là con gái chứ không còn là trẻ con “hỉ mũi chưa sạch” nữa. Những rung động đầu đời sẽ được đánh thức mạnh như tên lửa, có thể làm một chàng trai khỏe mạnh trở nên đờ đẫn, ngu ngơ; hay làm cho một cô gái mất ăn, mất ngủ và bắt đầu biết “lừa cha dối mẹ” để bước chân vào chốn hẹn hò.

Cấp 2 còn quá dại khờ không nói đến làm chi, nhưng lên cấp 3 thì bắt đầu có chuyện. Nhờ học hành có thứ hạng cộng với nhà có vườn hoa quả, tôi trở thành tâm điểm của bọn con gái. Khởi đầu là các cuộc viếng thăm không chính thức thường xuyên (nhà gần trường mà), gọi “chồng” xưng “vợ” tíu tít. Đặc biệt là chúng tìm cách lấy lòng mẹ tôi làm tôi đôi lúc cũng thấy vui vui. Một số cô bắt đầu viết thư và… tỏ tình. Ối trời! Lần đầu nhận được thư tình tôi cũng “ngất ngây con gà tây”, nhưng nhờ bản lĩnh cao thâm tập trung học hành và bố mẹ kè kè ở bên mà tôi vượt qua tất cả, đảm bảo chưa một lần cầm tay con gái.

Chân ướt chân ráo bước chân vào ngưỡng cửa đại học, gặp ngay một em ở cạnh phòng tấn công ào ạt. Em đang ôn thi để trở thành họa sỹ nhưng ngay buổi đầu tiên đi dạo cùng nhau, em đã vẽ ra một thiên đường trong đó có ngôi nhà nhỏ, một đứa con trai thông minh giống bố, một đứa con gái xinh gái giống mẹ, ông bố làm những gì, mẹ làm những gì… Em nói nhiều, nhiều lắm, tôi không nhớ nữa nhưng thực sự choáng váng đến mức suýt nữa phải chuyển nhà. Bây giờ nghĩ lại không hiểu tại sao ngày xưa mình lại “dị ứng” chuyện lấy vợ đến thế, chắc là tại “đòn phủ đầu” hơi mạnh đối với một đứa con trai mới lớn như tôi.

Từ năm thứ hai, tôi không còn gọi con gái là “bọn”, là “con” nữa. Thay vào đó, tôi gọi là “em” nghe rất ngọt ngào. Trong lớp cũng hình thành một nhóm nam nữ khá cân bằng, thường xuyên đi du lịch bụi tại hầu hết các điểm du lịch quanh Hà Nội (trong phạm vi 150 km) hoặc kéo về nhà nhau ở các tỉnh lẻ, say sưa nghiên cứu khoa học, phản biện lẫn nhau…

Nhưng đến tận khi ra trường cũng chẳng có đôi nào thành cơm thành cháo. Thấy các bạn tuyệt vời đấy, lý tưởng đấy nhưng… chỉ thế, chẳng có gì khác. Lần lượt nhìn các cô đi lấy chồng, lòng nhói đau thật đấy, hụt hẫng thật đấy, cả một chút hờn ghen nữa nhưng quả thật hiểu nhau quá đâm ra rất khó yêu. Nếu cứ như thế mà về ở với nhau có khi lại hay ho, chứ bảo yêu thì đúng là khó hơn lên trời.

Học cao học, lớp gồm 10 người, có 3 cô con gái thì lại là bạn trong nhóm từ hồi đại học, nếu yêu thì đã chả đợi đến bây giờ. Về quê định tăm tia mấy em hàng xòm thì các em bảo “anh cứ đùa, anh cao vời vợi ai mà với tới”. Mà hình như thế thật, học càng cao thì càng khó lấy vợ. Nhìn lại mấy đứa bạn ở quê, học xong lớp 12 chả thèm thi đại học thì đã có con vào lớp 1, làm tận đến chức trưởng thôn. Mấy cậu học trung cấp, cao đẳng thì đã con bồng con bế, nhà cửa đề huề, chỉ còn mỗi một mình ngồi đây hỏi tại sao lại ế!

Đi làm được vài năm, số lần đi ăn cưới bạn bè đã nhiều hơn cả số tuổi của mình rồi. Cha mẹ chưa giục nhưng cuối tuần nhìn ra đường cứ thấy từng đôi từng đôi sánh vai bên nhau, lòng cũng thấy buồn khó tả, cũng thấy “sốt ruột” lắm rồi. Nhưng khốn nỗi nhìn quanh nhìn quẩn chả có cái đồn nào mà đánh, mấy chị ở cơ quan thì đâu đã vào đấy cả, bạn bè thì tứ xứ khắp nơi. Cuối tuần cũng chỉ còn lại 3 đứa bạn thân cô đơn bên ấm trà, bàn chuyện nhân tình thế thái mà thôi.

Thật ra tôi cũng có rất nhiều cơ hội để tìm thấy một nửa của đời mình, để hoàn thiện chính mình và trở thành người đàn ông đích thực; nhưng xem ra các “cơ hội” ấy không hợp với tôi. Nhiều cô đã mang “mỡ” treo trước miệng mèo, khiêu khích này nọ, nhưng có lẽ là một người tốt, tôi không muốn “làm hại con gái nhà lành”. Nhiều khi cũng muốn tặc lưỡi cho qua, đến đâu hay đến đấy, nhưng rốt cuộc cũng chỉ dám làm bạn tốt mà thôi.

Bây giờ nhìn lại mới phát hiện ra vấn đề: Mình chưa đi tán bao giờ! Nhưng biết tán ai đây? Các em 17 thì quá kiêu, e là mình không đủ sức để đợi chờ ngày em lớn. Các chị 27 thì e là hơi “khô khan” quá. Tính đi tính lại chỉ còn mấy em từ 22 đến 26 là hợp. Tuổi này cũng quen nhiều đấy.

Nhưng bây giờ đang là mùa xuân, cây đâm chồi và nảy… ra hoa, đi chơi cái đã, có gì để hết xuân tính tiếp. Dù gì thì mình cũng đang còn trẻ mà.

GEO“s blog


9 bài tập chụp ảnh cho mọi người

Bạn có xem lại những ảnh mình chụp và rút ra điều gì không? Có lẽ dễ dàng nhận ra nhất là các ảnh chỉ là những hình chụp về người thân, bạn bè thuộc thể lọai ảnh lưu niệm. Tuy nhiên với sự sáng tạo cũng như tận dụng hết tính năng trên máy, bạn cũng có thể tạo ra những tác phẩm đẹp và đa dạng. Điều này cũng không quá khó và chúng ta hãy thực tập nó thông qua 9 bài tập chụp ảnh đơn giản ở đây.

1. Chụp ảnh xung quanh nhà
Quan sát kỹ vườn nhà mình, bạn sẽ tìm thấy được nhiều điều lý thú để chụp. Nếu bạn sống ở những khu phố, căn hộ thì từ “vườn nhà” sẽ là những gì bạn khám phá xung quanh hay trong căn phòng của mình. Chìa khóa của vấn đề là hãy có một tư tưởng mới cho việc chụp ảnh. Đừng nghĩ là mình chụp một cái gì đó cụ thể. Bạn hãy tập chụp theo cảm nhận như màu sắc, kiểu dáng, đường nét, bóng đổ… Từ đây bạn sẽ có hàng trăm loại chủ đề khác nhau và không bao giờ cạn hết nguồn ý tưởng để chụp.


Đây là chiếc nhụy hoa lily cắm ở bình hoa nhà tôi. Đề tài loại này cũng dễ dàng tìm thấy ở nhà bạn.
Tốc độ 1/60s
Khẩu độ f/5.6
Độ nhạy sáng ISO 200

2. Sử dụng ống kính đa dạng
Với một máy ảnh DSLR thì bạn có khả năng thay đổi ống kính thoải mái. Hãy sử dụng mọi loại ống kính mà bạn có như ống góc rộng, ống kính tiêu cự dài, ống kính macro… Nếu bạn chỉ có một chiếc máy “point and shoot” hoặc chỉ có một ống kính zoom thì cũng hãy tận dụng việc chỉnh ống kính ra vào. Nếu bạn chụp một chủ đề nào đó bằng ống kính góc rộng, thì cũng nên chụp chính chủ đề đó bằng tiêu cự dài. Mục đích của bài tập này là cho bạn những góc nhìn mới lạ so với những cách bạn thường chụp.


Chỉ dùng một ống kính zoom 18-55mm để chụp ảnh này nhưng việc zoom out và zoom in cho hai góc nhìn khác nhau. Trong ảnh này, khi chụp toàn cảnh tôi đưa zoom về 18mm và khi lấy cận cảnh thì 55mm.

3. Khám phá chất liệu
Rất nhiều vật thể có những bề mặt chất liệu lạ lùng mà khi chụp bạn sẽ tạo ra những bức ảnh lý thú. Bí quyết để chụp chất liệu là ánh sáng, ánh sáng nghịch, ánh sáng xiên luôn tả chất liệu có chiều sâu ba chiều hơn. Ngoài ra khi chụp thể lọai ảnh này, bạn hãy đóng khẩu độ tối đa để đạt được độ nét cao, tạo cho chất liệu sống động hơn.


Một cánh bướm rơi trên một tàu lá chuối ngược sáng đã diễn tả chất liệu và màu sắc lạ lùng.
Tốc độ 1/125s
Khẩu độ f/11.0
Độ nhạy sáng ISO 200

4. Chụp ảnh cầu thang
Ảnh cầu thang luôn cho những hiệu quả thị giác thú vị của việc đan xen những bậc tam cấp. Về mặt ý nghĩa cầu thang thường mang những cảm xúc dẫn dắt ta đến một nơi nào đó. Vì vậy bất cứ nơi nào bạn bắt gặp hình ảnh cầu thang thì hãy lấy máy ra chụp. Cũng nên chụp đủ mọi góc độ từ chụp trên xuống, chụp từ dưới lên… và kết hợp việc chỉnh đủ tiêu cự dài ngắn khác nhau. Nên nhớ khi thả hồn mơ mộng chụp ảnh cầu thang bạn cũng phải quan sát bước chân để khỏi vấp ngã. Ngoài ra, việc có xuất hiện người trong ảnh chụp cầu thang sẽ cho ảnh những ý nghĩa khác so với khi không có.


Ảnh chụp một cầu thang ở Thảo Cầm Viên nghịch sáng và một cầu thang ở một resort Mũi Né thuận sáng. Ảnh cho hai góc nhìn khác nhau về cảm xúc của cùng một loại chủ đề.

5. Tạo khung cho hình ảnh
Thay vì bạn chụp trực tiếp một chủ đề nào đó bạn có thể dùng phương pháp tạo khung. Ví dụ như việc bạn dùng một mái vòm làm tiền cảnh để chụp một khung cảnh xa xa… Bạn cũng nên ghi nhớ khi thực tập chụp phương pháp này là ta sẽ đóng khẩu độ nhỏ để tiền cảnh và hậu cảnh cùng rõ.


Ảnh được chụp tại Hòn Chồng – Nha Trang, dùng những hòn đá cận ảnh tạo cảm giác xa gần cũng như một khung hình lạ mắt cho ảnh.
Tốc độ 1/60s
Khẩu độ f/5.6
Độ nhạy sáng ISO 200

6. Cắt cúp ảnh
Khi chụp ảnh số bạn cũng nên biết cách sử dụng cơ bản những phần mềm xử lý ảnh mà Photoshop như là một ví dụ. Những tấm ảnh sau khi cắt cúp sẽ có bố cục khác, diễn tả một ý khác so với ảnh gốc ban đầu.
Việc cắt cúp này cũng có thể thực hiện được trên máy ảnh bằng phương pháp chụp của bạn. Cùng một vị trí chụp nếu bạn zoom ống kính, xoay máy đứng hay ngang… sẽ tạo ra những bố cục hình khác nhau.


Cùng một góc độ khi chụp đứng ở hình này cho chiều sâu của con đường, nhưng khi chụp ngang lại có cảm giác không gian rộng mở.

7. Bóng đổ
Bóng đổ sẽ mang lại những cảm nhận khác nhau cho bức ảnh của bạn. Có những bóng đổ tạo ra sự sợ hãi, khắc nghiệt, khô khan… nhưng cũng có bóng đem lại sự thơ mộng, êm đềm… Bóng đổ có thể tạo ra do ánh sáng tự nhiên, và ánh sáng đèn flash nữa. Hãy chọn những góc độ để đưa bóng đổ vào ảnh của bạn như là một phương pháp thể hiện hiệu ứng hình ảnh.

Ảnh chụp tại Đường hoa Nguyễn Huệ cho cùng một loại chủ đề nhưng góc độ khác nhau nhằm tạo ra hiệu ứng bóng đổ.

8. Mặt trời mọc – mặt trời lặn
Mặt trời mọc hay lặn đều cho những khoảnh khắc tuyệt đẹp. Vấn đề là bạn cần phải biết rõ thời điểm và vị trí mặt trời lên xuống trong ngày để sẵn sàng cho mình góc chụp. Mặt trời mọc và lặn thường rất nhanh và thay đổi tùy theo các mùa trong năm. Khi chụp ảnh hoàng hôn hay bình minh bạn cần có một chân máy khi ánh sáng quá yếu. Ngoài ra hãy dùng ống kính normal hay góc rộng là chủ yếu (dĩ nhiên cũng có thể dùng ống têlê như chúng ta đã nói ở trên). Phương pháp đo sáng là chỉ tập trung đo vào phần bầu trời chung quanh mặt trời. Để không làm hỏng bộ cảm ứng ánh sáng máy ảnh, bạn hãy chờ cho ánh sáng mà mắt ta nhìn không quá gắt hãy chụp.


Ảnh chụp cảnh hoàng hôn tại một câu cầu ở Bến Bình Đông -TP Hồ Chí Minh, ảnh cũng được xử lý Photoshop cho màu sắc “đẹp và mơ màng” hơn.

9. Thể hiện cảm xúc tự nhiên
Khi chụp những ảnh lưu niệm, thông thường bạn đều sắp xếp cho mọi người nhìn thẳng vào ống kính sau đó đếm 1,2,3 và chụp. Bên cạnh việc đó bạn cứ để mọi người tự nhiên sinh hoạt rồi chọn chụp những khoảnh khắc này nhằm tạo ra tình cảm cho bức ảnh. Chìa khoá của bài tập ở đây là tạo cho bạn phải sử dụng nhiều góc độ, nguồn sáng cũng như chụp thật nhiều mới chọn được một ảnh ưng ý.


Một khoảnh khắc chụp hai chú tiểu tại một ngôi chùa ở Hóc Môn – TP Hồ Chí Minh. Việc chủ đề không nhìn vào ống kính đem lại một góc nhìn tự nhiên.

 

Nguyễn Thứ Tính
Dành cho Beginner
Nguồn: www.tinhphoto.com

Sổ tay cho người chụp phong cảnh

Là nhà nhiếp ảnh và nhà báo cho tạp chí National Geographic trên 25 năm, Robert Caputo đã qua các vùng miền của châu Phi, Á, Nam và Bắc Mỹ, ghi lại nhiều hình ảnh, từ ảnh tư liệu văn hóa truyền thống và đời sống hoang dã cho đến các cuộc chiến tranh, phong trào nữ quyền và cả đấu đá chính trị. Những mẹo vặt dưới đây của ông sẽ rất hữu ích cho người chụp phong cảnh.

Robert Caputo


1. Dành thời gian để khám phá. Một phần niềm vui của chụp ảnh phong cảnh là hòa mình cùng với tự nhiên. Bạn nên thả bộ đi dạo và tìm cảm giác về nơi đang đặt chân. Sẽ mất chút thời gian và sự kiên nhẫn để khám phá ra cách thể hiện tốt nhất những gì tạo ra sự độc đáo.

2. Tư duy ảnh. Hãy tạo ra trong đầu bức ảnh sắp chụp giống hệt như người họa sĩ vẽ lên khung vải. Rồi nghĩ về thời gian, ánh sáng và bố cục có thể chuyển giao những gì bạn đã nhìn thấy trong đầu vào trong bức ảnh.

3. Khởi hành trước lúc mặt trời mọc và lưu lại cả sau khi mặt trời lặn – đây là những khoảng thời gian ánh sáng tốt nhất. Còn thời gian vào giữa ngày, ánh sáng gắt hơn, nên dùng vào việc kiếm tìm cảnh chụp.

4. Dùng thời gian vào chỉ một hay hai vị trí chụp thì có hiệu quả hơn chụp đủ mọi vị trí. Một cú chụp tốt sẽ đánh bại hàng chục, thậm chí hàng trăm tấm ảnh chụp lung tung. Hơn nữa, bằng cách tiếp cận như thế sẽ cho phép bạn sáng tạo hơn. Một khi bạn đã ghi lại hình ảnh mà mình suy nghĩ, hãy thử nghiệm để tạo ra những khác biệt. Leo lên cây, lội ra giữa dòng suối, dùng một bông hoa hay vật thể nào đó làm tiền cảnh, sử dụng ống kính có tiêu cự khác hoặc tốc độ chụp hạ thấp… Chơi vui với chủ thể bằng các thiết bị của mình. Bạn sẽ ngạc nhiên với các kết quả tạo ra và bạn sẽ thường xuyên chụp được những thứ mà các tấm postcard không có được, đó là sự nguyên bản và hoàn toàn cá nhân.

 

5. Cẩn thận với việc sắp đặt các yếu tố tiền cảnh. Rất có thể chúng sẽ khiến chủ đề mà bạn muốn thực hiện bị loãng.

6. Bố cục trước sẽ rất hữu dụng khi bạn không thể tiến gần lại chủ thể. Bạn có thể thoải mái sáng tạo trong khoảng trống của tiền cảnh hay bầu trời.

7. Bởi vì chúng ta thường tìm kiếm các chi tiết, việc khai thác các khối màu hay hình dáng sẽ khó khăn hơn. Hãy lùi lại để các chi tiết mờ đi và bạn sẽ thấy cả tổng thể.

8. Nên dùng chân chống máy có cân bằng thủy.

9. Khi dùng ống kính góc rộng nên cẩn thận với hiện tượng halo. Dùng bàn tay hay một miếng giấy để chắn bớt sáng nhưng đừng chắn vào khung ảnh.

10. Nếu bạn lưu lại một điểm chụp trong nhiều ngày, hãy kiểm tra dự báo thời tiết và lên kế hoạch chụp chủ thể dựa theo đó.

11. Nếu đi cùng bạn bè, đừng ngại đưa họ vào hình ảnh để tạo ra cảm giác cân đối. Nhưng nhớ rằng bạn đang chụp phong cảnh, không phải chụp chân dung.

12. Để biết hướng sáng tác động như thế nào với cái nhìn và cảm nhận với hình ảnh, bạn hãy chụp một cái cây từ phía trước, bên hông và phía sau.

13. Một cuộn băng keo là món phụ liệu thiết yếu cho dân ảnh vì nó có rất nhiều công dụng: Dán tấm hắt sáng với các đèn flash, ghi chú thẻ nhớ và có thể dán bảo vệ giỏ máy.

14. Khi chụp ảnh phơi sáng, nên dùng một điều khiển từ xa để tránh rung máy. Nếu không có điều khiển từ xa, hãy dùng chế độ tự bấm của máy. Hãy lưu tâm đến bất kỳ cơn gió nào dù nhẹ, vì có thể làm chủ thể rung động.

15. Đừng để thiết bị bị ẩm ướt. Nếu chụp ảnh gần thác nước, hãy che kín máy bằng túi nhựa. cũng nên làm thế với trời mưa nhẹ. Nếu máy hay ống kính bị ướt, hãy làm khô chúng ngay lập tức và đặt dưới ánh nắng để làm khô.

16. Đừng bao giờ hài lòng ngay với những gì bạn nhìn qua khe ngắm. Hãy di chuyển một vòng, hạ xuống thấp, tìm một góc máy khác.

Hải Sư
(Trích từ Ultimate Photography Field Guide: Landscapes)


Nếu lấy chồng em sẽ lấy anh – vnexpress

Em cứ đi cứ mải mê với những gì em muốn làm, anh luôn ở bên cạnh và gọi điện hàng ngày. Em thấy mình không giống bạn gái anh.

Ngoài việc thi thoảng mua quần áo cho anh em không làm gì nữa cả. Không gọi điện, không nhắn tin, không dẫn anh tới chỗ bạn bè em, không đi cùng anh mỗi khi cả hai chúng ta về quê. Thậm chí em còn không nhìn anh một cái khi hai đứa cùng đi một đám cưới ở làng. Em cười nói vui vẻ với tụi bạn phổ thông. Em đi với bạn bè nhiều hơn với anh.

Hôm trước gặp mẹ anh, em chở bác về nhà, mẹ anh hỏi em rằng: “hai đứa định khi nào để mẹ chuẩn bị”. Em sốc không nói nổi câu nào. Sẽ có đám cưới thật sao anh?

“Anh đi với mấy cô gái ở làng để xem em có ghen không”. “Vậy anh thấy em thế nào”. “Anh không thấy gì hết”. Em cười. “Thậm chí em còn không biết anh đã đi với ai nữa cơ”. Chúng ta đã nói chuyện như thế này đây. Em là thế mà. Sắp Noel rồi sinh nhật, em có muốn anh về không. Thực lòng em cũng không cần anh ở bên cạnh trong hai ngày này.

Anh vẫn cứ kiên nhẫn đợi…, kiên nhẫn nghe em trút những gì không vui mà trong ngày em gặp phải, tất cả đổ lên đầu anh chỉ vì một lý do anh gọi đúng lúc em đang cáu. Em mà đang đi chơi vui hay đang xem bộ phim hay thì anh gọi cũng mất công. Bởi em sẽ không nghe đâu hoặc nghe cũng chỉ mình anh nói thôi em còn bận dán mắt vào màn hình ti vi. Nếu cả ngày anh không gọi điện thoại cho em, em cũng không trách đâu vì phải mấy ngày anh không gọi em mới phát hiện ra điều ấy. Mấy ngày anh không gọi em cũng không giận đâu, may chăng chỉ lẩm bẩm “hình như mấy nay anh không gọi” và lại làm việc của em thôi.

Ai hỏi em bạn trai em là ai em vẫn nhắc đến anh. Nhiều lúc em tự hỏi có đúng em là bạn gái anh không? Đã 3 năm rồi khi anh đến, anh nói rằng anh biết em không yêu, chỉ thương anh thôi nhưng anh chỉ cần thế là đủ. Em cũng mong thời gian sẽ làm chúng ta gần nhau hơn nhưng hình như càng tồi tệ đi thì phải. Khó quá anh ah em không làm nổi. Em chỉ chợt nghĩ đến anh khi bạn bè về hết, khi không còn phim hay để xem, khi không có việc gì để làm… Anh bảo em rằng em cứ làm gì em thấy thích, cứ đi đi khi nào không vui thì quay lại với anh. Em đã làm như vậy thật, em đi rồi về khi không vui rồi lại đi…

Nhà anh vẫn đợi một đám cưới, nhà em thì không ai muốn nhắc đến tên anh. Mọi người không thích anh. Mọi người bảo anh không hợp với em, nghề của anh “bạc” lắm, anh không có bằng cấp gì lại con vợ lẽ, giao tiếp thì kém… rất rất nhiều thứ. Nhưng em không quan tâm. Trái tim anh ấm hơn những người em đã gặp. Em bảo với mọi người rằng “tự sinh tự diệt”, không ai cấm được chỉ trừ khi tình yêu nó đến rồi tự nó mất đi. Mặc dù không yêu anh nhưng nếu lấy chồng em sẽ lấy anh… chỉ lấy người như anh!

L.N.H.

comment: thằng kia cũng dở hơi phết, mà cái bạn LNH này cũng vô đối, ko yêu thì đừng làm vậy với người ta chứ >”<


Yêu Anh Như Yêu Màu Nắng

Người lớn hơn nó 5 tuổi, mang một vẻ lạnh lùng và  làm cho người khác cảm thấy khó gần, nhưng thực tế với nó lại thấy ngược lại. Người lớn bận rộn với hàng đống công việc khác với một con bé đang là sinh viên năm hai như nó còn mải mê rong chơi. Người lớn chẳng có thời gian để lắng nghe những tâm tư ẩm ưởng và cái tính nết sáng nắng chiều mưa của nó. Nhưng bất cứ khi nào nó cần một bờ vai, một cái ôm thật chặt anh vẫn luôn ở bên và dịu dàng gạt đi những giọt nước mắt lăn dài trên má nó.

Anh dịu dàng như nắng mùa thu, không quá gay gắt, không quá chói lóa, nhưng thực sự nó đã bị…say nắng, nó đã yêu nắng mùa thu ấy tự bao giờ mà  không hề biết.

Nó gặp anh trong một cuộc triển lãm ảnh, đơn giản nó đến cuộc triển lãm này là vì nó không..mất phí vé vào cửa. Nó đi loanh quanh ngắm nhìn và đứng lại trước một bức ảnh một cô gái đang đứng một mình dưới mưa mà không có ô và trên khuôn mặt cô gái có những giọt nước mắt hòa lẫn cùng nước mưa rơi xuống. Nó nhìn bức ảnh mà không biết nó nghĩ gì, nó ghét mưa, chỉ cần có một chút nước mưa là nó đã cực kì khó chịu…
–    Em đã đi dưới mưa như thế bao giờ chưa?
Một người con trai đứng cạnh nó tự bao giờ hỏi nó.
–    Chưa bao giờ cả, vì em ghét mưa…
–    À, đó là lí do…Anh quay ra nhìn nó và cười.
–    Em nghĩ tác giả không nên chụp bức ảnh này mà lúc ấy anh ta nên đưa cho cô gái một cái ô thì hơn.
–    Nhưng nếu anh ta xuất hiện lúc đó thì sẽ không có bức ảnh này ở đây cho chúng ta chiêm ngưỡng.
–    Em không biết nhưng em nghĩ cô gái cần một cái ô hơn.
–    Anh không nghĩ thế, cô gái chắc chắn không cần ô vì cô ta muốn những nỗi buồn kia sẽ tan biến vào mưa và xóa nhòa hết.
–    Đó chỉ lả lí thuyết thôi, thực tế cô ta vẫn cần ô.
Nó vẫn cứng đầu bảo vệ ý kiến của mình.
–    Thôi được rồi, cô bé ạ, em đúng…cô gái cần một cái ô, được chưa?

Anh nhìn nó và bật cười, có lẽ vì cái kiểu ương ngạnh của nó. Và đó là lần đầu tiên nó quen anh, nó không hề biết rằng anh chính là tác giả của bức ành đó, nên nó đã hồn nhiên nói thẳng ra ý kiến của mình và bảo vệ bằng được ý kiến đó bất luận đúng sai.
Nó và anh quen nhau như thế, đã hơn một năm nay, nó đã quen sự xuất hiện của anh trong cuộc sống của nó. Cuối tuần, nó thường kéo anh bằng được ra khỏi chiếc máy tính và đống tài liệu để lang thang cùng nó đi hết các con phố và điểm dừng chân bao giờ cũng là trên một quán café yên tĩnh.
–    Em thật là rắc rối.
–    Còn anh thì như “ông già” mất rồi, nếu không có đứa rắc rối như em.
–    Em đúng là trẻ con.
–    Em không phải là trẻ con..hứ ! Nó vờ giận dỗi rồi anh lại cuống quýt lên giảng hòa.
–    Thôi được rồi, em không phải là trẻ con.
Lần nào cũng như thế, cuộc đấu khẩu giữa anh và nó diễn ra và anh bao giờ cũng là người “đấu dịu” nếu như không muốn nó giận dỗi cả tuần sau đó. Sau mỗi lần giận dỗi bao giờ anh cũng nhìn nó cười thật hiền, và khi nhìn nụ cười ấy của anh nó lại quên hết mọi thứ.

Sinh nhật nó. Anh không đến, chỉ có một tin nhắn chúc mừng từ 0h và một lời hứa. Cả buổi sinh nhật, nó buồn hiu, gượng gạo nhận quà và những lời chúc từ bạn bè. Nó đã định gọi cho anh, nhưng cái lời hứa “anh sẽ đến” ấy làm cho nó cứ chờ đợi và hi vọng.. 23h45’, bạn bè nó về hết, nó đã định khóc và rồi anh xuất hiện, trên tay là một nó hoa và thêm cả một nụ cười cho lời xin lỗi. Nó  thấy tự nhiên nước mắt rơi xuống, bao nhiêu giận dỗi và uất ức hòa cùng nước mắt. Anh lấy tay lau nước mắt cho nó “anh xin lỗi, chuyến bay chậm quá, giờ anh mới về được”. Nó cười, trên mi vẫn là những giọt nước mắt long lanh, nhìn nụ cười hiền hậu của anh, nó quên hết cả những giận hờn…

Người lớn và nó cứ như thế, vẫn luôn bên nhau, anh mang đến cho nó những ngọt ngào và bất ngờ. Đôi khi đi bên anh, nó ngước nhìn lên, thấy bóng anh cao lớn và chững chạc, dịu dàng và vững chãi lắm. Nó nở một nụ cười sâu kín….

*

Hạ về, những cơn mưa đầu hạ dần dần biến mất thay vào đó là ánh nắng chan hòa trải dài khắp mọi nơi. Nó rủ anh đi chụp ảnh, anh cười, có vẻ như cố tỏ ra chiều theo ý nó và che giấu sự miễn cưỡng. Không quan tâm, nó lôi anh đi bằng được vì biết rằng nếu không anh lại quay mặt với cái màn hình máy tính chứ không làm gì khác.

–    Sao em không rủ vài chàng trai thích em đi có hơn là anh không?
–    Tại sao lại thế?
–    Có cả một đống con trai thích được đi cùng em sao em không cho họ cái “vinh dự” ấy?
–    Thế anh không thích đi cùng em à?
–    Không phải thế.
Nó cười, nụ cười nhạt cố giấu đi những gợn suy nghĩ thoáng qua. Anh và nó cùng ngồi trên cỏ, những giọt nắng chiếu sáng xuống khuôn mặt của anh. Đẹp một cách lạ lùng và nhanh tay nó bấm máy…
–    Em sẽ làm gì với bức ảnh đó của anh?
–    Em sẽ mang nó đi triển lãm hay đơn giản nếu sau này anh nổi tiếng em sẽ “tống tiền”
–    Thế thì nhanh mang nó đi triển lãm đi, đoạt giải là cái chắc đấy.Anh nhìn nó nở một nụ cười châm chọc

Nó nhăn mũi chọc lại. Nó ngắm nghĩa bức ảnh mới chụp. Bức ảnh ấy, thật đẹp nhưng có lẽ nó sẽ chỉ giữ cho riêng mình mà thôi.
–    Anh… ! Nó nhìn bức ảnh rồi ngập ngừng
–    Sao em?
–    Anh đã yêu chị ấy lắm đúng không?
–    Anh đã yêu và cho đến tận bây giờ, anh chưa bao giờ quên được cô ấy.
Nó cười nhạt. Dù nó hoàn toàn biết câu trả lời nhưng nó vẫn muốn hỏi. Đã hơn 1 năm kể từ ngày ấy. Khi ấy, bức ảnh chính là lí do để nó và anh quen nhau nhưng cũng chính bức ảnh ấy, nó vô tình biết được. Người trong bức ảnh chính là người anh yêu thương nhất…Không rõ lí do sao hai người lại chia tay, nhưng dường như từ ấy trái tim anh cứ đóng chặt và vô tình đóng chặt đối với cả nó.

“Mình về thôi anh, em mệt rồi” Nó lấy lí do để ra về, nếu không nó sợ cái sự im lặng và trầm tư trên khuôn mặt anh khi mỗi lần nó nhắc đến người con gái ấy. Cái bóng quá lớn, và kí ức về người đó quá sâu đậm mãi mãi trong anh làm cho nó chẳng thể nào vượt qua được.

Sinh nhật anh.

Món quà là bức ảnh của anh mà nó đã chụp được hôm đó được lồng trong khung ảnh do nó tự thiết kế. Nó vẽ hai trái tim vào đằng sau khung ảnh. Và nó cũng quyết định sẽ nói với anh những tình cảm vẫn hằng sâu kín trong trái tim của nó.

Nó đến nhà anh mà không gọi điện trước. Định dành cho anh một sự bất ngờ…Cánh cửa không đóng và nó nhìn thấy anh và một người con gái, khuôn mặt anh hạnh phúc như thế nào khi ôm cô gái vào lòng….Và… cô ấy chính là người trong bức ảnh ngày nào.

Nó lặng lẽ ra về như chưa từng đến. Nó lang thang một mình. Nắng hôm nay gay gắt chiếu lên mặt. Những giọt nước mắt long lanh chảy xuống mặt và rơi xuống khung hình. Nó nhận ra rằng trong cuộc sống của anh dường như chưa bao giờ có chỗ dành cho nó.

Nó mở blog viết vài dòng ngắn ngủi nhưng nó đủ hiểu là anh đã đọc đươc.

“Có một người bước vào cuộc sống của em thật nhẹ nhàng, em hạnh phúc với điều đó, nhưng hôm nay em sẽ để người đó ra đi cũng nhẹ nhàng như lúc người ấy đến. Em đã đến và thấy nhận ra người trong bức ảnh ngày nào…

Anh sẽ mãi mãi chỉ là một cơn gió thoảng qua tim, nhẹ nhàng. Em hứa là em sẽ lãng quên anh như chưa bao giờ nhớ đến, sẽ vô tình quên đi và vô tình hờ hững.  Em có một bí mật nhưng em biết giờ không còn quan trọng nữa, em sẽ cất giấu nó trong miền kí ức…Hi vọng khi nhìn lại em có thể mỉm cười.

Nhưng em sẽ mãi yêu nắng như đã từng yêu anh”.


Người yêu của tớ

Đăng ngày: 17:04 11-05-2007  

Đã trải qua biết bao khó khăn, nhọc nhằn, chết đi sống lại, thế nhưng người iu tớ vẫn ở bên tớ <may thế chứ lị>
Đã gần 6 năm trôi qua, thời gian thật nhanh, từ khi anh trai đi học xa nhà, để lại người iu của tớ, tớ đã chăm sóc rất cẩn thận => người iu tớ vẫn chạy tốt, dù hơi chậm chạp <già rồi mà>
Đã từng chết đi sống lại, quả thật thế, người iu tớ đã từng bất tỉnh nhân sự vài lần, tớ đã rất buồn chán, nên cố gắng tự tay phẫu thuật mổ xẻ, và kết quả là giờ vẫn được ôm người iu mỗi ngày.
Người iu tớ tuy không đẹp và hấp dẫn bằng ai, nhưng với tớ, đó là cả 1 thế giới sôi động. Người iu tớ da trắng điểm vài mảng xanh lá cây nhạt, thân hình thon thả, không chiếm nhiều không gian, cái mẹt thì bé so với các nhà khác, chỉ có 14inch và hơi lồi ra 1 chút, có đeo kính, đợt vừa rồi, như các bạn biết đấy người iu tớ … hic hic … đã bị câm. Sau 1 thời gian dài đằng đẵngtrục trặc mồm bên trái do thanh quản tiếp xúc không tốt, tớ tháo mồm người iu để riêng, rồi thì chuyện gì đến đã phải đến, vào 1 buổi chiều giông bão, gió thổi vù vù, rít bên cánh cửa sổ nơi người iu tớ vẫn ngồi đấy, rồi … phụp, tớ thấy làn khói trắng mịt mờ bốc lên như cái đèn flash vừa nháy, mồm người iu tớ đã hỏng hẳn rồi. Thế nhưng cũng may, papa tớ đem đi nha sĩ, vài ngày sau các bác ý cho mồm người iu tớ ra viện, và đến giờ, người iu tớ lại nói được rồi.
Tớ đã từng cho người iu thêm bộ nhớ, nhưng cái não lại không đủ sức gánh 1 bộ óc to vậy <120GB+80GB> và giờ tớ lại để về hiện trạng. À nói mới nhớ, thực ra, hiện tại tớ đang chạy cái óc khác đấy chứ, ngày trước, người iu tớ chỉ nhớ được 20GB bọ, ít tý, mà lại dễ hỏng sau vài lần tớ cho đi du lịch thế là thay. Tớ cũng đã 1 lần thay trái tim cho người iu, bởi cái cũ không bơm đủ máu cho bođì, nó ức chế, ko thèm chạy, thế là thay.
Người iu tớ đã từng được giao lưu với thế giới, tính ra cũng tương đối sớm đấy. Tớ cho học khóa 56K qua điện thoại, thế mà người iu tớ cũng cố gắng lắm, đi giao lưu với tớ suốt thời cấp3 qua đó. Giờ, thời thế có khác, tớ cũng chịu chơi, kiếm cho người iu khóa ADSL, giao lưu nhanh mà lại tốt, rẻ. À còn được chơi với mấy bà hàng xóm nữa nhé, sướng thế cơ mà. Đã 1 thời suốt ngày hùng hục
HaflLife với mấy bà hàng xóm đấy. Hiện giờ thì sang hơn, suốt ngày rục rịch dota với các bà ở xa ^^ ghê lắm cơ! Phần cứng của người iu thì cũng tạm đủ, có thêm cũng chả dùng, phần mềm thì có vẻ chi chít, cắt ra lắp vào lọan xạ, giờ thì đỡ hơn, tớ chỉ lắp cái cần thôi, nên người iu đỡ khổ sở, chậm chạp!
Nhớ ngày tớ phải thi Đại học, người iu vẫn luôn ở bên, tớ cũng nhớ lắm, muốn bên ngươi iu lắm, nhưng vẫn phải rời xa 1 thời gian để làm quen với bé television hấp dẫn ( có Euro mà ), Đợt đó tớ chuyển phòng, để người iu sống với papa mama. Ừm đừng thắc mắc, thì tớ vẫn ở cùng phòng với người iu mà, vì thế tình cảm ngày càng thắm thiết từng sớm khuya bên nhau, sớm sớm tớ bật người iu để check ogame <giờ bỏ rùi> khuya khuya ôm người iu giải trí chờ giấc ngủ vồ vào tớ <vẫn thường xuyên mà > có hôm cùng thức xem bóng đá <bóng biết đá >
Nói chuyện tương lai, có lẽ hè này anh trai về, sẽ đem theo 1 vài thứ về, và có thể lắp thêm người iu nữa, nhưng có lẽ tớ vẫn ôm người iu tớ thôi ^^

P.S: ảnh entry là người iu tớ khi hơn 2 tuổi chút xíu người iu tớ hát hay lắm, lại biết hát nhiều bài nữa, ai có nhu cầu nghe người iu tớ hát thì liên hệ
1 vài thông số đáng quan tâm: PEN3 866MHz RAM512 VGA32MB 120GB LAN+NET