PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “

Việt phủ Thành Chương

Mới dăm năm trước, không ai có thể tượng tượng rằng trên một quả đồi trọc ở Sóc Sơn, cách trung tâm Hà Nội khoảng hơn 40 km, lại mọc lên một “lâu đài Việt” như vậy.

Viet phu Thanh Chuong Mot nua the ky sau

Một người bạn của tôi khi nhìn thấy Việt Phủ Thành Chương đã thốt lên: “Mình tưởng mình làm được nhiều việc, nhưng đến đây thì thấy rằng mình chưa làm được gì cả”. Đó là Việt Phủ Thành Chương.

Đã có khoảng trăm bài báo viết về nơi này. Truyền hình Việt Nam, truyền hình Hà Nội đã làm phim về Việt Phủ Thành Chương. Truyền hình cáp đã làm xong bộ phim bốn tập về Việt Phủ Thành Chương và một số vấn đề văn hóa liên quan đến Việt Phủ như kiến trúc Việt Phủ, cây trong Việt Phủ, đồ cổ trong Việt Phủ, đời sống trong Việt Phủ và chủ nhân Việt Phủ.

Người ta đã gọi chốn này bằng nhiều tên gọi khác nhau: Phủ Thành Chương, Thành Chương Biệt Phủ, Việt Phủ Thành Chương. Có lẽ cái tên Việt Phủ Thành Chương sẽ là một cái tên gọi lâu dài.

Tôi nói vậy bởi biết đâu một ngày nào đó, dù chủ nhân của nó không muốn, nhưng người ta vẫn có thể gọi một cái tên khác. Ngay bây giờ đã có nhiều người gọi Việt Phủ Thành Chương bằng những cái tên khác nhau theo ý tưởng của họ.

Có người gọi là Cổ Việt Phủ. Có người gọi là Linh Viên. Có người gọi là Vạn Linh Cổ Trại. Nghĩa là mỗi người đến đó đều cảm nhận được một điều gì đó thật sâu xa trong tâm khảm mình.

Đó không phải là một bảo tàng. Không phải một khu triển lãm. Càng không phải một trang trại. Đó là một nơi chứa đựng những gì vừa gần gũi trong không gian, vừa xa xôi trong thời gian, vừa giản dị vừa uy nghiêm, vừa thực vừa ảo.

Đó là một quần thể văn hóa sống động với những ngôi nhà cổ, bàn ghế cổ, giếng nước cổ, ấm trà cổ, cầu ao cổ và cả vạn đồ cổ hòa đồng với con người, với trâu bò, chó gà, cây trái, côn trùng, trăng gió…

Việt Phủ Thành Chương tạo ra cho những ai đặt chân đến đó cảm giác được sống cùng một lúc với hai khoảng thời gian: Hiện tại và Cổ xưa. Bây giờ, họa sỹ Thành Chương lại đang sắp hoàn thành một bảo tàng tranh với kiến trúc của ông thật độc đáo trong khu Việt Phủ này.

Sẽ độc đáo và có thể gây một “tiếng nổ” trong đời sống văn hóa người Việt chúng ta khi tôi nghe ông nói về một bảo tàng đặc biệt trong cái bảo tàng chung kia.

Đó là cái gì ? Chủ nhân đã nói cho tôi nghe và với lời hứa của mình, tôi không tiết lộ một chút gì trong bài viết này. Thời gian sẽ dần dần tiết lộ những bí mật.

Báo chí chắc chắn sẽ viết nhiều về bảo tàng đặc biệt ấy vì ở Việt Nam chưa bao giờ có một bảo tàng như thế. Thực ra tên gọi của công trình đặc biệt ấy không phải là bảo tàng.

Các nhà chuyên môn có thể gọi bằng một cái tên khác. Nhưng tên gọi có gì quan trọng đâu. Nhiều lúc hình thức chỉ là một thói quen ngôn ngữ để người ta hình dung ra nội dung. Thôi, rồi mọi sự sẽ rõ. Tôi chỉ biết nó thật đặc biệt.

Tôi đã đến Việt Phủ Thành Chương hai lần. Một lần tôi đã ngủ lại nơi này. Đó là một đêm với giấc ngủ lạ. Tôi ngủ trên một chiếc sập cổ. Quanh tôi là ánh nến chập chờn với những gương mặt của người xưa và các vị Bồ tát.

Tượng cổ và tượng Phật cổ rất nhiều.Nhiều lúc choàng tỉnh, tôi sợ một nỗi sợ mơ hồ mà lại có phần háo hức, rằng nếu ngủ say quá mà nhỡ một vị Bồ tát thấy tôi liền sai người dẫn tôi đến cõi của Ngài để đánh cho mấy roi vì vài chuyện hư hỏng của tôi, hay để dạy dỗ, mách bảo điều gì đó mà tôi và nhiều người vẫn cứ u u mê mê và cũng có thể để sai mấy việc vặt như quét sân hay đun nước pha trà buổi sớm chẳng hạn.

Trong một lần tỉnh giấc, tôi bước ra lầu và nhìn toàn cảnh Việt Phủ Thành Chương. Một câu hỏi vang lên trong đầu tôi và vẫn vọng mãi đến bây giờ: Một nửa thế kỷ sau, chốn này sẽ như thế nào?

Lúc đó, cả tôi và chủ nhân cái Lâu đài Việt này đã thành người thiên cổ. Mặc dù theo tướng số học, Thành Chương sẽ sống qua tuổi 90. Chốn này sau một nửa thế kỷ nữa sẽ như thế nào?

Thành Chương không trả lời câu hỏi của tôi. Ông im lặng. Khoảng im lặng ấy tưởng chừng đủ cho gió từ những cánh đồng ngoại ô thổi qua cái cổng ngõ Việt Phủ khổng lồ đến một thế kỷ. Có thể ông chưa nghĩ tới câu hỏi này.

Có thể ông chưa thể trả lời và cũng có thể ông lại biến câu trả lời thành một bí mật. Nếu tôi là Thành Chương, tôi sẽ biến Việt Phủ này thành một chốn có nhiều bí mật. Có thể, đôi khi không có bí mật gì lại là một bí mật.

Lúc ấy, năm mươi năm sau này, cây cối trong Việt Phủ Thành Chương hiện nay sẽ thành những cổ thụ. Những đa, những si, những lộc vừng, những hoa sữa, những đại…

Những cái cây lúc ấy sẽ không chỉ là một cái cây đơn thuần mà có thể ứng cảm được buồn vui của con người sống với nó. Lúc đó có khi cây khỏe thì người vui, người buồn thì cây ốm.

Lúc đó, những bức tường, thềm sân, bậc nhà, đường đi lát gạch đã phủ rêu thời gian để có thể nâng gót và in bóng cổ xưa. Những bức tượng và đồ cổ đã đủ thời gian để thu lại hết linh khí của mình và chầm chậm tỏa ra. Người tham quan lúc đó sẽ khác bây giờ.

Họ đến đó không phải để xem họa sỹ Thành Chương xây dựng và vẽ ra sao. Họ đến đó để ngồi xuống bất cứ chỗ nào trong phủ để nhìn lại và nghe lại những gì của trăm năm, của ngàn năm đang từ từ trở về trong tâm hồn họ. Theo tôi, đấy là điều lớn nhất mà Việt Phủ Thành Chương mang lại trong tương lai.

“Thưa họa sỹ, năm chín mươi tuổi có thể ông sẽ bắt đầu viết di chúc để quyết định số phận Việt Phủ Thành Chương, vậy ông sẽ viết như thế nào?”.

Một câu hỏi quá sớm nhưng tôi chắc rằng không phải không có lúc ông đã nghĩ đến cho dù chỉ một giây thoáng qua. Cho dù ông có dăm bảy đứa con, ông cũng không thể chia đứa này thừa kế khu nhà cổ Bắc Ninh, đứa kia thừa kế khu nhà sàn người Mường, đứa khác cái ao sen và hàng trăm ngài chó đá cổ ngoài vườn…

Nếu cứ chia như thế thì cuối cùng Việt Phủ Thành Chương rồi cũng trở lại thuở ban đầu của nó: Quả đồi hoang vu. Sau câu hỏi của tôi, ông lại ngồi im lặng.

Việt Phủ Thành Chương giờ đã thành một địa chỉ văn hóa. Ông không được phép làm Việt Phủ biến mất. Trong một nghĩa nào đó Việt Phủ Thành Chương đã tách khỏi sự độc quyền của chính chủ nhân – họa sỹ Thành Chương. Mà xét thật sâu xa, đó cũng chính là khát vọng của ông.

Ông dựng lên Việt Phủ cũng bởi chính khát vọng đó. Nếu không có khát vọng đó, ông không làm được dù ông nhiều tiền đến đâu. Vì ông không phải là người giàu có nhất Việt Nam về mặt tiền bạc.

Tôi luôn luôn tin rằng một trong những lý do xây dựng Việt Phủ Thành Chương chính là sự phá vỡ nỗi cô đơn của ông. Có thể chính nỗi cô đơn này ông không nhận ra cụ thể hoặc ông cũng như nhiều người chúng ta chối từ sự cô đơn của chính mình.

Ông nổi tiếng. Ông là một người giàu có. Ông không lúc nào hết những việc phải làm. Nhưng ông là kẻ cô đơn. Trong nỗi cô đơn của ông có cả một sự buồn tẻ nào đó.

Từ nỗi cô đơn và buồn tẻ, ông bước lên quả đồi hoang và trở thành một kẻ lao động khổ sai cho chính bản thân mình. Ông không hề hình dung được sức mạnh của sự quyến rũ cái công trình ông xây dựng sau này.

Giờ đây, ai nghe đến Việt Phủ Thành Chương đều muốn đến đó. Ông đã làm cho vùng đồi hoang vu này trở nên sống động và một không khí tâm linh đang từng ngày chiếm ngự nơi đó.

Lúc đầu, tôi nghĩ ông dựng Phủ để thi thoảng trốn phố phường ầm ĩ mà về nơi yên tĩnh của cây lá và những cổ vật. Nhưng dù bây giờ ông có muốn ông cũng không làm được thế.

Người nước trong nước ngoài đến thăm Phủ tấp nập. Vậy thì còn gì yên tĩnh nữa. Họa may chỉ có những đêm khuya hay những ngày mưa. Để được sống trong yên tĩnh đâu phải dễ dàng.

Có người bảo ông đã đày mình bằng việc xây dựng Phủ trên quả đồi hoang giờ lại đày mình bằng tiếp khách. Có người nói ông xây công trình này để khi nào được giá thì bán. Và cũng đã có người đến trả giá để mua.

Trong một giấc mộng, tôi thấy tôi trở về Việt Phủ Thành Chương một nửa thế kỷ sau ( năm 2055). Chốn ấy lúc đó uy nghi và tràn ngập một không khí linh thiêng.

Từ xa tôi thấy một vị thượng sư đang giảng đạo cho các đệ tử. Trên chiếc cổng rêu phong, bên cạnh tấm biển Việt Phủ Thành Chương có một tấm biển khác.

Tôi cầm nến soi lên và đọc thấy dòng chữ: Sóc Sơn Thiền Viện. Cả vùng đồi quanh Việt Phủ Thành Chương (Sóc Sơn Thiền Viện) đã thay đổi quá nhiều.

Những quả đồi phủ kín cây như một khu rừng. Những con đường lát đá gan gà. Hai bên đường là những khóm hoa rực rỡ. Một hồ sen lớn dưới chân đồi đang mùa hoa.

Cả không gian như được ướp bằng hương sen. Chim chóc hót vang trong những lùm cây… Trong những ngôi nhà Việt cổ ngoài những cổ vật có từ ngày khai trương Việt Phủ giờ thêm những giá sách.

Một nửa trong những số sách đó là Kinh Phật và những sách tư liệu cùng sách nghiên cứu về lịch sử Phật giáo Việt Nam và thế giới. Tôi cũng nhìn thấy một người con của họa sỹ Thành Chương đã nghỉ hưu chuyển về Phủ ở để trông coi Việt Phủ.

Khu bảo tàng vẫn như xưa, lưu giữ những tác phẩm tiêu biểu của họa sỹ Thành Chương ở tất cả các thể loại. Còn vợ ông, cô Ngô Hương xinh đẹp lúc đó là một bà già tóc trắng ngồi im lặng trong chiếc ghế nhìn ra những ngọn đồi bên cạnh.

Sau khi tỉnh mộng, tôi cứ băn khoăn mãi không biết có nên kể lại giấc mộng này cho họa sỹ Thành Chương nghe không. Giấc mộng thường cũng chỉ là giấc mộng.

Mà giấc mộng về một ngày của năm mươi năm tới cơ mà. Khoảng thời gian dài ấy làm sao mà chúng ta biết được những gì sẽ đến. Nhưng với riêng tôi thì tôi thích nằm mãi với giấc mộng ấy.

Bởi cho đến lúc này, tôi vẫn giữ quan điểm của tôi là trước khi từ giã cõi trần, họa sỹ Thành Chương nên giao Phủ của mình cho các nhà sư để giữ gìn và biến nơi đó thành nơi đọc sách, suy ngẫm và nghiên cứu Phật giáo.

Nơi đó chỉ có thể với một cái tên: Sóc Sơn Thiền Viện với dòng chữ Việt phủ Thành Chương để trong ngoặc đơn. Nếu không… nơi ấy sẽ trở về thuở ban đầu của nó: Những quả đồi hoang trọc.

Nguyễn Quang Thiều


30 giờ khám phá Hà Nội nghìn năm

Hà Nội quả là rất mới mẻ trong mắt một người đã sống 20 năm ở Sài Gòn như tôi. Có tự đi chơi mới thấy được cái hay của thành phố này, không hời hợt như mình cưỡi ngựa xem hoa trước giờ.

Cảm nhận của tôi sau ba ngày cầm máy là dù phát triển nhanh đến mấy, thủ đô nghìn năm vẫn giữ được nét cổ kính vốn trở thành bản sắc không thể bị lẫn lộn của vùng đất này. Tôi như “sống chậm” lại những ngày ở thủ đô thân yêu, dù mệt nhưng tôi rất vui vì bên cạnh luôn có những người bạn cộng sự Hà Nội hết mình hỗ trợ tôi trong suốt quá trình chụp ảnh.

Con người ở đây rất thân thiện, nhiệt tình, khi tôi và các cộng sự đến liên hệ để “mượn” ban công hoặc sân thượng nhà để chụp ảnh, họ không ngần ngại, còn tạo điều kiện tốt nhất để tôi tác nghiệp. Ngoài ra, họ cũng dành thời gian giới thiệu để tôi hiểu rõ hơn về những địa điểm đó. Qua đó có thể thấy được sự tự hào của người Hà Nội về mảnh đất thân yêu.

Trước khi ra Hà Nội, tôi đã chụp Sài Gòn khá nhiều. Nhưng thực tế là không thể mang y nguyên cách chụp Sài Gòn để chụp lại Hà Nội, vì ở Sài Gòn, hễ cứ leo lên cao là dễ có góc đẹp, còn ở Hà Nội vì không gian chật hẹp, cao ốc lại không tập trung như khu quận 1 ở Sài Gòn. Nên có rất nhiều shot trong clip Time lapse là tôi chụp cận cảnh phố cổ, hoặc chụp từ sát mặt đất và ít lấy đường chân trời.

Do quỹ thời gian có hạn, nên những gì tôi thu hoạch được trong lần Bắc tiến này mới chỉ là một phần nhỏ, Hà Nội vẫn còn rất nhiều vẻ đẹp tiềm ẩn chờ khám phá. Hẹn lần kế tiếp tôi sẽ quay lại để ngắm thành phố ngày càng quyến rũ hơn.

Một phần con đường gốm sứ ở cầu Chương Dương, chụp từ ks Golden Spring.

Một phần con đường gốm sứ ở cầu Chương Dương, chụp từ khách sạn Golden Spring.

Hồ Gươm và quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, chụp từ City View cafe

Hồ Gươm và quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, chụp từ City View cafe.

Hồ Gươm và quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, chụp từ City View cafe.

Hồ Gươm và quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, chụp từ City View cafe.

Chợ Đồng Xuân.

Chợ Đồng Xuân.

Tòa nhà cao nhất Việt Nam tính đến thời điểm hiện tại, chụp từ CEO Building.

Tòa nhà cao nhất Việt Nam tính đến thời điểm hiện tại, chụp từ CEO Building.

Khu đô thị The Garden, chụp từ CEO Building.

Khu đô thị The Garden, chụp từ CEO Building.

Chạng vạng trên Hồ Tây, chụp từ ks Sofitel.

Chạng vạng trên Hồ Tây, chụp từ ks Sofitel.

Đại lộ Thăng Long, hướng đi Hà Tây, chụp từ Viglacera Building.

Đại lộ Thăng Long, hướng đi Hà Tây, chụp từ Viglacera Building.

Trung tâm Hội nghị quốc gia, chụp từ Viglacera Building.

Trung tâm Hội nghị quốc gia, chụp từ Viglacera Building.

Bùng binh đẹp nhất Hà Nội, chụp từ Viglacera Building.

Bùng binh đẹp nhất Hà Nội, chụp từ Viglacera Building.

Hà Nội tấp nập về đêm, chụp từ ks Daewoo.

Hà Nội tấp nập về đêm, chụp từ khách sạn Daewoo.

Hà Nội tấp nập về đêm, chụp từ Vietcombank Tower.

Hà Nội tấp nập về đêm, chụp từ Vietcombank Tower.

Trái tim của thành phố, chụp từ City View cafe.

‘Trái tim’ của thành phố, chụp từ City View cafe.

Nhà Hát Lớn cổ kính, chụp từ My Way cafe.

Nhà Hát Lớn cổ kính, chụp từ My Way cafe.

Nguyễn Thế Dương


Hủ tiếu Nam Vang Sài Gòn ở Hà Nội

Cũng như phở, bún của người Bắc, hủ tiếu ngon trước hết nhờ nước dùng.

Nước dùng của cần ngọt tự nhiên, nhất định không phải vị ngọt của bột ngọt hay đường, nó đâm ra lợ, mất ngon.

Nước dùng của hủ tiếu phải được làm từ nước ninh xương heo. Thường thì người ta chuộng xương ống hơn, bởi như vậy mới có được nồi nước dùng vừa trong vừa ngọt.
Nhưng xương không chỉ là nguyên liệu chính. Mỗi hàng quán đều có cách riêng cho nồi nước dùng của mình có vị ngọt tự nhiên và đặc biệt. Có hàng thêm tôm khô, loại tôm nhỏ, vừa đảm bảo tính kinh tế mà nước dùng vẫn mau ngọt. Nhưng đặc biệt hơn cả, là cho vào nước dùng vài con khô mực, xé nhỏ. Loại nguyên liệu này giúp cho nước dùng ngon tuyệt, nhưng phải có bí quyết để nước dùng không bị tanh. Kỹ càng hơn, người ta cho tôm, mực vào cái túi nhỏ để khi múc nước dùng cho khách, tôm và mực không bị lẫn vào tô hủ tiếu.
Muốn nước dùng ngon thì phải được kết hợp từ nhiều vị ngọt như thế, bởi vị này sẽ bổ sung cho vị kia. Nhưng vị ngon của miếng gan luộc chín hồng, của thịt xào và tôm thì vị khách nào cũng nhận ra. Và dĩ nhiên, quán nào ngon mới đắt khách. Những nguyên liệu này thực ra không mấy bó buộc mà có sự biến tấu đa dạng ở tô hủ tiếu. Có nơi cho thêm vài lát thịt xá xíu đỏ hồng, có nơi lại thêm tim hay bầu dục, có nơi lại cho vào tô hủ tiếu với bò kho. Ai ăn quen vị nào thường ghé hàng nơi ấy. Nếu thích ăn đủ vị thì yêu cầu, không thích món nào thì cũng cứ dặn dò, quán ít khi sai sót, dù những quán ngon luôn nườm nượp khách suốt ngày.

Một yếu tố không thể thiếu của món hủ tiếu là đĩa rau ăn kèm. Đĩa rau gồm có lá hẹ, rau cần tây xanh mướt cắt khúc, giá đỗ trắng ngần, cùng vài lát ớt đỏ tươi, thêm 1 miếng chanh để vắt vào bát hủ tiếu nóng hổi.

Hủ tiếu Nam Vang có hai cách dùng: hoặc chan ngập nước dùng, hoặc dùng hủ tiếu khô và có bát nước dùng để riêng. Khách đến quán, nếu không có yêu cầu đặc biệt nào khác thường chỉ được chủ quán hỏi: “Khô hay nước?” Những quán đông, người bán hàng thoăn thoắt đôi tay, vừa gắp hủ tiếu vừa chan nước.
Phía trên lớp hủ tiếu dai mềm là thịt băm xào chín thơm lừng, miếng gan luộc chín tới trắng hồng, những con tôm đỏ au, lá hẹ và cần tây xanh mướt, rau giá trắng ngần và thêm vào đó là tỏi chiên vàng giòn thơm nức cánh mũi.
Khách ăn thường hay tự gia giảm nước dùng theo ý mình, thường là nhất định phải có chút tương ớt hay ớt tươi dù là hủ tiếu khô hay nước. Nếu dùng hủ tiếu nước thì phải vắt vào chút chanh tươi hoặc cho thêm tỏi ngâm dấm, thêm ớt tươi xắt lát mỏng để món ăn quyến rũ hơn. Dĩ nhiên không thể quên ngắt khúc rau cho vào bát.
Còn nếu dùng hủ tiếu khô, khách sẽ trộn đều cùng chút nước tương hoặc tương ớt, ăn một miếng hủ tiếu lại húp một miếng nước dùng nóng hổi. Gan béo bùi, thịt băm béo ngậy, tôm ngọt lừ, cần tây thơm lưng…Nguyên liệu dù rất nhiều nhưng hòa hợp nhịp nhàng nên người ăn cảm nhận được vị ngon tinh túy của từng loại thực phẩm.

Hủ tiếu rất được ưa chuộng tại Sài Gòn nhưng ở Hà Nội thì chưa được nhiều người biết tới và cũng chưa có nhiều hàng quán bán món ăn tuyệt vời này. Chúng tôi xin giới thiệu 1 địa chỉ: quán Nem N Nem phục vụ các món hủ tiếu Nam Vang, hủ tiếu bò kho và hủ tiếu xá xíu trong thực đơn của mình. Món hủ tiếu tại đây với sợi hủ tiếu dai được đặt từ Long Thành, Đồng Nai và chuyển ra Hà Nội, được nấu theo kiểu truyền thống nhằm giữ được cái hồn tinh túy nhất của món ăn Sài Thành với sự chăm chút tỉ mỉ của người đầu bếp. Nem N Nem phục vụ món ăn đặc sắc này với giá ưu đãi: 30.000đ/bát.

Địa chỉ: Nhà hàng Nem N Nem, 43 Mai Hắc Đế, Hai Bà Trưng, Hà Nội. ĐT: 04.39433152


5 quán món trộn ngon nhất Hà Nội

Với người Hà thành, món trộn bao giờ cũng được ưu tiên hàng đầu cho những buổi chiều đói lòng. Cùng điểm mặt 5 quán bán đồ trộn thơm ngon bậc nhất đất Thủ đô.

1. Bánh đa trộn “cực chất” phố Phan Huy Ích

Nhắc đến món bánh đa trộn thì nhất tiệm bánh đa cua bể Hải Phòng ở phố Phan Huy Ích là “đỉnh” nhất. Đỉnh cả về cả chất lượng, độ thơm ngon, sự mới lạ lẫn không gian sạch sẽ, và tất nhiên, giá cả cũng phải hơn chút xíu.

Với người Hà Nội sành ăn thì “đắt sắt ra miếng”. Bát bánh đa ở đây với tôm sú to thơm béo, ruốc cua nhỏ bùi bùi, cộng thêm bát nước dùng ngọt thanh được chế biến đặc biệt từ nước luộc tôm,… hoàn toàn đáng đồng tiền bát gạo. Chính vì thế, cái giá 35.000-40.000 đồng tưởng như quá đắt đỏ so với một món quà vặt cũng chẳng khiến quán bớt đông khách. Nếu không tin, bạn cứ ghé qua đây vào các giờ cao điểm như 12h trưa hay tầm 5-6h chiều, bạn sẽ thẩm định được điều này.

Địa chỉ: 29 Phan Huy Ích và 28 Trấn Vũ, Hà Nội.

2. Miến trộn Thái Lan lạ miệng phố Nguyễn Biểu

Đây thực chất là một quán phở bò gia truyền lâu năm. Nhưng thời gian gần đây, để tạo điểm nhấn khác lạ cho quán, cô chủ đã quyết định du nhập thêm món miến trộn Thái Lan. Và thật không ngờ, món ăn này đã thành công ngoài sức tưởng tượng, lại trở thành món “đinh” của tiệm.

Không đơn điệu là hòa chung xì dầu hay nước mắm chua ngọt như các món trộn khác, miến trộn Thái Lan ở đây được đánh giá cao nhờ đem tới thứ hương vị hoàn toàn mới lạ, khác biệt. Đó là mùi dầu vừng thơm phức, vị chua chua cay cay đặc trưng của Thái Lan, hương thơm từ hành tây với xả băm nhỏ, cùng một thứ gia giảm sáng tạo đặc biệt – bí quyết mà chỉ cô chủ quán mới nắm giữ. Tất cả kết hợp với nhau, tạo nên món miến trộn vừa thơm ngon vừa cực kì lạ miệng.

Miến trộn Thái Lan có giá 30.000 đồng/bát.

Địa chỉ: 23 Nguyễn Biểu, Ba Đình, Hà Nội.

3. Phở gà trộn cực ngon phố Lãn Ông

Được xếp vào một trong các hàng phở gà ngon nhất khu phố cổ, quán phở gà vỉa hè ở phố Lãn Ông hầu như tối nào cũng đông nghịt khách. Ở đây không chỉ có gà ngon, nước dùng đậm đà mà còn mang tới cho thực khách những khúc biến tấu tuyệt vời của phở và gà. Một trong số đó là phở gà trộn.

Phở gà trộn đơn giản chỉ là bánh phở trần lên, cho thịt gà vào, thêm chút hành phi, lạc cùng với đu đủ dầm thái sợi, sau đó trộn đều với thứ nước chua chua ngọt ngọt có cả mỡ gà béo ngậy. Chỉ một vài sự sáng tạo nhỏ thôi cũng đã làm cho món phở gà quen thuộc trở nên ngon miệng và thú vị hơn rất nhiều. Vào những hôm buổi chiều đói bụng, hoặc những ngày hè oi nóng gây cảm giác chán ăn thì phở gà trộn đích thị là món sẽ khiến bạn cảm thấy hài lòng hơn cả.

Tuy thuộc khu phố cổ nổi tiếng “chặt chém” nhưng hiện nay, phở gà trộn Lãn Ông so với nhiều nơi giá khá rẻ, đầy đặn, nhiều thịt lại là gà loại một, vừa giòn vừa thơm ngon mà chỉ 25.000 đồng/bát.

Địa chỉ: 65 Lãn Ông, Hoàn Kiếm, Hà Nội.

4. Bún bò trộn lâu năm phố Trần Quốc Toản

Bây là món bún bò Nam bộ rất phổ biến của người miền trong. Nhưng ở Hà Nội cũng chỉ có một vài tiệm chuyên bán món ăn này. Trong số đó phải kể đến tiệm bún bò ở 47 Trần Quốc Toản.

Cách đây 5-7 năm, quán bún bò Nam Bộ phố Trần Quốc Toản từng là một trong những địa chỉ “thơm ngon bổ rẻ” được teen ưa thích. Hồi đó, mỗi bát bún rất ngon miệng mà chỉ có giá 6.000-7.000 đồng. Song thời buổi lạm phát, mức giá ấy đã là dĩ vãng, nay nó vẫn chẳng hề đầy đặn hơn nhưng lại tăng gấp 5 lần là 30.000 đồng/bát. Tuy nhiên, vì đã thành “thương hiệu” nên quán vẫn khá đông khách.

Bún bò ở đây có ưu điểm là rất mát, thưởng thức vào mùa hè hay mùa đông đều hợp lí. Bún nguội nhưng thịt bò luôn nóng hổi, vì chỉ khi khách đến “order”, nhân viên mới bắc chảo lên, xào thịt bò xèo xèo, thơm phức. Nước xào đậm đà, đi kèm với nước mắm chua chua ngọt ngọt, giá đỗ, lạc, hành phi khiến món ăn vừa thơm ngọt vừa thú vị. Đặc biệt, thưởng thức bún bò bạn phải ăn thật nhiều rau sống như xà lách, tía tô, mùi… Có thế, mới cảm nhận hết được vị ngon mát của bún bò Nam bộ.

Địa chỉ: 47 phố Trần Quốc Toản, Hà Nội.

5. Mỳ chua ngọt Hàn Quốc mới mẻ phố Nguyễn Hữu Huân

Nếu so sánh với các món trộn trên thì quả nhiên mỳ chua ngọt Hàn Quốc khác biệt hơn hẳn, từ hương vị cho đến nguyên liệu và cách chế biến có lẽ đều cầu kì hơn. Ngoài những thứ quen thuộc như hành phi, lạc, giá đỗ, dưa chuột… thì còn có tỏi chiên giòn tan, thơm phức; có gan rán thái mỏng bùi bùi; có thịt xá xíu vừa mềm vừa đậm.

Và đặc biệt, khoai lang chiên vàng ươm thái sợi, cùng thịt gà, thịt bò tẩm ướp phơi khô sẽ là những thứ hoàn toàn mới mẻ với bạn. Tất cả hòa trộn cùng loại mì sợi to dai, kết hợp với thứ nước sốt rất đặc trưng vị Hàn Quốc là chua chua, ngọt ngọt, cay cay, tạo nên một món mì đạt đủ 3 tiêu chuẩn: thơm, đậm đà và mới lạ.

Mỳ chua ngọt Hàn Quốc có giá 30.000 đồng/đĩa.

Địa chỉ: 77 Nguyễn Hữu Huân, Hoàn Kiếm, Hà Nội.


Hiệu sửa máy ảnh “cổ nhất” Hà Thành

Giữa không gian tấp nập của phố phường Hà Nội, có một hiệu sửa máy ảnh “cổ” khiêm nhường nằm nép mình trong con phố nhỏ Phùng Khắc Khoan. Ít ai biết rằng, cái hiệu sửa máy ảnh ấy đã có tuổi đời hàng thế kỷ và chủ nhân của nó là một người Hà Nội, yêu Hà Nội đến vô cùng.
hieu_sua_may_anh
Lần theo từng bậc cầu thang gỗ dốc đứng, khó khăn lắm tôi mới leo lên gác 2 của căn nhà. Ông Phượng, chủ nhân của ngôi nhà và cũng là thợ sửa máy ảnh lâu năm nhìn tôi cười hiền: “Ai đến đây lần đầu cũng thấy lạ lẫm thế, nhà cổ mà, nếu không quen, chắc không dám leo lên cầu thang nữa…”. Với giọng trầm ấm, lối trò chuyện rất duyên, ông Phượng kể cho tôi nghe về cái nghiệp sửa máy ảnh của mình.
Tính đến nay, gia đình ông đã có 4 đời sửa máy ảnh. Từ khi còn niên thiếu, ông đã quen với việc ngồi cạnh giúp bố nhặt những chiếc ốc vương vãi trên sàn. Nghề đã ngấm vào ông lúc nào không hay. Sau những ngày tháng chăm chú ngồi cạnh bố quan sát, năm 18 tuổi ông đã có thể tự tháo lắp và sửa chữa hoàn thiện một cái máy ảnh trong vòng nửa tiếng.
hieu_sua_may_anh_1
Cho đến tận bây giờ, ông không thể nhớ nổi mình đã từng sửa bao nhiêu máy cho bao nhiêu hành khách từ khắp miền Bắc, Trung, Nam, thậm chí có nhiều khách là người nước ngoài. Ông tâm sự, những năm 60 của thế kỷ 20, khi chiếc máy ảnh còn xa lạ với nhiều người dân, ông Phượng đã nhận sửa chữa rất nhiều máy ảnh, trong đó phần lớn là máy ảnh cổ, máy ảnh cơ quan trong của các cơ quan báo chí, an ninh, tình báo… Ngày đó, ông đã từng bỏ bữa trưa, quên ăn bữa tối để sửa cho bằng được những chiếc máy ảnh của anh em phóng viên, bè bạn ngay trong hầm trú ẩn. Với đồ nghề đơn giản: tuốc-nơ-vít, bút thử điện, đồng hồ điện, ông Phượng cùng những thành viên thuộc các thế hệ khác nhau trong gia đình mình đã làm nghề sửa chữa này suốt gần một thế kỷ qua. Ông bảo rằng: “Giản dị thế thôi, quan trọng là phải cẩn thận. Bên cạnh đó, muốn sửa được chiếc máy ảnh tốt, trước hết tôi phải rèn luyện tính kiên trì, tỉ mỉ và tinh thần ham học hỏi không ngừng sáng tạo. Bốn đời nhà tôi làm nghề sửa máy ảnh đều truyền lại cho con cháu điều cơ bản ấy ”. Cái nghề này cũng khá nguy hiểm, đèn flash có điện cao áp 350V, máy có điện áp 6V. Nếu không cẩn thận, điện ở đèn truyền sang người cũng làm ngã ngửa ra, hoặc phóng sang máy làm hỏng ngay lập tức. Trước khi sửa, phải kiểm tra, khử hết điện trong máy rồi mới làm gì thì làm. Ông Phượng tâm sự: “sửa máy ảnh uy tín mấy đời nhưng chúng tôi cũng vẫn phải bó tay trước ba tình huống: khi không có linh kiện thay thế, khi chiếc máy bị thợ trước hoặc chủ máy phá nát rồi hoặc giá sửa chữa cao quá 50% giá trị của chiếc máy. Chúng tôi lao động chân chính nên không tham của khách hàng”. Dù gắn bó với máy ảnh phim trong nhiều thập kỷ, nhưng bản thân ông Phượng cũng đã trở thành chuyên gia trong việc xử lý các loại máy ảnh số. “ Sửa chữa máy ảnh số thậm chí còn dễ hơn máy ảnh phim, vì các linh kiện thay thế có thể tìm kiếm dễ dàng. Còn máy phim nhiều khi không tìm được linh kiện thì đành chịu”.
“Là nghề cha truyền con nối nên tôi cũng cố gắng để các con mình theo nghiệp, không để thất truyền” – ông Phượng nói. Để con tiếp quản nghề gia truyền, ông Phượng đã nhìn xa trông rộng, hướng cho hai cậu con trai phải học thật tốt điện tử, vi tính và tiếng Anh. Anh Long con trai ông Phượng vui vẻ bảo: “ Đó là điều kiện của bố tôi để chúng tôi được theo nghề đấy. Trải qua 4 thế hệ sửa chữa máy ảnh, song điều đáng tự hào của gia đình là đều tự mày mò học nghề mà không hề qua trường lớp”. Mà quả thật, không tự hào sao được bởi đâu phải gia đình nào cũng có “bản sắc” như vậy!.
Trò chuyện thêm với ông Phượng, mới thấy, ông yêu nghề biết nhường nào. Ông bảo, khách đến đây đủ loại, chuyên nghiệp có, nghiệp dư có, Tây, ta đều có. Quan trọng nhất với người làm nghề này là chữ Tâm và phải rèn được tính tỷ mỉ, cẩn thận. “Mấy đời nhà tôi làm nghề sửa máy ảnh đều tâm niệm điều đó. Giờ đây, thời đại kỹ thuật số, khách hàng cũng đông hơn, rất nhiều người thợ không có Tâm, phá nát máy, thậm chí lấy giá cao hơn rất nhiều giá trị của chiếc máy. Nhưng với chúng tôi, uy tín được coi làm đầu”. Cũng có lẽ vì thế mà chẳng cần đến biển hiệu hay những lời quảng cáo màu mè, căn gác nhỏ nhà ông vẫn luôn được người ta “rỉ tai” nhau và tìm đến. Gắn bó với nghề nhiều năm, bản thân ông Phượng hiểu rõ, dù ở thời nào, máy phim hay máy kỹ thuật số, người thợ đều phải kiên trì, không ngừng học hỏi. Cũng bởi vậy, ông hướng cho các con ông học giỏi ngoại ngữ và điện tử. Giờ đây, các con ông đều là thợ giỏi, được rất nhiều người biết đến trên các diễn đàn nhiếp ảnh.
Gần 70 tuổi, có 50 năm trong nghề sửa chữa máy ảnh, với vô số những kỷ niệm vui buồn nhưng ông Phượng luôn cho rằng, yêu nghề và say nghề là yếu tố đầu tiên để sống được với nghề sửa chữa máy ảnh. Cứ nhìn cái cách ông tư vấn cho khách hàng thì biết. Mỗi khi có ai đó đến sửa máy, ông đều tư vấn tỷ mỷ cho họ cách sử dụng, cách bảo quản để máy được bền… Và cũng bởi lòng yêu nghề của ông mà cái căn gác chỉ vẻn vẹn chừng 20m2 ấy luôn là địa chỉ tin cậy của dân phó nháy Hà Thành suốt gần một thế kỷ qua.
Nghề sửa máy ảnh ở ngôi nhà số 15 Phùng Khắc Khoan có từ cách đây một thế kỷ. Công việc tại đây luôn quá tải bởi nhu cầu của người chơi ảnh không ngừng tăng.


Kiên trì và cẩn thận là hai nguyên tắc vàng của người thợ sửa chữa máy ảnh.


Hàng chục chiếc hộp phân loại những linh kiện máy ảnh khác nhau như lò xo nén, đo sáng, bộ nhại, bòng đèn flash, vi mạch điện tử… 


Các máy cơ khí như máy khoan, tiện, mài, hàn… cũng được sử dụng cho việc sửa chữa máy ảnh.


Một chiếc ống kính với những thấu kính bị mốc đang nằm trên “bàn mổ”.


Với mỗi người chơi ảnh, việc phải đem chiếc ống kính của mình đi lau vì bụi, mốc hầu như là không tránh khỏi.


Chiếc ống kính mốc này sẽ đẹp long lanh khi qua bàn tay của người thợ.

Ông Nguyễn văn Phượng đang căn chỉnh thước đo nét của ống kính. 


Bệnh thường gặp nhất với máy ảnh số là hỏng cửa trập, anh Nguyễn Ngọc Cường cho biết:

Không bị mai một như nhiều nghề gia truyền khác, nghề sửa chữa máy thích ứng tốt với thời đại số.


Vodka

I. Vodka là loại rượu chưng cất, trong, thường là không màu (trừ phi pha thêm hương liệu) và có độ cồn tương đối cao từ 35% đến 50%.

Nguyên liệu để sản xuất vodka thường là khoai tây, hoặc một số loại ngũ cốc, lên men.

II. Lịch sử

Nghe qua cái tên Vodka, hầu hết chúng ta sẽ liên tưởng đó là 1 cái gì xuất thân từ Nga (Liên Xô cũ) và các vùng Đông Âu lân cận. Đúng như vậy, Vodka là 1 trong 8 nhóm rượu mạnh được công nhận của thế giới, sản xuất đầu tiên tại Liên Xô và Ba Lan vào đầu thế kỷ XII.

Vodka nguyên là thứ rượu có nguồn gốc từ một số nước Đông Âu nhất là Nga, Ba Lan và Litva. Nó cũng có truyền thống lâu đời ở Bắc Âu. Các khu vực này thường được gọi là vùng Vodka (Vodka Belt) không chỉ vì Vodka có nguồn gốc ở đây mà còn vì đây là nơi sản xuất và tiêu thụ vodka nhiều nhất thế giới. Ở Nga có hẳn một bảo tàng về vodka.

Vodka được sản xuất ở Nga từ thế kỷ 12, ngay tên gọi của nó cũng có nghĩa là rượu mạnh, từ vodka theo tiếng Nga nghĩa là “ít nước” mà nhiều cồn. Vodka du nhập đến nhiều nước khác vào thời kỳ một số người Nga di tản ra nước ngoài để tránh bị khủng bố vì chống đối Nga Hoàng. Ban đầu Vodka vốn là thức uống của những người nông dân dùng để giữ ấm cơ thể trong mùa đông giá rét ở nước Nga. Nhưng dần dần, nó đã được mọi người dân ưa chuộng và trở thành loại thức uống phổ biến.

Nguyên liệu để sản xuất Vodka thường là khoai tây, hoặc một số loại ngũ cốc (lúa mạch đen, tiểu mạch) lên men. Vodka từ khoai tây thì có vị hơi chát hơn và ko dịu như Vodka lúa mạch. Rượu Vodka có độ cồn khá cao từ 35% đến 50%

Đến cuối thế kỷ 19, Vodka Nga được đưa vào sản xuất công nghiệp và trở thành một ngành kinh tế phát triển mạnh. Vào thời kỳ này đã xuất hiện một số thương hiệu rượu Vodka nổi tiếng nhờ những bí quyết nấu rượu gia truyền riêng. Có thể kể ra một vài thương hiệu tiêu biểu như Smirnoff, Surtov, Elixeev… Ngày xưa, người ta cất rượu Vodka bằng nước lấy từ sông Moscow. Hiện nay, vì nước sông đã bị ô nhiễm nên các nhà máy rượu lấy nước mạch từ lòng đất, cũng có khi lấy nguồn nước tự nhiên từ các dòng sông băng ở Nga.

Người Pháp thì vỗ ngực xưng tên với Brandy, trong khi Vodka là niềm tự hào của người Nga. Tuy nhiên, không được thiên nhiên đặc ân như Pháp với giống nho đặc sắc vùng Cognac hay Armagnac, các cường quốc về Vodka giờ đây không chỉ có Nga mà còn có Mỹ, Thụy Điển, . . .

Theo truyền thống, vodka thường được uống xuông, nhất là Đông Âu và Bắc Âu. Song ở nhiều nơi khác trên thế giới, nó có thể được thưởng thức dưới hình thức cocktail, làm rượu thuốc, v.v…

Tên gọi vodka còn thường được dùng để chỉ một số loại rượu khác có những đặc điểm chung với voda về hình thức và cách sản xuất. Vodka tiếng Nga là Водка, bắt nguồn từ Вода nghĩa là “nước nhỏ”.

Rượu shōchū của Nhật Bản thường được gọi không chính thức là “vodka Nhật”. Rượu baijiu của Trung Quốc thường được gọi không chính thức là “vodka Tàu”.

Có 1 sự thật ở Nga, hầu như không ai không uống Vodka. Lý giải cho nguyên nhân trên: đất nước này lạnh giá quanh năm, rượu Vodka được xem là thức uống hàng ngày để giảm cái lạnh. Món khoái khẩu nhất của người Nga và các nước Đông Âu là ăn trứng cá muối cùng uống với Vodka ướp lạnh.

Có độ cồn trung bình 40, Vodka được chưng cất từ nguồn nguyên liệu khá phong phú: lúa mì, bắp, khoai tây, củ cải đường,. . . Có nhiều người thắc mắc, các loại rượu nổi tiếng của Việt Nam như Đế Gò Đen, Hương Nếp Vàng, Bàu Đá, . . sao không nghe nhắc tới trong chuyên ngành về rượu. Xin thưa, rượu Việt Nam không có tên trên bản đồ hàng trăm loại rượu trên thế giới. Nếu phải xếp nhóm cho các loại rượu từ gạo, nếp của Việt Nam, có thể xem Vodka là nhóm gần nhất.

III. Sản xuất

Nước qua giai đoạn xử lý trước theo công nghệ bí truyền riêng của từng nhà máy cho đến khi các khoáng chất đạt đến hàm lượng đặc biệt. Rồi nước lại được xử lý lại lần nữa trước khi lọc để tạo ra một loại nước đặc biệt, làm cho Vodka Nga có mùi vị đặc trưng, không lẫn vào đâu được. Điều làm cho Vodka Nga có tính chất khác biệt so với các loại rượu trắng của các nước khác là độ tinh khiết của rượu, mà đến cuối thế kỷ 18 người Nga đã đạt được bằng phương pháp lọc rượu nhiều lần. Dĩ nhiên, việc lọc nhiều lần làm cho giá thành rượu tăng lên.

Nấu rượu Vodka truyền thống gồm những công đoạn sau: đầu tiên là nghiền mịn nguyên liệu, đun sôi với nước nóng để tinh bột chuyển thành đường Glucô, tiếp đến là lên men để đường Glucô chuyển thành cồn (alcohol), lúc này nồng độ rượu mới chỉ đạt 6%-7%. Sau đó phải chưng cất nhiều lần để tăng nồng độ cồn trong rượu. Khác với nhiều loại rượu mạnh khác, trong sản xuất Vodka không có công đoạn ủ cuối cùng, thay vào đó là công đoạn lọc tỉ mỉ. Đây là công đoạn quan trọng nhất, vì qua công đoạn này các chất mùi và các chất hữu cơ lên men khác được lọc hết, tạo nên một chất lỏng trong suốt, tinh khiết, vị cay nồng…

IV. Các loại Vodka

Vodka phân làm 2 loại:

  • Vodka đơn (clear Vodka)
  • Vodka mùi (flavoured Vodka)

Vodka là loại rượu trong suốt, không màu, riêng Vodka đơn thì không cả mùi vị (khi uống, chúng ta chỉ cảm nhận được độ nồng của rượu, không có mùi đặc trưng). Để phong phú chủng loại cho Vodka, người ta cho thêm nguyên liệu như chanh, cam, mật ong, tiêu . . . vào Vodka tạo ra các chủng Vodka mùi.

V. Các nhãn hiệu Vodka nổi tiếng

Smirnoff, Skyy, Absolute, Stolichnaya . . . Ở Việt Nam có một số sản phẩm của Công ty cổ phần cồn rượu Hà Nội mang nhãn hiệu Vodka Hà Nội là một thứ rượu gạo lên men có độ cồn là từ 29% đến 39% và nhãn hiệu Vodka New Rice (Lúa mới) có độ cồn là 45%. Có một số sản phẩm của Công ty SX&TM Ánh Dương mang nhãn hiệu Vodka Cửu Long đã được đăng ký bảo hộ thương hiệu, sản phẩm được sản xuất từ ngũ cốc đặc sản nổi tiếng của vùng đồng bằng sông Cửu Long, bằng công nghệ lên men truyền thống kết hợp với kỹ thuật chưng cất 5 lần và lọc 3 lần trên dây chuyền công nghệ tiêu chuẩn Châu Âu. Vodka Cửu Long được đóng chai có kiểu dáng mang đậm tính thẩm mỹ và tinh tế, sang trọng. Sản phẩm có độ cồn từ 29% đến 39% và đã được chứng nhận đạt tiêu chuẩn chất lượng và an toàn vệ sinh thực phẩm.

Vodka “Tiêu chuẩn” của Nga

Stolichnaya (“Capital”), Vodka Nga

Vodka Moskovskaya, nhập vào Đức từ Nga

Vodka Evolution, Ba Lan

Status Vodka “Đẳng cấp” từ Ukraina

Vodka Zodiac, Mỹ

Ikon, Nga

Vodka đầu tiên của Ba Lan “Monopolowa” , 1782 của Jan Baczewski

Vodka hoa quả Finlandia, Phần Lan

 

Vodka Gorbatschow, Đức

Vor (“Thief”), Russia

https://i0.wp.com/www.winespecialist.com/ecart/img/productImages/3%20belvedere%202.bmp

Belvedere Vodka – tinh tế trong mọi khía cạnh

Theo dân gian, loại rượu Vodka được ưa chuộng nhất hiện nay có nguồn gốc từ những quốc gia trồng lúa ở Đông Âu – nổi tiếng nhất là Nga và Ba Lan. Có hai dòng sản phẩm ,một là có chữ ký trên thân chai , hai là không có chữ ký.
Kiểu chai tuyệt đẹp… Kiểu chai U’luvka Vodka Thanh Tao.

Kiểu Chai U'luvka Vodka Thanh Tao.

U’Luvka vodka Là một loại rượu có từ thế kỷ 16..

https://i1.wp.com/www.absolutads.com/mix/absolut_vodka_family.jpg

Vodka Absolute, Thuỵ Điển

VI. Cánh thưởng thức Vodka: uống ướp lạnh hay pha chế 1 số cocktail.

Để có thể thưởng thức hết mùi vị tuyệt vời của Vodka, bạn cần dùng lạnh và sử dụng loại ly có chân dài, miệng ly dạng hình ống khói. Hãy sử dụng thị giác, khứu giác và vị giác của bạn để có một cảm nhận tinh tế nhất. Trước khi uống, hãy hướng ly Vodka của bạn về hướng có ánh sáng để có thể cảm nhận sự trong vắt và ánh quang của rượu. Đó có thể là màu ánh xanh dương, vàng hay xanh lá nhẹ. Những loại Vodka hảo hạng sẽ hơi sệt dạng kem, mịn khi đông lạnh. Khi xoay nhẹ ly rượu, bạn có thể cảm nhận được hương vị của Vodka. Vodka ngon sẽ có một thứ hương thơm ngọt ngào, trong khi những loại tệ hơn sẽ có mùi của cồn. Khi thưởng thức, hãy nhấm nháp từng ngụm rượu nhỏ để cảm nhận rõ vị ngon của rượu, đó có thể là một sự bùng nổ của mùi vị lan tỏa trong vòm miệng, lên mũi và lan truyền đến từng ngõ ngách trong cơ thể bạn. Hãy chú ý cảm nhận dư vị của rượu sau khi bạn nuốt, ngọt ngào hay hơi chát, sâu đậm hay chỉ thoáng qua sẽ phụ thuộc vào cảm nhận khác nhau của từng người.

Nhiều người cho rằng uống Vodka càng lạnh càng ngon. Nhưng thực tế không phải như vậy. Nhiệt độ hoàn hảo để giữ rượu vodka là khoảng từ 5 đến 8 độ C. Nếu để ở nhiệt độ quá lạnh, mùi vị rượu sẽ mất ngon.

Nếu pha vodka với các loại thức uống khác rồi cho vào tủ lạnh, uống sẽ ngon hơn để bình thường. Vodka có khả năng kích thích tiêu hóa và làm ấm cơ thể, lại rất tinh khiết nên ít gây tác dụng phụ. Không có gì giúp bạn vượt qua mùa đông khắc nghiệt ngoài một ly vodka 50% được thêm hương vị của ớt cả.


Rắn Lệ Mật

Nằm cách trung tâm thủ đô Hà Nội chừng 3-4km về phía Bắc, qua cầu Chương Dương và cầu Chui – Gia Lâm, đi qua bùng binh theo hướng Đức Giang – Cầu Đuống, rẽ phải vào làng Lệ Mật, đi thêm khoảng 600m trong đường làng (nay gần khu đô thị Việt Hưng), bạn sẽ thấy ngay những tấm biển quảng cáo rắn các loại chính là nơi có đặc sản “Rắn Lệ Mật”.

Rắn xào hành lá. Ảnh: TL internet

Nghề nuôi rắn ở làng Lệ Mật (thuộc xã Việt Hưng, huyện Gia Lâm – Hà Nội) có từ thời nhà Lý. Lúc đầu dân làng Lệ Mật chỉ nuôi rắn để ngâm rượu làm thuốc bổ, chữa các bệnh: đau lưng, suy nhược thần kinh, thận v.v… Do có sự giao lưu về kinh tế, sau này các món ăn được chế biến từ rắn trở thành một thức ăn đặc sản của người Hà Nội và khách gần xa.

Để thưởng thức được “đặc sản rắn” nguyên gốc, khách phải đi qua con đường lát gạch, cách quốc lộ 1A vài trăm mét vào làng. Hiện ở làng Lệ Mật có trên dưới 10 gia đình làm “đặc sản rắn gia truyền”. Đến các gia đình này, không khí đầm ấm, bạn như được trở về gia đình mình. Vào đây tuỳ số lượng người ăn, khách tự mình được chọn các loại rắn: hổ mang chúa, hổ mang bành, cạp nong, cạp nia, hổ trâu, rắn ráo, rắn săn chuột, hổ chuối, chuột rừng v.v… Sau khi khách chọn, chủ nhà sẽ tự tay cắt tiết và làm thịt. Có nhiều món thịt rắn khác nhau, trung bình khách được thưởng thức 10-12 món, các món ăn thay đổi hàng ngày và món làm theo yêu cầu của khách! Cháo thịt rắn, xôi mỡ rắn, miến thịt rắn, thịt rắn xào mềm, xào lăn, xào bánh đa, xào miến, da rắn xào mềm; các món rán như gan rắn bao trứng, thịt rắn bao lá lốt, rắn tẩm bột, rắn nhồi thịt, chả rắn, rắn rán khúc, có món sườn rắn rang giòn xúc bánh đa. Các món nộm: rắn nộm hoa chuối, nộm rau ngót. Các món nướng: thịt rắn nướng ngũ vị hương, gan rắn nướng ngũ vị, nướng khúc lá chanh, nước bao dân dã. Các món hầm: rắn hầm sả gừng, rắn hầm mía sả, rắn om. Rắn tẩm thuốc bắc, đuôi rắn luộc, luộc cả con. Lẩu rắn. Thịt rắn hấp lá bưởi…

Sau phần khai vị xúp thịt rắn, khách được thưởng thức rượu tiết rắn và rượu mật rắn lấy từ những con rắn do khách chọn. Các món ăn theo thực đơn khách đã chọn dần dần được chuyển đến. Cùng với các món ăn khách sẽ được dùng các loại rượu rắn khác nhau: rượu bún rắn, rượu thuốc bắc, rượu rắn xà cừ, rượu nếp bao tử rắn, rượu rắn chim bìm bịp, rượu âm dương Hoắc.

Ở làng Lệ Mật, khách đến thưởng thức “đặc sản rắn” quanh năm, ngày nào cũng có khách, trung bình mỗi ngày một gia đình đón từ 30-50 khách/ngày. Chính vì sự hấp dẫn của “đặc sản rắn” nên những khách sành ăn ở Hà Nội, ở các tỉnh thành trong cả nước, khách du lịch quốc tế đủ các quốc tịch biết tiếng khi đến Hà Nội du lịch, công tác đều tranh thủ thời gian để được thưởng thức “đặc sản rắn” giữa môi trường không khí trong lành.

Quán Rắn Ráo mà tôi thường được ngồi cùng các anh.

Menu của quán trên hoặc bạn có thể bảo họ cho đầy đủ các món, đều làm từ 1 con rắn sống, được kết liễu ngay bên cạnh bàn ^^

Một số hình ảnh món ăn:


Nét nông thôn Bắc Bộ giữa lòng Hà Nội

Tọa lạc trên tầng thượng của ngôi nhà bốn tầng trên phố Vân Hồ II là bảo tàng tư nhân khá quy mô với tên gọi: Bảo tàng nông cụ và đồ dùng sinh hoạt Bắc Bộ.

Chủ nhân của Bảo tàng là bác Trần Phú Sơn, một cán bộ ngành xuất bản đã về hưu. Bảo tàng được bác Sơn thành lập năm 2004 và hiện là một trong ba bảo tàng tư nhân được cấp phép ở Việt Nam.

Khách đến với bảo tàng của bác Sơn không cần phải mua vé mà chỉ cần có lòng nhiệt thành với những giá trị văn hóa vật thể cũng như phi vật thể mà người làm nông xưa kia đã để lại.

Bác Sơn vừa là Giám đốc Bảo tàng, đồng thời đảm nhận trọng trách của một hướng dẫn viên tận tụy. Qua lời kể hào hứng, lời giải thích tỉ mỉ và cặn kẽ của bác, cả một kho tàng kiến thức độc đáo về đời sống sản xuất và sinh hoạt của người nông dân Việt Nam đầu thế kỹ XX được khai mở trong tâm trí mỗi người.

Ngoài việc sưu tầm nông cụ, bác Trần Phú Sơn còn là một nhà sưu tầm truyện Kiều có tiếng với trên 130 bản truyện Kiều, trong đó có những bản rất quý hiếm. Bác đã hiến tặng bộ sưu tập này cho Viện bảo tàng tỉnh Hà Tĩnh, quê hương của đại thi hào Nguyễn Du, tác giả truyện Kiều.

Sau Bảo tàng Nông cụ và đồ dùng sinh hoạt Bắc Bộ, bác Trần Phú Sơn đang ấp ủ dự định thành lập thêm một bảo tàng ở TPHCM với chủ để gốm Việt Nam trên mọi miền đất nước.

Sau đây là những hình ảnh tiêu biểu về Bảo tàng Nông cụ và đồ dùng sinh hoạt Bắc Bộ được Đất Việt ghi nhận:

Với diện tích khoảng 100m2, Bảo tàng nông cụ và đồ dùng sinh hoạt Bắc Bộ trưng bày trên 200 hiện vật, được chia thành 2 khu vực chính: một khu trưng bày dụng cụ sản xuất nông nghiệp, một khu dành cho các đồ dùng sinh hoạt của nguời nông dân.

Chiếc cối giã gạo nhún chân là hiện vật đầu tiên được bác Sơn sưu tầm được. Đây vốn là một vật dụng bị bỏ đi tại một làng quê Bắc Ninh, đã được bác đưa về tư gia năm 1985.

Những chiếc cày theo từng giai đoạn lịch sử: Hai chiếc ngoài cùng là cày chìa vôi, loại cày được nông dân Việt Nam sử dụng từ thời trước Cách mạng, trong đó một chiếc có diệp cày và một chiếc không; chiếc thứ 3 là cày cải tiến năm 1951 với bản rộng hơn; chiếc trong cùng là cày cải tiến 1958.

Chiếc cối xay lúa này được làm từ tre và đất nện – là dụng cụ người nông dân dùng để tách vỏ trấu ra khỏi hạt gạo

Hai chiếc đấu đong thóc bằng gỗ là mẫu vật rất hiếm mà mất nhiều công sức bác Sơn mới sưu tầm được. Những chiếc đấu gỗ như thế này hầu như không còn xuất hiện ở những làng quê Việt Nam. Từ lâu nay bà con nông dân đã chuyển sang dùng đấu làm bằng sắt, giống chiếc đấu ở bên trái tấm ảnh.

Còn đây là những vật dụng vẫn thường gặp ở làng quê Việt Nam ngày nay như thúng, mẹt, sọt, bồ gạo, nong, nia, giần, sàng…

Một số loại nông cụ có cán dài, xếp theo thứ tự là mai, vồ, cuốc, trang và cào.

Các dụng cụ dùng để đánh bắt cá ở đồng ruộng: nơm, giỏ tre, đăng, đó….

Đây là chiếc gàu vảy, được đan bằng tre, dùng để tát nước ở ruộng. Phía sau nó là chiếc gàu sòng cũng dùng để tát nước, nhưng cấu tạo phức tạp hơn với cán cầm.

Chiếc áo tơi làm bằng lá cọ có thể giúp người nông dân chống chọi với ba kiểu thời tiết khắc nghiệt: nắng nỏ, mưa gió và giá rét.

Khu trưng bày vật dụng sinh hoạt được bố trí như ngôi nhà của một gia đình thuộc tầng lớp trung nông Việt Nam đầu thể kỷ XX với nhiều hiện vật đặc sắc. Trong đó, có hai vật dụng quen thuộc là quạt mo cau và võng dây gai.

Nhà bếp thời xưa gồm: bếp củi được làm từ ba cục đất sét nung tạo thành một chiếc kiềng ba chân gọi là “ba ông vua bếp”; chạn tre đựng các loại nồi đất, bát đĩa gốm…; vại dưa cà; cối và chày giã cua; cối xay; các loại nồi lớn bằng đồng hoặc đất…

Đây là một chiếc gối làm bằng gỗ. Công dụng chính của nó là để gối đầu khi ngủ, nhưng cũng có thể gấp lại và sử dụng như một kệ đọc sách.

Buổi tối là khoảng thời gian nghỉ ngơi của nhà nông. Cách thư giãn lý tưởng của họ là thưởng trà hoặc điếu đóm trên một bộ tràng kỷ làm bằng tre, trong ánh sáng của ngọn đèn Hoa Kỳ leo lét.

 

 

Hồng Quân


Đi qua 3 mối tình

Tối hôm đó anh cũng nhắn tin hỏi thăm nó như mọi khi, nó nhoẻn miệng cười và tin rằng chắc là lúc sáng anh mệt vì công việc nên mới không nhìn nó. Thế nhưng nó chưa kịp tắt nụ cười thì anh nói “mình chia tay nhe!”.Nó khẽ mệt nhoài mở mắt, mí mắt nó nặng trĩu, chắc là tối đêm qua nó lại khóc quá nhiều! Nó cố gắng lấy chút sức lực còn lại nâng thân mình ngồi dậy, rồi đưa tay mở cánh cửa sổ để đón chào một ngày mới, nhếch mép cười nhẹ rồi tự hứa với mình hôm nay nó sẽ không khóc nữa, không còn nhớ đến người ấy nữa. 

Vậy là mối tình thứ 3 của nó cũng đã bỏ nó ra đi. Mới hơn 20 tuổi đầu, nó đã yêu 3 lần. Tự nhiên nó nghĩ sao nó lại dễ bị bỏ lại như thế.

18 tuổi chập chững bước vào đời, nó có tình cảm với một người, nhưng không được gì sau hơn một năm quen nhau. Anh ấy đã bỏ nó vì gia đình anh ấy không chấp nhận cho anh ấy quen nó, vì nhà nó nghèo và vì nó là người có đạo.

19 tuổi nó lại gặp một người làm cho trái tim nó rung rinh. Anh ấy yêu nó, yêu nhiều lắm. Lo cho nó từng ly từng tý một, nó hạnh phúc lắm. Nhưng anh ấy lại bỏ nó đi một cách lặng lẽ, mà đến bây giờ cũng không biết tại sao? Nó cũng vài lần hỏi, nhưng anh ấy chỉ biết nói xin lỗi vì không thể cũng nó đi tiếp con đường còn lại. Nó không trách anh nhiều, vì nó biết anh ấy rất yêu nó và qua bạn bè, nó cũng biết anh ấy đã khóc rất nhiều khi bỏ nó lại. Bạn bè của anh ấy có nói lại là vì gia đình anh ấy không thích con gái miền nam nên nhất quyết không cho anh ấy liên lạc gì với nó nữa, mặc dù gia đình anh ấy chưa biết gì về nó.

Sau 2 lần bị bỏ lại, nó tự hứa với lòng sẽ không để cho mình phải buồn thêm một lần nào nữa. Nó cố gắng sống thật tốt, tốt hơn trước giờ nó đã từng sống. Và dặn lòng là nếu yêu nó sẽ không yêu hết lòng như 2 lần trước. Sẽ yêu ít thôi, để cho người đó yêu mình nhiều hơn và nó cũng e dè hơn với những ai muốn làm quen.

Nó cứ sống như vậy và cũng không muốn yêu thêm vì sợ lại bị bỏ lại. Rồi một ngày, nó nhận được tin nhắn của anh. Anh đã có số điện thoại của nó từ người quen. Uh thì nó cũng nhắn tin lại như phép lích sự. Cứ như vậy anh nhắn tin cho nó ngày một nhiều hơn, anh thường xuyên rủ nó cafe, ăn tối. Nó e dè, và luôn hay tìm đủ thứ lý do trên đời để từ chối khéo.

Ấy vậy mà anh vẫn không bỏ cuộc, vẫn muốn làm quen. Rồi nó cũng nhận lời cafe cùng anh. Trong suy nghĩ của nó bấy giờ chỉ là đi để trả nợ vì anh ấy rủ hoài nó cũng ngại mà thấy hơi phiền nữa. Thôi thì đi một lần, nói chuyện trực tiếp với nhau xem anh ấy thế nào mà lại “lì” đến thế.

Sau lần gặp mặt đó anh liên lạc nhiều hơn với nó, nó cũng vậy. Vì anh vui tính lắm, anh hiểu được nó suy nghĩ gì trong từng câu nói và nó thích nhất là anh gọi nó bằng “bé”.

Nhưng nó vẫn cố giữ để không được thích anh. Mà dường như càng cố gắng thì nó lại càng bị anh chinh phục. Anh yêu nó từ lâu nên mưa dầm cũng thấm đất. Với lại lần này trước khi yêu anh ấy, nó cũng đã tìm hiểu về anh rất kỹ để tránh không phải khóc như những lần trước.

Nó hồi hộp khi anh đưa nó về ra mắt gia đình, nó hạnh phúc ra mắt khi gia đình anh ấy rất thích nó. Rồi khi tựa đầu vào vai anh, nó chỉ biết nghĩ đến anh và cảm nhận được bờ vai này sẽ che chở cho nó suốt đời.

Tình yêu của anh và nó cứ lớn dần lên mãi. Anh luôn bổ sung thêm những thứ mà nó không biết. Cái gì anh ấy cũng giỏi, nó tự hào về anh lắm, vì anh đẹp trai, có công việc ổn định cùng mức lương cao. Ây vậy mà anh không để nó ghen gì đâu, mặc dù nhu cầu công việc anh phải hay đi ra ngoài tiếp xúc khách hàng, nhưng anh chỉ yêu mình nó mà thôi.

Đôi khi nó cũng hỏi anh sao lại yêu nó. Anh chỉ cười và hay bảo rằng “chắc là do anh và em có duyên nợ với nhau, anh tin vào duyên nợ lắm!”. Và anh còn bảo là “có thể anh khác người nhưng anh sẽ không bao giờ là một thằng đểu cả”. Nó tin anh lắm, vì ra đường những người con gái khác rất khó để nói chuyện được với anh, và đôi khi trông mắt họ, anh ấy khá khó tiếp xúc.

Rồi một ngày anh xin cưới nó. Lúc đó nước mắt nó cứ muốn chực trào ra trong niềm hạnh phúc vô bờ bến. Rồi nó và anh cũng xin phép 2 gia đình để năm sau kết hôn. Hai gia đình vui lắm vì chỉ cần hai đứa thương nhau.

Đôi khi ngồi một mình, nó suy nghĩ hay là đây là niềm hạnh phúc lớn nhất mà cuộc sống đã ban tặng cho nó, vì nó đã sống rất tốt nên nó nhận được hạnh phúc. Uh, chắc là vậy, cứ sống tốt thì hạnh phúc nhất định đến thôi.

Bạn bè của cả hai rất ngưỡng mộ anh và nó. Họ nói sau này con của anh và nó chắc chắn sẽ rất xinh đẹp và thông minh, vì anh và nó rất đẹp đôi. Và nó biết anh cũng rất tự hào vì nó.

Rồi một ngày anh và nó gặp nhau trong công việc, anh không nhìn và cười với nó khi mọi khi. Nó không hiểu, vì mới mấy hôm trước anh và nó đi chơi rất vui mà. Uh thì nó tự an ủi là chắc do anh căng thắng trong công việc nên mới vậy.

Tối hôm đó anh cũng nhắn tin hỏi thăm nó như mọi khi, nó nhoẻn miệng cười và tin rằng chắc là lúc sáng anh mệt vì công việc nên mới không nhìn nó. Thế nhưng nó chưa kịp tắt nụ cười thì anh nói “mình chia tay nhe!”. Chân tay nó rụng rời, mắt nó tối sầm lại và căng đầy nước mắt. Đầu óc nó như bị ai đó đánh vào một cái thật mạnh làm choáng váng. Nó biết đây không phải là lời nói đùa vì nó hiểu anh mà.

Nó khóc vật vã, tim nó đau như đang bị bóp nghẹt từng nhịp thở. Nó không hiểu, hoàn toàn không thể hiểu được. Nó cố gắng níu kéo và cũng để tìm hiểu lý do vì sao anh lại như vậy. Mấy ngày tiếp nó vẫn nhắn tin cho anh với một hy vọng nhỏ nhoi rằng anh sẽ thôi không chia tay nó nữa, vì tình cảm của anh và nó cũng gần 3 năm và cũng đã định đi cùng nhau đến suốt cuộc đời rồi mà. Anh đã hứa là sẽ lo cho nó suốt đời mà, nó đâu có làm gì sai mà sao anh lại chia tay.

Những ngày tiếp theo với nó thì đêm cũng như ngày dài vô tận. Nó cố gắng níu kéo, nước mắt nó lúc nào cũng chuẩn bị trào ra khi nghĩ về anh, nó không chấp nhận được thực tế, nó không chấp nhận được việc nó mất anh mãi!

Rồi nó xin anh hãy cho nó một lý do. Rất đơn giản “Chỉ vì anh không còn yêu em nữa. Trước đây anh có quen một người bạn gái và đã chia tay, anh quen em trong thời gian qua là chỉ để khỏa lấp khoảng trống thôi, bây giờ anh có lẽ sẽ quay về với bạn gái cũ”.

Lúc này nó thấy nó thương bản thân nó quá, không còn yêu anh nhiều nữa. Thương lắm chính nó đã bị anh dùng như một vật thế thân trong suốt thời gian qua, thương vì nó không có lỗi nhưng anh đã nói những lời rất đau với nó, những lời mà trong suy nghĩ nó cũng không dám nghĩ rằng anh sẽ nói ra.

Nó chấp nhận chia tay trong sự đau khổ vật vã, sáng nào thức dậy mắt nó cũng sưng húp. Nó sợ nỗi cô đơn về đêm, nó sợ phải sống một mình trong kỉ niệm, sợ rằng sẽ gặp người nào đó sẽ hỏi nó về anh.

Nó tự nghĩ nó sẽ sống như thế nào đây? Hay nó sẽ chết đi trong sự đau khổ? Nó mua thuốc về nhà thật nhiều, nó ngu xuẩn thế đấy, nó chỉ biết sống cho mình mà không nghĩ đến những người xung quanh.

Rồi một ngày, nó buồn bã ngồi chơi với đứa em. Em nó chỉ vô tư nói “Sau này chị hai lấy chồng nhớ lấy chồng gần thôi hén, chị lấy chồng xa rồi em nhớ chị hai rồi sao?”. Nó nhìn em mà thương quá, rồi nó nhìn mái đầu ba bạc gần hết, mẹ thì cũng lớn tuổi rồi, nó chưa làm gì trả hiếu ba mẹ mà đã định chết vì một người đã làm nó đau khổ sao? Nó nhìn cuộc sống xung quanh, nó bắt gặp những nụ cười rất vô tư và đầy niềm lạc quan yêu đời, vậy sao phải buồn và muốn chết, sao nó ngu ngốc vậy.

Đêm đó nó dễ ngủ hơn. Nó phải cố gắng lấy lại thăng bằng cuộc sống, phải tươi vui để khi nào đó gặp lại anh nó có thể ngẩng cao đầu mà nhìn anh.

Thời gian cứ thế trôi qua, nó chưa quên anh nhưng cũng không còn nhớ anh nhiều nữa…. Nó nhìn vào gương rồi cười khi nhận ra là xem vậy mà nó lại mập ra, chắc là do nó đã hết khóc về đêm rồi.

Tối qua nhỏ bạn điện thoại nói rằng mới thấy anh ấy đi chơi cùng bạn gái. Nó cười và nói rằng không có gì rồi cúp máy. Một thoáng suy nghĩ rồi thôi, nó nhắm mắt lại ngủ với hy vọng ngày mai sẽ hạnh phúc hơn ngày hôm nay!

Ngủ ngoan và đừng khóc nữa nhé nó!!!

Truc Ha


Hoài niệm cafe phố cổ Hà Nội

Không cần mặt tiền trang hoàng lộng lẫy, chẳng cần bàn ghế quá cầu kỳ. Người ta tìm tới những quán cafe phố cổ như muốn tìm lại những ngày xưa cũ…

1.  Cafe Giảng, số 7 Hàng Gai

Café Giảng có từ năm 1946. Giảng nổi danh với café trứng và café trứng cũng đã trở thành một trong những đặc sản của Hà Nội. Dù những nơi khác, những hàng khác cũng bắt chước làm theo món café trứng này, nhưng với những người mê café thì café trứng ở Giảng vẫn là ngon nhất.
Cái khéo của cụ Giảng nằm ở lượng kem trứng và lượng café có trong một cốc café, nó hài hòa và vừa đủ để người ta cảm thấy ngon, thấy nhớ.
Bảng giá cafe Giảng những ngày xa xưa. Nguồn ảnh: theo stickyrice.
Ngày trước, Giảng nằm ở đầu Hàng Gai, ngay đoạn giao của Hàng Gai – Hàng Ngang, Hàng Đào. Giờ chỗ đó bán đi chia thành hai nhánh, một ở 39 Nguyễn Hữu Huân, một ở 106 Yên Phụ.
2. Cafe Nhân, số 39 Hàng Hành
Cũng ra đời vào cỡ khoảng năm 1946.  Nghe kể lại thì vào thời còn Cách mạng, café Nhân vẫn ở bên Cầu Gỗ đã trở thành nơi trao đổi thông tin liên lạc của bộ đội ta thời bấy giờ. Cụ Nhân có bí quyết rang, xay café của riêng mình vì thế café của cụ lúc nào cũng đặc biệt ngon.
Cho đến bây giờ, mỗi người con của cụ lại tự mở riêng cho mình một hàng café, thế nên các bạn sẽ thấy hiện giờ có rất nhiều hàng café mang tên Nhân. Nhưng với phần đông mọi người thì vẫn hay tìm đến café Nhân ở Hàng Hành nhất.

3. Cafe Lâm, số 60 Nguyễn Hữu Huân

Lâm còn được biết đến với cái tên là cafe tranh. Ngày xưa, các họa sĩ cũng vì hay đến đây, mê cafe ở đây nên mới đem tranh đến đây để tặng chủ quán, mà điển hình nhất có thể nhắc đến họa sĩ Bùi Xuân Phái.
Cafe Lâm những xa xưa…
Cụ Lâm thường đùa rằng: họ uống cafe của tôi nhiều quá, không có tiền trả nên mới đem tranh đến đây để gán nợ… Dẫu là thật hay đùa thì những bức tranh đó vẫn được cụ Lâm lồng khung cẩn thận và treo tại những vị trí đẹp trong quán.
Những năm gần đây, Lâm mở thêm một quán nữa cũng nằm trên con phố Nguyễn Hữu Huân đó và gần như giữ lại nguyên vẹn phong cách của Lâm cũ.
Cafe “nâu” giờ có giá là 15.000 đồng/cốc
Và ngày nay, quán vẫn gần như giữ được nguyên vẹn nét của ngày xưa. Chỉ thay đổi bảng giá các loại cafe quen thuộc cho hợp với sự biến đổi của thị trường

4. Cafe Năng, số 6 Hàng Bạc

Tồn tại trên đất Hà Nội cũng khoảng 50 năm rồi nên nhắc đến cafe Năng Hàng Bạc là người ta nghĩ đến ngay tách cafe đậm đặc làm người uống phải choáng váng. Và cũng chính vì cái choáng váng đó, người ta đã “nghiện” cafe ở đây lúc nào không biết.
Nằm trong con phố cổ đông đúc, chật hẹp, đôi khi đến đây người ta còn thấy bất tiện bởi khó tìm được chỗ để xe nhưng không vì thế mà Năng vắng khách. Dù sáng, trưa, chiều hay tối, quán cafe này lúc nào cũng tấp nập.
Hồi đầu, Năng chỉ có một địa chỉ duy nhất là ở Hàng Bạc nhưng đến giờ cũng phải có đến vài ba cái Năng mọc lên rồi, khang trang hơn, đẹp đẽ hơn nhưng theo cảm nhận chủ quan thì Năng Hàng Bạc vẫn là thích nhất.
Một cốc cafe đen ở đây có giá 12.000 đồng

5. Cafe Đinh, số 13 Đinh Tiên Hoàng

Cafe Đinh hay còn có tên là cafe Bích, do bà Bích, con cụ Giảng mở ra. Đinh khiến người ta tò mò vì cái sự “khó tìm”.
Phải đi sâu vào trong một cái ngõ hẹp, tối mù dẫn lên tầng 2, nơi đó có cái ban công đẹp khó tả. Đi qua phố Đinh Tiên Hoàng bao lần, ngó lên lúc nào cũng thấy cái ban công đó có người.
Người ta thích ngồi trên cái ban công này, ngắm dòng người qua lại, ngắm hồ Gươm phẳng lặng và ngắm bầu trời xanh của Hà Nội.
Trái ngược hẳn với cái ban công lãng mạn, không gian bên trong lại hơi bụi bặm một chút, hơi lộn xộn một chút, hơi tối một chút, ám đầy khói thuốc nhưng nó lại không khiến người ta sợ và chán ngán.
Tất cả mọi thứ, từ không gian đến âm thanh đều hợp nhau đến lạ và vì thế người ta yêu thích nơi đây. Và lý do để thích Đinh còn nhiều lắm, ví dụ như đến để nghe nhạc rock, đến để ăn nhãn lồng hạt sen hay chỉ đơn giản là đến để cảm nhận một góc của Hà Nội.
Đồ uống ở đây khá ngon và giá còn rất rẻ, ly sấu đá chỉ khoảng 8000 đồng
Bạn nhớ nhé, ở dưới quán cafe Đinh là các hàng bán túi du lịch, túi máy ảnh

6. Cafe Thọ, số 117 Triệu Việt Vương

Thọ nằm trên con phố cafe Triệu Việt Vương nổi danh ở Hà Nội đã khoảng 25 năm rồi. Trên con phố này, có biết bao quán cafe lớn nhỏ nhưng người ta vẫn chọn Thọ, không hiểu sao Thọ lại có cái sức hút kì lạ đến thế.
Đây là quán cafe của một gia đình Hà Nội gốc do 5 anh em trong nhà cùng gây dựng lên. Nhiều người giải thích rằng, họ đến Thọ là do thói quen từ thời sinh viên. Hồi đó nghèo, làm gì có tiền mà cafe ở đây lại rẻ nên các sinh viên mới đến nhiều, lâu rồi cũng thành quen.
7. Cafe Lung, số 70 Nguyễn Du
Không phải là quán xá sang trọng, bàn ghế bóng lộn, chỉ đơn giản là mấy chiếc ghế mây cùng cái bàn gỗ nhỏ xíu, người ta thích Lung vì Lung có vị trí đẹp.
Lung đẹp nhất là vào mùa thu. Những buổi chiều mùa thu với nắng vàng ươm, gió nhè nhẹ và hương hoa sữa nồng nàn, có ngồi đây bạn mới hiểu rằng tại sao lại có nhiều người yêu Hà Nội đến thế…
Gần đây, đi qua con phố Nguyễn Du, người ta không còn nhìn thấy cái biển cafe Lung quen thuộc nữa mà thay vào đó là một cái tên gì đấy lạ hoắc…
8. Cafe Mai, số 79 Lê Văn Hưu
Vào thời kì đầu, khi mới mở ra, Mai khác hẳn với những quán cafe đã kể trên bởi lẽ Mai chỉ bán hạt cafe, cafe đã rang xay rồi để người mua tự mang về và pha lấy.
Mãi đến sau này, Mai mới bắt đầu mở thành những quán cafe như bây giờ. Hàng ngày, đi qua phố Lê Văn Hưu vào tầm chiều chiều, bạn sẽ thấy được cafe Mai ngon đến cỡ nào.

Ngoài ra, Hà Nội vẫn còn rất nhiều các quán cafe nổi danh khác như: Nhĩ, Dĩ, Nghĩa, Duy Trí, Phố cổ… Nếu bạn yêu Hà Nội, muốn khám phá Hà Nội thì cứ thử đi qua hết những hàng cafe này xem, bạn sẽ có được một bức tranh khá hoàn chỉnh về Hà Nội đấy! Chắc chắn bạn sẽ nói rằng: “Tôi yêu Hà Nội”.


Gánh hàng hoa nẻo đường Hà Nội

Hà Nội đẹp không chỉ bởi 36 phố phường cổ kính, cầu Long Biên đầy ký ức… mà còn dịu dàng, nên thơ bởi gánh hàng hoa theo bước chân những cô gái vượt thời gian, không gian đi vào các con đường, ngõ ngách của Hà Nội.


Người Hà Nội yêu hoa, dưới bàn tay mềm mại của người phụ nữ những cành hoa được cắm vào bình rất khéo. Hoa được cắm ở phòng khách, phòng ngủ, cầu thang thậm chí cả phòng bếp… có bình hoa tươi trong nhà như thổi vào không khí gia đình đầy vui tươi.

Không hiểu tự bao giờ người Hà Nội đã quá đỗi quen thuộc với cảnh những cành hoa khoe đủ sắc màu theo xe đạp, theo bước chân những cô gái len lỏi khắp ngõ ngách của phố phường. Thật bình dị nhưng chính điều đó đã làm nên vẻ đẹp tinh tế rất Hà Nội.


Khác với những gánh hàng rong mà mọi người thường bắt gặp trên các con phố, không ồn ào mà lặng lẽ, không giao hàng mà người mua vẫn biết để tìm đến. Có lẽ mùi hương hoa ấy đã thay các cô gái giao hàng vẫy gọi những người mua hoa.

Những buổi chiều lang thang trên bờ Hồ chợt bắt gặp hình ảnh gánh hàng hoa đang chậm bước – tâm hồn ta thật thư thái. Giữa Hà Nội ồn ào như thế nhưng chỉ một gánh hàng hoa thôi cũng đủ kéo lòng người về miền ký ức xa xôi đầy kỉ niệm.


Ngày nào cũng vậy, gánh hàng hoa của các cô bắt đầu đi từ những thửa ruộng, thửa vườn bát ngát của làng hoa đến các con ngõ nhỏ, sâu trên mảnh đất Hà thành náo nhiệt. Có những làng hoa đã từng trở thành niềm tự hào của thủ đô từ Ngọc Hà, Nhật Tân, Tứ Liên… đến các làng hoa quanh Hồ Tây. Ngày nay tuy nhiều làng hoa xưa bị quá trình đô thị hóa thu hẹp dần nhưng hoa Hà Nội không hề mất đi vẻ đẹp vốn có.


Và, sau những gánh hàng hoa ấy, biết bao nhu cầu của cuộc sống đời thường theo bước chân người len lỏi khắp phố phường. Vào các ngày mồng Một, các dịp lễ, Tết… cô hàng hoa phải oằn lưng gánh hoa nhưng vẫn nở nụ cười tươi trên con đường người, xe nườm nượp. Liệu các cô có biết rằng chính gánh hàng hoa ấy đã góp phần làm nên một Hà Nội rất nên thơ.

Nhưng liệu rằng Hà Nội có mất đi vẻ đẹp bình dị đó khi quá trình đô thị hóa đang tiếp diễn, những gánh hàng hoa có bị lãng quên và đi về đâu? Hà Nội sẽ ra sao nếu một sáng mai thức giấc không còn thấy bóng dáng của những gánh hàng hoa trên khắp các nẻo đường Hà Nội?

Những gánh hàng hoa xưa …

những “cô bé ” ngày xưa nay chắc đã ra người thiên cổ !

Quý bà mua hoa

Quý ông cũng mua hoa


Chợ xưa ở Hà Nội

Bên cạnh các khu chợ tập trung nổi tiếng như chợ Gạo, chợ Cầu Đông…, Hà Nội xưa cũng có khá nhiều chợ lưu động, chợ không tên buôn bán đủ mặt hàng.

Xưa kia Thăng Long (Hà Nội) còn được gọi là Kẻ Chợ, bởi đây là nơi hội tụ các ngành nghề, nơi họp chợ, đáp ứng nhu cầu của kinh đô, và là thị trường lớn nhất nước ta ngày ấy.
\
Khu phố cổ ngày nay chính là nơi có mật độ chợ dày đặc, với vô số cửa hàng, bán từ xoong chảo…
… đồ chơi, hàng mã
Hàng gốm sứ,
… và vô số các mặt hàng khác.
Thời xưa, mạng lưới chợ ở Thăng Long phát triển mạnh mẽ, dày đặc hơn các nơi khác.
Nhiều chợ không tên hoặc nằm ven sông để tiện buôn bán.
Các loại hàng hóa bày bán ở chợ cũng khá đa dạng.