PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “hai

Ngỡ ngàng với kỹ năng giật tin shock của báo các loại lá Việt Nam

Chuyện vui kể rằng, trong Ngày hội các Biên tập-Phóng viên Báo chí không chuyên lần nọ, người ta tổ chức cuộc thi để tìm ra “Thần tượng phóng tin  Việt Nam Idol 2010”. Chủ điểm đưa ra là Các cách thi triển công phu phóng tin… Đề bài đưa ra là từ một vụ “trọng án” trong Văn học xưa như Chí Phèo đâm chết Bá Kiến. Hàng loạt các anh tài từ rất nhiều tờ báo cùng nhau hồ hởi tranh tài với đúng những sở trường mà mình đang có được. Và dưới đây là bản Tổng hợp kết quả:

 

1. Chuyện anh Chí đâm chết Bá Kiến, có thể “thi triển” các tựa đề:

– Kinh hoàng vụ sát hại trưởng thôn tại làng Vũ Đại

– Say rượu, đâm chết cán bộ thôn

– Đã tìm được kẻ giết trưởng thôn làng Vũ Đại

– Bi kịch làng Vũ đại – trưởng thôn bị giết tại nhà

– Kẻ giết trưởng thôn Bá Kiến là người cùng làng

– Nghi phạm giết trưởng thôn là người đã có tiền án

– Trưởng C.A làng Vũ Đại: Chúng tôi đang tiếp tục điều tra

 

2. Sau đó, có thể khai thác chuyện anh Chí với chị Nở trong vườn chuối:

– Sốc với hình ảnh giới trẻ công khai tình yêu trong vườn chuối

– Có hay không vụ hiếp dâm trong vườn chuối

– Vừa ra tù đã phạm tội hiếp dâm

– Đau lòng người đàn bà dở bị cưỡng bức

– Chân dung kẻ đồi bại tại làng Vũ Đại

– Đã xác định được kẻ hiếp dâm chị N.

– Vụ lạm dụng tình dục ở làng Vũ đại – công an thôn vào cuộc

 

Hình từ net

 

 

3. Tiếp tới, ngay lập tức chuyển sang các nội dung:

– Phát sốt vì bộ ảnh cực “nóng” của Thị Nở

– Bé Nở “lạ lẫm” trong trang phục tứ thân

– Ngắm Thị Nở mặt mộc đẹp ngỡ ngàng

– Thị Nở vai trần đi vo gạo

– Thị Nở thổ lộ về mối tình đầu

– Thị Nở e ấp bên người “đặc biệt”

– Thị Nở hot với yếm đào bên bờ sông

– Thị Nở: Anh ấy không phải là đại gia

– Thị Nở: Giữa tôi và anh Chí chỉ là mối quan hệ cùng thôn

– Thị Nở: Còn quá sớm để nói về chuyện yêu

– Lộ ảnh sốc Chí Phèo & Thị Nở trên Facebook

– Chí Phèo: Tôi chỉ coi em Nở như em gái

– Những bóng hồng trong cuộc đời anh Chí

– Rộ tin đồn Bá Kiến là người thứ 3

– Dàn sao nông dân “kute” làng Vũ Đại cùng chúc mừng cho bé Nở

– Xôn xao đoạn ghi âm đêm hẹn hò của chị Nở và anh Chí tại vườn chuối

– Chí Phèo & Thị Nở: đẳng cấp chuyện tình Titanic

 

4. Nếu “có tầm nhìn” thì đi ngang sang các đề tài:

– Cảnh tỉnh về lối sống buông thả của 1 bộ phận thanh niên nông thôn

– Nói về vấn nạn lạm dụng tình dục ở nông thôn

– Có hay không việc cần thiết đưa giáo dục giới tính về nông thôn

– Tình trạng thất nghiệp ở nông thôn và các hệ lụy xã hội

 

5. Hoặc xoáy sang các chủ đề hút khách:

– Rượu, cháo hành (không thịt) và câu chuyện an toàn tình dục

– Rượu và chuối xanh: Thần dược của tình yêu !

– Cháo hành có phải là phương pháp phục hồi hữu hiệu sau khi làm chuyện ấy?

 

6. Và cuối cùng là “vét máng”:

– Làng Vũ Đại ngày ấy và bây giờ

– Lật lại Hồ sơ vụ án Chí giết Kiến

– Những chuyện chưa kể về anh Chí Phèo

– Lương y nghi ngờ Chí “còn nguyên”: Có không chuyện tình Vườn chuối?….

 

 

(Nguồn : Facebook An Phú Quỳnh Côi)


Truyện cười mới

1. Nhà khoa học Mỹ đã phát minh ra máy bắt trộm rất hiện đại.

Họ thử nghiệm 30 phút ở Mỹ, máy bắt được 500 tên.

Đem qua Trung Quốc, trong vòng 10 phút máy bắt được 6000 tên.

Cuối cùng là đến VN, các nhà khoa học chờ mãi ko thấy tín hiệu 5, 10, 30 phút, họ đi ra kiểm tra thì… cái máy đã bị trộm mất.

2. Trong 1 cuộc thi, đề ra có 1 qủa bom và 1 chiếc máy bay.

Người Mỹ: đổ đầy xăng vào máy bay, trở quả bom qua Afghanistan và ném vào đầu Binladen

Người Afghanistan: đem cả máy bay đầy xăng và quả bom lao vào lầu 5 góc

VN (2 bác nông dân): đem cắt quả bom ra, lấy thuốc làm fáo còn vỏ thì bán sắt vụn, về phần máy bay được dùng để rải phân.

Vậy là VN được cả giải nobel vì hoà bình và kinh tế.

3. Hôm nay là tròn năm cu Tí được 1 tuổi, cả nhà tổ chức thôi nôi cho cu Tí. Cha cu Tí để lên bàn 3 món: tờ 100.000 đ, cây viết, cây kéo và nói sẽ có 3 trường hợp xảy ra, nếu cu Tí lấy tờ 100.000 đ thì sau này là 1 doanh nhân, nếu lấy cây viết thì trở thành nhà văn, lấy cây kéo thì là thợ may. Cả nhà hôi hộp chờ đợi… Cu Tí vào và lấy cả 3 món chạy ra. Mẹ cu Tí hỏi:

– Vậy là sao anh…

Cha cu tí thẩn thờ nói:

– Trường hợp thứ 4!

Mẹ cu Tí hỏi:

– … Là sao?

Cha cu Tí:

– Là ăn cướp chứ sao.

4. Có một ông thầy chùa nọ, một hôm ông cảm thấy trong người không khoẻ ông đi đến bác sĩ khám bệnh. Bác sĩ bao thầy đây bị bệnh máu nhiễm mỡ. Bác sĩ vừa nói xong sư thầy bỗng kinh hoàng nói lắp ba lắp bắp “Dạ, dạ thưa bác sĩ, tui… tui… đây đâu có có ăn mỡ… mỡ đâu mà bị máu nhiễm mỡ. Bác… bác sĩ làm ơn sửa dùm máu nhiễm dầu ăn đi ạ! Để về sư phụ tui không đuổi tui ra khỏi chùa huhuhu…!


Vova

1.
Cô giáo hôm nay mặc áo mới, trên ngực thêu hoa hồng. Thấy các học sinh chăm chú nhìn, cô giáo rất vui, hỏi: “Thế các em có biết hoa hồng sống bằng gì ko?”
Vova trả lời: “Thưa cô bằng sữa ạ !”
Cô giáo đỏ mặt đuổi Vova ra đứng hành lang.
Thầy hiệu trưởng đi ngang thấy Vova vật vờ ở ấy, hỏi đầu đuôi sự tình rồi nói: “Vova em nhầm rồi, hoa hồng sống bằng phân và nước tiểu”.
Vova lầm bầm: “Em đâu biết rễ nó dài đến thế”.

2.
Trong giờ sinh vật, cô giáo hỏi học sinh:
– Tại sao con cá thờn bơn lại mỏng dẹt vậy?
Vova giơ tay:
– Thưa cô vì nó bị con cá voi hi..ếp!
Cô giáo không kìm chế nổi:
– Biến khỏi lớp học, và nếu không có phụ huynh thì đừng có quay lại lớp. Chúng ta tiếp tục buổi học. Thế còn ai biết, tại sao mắt của con tôm lại to và lồi ra thế không?
Vova đã ra tới cửa:
– Đơn giản là con tôm cũng có mặt ở cạnh đó và trông thấy tất cả.

3.
Giờ học đầu tiên môn hình học lớp 7. Cô giáo vẽ lên bảng 1 cái vòng tròn và đường kính.
– Các em hãy nhìn đây là vòng tròn và đường kính của nó.
Vova:
– Còn theo em, đó là cái mông !
Cô giáo tức quá, chạy đi tìm thầy hiệu trưởng và cùng quay về lớp học:
– Thưa đồng chí hiệu trưởng, Vova là 1 học trò hư và không hiểu gì về hình học ……..
Hiệu trưởng:
– Hỗn láo, hỗn láo quá! Thế ai đã vẽ cái mông lên bảng thế này ?!!!

4.
Vova thi học kỳ. Đây là kỳ thi vấn đáp.
Thầy giáo hỏi :
– Thế cậu có biết trong phòng này có mấy cái đèn không??
Vova nhìn lên trần nhà và đếm:
– Thưa thầy có 4 cái ạ!!!
– Sai rồi, có 5 cái.
Rồi thầy rút trong túi quần ra một cái bóng đèn.
Kỳ thi sau, Vova lại vẫn gặp ông thầy nọ.
– Vẫn câu hỏi trước đấy cậu thử trả lời xem nào!!!
Vova thản nhiên đáp :
– 5 cái ạ!!!
– Cậu lại sai rồi, lần này tôi không mang theo cái bóng đèn nào!!!
– Em mang thưa thầy!!!
Vova rút trong túi quần ra 1 cái bóng đèn!!!!!

5.
Bố của trò Vova bị cô giáo mời đến gặp. Khắp mình dán đầy bông băng, ông vừa lê bước vào đã nghe cô kể tội con mình:
– Bác xem này! Em Vova vẽ con ruồi lên cái đinh trên bàn giáo viên. Tôi đập một nhát, chảy cả máu tay.
– Trời ơi! Thế là còn nhẹ. Cô nhìn cái của tôi xem, đây là hậu quả của việc nó vẽ mẹ nó trên đống thủy tinh đấy.
– Úi chao!

6.
Một hôm cả lớp đi cắm trại, đến tối, khi cả lớp đã ngủ, cô hướng dẫn thấy Vô va mãi cứ trằn trọc, bèn hỏi:
– Vô va, sao em không ngủ?
– Thưa cô, vì ở nhà em hay sờ rốn mẹ mới ngủ được ạ. Vô va trả lời.
Cô sau 1”” suy nghĩ thấy thương Vo va quá bèn bảo:
– Thôi được, cho phép em sờ rốn cô đấy.
Đang đêm, cô thấy nhột quá, bèn bảo:
– Vova, đấy không phải là rốn đâu.
– Dạ thưa cô, đấy cũng không phải là tay đâu ạ.

7.
Vova thường ngồi chung xe bus với Natasa. Một hôm, Vova lấy hết dũng cảm dúi cho Natasa một mẩu giấy, trên đấy viết:
“Tôi rất thích bạn, nếu bạn đồng ý kết bạn với tôi thì hãy đưa lại mẩu giấy này cho tôi, còn nếu không đồng ý thì hãy vứt nó qua cửa sổ”.
Một lúc sau Natasa chuyển lại mẩu giấy cũ, Vova vui mừng mở ra xem, trên giấy viết:
“Không mở được cửa sổ ”

8.
Vào tiết học, cô giáo hỏi cả lớp:
– Đố các em cái gì nhẹ nhất.
Cả lớp nhao nhao, đứa bảo là sợi bông, đứa bảo tờ giấy, nhưng cô giáo đều bảo sai. Lúc đó Vova giơ tay phát biểu. Cô thấy vậy mới bảo:
– Bạn Vova hay nói bậy, cô không cho nói đâu
+ Nhưng em biết cái đó, cô cho em nói đâu
Cô chờ 1 lúc, nhưng ko còn 1 ai khác giơ tay, cô đành phải gọi Vova
– Em nói đi nhưng ko được nói bậy
+ Thưa cô, cái nhẹ nhất là cái “ấy” ạ
Cô giáo đỏ mặt:
– Vova ra góc lớp đứng, quay mặt vào tường
Vova đi ra góc lớp, nhưng vẫn ngoái lại nói:
+ Nhưng em nói đúng, cái ấy chỉ cần thoáng nghĩ về nó là nó có thể ngoi lên mà ko thể nào hạ nó xuống được.
Cô giáo lại đố:
– Bây giờ đố các em cái gì nặng nhất
Cả lớp lại rộn lên nững câu trả lời. Đứa thì bảo cái xe tải, đứa thì bảo quả trái đất, nhưng cô giáo đều bảo sai. Lúc đó Vova quay lại:
+ Cô ơi, em biết đó là cái gì rồi
– Vova trật tự, ko được nói bậy
+ Nhưng em nói đúng, cô cho em nói đi
Cô lại chờ nhưng ko 1 ai giơ tay vì tò mò về câu trả lời của Vova:
– Thôi được, em nói đi nhưng ko được nói bậy đâu
+ Thưa cô, cái nặng nhất vẫn là cái ấy. Bây giờ nó đã hạ xuống, mà hạ xuống rồi thì đố thằng nào nhấc nó lên được .

9.
Natasha, Antô và Vova ngồi nói chuyện
N: Chú tớ là thầy giáo nên ai gặp cũng phải gọi ” thầy ơi ”
A: Chú tớ còn giỏi hơn, chú tớ làm cha sứ, ai gặp cũng phải gọi ” cha ơi ”
V: Kém xa chú tớ, ai gặp chú tớ từ xa cũng phải thốt lên ” chúa ơi ”
N: Chú cậu làm nghề gì.
V: Chú tớ là trùm khủng bố cảm tử.

10.
Vova năm nay 6 tuổi học lớp 1.
Học được một tuần thì Vova chán học không chịu làm bài vở nữa, cô giáo bèn hỏi nguyên nhân tại sao thì Vova nói là tại chương trình học quá thấp so với trình độ của Vova và Vova xin cô cho lên học bậc trung học.
Cô giáo dẫn Vova lên văn phòng ông hiệu trưởng, trình bày đầu đuôi câu chuyện. Ông hiểu trưởng bán tín bán nghi, bàn với cô giáo là ông sẽ hỏi Vova một số câu hỏi về Khoa học còn cô giáo sẽ hỏi Vova về kiến thức tổng quát, nếu Vova trả lời đúng ông sẽ cho Vova lên lớp.
Sau gần 1 tiếng “tra tấn” Vova bằng những câu hỏi về khoa học, câu nào Vova cũng đáp đúng hết, ông hiệu trưởng rất hài lòng và giao cho cô giáo hỏi về kiến thức tổng quát.
– Cô giáo : Con gì càng lớn càng nhỏ?
Ông hiệu trưởng hết hồn
– Vova : Dạ con cua có càng lớn và càng nhỏ.

– Cô giáo : Cái gì trong quần em có mà cô không có?
Ông hiệu trưởng xanh cả mặt.
– Vova : Dạ là 2 cái túi quần.

– Cô giáo : Ở nơi đâu lông của đàn bà quăn nhiều nhất?
Ông hiệu trưởng run lên.
– Vova : Dạ ở Phi Châu.

– Cô giáo : Cái gì cô có ở giữa 2 chân của cô?
Ông hiệu trưởng chết điếng người.
– Vova : Dạ là cái đầu gối.

– Cô giáo : Cái gì trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt?
Ông hiệu trưởng há hóc mồm ra.
– Vova : Dạ là cái lưỡi.

– Cô giáo : Cái gì của cô còn nhỏ khi cô chưa có chồng và rộng lớn ra khi cô lập gia đình?
Ông hiệu trưởng ra dấu không cho Vova trả lời nhưng Vova đáp ngay.
– Vova : Dạ là cái giường ngủ.

– Cô giáo : Cái gì mềm mềm nhưng khi vào tay cô một hồi thì cứng lại?
Ông hiệu trưởng không dám nhìn cô giáo.
– Vova : Dạ là dầu sơn móng tay.

– Cô giáo : Cái gì dài dài như trái chuối, cô cầm một lúc nó chảy nước ra?
Ông hiệu trưởng gần xỉu.
– Vova : Dạ là cây cà lem.

Ông hiệu trưởng đổ mồ hôi hột ra dấu bảo cô giáo đừng hỏi nữa và nói với Vova :
– Thầy cho con lên thẳng đại học vì nãy giờ thầy đáp không trúng được câu nào hết !!!

11.
Vova vào phòng bố mẹ và không gõ cửa, và bắt gặp bố mẹ đang yêu nhau.
“Bố mẹ làm gì thế?” Nó hỏi
“À” – bà mẹ trả lời sau giây phút bối rối – “Mẹ đang ngồi lên bụng bố để cho bụng bố nhỏ bớt đi.”
“Vô ích” – thằng bé lắc đầu – “ngày mai cô hàng xóm lại sang thổi cho nó to lên thôi.”

12.
Lớp học đang yên tĩnh, đây đó vang lên tiếng nói chuyện của lớp bên cạnh. Bỗng có một luồng gió nhẹ hất tung váy cô giáo lên .
Cuộc khẩu cung bắt đầu:
– Misa! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?
– Thưa cô em nhìn thấy bắp chân cô .
– Đuổi học 1 ngày .
– Maika! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?
– Thưa cô em nhìn thấy đầu gối cô
– Đuổi học 1 tuần .
– Sasa! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?
– Thưa cô em nhìn thấy đùi cô .
– Đuổi học 1 tháng
– Vova! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?
Vova xách cặp lên:
– Chào tạm biệt các bạn, hichic, hẹn 1 năm nũa tớ quay lại.

13.
Lớn lên, Vova quyết định không chọn nghề bác sĩ trị rối loạn tình dục nữa mà đi theo nghề… giảng đạo. Buổi đầu tiên đi giảng, Vova hỏi:
– Hỡi các con, các con có biết hôm nay ta giảng gì không?
– Dạ không ạ! – toàn thể các con trả lời.
– Thế nếu các con chưa biết gì cả về cái ta sẽ giảng thì ta giảng cũng vô ích!
Nói đoạn quay ra đi về thẳng.
Ngày hôm sau, Vova lại hỏi tiếp như hôm trước. Toàn thể đồng thanh:
– Có!
– Nếu các con đã biết hết rồi thì ta giảng cũng bằng thừa!
Xong lại đi về tiếp.
Ngày thứ ba, Vova lại hỏi như hai ngày trước. Rút kinh nghiệm, lần này các con chia nhau một nửa trả lời không, một nửa trả lời có.
– Vậy thì những ai đã biết sẽ dạy cho ai chưa biết! – Vova trả lời, và lại cắp đít ra về.
14.
Trong giờ học, cô giáo muốn phát triển trí tưởng tượng và khả năng cảm nhận của học sinh nhỏ tuổi; cô đưa ra mấy câu hỏi như sau:
– Các con hãy nghĩ xem, cái gì màu xám và rất là cứng?
– Bê tông ạ!
Cô giáo:
– Giỏi quá. Nhưng mà nó còn có thể là nhựa đường nữa, thế còn cái gì màu vàng, và ở trên cánh đồng?
– Con bò ạ!
– Đúng rồi! Nhưng còn có thể là đống rơm nữa,
Vova lẩm bẩm, từ phía cuối lớp:
– Đúng là lũ điên!
Cô giáo:
– Em đứng lên ngay, sao em toàn nói bậy bạ thế hả?
Vova:
– Thế em hỏi cô một câu được không?
Cô giáo thận trọng:
– Em thử nói đi!
– Thế cái gì trước khi cô cho vào miệng thì nó cứng, thẳng và khô ráo, còn sau khi ra khỏi miệng thì nó mềm nhũn, cong queo và ướt nhem?
Cô giáo đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng, tiến thẳng đến tát rất kêu vào mặt Vova.
Vova xoa xoa má:
– Đúng rồi! Nhưng nó còn có thể là kẹo cao su nữa!

15.
Vova chạy lai hỏi mẹ
Me ơi, trẻ con có sinh em bé được không?
– Không
Nó liền quay sang nói voi Natasa
– Đấy mà . . tớ đã nói mà cậu cứ lo, mình chơi tiếp trò đó đi.

16.
Vôva đi học về, mặt buồn thiu
Bố hỏi: Vôva, sao buồn thế?
– Con bị điểm 0 môn Văn
– Sao lại bị điểm 0 hả?
– Cô giáo bảo con đặt câu với từ Cô Giáo
– Thế con đặt thế nào?
– Dạ, Cô giáo là con đĩ ạ!
-???
– Nhưng không sao, bố ạ, hôm nay con lại được 5 nghìn. Cô giáo phạt con lên phòng họp giáo viên, úp mặt vào tường. Thầy hiệu trưởng thấy thế liền hỏi con đầu đuôi câu chuyện. Con kể cho thầy, thế là thầy cho con 5 nghìn và bảo con đừng nói với ai.
17.
Cô giáo dẫn học sinh đi tham quan công trường.
Vừa tới nơi thì xảy ra tai nạn: một công nhân rơi từ tầng 4 ngôi nhà mới xây xuống đất.
Sau buổi tham quan cô giáo tập trung học sinh lại để rút ra bài học từ trường hợp trên:
– Theo các em, vì sao chú công nhân bị ngã ?
– Masa giơ tay: thưa cô vì chú công í không tuân thủ quy tắc an toàn lao động a.
– Rất có thể như vậy, ai có ý kiến khác nào ?
– Kôlia: Thưa cô có thể chú ấy bị cảm .
– Cũng không loại trừ khả năng này. Thế còn Vova, em nghĩ sao ?
– Chú ấy ngã vì chửi mẹ em!
– Thế là thế nào? Chú ấy chửi mẹ em khi nào?
– Chú ấy bảo: thằng ôn kia, đ.m mày đừng có rung thang nữa.

18.
Bố của Vova là một bác sĩ …Một hôm đang chơi đùa cùng Natasa ở nhà. Bất thình lình, Natasa mở một cánh cửa tủ và hét lên sợ hãi khi nhìn thấy một bộ xương người.
– Không việc gì cả – Vova nói – Bố tớ cất ở đây lâu rồi.
– Thật không? Tại sao?
– Tớ không rõ… Có thể đấy là bệnh nhân đầu tiên của bố tớ.


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part2

Chương II: Oan gia ngõ hẹp.

Sau ngày đụng độ phải con bé đó, tôi không biết có phải nó độc mồm độc miệng rủa tôi không nữa, mà tôi liên tiếp gặp chuyện bực mình. Nhất là cái chuyện mẹ tôi, bà cứ liên tục càu nhàu tôi chuyện đến giờ này mà vẫn chưa có bạn gái. Nói thật, xung quanh tôi thì không thiếu nhưng khổ nỗi, tôi chỉ mải miết với công việc, hơn nữa tôi biết họ chẳng thể làm vừa ý mẹ tôi đâu. Bà ấy quá kĩ tính.

– Tối mai, con sẽ đi gặp mặt một người. Đó là con gái một bà bạn cũ của mẹ.
– Gặp mặt? Con không có thời gian đâu!
– Sao lại không? Mẹ không cần biết con bận gì, nhưng việc gặp mặt con phải đi. Con nghĩ, mẹ bỏ bao nhiêu thời gian ra để tìm vợ cho con là rảnh lắm à. Mẹ nói rồi đó.

Đấy, tôi quên không nói thêm, ngoài việc kĩ tính ra mẹ tôi còn hơi độc đoán, có lẽ tôi thừa hưởng điều này từ mẹ. Và tất nhiên, tôi phải đi gặp mặt người ta theo sự ép buộc và sắp đặt của mẹ tôi. Đúng 8h tối, tôi có mặt tại khách sạn mà mẹ tôi đã đặt chỗ trước, tay còn phải cầm theo một quyển báo – ám hiệu mà hai bên dùng để tìm ra nhau. Tôi nhìn xung quanh phòng, duy chỉ có một cô gái ngồi đúng bàn mà mẹ tôi đã đặt chỗ trước và đang chúi mũi vào một tờ báo, hình như là hoa học trò thì phải. Tôi đã phải bật cười với ý nghĩ, cô ta lớn thế mà vẫn còn đi đọc tờ báo dành cho tuổi mới lớn thế ư. Và ngay sau đó tôi tìm được câu trả lời.

– Tôi có thể cùng đọc báo với bạn ko? – Đó cũng là ám hiệu mà mẹ tôi dặn phải nói nếu gặp người ta trước.
– Tất nhiên, nếu điều đó làm bạn thấy vui. – Đúng là câu ám hiệu tiếp theo rồi. Tôi khẽ cười vì đã tìm ra người ta dễ dàng, ko mất nhiều thì giờ của tôi. Nhưng ngay sau đó, tôi gần như ko thể cười nổi. Và con bé đó hình như cũng thế. Sau khi nói xong câu ám hiệu và đặt quyển báo xuống, nó tròn xoe mắt nhìn tôi. Một cái nhìn chẳng mấy thiện cảm gì dành cho tôi.
– Ko phải thế chứ! – Tôi chỉ biết thốt lên câu đó.

Con bé nhếch miệng cười khẩy tôi.
– Ko ngờ lại là ông! Thật là có duyên gớm!
Sao tôi ghét cái cách nói chuyện của con bé này thế ko biết. Nó ở trường ko được học cách phải nói chuyện với người lớn tuổi ra sao ư? Tôi thấy khá giận và ko muốn phải lãng phí thời gian quý báu của tôi cho một con bé khó ưa này. Bao nhiêu giấy tờ và dự án đang chờ tôi ở nhà. Nghĩ vậy, tôi toan bước đi thì con nhỏ nhanh chân, rời khỏi bàn, chắn trước mặt tôi.

– Sao chú bỏ đi sớm vậy. Mình vẫn còn chưa nói chuyện mà. – Nó cười đầy vẻ thách thức tôi.
– Tôi nghĩ chúng ta ko cần phải nói chuyện nữa. Dẫu sao thì cũng biết kết quả rồi.
– Chú đừng vội kết luận thế chứ! Biết đâu đấy, chúng ta lại hợp nhau.
– Tôi ko nghĩ thế đâu cô bé ạ!
– Chú ko thử sao biết! – Nói rồi con bé trở lại chỗ ngồi bình thản, hớp một hụp nước lọc ở sẵn trên bàn, con bé lại nói. – Dẫu sao thì cả chú và cháu đều đến đây rồi, ngồi lại nói chuyện coi như là cùng ôn chuyện cũ, bổ sung chuyện mới!

Tôi ko hiểu ý con bé, chuyện cũ thì tôi hiểu nó ám chỉ việc gì nhưng còn bổ sung chuyện mới là sao? Giữa tôi và nó thì có cái quái gì chứ. Nhưng ko hiểu sao tôi cũng quay trở lại bàn. Con bé bình thản lật lật Menu.
– Chú dùng gì?
– Nâu đá.
– Chú có vẻ thích cà phê quá nhỉ! – Nói xong con bé gọi đồ.

Nhìn cái cách nó chọc chọc ngoáy ngoáy cái cốc sinh tố sữa chua làm tôi thấy khó chịu. Chẳng lẽ nó bảo tôi lại chỉ để ngắm cái việc nó đang làm sao.
– Sao chú cứ cau mày nhìn cháu thế? – Tôi giật mình, con bé có mặt ở trên chán nữa à?
– Cháu có nghĩ là cốc sinh tố sẽ ngon hơn thay vì cháu cứ chọc chọc mà ko uống ko?
– Giống như cái lần ở quán cà phê trước ạ? – Nó bắt đầu ôn chuyện cũ rồi đó.
– Lần ấy thì cháu uống ngon lành quá! – Tôi cố ý giễu cợt nó.
– Cũng nhờ ở chú đấy! – Nó ngước mắt lên nhìn tôi. – Chú có thấy bữa nọ mình quá nhỏ mọn ko?

Thật là, cái con nhỏ này nó nói chuyện sao mà khó nghe thế ko biết. Tôi hớp một hụm nâu đá, khẽ nói:
– Còn cháu, có biết phải ăn nói với người lớn tuổi hơn thế nào ko?
– Có! Nhưng chỉ là với những người đáng kính thôi, còn chú, cháu thấy ko cần thiết. – Con nhỏ nói xong, lúc này nó mới hút cốc sinh tố của nó, bình thản như ko cần biết nó vừa mới nói gì. Nói thật, tôi chưa lần nào gặp phải một con nhóc ko biết điều như thế này. Tôi cố gắng mỉm cười và nói:
– Đó cũng là lí do tại sao cháu ko có được chỗ ngồi quen của mình.
– À ra vậy! – Con bé nói mà ko thèm nhìn mặt tôi. Hút một hụm sinh tố nữa, nó đứng dậy, mỉm cười. – Có lẽ một lúc nào đó, chú sẽ thấy hối hận vì buổi nói chuyện ko mấy khôn khéo dành cho cháu bữa nay. À, bữa nay ta mới ôn đc chuyện cũ mà chưa bố sung đc chuyện mới. Chắc sẽ có một dịp khác. Chào chú!

Nói rồi con bé sách cái túi bước ra khỏi khách sạn. Nói thực lúc đấy ngoài thấy khó chịu với con bé ra thì tôi chả hiểu những gì nó nói. Một con nhỏ bày đặt. Tôi nghĩ thế!


Những bức thư tình chân thật .part1

Bức thư tình thứ nhất

Thành phố Mặt Trời – Ngày buồn, tháng nhớ, năm cô đơn, thế kỷ sầu…
Em thương mến!

Hôm nay trời thật đẹp, mây đen kéo đến mây trắng bay đi. Anh ngồi co cẳng viết cho em yêu của mình bức thư tình hay nhất thế kỉ 22. Đầu thư, anh chúc em nhiều calo để em mạnh khoẻ.

Em à! Chỉ mới gặp em thôi mà anh ngỡ như đã quen nhau từ kiếp trước. Xa em vài giây thôi mà ngỡ đã bao năm. Em ơi ,ánh mắt em làm cả miền Nam chìm trong băng giá. Em cất tiếng cười làm cả miền Bắc ngủ quên còn khi những giọt lệ em rơi làm 7 tỉnh miền Trung chìm trong lũ lụt…

Ôi thôi! Quái vật!…. Em à, em đến với anh trong ngày đông băng giá. Em sưởi ấm con tim anh tựa lò vi sóng nướng con mực khô. Mỗi khi anh khát, em là vại bia hơi dịu đi cái khát khủng khiếp của mùa hè…. Ôi em tôi là vô địch…

Thôi, thư đã dài dù chỉ là một chút trái tim anh. Em thấy không? Nếu em yêu anh thì anh nguyện dâng trái tim mình đem nấu cháo cho em bồi bổ. Hàng Việt Nam chất lượng cao đó em…
Yêu em nhiều…


Bức thư tình thứ hai

Gửi người con gái anh yêu!
Hà nội một ngày buồn như con chuồn chuồn, tháng chán như con cá rán, năm đen như con mèo hen.

Em yêu dấu, người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu. Ðêm nay ngồi sửa xe mãi mà chẳng được, ngủ thì chẳng xong, nhìn trăng cao tít mít, anh quyết ngồi cong cẳng viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng của đàn muỗi đang vây quanh anh.

Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm không? Anh ăn không ngon nhưng ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó.

Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa không có nhà phải ở trong biệt thự, không có xe đạp mà phải ngồi xe hơi, không có tiền mà phải xài card.

Anh thì cái gì cũng có chỉ không có mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến cho em tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người hai dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ. Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng, của nhầm là của chung. Em có biết rằng anh yêu em từ khi anh thấy em lon ton như con chó con cùng mấy đứa bạn cùng là lũ quỷ cái đánh 1 thằng bạn nhỏ xíu. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui. Ranh ngôn có câu : “Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào cống và lấp bể, cố làm cũng thành không”.

Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em :” Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng”. Anh đau lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ khỏi, không khỏi ăn tỏi sẽ hết, không hết cho chết là vừa.

Về nhà anh không nuốt trôi cơm cố gắng lắm mới chỉ có 6 bát phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như muối vừng với lạc, như lão Hạc với con chó vàng…

Thôi mệt quá rồi anh đành phanh bút ở đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn.

Hôn em như cún con hôn mèo con!

 

Bức thư tình thứ ba

Em thân mến!

Anh rất hân hạnh thông báo cho em rằng trái tim anh đã thuộc về em kể từ ngày thứ tư, 14/02/2002. Với buổi gặp mặt tổ chức vào ngày hôm ấy lúc 18h, anh xin được tự giới thiệu mình như một người yêu đầy triển vọng.
Chuyện tình của chúng ta sẽ trải qua thời gian thử nghiệm trong vòng 3 tháng, sau đó căn cứ vào sự hòa hợp giữa hai ta mà sẽ được quyết định có kéo dài mãi mãi hay không. Tất nhiên khi kết thúc thời gian thử nghiệm, vẫn sẽ có những khoá huấn luyện tiếp theo và những kế hoạch thẩm định để tiến hành thăng chức người yêu lên bạn đời.

Thời gian đầu, chi phí phát sinh cho cà phê và giải trí sẽ chia đều cho hai ta. Sau này tùy thuộc vào hiệu quả xử sự của em, anh có thể sẽ gánh phần trăm lớn hơn. Tuy nhiên, nếu chi tiêu bằng tài khoản của em thì anh rất sẵn lòng.

Xin em vui lòng trả lời trong vòng 30 ngày kể từ ngày nhận được lá thư này. Bằng không lời tỏ tình này sẽ hết hiệu lực mà không cần thông báo gì thêm và anh sẽ xem xét các ứng cử viên khác.

Anh rất biết ơn nếu em gửi chuyển tiếp bức thư này đến chị gái của em trong trường hợp em không nhận lời.

Xin chân thành cám ơn trước!

Anh của em.

 

Bức thư tình thứ tư

Em!

Đây là câu đầu tiên anh viết dành cho em. Kế đến, anh viết cho em câu thứ hai. Anh muốn nói với em rằng, câu này anh viết đã là câu thứ ba rồi đó!

Em à, em có biết câu em đang đọc đã là câu thứ tư rồi không? Vậy mà anh vẫn không thể bắt đầu câu chuyện ở câu thứ năm này. Anh hy vọng sẽ nói được điều muốn nói với em ở câu thứ sáu, nhưng sao thấy khó mở lời quá, hẹn em ở câu thứ bảy nha. Mà thôi, đợi thư xuống dòng, anh sẽ tâm sự với em được nhiều hơn.

Em ơi, em có biết giờ đã là câu thứ mấy rồi không? Anh dạo này trí nhớ kém quá nên không thể đếm nhiều được. Nếu anh không nhầm thì đã là câu thứ mười rồi. Nếu đúng thế thì khi anh chấm hết câu này cũng là lúc anh chuyển sang câu thứ mười hai rồi đó. Anh dự định sẽ nói điều muốn nói ra ở đây, nhưng cứ sợ em không đủ bình tĩnh, nên anh đành để nó ở câu sau nữa.

Em à! Em vẫn đang đọc bức thư của anh đó chứ? Điều anh muốn nói với em là hãy kiên nhẫn đọc câu kế tiếp. Cũng sắp hết giấy rồi nên anh sẽ nói ngay thôi. Nếu em vẫn tin anh, hãy đọc thêm câu này nữa. Anh không muốn làm mất thêm thời gian của em, nên anh sẽ cho em biết ngay bây giờ. Em à, anh muốn nói là… là… em hãy đọc lại lá thư này và trả lời anh ngay, em nhé!

Rất mong thư của em!


Đàn bà cung Song Tử

Kết hôn với đàn bà cung Song Tử cũng giống với việc bạn lấy 2 vợ vậy. Vì sao ư? Song Tử cũng là những người đa nhân cách.

 

Ở các thời điểm khác nhau, nàng sẽ cho bạn thấy những nét tính cách và nhân cách khác nhau.
Việc quan trọng nhất của bạn là phải “giữ chặt” nàng, vì nàng quá “hiếu động” và rất khó gắn bó với một việc hay một người nào đó. Tâm trí của Song Tử không bao giờ “đứng yên” một chỗ, các ý nghĩ của nàng không bao giờ ngưng nghỉ.

Tuy nhiên, nếu bạn quyết định sống với cô ấy, bạn sẽ thấy cô ấy là người đầy đam mê. Những phụ nữ Song Tử khi còn trẻ không bao giờ muốn bị bó buộc vào một mối quan hệ hay ràng buộc nào đó. Cô ấy có thể yêu những thói quen khó chịu của bạn nhất lúc này, nhưng lúc khác lại quay lại chế nhạo kiểu tóc mới của bạn. Trưởng thành hơn sẽ khiến Song Tử “ổn định” hơn. Tất cả những điều này không có nghĩa là Song Tử thiếu lãng mạn trong tình yêu. Thực tế, lãng mạn là phương tiện giao tiếp tốt nhất với họ.

Các ý tưởng mới không bao giờ cạn trong Song Tử, vì thế sự lãng mạn cũng không bao giờ thiếu trong cuộc sống của họ. Tuy nhiên, sự ràng buộc lại là một thứ hoàn toàn khác.

Một cô gái Song Tử có thể yêu sự thông minh của bạn, nhưng đồng thời cô ấy cũng luôn chú ý đến việc bạn rất thiếu sáng tạo trong nghệ thuật. Nhiều lúc, bạn sẽ phải đau đầu với tính cách phức tạp của nàng.

Với những cử chỉ dù nhỏ thôi nhưng chứa đầy tình cảm, đàn bà Song Tử luôn khơi dậy được sự lãng mạn trong quan hệ của hai bạn. Cô ấy luôn luôn tìm ra những cách mới để thể hiện rằng cô ấy yêu bạn nhường nào, và sẽ luôn tắm tình yêu 2 người bằng sự quyến rũ kỳ lạ. Cô ấy đầy nữ tính, nhưng không bao giờ bám níu vào bạn. Một điều bạn sẽ không bao giờ tìm thấy được ở một cô gái Song Tử là sự đơn điệu và tẻ nhạt.

Song Tử muốn tìm ra những điểm tốt nhất ở tất cả những người đàn ông mình gặp, và muốn một người đàn ông có đủ tất cả mọi phẩm chất đó. Song điều đó là không thể, và cô ấy vẫn cứ sẽ trông đợi một người đàn ông hoàn hảo như vậy.

Cô ấy có thể cùng lúc là bạn tốt nhất, bạn chơi thể thao và là người yêu của bạn. Đàn bà Song Tử có thể để ý một người đàn ông khác thậm chí ngay cả khi đang yêu bạn chân thành. Dễ thay đổi là bản chất của nàng và nàng sẽ phải học cách để kiểm soát được chính mình. Chỉ cần chắc chắn rằng bạn vẫn còn thu hút cô ấy và cô ấy sẽ hết mình vì bạn.

Cô ấy sẽ không bao giờ nghi ngờ bạn và cũng trông chờ một điều tương tự từ phía bạn. Cô ấy luôn luôn tôn trọng góc cá nhân của bạn và cũng mong muốn bạn như vậy. Cô ấy có thể luôn luôn quên nấu ăn cho bạn nhưng bạn sẽ luôn tìm thấy sự thoải mái trong tâm hồn khi nói chuyện với cô ấy. Cô ấy luôn luôn khuyến khích sự sáng tạo và thông minh của bạn.

Song Tử là một người mẹ tuyệt vời luôn tôn trọng cuộc sống riềng tư của những đứa trẻ. Người đàn bà Song Tử luôn là những người chủ nhà xuất sắc, nàng luôn tỏ ra quyến rũ với những người khách bằng sự yêu kiều, tiếp đón nhiệt tình của mình. Cô ấy có thể dễ dàng hòa hợp với mọi người, từ sếp cho tới từng đồng nghiệp trong công ty. Có một người vợ Song Tử, bạn sẽ có cảm giác được ở với một người khác mỗi ngày. Cũng có khi cô ấy thực tế, và cũng có khi mơ mộng. Hãy lắng nghe sự tưởng tưởng của cô ấy, bạn sẽ hiểu điều cô ấy mong muốn. Cô ấy là một người đầy hy vọng, ước mơ và khao khát, và luôn sẵn sàng chia sẻ chúng với bạn. Hãy chắc chắn rằng bạn luôn bên cô ấy khi cô ấy cần.