PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “em

Gặp lại – Marc Levy

Những độc giả từng bị cuốn hút theo câu chuyện tình lãng mạn của Arthur và Lauren trong Nếu em không phải một giấc mơ, tiểu thuyết đầu tay của nhà văn, kiến trúc sư Marc Levy, hẳn sẽ cảm thấy hài lòng với phần hai cuốn sách dưới nhan đề Gặp lại. Cũng giống như phần một, Gặp lại vừa phát hành đã trở thành cuốn sách “thống trị” trên các bảng xếp hạng best seller của Pháp.

Trong Gặp lại, bóng hình người mẹ của Arthur cùng câu chuyện tình bùi ngùi của bà được đẩy xa. Không gian mở rộng hơn với chàng kiến trúc sư ngập tràn nỗi thất vọng vì rơi vào cuộc sống đơn phương sau khi hồn của Lauren trở về với thân thể của cô như có phép lạ. Arthur phải ra nước ngoài làm việc một thời gian để lấy lại thăng bằng trước khi tiếp tục sống cuộc sống đơn lẻ tại San Francisco. Và, lại một giấc mơ xảy đến khi số phận đưa hai nhân vật chính gặp lại nhau trong những hoàn cảnh hết sức trớ trêu: người thì đổ bệnh vì quá yêu, người lại bâng khuâng với một xúc cảm len lỏi đâu đó. Họ va chạm nhiều lần mà không hiểu nhau, giống như một trò đuổi bắt nhưng lại vấn vương sự ngậm ngùi của chàng Arthur đa tình.

Và lần này họ lại hoán đổi vị trí cho nhau. Thay vì Lauren nằm triền miên trên giường bệnh là Arthur. Một vụ tai nạn do chiếc mô tô điên loạn gây ra tưởng vô hại với anh. Ngay cả Lauren trong ca trực cũng không thể phát hiện tĩnh mạch con nằm phía sau bộ não của Arthur đã bị tổn hại ở thời điểm xảy ra cú va đập. Anh được cho ra viện nhưng nhanh chóng xảy ra hiện tượng máu chảy trong não, chèn ép màng não, gây ra sự ngừng các chức năng sống, khiến Arthur rơi vào trạng thái bất tỉnh. Anh được Paul đưa tới cấp cứu ở một bệnh viện khác để tránh gặp lại Lauren, không ngờ lại gặp phải một tay bác sĩ hạng xoàng khiến tính mạng Arthur mong manh nghìn cân treo sợi tóc. Tới lượt Lauren bởi những thôi thúc vô hình, không cầm lòng đã chấp nhận vi phạm pháp luật, tham gia vào vụ cướp bệnh nhân, bằng mọi giá níu giữ sự sống cho Arthur…

Họ lại rơi vào hoàn cảnh giống như trước đây. Chỉ khác ngồi bên cạnh Arthur là sự hiện diện của Lauren với những thắc mắc không ai giúp cô giải thích. Một sức hút mãnh liệt khiến cô chẳng thể rời xa anh được lâu. Cho tới một ngày, cô đã sánh vai anh đi dạo chơi tới cây cầu Golden Gate, tới chỗ đê chắn sóng Pier 39, cùng tham gia ngày hội mở đầu mùa câu cua biển ở Ghirardelli Square… trong khi ở bệnh viện, Arthur đang gặp tai biến nhỏ sau phẫu thuật, phải nối vào máy để theo dõi. Lauren không thể hiểu nổi điều gì đã dẫn tới điều cô đang trải nghiệm vừa rồi. Trên đường đi tìm ra sự thật, cô chợt nhận ra mình đã có tình cảm sâu đậm với người bệnh nhân xa lạ ấy… Liệu họ có còn cơ hội gặp lại nhau thực sự trong đời?

Link:

Vous revoir – 2005

Gặp lại – 2007


Nếu em không phải là giấc mơ – Marc Levy

wrbHJc93Baqcstg01mAjTbyx_400

Câu chuyện bắt đầu từ một tai nạn ôtô đã bất ngờ đẩy Lauren, nữ sinh viên y khoa nội trú tại bệnh viện San Francisco, vào một cơn hôn mê kéo dài. Nhận thức được tất cả nhưng không thể nào giao tiếp được với thế giới bên ngoài, cô trở thành một cái xác sống, bất động và mất ý thức dưới mắt tất cả mọi người. Khát khao trở lại với cuộc sống bình thường đã khiến cho hồn cô đột nhiên tách ra khỏi cơ thể bất lực và đi lang thang khắp nơi. Trở về ngôi nhà cũ của mình, hồn Lauren đã gặp tại đây Arthur, người thuê nhà mới- một kiến trúc sư trẻ. Anh trở thành người duy nhất nhận biết được sự có mặt của Lauren và giao tiếp được với cô-nói đúng hơn là với hồn cô. Từ chỗ nghi ngờ ban đầu đi đến chỗ bị thuyết phục và thương cảm, Arthur đã tìm mọi cách để giúp Lauren thoát ra khỏi tình trạng phân ly hồn xác thương tâm này và trở lại với cuộc sống bình thường. Mối tình kỳ lạ giữa một người trần mắt thịt và một hồn ma đã nảy sinh như vậy, cảm động, hấp dẫn mà không hề quái dị, giật gân. Để đi được đến kết thúc có hậu, cặp tình nhân đã phải trải qua biết bao thăng trầm, nhiều khi tưởng như hoàn toàn tuyệt vọng. Đó là một câu chuyện cổ tích của thời hiện đại, đươc viết bằng một văn phong trong sáng và thấm đượm tình người.

Truyện này đã được chuyển thể thành phim: Just like heaven (Hồn yêu) – 2005

Link:

Tiếng pháp: Et si c’était vrai… – 1999

Bản dịch Tiếng Việt lần 1: Và nếu như chuyện này là có thật – 2003

Bản dịch Tiếng Việt lần 2: Nếu em không phải một giấc mơ – 2006


Gửi anh, người bây giờ không còn là của em nữa…

Em ghét con người em bây giờ – chỉ vì nó biết mỗi việc  yêu anh. Em ngồi viết những dòng này khi em vừa biết chúng ta đã thật sự  kết thúc.

Gửi anh, người bây giờ không còn là của em nữa...

Và giờ này, như anh nói, anh đã có người con gái khác đang ở bên cạnh – không phải là em.

Em  đã đau, đau lắm, thật sự đau anh ạ. Tim em bây giờ như muốn vỡ tung ra  mà thôi. Giờ thì chúng ta thật sự đã kết thúc, điều mà em chẳng hề mong  muốn. Em đã khóc, khóc quá nhiều, để giờ đây nước mắt em chẳng rơi được  nữa. Em đã cố gắng níu giữ một chút tính cảm gì đó ở anh, nhưng anh  không cho em có cơ hội làm việc đó. Cái cách mà anh bỏ rơi người khác  cũng tàn nhẫn lắm anh biết không? Nhưng em không có quyền trách anh mà  tất cả là do em, tại em thôi và giờ thì em phải chịu nỗi đau này một  mình. Cũng đúng thôi, em có tư cách gì mà oán trách ai.

Trong  tình cảm hoặc là cho rất nhiều, hoặc là nhận rất nhiều. Vậy thôi. Khi  mà mình yêu một ai đó và khi nghĩ về một ngày không còn có họ nữa cũng  làm mình muốn ngạt thở. Nếu anh để ý một chút, thì sẽ nhận ra đau và tổn  thương là hai khái niệm hoàn toàn khác xa nhau. Em đã tự nhủ với mình  rất nhiều lần, nếu anh không yêu thương em, thì em sẽ yêu thương anh  thật nhiều, để đủ cho cả hai. Nếu quá khứ chúng ta đi chung một con  đường, thì hiện tại, chúng ta ở hai nẻo đường khác nhau. Nếu quá khứ  chúng ta yêu nhau sâu đậm, thì hiện tại chúng ta đã từng yêu nhau. Nếu  quá khứ tình yêu với anh là màu của hạnh phúc, thì hiện tại có lẽ tình  yêu với anh là màu của kỉ niệm. Em đã hiểu….

Gửi  anh, người bây giờ không còn là của em nữa. Em là một người luôn luôn  làm theo ý thích của mình và tất nhiên là em không để ý đến cảm giác của  người xung quanh. Những người đã đến với em, đã yêu em đều nói em vô  tâm. Nhưng đó chỉ là vỏ bọc mà em thể hiện ra bên ngoài, em cũng là một  con người, cũng có cảm xúc yêu thương nhưng ai biết được điều đó đâu!  Anh cũng không ngoại lệ.

Khi yêu anh, em hờ hững  lạnh lùng, làm anh khóc. Em không hề muốn làm anh bị tổn thương như thế  một chút nào vì hơn hết là em yêu anh. Nhưng khi yêu, em dường như đã  phạm phải sai lầm nghiêm trọng mà giờ chẳng thể nào cứu vãn được nữa. Em  cứ nghĩ yêu một ai đó em nên thể hiện tình cảm của mình ở mức vừa phải  để khi đỗ vỡ em không phải đau. Em đã nhầm rồi. Em không như những người  khác, em không thể hiện yêu thương được bằng lời mặc dù em rất muốn. Em  muốn lắm anh ạ, để anh và người ta biết em yêu anh như thế nào. Nhưng  em không làm được mà chỉ dám thể hiện tình yêu qua những entry blog như  thế này thôi.

Em sợ khi mình nói nhiều sẽ làm anh  nhàm chán rồi anh sẽ chẳng yêu em nữa. Nhưng em không nói ra thì kết cục  bây giờ em cũng chẳng còn là gì trong tim anh nữa. Em có thể tha thứ  tất cả – cả những việc dường như một người con gái chẳng thể nào tha thứ  được, vì anh. Anh có quyền lựa chọn giữa em và “chị ấy”. Nhưng anh đã  chọn “chị ấy” – người anh nói – anh cần có trách nhiệm và chút gì đó gọi  là tình yêu. Vậy em không đáng để anh yêu, không đáng để anh thể hiện  trách nhiệm tình yêu???

Quãng thời gian chúng ta yêu  nhau chẳng lẽ lại không bằng đc thời gian ngắn ngủi anh và “chị ấy” bên  nhau sao??? Anh không thấy có lỗi với em sao??? Cũng phải thôi, anh làm  gì có lỗi, lỗi là do em đã đẩy anh đến với “chị ấy”. Anh đã trách em  sao không níu kéo anh, nhưng hơn một lần em đã đưa tay ra níu giữ anh,  níu gữ tình yêu này và em nhận lại được gì chứ ? Chẳng phải là sự thẫn  thờ chờ đợi mỏi mòn một tin nhắn trả lời sao? Lúc đó em đã hình dung ra  nhiều viễn cảnh vì sao mà anh không trả lời em. Nhưng đến hôm nay thì em  biết rồi anh ạ, lúc đó anh đag ở bên chị ấy thì làm sao có thể quan tâm  đến em. Sự thật đôi khi quá phũ phàng anh nhỉ!

Tim  em chùng xuống một nhịp, thoáng cảm giác nhói đau, nỗi đau chưa bao giờ  em phải trải qua – cho đến hôm nay. Hôm nay, anh nói: “Em đừng nhắn tin  cho anh nữa, vì “chị ấy” – người yêu anh đến chơi”. Thì ra là vậy. “Chị  ấy” đã là người yêu của anh rồi. Nhanh thật đấy, em không nghĩ là có thể  nhanh như vậy đâu. Tim em như ngừng đập, cảm giác có cái gì đó chạy dọc  cơ thể, dường như là đau tột cùng. Thà rằng anh cứ nói toẹt ra ngay từ  đầu anh chẳng còn yêu em nữa, có lẽ em đã chẳng phải hi vọng cho đến tận  ngày hôm nay. Lúc đó em cũng sẽ đau nhưng ít thôi. Còn bây giờ thì em  thật sự bị tổn thương rồi.

Em rất muốn nắm chặt lấy  sợi dây hạnh phúc vô hình giữa em và anh. Nhưng dường như đã quá mong  manh. Là đôi tay em không đủ sức níu kéo hay vì quyết tâm ra đi của anh  quá lớn. Nếu không có ngày hôm qua thì đã chẳng có ngày hôm nay. Nếu  không yêu anh và bị anh thuyết phục để rồi mất đi sự kiên định của mình,  thì em đã không ngồi đây để khóc. Em lúc nào cũng nhớ anh, ngay cả khi  ngồi kề bên, thì cũng thấy nhớ rất nhiều. Nhớ như lá nhớ cành, nhớ như  việc người ta không thể quên thở trong từng giây một. Nỗi nhớ ấy hiển  nhiên như một ngày phải có sáng và tối, như phải có mặt trăng và mặt  trời. Em nhớ anh nhiều như vậy đấy.

Em thường tự an  ủi bản thân rằng, không phải anh không yêu em đâu, không phải anh bỏ mặc  em đâu. Chỉ là, anh đang quan tâm em, thương em theo cách mà anh muốn.  Dù nó không ngọt ngào, không dịu dàng mà là cay đắng, nhưng em đã giữ  cho mình một niềm tin kiên định rằng, một ngày nào đó anh sẽ nhận ra em  quan trọng biết nhường nào, rằng chỉ cần có em thôi, anh sẽ đủ sức vượt  qua tất cả. Có lẽ em sai rồi. Phải không ???

Và giờ  thì em hết kiên nhẫn để tin như thế rồi. Đối mặt với sự thật và tỉnh táo  lại đi thôi. Chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ nữa. Em đã khóc rất nhiều.  Cho những kỉ niệm của chúng ta, cho những yêu thương đong đầy em trao  gửi về anh trong vô vọng. Nhắm mắt em nhớ anh. Mở mắt em nhớ anh. Đến  một nhịp thở cũng làm em đau. Khi anh yêu thương một ai đó thật nhiều,  thì khi không thể nhìn thấy, không thể nghe giọng người ấy sẽ làm anh  bất an và sợ hãi. Và nhớ thương rất nhiều. Đến nỗi chỉ muốn khóc òa lên  thôi.

Có những nỗi đau anh gây ra cho người khác,  anh không nhận ra, không có nghĩa là nó không tồn tại. Nhưng không cần  phải xin lỗi em đâu. Em chẳng bao giờ trách cứ anh cả, vì khi yêu một ai  đó, là trao chọ họ quyền được làm đau mình. Hãy để em tự xin lỗi bản  thân mình, anh nhé!

Em thường tự hỏi mình: “Mày có  thể yêu anh ấy đến mức nào?”. Giờ thì em có câu trả lời rồi. Em có thể  yêu anh nhiều đến khi tình yêu trong em đủ lớn, để có thể rời xa. Đủ can  đảm, để buông tay một người em yêu hơn bản thân mình. Có lẽ em phải học  cách quên đi một người thật sự. Em sẽ không quan tâm đến cuộc sống của  anh nhiều như trước nữa. Nhưng vẫn có thể em sẽ dõi theo và ủng hộ bước  chân anh đi một cách thầm lặng. Em sẽ không quan tâm đến sức khỏe của  anh bằng cách lo lắng việc anh rượu bia với bạn bè, việc anh hút một  ngày bao nhiêu điếu thuốc…, vì em biết đã có “chị ấy” thay em làm việc  đó. Em không nhớ đến anh không có nghĩa là em sẽ quên anh đâu.

Lúc  nãy, em nói rằng sẽ học cách quên anh là em nói đùa đấy. Em chẳng muốn  quên anh, chỉ là sẽ yêu anh ít hơn thôi. Nghĩa là mỗi ngày trôi qua, hôm  nay – của hiện tại- em sẽ yêu anh ít hơn hôm qua – của quá khứ – một  chút. Thế nhé, hãy cứ yên tâm và tin yêu vào tình yêu thì hiện tại của anh đi nhé! Còn em, em chấp nhận buông tay… và … làm tình yêu của … thì quá khứ…  Em cũng cảm ơn anh đã cho em biết những người xung quanh em quan trọng  như thế nào. Giờ thì em có thể thoải mái chia sẻ với họ tất cả. Điều mà  trước đây em chẳng làm được.

Những giấc mơ, về ngôi  nhà và những đứa trẻ do chúng ta đặt tên, em vẫn thiết tha yêu chúng rất  nhiều. Nhưng anh, anh thì đã bước chân ra khỏi đó rồi…

TinyFun