PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “

Chuyện ngày mưa

Cơn gió xoáy không thổi bay chiếc lá

Chỉ bởi cây già đã thả lá bay xa

Lá rụng xuống dù mùa đông chưa tới

Là bởi cành chẳng giữ lá trên cây

Cây khô héo lặng nhìn cơn gió đến

Đỡ lá nhẹ nhàng mãi rời xa cây.

Theo cơn gió, lá không còn xanh mướt

Chỉ xạc xào bên hè phố năm xưa

Rồi cơn gió sẽ ngừng không thổi nữa

Chiếc lá kia nằm góc phố nhìn về

Cây khẳng khiu vẫn đứng đó chờ đợi

Ngày nắng lên đem lá mới trở về.


Gặp lại – Marc Levy

Những độc giả từng bị cuốn hút theo câu chuyện tình lãng mạn của Arthur và Lauren trong Nếu em không phải một giấc mơ, tiểu thuyết đầu tay của nhà văn, kiến trúc sư Marc Levy, hẳn sẽ cảm thấy hài lòng với phần hai cuốn sách dưới nhan đề Gặp lại. Cũng giống như phần một, Gặp lại vừa phát hành đã trở thành cuốn sách “thống trị” trên các bảng xếp hạng best seller của Pháp.

Trong Gặp lại, bóng hình người mẹ của Arthur cùng câu chuyện tình bùi ngùi của bà được đẩy xa. Không gian mở rộng hơn với chàng kiến trúc sư ngập tràn nỗi thất vọng vì rơi vào cuộc sống đơn phương sau khi hồn của Lauren trở về với thân thể của cô như có phép lạ. Arthur phải ra nước ngoài làm việc một thời gian để lấy lại thăng bằng trước khi tiếp tục sống cuộc sống đơn lẻ tại San Francisco. Và, lại một giấc mơ xảy đến khi số phận đưa hai nhân vật chính gặp lại nhau trong những hoàn cảnh hết sức trớ trêu: người thì đổ bệnh vì quá yêu, người lại bâng khuâng với một xúc cảm len lỏi đâu đó. Họ va chạm nhiều lần mà không hiểu nhau, giống như một trò đuổi bắt nhưng lại vấn vương sự ngậm ngùi của chàng Arthur đa tình.

Và lần này họ lại hoán đổi vị trí cho nhau. Thay vì Lauren nằm triền miên trên giường bệnh là Arthur. Một vụ tai nạn do chiếc mô tô điên loạn gây ra tưởng vô hại với anh. Ngay cả Lauren trong ca trực cũng không thể phát hiện tĩnh mạch con nằm phía sau bộ não của Arthur đã bị tổn hại ở thời điểm xảy ra cú va đập. Anh được cho ra viện nhưng nhanh chóng xảy ra hiện tượng máu chảy trong não, chèn ép màng não, gây ra sự ngừng các chức năng sống, khiến Arthur rơi vào trạng thái bất tỉnh. Anh được Paul đưa tới cấp cứu ở một bệnh viện khác để tránh gặp lại Lauren, không ngờ lại gặp phải một tay bác sĩ hạng xoàng khiến tính mạng Arthur mong manh nghìn cân treo sợi tóc. Tới lượt Lauren bởi những thôi thúc vô hình, không cầm lòng đã chấp nhận vi phạm pháp luật, tham gia vào vụ cướp bệnh nhân, bằng mọi giá níu giữ sự sống cho Arthur…

Họ lại rơi vào hoàn cảnh giống như trước đây. Chỉ khác ngồi bên cạnh Arthur là sự hiện diện của Lauren với những thắc mắc không ai giúp cô giải thích. Một sức hút mãnh liệt khiến cô chẳng thể rời xa anh được lâu. Cho tới một ngày, cô đã sánh vai anh đi dạo chơi tới cây cầu Golden Gate, tới chỗ đê chắn sóng Pier 39, cùng tham gia ngày hội mở đầu mùa câu cua biển ở Ghirardelli Square… trong khi ở bệnh viện, Arthur đang gặp tai biến nhỏ sau phẫu thuật, phải nối vào máy để theo dõi. Lauren không thể hiểu nổi điều gì đã dẫn tới điều cô đang trải nghiệm vừa rồi. Trên đường đi tìm ra sự thật, cô chợt nhận ra mình đã có tình cảm sâu đậm với người bệnh nhân xa lạ ấy… Liệu họ có còn cơ hội gặp lại nhau thực sự trong đời?

Link:

Vous revoir – 2005

Gặp lại – 2007


Ngỡ ngàng với kỹ năng giật tin shock của báo các loại lá Việt Nam

Chuyện vui kể rằng, trong Ngày hội các Biên tập-Phóng viên Báo chí không chuyên lần nọ, người ta tổ chức cuộc thi để tìm ra “Thần tượng phóng tin  Việt Nam Idol 2010”. Chủ điểm đưa ra là Các cách thi triển công phu phóng tin… Đề bài đưa ra là từ một vụ “trọng án” trong Văn học xưa như Chí Phèo đâm chết Bá Kiến. Hàng loạt các anh tài từ rất nhiều tờ báo cùng nhau hồ hởi tranh tài với đúng những sở trường mà mình đang có được. Và dưới đây là bản Tổng hợp kết quả:

 

1. Chuyện anh Chí đâm chết Bá Kiến, có thể “thi triển” các tựa đề:

– Kinh hoàng vụ sát hại trưởng thôn tại làng Vũ Đại

– Say rượu, đâm chết cán bộ thôn

– Đã tìm được kẻ giết trưởng thôn làng Vũ Đại

– Bi kịch làng Vũ đại – trưởng thôn bị giết tại nhà

– Kẻ giết trưởng thôn Bá Kiến là người cùng làng

– Nghi phạm giết trưởng thôn là người đã có tiền án

– Trưởng C.A làng Vũ Đại: Chúng tôi đang tiếp tục điều tra

 

2. Sau đó, có thể khai thác chuyện anh Chí với chị Nở trong vườn chuối:

– Sốc với hình ảnh giới trẻ công khai tình yêu trong vườn chuối

– Có hay không vụ hiếp dâm trong vườn chuối

– Vừa ra tù đã phạm tội hiếp dâm

– Đau lòng người đàn bà dở bị cưỡng bức

– Chân dung kẻ đồi bại tại làng Vũ Đại

– Đã xác định được kẻ hiếp dâm chị N.

– Vụ lạm dụng tình dục ở làng Vũ đại – công an thôn vào cuộc

 

Hình từ net

 

 

3. Tiếp tới, ngay lập tức chuyển sang các nội dung:

– Phát sốt vì bộ ảnh cực “nóng” của Thị Nở

– Bé Nở “lạ lẫm” trong trang phục tứ thân

– Ngắm Thị Nở mặt mộc đẹp ngỡ ngàng

– Thị Nở vai trần đi vo gạo

– Thị Nở thổ lộ về mối tình đầu

– Thị Nở e ấp bên người “đặc biệt”

– Thị Nở hot với yếm đào bên bờ sông

– Thị Nở: Anh ấy không phải là đại gia

– Thị Nở: Giữa tôi và anh Chí chỉ là mối quan hệ cùng thôn

– Thị Nở: Còn quá sớm để nói về chuyện yêu

– Lộ ảnh sốc Chí Phèo & Thị Nở trên Facebook

– Chí Phèo: Tôi chỉ coi em Nở như em gái

– Những bóng hồng trong cuộc đời anh Chí

– Rộ tin đồn Bá Kiến là người thứ 3

– Dàn sao nông dân “kute” làng Vũ Đại cùng chúc mừng cho bé Nở

– Xôn xao đoạn ghi âm đêm hẹn hò của chị Nở và anh Chí tại vườn chuối

– Chí Phèo & Thị Nở: đẳng cấp chuyện tình Titanic

 

4. Nếu “có tầm nhìn” thì đi ngang sang các đề tài:

– Cảnh tỉnh về lối sống buông thả của 1 bộ phận thanh niên nông thôn

– Nói về vấn nạn lạm dụng tình dục ở nông thôn

– Có hay không việc cần thiết đưa giáo dục giới tính về nông thôn

– Tình trạng thất nghiệp ở nông thôn và các hệ lụy xã hội

 

5. Hoặc xoáy sang các chủ đề hút khách:

– Rượu, cháo hành (không thịt) và câu chuyện an toàn tình dục

– Rượu và chuối xanh: Thần dược của tình yêu !

– Cháo hành có phải là phương pháp phục hồi hữu hiệu sau khi làm chuyện ấy?

 

6. Và cuối cùng là “vét máng”:

– Làng Vũ Đại ngày ấy và bây giờ

– Lật lại Hồ sơ vụ án Chí giết Kiến

– Những chuyện chưa kể về anh Chí Phèo

– Lương y nghi ngờ Chí “còn nguyên”: Có không chuyện tình Vườn chuối?….

 

 

(Nguồn : Facebook An Phú Quỳnh Côi)


Hay là thế, ta yêu nhau

Đã bấy lâu, hai đứa cách xa nhiều hơn, ít chuyện trò hơn. Anh bước đầu chập chững bước vào chỗ làm mới, với yêu cầu thích ứng cao, anh chỉ tập trung cho cái công việc hiện ra trước mắt ý. Em vào giai đoạn cuối của cuộc đời sinh viên, thực tập và luận văn ngổn ngang chất chồng, em cũng luôn dồn tâm trí lực cho mọi việc được như ý. Hai đứa tự cho nhau thời gian xa cách mà chẳng ai bảo ai.

Ngày quen em, anh vẫn đang tay trong tay, chăm lo cho một người con gái khác. Anh yêu cô gái đó thật nhiều, nhiều như anh cũng đã dành tình cảm cho em. Ngày trái tim anh tan vỡ, chúng ta có thêm chút thân quen. Em ở bên anh, lắng nghe những nhọc nhằn khổ sở của anh, hay đôi lúc là ngồi nhìn anh ấm ức, giả bộ cười nhạt nhoà trong từng câu nói về người cũ. Anh coi em như em gái, luôn nghe và quan tâm đến anh, chịu nghe lời anh. Và anh cũng chẳng một lần to tiếng được với em. Anh chỉ biết trút cái u sầu của mình mà không hỏi han em được gì nhiều.

———-

Em cứ lẳng lặng nghe, và đôi khi có những góp ý cho anh, chỉ ra anh là một người con trai hiếm thấy, anh có tình cảm, có niềm tin và tiếng cười, em không muốn anh đánh rơi những thứ quý giá đó chỉ vì một thứ tất yếu phải xảy ra. Ngày quen anh, em vẫn là một cô gái có nhiều chàng theo đuổi, em nhởn nha với họ vì ghét cái kiểu bóng gió đón đầu của họ, đơn giản vì họ chỉ muốn giành được em. Gặp anh, khi anh đang còn bên một người con gái khác. Anh lạnh lùng thờ ơ với em, và chính em cũng ghét cái thái độ đó của anh. Em ghét anh bởi anh ko đặt em vào trung tâm của mọi người. Anh chỉ tròn vai với cái danh “người yêu” của cô gái õng ẹo lả lơi kia, và bỏ qua một người nhẹ nhàng, xinh tươi ko kém phần, là em. Ghét anh, nhưng cũng thương anh. Em chủ động liên lạc để giúp anh nhìn ra cái sự thật phũ phàng của đôi đũa lệch mà anh đang là một chiếc trong đó, để anh phải thấy em cũng đáng được chú ý và quan tâm. Nhưng chẳng cần em phải nói gì, chẳng cần em phải làm gì, cô ta rời bỏ anh để theo một gã trai khác, không hơn anh điều gì, trừ tiền ra. Em bất đắc dĩ đóng vai trò cái thùng rác cho anh rơi lệ, cho anh trút sầu. Chẳng biết sao một cô gái như em vẫn cứ chấp nhận điều đó.

Ngày tháng trôi, anh trở lại với cuộc sống, trở lại với bản thân anh, nhưng em thì vẫn chưa đạt được ý định của mình. Anh coi em như một người em gái, chiều chuộng, nhẹ nhàng, và chẳng quát mắng bao giờ. Anh thường kệ cho chuyện riêng mà em kể. Chuyện em kể rằng em mới quen một chàng trai thường luôn cười, một người sâu lắng trong tình cảm, và em mong người đó là người yêu của em. Anh chỉ cho rằng đó là một chàng trai may mắn và người đó sẽ hợp với em hơn cả anh. Em buồn lắm!

Rồi cái ngày mà em biết là ngày nguời cũ của anh tổ chức đám cưới, vào ngày đó, anh nói anh đã yêu em từ lâu. Em hiểu, em biết anh cần một chỗ dựa hơn là anh đã thật lòng yêu em. Em cũng vui lắm, nhưng lại chợt buồn cho chính em và cả anh nữa.

—————

Suốt thời gian quen nhau lúc sau, anh biết em mong chờ điều gì từ anh. Anh cảm nhận được sự ưu ái trong tình cảm mà em dành cho anh, nhưng anh thấy mình không xứng đáng, rồi cứ hời hợt với những câu chuyện em kể, kể về một góc cạnh nào đó của anh. Anh còn những mối lo, anh còn không dám chắc về tình cảm cũ của mình, sẽ là lừa dối em nếu anh nói anh yêu em quá sớm, anh không muốn thế. Em thì thường lắng nghe anh tâm sự về chuyện cũ, em thường lo lắng sốt sắng nếu anh vẫn còn chưa dứt được mối tình hờ, nên anh gặp em dễ nhất là khi anh phải buồn. Ngồi cũng em, muốn chuyện trò những điều gì khác, nhưng anh vẫn thích cách em quan tâm, nhắc nhở anh phải mạnh mẽ thế nào. Anh ích kỷ nhỉ.

Ngày anh trở lại thành phố. Cũng là ngày mà anh nghe được rằng, mối tình xưa sẽ lấy chồng. Sau chuyến công tác xa nhà, xa em, anh biết tình cảm và trái tim mình dành cho ai, tự nhủ sẽ nói ra điều anh ấp ủ, ngay khi gặp nhau. Nhưng anh thấy chút gì đó buồn nơi em.

—————

Và thế là chúng ta yêu nhau. Cho đến giờ cũng khá lâu rồi. Nhưng lại cách trở bởi công việc của mỗi đứa, hay bởi chúng ta chưa thực sự dành trọn tình cảm cho nhau!?!?

Sau khi công việc mới của anh đã ổn định, những khủng hoảng tạm qua đi. Anh ngồi và nhớ lại quãng thời gian chúng ta thường hẹn nhau bên quán vỉa hè và kể về mối tình cũ của anh. Anh đã hiểu chúng ta xa cách bởi điều gì. Anh vẫn còn yêu em nhiều lắm và anh sẽ không để mất em.

Những ngày em chuẩn bị bảo vệ tốt nghiệp, anh trở lại quan tâm, chăm lo và yêu thương. Nhiều hơn cả những gì anh đã dành cho em suốt thời gian dài yêu nhau. Anh biết em cũng vui hơn xưa nhiều, em chịu tập trung hơn cho tương lai.

Rồi anh sẽ lại cùng em dạo phố, lại cùng em ngắm cầu đêm, lại cùng em đi đi về về mặc cho trời mưa hay rét buốt. Anh sẽ ngồi đối diện em và cùng trò chuyện, chuyện anh, chuyện em, mà không có câu chuyện nào cho người thứ 3. Hai đứa sẽ trở lại bãi đá xưa để anh hét lên rằng anh muốn yêu em, và em sẽ ngượng ngùng thì thầm với anh, như ngày anh trở lại thành phố.

Rằng [:”) hay là thế, ta yêu nhau! :”) ]


Cây lá bỏng

Ngoài tác dụng giải rượu, chữa viêm loét dạ dày, cây sống đời còn giúp chữa đại tiện ra máu, viêm họng…

Cây sống đời còn gọi là cây lá bỏng, cây trường sinh, cây lạc địa sinh căn… Theo đông y, cây có vị nhạt, hơi chua, tính mát, không độc, tác dụng tiêu viêm, giảm đau, tiêu độc, giúp vết thương chóng lên da non…

58.jpg

 

Chữa lỵ: Dùng 40 gr lá cây sống đời, 16 gr cam thảo đất, 20 gr cỏ seo gà, 20 gr lá mơ lông. Rửa sạch, sắc uống ngày một thang.

Chữa đại tiện ra máu: Lấy 30 gr lá sống đời, 10 gr cỏ nhọ nồi, 10 gr ngải cứu (sao cháy), 10 gr lá trắc bá (sao cháy) sắc lấy nước uống ngày một thang.

Trị viêm họng: Lấy 10 lá sống đời rửa sạch, chia nhai sáng bốn lá, chiều bốn lá, tối hai lá. Nhai kỹ, ngậm một lúc rồi nuốt cả bã, dùng khoảng 3 – 5 ngày.

Trị viêm xoang mũi: Lấy hai lá sống đời rửa sạch, giã nát, lấy bông thấm nước thuốc nút vào lỗ mũi.
Trị viêm loét dạ dày, viêm ruột, trĩ nội, đi ngoài ra máu: Lấy 50 gr lá sống đời rửa sạch, giã kỹ lấy nước uống, hoặc sắc uống. Hoặc ăn sống lá bỏng mỗi ngày 40 gr cũng cho kết quả tốt.

Giải rượu: Khi bị say rượu dùng 10 lá sống đời rửa sạch, nhai sống, rất hiệu nghiệm.

Chữa trĩ: Dùng 6 gr lá bỏng, 6 gr rau sam rửa sạch, nhai sống hoặc sắc uống. Nếu bị lòi dom và lở hậu môn thì nấu nước bồ kết ngâm rửa hậu môn và giã lá sống đời đắp vào búi trĩ.


Hay là thế, ta cách xa

Tôi quen em từ blog, những trang blog cá tính của em, và những dòng chuyện trò đơn giản của tôi. Em tính quãng thời gian ấy được gần 6 năm, nhưng tôi nhớ chỉ khoảng 4 năm và chẳng nhớ ngày đầu thế nào. Tôi chỉ nhớ từng đọc 1 bài về chuyện hướng thi đại học của em. Trong đó em buồn, những con chữ em đưa ra to nhỏ, màu sáng màu tối, tất cả để thể hiện bức xúc không được đi theo con đường em muốn. Hình như đó là năm em lớp 11, vậy thì khoảng 5 năm rồi nhỉ, uh nhưng tôi cũng nhớ thêm đã từng theo các bài entry của em trước đó nữa… Các entry đều thật ấn tượng. Nó nói cho tôi rằng em là một người cá tính, một người lạ thường mà tôi dễ ấn tượng, dễ bị hút theo. Lặng thầm, tôi vẫn chuyện trò và bình luận các bài của em như bao bạn bè khác. Em có số bạn ko nhiều và tôi có lẽ là thành viên tích cực nhất.

Rồi khi nào chúng ta có số đt để nhắn tin nhỉ? Tôi không nhớ, không nhớ từ đâu, thế nào, ai cho số ai. Tôi chỉ nhớ số đt đó không giống số bây giờ thôi. Em nói quen nhau lâu như vậy. Tôi cũng từng rủ em đi chơi, gặp mặt nhiều thế nào. Nhưng số lần gặp mặt vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Điều đó khiến tôi nhớ rõ từng lần đi cùng em dù còn bao nhiêu bộn bề xung quanh. Lần đầu đó là sau rất nhiều lần em từ chối vì nhiều lí do, đó là sau khi em thi xong tốt nghiệp cấp 3. Chúng ta ngồi quán trà và em chuyện trò nhiều lắm. Lần đầu gặp, chẳng xa lạ gì thì phải, bởi chúng ta quen và chỉ chuyện trò như bạn bè thế thôi. Vài năm trước, em nhắc lại ngày lần đầu gặp ấy, tôi chẳng biết tại sao em cũng nhớ được nhỉ, em nhớ ra, rồi sao. Có một cái tết sau đó, tôi tiện đường đưa bạn về gần khu nhà em, nt gọi đt muốn gặp chúc mừng năm mới, nhưng sao khó thế, có lí do chính đáng. Và noel trước đó, tôi ra đường cùng đám bạn, cũng đã ghé qua khu nhà em vì khoảng đường vắng để cùng ngồi chơi với bạn. Hẹn em mà chẳng được. Trên đường về, em nhắn tin chúc lại, và thêm một lời, anh vẫn luôn là một người đặc biệt đối với em, tôi chẳng hiểu đặc biết đến mức nào, em nói vậy cũng để làm gì chứ!!?

Tôi còn nhớ nhiều lần từ chối khác. Đúng, tôi muốn kể tội, nói xấu em đấy, để tôi biết mình nên làm gì. Đúng là tôi luôn tốt với em, nhưng đó chỉ là trên các dòng chữ. Đúng, tôi muốn gặp em là để âm mưu chiếm lấy tình cảm của em. Nhưng em luôn tránh, rất nhẹ nhàng và có lẽ thật. Tôi chẳng trách nổi em vì tôi biết em cũng từ chối vài người rồi. Họ thích em, và họ tán, họ nói ra suy nghĩ tình cảm, rồi họ ko thể ở gần em. Tôi thì nhát, tôi chọn cách là bạn, là anh, để vẫn có thể gặp em, chuyện trò hay nhắn tin. Tôi chọn vì chúng ta đâu có chia sẻ đủ nhiều để hiểu nhau, để đồng cảm mà phát sinh tình yêu. Tôi đã từng lưỡng lự giữa 2 lối rẽ, 1 là em và 1 là tình yêu đã rũ tôi ra đi. Tôi tiếc vì tôi chọn lầm, nhưng nếu chọn hướng khác, chắc giờ tôi cũng vẫn chỉ như những năm chúng ta biết nhau trước kia. Cả hai lối đều cụt!!?!? Giờ thì tôi muốn vẽ thêm lối khác.

Đã có nhiều khoảng thời gian chúng ta cực kỳ ít liên lạc, vài ba tháng mới là 1 tin nhắn hỏi thăm, rồi lại mất tích. Nhưng tôi vẫn ân cần, tôi vẫn luôn giữ một thái độ đủ nhiệt tình như tính tôi nó thế, nhiệt tình vừa phải. Ngay cả khi tôi đã yêu, đã hi vọng rất nhiều ở người kia, tôi vẫn dành cho em đôi chút quan tâm của vài tháng gộp lại trong 1 tin nhắn. Tôi ưu ái em nhiều và điều đó giúp tôi hiểu em dành lại cho tôi không đủ, không xứng. Giờ một lối rẽ đã cụt, có thể do tôi phần nhiều, nhưng phần người kia là chính. Tôi định trở lại ngã rẽ, để vẽ thêm một lối rẽ khác, không có em. Chúng ta chỉ như anh trai em gái thôi nhỉ? Đúng không nhỉ??? Em có muốn điều gì khác hay không???

Quãng thời gian quen nhau càng tăng, tôi càng thấy sợi dây mong manh sắp đứt. Nhưng mãi sao nó không đứt phựt cái, hay nó muốn chờ tôi dùng kìm ra cắt!! Trên con đường của ngày hôm nay, tôi đã khác sau nhiều chuyện xảy ra, em cũng khác và có lẽ em sẽ chọn lối riêng cho mình như người kia, để rời xa tôi. Cảm giác được gặp em vẫn hồi hộp, nhưng những câu chuyện có vẻ đang xa vời, vụn vỡ. Tôi muốn tự sống theo ý mình rồi, xin lỗi, tôi sẽ ác hơn ^^


Chia tay không có nghĩa là tan biến

Hay nhỉ, cuộc sống bây giờ mỗi đứa một nơi…

Xa nhau lâu lắm rồi, nhưng không có nghĩa sẽ mất liên lạc, không có nghĩa chẳng là gì với nhau. Có đấy, vẫn là một điều gì đó, một chút gì đó, đọng lại trong sâu thẳm trái tim hai đứa. Biết chắc là như vậy.

Thế mới hiểu, hạnh phúc biết bao những người chỉ yêu một mối tình duy nhất và trọn vẹn. Nhưng họ chắc chẳng hiểu hết ý nghĩa của điều ấy đâu. Vì con người ta, thường mất đi rồi mới nhận ra điều đó…

Mối tình đầu với tôi, trôi qua đã lâu lắm rồi, khoảng thời gian 3 năm không phải là chớp nhoáng. Mối tình đầu đẹp, trong sáng và đáng trân trọng, đủ để cả đời này, tôi sẽ chẳng thể lãng quên, chắc người ấy cũng vậy… tôi biết, biết chắc là như thế!

Chia tay, không phải vì có người thứ ba xen giữa, không phải vì ghen tuông cãi vã, cũng chẳng phải điều gì to tát… Chia tay, vì hai đứa, đơn giản… không hợp nhau. Với tôi, chỉ có thể lý giải là như thế, hay đơn giản, có duyên mà không có phận…

Chia tay, tôi là người chủ động, lời nói thốt ra mà trong lòng đau nhói, biết rằng cả hai sẽ khóc, sẽ vĩnh viễn mất đi một thứ gì đó vô cùng ý nghĩa của cuộc đời… nhưng… chấp nhận, chỉ còn một cách duy nhất để giải quyết, đó là học cách chấp nhận để thanh thản, thấy lòng nhẹ nhàng hơn, dù điều đấy, chẳng dễ dàng chút nào…

***

Chuỗi ngày đằng đẵng, thời gian dài đến vô cùng…

Mỗi tối nhắm mắt, hình bóng ấy hiện về, kỷ niệm xưa tràn về, đẹp lắm. Sao chia tay rồi, con người ta mới thấy tình yêu của mình đẹp, sao chia tay rồi, ký ức buồn tan biến, chỉ còn lại đó, những kỷ niệm mộng mơ giờ tan biến, thấy sao xa quá, vời vợi…

Mỗi sáng thức giấc, mở mắt, thấy lòng nặng nề, thấy ngày mới ảm đạm, lại đón chào một ngày mới, chẳng có gì mới mẻ, chẳng khác gì ngày hôm qua, chẳng thể trở lại những ngày xưa nơi tình yêu vẫy gọi…

Thấy hiện tại sao buồn lạ, lại tự nhủ lòng, mình ơi, hãy cố gắng lên, rồi mọi chuyện sẽ sớm qua thôi, rồi cả hai đứa sẽ sống tốt, sẽ tìm được một người khác, hợp với mình hơn, hợp với “người ấy” hơn. Cầu chúc như thế, rồi bật dậy, nhoẻn miệng, cười gượng một cái, thấy xấu thế không biết, cười mà chẳng thấy tươi gì cả…

Chia tay, uhm thì vẫn phải sống, vẫn phải cười đấy, đồng ý là phải như vậy, cuộc sống mà, đâu chỉ toàn bóng đêm, nhưng sao nụ cười không còn vô tư hồn nhiên nữa, thấy sao, nụ cười của mình bỗng trở nên nhạt nhẽo, thấy sao mỗi lần cười, bóng dáng ấy lại hiện ra trước mặt, nụ cười lại vụt tắt trên môi… Uhm thì vẫn cười, để che đi tâm trạng rối bời, để tự huyễn hoặc bản thân, mình cũng yêu đời và lạc quan đấy chứ, hay thật…

Chia tay, còn gì khác ngoài việc lao vào mà học, thế là từ đấy, cái gì học được là đăng ký học hết, học cho quên đi tất cả, học cho thời gian kín mít, học để thấy mình tích cực hơn… ấy thế mà giờ nhìn lại, cũng may ngày ấy mình lao vào học chứ không lao vào những con đường khác. Giờ thấy nó giúp ích nhiều quá…

Ba năm rồi, giờ nhìn lại, ai cũng có nhiều cái để nói quá, thế mà, vẫn chẳng nói được gì mấy, vẫn chưa một lần hai đứa ngồi lại để trò chuyện về những gì đã qua, vẫn chỉ là những tin nhắn hỏi han, những cuộc gọi vội vã, ai cũng có cuộc sống riêng, có người yêu riêng của mình mà.

Nhìn lại, chợt thấy thời gian trôi nhanh đến ngỡ ngàng, cả hai giờ đã khác xưa nhiều quá, nhiều lắm, nhưng quan trọng hơn hết, ai cũng tìm được hướng đi của riêng mình, tìm được người thực sự hợp với mình hơn. Mừng là như vậy.

***

Chia tay, tưởng là kết thúc, mọi thứ sẽ tan biến vào hư không, nhưng không phải, vẫn còn đấy, trong sâu thẳm trái tim mỗi đứa, nó đã mất ngủ bao đêm dài, giờ, hãy để nó ngủ yên khi nó muốn, đừng đánh thức nó dậy nhé, hãy để ký ức ngủ ngon, để khi chợt bừng tỉnh giấc, sau một giấc ngủ dài không mộng mị, thấy bình minh trước mặt, mọi thứ đã thuộc về nơi xa tít chân trời, còn lại đây, ánh sáng của ngày mới, cuộc sống mới với… những con người mới…

Chia tay, khép lại một cánh cửa, nhưng bạn ạ, hãy mở một cánh cửa khác, để chào đón tia nắng ban mai ngày mới, bạn nhé…

Cô bé mùa đông


Lời hẹn ước cao cả

Họ gặp nhau trong một bệnh viện khi đang đi dạo. Cả hai đang ở độ tuổi 17. Trong một chớp mắt, bốn mắt nhìn nhau, hai trái tim non trẻ rộn lên một niềm xúc động sâu sắc.

Họ đọc trong mắt nhau một nỗi thương cảm bi ai. Kể từ hôm đó họ không còn cô đơn nữa.

Đến một ngày cả hai được thông báo rằng bệnh tình của họ không có cách nào chữa trị nữa. Trước khi được gia đình đón về nhà, họ ngồi bên nhau một buổi tối, hẹn hò cùng nhau cố gắng vượt qua số phận. Họ hứa sẽ mỗi tuần viết cho nhau hai lá thư để chúc phúc và động viên nhau. Rồi hôm sau họ chia tay nhau.

Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới
Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua. Cô gái ngày càng yếu ớt. Một hôm cô gái cầm trong tay bức thư của chàng trai gửi đến rồi thanh thản khép đôi bở mi, miệng thoáng mỉm cười mãn nguyện. Bà mẹ cuống cuồng gọi con, nhưng cô gái đã ra đi. Bà gỡ lá thư trong tay cô ra và đọc: ” … Khi số phận đã đùa giỡn với sinh mệnh của em, em không nên sợ hãi vì bên cạnh em luôn có anh và mọi người quan tâm đến em. Anh đang khoẻ dần lên, anh sẽ đến với em một ngày gần đây, em sẽ không cô đơn”.

Hôm sau bà mẹ mở tủ của con gái, phát hiện ra vài chục lá thư đều do con gái bà viết, bỏ sẵn vào phong bì, dán tem đàng hoàng. Phía trên tập thư là mẩu giấy cô con gái viết cho bà mẹ. “Mẹ ơi, đây là tập thư con viết cho một người bạn trai mà chúng con đã có lời hẹn ước đi cùng nhau suốt quãng đời còn lại. Nhưng con thấy mình yếu đi nhanh chóng, sợ không giữ được lời hứa ấy. Con đã viết sẵn những lá thư này, mỗi tuần mẹ gửi giúp con một lá cho anh ấy để anh ấy nghĩ con vẫn còn sống và đang động viên anh ấy vượt lên trên bệnh tật. Con chỉ mong anh ấy có đủ niềm tin để sống tiếp. Con gái của mẹ”.

Bà mẹ lần theo địa chỉ ghi trên bì thư để đến nhà chàng trai. Bà nhìn thấy trên bàn là một tấm ảnh của một thanh niên trẻ, tràn đầy sinh khí và sức sống được viền dải băng đen. Bà vô cùng ngạc nhiên khi biết chàng trai đã ra đi cách đây một tháng. Bà mẹ chàng trai nước mắt lưng tròng chỉ vào chồng thư đặt bên cạnh khung ảnh và kể rằng: “Con trai tôi đã mất cách đây một tháng, nhưng trước khi ra đi, nó dành ba ngày ba đêm để viết những lá thư này. Nó nhờ tôi mỗi tuần gửi cho cô bạn gái nào đó một lá. Nó bảo cô gái ấy cũng đang trông mong chờ đợi sự cổ vũ động viên của nó. Thế là cả tháng nay tôi thay con trai gửi những lá thư này đi, không biết cô gái ấy có nhận được không…”

Bà mẹ của cô gái lao đến ôm chầm lấy bà mẹ của chàng trai và khóc không thành tiếng. Khi hai bà mẹ đã hiểu ra tất cả, hai bà quyết định vẫn cứ hàng tuần gửi cho nhau một lá thư mà con họ đã để lại. Họ bảo làm như thế …
“Vì một ước nguyện cao cả…”


Những lá thư bướm trắng

Anh ấy là anh trai tôi. Lúc nào tôi cũng phải đinh ninh trong tâm tưởng như thế. Anh trai tôi cũng luôn nhắc tôi như vậy. Nhưng anh ấy với tôi đâu có cùng chung dòng máu, chung mẹ chung cha. Chúng tôi đều là những cô nhi vô tình được nhận nuôi trong một nhà. Bố mẹ chúng tôi thương yêu chúng tôi như những đứa con ruột. Họ không bao giờ nghĩ sẽ phải rời xa một trong hai đứa. Vậy là họ nghĩ đến ý tưởng gả chúng tôi cho nhau.
Thoạt đầu, nghe tin này, tôi rất khó chịu. Tôi sống cùng anh trai suốt mười mấy năm mà vẫn chưa đủ hay sao. Sao lại còn bắt tôi phải sống cả đời. Hơn nữa, mẹ chồng tôi cũng lại là mẹ tôi ư? Chuyện gì mà lạ vậy. Nhưng mà xét kỹ lại, anh ấy cũng đẹp trai. Lại hài hước, phóng khoáng, còn chiều tôi vô cùng. Chẳng lẽ đây không phải là may mắn của tôi? Hồi còn đi học, tôi đã được đám bạn gái cùng lớp cho không biết bao nhiêu là kẹo, bim bim, me, xoài… chỉ là để nói tốt về chúng nó trước mặt anh trai tôi thôi. Chả là anh trai tôi học cùng trường với tôi mà. Tôi cứ việc ăn thả phanh thôi, còn việc chúng nó thì mặc kệ chúng nó chứ. Vậy mà bây giờ bọn nó cũng sắp chồng con hết rồi.
Anh trai tôi biết tin này thì giãy nảy lên. Anh ấy đã có người yêu rồi. Hai người rất tâm đầu ý hợp. Chị ấy thì hiền lành, dễ thương. Nhưng đó là đối với tôi trước kia thôi. Còn bây giờ tôi cho là chị ấy chẳng dễ mến chút nào.
Nói chuyện với bố mẹ không được, anh ấy quay sang cầu cứu tôi. Tôi bảo anh vào phòng tôi rồi lôi ra bao nhiêu là gấu bông, chó bông, mèo bông… và hàng loạt tấm ảnh chụp chung của hai anh em suốt từ bé cho đến khi trưởng thành. Anh hỏi tôi:
– Gì vậy?
Tôi phụng phịu mặt bảo:
– Anh không thấy kỷ niệm giữa chúng ta sao? Không lẽ một cô em gái ở cùng anh suốt 18 năm lại không bằng một người mà anh mới chỉ gặp mấy tháng ư?
Anh ấy có vẻ nghĩ ngợi nhưng rồi lại nói với tôi:
– Điều quan trọng là cảm xúc, là tình yêu hai người dành cho nhau. Chẳng lẽ tình cảm của em đối với anh lại là tình yêu trai gái?
Tôi nắm lấy tay anh trai tôi giận dỗi:
– Sau này ắt có tình cảm mà. Anh không nghĩ thế sao?
Anh buông tay tôi ra:
– Nhưng anh không có tình cảm với em. Có hiểu không?
Tôi đập mạnh tay xuống mặt bàn:
– Anh quá đáng lắm rồi đấy. Anh đi ra đi.
Tôi kéo cửa, đóng sầm lại. Thú bông, xập ảnh rơi tứ tung. Căn phòng như vừa trải qua một trận động đất. Nhớ những ngày tháng xưa hình như đã xa xăm lắm.
Từ đó, anh trai tôi bỏ ra đi. Anh không về nhà cho đến khi bố mẹ đồng ý mới thôi.
Căn nhà như nhuốm nỗi bi thương. Mẹ tôi khóc suốt. Bố con tôi an ủi thế nào cũng không được.
Tôi đem chuyện này chia sẻ với cậu bạn thân. Cậu ấy bảo:
– Cứ ép buộc như vậy thì cả gia đình cậu cũng đâu có hạnh phúc chứ? Tình cảm vốn dĩ không thế miễn cưỡng mà.
Rồi cậu ấy để người cho tôi dựa đầu vào khóc. Cậu ấy hỏi:
– Cậu có bao giờ thích anh trai cậu không?
Tôi choàng bật dậy:
– Cậu nói gì vậy? So với anh trai tớ thì tớ thích cậu hơn ấy chứ.
Tôi bất chợt giật mình vì câu nói quá lời, bỗng nhiên đỏ mặt. Cậu ấy cũng trở nên ngượng ngùng khi nhìn tôi, lát sau mới dám nói:
– Chúng mình về đi. Mình dẫn cậu đi ăn kem.
Tôi vẫn không thể nào quên được nụ cười của anh khi chúng tôi gặp nhau ở một hiệu sách. Anh gọi tôi:
– Giang à!
Tôi khóc nức nở lên giữa chốn đống người:
– Anh đi đâu vậy? Bố mẹ đã đồng ý huỷ bỏ chuyện giữa em và anh rồi. Anh về nhà đi.
Anh trai tôi hơi sững sờ, để rơi cả quyển sách đang cầm trên tay. Tôi chạy lại nắm lấy tay anh tôi, lo lắng hỏi:
– Anh sao thế?
Nhiều khi sợi dây hạnh phúc mong manh đến nỗi ta không thể nào nắm bắt được. Những đợt ho triền miên khiến cho tôi nhận ra anh trai tôi không thể sống lâu được nữa. Anh ấy bị ung thư phổi. Có lẽ ngày anh biết căn bệnh của mình là ngày anh bỏ nhà ra đi. Anh không muốn nhìn thấy tôi và cả bố mẹ đau khổ.
Anh mất đi để lại căn nhà nỗi đau thương tan nát. Hôm tôi giặt quần áo và ngước nhìn lên trời. Mây đen ùn ùn kéo tới. Gió nổi lên ầm ầm. Có con bươm bướm đậu trên vai tôi một lát rồi bay lên theo gió. Tôi ngước nhìn mãi theo nó nhưng cũng không thể biết được nó đã bay đi đâu.
Hai năm sau, tôi cưới cậu bạn thân. Đám cưới diễn ra tưng bừng, rộn rã. Trong xác pháo đỏ, cô dâu về nhà chồng. Một hôm, tôi quét dọn căn bếp nhỏ của ngôi nhà cũ, ngạc nhiên nhận ra những món đồ chơi mà hồi nhỏ anh em tôi vẫn thường chơi. Một con búp bê và một con trâu làm bằng gỗ. Tôi mỉm cười. Giật mình nhìn thấy một chiếc hộp gỗ, bên trong đựng đầy những lá thư. Những lá thư chưa gửi.
“Gửi Giang!”.
Lá thư nào tôi cũng thấy chữ đề trên nền như vậy bằng màu mực tím. Của ai thế nhỉ?
Tôi định bóc thư ra xem. Chợt có mùi khét của gỗ cháy bốc lên. Nhìn xung quanh, thấy có một đống lửa lớn. Tôi hoảng sợ. Không biết ai đã vứt điếu thuốc dở vào trong kho để đám cháy bốc lên.
Tiếng mẹ tôi gọi thất thanh:
– Giang ơi! Con ở đâu?
Tôi chạy vội ra sợ hãi:
– Lửa to lắm mẹ ơi! Làm thế nào bây giờ?
Nhưng mẹ tôi đã nhanh trí dội những xô nước tới tấp vào đống lửa. Cả bố và tôi cũng vậy. Căn bếp nhỏ bị cháy mất một nửa. Lạ thay! Những lá thư vẫn còn nguyên. Chúng còn sót lại trong phần không bị cháy.
Những lá thư ấy anh tôi viết vào mỗi năm sinh nhật tôi. Sinh nhật đầu tiên năm tôi lên 6, còn anh lên 9, khi chúng tôi mới về đây. Trên thư có đề ngày tháng đã viết. Hồi ấy, anh viết nét chữ còn ngây thơ, trẻ con, như là mới tập viết. “Chúc cô em không quen biết sinh nhật vui vẻ. Thật vui vì anh được là anh của em”. Năm thứ hai, anh viết. “Vậy là đã được làm anh của em một năm rồi. Một năm đầy kỷ niệm. Chúc em sinh nhật vui vẻ”. Năm thứ ba, anh viết. “Em của anh đã học lớp hai. Không biết tính thì phải nhờ anh dạy chứ. Đừng giấu dốt nhé. Chúc em sinh nhật thật vui!”. Năm thứ tư, anh viết. “Em lại thêm một tuổi mới rồi. Anh cũng thế. Em đã biết khóc vì con vịt con bị lạc mẹ. Sinh nhật vui em gái nhé!”. Năm thứ năm, anh viết. “Sinh nhật em mà ai làm em khóc thế. Ai đã đánh em vậy? Dù sao thì cũng sinh nhật vui vẻ em nhé!”. Năm thứ sáu, anh viết. “Năm nay em học cuối cấp rồi. Năm sau sang cấp 2, em đã lớn rồi nhé. Em sẽ được đeo khăn đỏ. Thật vui em nhỉ!”. Năm thứ bảy, anh viết. “Anh không thích cậu bạn ngồi gần em đâu. Cậu ấy cứ hay giật tóc em. Lần nào anh qua chỗ lớp em cũng thế. Hôm nào anh sẽ cho cậu ta một trận. Chúc em của anh sinh nhật vui vẻ”. Năm thứ tám, anh viết. “Này cô nương! Hôm qua tự nhiên lấy thư của anh đọc trộm rồi kêu ầm lên với bố mẹ là anh có bạn gái. Em tinh quái lắm! Thư của người ta nhét vào cặp anh lúc nào anh cũng không biết. Hôm nay sinh nhật phải lớn lên đấy nhé!”. Năm thứ chín, anh viết. “Trời mưa thế mà em cũng đến trường anh làm gì. Anh lúc nào mà chả mang áo mưa, cô bé ngốc. Mà cái bánh sinh nhật năm nay to nhỉ. Không biết là ai mua. Đố em biết đấy! Chúc em gái sinh nhật vui!”. Năm thứ mười, anh viết. “Sao em chẳng chịu học hành gì vậy? Sắp thi tốt nghiệp rồi mà. Em thông minh nhưng mà đừng có chủ quan chứ. Như anh đây này, lúc nào cũng học. Không phải sinh nhật em thì hôm nay anh đã đánh em rồi”. Năm thứ mười một, anh viết. “Giá có gió nhỉ. Anh thích tóc em bay bay. Hình như em đã biết làm điệu, để tóc dài thì phải. Con gái ai cũng thế hay sao nhỉ. Sinh nhật vui vẻ nhé cô gái nhỏ!”. Năm thứ mười hai, anh viết: “Không biết có phải chiều buồn không mà trong căn nhà trọ, anh nhớ em quá. Anh vừa gấp quần áo xong. Tối chắc chắn anh sẽ có mặt ở nhà mừng sinh nhật em. À mà chúc em gái sinh nhật trước đã nhỉ! Happy birthday to you”. Năm thứ mười ba, anh viết. “Hồi hộp quá! Không biết em ước gì trong sinh nhật 18. Năm sau em học trường nào? Học cùng trường Đại học anh nhé. Anh em mình sẽ lại thấy nhau hàng ngày. Được không cô bé?”. Năm thứ mười bốn, anh viết. “Chúc sinh nhật vui vẻ, cô sinh viên! Này, sao em bảo với đám con trai anh là người yêu của em chứ. Có người theo thì em nên hãnh diện mới phải. Giá mà anh là người yêu của em nhỉ. He he”. Năm thứ mười lăm, anh viết. “Sinh nhật năm nay em định tổ chức ở nhà trọ hay ở nhà mình thế? Nếu không thích đi ô tô chen chúc, để anh chở em về. 30 cây chứ bao nhiêu? Cái xe đạp của anh vẫn còn chở được. Anh cõng em còn được nữa mà. Thật đấy”. Năm thứ mười sáu, anh viết. “Em ngốc ạ. Sao sinh nhật em mà anh lại không về chứ? Gần đây, anh cứ hay bị ho. Không hiểu tại sao? Sáng, anh lên điện lực Hà Giang, chiều liền phóng như bay về sinh nhật em. Mà anh ghét con gái khóc lắm. Chân anh chỉ xây xát một chút thôi mà. Chắc lần sau anh sẽ để ý hơn. Sinh nhật vui vẻ, sinh nhật vui vẻ, em của anh!”. Năm thứ mười bảy, anh viết. “Em gái cứ sợ anh ế. Đúng là cô bé tinh quái! Em thấy Hương hợp với anh sao? Ừ. Thôi thì theo ý em vậy. Nhưng mà người anh yêu thực sự…”. Năm thứ mười tám, sinh nhật cuối cùng anh bên tôi. “Anh có linh cảm không lành. Dường như anh không thể ở bên em lâu được nữa rồi. Anh xin lỗi vì đã bỏ nhà ra đi. Cũng không thể nói thật lòng mình. Anh chỉ muốn nói là…”. Lá thư đến đây thì chấm dứt. Tôi đã nhầm. Phần cuối của thư đã bị mất. Không phải tất cả các lá thư đều còn nguyên trong đám cháy. Tôi khóc nức nở lên, cố kiếm tìm lại mảnh vụn còn đâu đó trong nhà kho. Những lời cuối cùng của anh. Tôi không muốn để mất nó.
Một lát sau, mẹ tôi vào đưa cho tôi một lá thư. Thì ra, mẹ đã trông thấy tôi đọc thư từ lúc nãy, bà biết là đã có chuyện gì xảy ra nên đã đưa lá thư cho tôi. Mẹ tôi nói:
– Mẹ định giấu con chuyện này nhưng xem ra không giấu nổi. Mẹ sợ chuyện không hay xảy ra nên phải cho con đi lấy chồng trước. Người anh con yêu đó là… con cứ đọc lá thư này đi sẽ biết.
Tôi mở thư ra đọc:
“Khi em đọc lá thư này thì có lẽ anh đã không còn ở bên em nữa. Giang à! Đối với anh, những tháng ngày đã qua anh sẽ mãi mãi khắc ghi. Những phút giây ở bên em, bên cha, bên mẹ. Anh chỉ mong cho thời gian trở lại. Giá anh được sinh ra thêm lần nữa, bên cha, bên mẹ, bên em.
Khi em còn nhỏ, anh vẫn luôn coi em là cô em gái của anh, em gái nghịch ngợm, bướng bỉnh, à, tinh quái nữa. Thời gian dần dần trôi qua, anh nhận ra tình cảm của chúng ta đã không đơn giản như trước. Anh không nhớ là mình đã cảm thấy ghen, thấy buồn tủi, thấy nhớ nhung, thấy xao xuyến như thế nào. Mỗi năm sinh nhật em, anh đều viết cho em một lá thư, nhưng anh chẳng bao giờ muốn gửi cho em đâu. Vì thể nào em cũng sẽ giận anh. Anh là anh trai mà lại thế sao?
Có lẽ rồi em sẽ quên anh. Như quên con vịt xấu xí ngày xưa bị lạc mẹ mà em đã khóc thương cho nó. Em rồi sẽ phải lập gia đình. Có một người chồng yêu thương em. Anh mong người đó sẽ thay anh cùng em đi hết con đường đời còn lại, bỏ qua 18 năm buồn tủi, giận hờn anh và em đã từng có. Anh sẽ phải cảm ơn Hương rất nhiều vì cô ấy đã vờ làm bạn gái của anh. Em đừng trách anh vì đã cho em gặp chị dâu hờ nhé. Anh làm thế là để em xa anh, em quên anh đi. Cứ coi như là em không biết tình cảm của anh dành cho em. Khi nào em không còn nhớ anh nữa thì hãy mở ra đọc. Như thế em sẽ không quá xúc động khi biết anh yêu em của anh đến chừng nào. Thế giới này em sẽ không cô đơn một mình. Anh sẽ gửi mẹ cất giúp em. Anh yêu em!”.
Tôi gục vào người mẹ tôi khóc nức nở. Tôi nói trong nước mắt. “Mẹ ơi! Mẹ ơi!”. Mẹ tôi xoa đầu tôi, an ủi. “Thôi nào, con yêu. Con đừng khóc nữa. Có khóc cũng đâu tìm lại được hạnh phúc ngày xưa. Con xem ngoài vườn có con bươm bướm kìa”.
Mẹ tôi bảo: “Hồi nhỏ anh con thích nhất là con bươm bướm trắng đấy. Con có nhớ không???”…