PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “con

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ – Nguyễn Nhật Ánh

Cho tôi xin một vé đi về tuổi thơ

Truyện Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là sáng tác mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Nhà văn mời người đọc lên chuyến tàu quay ngược trở lại thăm tuổi thơ và tình bạn dễ thương của 4 bạn nhỏ. Những trò chơi dễ thương thời bé, tính cách thật thà, thẳng thắn một cách thông minh và dại dột, những ước mơ tự do trong lòng… khiến cuốn sách có thể làm các bậc phụ huynh lo lắng rồi thở phào. Không chỉ thích hợp với người đọc trẻ, cuốn sách còn có thể hấp dẫn và thực sự có ích cho người lớn trong quan hệ với con mình.

Nội Dung:

Chương 1: Tóm lại là đã hết một ngày

Chương 2: Bố mẹ tuyệt vời

Chương 3: Đặt tên cho thế giới

Chương 4: Buồn ơi là sầu

Chương 5: Khi người ta lớn

Chương 6: Tôi là thằng cu Mùi

Chương 7: Tôi ngoan trong bao lâu

Chương 8: Chúng tôi tôi trở thành lũ giết người như thế nào

Chương 9: Ai có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

Chương 10: Và tôi đã chìm

Chương 11: Trang trại chó hoang

Chương 12: Cuối cùng là chuyến tàu không có người soát vé.

 

Cảm tường của Ngọc Nở

Tuổi thơ – Tuổi của sự hồn nhiên, ngây ngô và đầy những điều ngộ nghĩnh, có thể nói đấy là một lứa tuổi đẹp nhất đời người. Ai cũng đã từng trải qua, mỗi người có một tuổi thơ khác nhau. Đó cũng là nguồn cảm hứng cho các nhà văn về đề tài này, về tuổi thơ – cái thời thơ ấu của chính họ như tác phẩm “Những ngày thơ ấu” của tác giả Nguyên Hồng, là một trong những cuốn sách tôi yêu thích từ lúc học cấp 2, hay “Tuổi thơ dữ dội” của Phùng Phán; kể về tuổi thơ vất vả đầy sóng gió của những con người nghị lực và còn nhiều tác phẩm khác nữa. Ngoài ra, một trong những tác phẩm được xem là hay nhất của mùa hè này là “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của Nguyễn Nhật Ánh. Vốn nổi tiếng là một nhà văn nổi tiếng, với những tác phẩm được viết dưới giọng văn dí dỏm, dễ gần như: Chuyện cổ tích dành cho người lớn, Kính vạn hoa. Nhưng lần này, tác phẩm “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” được coi là một tác phẩm khác biệt hẳn so với các tác phẩm trước, không hẳn dành cho thiếu nhi như Kính vạn hoa, nhưng cũng không hẳn dành cho người lớn như “Bồ câu không đưa thư”, cùng một số tác phẩm khác. Tác phẩm có thể dành cho những người đã từng trải qua thời thơ ấu, hoặc vẫn đang ở tại điểm tuổi thơ.

Với tác phẩm Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, Nguyễn Nhật Ánh không chỉ xin cho mình một chỗ ngồi trên chuyến tàu về lại thời thơ ấu, mà ông còn mang lại cho tất cả mọi người một tấm vé để tìm về nơi bình yên, trong sáng nhất của đời người.

Đến với tác phẩm, nhiều độc giả không thể không bật trước sự hồn nhiên, những trò nghịch ngợm của những nhân vật trong truyện như cu Mùi, cu Tủn và con Tí Sún – những nhân vật mới toanh trong truyện của Nguyễn Nhật Ánh.

Vẫn là giọng văn trong vắt, dí dỏm, Nguyễn Nhật Ánh đã mang đến cho người đọc cả một thế giới tuổi thơ hồn nhiên, đầy ắp tiếng cười. Nhưng đang xen vào đó là những nỗi lo lắng, trăn trở của người lớn. Hình ảnh cái sân ga của nhân vật ‘tôi’ như là một điểm tựa ký ức để ông có thể thả vào đó những suy ngẫm, triết lý của cuộc đời.

Mở đầu tác phẩm đó là một thiên đường đầy tiếng cười của trẻ thơ, cả cách nhìn hài hước, châm biếm về những đổi thay và sự khác biệt giữa thế giới trẻ em và người lớn. “Với người lớn, ý nghĩa và giá trị của mọi thứ trên đời đều thu gọn trong 2 chữ chức năng. Trẻ em chỉ có óc tưởng tượng”. Những định nghĩa sai lầm của người lớn khiến cho mọi thứ trở nên mù quáng như ‘hối lộ’ là tặng quà trên mức tình cảm, ‘hành vi sai trái’ là thiếu tinh thần trách nhiệm…

Tác phẩm mang nhiều tình huống ngộ nghĩnh gây cười, nhưng sau đó người đọc lại có thể nhận ra những triết lý sống của người viết. “Một đứa trẻ sống trong ngôi nhà của mình cũng tự nhiên và máu thịt như sống trong bản thân mình. Cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì đứa trẻ ấy cũng trở về nhà. Chỉ có người lớn mới có thể bỏ nhà ra đi, đó là khi cái “bản ngã” biến thành “tha nhân”. Người lớn tiếp nhận thế giới bằng óc phân tích, còn trẻ con cảm nhận thế giới bằng trực giác. Và người lớn cũng cần biết rằng trẻ con phán xét họ cũng nghiêm khắc như họ phán xét chúng. Cả lời dạy của người lớn dành cho một trò nghịch ngợm của trẻ con cũng gợi nhiều suy nghĩ: “Khi nào rượt đuổi ai hoặc bị ai rượt đuổi, con người mới phải chạy. Còn lúc khác, những người đứng đắn đều đi đứng khoan thai”.

Tuy nhiên, có lẽ do say mê quá hồi tưởng quá nhiều trong tập truyện này nên Nguyễn Nhật Ánh đã có sự nhầm lẫn. Ở vào thời điểm 40 năm trước, nghĩa là những năm 1970 thì nước ta vẫn chưa có điện thoại di động, nên việc cậu bé Mùi mượn điện thoại di động của chú Nhiên nhắn tin hẹn hò với cô bé Tủn là không thể.

Mặc dù có sự nhầm lẫn này, nhưng tác phẩm vẫn để lại trong lòng độc giả khá nhiều những ấn tượng sâu sắc, không chỉ xin cho mình một vé để trở về tuổi thơ mà còn mang tặng mọi người một tấm vé để tìm về thời thơ ấu.“Được tắm mình trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ sẽ giúp bạn gột rửa những bụi bặm của thế giới người lớn một cách diệu kỳ”. Quả thật trang sách đầu tiên được hé mở như đã mở ra cả một khoảng trời tràn ngập ngập hoa nắng và tiếng cười của những đứa trẻ.


Gửi anh, người bây giờ không còn là của em nữa…

Em ghét con người em bây giờ – chỉ vì nó biết mỗi việc  yêu anh. Em ngồi viết những dòng này khi em vừa biết chúng ta đã thật sự  kết thúc.

Gửi anh, người bây giờ không còn là của em nữa...

Và giờ này, như anh nói, anh đã có người con gái khác đang ở bên cạnh – không phải là em.

Em  đã đau, đau lắm, thật sự đau anh ạ. Tim em bây giờ như muốn vỡ tung ra  mà thôi. Giờ thì chúng ta thật sự đã kết thúc, điều mà em chẳng hề mong  muốn. Em đã khóc, khóc quá nhiều, để giờ đây nước mắt em chẳng rơi được  nữa. Em đã cố gắng níu giữ một chút tính cảm gì đó ở anh, nhưng anh  không cho em có cơ hội làm việc đó. Cái cách mà anh bỏ rơi người khác  cũng tàn nhẫn lắm anh biết không? Nhưng em không có quyền trách anh mà  tất cả là do em, tại em thôi và giờ thì em phải chịu nỗi đau này một  mình. Cũng đúng thôi, em có tư cách gì mà oán trách ai.

Trong  tình cảm hoặc là cho rất nhiều, hoặc là nhận rất nhiều. Vậy thôi. Khi  mà mình yêu một ai đó và khi nghĩ về một ngày không còn có họ nữa cũng  làm mình muốn ngạt thở. Nếu anh để ý một chút, thì sẽ nhận ra đau và tổn  thương là hai khái niệm hoàn toàn khác xa nhau. Em đã tự nhủ với mình  rất nhiều lần, nếu anh không yêu thương em, thì em sẽ yêu thương anh  thật nhiều, để đủ cho cả hai. Nếu quá khứ chúng ta đi chung một con  đường, thì hiện tại, chúng ta ở hai nẻo đường khác nhau. Nếu quá khứ  chúng ta yêu nhau sâu đậm, thì hiện tại chúng ta đã từng yêu nhau. Nếu  quá khứ tình yêu với anh là màu của hạnh phúc, thì hiện tại có lẽ tình  yêu với anh là màu của kỉ niệm. Em đã hiểu….

Gửi  anh, người bây giờ không còn là của em nữa. Em là một người luôn luôn  làm theo ý thích của mình và tất nhiên là em không để ý đến cảm giác của  người xung quanh. Những người đã đến với em, đã yêu em đều nói em vô  tâm. Nhưng đó chỉ là vỏ bọc mà em thể hiện ra bên ngoài, em cũng là một  con người, cũng có cảm xúc yêu thương nhưng ai biết được điều đó đâu!  Anh cũng không ngoại lệ.

Khi yêu anh, em hờ hững  lạnh lùng, làm anh khóc. Em không hề muốn làm anh bị tổn thương như thế  một chút nào vì hơn hết là em yêu anh. Nhưng khi yêu, em dường như đã  phạm phải sai lầm nghiêm trọng mà giờ chẳng thể nào cứu vãn được nữa. Em  cứ nghĩ yêu một ai đó em nên thể hiện tình cảm của mình ở mức vừa phải  để khi đỗ vỡ em không phải đau. Em đã nhầm rồi. Em không như những người  khác, em không thể hiện yêu thương được bằng lời mặc dù em rất muốn. Em  muốn lắm anh ạ, để anh và người ta biết em yêu anh như thế nào. Nhưng  em không làm được mà chỉ dám thể hiện tình yêu qua những entry blog như  thế này thôi.

Em sợ khi mình nói nhiều sẽ làm anh  nhàm chán rồi anh sẽ chẳng yêu em nữa. Nhưng em không nói ra thì kết cục  bây giờ em cũng chẳng còn là gì trong tim anh nữa. Em có thể tha thứ  tất cả – cả những việc dường như một người con gái chẳng thể nào tha thứ  được, vì anh. Anh có quyền lựa chọn giữa em và “chị ấy”. Nhưng anh đã  chọn “chị ấy” – người anh nói – anh cần có trách nhiệm và chút gì đó gọi  là tình yêu. Vậy em không đáng để anh yêu, không đáng để anh thể hiện  trách nhiệm tình yêu???

Quãng thời gian chúng ta yêu  nhau chẳng lẽ lại không bằng đc thời gian ngắn ngủi anh và “chị ấy” bên  nhau sao??? Anh không thấy có lỗi với em sao??? Cũng phải thôi, anh làm  gì có lỗi, lỗi là do em đã đẩy anh đến với “chị ấy”. Anh đã trách em  sao không níu kéo anh, nhưng hơn một lần em đã đưa tay ra níu giữ anh,  níu gữ tình yêu này và em nhận lại được gì chứ ? Chẳng phải là sự thẫn  thờ chờ đợi mỏi mòn một tin nhắn trả lời sao? Lúc đó em đã hình dung ra  nhiều viễn cảnh vì sao mà anh không trả lời em. Nhưng đến hôm nay thì em  biết rồi anh ạ, lúc đó anh đag ở bên chị ấy thì làm sao có thể quan tâm  đến em. Sự thật đôi khi quá phũ phàng anh nhỉ!

Tim  em chùng xuống một nhịp, thoáng cảm giác nhói đau, nỗi đau chưa bao giờ  em phải trải qua – cho đến hôm nay. Hôm nay, anh nói: “Em đừng nhắn tin  cho anh nữa, vì “chị ấy” – người yêu anh đến chơi”. Thì ra là vậy. “Chị  ấy” đã là người yêu của anh rồi. Nhanh thật đấy, em không nghĩ là có thể  nhanh như vậy đâu. Tim em như ngừng đập, cảm giác có cái gì đó chạy dọc  cơ thể, dường như là đau tột cùng. Thà rằng anh cứ nói toẹt ra ngay từ  đầu anh chẳng còn yêu em nữa, có lẽ em đã chẳng phải hi vọng cho đến tận  ngày hôm nay. Lúc đó em cũng sẽ đau nhưng ít thôi. Còn bây giờ thì em  thật sự bị tổn thương rồi.

Em rất muốn nắm chặt lấy  sợi dây hạnh phúc vô hình giữa em và anh. Nhưng dường như đã quá mong  manh. Là đôi tay em không đủ sức níu kéo hay vì quyết tâm ra đi của anh  quá lớn. Nếu không có ngày hôm qua thì đã chẳng có ngày hôm nay. Nếu  không yêu anh và bị anh thuyết phục để rồi mất đi sự kiên định của mình,  thì em đã không ngồi đây để khóc. Em lúc nào cũng nhớ anh, ngay cả khi  ngồi kề bên, thì cũng thấy nhớ rất nhiều. Nhớ như lá nhớ cành, nhớ như  việc người ta không thể quên thở trong từng giây một. Nỗi nhớ ấy hiển  nhiên như một ngày phải có sáng và tối, như phải có mặt trăng và mặt  trời. Em nhớ anh nhiều như vậy đấy.

Em thường tự an  ủi bản thân rằng, không phải anh không yêu em đâu, không phải anh bỏ mặc  em đâu. Chỉ là, anh đang quan tâm em, thương em theo cách mà anh muốn.  Dù nó không ngọt ngào, không dịu dàng mà là cay đắng, nhưng em đã giữ  cho mình một niềm tin kiên định rằng, một ngày nào đó anh sẽ nhận ra em  quan trọng biết nhường nào, rằng chỉ cần có em thôi, anh sẽ đủ sức vượt  qua tất cả. Có lẽ em sai rồi. Phải không ???

Và giờ  thì em hết kiên nhẫn để tin như thế rồi. Đối mặt với sự thật và tỉnh táo  lại đi thôi. Chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ nữa. Em đã khóc rất nhiều.  Cho những kỉ niệm của chúng ta, cho những yêu thương đong đầy em trao  gửi về anh trong vô vọng. Nhắm mắt em nhớ anh. Mở mắt em nhớ anh. Đến  một nhịp thở cũng làm em đau. Khi anh yêu thương một ai đó thật nhiều,  thì khi không thể nhìn thấy, không thể nghe giọng người ấy sẽ làm anh  bất an và sợ hãi. Và nhớ thương rất nhiều. Đến nỗi chỉ muốn khóc òa lên  thôi.

Có những nỗi đau anh gây ra cho người khác,  anh không nhận ra, không có nghĩa là nó không tồn tại. Nhưng không cần  phải xin lỗi em đâu. Em chẳng bao giờ trách cứ anh cả, vì khi yêu một ai  đó, là trao chọ họ quyền được làm đau mình. Hãy để em tự xin lỗi bản  thân mình, anh nhé!

Em thường tự hỏi mình: “Mày có  thể yêu anh ấy đến mức nào?”. Giờ thì em có câu trả lời rồi. Em có thể  yêu anh nhiều đến khi tình yêu trong em đủ lớn, để có thể rời xa. Đủ can  đảm, để buông tay một người em yêu hơn bản thân mình. Có lẽ em phải học  cách quên đi một người thật sự. Em sẽ không quan tâm đến cuộc sống của  anh nhiều như trước nữa. Nhưng vẫn có thể em sẽ dõi theo và ủng hộ bước  chân anh đi một cách thầm lặng. Em sẽ không quan tâm đến sức khỏe của  anh bằng cách lo lắng việc anh rượu bia với bạn bè, việc anh hút một  ngày bao nhiêu điếu thuốc…, vì em biết đã có “chị ấy” thay em làm việc  đó. Em không nhớ đến anh không có nghĩa là em sẽ quên anh đâu.

Lúc  nãy, em nói rằng sẽ học cách quên anh là em nói đùa đấy. Em chẳng muốn  quên anh, chỉ là sẽ yêu anh ít hơn thôi. Nghĩa là mỗi ngày trôi qua, hôm  nay – của hiện tại- em sẽ yêu anh ít hơn hôm qua – của quá khứ – một  chút. Thế nhé, hãy cứ yên tâm và tin yêu vào tình yêu thì hiện tại của anh đi nhé! Còn em, em chấp nhận buông tay… và … làm tình yêu của … thì quá khứ…  Em cũng cảm ơn anh đã cho em biết những người xung quanh em quan trọng  như thế nào. Giờ thì em có thể thoải mái chia sẻ với họ tất cả. Điều mà  trước đây em chẳng làm được.

Những giấc mơ, về ngôi  nhà và những đứa trẻ do chúng ta đặt tên, em vẫn thiết tha yêu chúng rất  nhiều. Nhưng anh, anh thì đã bước chân ra khỏi đó rồi…

TinyFun

Cuộc thi ảnh: “Việt Nam – Đất nước và Con người”

Vietnam Airlines Facebook Contest

Cuộc thi ảnh: “Việt Nam – Đất nước và Con người”

I/ Giới thiệu:
Việt Nam luôn là điểm đến hấp dẫn, là sự lựa chọn của du khách năm châu khi bắt đầu mỗi cuộc hành trình. Để góp phần quảng bá hình ảnh thân thiện, cởi mở của thiên nhiên, con người nước Việt Nam cùng những nét đặc trưng văn hoá hấp dẫn của cộng đồng 54 dân tộc anh em, Vietnam Airlines mong muốn tìm kiếm những bức ảnh chân thực, sinh động nhất nhằm khám phá, tôn vinh vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong mỗi con người, mỗi công trình kiến trúc, mỗi địa danh, mỗi tộc người anh em trên khắp mọi miền của Tổ quốc.

II/ Ban tổ chức:
Hãng hàng không quốc gia Việt Nam – Vietnam Airlines.

III/ Thể lệ cuộc thi:
1. Đối tượng dự thi:
Không hạn chế.
Thành viên Ban tổ chức, Hội đồng giám khảo không được tham gia dự thi.

2. Thời gian cuộc thi:
-Nhận bài dự thi: từ ngày 07/02/2011 đến 06/03/2011.
-Chấm bài dự thi: từ ngày 07/03/2011 đến 14/03/2011.
-Công bố giải thưởng: cuối tháng 03/2011.

3. Nội dung cuộc thi:
Tìm kiếm, khám phá và tôn vinh những nét đẹp của đất nước – con người Việt Nam, trong tiến trình hội nhập nhưng vẫn gìn giữ được những nét đẹp đậm bản sắc dân tộc.
Cuộc thi ảnh có các chủ đề như sau:
-Thiên nhiên Việt Nam
-Văn hóa Việt Nam
-Con người Việt Nam

4. Cách thức dự thi:
Thí sinh gửi ảnh dự thi có kèm Đơn tham dự theo mẫu về địa chỉ mail vna.cuocthianh@gmail.com với tiêu đề đặt tên theo mẫu:
VNAFB – “Việt Nam – Đất nước và Con người” – Họ tên người tham dự.

Bài dự thi bao gồm các phần:
-Tiêu đề (bắt buộc): Thí sinh đặt tên cho bài dự thi của mình.
-Ảnh (bắt buộc): Mỗi bài dự thi chỉ bao gồm tối thiểu 01 ảnh và tối đa 05 ảnh.
-Bình luận (tự chọn): Thí sinh có thể đưa thêm bình luận cá nhân về bức ảnh của mình nếu muốn.
-Thông tin thí sinh (bắt buộc):
·Họ & tên
·Ngày, tháng, năm sinh
·Số CMNN
·Thời gian & địa điểm chụp
·Địa chỉ cư trú
·Nghề nghiệp
·Số điện thoại liên lạc

5. Giải thưởng, cách thức chấm giải và bình chọn:
Cuộc thi có 2 hệ thống giải: giải do BGK chấm và giải do khán giả bình chọn.
-01 giải do BGK chấm có số điểm cao nhất: 1 cặp vé khứ hồi Việt Nam đi Hồng Kông
-01 giải cho bài dự thi ảnh đơn được bình chọn nhiều nhất: 1 cặp vé khứ hồi Việt Nam đi Thái/ Sing/ Mã
-01 giải cho bài dự thi ảnh bộ được bình chọn nhiều nhất: 1 cặp vé khứ hồi Việt Nam đi Thái/ Sing/ Mã

Thành phần BGK bao gồm:
-Nhiếp ảnh gia Lê Anh Dũng
-Nhiếp ảnh gia Nguyễn Việt Thanh

Cách thức trao giải khán giả bình chọn: Tất cả các thành viên của Facebook đều được tham gia bình chọn ảnh. Đối tượng dự thi đăng ký một địa chỉ Facebook và trở thành fan của trang Facebook Vietnam Airlines. Sau khi ban tổ chức đưa bài của người dự thi lên FanPage của Vietnam Airlines, người dự thi cần đánh dấu (tag) bức ảnh vào Facebook cá nhân của mình để các bạn bè có thể tham gia bình chọn cho bức ảnh bằng cách click nút “Like” tại mỗi bài dự thi. Số lượng bình chọn “like” của mỗi bài dự thi sẽ được tính để trao các giải thưởng “yêu thích” của khán giả.

IV/ Yêu cầu về ảnh dự thi:
-Ảnh dự thi phải là ảnh của thí sinh tham gia tự mình thực hiện.
-Ảnh dự thi phải là ảnh số và định dạng ở file JPG. Dung lượng ảnh nhỏ hơn 5MB.
-Ảnh tham gia dự thi được chụp trong vòng 1 năm kể từ ngày phát động cuộc thi và chưa gửi tham gia chính thức một cuộc thi khác nào.

V/ Các quy định khác
-Tác phẩm tham gia dự thi là loại ảnh màu hoặc đen trắng, bao gồm 2 loại: ảnh đơn và ảnh bộ. Ảnh bộ không quá 05 ảnh.
-Số lượng ảnh, bộ ảnh dự thi của mỗi tác giả: không hạn chế.
-Ảnh dự thi phải là tác phẩm nguyên bản, không được dùng kỹ xảo *****g ghép, không được dùng kỹ thuật chỉnh sửa.
-Giải thưởng sẽ được áp dụng cho đúng người tham gia dự thi, không quy đổi thành tiền mặt hay chuyển nhượng cho người khác.
-Ban Tổ Chức giữ quyền quyết định cuối cùng về kết quả người thắng giải thưởng chung cuộc.
-Hình thức dự thi: chỉ nhận bài dự thi qua email tại địa chỉ: vna.cuocthianh@gmail.com. Ngoài ra không chấp nhận các hình thức đăng ký khác.
-Ngay khi nhận được đơn tham dự của bạn, BTC sẽ gửi lại một lá thư xác nhận của chương trình. Nếu bạn không nhận được thư xác nhận, vui lòng thực hiện lại việc gửi bài. BTC không chịu trách nhiệm trong bất kỳ trường hợp bài thi bị thất lạc nào.

SỬ DỤNG TÁC PHẨM
-Cuộc thi ảnh nghệ thuật “Việt Nam – Đất nước và Con người” không nhằm mục đích kinh doanh.
-Tất cả các tác phẩm đều được đăng tải trên trang Facebook của Vietnam Airlines.
Chủ sở hữu quyền tác giả thuộc những đơn vị tổ chức cuộc thi: Hãng hàng không quốc gia Việt Nam (Vietnam Airlines). Vietnam Airlines được quyền sử dụng, để tuyên truyền dưới mọi hình thức, trên các phương tiện thông tin đại chúng khi thấy phù hợp và cần thiết.
Bản quyền tác phẩm thuộc về tác giả (người đứng tên dưới tấm ảnh).
-Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về những tranh chấp quyền tác giả cũng như các quyền liên quan.
-Tác phẩm đã đoạt giải nhưng nếu để xảy ra những vẫn đề phát sinh như vi phạm quyền tác giả và quyền liên quan theo quy định của pháp luật, Ban tổ chức sẽ thu hồi giải thưởng và giấy chứng nhận đã cấp.

TRÁCH NHIỆM CỦA TÁC GIẢ:
-Thực hiện đúng thể lệ cuộc thi, việc tác giả gửi tác phẩm tham dự thi coi như chấp thuận mọi quy định trong thể lệ cuộc thi.
-Chịu hoàn toàn trách nhiệm về quyền tác giả và quyền liên quan theo quy định của pháp luật.

Link: FaceBook VietnamAirlines – note – Contest


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part1

[Lời mở: Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi. Bất kì ai cũng chẳng thể tránh nổi những lầm lỡ và hờn ghen ích kỉ khi yêu. Hãy thứ lỗi cho anh, lần này em nhé!]

Tôi – một thằng đàn ông đã 32 tuổi, đã có vợ và một cô con gái. Tôi ko biết sau khi lập gia đình cuộc sống hôn nhân của bạn có phải là một thiên đường? Còn với tôi nó chẳng phải là một địa ngục nhưng cũng chả phải là một thiên đường! Bởi chả có cái địa ngục nào lại cho tôi những phút giây ngọt ngào, lãng mạn, sự sung sướng và cả những khao khát, đam mê mãnh liệt. Và cũng chả có cái thiên đường nào lại chứa đựng những nỗi lo sợ, những chọn lựa khó khăn, những toan tính cho cuộc sống bộn bề phía trước, hay hơn cả là những hơn ghen ích kỉ và những nỗi lầm đáng tiếc.

Vợ tôi ư? Biết nói thế nào về cô vợ bé bỏng của mình nhỉ? Không phải ngẫu nhiên mà tôi gọi cô ấy là cô vợ bé bỏng đâu, bởi cô ấy bây giờ mới có 20 tuổi. Các bạn đừng ngạc nhiên, tôi cưới vợ khi cô ấy vừa mới tốt nghiệp THPT xong mà. Có nghĩa là tôi hơn cô ấy 12 tuổi và chúng tôi đã cưới nhau được gần 2 năm.

———————————————————————————————

Chương I: Con nhỏ khó ưa!

– Này chú, chú có thể nhường cho cháu chỗ này được ko?

Tôi ngước lên, một con nhỏ mặc đồng phục học sinh, hình như là của cấp III, đeo cặp quai chéo, mái tóc búi lọn nhỏ, phất phơ mấy lọn tóc con, hơi rối. Có lẽ nó vừa đi học về. Con bé vẫn hướng đôi mắt nhìn tôi.

– Nhưng vẫn còn bàn trống mà cô bé! – Tôi đáp, những tưởng rằng con bé sẽ nhận ra và đi tìm chỗ ngồi khác, ai dè:
– Vì còn chỗ cháu mới bảo chú nhường lại bàn này cho cháu chứ. Đây là chỗ ngồi quen thuộc của cháu. Và cháu chỉ muốn ngồi ở chỗ quen thôi.
– Nhưng đây là chỗ duy nhất còn có ổ cắm sạc điện. Chú cần làm việc với cái laptop của chú mà giờ nó lại sắp hết điện. – Tôi hếch chỉ cái laptop trên bàn. Thực ra tôi có thể đứng dậy và nhường lại chỗ này cho con bé, vì tôi cũng chả gấp gáp đến độ phải làm việc ngay trong khi đang được ngồi nghỉ tại một quán cà phê yên tĩnh thế này. Nhưng tôi không thích tí nào hay chính xác là tôi ghét cái cách nó nói chuyện và đề nghị tôi nhường bàn. Nếu không phải là quá đáng thì nói thật tôi thấy chẳng ưa gì con nhỏ này.

Con bé vẫn giương đôi mắt nhìn tôi. Thật là, nó một con nhóc cùng lắm là học 11, 12 trong khi tôi đã 30 tuổi đầu. Ấy thế mà nó dám nhìn một người lớn tuổi hơn mình bằng ánh mắt đó. Thật ko thể chấp nhận đc.
– Chú nói, cháu ko hiểu sao?

Ngay lập tức, tôi thấy nó đi đến cái bàn bên cạnh, quẳng cặp sách vào ghế một cái “bụp” rồi kéo mạnh một chiếc ghế khác ngồi vào đó. Và tôi nghe thấy rõ mồn một lời con bé lầm bầm: “Đồ ông già nhỏ mọn!” Cái gì? Ông già nhỏ mọn ư? Nếu nó nói là “Thằng cha nhỏ mọn” thì có lẽ tôi chả thấy gì đâu. Nhưng đằng này nó lại bảo tôi là “Đồ ông già”. Nói thật, tôi tuy đã 30 tuổi nhưng ai cũng bảo tôi là trẻ hơn so tuổi và đẹp trai, phong độ hơn khối thằng cha bằng tuổi mình. Vậy mà, con bé đó lại dám kêu tôi là “ông già”, thật chẳng biết nhìn người tí nào. Nhưng thôi, tôi người lớn không chấp trẻ con làm gì.

Tôi nghe thấy tiếng hút nước chùn chụt từ cái bàn bên cạnh. Con gái con đứa chẳng biết tệ nhị gì cả. Rồi chợt, tiếng ống hút gặp đá rít mạnh. Tôi quay sang nhìn, cốc sinh tố sữa chua của con bé đã cạn sạch trong khi cốc nâu đá của tôi gần như vẫn còn nguyên hay cùng lắm là vơi đi 1, 2 thìa. Con nhỏ bước ra khỏi bàn, túm lấy cái cặp và trước khi rời khỏi nó vẫn ko quên tặng tôi một cái lườm cháy da mặt.


Ở cuối con đường

Tôi nhìn theo cái dáng thất thểu của Nam, cảm thấy cay lòng. Bao nhiêu lần

Nam đến tìm tôi thì cũng bấy nhiêu lần anh buồn bã quay về. Có lúc, tôi thấy anh ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế đá thân quen. Nơi ngày xưa có những nụ cười trong vắt của tôi, nơi ngập đầy kỷ niệm…

Tôi trốn tránh Nam, tự ái trong tôi quá lớn, tôi cảm thấy mình bị tổn thương như một con búp bê đang hạnh phúc trong tủ kính bất ngờ bị người ta mang ném ra đường. Tôi đau đớn nhận ra mình không là gì cả. Và tôi cảm thấy sợ lòng thương hại của bất kỳ ai. Tôi chui rúc trong cái vỏ mặc cảm của mình, tôi sợ mình bị tổn thương thêm một lần nữa, tôi sợ!

… Hùng là bạn thân của Nam. Tôi không nhớ mình đã quen Hùng trong lúc nào, chỉ biết là từ khi gặp nhau, tôi luôn nhớ đến anh, có lẽ vì sự quan tâm đặc biệt mà anh dành cho tôi. Vì những săn sóc ân cần như đối với một đứa em gái nhỏ. Tôi thấy mình nhỏ bé trước Hùng, tự cho phép mình vòi vĩnh những yêu thương thiếu vắng trong cụôc sống xa nhà. Và tôi cảm thấy hạnh phúc lắm, sung sướng lắm. Tôi không để ý đến ánh mắt Nam dành cho tôi, hình như luôn ẩn chứa một nỗi xót xa ( mà cho đến bây giờ tôi mới kịp nhận ra). Trước giờ tôi vẫn xem Nam là một người anh mà tôi có thể nhõng nhẽo thoả lòng. Nam cũng gọi tôi là Nhóc, và hay cốc đầu tôi mỗi khi tôi bướng bỉnh không chịu nghe lời. Tôi nhớ có lần anh giận, tôi dầm mưa về sốt mê man. Anh lo đến sụt mấy Kg. Khi tôi tỉnh dậy, hình ảnh đầu tiên tôi bắt gặp là nụ cười của anh mếu xệch. Tự dưng tôi thấy thương anh quá, mọi giận hờn cũng tan đi. Tình cảm của tôi dành cho Nam trong veo như tình yêu của một đứa em gái vậy.

Hùng mỗi sáng chờ tôi đi học, mỗi chiều đợi tôi về. Hùng bảo chỉ muốn thấy tôi, lúc nào cũng vậy. Tôi nhìn sâu vào mắt Hùng, tuyệt nhiên không tìm ra một chút giả dối nào, Hùng chân thật, chân thật đến nao lòng.

Tôi, Nam và Hùng thường đi chơi chung với nhau, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, cái ghế đá nằm dưới tán bằng lăng trổ hoa tím ngát đã trở nên quen thuộc với tôi tự bao giờ. Đôi khi không có tôi, hai người vẫn ngồi nơi ấy, chỉ để nhìn lên phòng tôi ở tít tận trên lầu và đoán xem tôi đang làm gì, học bài, soi gương hay là thơ thẩn đọc thơ. Khi Nam kể lại, tôi bật cười, cho là anh ngớ ngẩn nhưng tôi vui lắm, cảm thấy mình được quan tâm, mình là kẻ hạnh phúc nhất trên đời.

Nếu sau này tụi anh làm một chuyện gì đó có lỗi, thì em có tha thứ không Nhóc?

Tôi cười giòn tan, đưa tay chỉ một ngôi sao sáng nhất:

Em sẽ bắt anh Nam lên trời hái ngôi sao ấy về đền cho em. Anh dám làm em buồn à? – Tôi ngắt một hoa bằng lăng, rứt từng cánh hoa: giận nè, không giận nè, giận – cánh hoa cuối cùng, tôi giơ lên cao: Anh Nam thấy chưa? Hoa còn giận huống gì là em.

Tôi quay sang Hùng, cảm thấy khuôn mặt anh phảng phất một nét buồn vời vợi…

Mỗi ngày Nam mang đến cho tôi một nhánh bằng lăng tím ngát bảo là của Hùng. Đây là loài hoa tôi thích nhất, tôi sung sướng đón nhận, nụ cười tràn ngập nắng vàng. Tự hỏi lòng sao Hùng không đến mà lại nhờ Nam tặng cho tôi. Hay là anh mắc cỡ, tôi mỉm cười một mình, nhớ Hùng, nhớ những lời yêu thương anh dành cho tôi, nhớ sự quan tâm ân cần làm tôi thấy ấm lòng, nhớ cả ánh mắt anh trìu mến. Những buổi đi chơi của chúng tôi nhiều hơn và dài hơn. Thường thì, Nam tìm cớ bỏ về để tôi và Hùng được bên nhau.

Hùng kể cho tôi nghe về gia đình anh, về quê hương anh, vùng đất tươi đẹp mà tôi chưa được đặt chân đến bao giờ. Anh kể về tuổi thơ làm cho mìên ký ức tôi thả trôi sông bây giờ lại dạt về, ắp đầy kỷ niệm. Tôi chìm đắm trong câu chuyện của anh, những vì sao lấp lánh trên đầu. Tôi nhận ra mình yêu Hùng, yêu nhiều lắm… Và tôi sợ mất anh, nỗi sợ mơ hồ trong tiềm thức, dường như có ai gọi tên tôi, ai đó níu tôi đi và báo tôi hãy xa Hùng. Tôi ngước nhìn trong đôi mắt ấy, chừng như có một nỗi xót xa không thể gọi tên. Ánh mắt ấy cho đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được.

Có lần anh hỏi tôi giống như câu hỏi của Nam:

Nếu một ngày anh làm một điều gì đó có lỗi với em, em có giận anh không? – Tôi ngơ ngác.

Anh vội cười:

Không có gì, là anh hỏi thế…

Nhưng tôi không còn vô tư nữa, anh và Nam đang giấu tôi chuyện gì? Lẽ ra tôi không nên biết chuyện ấy, không nên biết và cũng không muốn biết. Nhưng có gì lẩn trốn mãi được đâu?

Chị ấy đến. Đêm trời sao nhiều lắm, dằng dặc một góc trời, chị ấy đến thăm Hùng. Trong câu chuyện của anh, sao không một lần nhắc đến chị. Tôi ngơ ngác bàng hoàng, tôi không muốn hiểu.

Nơi ghế đá quen thuộc chỉ có Nam và tôi. Nam im lặng, tôi im lặng. Chỉ có gió làm nhánh bằng lăng chao vào tóc tôi. Hùng đi qua tôi, cái nhìn xa xót, anh giới thiệu tôi là em gái. Chị vuốt tóc tôi, mỉm cười: ” Em xinh quá!”. Giọng chị nhẹ nhàng như gió thoảng, mái tóc dài của chị xoắn vào áo Hùng. Họ đi bên nhau, hạnh phúc. Tôi cười với chị, nụ cười rạng rỡ nỗi niềm.

Xin lỗi em, chỉ vì anh không muốn nhìn thấy em đau khổ. – Giọng Nam nặng nhọc phá vỡ không khí ngột ngạt đang bao trùm.

Tôi quay nhìn anh, ánh mắt anh xót xa, tôi chợt thấy giận anh hơn bao giờ hết, tôi ghét ánh mắt đó, ánh mắt thương hại dành cho một kẻ bị bỏ rơi. Anh đã biết hết mọi chuyện sao không hề nói với tôi một lời nào. Còn tạo điều kiện để tôi và Hùng được gần nhau. Anh không muốn thấy tôi đau khổ ư? Nhưng anh làm như vậy còn khiến tôi khổ gấp trăm lần. Anh ác lắm, ác lắm biết không Nam? Tôi muốn hét lên, muốn trút mọi nỗi đau đớn vào anh nhưng tôi không thể, tôi nghẹn ngào trên vai anh như một đứa trẻ.

Hùng yêu em… – Nam vuốt tóc tôi dỗ dành.

Trời ơi, lúc này mà anh còn dối em được sao Nam? Tôi nấc lên. Giọng Nam buồn thiu:

Em biết không, Hùng nó cũng đau khổ lắm, nó yêu em nhưng không thể bỏ rơi Lan, gía mà Hùng gặp em sớm hơn, giá mà…

Anh đừng nói nữa. Tôi lạc giọng vụt chạy đi. Anh đang an ủi tôi hay đang bào chữa cho Hùng? Tôi không cần. Không cần gì hết. Trong lúc này, tôi thấy mình đáng thương như một con mèo ướt.

Những ngày sau Hùng có đến tìm tôi. Tôi mang những nhánh bằng lăng giờ đã khô quắt, gửi lại cho anh. Tôi biết mình làm như vậy cũng chẳng có ích gì, nhưng tôi không muốn giữ lại “điều gì đó có lỗi” của anh làm tôi tan nát. Tôi có giận anh không? Nhưng thật trớ trêu, những đoá hoa ấy không phải của Hùng. Tôi thấy mình đáng thương và ngờ ngệch. Những cánh hoa mỗi ngày Nam mang đến, Nam ơi anh còn giấu em chuyện gì nữa đây?

Hùng xin lỗi tôi, anh đâu có lỗi. Tôi nhìn sâu vào mắt anh, vẫn không thấy một sự giả dối nào. “Hùng yêu em…”. Không, tôi hét lên rồi vụt chạy, những cánh bằng lăng rơi dưới chân, tôi cả thấy dường như cơ thể mình rệu rã.

Tôi trốn tránh Hùng, trốn tránh Nam, lầm lũi như một cái bóng. Nam vẫn đến tìm tôi. Chiếc ghế đá giờ đây chỉ còn một mình anh lặng lẽ. Tôi nhớ quá cái ngày tôi trong trẻo bên Nam và Hoàng, tôi dang tay đếm sao trời và chọn cho mình ngôi sao sáng nhất. Quá nhiều kỷ niệm, có thể gọi tên?

Tôi mở cửa sổ nhìn vể gốc bằng lăng, giật mình nhìn ra Nam, bóng anh đổ thành một vệt dài dưới ánh trăng. Đầu óc tôi trống rỗng, tôi chênh vênh bước và nhận ra mình đang đứng trước Nam.

Nhóc! – Tiếng Nam thảng thốt.

Tôi khóc trên vai Nam, những giọt nước mắt không tên, thấy lòng mình hoá bướm bay đi. Nam vuốt nhẹ tóc tôi: Ngoan nào, Nhóc con!

… Tôi đã xa, xa cả Nam và Hoàng. Tất cả bây giờ chỉ còn là một vùng ký ức…

 

Nhóc Khanh’s Opera

Về tác giả Blog: “Khi hai trái tim tìm thấy nhau

khi hai tâm hồn cùng lắng động

khi hai con người cùng nhịp đập

khi tất cả mọi thứ đều vô vị

khi thiếu một người… khi đó bạn đã yêu.”


Trò Chơi Con Trẻ .part4

Đăng ngày: 21:46 27-11-2006

Đồ cứu

Trò này vui lắm! Thường thì khu K10 gọi là Công an bắt cảnh sát Image Mời các bạn tụ tập 1 đám thật đông vui để chơi. Cả đám cùng oẳn tù tì để chọn 1 người làm người đuổi bắt, gọi là Z nhé. số còn lại được thả chạy lông bông khắp sân (chọn sân chơi be bé, vừa phải thôi, Z đỡ mệt, mà lại được thay nhau làm ^^) Trò này dựa trên cơ sở: chạy bị tóm là “chết”. Z sẽ phải tích cực đuổi bắt những người kia, tóm những ai đang chạy để thay thế vị trí đuổi bắt cả đám rất mệt nhọc của mình. Đám chạy sẽ được quyền “trốn” = cách hô to “Đồ” và đứng im tại chỗ, khi ấy Z sẽ ko có quyền tóm mình, mà sẽ tìm người khác còn ngoan cố, đang chạy nhảy tung tăng còn lại Image và quyền được giải thoát (giống trong “Đấu trường 100” nhỉ) = cách có người khác đến chạm vào người và hô “Cứu”. Cả 2 sẽ cùng tung tăng “ngoài vòng pháp luật” và đi cứu những người khác để cùng “hầm” Z. Trò chơi sẽ kết thúc khi có người bị tóm hoặc cả đám cùng “đồ” mà ko còn ai để “cứu”.
Trốn tìm

Trồn và tìm. Chúng ta sẽ chọn ra 1 người đi tìm những người còn lại. Oẳn tù tì nào.. chọn người bét ra làm hehe. Người tìm sẽ úp mặt vào tường đếm: năm .. mười .. mười lăm .. hai mươi .. hai lăm .. ba mươi .. ba lăm .. bốn mươi .. bốn lăm … đến 100, “ai chưa xong mặc kệ đi tìm, cách xa 3 bước chết luôn”. Trong khi người tìm đếm, cả lũ phải nhanh chân đi kiếm chỗ ẩn nấp, tránh không để người đi tìm phát hiện, càng kín càng tốt. Khi bắt đầu cuộc tìm kiếm, người tìm nhìn thấy ai mà nói đúng tên thì người đó sẽ phải làm thay, cuộc chơi sang lượt mới luôn Image Nhưng nếu chỉ sai tên, hãy tiếp tục úp mặt vào tường mà đếm ở lượt sau ^^. Còn với những ai can đảm, muốn 1 cảm giác hồi hộp, hưng phấn, muốn tự cứu lấy mình. Hãy mon men từ chỗ nấp tìm đến nơi người tìm vừa úp mặt, đập “MỘT! HAI! BA! …” (lại quên mất … là gì rồiImage)

Bắn bi

Thường thì trò này dành cho con trai thôi, tại vì nó cũng ko sạch lắm để cho các “tiểu thư” sẵn sàng cầm bi để chơi. Và khi chơi, bạn nên chọn sân đất cứng, tiện cho việc vẽ ô vuông đặt bi và viên bi sẽ ko lăn mạnh. Chọn ra khoảng 4-8 người chơi trên 1 sân thôi. Tất cả sẽ đặt 1 (hoặc 2 tùy ý) viên bi làm vốn vào ô vuông. Phia xa khoảng 4-5m kẻ 1 vạch ngang làm chỗ để phân định khởi đầu và đi bi. Tất cả sẽ đứng gần ô vuông, bắn bi cái (bi để bắn, bi giải cứu) về phía vạch ngang, ai gần vạch ngang nhất sẽ đc đi trước. Và từ đây, người chơi sẽ thay nhau bắn những viên bi trong ô vuông, bắn đc viên nào ra khỏi ô ăn luôn viên đấy (nhét vô túi đi Image). Khi bi cái chui vào ô vuông, bạn phải để đấy, và mất lượt, ở lượt đi sau, bạn xuất phát bi từ vạch ngang và chọn bi cái khác. Bắn hết đám bi trong ô, tất cả cùng quay ra ăn bi cái của nhau, bi chỉ cần chạm vào là bị ăn, đến khi còn 1 người cuối cùng, lượt chơi sẽ kết thúc. Lưu ý: cách bắn bi, bạn có thể nắm tay lại, đặt bi ở trong ngón trỏ, dùng ngón cái bắn bi; hoặc kẹp bi giữa ngón cái và ngón giữa. Với con gái, có lẽ các bạn thích những viên bi màu tuyệt đẹp, hay bi mắt mèo xanh trong Image

Cà khoeo

Đi cà khoeo là trò chơi mà ai cũng từng biết, qua tivi, qua truyện Đôrêmon .. nhưng chắc cũng ít người được chơi. Vậy ngay bây giờ, các bạn hãy thử xem, tự làm cho mình 1 cái cà khoeo thật đơn giản, kiếm 4 cây gỗ chắc và dài, dẹt, cùng 4 miếng gỗ nhỏ hơn làm bàn đứng. đóng đinh rùi buộc chắc = dây. Cho thêm phần đặc sắc bạn có thể trang trí thêm theo ý mình để chứng tỏ khả năng sáng tạo của mình và chứng tỏ đó là của mình ^^ Với cà kheoo, bạn có thể chơi đi cà khoeo đua với các bạn, hay tổ chức trong các cuộc thi đua của nhóm bạn, của lớp … đi trình diễn, diễu hành. Hoặc các bạn nào chiều cao không như ý, hãy làm 1 đôi cà khoeo thay cho cái giày cao gót của mình chăng


Trò Chơi Con Trẻ .part3

Đăng ngày: 23:51 13-11-2006

Theo như đã nói, bài lần này sẽ là những trò chơi để chạy nhảy, các bé hiếu động thích nghịch ngợm coi nhé Image

Cướp Cờ

Nào, trước tiên hãy gom thật nhiêu người nhất có thể (nhưng cũng đừng đông quá. Suggest Player: 10 Image) rồi chia ra 2 đội. Với trò này, bạn nên chọn ra 1 trọng tài nữa, để giúp 2 đội nhập tâm hơn vào việc thi đấu. Sân chơi là 2 vạch cách nhau  khoảng 7-10m là được, ở chính giữa là 1 vòng tròn để chứa cờ bên trong. Ở đây, cờ có thể là 1 cành cây (có lá thì đẹp hơn ^^) hoặc 1 cây cờ nhỏ, 1 cái gì đấy dễ cầm, dễ tìm. 2 đội sẽ về vị trí sau vạch vôi, hãy nhớ, luôn chuẩn bị tinh thần để chạy ra nhặt cờ thật nhanh và chính xác! Trong đội, hãy quy ước số thứ tự cho các thành viên. Khi trọng tài gọi đến số nào -“số 2!!”- thì số đó ở 2 đội sẽ xông lên cướp cờ về thật nhanh. Nếu giật được cờ và chạy về vị trí an toàn, bạn sẽ ghi điểm cho đội mình, nhưng nếu bị  đối phương tóm thì bạn đã giúp đội bạn ghi điểm rồi đấy ^^ Hai bên sẽ thi đấu đến tỷ số quy định để kết thúc cuộc chơi. Bên thắng cuộc có thể được cõng vài vòng quanh sân chơi Image Xin lưu ý thêm, bị tóm là khi bạn cầm cờ trên tay thôi, nhưng đừng vứt thẳng cờ về, không tính đâu. Trọng tài có thể gọi cùng lúc rất nhiều người, khi đó kịch tính ở khu cờ rất căng, có khi hồi lâu ko bên nào cướp được, trọng tài có thể giải tán đám này Image ( nói 1 câu j đó mà quên rồi). Nếu gọi tất cả thành viên 2 đội, hãy nói: “TỔNG VỆ SINH” Image

STOP!

Khi mới bắt đầu lọat bài này, mình đã nghĩ đến trò này, nhưng thực sự ko nhớ rõ. Trong 1 lần đi học về, thật may, mình dã thấy đám trẻ con gần nhà chơi và nhớ được cụ thể rồi Image Hãy vẽ 2 vòng tròn đủ to lồng nhau cho số người chơi (thường <8 người thôi) vòng trong ghi STOP, khoảng giữa 2 vòng chia đều ra cho số người chơi, mỗi người 1 khoảng tượng trưng cho mảnh đất riêng của họ. Và mỗi mảnh này ứng với tên 1 quốc gia như Nga, Pháp, Mỹ, Anh, Nhật, Trung Quốc, Argentina..   Oẳn tù tì đã nào, ai bét sẽ được gọi tên quốc gia trước. Người này sẽ gọi tên quốc gia bất kỳ, người ở quốc gia bị gọi phải nhanh chóng nhảy vào vòng tròn trong, cùng lúc đó, những quốc gia còn lại chạy toán loạn càng xa càng tốt Image Khi người bị gọi hét to “STOP!”, tất cả đứng im lại ngay. người bị gọi sẽ chỉ 1 đối tượng chạy trốn bất kỳ, ướm chừng khoảng cách (10 bước đi ngắn, 3 bước nhảy dài, 1 bước dài …) nói ra rồi làm theo, nếu đến đúng chỗ tên kia đang đứng, bạn sẽ thắng. Ai thua sẽ gọi tiếp. Mệt đấy! Image

Kéo co

Hehe, trò này thì khỏi phải nói nhiều. Chia 2 đội tiếp nào. Rồi, kiếm sợi dây thừng dài 1 chút, có thắt nơ chính giữa nhé Image kẻ 2 vạch cách nhau khoảng 2-3m, 2 đội sẽ đứng về 2 phía vạch đó, cầm dây và kéo thi. Khoan từ từ! Trọng tài đâu, kiếm 1 người làm trọng tài để phân xử. Đặt dây chính giữa 2 vạch. 1! 2! 3! và BẮT ĐẦU! 2 đội ra sức kéo kéo và kéo cái nơ về phía mình, bên nào đưa được nơ về vạch bên mình trước sẽ thắng Image Trò này hơi trâu bò nhỉ, nhưng thực ra cũng cần trí tuệ đấy, yên tâm mà chơi, không xây xước nặng 😀 con trai con gái cùng chơi được!

Ném lon – Lia Lon

Yeah! Trò này hay lắm. Kiếm người chơi đã, càng đông càng vui, rồi thiết kế cái sân chơi nhỉ Image Sân chơi là 1 vạch ngang để cho người ném đứng, phía trước vạch này là 1 vòng tròn nhỏ thôi, cách khoảng 6-7m, vòng này đặt 1 cái lon (lon bia hoặc lon coca, lon nước uống bất kỳ không thể vỡ) Lưu ý, nên giới hạn sân chơi theo chiều ngang đế cuộc chơi thêm hấp dẫn. Không phải oẳn tù tì hay mốt xầm xì gì cả, tất cả cùng đứng về khu vòng tròn, ném dép về phỉa vạch ngang, ai ném kém, tức là dép ở xa vạch hoặc vượt qua vạch thì phải làm người trông lon. còn lại đứng về sau vạch nhé. Bắt đầu chơi nào! mọi người thi nhau ném cho cái lon đổ. nếu ném trượt, bạn phải chờ thời cơ đồng đội ném đổ lon, hoặc nếu bạn nhanh nhẹn, có thể cầm dép chạy về trong sự canh chừng của người trông lon. Cùng nhau quây cho người trông lon thật mệt Image Còn người trông lon, bạn phải canh cho không ai chạy được về vạch, khi lon đổ, nhahn chóng dựng lon lên để tóm người đang chạy về. Vậy là khi lon đổ thì chạy loạn xạ, khi lon đứng, ngưởi trông được quản lý tất cả, bắt ai có ý định thóat thân để làm thay cho mình. Trong trường hợp tất cả cùng ném trượt, mà không ai thoát về được, người trông sẽ đập lon 3 phát “bộp.1” “bộp.2″ ” bộp.3″ người ném giải tán, cầm dép lên và bắt đầu lại, ném về vạch -> chọn người trông -> ném -> chạy … Image Háy cố gắng ném chĩnh xác nhé.