PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “con

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ – Nguyễn Nhật Ánh

Cho tôi xin một vé đi về tuổi thơ

Truyện Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là sáng tác mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Nhà văn mời người đọc lên chuyến tàu quay ngược trở lại thăm tuổi thơ và tình bạn dễ thương của 4 bạn nhỏ. Những trò chơi dễ thương thời bé, tính cách thật thà, thẳng thắn một cách thông minh và dại dột, những ước mơ tự do trong lòng… khiến cuốn sách có thể làm các bậc phụ huynh lo lắng rồi thở phào. Không chỉ thích hợp với người đọc trẻ, cuốn sách còn có thể hấp dẫn và thực sự có ích cho người lớn trong quan hệ với con mình.

Nội Dung:

Chương 1: Tóm lại là đã hết một ngày

Chương 2: Bố mẹ tuyệt vời

Chương 3: Đặt tên cho thế giới

Chương 4: Buồn ơi là sầu

Chương 5: Khi người ta lớn

Chương 6: Tôi là thằng cu Mùi

Chương 7: Tôi ngoan trong bao lâu

Chương 8: Chúng tôi tôi trở thành lũ giết người như thế nào

Chương 9: Ai có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

Chương 10: Và tôi đã chìm

Chương 11: Trang trại chó hoang

Chương 12: Cuối cùng là chuyến tàu không có người soát vé.

 

Cảm tường của Ngọc Nở

Tuổi thơ – Tuổi của sự hồn nhiên, ngây ngô và đầy những điều ngộ nghĩnh, có thể nói đấy là một lứa tuổi đẹp nhất đời người. Ai cũng đã từng trải qua, mỗi người có một tuổi thơ khác nhau. Đó cũng là nguồn cảm hứng cho các nhà văn về đề tài này, về tuổi thơ – cái thời thơ ấu của chính họ như tác phẩm “Những ngày thơ ấu” của tác giả Nguyên Hồng, là một trong những cuốn sách tôi yêu thích từ lúc học cấp 2, hay “Tuổi thơ dữ dội” của Phùng Phán; kể về tuổi thơ vất vả đầy sóng gió của những con người nghị lực và còn nhiều tác phẩm khác nữa. Ngoài ra, một trong những tác phẩm được xem là hay nhất của mùa hè này là “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của Nguyễn Nhật Ánh. Vốn nổi tiếng là một nhà văn nổi tiếng, với những tác phẩm được viết dưới giọng văn dí dỏm, dễ gần như: Chuyện cổ tích dành cho người lớn, Kính vạn hoa. Nhưng lần này, tác phẩm “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” được coi là một tác phẩm khác biệt hẳn so với các tác phẩm trước, không hẳn dành cho thiếu nhi như Kính vạn hoa, nhưng cũng không hẳn dành cho người lớn như “Bồ câu không đưa thư”, cùng một số tác phẩm khác. Tác phẩm có thể dành cho những người đã từng trải qua thời thơ ấu, hoặc vẫn đang ở tại điểm tuổi thơ.

Với tác phẩm Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, Nguyễn Nhật Ánh không chỉ xin cho mình một chỗ ngồi trên chuyến tàu về lại thời thơ ấu, mà ông còn mang lại cho tất cả mọi người một tấm vé để tìm về nơi bình yên, trong sáng nhất của đời người.

Đến với tác phẩm, nhiều độc giả không thể không bật trước sự hồn nhiên, những trò nghịch ngợm của những nhân vật trong truyện như cu Mùi, cu Tủn và con Tí Sún – những nhân vật mới toanh trong truyện của Nguyễn Nhật Ánh.

Vẫn là giọng văn trong vắt, dí dỏm, Nguyễn Nhật Ánh đã mang đến cho người đọc cả một thế giới tuổi thơ hồn nhiên, đầy ắp tiếng cười. Nhưng đang xen vào đó là những nỗi lo lắng, trăn trở của người lớn. Hình ảnh cái sân ga của nhân vật ‘tôi’ như là một điểm tựa ký ức để ông có thể thả vào đó những suy ngẫm, triết lý của cuộc đời.

Mở đầu tác phẩm đó là một thiên đường đầy tiếng cười của trẻ thơ, cả cách nhìn hài hước, châm biếm về những đổi thay và sự khác biệt giữa thế giới trẻ em và người lớn. “Với người lớn, ý nghĩa và giá trị của mọi thứ trên đời đều thu gọn trong 2 chữ chức năng. Trẻ em chỉ có óc tưởng tượng”. Những định nghĩa sai lầm của người lớn khiến cho mọi thứ trở nên mù quáng như ‘hối lộ’ là tặng quà trên mức tình cảm, ‘hành vi sai trái’ là thiếu tinh thần trách nhiệm…

Tác phẩm mang nhiều tình huống ngộ nghĩnh gây cười, nhưng sau đó người đọc lại có thể nhận ra những triết lý sống của người viết. “Một đứa trẻ sống trong ngôi nhà của mình cũng tự nhiên và máu thịt như sống trong bản thân mình. Cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì đứa trẻ ấy cũng trở về nhà. Chỉ có người lớn mới có thể bỏ nhà ra đi, đó là khi cái “bản ngã” biến thành “tha nhân”. Người lớn tiếp nhận thế giới bằng óc phân tích, còn trẻ con cảm nhận thế giới bằng trực giác. Và người lớn cũng cần biết rằng trẻ con phán xét họ cũng nghiêm khắc như họ phán xét chúng. Cả lời dạy của người lớn dành cho một trò nghịch ngợm của trẻ con cũng gợi nhiều suy nghĩ: “Khi nào rượt đuổi ai hoặc bị ai rượt đuổi, con người mới phải chạy. Còn lúc khác, những người đứng đắn đều đi đứng khoan thai”.

Tuy nhiên, có lẽ do say mê quá hồi tưởng quá nhiều trong tập truyện này nên Nguyễn Nhật Ánh đã có sự nhầm lẫn. Ở vào thời điểm 40 năm trước, nghĩa là những năm 1970 thì nước ta vẫn chưa có điện thoại di động, nên việc cậu bé Mùi mượn điện thoại di động của chú Nhiên nhắn tin hẹn hò với cô bé Tủn là không thể.

Mặc dù có sự nhầm lẫn này, nhưng tác phẩm vẫn để lại trong lòng độc giả khá nhiều những ấn tượng sâu sắc, không chỉ xin cho mình một vé để trở về tuổi thơ mà còn mang tặng mọi người một tấm vé để tìm về thời thơ ấu.“Được tắm mình trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ sẽ giúp bạn gột rửa những bụi bặm của thế giới người lớn một cách diệu kỳ”. Quả thật trang sách đầu tiên được hé mở như đã mở ra cả một khoảng trời tràn ngập ngập hoa nắng và tiếng cười của những đứa trẻ.


Gửi anh, người bây giờ không còn là của em nữa…

Em ghét con người em bây giờ – chỉ vì nó biết mỗi việc  yêu anh. Em ngồi viết những dòng này khi em vừa biết chúng ta đã thật sự  kết thúc.

Gửi anh, người bây giờ không còn là của em nữa...

Và giờ này, như anh nói, anh đã có người con gái khác đang ở bên cạnh – không phải là em.

Em  đã đau, đau lắm, thật sự đau anh ạ. Tim em bây giờ như muốn vỡ tung ra  mà thôi. Giờ thì chúng ta thật sự đã kết thúc, điều mà em chẳng hề mong  muốn. Em đã khóc, khóc quá nhiều, để giờ đây nước mắt em chẳng rơi được  nữa. Em đã cố gắng níu giữ một chút tính cảm gì đó ở anh, nhưng anh  không cho em có cơ hội làm việc đó. Cái cách mà anh bỏ rơi người khác  cũng tàn nhẫn lắm anh biết không? Nhưng em không có quyền trách anh mà  tất cả là do em, tại em thôi và giờ thì em phải chịu nỗi đau này một  mình. Cũng đúng thôi, em có tư cách gì mà oán trách ai.

Trong  tình cảm hoặc là cho rất nhiều, hoặc là nhận rất nhiều. Vậy thôi. Khi  mà mình yêu một ai đó và khi nghĩ về một ngày không còn có họ nữa cũng  làm mình muốn ngạt thở. Nếu anh để ý một chút, thì sẽ nhận ra đau và tổn  thương là hai khái niệm hoàn toàn khác xa nhau. Em đã tự nhủ với mình  rất nhiều lần, nếu anh không yêu thương em, thì em sẽ yêu thương anh  thật nhiều, để đủ cho cả hai. Nếu quá khứ chúng ta đi chung một con  đường, thì hiện tại, chúng ta ở hai nẻo đường khác nhau. Nếu quá khứ  chúng ta yêu nhau sâu đậm, thì hiện tại chúng ta đã từng yêu nhau. Nếu  quá khứ tình yêu với anh là màu của hạnh phúc, thì hiện tại có lẽ tình  yêu với anh là màu của kỉ niệm. Em đã hiểu….

Gửi  anh, người bây giờ không còn là của em nữa. Em là một người luôn luôn  làm theo ý thích của mình và tất nhiên là em không để ý đến cảm giác của  người xung quanh. Những người đã đến với em, đã yêu em đều nói em vô  tâm. Nhưng đó chỉ là vỏ bọc mà em thể hiện ra bên ngoài, em cũng là một  con người, cũng có cảm xúc yêu thương nhưng ai biết được điều đó đâu!  Anh cũng không ngoại lệ.

Khi yêu anh, em hờ hững  lạnh lùng, làm anh khóc. Em không hề muốn làm anh bị tổn thương như thế  một chút nào vì hơn hết là em yêu anh. Nhưng khi yêu, em dường như đã  phạm phải sai lầm nghiêm trọng mà giờ chẳng thể nào cứu vãn được nữa. Em  cứ nghĩ yêu một ai đó em nên thể hiện tình cảm của mình ở mức vừa phải  để khi đỗ vỡ em không phải đau. Em đã nhầm rồi. Em không như những người  khác, em không thể hiện yêu thương được bằng lời mặc dù em rất muốn. Em  muốn lắm anh ạ, để anh và người ta biết em yêu anh như thế nào. Nhưng  em không làm được mà chỉ dám thể hiện tình yêu qua những entry blog như  thế này thôi.

Em sợ khi mình nói nhiều sẽ làm anh  nhàm chán rồi anh sẽ chẳng yêu em nữa. Nhưng em không nói ra thì kết cục  bây giờ em cũng chẳng còn là gì trong tim anh nữa. Em có thể tha thứ  tất cả – cả những việc dường như một người con gái chẳng thể nào tha thứ  được, vì anh. Anh có quyền lựa chọn giữa em và “chị ấy”. Nhưng anh đã  chọn “chị ấy” – người anh nói – anh cần có trách nhiệm và chút gì đó gọi  là tình yêu. Vậy em không đáng để anh yêu, không đáng để anh thể hiện  trách nhiệm tình yêu???

Quãng thời gian chúng ta yêu  nhau chẳng lẽ lại không bằng đc thời gian ngắn ngủi anh và “chị ấy” bên  nhau sao??? Anh không thấy có lỗi với em sao??? Cũng phải thôi, anh làm  gì có lỗi, lỗi là do em đã đẩy anh đến với “chị ấy”. Anh đã trách em  sao không níu kéo anh, nhưng hơn một lần em đã đưa tay ra níu giữ anh,  níu gữ tình yêu này và em nhận lại được gì chứ ? Chẳng phải là sự thẫn  thờ chờ đợi mỏi mòn một tin nhắn trả lời sao? Lúc đó em đã hình dung ra  nhiều viễn cảnh vì sao mà anh không trả lời em. Nhưng đến hôm nay thì em  biết rồi anh ạ, lúc đó anh đag ở bên chị ấy thì làm sao có thể quan tâm  đến em. Sự thật đôi khi quá phũ phàng anh nhỉ!

Tim  em chùng xuống một nhịp, thoáng cảm giác nhói đau, nỗi đau chưa bao giờ  em phải trải qua – cho đến hôm nay. Hôm nay, anh nói: “Em đừng nhắn tin  cho anh nữa, vì “chị ấy” – người yêu anh đến chơi”. Thì ra là vậy. “Chị  ấy” đã là người yêu của anh rồi. Nhanh thật đấy, em không nghĩ là có thể  nhanh như vậy đâu. Tim em như ngừng đập, cảm giác có cái gì đó chạy dọc  cơ thể, dường như là đau tột cùng. Thà rằng anh cứ nói toẹt ra ngay từ  đầu anh chẳng còn yêu em nữa, có lẽ em đã chẳng phải hi vọng cho đến tận  ngày hôm nay. Lúc đó em cũng sẽ đau nhưng ít thôi. Còn bây giờ thì em  thật sự bị tổn thương rồi.

Em rất muốn nắm chặt lấy  sợi dây hạnh phúc vô hình giữa em và anh. Nhưng dường như đã quá mong  manh. Là đôi tay em không đủ sức níu kéo hay vì quyết tâm ra đi của anh  quá lớn. Nếu không có ngày hôm qua thì đã chẳng có ngày hôm nay. Nếu  không yêu anh và bị anh thuyết phục để rồi mất đi sự kiên định của mình,  thì em đã không ngồi đây để khóc. Em lúc nào cũng nhớ anh, ngay cả khi  ngồi kề bên, thì cũng thấy nhớ rất nhiều. Nhớ như lá nhớ cành, nhớ như  việc người ta không thể quên thở trong từng giây một. Nỗi nhớ ấy hiển  nhiên như một ngày phải có sáng và tối, như phải có mặt trăng và mặt  trời. Em nhớ anh nhiều như vậy đấy.

Em thường tự an  ủi bản thân rằng, không phải anh không yêu em đâu, không phải anh bỏ mặc  em đâu. Chỉ là, anh đang quan tâm em, thương em theo cách mà anh muốn.  Dù nó không ngọt ngào, không dịu dàng mà là cay đắng, nhưng em đã giữ  cho mình một niềm tin kiên định rằng, một ngày nào đó anh sẽ nhận ra em  quan trọng biết nhường nào, rằng chỉ cần có em thôi, anh sẽ đủ sức vượt  qua tất cả. Có lẽ em sai rồi. Phải không ???

Và giờ  thì em hết kiên nhẫn để tin như thế rồi. Đối mặt với sự thật và tỉnh táo  lại đi thôi. Chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ nữa. Em đã khóc rất nhiều.  Cho những kỉ niệm của chúng ta, cho những yêu thương đong đầy em trao  gửi về anh trong vô vọng. Nhắm mắt em nhớ anh. Mở mắt em nhớ anh. Đến  một nhịp thở cũng làm em đau. Khi anh yêu thương một ai đó thật nhiều,  thì khi không thể nhìn thấy, không thể nghe giọng người ấy sẽ làm anh  bất an và sợ hãi. Và nhớ thương rất nhiều. Đến nỗi chỉ muốn khóc òa lên  thôi.

Có những nỗi đau anh gây ra cho người khác,  anh không nhận ra, không có nghĩa là nó không tồn tại. Nhưng không cần  phải xin lỗi em đâu. Em chẳng bao giờ trách cứ anh cả, vì khi yêu một ai  đó, là trao chọ họ quyền được làm đau mình. Hãy để em tự xin lỗi bản  thân mình, anh nhé!

Em thường tự hỏi mình: “Mày có  thể yêu anh ấy đến mức nào?”. Giờ thì em có câu trả lời rồi. Em có thể  yêu anh nhiều đến khi tình yêu trong em đủ lớn, để có thể rời xa. Đủ can  đảm, để buông tay một người em yêu hơn bản thân mình. Có lẽ em phải học  cách quên đi một người thật sự. Em sẽ không quan tâm đến cuộc sống của  anh nhiều như trước nữa. Nhưng vẫn có thể em sẽ dõi theo và ủng hộ bước  chân anh đi một cách thầm lặng. Em sẽ không quan tâm đến sức khỏe của  anh bằng cách lo lắng việc anh rượu bia với bạn bè, việc anh hút một  ngày bao nhiêu điếu thuốc…, vì em biết đã có “chị ấy” thay em làm việc  đó. Em không nhớ đến anh không có nghĩa là em sẽ quên anh đâu.

Lúc  nãy, em nói rằng sẽ học cách quên anh là em nói đùa đấy. Em chẳng muốn  quên anh, chỉ là sẽ yêu anh ít hơn thôi. Nghĩa là mỗi ngày trôi qua, hôm  nay – của hiện tại- em sẽ yêu anh ít hơn hôm qua – của quá khứ – một  chút. Thế nhé, hãy cứ yên tâm và tin yêu vào tình yêu thì hiện tại của anh đi nhé! Còn em, em chấp nhận buông tay… và … làm tình yêu của … thì quá khứ…  Em cũng cảm ơn anh đã cho em biết những người xung quanh em quan trọng  như thế nào. Giờ thì em có thể thoải mái chia sẻ với họ tất cả. Điều mà  trước đây em chẳng làm được.

Những giấc mơ, về ngôi  nhà và những đứa trẻ do chúng ta đặt tên, em vẫn thiết tha yêu chúng rất  nhiều. Nhưng anh, anh thì đã bước chân ra khỏi đó rồi…

TinyFun

Cuộc thi ảnh: “Việt Nam – Đất nước và Con người”

Vietnam Airlines Facebook Contest

Cuộc thi ảnh: “Việt Nam – Đất nước và Con người”

I/ Giới thiệu:
Việt Nam luôn là điểm đến hấp dẫn, là sự lựa chọn của du khách năm châu khi bắt đầu mỗi cuộc hành trình. Để góp phần quảng bá hình ảnh thân thiện, cởi mở của thiên nhiên, con người nước Việt Nam cùng những nét đặc trưng văn hoá hấp dẫn của cộng đồng 54 dân tộc anh em, Vietnam Airlines mong muốn tìm kiếm những bức ảnh chân thực, sinh động nhất nhằm khám phá, tôn vinh vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong mỗi con người, mỗi công trình kiến trúc, mỗi địa danh, mỗi tộc người anh em trên khắp mọi miền của Tổ quốc.

II/ Ban tổ chức:
Hãng hàng không quốc gia Việt Nam – Vietnam Airlines.

III/ Thể lệ cuộc thi:
1. Đối tượng dự thi:
Không hạn chế.
Thành viên Ban tổ chức, Hội đồng giám khảo không được tham gia dự thi.

2. Thời gian cuộc thi:
-Nhận bài dự thi: từ ngày 07/02/2011 đến 06/03/2011.
-Chấm bài dự thi: từ ngày 07/03/2011 đến 14/03/2011.
-Công bố giải thưởng: cuối tháng 03/2011.

3. Nội dung cuộc thi:
Tìm kiếm, khám phá và tôn vinh những nét đẹp của đất nước – con người Việt Nam, trong tiến trình hội nhập nhưng vẫn gìn giữ được những nét đẹp đậm bản sắc dân tộc.
Cuộc thi ảnh có các chủ đề như sau:
-Thiên nhiên Việt Nam
-Văn hóa Việt Nam
-Con người Việt Nam

4. Cách thức dự thi:
Thí sinh gửi ảnh dự thi có kèm Đơn tham dự theo mẫu về địa chỉ mail vna.cuocthianh@gmail.com với tiêu đề đặt tên theo mẫu:
VNAFB – “Việt Nam – Đất nước và Con người” – Họ tên người tham dự.

Bài dự thi bao gồm các phần:
-Tiêu đề (bắt buộc): Thí sinh đặt tên cho bài dự thi của mình.
-Ảnh (bắt buộc): Mỗi bài dự thi chỉ bao gồm tối thiểu 01 ảnh và tối đa 05 ảnh.
-Bình luận (tự chọn): Thí sinh có thể đưa thêm bình luận cá nhân về bức ảnh của mình nếu muốn.
-Thông tin thí sinh (bắt buộc):
·Họ & tên
·Ngày, tháng, năm sinh
·Số CMNN
·Thời gian & địa điểm chụp
·Địa chỉ cư trú
·Nghề nghiệp
·Số điện thoại liên lạc

5. Giải thưởng, cách thức chấm giải và bình chọn:
Cuộc thi có 2 hệ thống giải: giải do BGK chấm và giải do khán giả bình chọn.
-01 giải do BGK chấm có số điểm cao nhất: 1 cặp vé khứ hồi Việt Nam đi Hồng Kông
-01 giải cho bài dự thi ảnh đơn được bình chọn nhiều nhất: 1 cặp vé khứ hồi Việt Nam đi Thái/ Sing/ Mã
-01 giải cho bài dự thi ảnh bộ được bình chọn nhiều nhất: 1 cặp vé khứ hồi Việt Nam đi Thái/ Sing/ Mã

Thành phần BGK bao gồm:
-Nhiếp ảnh gia Lê Anh Dũng
-Nhiếp ảnh gia Nguyễn Việt Thanh

Cách thức trao giải khán giả bình chọn: Tất cả các thành viên của Facebook đều được tham gia bình chọn ảnh. Đối tượng dự thi đăng ký một địa chỉ Facebook và trở thành fan của trang Facebook Vietnam Airlines. Sau khi ban tổ chức đưa bài của người dự thi lên FanPage của Vietnam Airlines, người dự thi cần đánh dấu (tag) bức ảnh vào Facebook cá nhân của mình để các bạn bè có thể tham gia bình chọn cho bức ảnh bằng cách click nút “Like” tại mỗi bài dự thi. Số lượng bình chọn “like” của mỗi bài dự thi sẽ được tính để trao các giải thưởng “yêu thích” của khán giả.

IV/ Yêu cầu về ảnh dự thi:
-Ảnh dự thi phải là ảnh của thí sinh tham gia tự mình thực hiện.
-Ảnh dự thi phải là ảnh số và định dạng ở file JPG. Dung lượng ảnh nhỏ hơn 5MB.
-Ảnh tham gia dự thi được chụp trong vòng 1 năm kể từ ngày phát động cuộc thi và chưa gửi tham gia chính thức một cuộc thi khác nào.

V/ Các quy định khác
-Tác phẩm tham gia dự thi là loại ảnh màu hoặc đen trắng, bao gồm 2 loại: ảnh đơn và ảnh bộ. Ảnh bộ không quá 05 ảnh.
-Số lượng ảnh, bộ ảnh dự thi của mỗi tác giả: không hạn chế.
-Ảnh dự thi phải là tác phẩm nguyên bản, không được dùng kỹ xảo *****g ghép, không được dùng kỹ thuật chỉnh sửa.
-Giải thưởng sẽ được áp dụng cho đúng người tham gia dự thi, không quy đổi thành tiền mặt hay chuyển nhượng cho người khác.
-Ban Tổ Chức giữ quyền quyết định cuối cùng về kết quả người thắng giải thưởng chung cuộc.
-Hình thức dự thi: chỉ nhận bài dự thi qua email tại địa chỉ: vna.cuocthianh@gmail.com. Ngoài ra không chấp nhận các hình thức đăng ký khác.
-Ngay khi nhận được đơn tham dự của bạn, BTC sẽ gửi lại một lá thư xác nhận của chương trình. Nếu bạn không nhận được thư xác nhận, vui lòng thực hiện lại việc gửi bài. BTC không chịu trách nhiệm trong bất kỳ trường hợp bài thi bị thất lạc nào.

SỬ DỤNG TÁC PHẨM
-Cuộc thi ảnh nghệ thuật “Việt Nam – Đất nước và Con người” không nhằm mục đích kinh doanh.
-Tất cả các tác phẩm đều được đăng tải trên trang Facebook của Vietnam Airlines.
Chủ sở hữu quyền tác giả thuộc những đơn vị tổ chức cuộc thi: Hãng hàng không quốc gia Việt Nam (Vietnam Airlines). Vietnam Airlines được quyền sử dụng, để tuyên truyền dưới mọi hình thức, trên các phương tiện thông tin đại chúng khi thấy phù hợp và cần thiết.
Bản quyền tác phẩm thuộc về tác giả (người đứng tên dưới tấm ảnh).
-Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về những tranh chấp quyền tác giả cũng như các quyền liên quan.
-Tác phẩm đã đoạt giải nhưng nếu để xảy ra những vẫn đề phát sinh như vi phạm quyền tác giả và quyền liên quan theo quy định của pháp luật, Ban tổ chức sẽ thu hồi giải thưởng và giấy chứng nhận đã cấp.

TRÁCH NHIỆM CỦA TÁC GIẢ:
-Thực hiện đúng thể lệ cuộc thi, việc tác giả gửi tác phẩm tham dự thi coi như chấp thuận mọi quy định trong thể lệ cuộc thi.
-Chịu hoàn toàn trách nhiệm về quyền tác giả và quyền liên quan theo quy định của pháp luật.

Link: FaceBook VietnamAirlines – note – Contest