PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “không

Nếu em không phải là giấc mơ – Marc Levy

wrbHJc93Baqcstg01mAjTbyx_400

Câu chuyện bắt đầu từ một tai nạn ôtô đã bất ngờ đẩy Lauren, nữ sinh viên y khoa nội trú tại bệnh viện San Francisco, vào một cơn hôn mê kéo dài. Nhận thức được tất cả nhưng không thể nào giao tiếp được với thế giới bên ngoài, cô trở thành một cái xác sống, bất động và mất ý thức dưới mắt tất cả mọi người. Khát khao trở lại với cuộc sống bình thường đã khiến cho hồn cô đột nhiên tách ra khỏi cơ thể bất lực và đi lang thang khắp nơi. Trở về ngôi nhà cũ của mình, hồn Lauren đã gặp tại đây Arthur, người thuê nhà mới- một kiến trúc sư trẻ. Anh trở thành người duy nhất nhận biết được sự có mặt của Lauren và giao tiếp được với cô-nói đúng hơn là với hồn cô. Từ chỗ nghi ngờ ban đầu đi đến chỗ bị thuyết phục và thương cảm, Arthur đã tìm mọi cách để giúp Lauren thoát ra khỏi tình trạng phân ly hồn xác thương tâm này và trở lại với cuộc sống bình thường. Mối tình kỳ lạ giữa một người trần mắt thịt và một hồn ma đã nảy sinh như vậy, cảm động, hấp dẫn mà không hề quái dị, giật gân. Để đi được đến kết thúc có hậu, cặp tình nhân đã phải trải qua biết bao thăng trầm, nhiều khi tưởng như hoàn toàn tuyệt vọng. Đó là một câu chuyện cổ tích của thời hiện đại, đươc viết bằng một văn phong trong sáng và thấm đượm tình người.

Truyện này đã được chuyển thể thành phim: Just like heaven (Hồn yêu) – 2005

Link:

Tiếng pháp: Et si c’était vrai… – 1999

Bản dịch Tiếng Việt lần 1: Và nếu như chuyện này là có thật – 2003

Bản dịch Tiếng Việt lần 2: Nếu em không phải một giấc mơ – 2006


Lịch học tổng quát của Kỹ sư bộ môn K5

Email lớp: vaecok5bm@gmail.com

Người tạo: tividentrang@gmail.com


Một góc khuất ?!?

Em hỏi tôi sao chọn nghề thợ máy,
Nhớt với dầu nhem nhuốc cả bàn tay?
Mồi hôi anh đổ xuống khắp đêm ngày,
Nhưng hành khách nào ai từng biết mặt?

Tôi đi làm khi mặt trời chưa tắt.
Tôi về nhà lúc vạn vật ngủ say.
Tôi yêu lắm an toàn mỗi chuyến bay.
Tôi thơ thẩn giữa đời vui sân đỗ.

Ai bảo em thợ máy nghề tủi hổ?
Khi không được hoành tráng bằng phi công?
Tôi không cần những hào nhoáng viển vông,
Và không nói những lời yêu có cánh.

Hãy tin anh đằng sau những hiu quạnh
Là tâm hồn chan chứa bóng hình em,
Dù nghề anh có dầu mỡ lấm lem,
Nhưng tình yêu vẫn trắng trong muôn thuở….

nguồn: http://www.vietnamaviation.vn/forum/1471-mot-goc-khuat.html


Gửi anh, người bây giờ không còn là của em nữa…

Em ghét con người em bây giờ – chỉ vì nó biết mỗi việc  yêu anh. Em ngồi viết những dòng này khi em vừa biết chúng ta đã thật sự  kết thúc.

Gửi anh, người bây giờ không còn là của em nữa...

Và giờ này, như anh nói, anh đã có người con gái khác đang ở bên cạnh – không phải là em.

Em  đã đau, đau lắm, thật sự đau anh ạ. Tim em bây giờ như muốn vỡ tung ra  mà thôi. Giờ thì chúng ta thật sự đã kết thúc, điều mà em chẳng hề mong  muốn. Em đã khóc, khóc quá nhiều, để giờ đây nước mắt em chẳng rơi được  nữa. Em đã cố gắng níu giữ một chút tính cảm gì đó ở anh, nhưng anh  không cho em có cơ hội làm việc đó. Cái cách mà anh bỏ rơi người khác  cũng tàn nhẫn lắm anh biết không? Nhưng em không có quyền trách anh mà  tất cả là do em, tại em thôi và giờ thì em phải chịu nỗi đau này một  mình. Cũng đúng thôi, em có tư cách gì mà oán trách ai.

Trong  tình cảm hoặc là cho rất nhiều, hoặc là nhận rất nhiều. Vậy thôi. Khi  mà mình yêu một ai đó và khi nghĩ về một ngày không còn có họ nữa cũng  làm mình muốn ngạt thở. Nếu anh để ý một chút, thì sẽ nhận ra đau và tổn  thương là hai khái niệm hoàn toàn khác xa nhau. Em đã tự nhủ với mình  rất nhiều lần, nếu anh không yêu thương em, thì em sẽ yêu thương anh  thật nhiều, để đủ cho cả hai. Nếu quá khứ chúng ta đi chung một con  đường, thì hiện tại, chúng ta ở hai nẻo đường khác nhau. Nếu quá khứ  chúng ta yêu nhau sâu đậm, thì hiện tại chúng ta đã từng yêu nhau. Nếu  quá khứ tình yêu với anh là màu của hạnh phúc, thì hiện tại có lẽ tình  yêu với anh là màu của kỉ niệm. Em đã hiểu….

Gửi  anh, người bây giờ không còn là của em nữa. Em là một người luôn luôn  làm theo ý thích của mình và tất nhiên là em không để ý đến cảm giác của  người xung quanh. Những người đã đến với em, đã yêu em đều nói em vô  tâm. Nhưng đó chỉ là vỏ bọc mà em thể hiện ra bên ngoài, em cũng là một  con người, cũng có cảm xúc yêu thương nhưng ai biết được điều đó đâu!  Anh cũng không ngoại lệ.

Khi yêu anh, em hờ hững  lạnh lùng, làm anh khóc. Em không hề muốn làm anh bị tổn thương như thế  một chút nào vì hơn hết là em yêu anh. Nhưng khi yêu, em dường như đã  phạm phải sai lầm nghiêm trọng mà giờ chẳng thể nào cứu vãn được nữa. Em  cứ nghĩ yêu một ai đó em nên thể hiện tình cảm của mình ở mức vừa phải  để khi đỗ vỡ em không phải đau. Em đã nhầm rồi. Em không như những người  khác, em không thể hiện yêu thương được bằng lời mặc dù em rất muốn. Em  muốn lắm anh ạ, để anh và người ta biết em yêu anh như thế nào. Nhưng  em không làm được mà chỉ dám thể hiện tình yêu qua những entry blog như  thế này thôi.

Em sợ khi mình nói nhiều sẽ làm anh  nhàm chán rồi anh sẽ chẳng yêu em nữa. Nhưng em không nói ra thì kết cục  bây giờ em cũng chẳng còn là gì trong tim anh nữa. Em có thể tha thứ  tất cả – cả những việc dường như một người con gái chẳng thể nào tha thứ  được, vì anh. Anh có quyền lựa chọn giữa em và “chị ấy”. Nhưng anh đã  chọn “chị ấy” – người anh nói – anh cần có trách nhiệm và chút gì đó gọi  là tình yêu. Vậy em không đáng để anh yêu, không đáng để anh thể hiện  trách nhiệm tình yêu???

Quãng thời gian chúng ta yêu  nhau chẳng lẽ lại không bằng đc thời gian ngắn ngủi anh và “chị ấy” bên  nhau sao??? Anh không thấy có lỗi với em sao??? Cũng phải thôi, anh làm  gì có lỗi, lỗi là do em đã đẩy anh đến với “chị ấy”. Anh đã trách em  sao không níu kéo anh, nhưng hơn một lần em đã đưa tay ra níu giữ anh,  níu gữ tình yêu này và em nhận lại được gì chứ ? Chẳng phải là sự thẫn  thờ chờ đợi mỏi mòn một tin nhắn trả lời sao? Lúc đó em đã hình dung ra  nhiều viễn cảnh vì sao mà anh không trả lời em. Nhưng đến hôm nay thì em  biết rồi anh ạ, lúc đó anh đag ở bên chị ấy thì làm sao có thể quan tâm  đến em. Sự thật đôi khi quá phũ phàng anh nhỉ!

Tim  em chùng xuống một nhịp, thoáng cảm giác nhói đau, nỗi đau chưa bao giờ  em phải trải qua – cho đến hôm nay. Hôm nay, anh nói: “Em đừng nhắn tin  cho anh nữa, vì “chị ấy” – người yêu anh đến chơi”. Thì ra là vậy. “Chị  ấy” đã là người yêu của anh rồi. Nhanh thật đấy, em không nghĩ là có thể  nhanh như vậy đâu. Tim em như ngừng đập, cảm giác có cái gì đó chạy dọc  cơ thể, dường như là đau tột cùng. Thà rằng anh cứ nói toẹt ra ngay từ  đầu anh chẳng còn yêu em nữa, có lẽ em đã chẳng phải hi vọng cho đến tận  ngày hôm nay. Lúc đó em cũng sẽ đau nhưng ít thôi. Còn bây giờ thì em  thật sự bị tổn thương rồi.

Em rất muốn nắm chặt lấy  sợi dây hạnh phúc vô hình giữa em và anh. Nhưng dường như đã quá mong  manh. Là đôi tay em không đủ sức níu kéo hay vì quyết tâm ra đi của anh  quá lớn. Nếu không có ngày hôm qua thì đã chẳng có ngày hôm nay. Nếu  không yêu anh và bị anh thuyết phục để rồi mất đi sự kiên định của mình,  thì em đã không ngồi đây để khóc. Em lúc nào cũng nhớ anh, ngay cả khi  ngồi kề bên, thì cũng thấy nhớ rất nhiều. Nhớ như lá nhớ cành, nhớ như  việc người ta không thể quên thở trong từng giây một. Nỗi nhớ ấy hiển  nhiên như một ngày phải có sáng và tối, như phải có mặt trăng và mặt  trời. Em nhớ anh nhiều như vậy đấy.

Em thường tự an  ủi bản thân rằng, không phải anh không yêu em đâu, không phải anh bỏ mặc  em đâu. Chỉ là, anh đang quan tâm em, thương em theo cách mà anh muốn.  Dù nó không ngọt ngào, không dịu dàng mà là cay đắng, nhưng em đã giữ  cho mình một niềm tin kiên định rằng, một ngày nào đó anh sẽ nhận ra em  quan trọng biết nhường nào, rằng chỉ cần có em thôi, anh sẽ đủ sức vượt  qua tất cả. Có lẽ em sai rồi. Phải không ???

Và giờ  thì em hết kiên nhẫn để tin như thế rồi. Đối mặt với sự thật và tỉnh táo  lại đi thôi. Chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ nữa. Em đã khóc rất nhiều.  Cho những kỉ niệm của chúng ta, cho những yêu thương đong đầy em trao  gửi về anh trong vô vọng. Nhắm mắt em nhớ anh. Mở mắt em nhớ anh. Đến  một nhịp thở cũng làm em đau. Khi anh yêu thương một ai đó thật nhiều,  thì khi không thể nhìn thấy, không thể nghe giọng người ấy sẽ làm anh  bất an và sợ hãi. Và nhớ thương rất nhiều. Đến nỗi chỉ muốn khóc òa lên  thôi.

Có những nỗi đau anh gây ra cho người khác,  anh không nhận ra, không có nghĩa là nó không tồn tại. Nhưng không cần  phải xin lỗi em đâu. Em chẳng bao giờ trách cứ anh cả, vì khi yêu một ai  đó, là trao chọ họ quyền được làm đau mình. Hãy để em tự xin lỗi bản  thân mình, anh nhé!

Em thường tự hỏi mình: “Mày có  thể yêu anh ấy đến mức nào?”. Giờ thì em có câu trả lời rồi. Em có thể  yêu anh nhiều đến khi tình yêu trong em đủ lớn, để có thể rời xa. Đủ can  đảm, để buông tay một người em yêu hơn bản thân mình. Có lẽ em phải học  cách quên đi một người thật sự. Em sẽ không quan tâm đến cuộc sống của  anh nhiều như trước nữa. Nhưng vẫn có thể em sẽ dõi theo và ủng hộ bước  chân anh đi một cách thầm lặng. Em sẽ không quan tâm đến sức khỏe của  anh bằng cách lo lắng việc anh rượu bia với bạn bè, việc anh hút một  ngày bao nhiêu điếu thuốc…, vì em biết đã có “chị ấy” thay em làm việc  đó. Em không nhớ đến anh không có nghĩa là em sẽ quên anh đâu.

Lúc  nãy, em nói rằng sẽ học cách quên anh là em nói đùa đấy. Em chẳng muốn  quên anh, chỉ là sẽ yêu anh ít hơn thôi. Nghĩa là mỗi ngày trôi qua, hôm  nay – của hiện tại- em sẽ yêu anh ít hơn hôm qua – của quá khứ – một  chút. Thế nhé, hãy cứ yên tâm và tin yêu vào tình yêu thì hiện tại của anh đi nhé! Còn em, em chấp nhận buông tay… và … làm tình yêu của … thì quá khứ…  Em cũng cảm ơn anh đã cho em biết những người xung quanh em quan trọng  như thế nào. Giờ thì em có thể thoải mái chia sẻ với họ tất cả. Điều mà  trước đây em chẳng làm được.

Những giấc mơ, về ngôi  nhà và những đứa trẻ do chúng ta đặt tên, em vẫn thiết tha yêu chúng rất  nhiều. Nhưng anh, anh thì đã bước chân ra khỏi đó rồi…

TinyFun

Yêu thương không xa

Có những ngày chợt nắng chợt mưa như vậy, như chính ngày mà chúng tôi gặp nhau.

Bình minh đến sớm hơn mọi khi bởi 1 tin nhắn đơn giản từ 1 số quen thuộc. Em báo tôi dậy sớm để chạy ra ban công ngó mặt trời. Hôm nay đúng là ngày nắng lạ trở về. Sau suốt hơn 2 tháng dài trời âm u chỉ trực đổ nước xuống thành phố của chúng tôi. Vậy là cái hẹn đi ngắm phố đã đến lúc được thực hiện. Khẩn trương hơn để có thể đón được thêm chút nắng trên cầu, tôi vòng qua đón em vội vã. Bình minh buổi sớm thật sảng khoái, lại được ngồi cùng em, được ngó người dân vội vã đạp xe qua cho kịp chợ sáng, được đón cái gió mát lạnh từ con sông, và chụp cảnh mặt trời lơ lửng phía góc sông.

Ngày nắng lạ 3 tháng trước. Ngày mà giữa mùa đông ảm đạm bỗng có chút nắng hắt hiu. Tôi đi bộ dọc theo cây cầu để tìm vài góc nắng, vài góc hối hả, vài góc buồn còn vương của mối tình cũ. Nắng giữa mùa âm u ấy, phảng phất hắt từng vệt hờ hững giữa trời. Tôi ngắm và bắt từng vệt đó vào trong máy. Tôi mê thiên nhiên bình dị như vậy, tôi mê cây cầu cổ cũ kỹ này, và cả dòng sông rạo rực phía dưới. Nắng lạ dần xuyên thủng cả một vùng mây lớn khi tôi ra đến giữa cầu. Sáng, người đi làm qua lại đông, tôi thì vẫn ngửa cổ ngó trời mây nắng, thi thoảng cũng lưu lại vài khoảnh khắc còng lưng vớt vả mồ hôi đạp chiếc xe hàng của người bán rau, bán hoa. Chợt thấy nóng gáy khi mà áo lớp trong lớp ngoài vẫn che chắn đầy đủ, tôi nhìn lại phía cầu đã qua, có một tay máy khác đang chĩa ống thẳng vào cái mặt ngơ ngơ chưa kịp phơn phởn hứng khởi của tôi. Hiếm khi tôi dạo cầu sớm mà lại gặp được người cùng chí hướng như vậy, nên tất nhiên tôi vui chứ, nhưng ko thích được ưu ái nhét vào khung ảnh nào cả. Phía xa đó là 1 cô gái trẻ, là em.

Em chạm tôi ở một vài đam mê và góc ảnh. Có lẽ vì thế mà gặp được nhau giữa cây cầu ấy. Những ngày âm u kéo dài, chẳng còn được dạo bộ trên cầu để tìm nắng. Tôi thường ở nhà và chuyện trò với em về những góc ảnh cũ. Những câu chuyện xoay quanh vài bức ảnh trên cầu, vài bức trong phố, và cả một vài chuyến du lịch xa. Nhưng em chưa bao giờ nói về khung ảnh có tôi, còn tôi thì chẳng lưu lại được góc nào của em, chỉ có đôi chút hình ảnh trong trí nhớ vẫn đang bộn bề kỷ niệm cũ.

Đoạn cuối cây cầu là nơi tôi thích nhất, phía dưới lòng sông là chỗ nước cạn, có những chiếc thuyền nhỏ neo đậu, có những mảng rau xanh, có rêu và cỏ bên bờ. Tôi vẫn đi trước em vài bước, thi thoảng nói với lại vài câu bình luận. Trời thì dần chuyển màu mây đen, và thật nhanh nhỏ xuống vài giọt mưa báo hiệu. Chẳng kịp đi cho hết cây cầu, tôi gọi em vào trú tạm dưới 1 góc nhỏ của cái chòi nơi góc cầu. Chụp mưa, thêm ít chuyện trò, chụp người hối hả trốn mưa, lại đưa ra vài câu ko đầu ko cuối, chụp thêm những con thuyền nhỏ bé trên mặt sông chi chít điểm mưa. Có thêm chút gió lạnh lẽo vèo qua, hắt theo ít mưa vào 2 kẻ lang thang trên cầu. Nắng lạ chỉ chợt ghé qua rồi lại nhường cho mưa bao trùm cả cây cầu cũ kỹ, phủ lên góc buồn của tôi. Còn em đứng nhìn con thuyền le loi đang rẽ nước trong mưa.

Suốt hơn 2 tháng trông chờ lại được thấy nắng trên cầu, hôm nay, tôi lại được cùng em ngắm sông, ngắm cầu, ngắm nắng dát vàng 1 dải sông, ngắm người hối hả. Hạnh phúc với tôi bây giờ không chỉ có thế, mà còn là ngắm người bên cạnh tôi giữa cây cầu ấy.


SmartMail – giải pháp dành cho BlackBerry không sử dụng BIS – BES

Email là điểm mạnh mang lại thành công và tạo nên nét riêng biệt cho BlackBerry. Tuy nhiên một sự thật đáng buồn là rất ít người dùng tại Việt Nam có thể sử dụng dịch vụ mang lại tên tuổi cho BlackBerry đó, do chỉ có Viettel cung cấp dịch vụ BIS/BES với mức giá khá cao so với thu nhập người dùng Việt Nam. Đã có khá nhiều phần mềm hỗ trợ Push mail cho BlackBerry tại Việt Nam như Berrymail, Shangmail, Nhanmail… hỗ trợ khá tốt cho BlackBerry. Thế nhưng chỉ có Smartmail là ổn định và được sử dụng phổ biến hơn cả.

Smartmail mang lại bất ngờ cho người dùng khi trải nghiệm phần mềm trên BlackBerry. Tuy không thể sánh được với BIS/BES khi chương trình chỉ check mail sau 1 thời gian đặt nhất định, nhưng có lẽ đối với người dùng Việt Nam, Smartmail là quá đủ, đây quả thực là giải pháp email hoàn hảo trên BlackBerry. Hiện tại SmartMail đã có phiên bản 1.07.1116 đã cải thiện đáng kể việc check mail.

Trước khi sử dụng được SmartMail, các bạn cần cài đặt SmartMail trên BlackBerry và ServiceBook phù hợp. SmartMail là chương trình nhận mail mới, được tích hợp thẳng vào trong mail của BlackBerry nên rất tiện lợi cho người sử dụng. Ưu điểm tuyệt vời nhất chính là SmartMail cho phép tải file attachment, reply…

Cách Config Mail (nằm trong Option – đây là nơi  sẽ unlock chương trình để sử dụng full chức năng, tạo hộp mail mới, tinh chỉnh thời gian để chương trình tự đông quét Server lấy Mail).

1. Tạo mới 1 account:

-Vào Option của Smartmail click chọn vào chữ Empty (nếu là lần đầu tạo Mail box).

-Mục “mail” : ta chọn Mailbox đang sử dụng, ở đây người viết sử dụng Gmail để minh họa, khi chọn xong chương trình sẽ tự động config port cho ta luôn, chương trình hỗ trợ 2 giao thức POP3 và IMAP, nên chọn giao thức là POP3(nếu muốn hộp thư Gmail là mặc định thì ta chọn mục “Set to default Email” ở trên cùng màn hình), bây giờ bạn chỉ cần “gõ username và password” vào, các mục còn lại cứ để mặc định.

+ Chú ý: phần username, bạn nên gõ đầy đủ tên và tên hộp thư mà mình sử dụng.

VD: phuphat1986@gmail.com

– Mục “only retrieve text if size larger than…” bạn nên chọn như mặc định là 25 KB, nghĩa là SmartMail sẽ chỉ nhận thư khi thư đó có dung lượng lớn hơn 25 KB.

– Sau đó bạn save lại, chương trình sẽ tự động check hộp thư mà bạn vào tạo, nếu có lỗi Smartmail sẽ báo cho bạn biết để chỉnh lại, vậy là xong phần tạo hộp thư.

2. Cấu hình mạng và nơi lưu file (attachment) để sử dụng Mail:

Ở phần APN (sử dụng dạng kết nối nào): nếu  sử dụng WIFI hoặc GPRS để check mail thì bạn chọn là WIFI+TCP-NET, nếu không có WIFI Smartmail sẽ tự động chuyển sang sử dụng GPRS để checkmail.

3.Cấu hình thời gian để chương trình tự động quyét server lấy Mail:

tại cửa sổ Receive Tactics, chọn Custom, nhấn Menu -> Addtactics, ở mục type: chọn là Receive interval.

4. Các thông số mail quan trọng khi cấu hình Smartmail:

[Gmail]
+ IMAP:
– Incoming:  imap.gmail.com, SSL: có, Port: 993
– Outgoing: smtp.gmail.com, SSL: có, Port: 465

+ POP
– Incoming: pop.gmail.com, SSL: có, Port: 995
– Outgoing: smtp.gmail.com, SSL: có, Port: 465

[yahooMail!]
POP: yêu cầu bật hỗ trợ POP trước

@yahoo.com
– Incoming Mail Server (POP3) – pop.mail.yahoo.com (port 110)
– Outgoing Mail Server (SMTP) – smtp.mail.yahoo.com (port 25)

@yahoo.com.xx
– Incoming: pop.mail.yahoo.com.xx, SSL: có, Port: 995
– Outgoing: smtp.mail.yahoo.com.xx. SSL: có, Port: 465

[Hotmail]
POP
– Incoming: pop3.live.com, SSL: có, Port: 995
– Outgoing: smtp.live.com, SSL: không, Port: 25

[MSNmail]
POP
– Incoming: pop3.email.msn.com, SSL: không, Port: 110
– Outgoing: smtp.email.msn.com, SSL: không, Port: 25

[AOL Mail]
IMAP
– Incoming:  imap.aol.com, SSL: không, Port: 143
– Outgoing: smtp.aol.com, SSL: không, Port: 25 hoặc theo ISP


Đây là một số các Server Mail khác… các bạn có thể tham khảo thêm.

  • Mail.com Mail Settings
    Incoming Mail Server (POP3) – pop1.mail.com (port 110)
    Outgoing Mail Server – use your local ISP SMTP mail server
  • Netscape Internet Service Mail Settings
    Netscape Internet Service Incoming Mail Server (POP3) – pop.3.isp.netscape.com (port 110)
    Netscape Internet Service Outgoing Mail Server – smtp.isp.netscape.com (port 25, using a secure SSL connection)
  • Tiscali Mail Settings
    Tiscali Incoming Mail Server (POP3) – pop.tiscali.com (port 110)
    Outgoing Mail Server – use your local ISP SMTP mail server
  • Freeserve Mail Settings
    Freeserve Incoming Mail Server (POP3) – pop.freeserve.com (port 110)
    Outgoing Mail Server – use your local ISP SMTP mail server
  • Supanet Mail Settings
    Supanet Incoming Mail Server (POP3) – pop.supanet.com (port 110)
    Outgoing Mail Server – use your local ISP SMTP mail server

Download tại đây. Link OTA


Không gian sắc màu

Nếu biết sử dụng màu sắc một cách khéo léo, bạn có thể đánh thức cả một không gian sắc màu trong ngôi nhà của mình theo ý muốn mà vẫn đảm bảo những đường nét hài hòa của thiết kế nội thất.

Phòng khách

 

Phòng thêm thoáng với màu tường lục nhạt

Phòng thêm thoáng với màu tường lục nhạt

 

Tinh tế với phòng khách màu kem

Tinh tế với phòng khách màu kem

 

Nên chọn màu tường là màu lục nhạt, màu vàng cam nhạt, màu hồng nhạt kết hợp với màu của vật dụng chính cần làm nổi bật như tranh treo tường, bộ sưu tập… Tường và trần cần thiết phải sáng hơn nền cho ta cảm giác phòng thêm thoáng hơn. Màu của rèm cửa nên đậm hơn một “tông” với màu tường, và một vài đồ đạc nhỏ (chậu hoa, sách, tượng, đồ chơi..) có thể điểm bằng màu gần như nguyên gốc không pha. Ví dụ tuờng màu vàng cam nhạt thì trần có thể trắng, màn cửa màu kem, bàn ghế màu nâu hoặc màu cà phê hay màu xanh lá cây đậm, tượng lọ và bình trang trí màu đỏ hoặc xanh lá chuối non hay màu tím.

 

Phòng ngủ

 

 

Dễ chịu màu xanh lục trong phòng ngủ

Dễ chịu màu xanh lục trong phòng ngủ

 

Đây là nơi thư giãn, nghỉ ngơi ấm cúng nên ưu tiên sử dụng màu xanh lục. Màu bổ sung là màu cam, nâu, vàng nhạt, màu gỗ tự nhiên của tủ giuờng. Trần có thể sử dụng màu đậm, nền gạch màu nhạt và không nên quá trơn láng. Có thể trải thảm màu nâu hay họa tiết nâu với trắng. Tuy nhiên phòng của trẻ em có thể sử dụng rộng rãi các màu tạo không khí vui tươi, rực rỡ nhưng luôn đảm bảo rằng chúng không gây độc hại, dễ lau chùi.

 

Phòng bếp

 

Ấm áp không gian phòng bếp với màu vàng chanh

Ấm áp không gian phòng bếp với màu vàng chanh

 

Nên sử dụng tuờng màu vàng chanh, vàng cam, xám xanh nhạt, màu gạch kết hợp phối màu với tủ bếp, gạch men ốp tường. Nếu tuờng màu gạch thì bếp có thể màu kem, bộ ghế ăn màu gỗ sậm, điểm một vài chậu cây xanh có màu lá đậm hay hoa có màu lá mạ đậm.

 

Phòng vệ sinh

 

Phòng tắm sinh động hiện đại như một spa thu nhỏ

Phòng tắm sinh động hiện đại như một spa thu nhỏ

 

Không nhất thiết phải dùng toàn màu trắng. Với diện tích phòng vệ sinh ngày nay tuơng đối rộng hơn thì việc chọn tông màu vui tươi, sáng ấm hay màu trắng, men lục cổ truyền cũng nên điểm xuyết vàng cam, xanh đậm…

 

Theo Archi

 


Hay là thế, ta cách xa

Tôi quen em từ blog, những trang blog cá tính của em, và những dòng chuyện trò đơn giản của tôi. Em tính quãng thời gian ấy được gần 6 năm, nhưng tôi nhớ chỉ khoảng 4 năm và chẳng nhớ ngày đầu thế nào. Tôi chỉ nhớ từng đọc 1 bài về chuyện hướng thi đại học của em. Trong đó em buồn, những con chữ em đưa ra to nhỏ, màu sáng màu tối, tất cả để thể hiện bức xúc không được đi theo con đường em muốn. Hình như đó là năm em lớp 11, vậy thì khoảng 5 năm rồi nhỉ, uh nhưng tôi cũng nhớ thêm đã từng theo các bài entry của em trước đó nữa… Các entry đều thật ấn tượng. Nó nói cho tôi rằng em là một người cá tính, một người lạ thường mà tôi dễ ấn tượng, dễ bị hút theo. Lặng thầm, tôi vẫn chuyện trò và bình luận các bài của em như bao bạn bè khác. Em có số bạn ko nhiều và tôi có lẽ là thành viên tích cực nhất.

Rồi khi nào chúng ta có số đt để nhắn tin nhỉ? Tôi không nhớ, không nhớ từ đâu, thế nào, ai cho số ai. Tôi chỉ nhớ số đt đó không giống số bây giờ thôi. Em nói quen nhau lâu như vậy. Tôi cũng từng rủ em đi chơi, gặp mặt nhiều thế nào. Nhưng số lần gặp mặt vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Điều đó khiến tôi nhớ rõ từng lần đi cùng em dù còn bao nhiêu bộn bề xung quanh. Lần đầu đó là sau rất nhiều lần em từ chối vì nhiều lí do, đó là sau khi em thi xong tốt nghiệp cấp 3. Chúng ta ngồi quán trà và em chuyện trò nhiều lắm. Lần đầu gặp, chẳng xa lạ gì thì phải, bởi chúng ta quen và chỉ chuyện trò như bạn bè thế thôi. Vài năm trước, em nhắc lại ngày lần đầu gặp ấy, tôi chẳng biết tại sao em cũng nhớ được nhỉ, em nhớ ra, rồi sao. Có một cái tết sau đó, tôi tiện đường đưa bạn về gần khu nhà em, nt gọi đt muốn gặp chúc mừng năm mới, nhưng sao khó thế, có lí do chính đáng. Và noel trước đó, tôi ra đường cùng đám bạn, cũng đã ghé qua khu nhà em vì khoảng đường vắng để cùng ngồi chơi với bạn. Hẹn em mà chẳng được. Trên đường về, em nhắn tin chúc lại, và thêm một lời, anh vẫn luôn là một người đặc biệt đối với em, tôi chẳng hiểu đặc biết đến mức nào, em nói vậy cũng để làm gì chứ!!?

Tôi còn nhớ nhiều lần từ chối khác. Đúng, tôi muốn kể tội, nói xấu em đấy, để tôi biết mình nên làm gì. Đúng là tôi luôn tốt với em, nhưng đó chỉ là trên các dòng chữ. Đúng, tôi muốn gặp em là để âm mưu chiếm lấy tình cảm của em. Nhưng em luôn tránh, rất nhẹ nhàng và có lẽ thật. Tôi chẳng trách nổi em vì tôi biết em cũng từ chối vài người rồi. Họ thích em, và họ tán, họ nói ra suy nghĩ tình cảm, rồi họ ko thể ở gần em. Tôi thì nhát, tôi chọn cách là bạn, là anh, để vẫn có thể gặp em, chuyện trò hay nhắn tin. Tôi chọn vì chúng ta đâu có chia sẻ đủ nhiều để hiểu nhau, để đồng cảm mà phát sinh tình yêu. Tôi đã từng lưỡng lự giữa 2 lối rẽ, 1 là em và 1 là tình yêu đã rũ tôi ra đi. Tôi tiếc vì tôi chọn lầm, nhưng nếu chọn hướng khác, chắc giờ tôi cũng vẫn chỉ như những năm chúng ta biết nhau trước kia. Cả hai lối đều cụt!!?!? Giờ thì tôi muốn vẽ thêm lối khác.

Đã có nhiều khoảng thời gian chúng ta cực kỳ ít liên lạc, vài ba tháng mới là 1 tin nhắn hỏi thăm, rồi lại mất tích. Nhưng tôi vẫn ân cần, tôi vẫn luôn giữ một thái độ đủ nhiệt tình như tính tôi nó thế, nhiệt tình vừa phải. Ngay cả khi tôi đã yêu, đã hi vọng rất nhiều ở người kia, tôi vẫn dành cho em đôi chút quan tâm của vài tháng gộp lại trong 1 tin nhắn. Tôi ưu ái em nhiều và điều đó giúp tôi hiểu em dành lại cho tôi không đủ, không xứng. Giờ một lối rẽ đã cụt, có thể do tôi phần nhiều, nhưng phần người kia là chính. Tôi định trở lại ngã rẽ, để vẽ thêm một lối rẽ khác, không có em. Chúng ta chỉ như anh trai em gái thôi nhỉ? Đúng không nhỉ??? Em có muốn điều gì khác hay không???

Quãng thời gian quen nhau càng tăng, tôi càng thấy sợi dây mong manh sắp đứt. Nhưng mãi sao nó không đứt phựt cái, hay nó muốn chờ tôi dùng kìm ra cắt!! Trên con đường của ngày hôm nay, tôi đã khác sau nhiều chuyện xảy ra, em cũng khác và có lẽ em sẽ chọn lối riêng cho mình như người kia, để rời xa tôi. Cảm giác được gặp em vẫn hồi hộp, nhưng những câu chuyện có vẻ đang xa vời, vụn vỡ. Tôi muốn tự sống theo ý mình rồi, xin lỗi, tôi sẽ ác hơn ^^


Chuyến tàu không bao giờ cập bến

Sẽ không bao giờ tôi có thể tha thứ cho mình về lỗi lầm ngày xưa. Bởi vì nó, tôi đã mãi mãi mất đi một nửa yêu thương của cả cuộc đời mình.

Ngày ấy, tôi vào bệnh viện mổ ruột thừa, anh ra chăm người thân ốm. Duyên trời xui khiến cho chúng tôi gặp nhau. Anh là sinh viên gốc Nghệ thật thà, tôi là cô gái miền sơn cước dạn dĩ. Anh hơn tôi 5 tuổi, vậy mà trông cứ khù khờ trong chiếc quần tây và áo sơ mi kẻ sọc. Dáng người anh nhỏ, gầy nhưng khuôn mặt thì toát lên vẻ thông minh, cương nghị. Tôi như bị hút hồn khi nhìn vào đôi mắt ngời sáng của anh.

Hai tuần ở bệnh viện là quãng thời gian đẹp nhất. Tối, anh và tôi rủ nhau la cà khắp phố xá, có hôm quên cả giờ về, để rồi phải trèo cổng bệnh viện vào, bị ông bảo vệ quạt cho một trận. Anh rối rít xin lỗi trong khi tôi cố gắng lắm mới nhịn được cười.

Hai năm, tình yêu của chúng tôi đủ độ chín. Hai đứa cùng ước hẹn một tương lai tươi sáng lúc anh và tôi cùng học xong. Những bức thư đi về nồng cháy những yêu thương. Rồi anh ra trường và làm việc ở Huế, tôi là sinh viên năm thứ ba đại học Hà Nội. Mỗi ngày qua đi, tình yêu tôi dành cho anh đong đầy nỗi nhớ. Mùa hè năm đó, tôi hứa sẽ đáp tàu vào Huế thăm anh. Nhưng rồi, tôi đã làm anh thất vọng. Hai lần tôi thất hứa… Thế là hai đứa nói chia tay.

Khi tôi thảng thốt nhận ra mình đã mất anh thật sự thì đã muộn. Tôi đã quá kiêu ngạo, quá tự tin với suy nghĩ: “Anh chẳng bao giờ có thể rời xa tôi”. Điều đó đã xảy ra, tôi bàng hoàng đau đớn. Tôi chới với trong cảm giác mất mát. Tôi khóc thật nhiều và xin anh đừng rời xa tôi nhưng rồi chẳng thay đổi được gì.

Khoảng thời gian đó, tôi đã sống như một cái xác vô hồn. Những tháng ngày chìm trong nước mắt. Tôi bỏ học, rong chơi tìm quên.

Rồi tôi nhận được tin anh cưới vợ. Chị ấy hơn anh ba tuổi. Gia đình anh không đồng ý, nhưng anh vẫn kiên quyết làm đám cưới. Anh không mời tôi tham dự. Tôi biết anh sợ tôi tổn thương, nhưng tôi giận anh…

Gặp lại sau 4 năm xa cách. Anh ra Hà Nội công tác và điện cho tôi. Cả đêm tôi trằn trọc không ngủ. Tôi đã rất vui và hồi hộp. Tôi tưởng trái tim mình đã đóng băng, nhưng khi thấy anh, giản dị trong quần tây áo trắng, vẫn nét mặt kiên nghị  ấy, trái tim tôi loạn nhịp. Anh cười hiền, còn tôi chỉ trực trào nước mắt.

Anh hỏi tôi về cuộc sống hiện tại. Tôi cười buồn rồi bảo: “Nếu bây giờ anh bỏ vợ, em sẽ lấy anh và nuôi con cho anh”.

Chẳng hiểu sao tôi lại thốt ra những lời như thế. Anh trầm lặng suy tư rồi nhìn tôi và nói: “Anh và em bây giờ không thể trở lại như xưa, rồi sẽ có người mang hạnh phúc đến cho em. Đừng sống như vậy nữa”.

Anh bảo, ngày xưa, hai lần anh đã thức cả đêm để chờ chuyến tàu của tôi. Không có điện thoại cá nhân, anh phải nhờ nhà chủ đặt điện thoại cạnh cửa sổ và bắc ghế nằm chờ. Anh sợ điện thoại kêu sẽ làm gia chủ tỉnh giấc. Anh đã rất thất vọng khi tận hai ngày sau tôi mới điện lại cho anh và bảo tôi có việc đột xuất. Một lần có thể thứ tha… Nhưng tôi đã phạm sai lầm tới lần thứ hai. Cuộc sống sinh viên nghèo lắm. Sau lần thứ hai đó, anh rủ  bạn thân đi nhậu cho tới lúc say chẳng biết gì nữa. Anh quyết định quên tôi.

Tôi không biết giải thích cùng anh thế nào. Lần thứ nhất tôi thất hẹn vì mẹ tôi phải nhập viện phẫu thuật cắt tử cung. Lần thứ hai, anh trai tôi bị tai nạn. Hai lần, đều vào dịp tôi mua vé tàu để vào thăm anh. Hai lần, hai chiếc vé tàu đó đều không được sử dụng.

Tôi bảo anh hãy ôm tôi vào lòng lần cuối, cho tôi được một lần sống lại hạnh phúc của những ngày xưa. Trong vòng tay anh, nước mắt tôi lăn dài.

Tiễn anh ra sân ga, tôi gắng gượng cười, để anh thấy tôi mạnh mẽ, để anh yên tâm trở về với gia đình nhỏ bé của anh.

Tàu chuyển bánh. Một mình tôi lang thang trên sân ga. Anh đã tìm được bến đỗ cuối cùng. Còn chuyến tàu của đời tôi, bao giờ mới cập bến?


Chia tay không có nghĩa là tan biến

Hay nhỉ, cuộc sống bây giờ mỗi đứa một nơi…

Xa nhau lâu lắm rồi, nhưng không có nghĩa sẽ mất liên lạc, không có nghĩa chẳng là gì với nhau. Có đấy, vẫn là một điều gì đó, một chút gì đó, đọng lại trong sâu thẳm trái tim hai đứa. Biết chắc là như vậy.

Thế mới hiểu, hạnh phúc biết bao những người chỉ yêu một mối tình duy nhất và trọn vẹn. Nhưng họ chắc chẳng hiểu hết ý nghĩa của điều ấy đâu. Vì con người ta, thường mất đi rồi mới nhận ra điều đó…

Mối tình đầu với tôi, trôi qua đã lâu lắm rồi, khoảng thời gian 3 năm không phải là chớp nhoáng. Mối tình đầu đẹp, trong sáng và đáng trân trọng, đủ để cả đời này, tôi sẽ chẳng thể lãng quên, chắc người ấy cũng vậy… tôi biết, biết chắc là như thế!

Chia tay, không phải vì có người thứ ba xen giữa, không phải vì ghen tuông cãi vã, cũng chẳng phải điều gì to tát… Chia tay, vì hai đứa, đơn giản… không hợp nhau. Với tôi, chỉ có thể lý giải là như thế, hay đơn giản, có duyên mà không có phận…

Chia tay, tôi là người chủ động, lời nói thốt ra mà trong lòng đau nhói, biết rằng cả hai sẽ khóc, sẽ vĩnh viễn mất đi một thứ gì đó vô cùng ý nghĩa của cuộc đời… nhưng… chấp nhận, chỉ còn một cách duy nhất để giải quyết, đó là học cách chấp nhận để thanh thản, thấy lòng nhẹ nhàng hơn, dù điều đấy, chẳng dễ dàng chút nào…

***

Chuỗi ngày đằng đẵng, thời gian dài đến vô cùng…

Mỗi tối nhắm mắt, hình bóng ấy hiện về, kỷ niệm xưa tràn về, đẹp lắm. Sao chia tay rồi, con người ta mới thấy tình yêu của mình đẹp, sao chia tay rồi, ký ức buồn tan biến, chỉ còn lại đó, những kỷ niệm mộng mơ giờ tan biến, thấy sao xa quá, vời vợi…

Mỗi sáng thức giấc, mở mắt, thấy lòng nặng nề, thấy ngày mới ảm đạm, lại đón chào một ngày mới, chẳng có gì mới mẻ, chẳng khác gì ngày hôm qua, chẳng thể trở lại những ngày xưa nơi tình yêu vẫy gọi…

Thấy hiện tại sao buồn lạ, lại tự nhủ lòng, mình ơi, hãy cố gắng lên, rồi mọi chuyện sẽ sớm qua thôi, rồi cả hai đứa sẽ sống tốt, sẽ tìm được một người khác, hợp với mình hơn, hợp với “người ấy” hơn. Cầu chúc như thế, rồi bật dậy, nhoẻn miệng, cười gượng một cái, thấy xấu thế không biết, cười mà chẳng thấy tươi gì cả…

Chia tay, uhm thì vẫn phải sống, vẫn phải cười đấy, đồng ý là phải như vậy, cuộc sống mà, đâu chỉ toàn bóng đêm, nhưng sao nụ cười không còn vô tư hồn nhiên nữa, thấy sao, nụ cười của mình bỗng trở nên nhạt nhẽo, thấy sao mỗi lần cười, bóng dáng ấy lại hiện ra trước mặt, nụ cười lại vụt tắt trên môi… Uhm thì vẫn cười, để che đi tâm trạng rối bời, để tự huyễn hoặc bản thân, mình cũng yêu đời và lạc quan đấy chứ, hay thật…

Chia tay, còn gì khác ngoài việc lao vào mà học, thế là từ đấy, cái gì học được là đăng ký học hết, học cho quên đi tất cả, học cho thời gian kín mít, học để thấy mình tích cực hơn… ấy thế mà giờ nhìn lại, cũng may ngày ấy mình lao vào học chứ không lao vào những con đường khác. Giờ thấy nó giúp ích nhiều quá…

Ba năm rồi, giờ nhìn lại, ai cũng có nhiều cái để nói quá, thế mà, vẫn chẳng nói được gì mấy, vẫn chưa một lần hai đứa ngồi lại để trò chuyện về những gì đã qua, vẫn chỉ là những tin nhắn hỏi han, những cuộc gọi vội vã, ai cũng có cuộc sống riêng, có người yêu riêng của mình mà.

Nhìn lại, chợt thấy thời gian trôi nhanh đến ngỡ ngàng, cả hai giờ đã khác xưa nhiều quá, nhiều lắm, nhưng quan trọng hơn hết, ai cũng tìm được hướng đi của riêng mình, tìm được người thực sự hợp với mình hơn. Mừng là như vậy.

***

Chia tay, tưởng là kết thúc, mọi thứ sẽ tan biến vào hư không, nhưng không phải, vẫn còn đấy, trong sâu thẳm trái tim mỗi đứa, nó đã mất ngủ bao đêm dài, giờ, hãy để nó ngủ yên khi nó muốn, đừng đánh thức nó dậy nhé, hãy để ký ức ngủ ngon, để khi chợt bừng tỉnh giấc, sau một giấc ngủ dài không mộng mị, thấy bình minh trước mặt, mọi thứ đã thuộc về nơi xa tít chân trời, còn lại đây, ánh sáng của ngày mới, cuộc sống mới với… những con người mới…

Chia tay, khép lại một cánh cửa, nhưng bạn ạ, hãy mở một cánh cửa khác, để chào đón tia nắng ban mai ngày mới, bạn nhé…

Cô bé mùa đông


Nếu lấy chồng em sẽ lấy anh – vnexpress

Em cứ đi cứ mải mê với những gì em muốn làm, anh luôn ở bên cạnh và gọi điện hàng ngày. Em thấy mình không giống bạn gái anh.

Ngoài việc thi thoảng mua quần áo cho anh em không làm gì nữa cả. Không gọi điện, không nhắn tin, không dẫn anh tới chỗ bạn bè em, không đi cùng anh mỗi khi cả hai chúng ta về quê. Thậm chí em còn không nhìn anh một cái khi hai đứa cùng đi một đám cưới ở làng. Em cười nói vui vẻ với tụi bạn phổ thông. Em đi với bạn bè nhiều hơn với anh.

Hôm trước gặp mẹ anh, em chở bác về nhà, mẹ anh hỏi em rằng: “hai đứa định khi nào để mẹ chuẩn bị”. Em sốc không nói nổi câu nào. Sẽ có đám cưới thật sao anh?

“Anh đi với mấy cô gái ở làng để xem em có ghen không”. “Vậy anh thấy em thế nào”. “Anh không thấy gì hết”. Em cười. “Thậm chí em còn không biết anh đã đi với ai nữa cơ”. Chúng ta đã nói chuyện như thế này đây. Em là thế mà. Sắp Noel rồi sinh nhật, em có muốn anh về không. Thực lòng em cũng không cần anh ở bên cạnh trong hai ngày này.

Anh vẫn cứ kiên nhẫn đợi…, kiên nhẫn nghe em trút những gì không vui mà trong ngày em gặp phải, tất cả đổ lên đầu anh chỉ vì một lý do anh gọi đúng lúc em đang cáu. Em mà đang đi chơi vui hay đang xem bộ phim hay thì anh gọi cũng mất công. Bởi em sẽ không nghe đâu hoặc nghe cũng chỉ mình anh nói thôi em còn bận dán mắt vào màn hình ti vi. Nếu cả ngày anh không gọi điện thoại cho em, em cũng không trách đâu vì phải mấy ngày anh không gọi em mới phát hiện ra điều ấy. Mấy ngày anh không gọi em cũng không giận đâu, may chăng chỉ lẩm bẩm “hình như mấy nay anh không gọi” và lại làm việc của em thôi.

Ai hỏi em bạn trai em là ai em vẫn nhắc đến anh. Nhiều lúc em tự hỏi có đúng em là bạn gái anh không? Đã 3 năm rồi khi anh đến, anh nói rằng anh biết em không yêu, chỉ thương anh thôi nhưng anh chỉ cần thế là đủ. Em cũng mong thời gian sẽ làm chúng ta gần nhau hơn nhưng hình như càng tồi tệ đi thì phải. Khó quá anh ah em không làm nổi. Em chỉ chợt nghĩ đến anh khi bạn bè về hết, khi không còn phim hay để xem, khi không có việc gì để làm… Anh bảo em rằng em cứ làm gì em thấy thích, cứ đi đi khi nào không vui thì quay lại với anh. Em đã làm như vậy thật, em đi rồi về khi không vui rồi lại đi…

Nhà anh vẫn đợi một đám cưới, nhà em thì không ai muốn nhắc đến tên anh. Mọi người không thích anh. Mọi người bảo anh không hợp với em, nghề của anh “bạc” lắm, anh không có bằng cấp gì lại con vợ lẽ, giao tiếp thì kém… rất rất nhiều thứ. Nhưng em không quan tâm. Trái tim anh ấm hơn những người em đã gặp. Em bảo với mọi người rằng “tự sinh tự diệt”, không ai cấm được chỉ trừ khi tình yêu nó đến rồi tự nó mất đi. Mặc dù không yêu anh nhưng nếu lấy chồng em sẽ lấy anh… chỉ lấy người như anh!

L.N.H.

comment: thằng kia cũng dở hơi phết, mà cái bạn LNH này cũng vô đối, ko yêu thì đừng làm vậy với người ta chứ >”<


Protected: Không

This content is password protected. To view it please enter your password below:


Chuyện tình không buồn

Sau 2 năm yêu đương, nàng vẫn còn ý định du học với mong đợi thử sức tại phương trời xa và tìm kiếm một điều gì đó mới mẻ so với tình yêu đang già cỗi kia, chàng vẫn trụ lại nơi quê nhà để theo đuổi mơ ước khẳng định lại bản thân sau những vấp ngã. Họ xa cách sau 1 tháng và chấp nhận nói lời chia tay dù lòng còn bao vương vấn, bao ấp ủ và 1% hi vọng mong chờ. Nhưng đó là tương lai xa lắm…

Thời đầu họ quen nhau qua blog. Cái thời hoàng kim của blog ấy làm con người ta sát lại gần nhau nhiều lắm, từ đó mà chúng ta mới quen mạng và quen kiểu mạng xã hội. Từ những comment đơn giản, họ tiến tới chuyện trò và trêu đùa nhau, cảm giác cuộc sống thật thú vị khi có người để trò chuyện. Nàng quen được nhiều người, họ cũng quan tâm và chuyện trò nhiều và với cuộc sống thực thiếu thốn tình cảm, nàng thấy thích thú và đầu tư nhiều với thế giới ảo. Có những đêm thức khuya chém gió qua blog hay chat chit với những người bạn mới để rồi hôm sau đi học muộn. Nàng ngoan nhất nhà, lại cũng lành nhất nhà, thường chăm lo trong nhà hơn là ra ngoài đường chơi như chị và em nàng. Chính thế nên nàng có nguồn bạn mới chủ yếu từ cái máy tính thân yêu. Dần sống quen với blog, nàng mang theo nhiều tâm sự xa gần, vơi đầy trút hết lên đó, và tìm được những chia sẻ khiến nàng vui hơn, nhẹ nhàng hơn. Chàng cũng vậy, lấy blog làm chỗ trú chính. Với một người ít mở chuyện như chàng, chat chit và bày tỏ qua từng con chữ, từng icon là cách làm chàng thoải mái nhất. Hiếm chuyện khi trực tiếp giáp mặt, nhưng chàng có kỹ năng chat khá tốt. Những tâm sự, ưu tư của bạn bè, chàng nắm bắt được ko nhiều nhưng cách chàng vui khiến người ta cũng vui theo. Chàng ít khi kéo người ta buồn theo mình, mà có buồn thì cũng sẽ lại cười tươi qua icon 😀 Cuộc sống cũng tươi sáng hơn với chàng kể từ ngày bầu bạn với nàng. Họ quan tâm, comment ở những chỗ tốt nhất, dành cho nhau nhiều tâm sự và niềm vui. Khi đó họ chưa chạm nhau ở tình cảm. Chàng chìm đắm trong tình yêu nhạt nhòa khi bị bỏ rơi. Nàng kiếm tìm một tình yêu qua những lần rung động.

Ảo có khi còn hay hơn thật, nhưng lần này thật cũng hay ngang ảo. Chàng và nàng có những cuộc hẹn gặp đầu tiên, không phải riêng tư nhưng đó là những cuộc tiếp xúc lớn. Lần hẹn đầu là cuộc gặp hụt đêm giao thừa, nàng dù đang tuổi trẻ con nhưng vẫn được bám chị đón giao thừa ở trung tâm, cách nhà 10km. Họ nhắn tin gọi điện hẹn trước nhưng dòng người đông, mạng thì nghẽn. Hai người cứ theo việc của mình và không thể gặp nhau. Lần thứ hai, chàng đã quyết tâm săn đón hơn. Hội trường của chàng, và nàng cũng có bạn tại đó. Chẳng có ràng buộc nào để hai người đi riêng, họ kéo theo bạn bè và rồi cũng chỉ gặp nhau thoáng qua với dăm ba câu chuyện nhạt như chính chàng vẫn vậy. Họ vẫn chỉ là bạn chat. Lần thứ ba cuối cũng cũng đến. Chàng theo lời rủ của bạn nàng để cũng đi chơi với đội bạn nàng. Chỉ là một buổi sáng mát mẻ, với vài trò chơi nhẹ, ko gần ko xa nhau, chàng đã để lại chút ấn tượng cho nàng. Sau những thờ ơ khi tình cảm vẫn xung quanh những người bạn cũ, nàng đã thấy một thứ nhen nhói trong trái tim. Sau đó, họ gặp nhau nhiều qua những buổi trao đổi học tập.

Thời gian qua đi, nàng thi xong đại học và dành một tháng du lịch xuyên Việt cùng mẹ. Chàng ở nhà tranh thủ 1 tháng hè ngắn ngủi để thư giãn. Họ vẫn liên lạc đều qua tin nhắn. Rồi sinh  nhật, đó là sinh nhật đầu tiên của nàng mà chàng đến chơi. Vẫn có những người bạn của nàng, nhưng họ đã rủ rỉ với nhau nhiều hơn, dành cho nhau sự gần gũi, và những câu chuyện cởi mở. Chàng thoát ra khỏi cái tính ủ dột để luôn tươi cười bên nàng, cùng nàng vui đùa. Nàng cảm nhận được hướng đi của con tim mình là chàng. Họ cũng bên nhau vui buồn trong hơn 2 năm…

Và cuộc sống trôi đi như nó phải thế. Nàng vẫn quyết định du học, chàng chỉ luôn nói cuộc sống xa nhà sẽ rất khó khăn, rằng nàng cần cố gắng nhiều lắm, và không lời nào giữ nàng ở lại. Chàng ko muốn cản bước tiến của nàng, chàng muốn nàng phải tốt nhất, hoàn hảo nhất, mà đi du học rồi về chứ có sao. Nàng muốn đi tìm một cuộc sống mới, cái cảm giác của tuổi trẻ khiến nàng muốn thử sức với thế giới, nàng ko muốn chỉ đơn giản bên chàng, muốn thử tình cảm với người khác nữa, và đất nước đó sẽ giúp nàng thỏa nguyện. Nàng đi mà vẫn giữ tình cảm với chàng. Họ vẫn hứa hẹn một ngày đẹp tươi sau 3 năm xa xôi phía trước mà không ngờ cuộc sống đổi thay…

Bây giờ chia tay. Nàng chọn cách này và giữ vững lập trường ấy. Có lẽ nàng đã chọn tình cảm khác. Chàng vấn vương tình yêu đẹp, vẫn gửi tình cảm qua từng dòng text, vẫn giữ cho nàng một cánh cửa khép hờ. Cuộc tình ra đi với nhiều khúc mắc nhưng không bên nào nói ra được điều giúp cho họ trở lại bên nhau, xa cách.

——————————

Hơn 2 năm sau ngày họ chia xa, nàng đã quá hòa nhập cuộc sống nơi đó, chọn một người để yêu và tồn tại, tập trung học, và trải qua những lần mắt cay xè cùng những giọt nước trực trào ra. Nhớ. Nàng vẫn chờ ngày tốt nghiệp và trở về bên người thân, cùng cuộc sống nhẹ nhàng nơi quê nhà. Nàng vẫn mong được thấy chàng, dù chỉ từ xa…

Chàng vẫn thế suốt thời gian này, chỉ có sự già dặn hơn của một chàng trai đã đi làm, đã khắc khổ cùng bao đêm mất ngủ. Chàng chưa yêu được ai khác dù đã cố gắng rất nhiều, chàng sống riêng để tự lập. Mối duyên cũ vẫn còn quá nặng khi chưa thể gặp lại và thấy người xưa vui cười.

Trong chuyến công tác đến đất nước tự do của nàng. Họ ko thể gặp nhau, vẫn chỉ là cách trở, nàng đã du lịch cùng đám bạn và người yêu hiện tại, chàng bận với công việc và cũng ko muốn thấy sự thật nơi đây. Vài tuần trôi qua trong ngắn ngủi, chàng trở lại quê nhà trong tâm trạng dằn vặt sao ko đuổi theo nàng, chỉ 1 ngày thôi cũng được. Nàng du lịch về khi chàng còn 1 ngày tại đây, chẳng còn thời gian nào nữa cả. Họ tự đẩy nhau ra xa, như những cục nam châm cùng chiều. Không ai cố gắng kéo sợi dây vô hình lại và tương lai có lẽ đã rõ cho cuộc tình này.

——————————

Suốt những năm nơi đất khách để theo đuổi ước mơ tự do. Nàng quen thêm nhiều bạn bè, có người tốt kẻ xấu. Nàng trải qua nhiều chuyện ko thể kể cho ai, giữ lại cho riêng mình để chịu đựng, dẫu sao cũng qua hết rồi. Nàng đã chia tay thêm một mối tình khác 3 tháng trước, khi nàng đặt vé cho ngày về.

Ngày về, người thân và bạn bè đón nàng, thấy ai cũng khác đi, khác nhiều lắm, nhất là nàng. Vẫn những con người ấy, mồm chuyện trò hỏi thăm nhưng mắt đưa quanh nhà ga, nàng thấy thiếu ai, trống trải lắm nơi dòng người đông đúc kia.

Chàng xin nghỉ sớm đến nhà ga đứng một góc xa chờ đợi, hành khách đông nhưng vẫn nhận ra nàng trong bộ đồ năm xưa. Con tim thắt lại, đôi chân cứng đờ, chàng bỗng vui khi thấy nàng cười vui bên bạn bè. Và quay bước.

——————————-

[Cuộc sống chẳng chờ ai, chẳng tốt với riêng ai, phải tự xây dựng cho chính mình 1 thế giới mà mình mong ước.]

1 ngày sau khi lên sân bay, chàng xin nghỉ tròn 1 tuần để du lịch 1 mình. Một tháng sau đó, chàng đã yêu người con gái khác. Một người cũng từng du học và đã cùng đi trong chuyến du lịch 1 tuần kia với chàng. Chàng hiểu những tâm tư mà người này chia sẻ với chàng, chàng muốn che chở và gắn bó mãi mãi.

Nàng trở về và ổn định cuộc sống nhanh chóng. Ngày nghe tin chàng cưới, nàng chẳng biết bao nhiêu cảm xúc biến đâu mất. Nàng ko trống trải trong lòng nữa. Nàng sẽ sống cuộc sống của nàng thực sự, từ bây giờ. Yêu một người của đất nước tự do ngay tại quê nhà. Và hạnh phúc.

[Luôn có những chuyện tình không buồn như thế, yêu và chia tay là 2 phần của tình yêu, chúng là mẫu thuẫn giúp người biết yêu tốt hơn, giúp người ta trân trọng tình yêu và bản thân, giúp người đã yêu đã chia tay lớn mạnh và yêu người yêu mình hơn. Yêu ko xấu, chia tay càng không xấu, nhưng bạn hãy chọn cho mình 1 vế xứng đáng để có một chuyện tình không buồn có kết thúc khác chuyện ở trên]