PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “biết

Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part6

Chương X: Ra đòn “hụt”.

Dù kế hoạch 2 bước đầu tiên của “nghệ thuật cua gái – Thành Đức” đã thất bại, nhưng đừng hòng tôi chịu đầu hàng. Cái con bé Thanh Mai kia, đừng tưởng nó là “em vợ” tương lai của tôi mà tôi sợ nhé. Ko đâu, tôi sẽ cho nó phải nhớ đến câu: “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn”!

– Alo, Thanh Trúc à, anh muốn mời lại em bữa trưa đc chứ? Lần trước em còn chưa ăn đc gì nhiều mà!
– Trưa nay ạ? Em công việc cũng đang nhiều. Nhưng thôi thế cũng được. Vậy lại chỗ cũ hả anh!
– Ừ.
– Vâng, vậy hẹn trưa gặp lại anh nhé! – Cô ấy cúp máy trong khi tôi chưa kịp nói thêm câu gì. Tiếc thật, duy nhất chỉ có mỗi một lần đc nc điện thoại gần một tiếng đồng hồ với cô ấy còn đâu, tôi và cô ấy chỉ nói chuyện đc dăm ba câu là y như rằng “cuộc đàm thoại của bạn” đã kết thúc. Nhưng thôi, trưa nay tôi lại đc gặp trực tiếp cô ấy mà. Như vậy cũng tuyệt lắm rồi!

Tôi đến nhà hàng cũng khá sớm. Trong lúc ngồi chờ Thanh Trúc tôi chợt nhớ tới con nhỏ Thanh Mai, ko khéo hôm nay nó lại nhõng nhẽo đòi bám đuôi theo chị nó đến đây phá đám tôi thì chết. Nghĩ vậy, tôi mở máy tìm số điện thoại nó rồi ấn gọi. Đầu dây bên kia cái giọng đành hanh ko lẫn đi đâu đc:

– Chú gọi cháu có chuyện gì?
– À thì hỏi thăm cháu một chút thôi!
– Chuyện lạ Việt Nam nhá! – Nghe có ghét ko cơ chứ!
– Chuyện lạ gì đâu. Thế hôm nay cô bé có muốn đi ăn nhà hàng cùng chú ko?
– Bộ hôm nay chú trúng gío sao? – Con bé này, đúng là càng ngày càng khó ưa. – Tự dưng mời cháu đi ăn nhà hàng làm gì?
– Vậy tưởng cô bé muốn ăn nên chú mời thôi. Nếu cô bé ko thích thì để dịp sau vậy. Chào cô bé nhé!

Tôi cúp máy thật nhanh, chỉ sợ thêm vài giây nữa nó đồng ý thì chết. Tôi chơi nước chặn đòn nó trước. Để nếu muốn đi ăn cùng chị nó thì nó sẽ ko dám đi nữa. Ai bảo tôi mời nó bảo tôi hâm mà, à ko trúng gió mới đúng chứ. Tự hả hê với sự thông minh của mình, tôi vui cứ như mở cờ trong bụng.

Còn gần 20 phút nữa mới tới giờ hẹn. Đúng là tâm trạng chờ đợi vừa háo hức vừa nóng ruột. Nghĩ về Thanh Trúc, tôi phải công nhận rằng, vẻ bề ngoài của cô ấy rất đẹp, tính cách lại dịu dàng nhưng cô ấy thực sự khó gần hơn tôi tưởng. Cũng phải thôi, cô ấy đẹp và tài năng thế chắc xung quanh cô ấy có nhiều người theo đuổi lắm, đâu riêng gì mình tôi. Nghĩ vậy, tôi chợt cảm thấy buồn!

Cuối cùng thì kim đồng hồ cũng chỉ 12h. Và Thanh Trúc quả đúng giờ, đưa mắt nhìn ra cửa nhà hàng tôi thấy Thanh Trúc thanh lịch và kiêu sa trong bộ váy công sở. Tóc búi cao càng khiến cô ấy thêm đẹp và đoan trang hơn. Nhưng tôi gần như muốn té ghế bởi theo sau Thanh Trúc còn có con nhỏ Thanh Mai. Nó mặc quần tụt và áo đồng phục, vai vẫn còn đeo cặp. Chắc chắn là nó vừa đi học về. Nhưng sao nó lại đến đây cùng Thanh Trúc chứ. Tôi đã chặn đầu nó thế rồi cơ mà.

Chương XI: Kì đà cản mũi.

– Anh đợi bọn em lâu chưa? – “Ko, anh chỉ đợi mỗi em thôi mà, đâu có đợi thêm con nhỏ “kì đà cản mũi” kia.”
– À ko! Anh cũng vừa tới thôi!
– Em ko biết là hôm nay anh mời cả Thanh Mai đấy, nó bắt tội em phải quay ngược đường phi xe đến trường đón nó.
– Thì hôm nay chú Lâm có lời mời em đâu nỡ từ chối! – Nó háy mắt nhìn tôi, trời ơi con nhỏ đáng ghét kia, tôi đâu có thèm mời nó chứ, tôi ko có lòng tốt đó đâu.
– Chú tưởng là cháu sẽ ko đến vì cháu bảo chú bị trúng gió mới mời cháu mà! – Tôi cố làm nó phải dơ mặt.
– Thanh Mai em nói thế sao? – Thanh Trúc quay sang em mình tỏ rõ vẻ ko hài lòng.
– Thì tự dưng lại mời em đi ăn, ko nói rõ là đi cùng chị thì em mới bảo là trúng gió chứ! – Nó quay sang phía tôi. – Vậy có nghĩa là chú ko hài lòng khi có sự xuất hiện của cháu ở đây? Cháu chỉ sợ chú buồn vì mất công mời mà cháu lại từ chối! Hoá ra là cháu nhầm. Vậy cháu về vậy! – Tôi gần như tím mặt bởi những gì con nhỏ đó nói.
– Chú… chú ko hề có ý đó!
– Ai biết đc!
– Thanh Mai!… Anh Lâm, anh đừng để ý, con bé nó trêu anh đó! – Trêu ư? Nó ko trêu đâu, nó đang giết tôi thì đúng hơn. Dù máu tôi đã dâng lên đến não nhưng thôi, tôi phải cố nhịn nếu ko sẽ sập vào bẫy của con nhỏ đáng ghét kia. Nó muốn tôi phải nóng giận đây mà. Đã thế tôi phải vui cho nó biết tay.
– Hì, người lớn ko nên chấp trẻ con mà! Thanh Mai này, chú rất muốn mời cháu đi ăn cùng mà. Bữa trước thấy cháu ăn ngon vậy đoán là cháu thích ăn mấy món ở đây. Cháu đến là chú vui lắm đó, đang buồn vì cứ nghĩ cháu giận chú nên ko thèm tới.
– Chú có lòng tốt vậy à? Vậy hôm nay chú có lòng, cháu xin có dạ!

Thế là lại một buổi đc ăn cơm cùng Thanh Trúc đã bị con nhỏ trời đánh – kì đà cản mũi phá đám! Tôi chỉ giận là ko làm gì đc nó bởi sau nó có thần hộ mệnh là bà chị xinh đẹp đang ngồi đối diện tôi đây. Nhìn cô ấy mà tôi càng giận con nhỏ đáng ghét kia hơn. Nếu hôm nay nó ko có ở đây thì tôi đã có thể chuyện trò vui vẻ với Thanh Trúc rồi. Ôi sao ông trời chả thương tôi vậy, sao cứ cho con nhỏ ám quẻ tôi suốt thế!

Chương XII: Móng tay nhọn có ngọn mùng tơi.

Sau bữa trưa hôm trứơc thất bại, tôi quyết ko chịu bỏ cuộc, vì tôi biết nếu tôi bỏ cuộc là đúng ý con nhỏ Thanh Mai. Tôi gọi điện cho Thanh Trúc nhưng nghĩ thế nào tôi lại nhắn tin cho cô ấy.
– “Chiều nay em có rảnh ko?”
– “Chiều nay em định đi mua ít đồ”
– “ Vậy à? Hay để anh hộ tống em đi!”
– “^^. Hì, vậy là vừa đc đi ô tô mà lại tiết kiệm được xăng!”
– “ Hì, nếu em muốn thì cho em đi ô tô suốt, anh sẽ làm tài xế riêng cho em!”
– “ Hì, hôm nay thôi chứ suốt em ko đi đâu!”
– “Ừ, vậy thế nhá! Chiều này 2h anh qua đón em!”
– “Vâng”.

Đúng 2h tôi có mặt tại nhà Thanh Trúc, hôm nay ko phải là chủ nhật, tôi nghĩ con nhỏ Thanh Mai sẽ ko có ở nhà vì nó năm nay cũng 12 rồi chắc phải đi học thêm dữ lắm. Tôi xuống xe và bấm chuông. Một con nhỏ mặc quần soóc ngắn cũn, với cái áo phông dài che gần hết, tóc buộc lệch một bên và tay vẫn còn đang ngậm kẹo mút. Nó nhìn tôi cười cười.

– Chú đến đúng giờ ghê! – Con nhỏ đó, nó ko đi học.
– Ừ. – Tôi nói và cố cười.
– Chú vào nhà đi. – Tôi bước vào theo nó. Vào đến nhà, bà Thanh lại niềm nở với tôi, mời tôi ngồi xuống uống nước và chuyện trò, trong khi đó con nhỏ chạy biến lên phòng. Nhìn quanh ko thấy Thanh Trúc đâu, tôi đoán là cô ấy đang ở trên phòng thay đồ lên cũng ko hỏi gì, vui vẻ tiếp chuyện “mẹ vợ tương lai!”.

Đúng 15 phút sau, tôi thấy con nhỏ Thanh Mai đã thay bộ quần áo khác, cái quần soóc ngắn giờ được thay bằng cái quần ngố ống rộng cùng cái thắt lưng hình đầu nâu to tướng và thêm cái áo phông ngắn. Mái tóc buộc lệch giờ đc buộc bổng cao, gọn gàng. Chắc là nó cũng định đi đâu đấy. Hay là nó đi học thêm. Đúng rồi.
– Đi thôi chú?
– Đi đâu?
– Thì đi mua đồ ạ!
– Nhưng… chú hẹn đi với chị Thanh Trúc rồi mà.
– Trời, chị Thanh Trúc còn phải đi làm việc công ty mà. Rõ ràng sáng nay chú nhắn tin rủ cháu đi mà.
– Chú… chú… chú nhắn tin cho chị Thanh Trúc chứ đâu nhắn tin cho cháu.
– A! Trời ơi! Cháu lãng trí quá! Hôm nay mượn sim chị ấy nhắn tin cho bạn. Thấy chú nhắn đến cứ tưởng chú nhắn cho cháu cơ. Chết rồi, thế ko phải là chị Thanh Trúc thì chú ko đưa cháu đi được sao? – Con nhỏ đúng là kẻ đểu nhất mà tôi từng biết! Nó chơi khăm tôi giờ trước mặt “mẹ vợ” chả lẽ tôi lại từ chối. Tôi cố mỉm cười.
– Tất nhiên là ko rồi. Ngay bây giờ đã sẵn sàng hộ tống quý cô! – Tôi cười mà cái mặt như sắp khóc. May thay tôi biết, đằng sau bà Thanh đang có vẻ hài lòng lắm. Ít ra thì điều đó cũng an ủi được tôi phần nào.

Tôi đưa con nhỏ tới siêu thị mua sắm. Con bé từ lúc lên xe đến giờ im lặng đến dễ sợ. Chỉ tựa đầu lên kính xe mà ngắm cảnh đường phố. Ko hiểu sao lần nào tôi chở nó bằng ô tô cũng thấy nó như thế. Những lúc nó sôi động và phá phách đến ghê gớm nhưng có nhiều lúc nó lại im lặng và ngoan ngoãn quá. Nhưng vừa mới xuống xe bước vào siêu thị nó đã trở lại như bình thường. Nó tung tăng chạy nhảy khắp nơi. Hết ngó hàng này lại đến hàng khác khiến tôi chóng cả mặt.

Lúc này tôi mới để ý, có rất nhiều thằng con trai trẻ để ý nó. Ừ thì công nhận, nhìn con bé tôi cũng thấy nó khá hồn nhiên và… thì cũng đẹp. Nhưng cái nét đẹp khác chị và mẹ gần như là hoàn toàn. Nó đẹp theo kiểu rất tự nhiên, trẻ con và có cái gì đấy căng đầy nhựa sống nhưng hoang dã quá. Trong khi mẹ và chị thì đẹp theo kiểu quý phải và kiêu sa – cái đẹp mà mẹ tôi rất thích. Trong đó có cả tôi thì phải.

Đang suy nghĩ chợt tôi giật mình bởi tiếng con bé.
– Chú! Cháu muốn mua đồ.
– Ừ thì cô bé thích cái gì thì cứ mua cái đấy.
– Chú trả tiền hả?
– Ừ!
– Hì! Vậy cháu ko khách sao đâu đấy! – Nói rồi nó kéo tay tôi đi như bay về phía mấy cửa hàng bán đồ “WOMEN”. Mặt tôi nóng đỏ vì có những ánh mắt của cả nhân viên lẫn khách hàng toàn là nữ thôi cứ nhìn tôi một cách săm soi thực sự. Con bé thì vẫn hồn nhiên lôi ra một đống chọn chọn rồi lại giơ ra trước mặt tôi.

– Cái này đẹp ko chú? – Tôi chỉ biết đường cười chữa ngại. Nhưng con bé vẫn chưa chịu dừng lại. Nó tiến lại gần tôi, giờ cái áo chíp ướm vào ngực tôi. Mọi người cười phá lên. Tôi giận nóng đỏ mặt. Tôi toan định bước ra khỏi thì nó kéo tay tôi lại. – Cháu mua cho chị Thanh Trúc mà. Với lại có gì mà phải ngại. – Rồi nó quay sang chỗ mấy người vừa cười tôi. – Bộ các chị thấy buồn cười lắm khi chồng đi mua đồ cho vợ sao? Chính các chị còn thấy đáng cười thì hỏi sao chẳng bao giờ được chồng mua đồ tế nhị cho. – Nó nói xong mà mấy bà chị em phụ nữ mặt phải ngượng chín. Con bé bỗng dưng biến tôi thành một người chồng lý tưởng mới sợ chứ. – Chú! Mình mua tiếp chứ? – Tôi gật đầu cái “rộp”.

Mua đồ nhỏ xong, con nhỏ lại kéo tôi vào cửa hàng tạp hoá bán những thứ rất là tạp hoá và… Nó cười cười với chị chủ hàng:
– Bán cho chú cháu mấy bịch băng vệ sinh ạ! – Tôi gần như té ngửa tại chỗ. Con bé nó vừa nói cái gì thế? Mặt tôi vừa nãy còn rạng rỡ vì “quả dưa bở” nó tặng tôi ban nãy thì giờ lại trở về trạng thái nóng đỏ vì xấu hổ.

Cô chủ cửa hàng khá trẻ nhìn tôi rồi khẽ cười:
– Anh cần mấy bịch băng vệ sinh? – Trời ơi, tôi gần như sắp ko chịu nổi nữa rồi.
– Khoản chục bịch đi chị! Chú nhỉ! – Con bé quay sang tôi cười tươi rói. Tôi muốn đấm vào mặt nó lắm rồi. Nhưng chỉ là ý nghĩ mà thôi.
– Anh cần nhiều thế để làm gì vậy? – Cô chủ cửa hàng vẫn ko tha cho tôi.
– Tôi…
– Hì… mua cho vợ mà chị! Phải ko chú!
– Ừ!
– Chú cháu còn vừa mua một đống đồ quần lót áo con cho vợ đây nè! – Nói rồi nó rút mấy cái đồ đựng trong hai cái túi to đoành tôi đang cầm giơ lên cho chị chủ hàng xem. Làm chị ấy cười chảy cả nước mắt. Nó còn hồn nhiên kiễng chân khoác vai tôi. – Chú cháu hơi bị chiều vợ đấy! Ông chồng lý tưởng số 1 nha! – Tôi ko biết là nên cười hay nên khóc nữa đây! Tôi đã bị nó đánh gục rồi. Tôi đã từng tuyên bố hùng hồn là sẽ cho nó thấy thế nào là “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn” và giờ nó đã cho tôi biết “Móng tay nhọn còn có ngọn mùng tơi!”


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part5

Chương VII: Khoảng lặng.

Suốt cả tuần đấy, tôi ko liên lạc gì với Thanh Trúc nữa. Vì tôi biết cô ấy sẽ ko thể chấp nhận một kẻ đã bỏ em cô ấy ở lại trong khi cô ấy đã có lời nhờ. Hơn nữa, tôi cá rằng con nhỏ sẽ thêm mắm thêm muối, rồi kêu than, trách móc, chê bai tôi với chị nó, chứ đằng nào nó chịu nói tốt cho tôi. Và tôi trở lại với cái guồng quay công việc của mình, trở lại là mình như xưa – một con người của công việc.

Tôi đi qua quán cà phê “Khoảng Lặng” – chính là cái quán cà phê đã gây ra bao nhiêu rắc rối cho tôi. Cũng gần một tuần nay tôi chẳng ghé vào đó nữa. Tôi ko muốn gặp lại con nhỏ Thanh Mai. Nhưng, hôm nay thật lạ, hình như quán ko có khách, vắng teo. Tự dưng tôi muốn vào, ko phải chỉ để thưởng thức cốc nâu đen mà tôi thích cái “khoảng lặng” của nó.

Tôi bước vào, ơn trời, ko có con nhóc ở đó, cái bàn quen của nó vẫn trống trơn, im lìm như bao cái bàn khác. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, tôi đã tiến đến và ngồi cái bàn ấy. Tôi gọi một cốc nâu đá như mọi khi và từ từ thưởng thức nó. Giờ tôi mới để ý, đúng là chỗ này có tầm nhìn thật đẹp. Ngồi ở đây có thể nhìn ra cái bãi đất trống, nói là trống chứ ngập tràn cỏ với hoa dại, nhưng đẹp đến lạ lùng. Có một cái gì khiến cho con người ta thấy khoan khoái đầu óc, thấy muốn hoà mình vào thiên nhiên. Có lẽ bữa trước nhìn thấy con nhỏ hướng đôi mắt xa xăm chắc là nó cũng đang giống tôi lúc này, đang tận hưởng một cảm giác thật lạ.

– Lại gặp chú! – Tôi giật mình bởi cái tiếng lanh lảnh quen thuộc của một con nhóc mà tôi gần như chẳng thể quên nổi. Đúng là nó, tai hại thật, cứ tưởng được yên bình, ko phải đụng mặt với nó cơ.
– Thì quán có của riêng cô bé đâu!
– Cũng phải! – Nói rồi con bé kéo ghế và ngồi xuống. Nó trống tay lên cằm, hướng đôi mắt nhìn ra cửa kính, nơi bãi đất kia. – Chú cũng thấy nó đẹp phải ko?
– Ừ.
– Cháu thích cái bàn này cũng vì nó đấy!
– Chú cũng vừa đoán ra điều đó.
– Cháu thích sự bình yên của nó, cả cái khoảng lặng của quán này nữa.
– Nhưng chú nhìn cháu lại nghĩ sự sôi động hợp với cháu hơn!
– Ai cũng nghĩ thế, nhưng đó chỉ là bề ngoài, à mà ko, đúng là cháu thích sự ồn ào, náo nhiệt… nhưng đôi khi cũng cần cho mình một khoảng lặng chứ chú! – Lần đầu tiên tôi thấy nó nói chuyện có chiều sâu đến vậy.

Suốt từ lúc đó cho đến khi chúng tôi rời khỏi bàn, chả ai nói gì với ai cả. Nó cứ ngắm cái bãi đất ấy mãi thôi, còn tôi cũng chẳng biết mở lời nói với nó thế nào. Nói thực vụ bỏ nó lại ở nhà hàng Pháp giờ nghĩ lại tôi thấy mình cũng sai. Có lẽ vì vậy mà tôi chẳng thể mở lời được.
– Chú đèo cháu về nhé!
– Hả?
– Thôi coi như cháu chưa nói gì vậy. Thôi cháu về trước đây.
– Khoan đã. Để chú đưa về!

Ngồi trên xe tôi, con bé vẫn lặng im chẳng nói câu gì.
– Có vẻ ai đó đang buồn! – Nó quay sang nhìn tôi với ánh mắt tròn xoe, cứ như là lạ lẫm lắm. Tôi đưa mắt nhìn lại nó như dò hỏi. Nó quay mặt đi, hướng đôi mắt ra cửa kính xe.
– Cháu chia tay với bạn trai!

“Kít….” – Chiếc xe phanh kít lại, cả tôi và nó đều dúi dụi về phía trước. Nó nhăn nhó:
– Chú sao thế? – Tôi cũng chả hiểu mình sao nữa. Nhưng nói thật là tôi qúa sốc, tại sao nó lại có thể nói chuyện đó với tôi chứ. Một kẻ mà có lẽ nó cũng ghét cay ghét đắng như tôi ghét nó vậy.

 

Chương VIII: Một ngày vui vẻ.

– Chú có muốn vào nhà chơi ko? – Tôi ngạc nhiên trước lời mời của nó, nhưng còn ngạc nhiên hơn bởi câu nói tiếp theo. – Có chị cháu ở nhà đấy!
– Ý cháu là gì?
– Một tuần rồi, bộ chú ko muốn gặp chị cháu sao? Cháu tưởng chú thích chị cháu? – Tôi lại một lần nữa, ngơ ngác ko hiểu ý nó. Nó có phải là con nhỏ phá đám mà tôi từng biết ko? Rồi tôi cố tỏ ra bình thường.
– Chú nghĩ lúc này chắc chị cháu ko muốn gặp chú.
– Vì vụ bỏ rơi cháu ở nhà hàng Pháp tuần trước?
– Ừ.
– Chú yên tâm. Chị cháu ko hề biết chuyện đó đâu.
– Gì vậy?
– Chú chậm hiểu thế hả? – Nó nhăn mặt. – Cháu đâu phải là một kẻ xấu tính như chú nghĩ chứ. Cháu ko phải là một kẻ thích mách lẻo, chú biết chưa! Thôi tóm lại là chú có muốn vào ko? Cho chú 2 giây suy nghĩ và trả lời. Thời gian bắt đầu!
– Có… có… – Tôi ko hiểu tại sao lúc đấy tôi lại cuống lên như thế! Và con bé bụm miệng cười lắc lẻ.
– Hì… Cháu biết mà!… Mà này, đây là cháu chỉ trả ơn cho chú vì việc hôm nay đưa cháu về và bữa thanh toán giùm cháu đồ ăn ở quán cà phê “Khoảng Lặng” lần trước thôi. Sau hôm nay, cháu lại trở về là cháu đấy. Muốn tán chị cháu, phải hỏi ý kiến cháu đã!… – Tôi ngẩn mặt ra trước những gì nó nói. – Chú ko vào à? Đực mặt ra đấy làm gì thế? – Trời, giờ thì đúng là nó rồi – con nhỏ khó ưa mà tôi biết.

Tôi vào nhà với sự chào đón nồng nhiệt của bà Thanh và sự vui vẻ của Thanh Trúc, riêng con nhỏ Thanh Mai, nó đưa tôi vào nhà rồi bỏ thẳng lên phòng, ở lì trên đó cho đến khi tôi về cũng chẳng thèm xuống chào một câu. Mà thôi, dẫu sao thì hôm nay tôi cũng biết ơn nó rất nhiều. Ko ngờ, tôi lại nghĩ xấu cho nó thế. Tôi thấy tiếc vì mình đã bỏ lỡ hẳn một tuần ko liên lạc gì với Thanh Trúc. Cũng may cô ấy ko trách gì tôi cả, mà bù lại thấy tôi đến chơi cô ấy với mẹ còn tiếp đãi vô cùng nồng hậu. Nói thật, ngay lúc đó tôi ước gì có thể trở thành rể nhà này!

Hình như bà Thanh đã gọi điện phôn cho mẹ tôi rồi hay sao mà tôi vừa về đến nhà đã thấy mẹ tôi mặt mày hớn hở:
– Con trai, hôm nay mọi chuyện tốt đẹp chứ?
– Ý mẹ là sao?
– Thì còn ý tứ gì vào đây nữa. Bà Thanh vừa điện thoại cho mẹ, bảo con vừa từ nhà bà ấy về. Con đến chơi với Thanh Trúc à?
– Gần như là vậy mẹ ạ. Mà thôi, chưa có gì mà mẹ đã mừng quýnh như thế rồi!
– Sao ko mừng đc chứ? Mẹ là mẹ ưng con bé Thanh Trúc rồi đó. Mày mà ko lấy được con bé thì liệu hồn. – Mẹ tôi mắng yêu tôi, rồi bà lại tất bật với những kế hoạch và dự định cho tương lai mà tôi chắc chắn rằng đã có sự xuất hiện của Thanh Trúc trong đó.

Tối hôm đó tôi đã điện thoại nói chuyện với Thanh Trúc tới gần một tiếng đồng hồ. Tôi ko biết tại sao tôi lại có thể nói đc nhiều chuyện đến thế, mặc dù chỉ toàn là chuyện công việc mà thôi. Nhưng dấu sao được nghe giọng nói ngọt ngào và êm dịu của cô ấy là tôi vui lắm rồi. Đặc biệt lại ko có sự chen ngang phá đám của con bé Thanh Mai. Có lẽ nó giữ đúng lời hứa, thả cho tôi một buổi hôm nay, bắt đầu từ ngay mai nó lại trở về là một con bé khó ưa đối với tôi. Ước gì thời gian ngừng trôi nhỉ!

 

Chương IX: Kẻ thù trở về.

Tôi đến công ti với tâm trạng vui vẻ và sáng khoải. Tại dư âm của ngày hôm qua vẫn còn tràn ngập trong lòng tôi. Bước vào phòng làm việc của mình, tôi buột miệng hát vu vơ mấy câu hát mà giờ nghĩ lạ, có nghĩ nát óc tôi cũng chẳng thể nhớ nổi chúng là gì, vì lúc đó, hình như tôi hát bịa lời thì phải. Bởi có bao giờ tôi hát hò gì đâu, đi nhậu nhẹt, quán bar, hay karaoke cũng nhiều nhưng có bao giờ tôi cầm míc hát lấy một bài, toàn uống rượu, cổ vũ nhân viên mình thôi. Và đặc biệt tôi hát rất tệ. Có lẽ đó mới là lí do chính.

Tôi giật mình bởi tiếng cười khục khặc đằng sau. Là cậu Đức. Tự dưng tôi thấy hơi đỏ mặt. Thể nào cậu ta cũng mở lời trêu tôi cho mà xem.
– Sếp… hôm… nay sao… yêu đời thế? – Cậu ta nói mà ngắt quãng liên tục chỉ vì vẫn chưa thể nhịn được cười. Tôi nghiêm giọng.
– Cậu đừng có mà buôn cho ai đó nghe. Ai mà biết chuyện này là tôi xử cậu đó.

Tưởng làm căng thì cậu ta sợ, ai dè cậu ta buông một câu mà tôi gần chết đứng.
– Chuyện sếp có bạn gái cả công ty biết còn chả sao, huống chi chuyện sếp hát dở cỏn con này, chưa kể mới sáng sớm đã ca dao vọng cổ rồi. Sếp nhỉ?
– Cậu! Cái gì mà cả công ty biết hả? – Tôi cố tỏ ra thật nghiêm nghị.
– Sếp bớt nóng, thực ra em cũng chỉ nhỡ miệng nói với bà Hường béo, ai ngờ, gặp đúng điểm mạnh của bà ấy, thế là bà ấy vặn hết công suất lan tin cho cả tổng công ty. Hì… cũng may là chẳng ai tin.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Phải rồi, ai mà tin đc Lâm – công việc như tôi mà lại có bạn gái chứ, dù bề ngoài tôi cực ổn và cũng là một đích ngắm lớn của khối nàng. Tôi ko phải tự khen đâu đó. Mọi người nói với tôi thế mà.

– Sếp, thế nào rồi ạ?
– Thế nào là thế nào?
– Thì cô Thanh Trúc của sếp ý. – Thanh Trúc gì của tôi chứ? Nghe cậu ta nói mà cứ như tôi có đc người ta rồi ko bằng.
– Cũng chưa tiến triển gì nhiều lắm. – Tôi vẫn cố giấu.
– Sếp ko phải giấu em. Vừa đến đã thấy sếp mặt mày rạng rỡ thế. Em cá là sếp và cô Thanh Trúc đấy hôm qua khá là thân mật đúng ko? Hoặc ít ra sếp cũng đc gặp gỡ nc nhiều với cô ấy. – Cái thằng này. Cứ như là cái gì nó cũng biết ý. Nó đúng là cái thằng dày dặn tình trường. Tôi khẽ gật đầu cười. – Em biết mà.
– Nhưng tôi và cô ấy vẫn chưa thân thiết lắm.
– Thì rồi sẽ thân thiết chứ sao!

Và tôi lại trở thành một tín đồ trung thành của nghệ thuật cua gái – Thành Đức. Bước 1: gửi thông điệp yêu thương. Thế là ngay lập tức, hoa hồng đính kèm thiệp “chúc ngày mới” được gửi đến người đẹp Thanh Trúc. Nhưng hơi kém may mắn, tôi chỉ nhận lại đc vẻn vẹn một tin nhắn: “Cám ơn anh”. Và mới chỉ gửi hoa có được 3 ngày thì tôi đã nhận được sự đáp trả gửi đến thẳng công ty thay vì giống tôi gửi đến tận nhà. Cũng là một bó hoa nhé, tôi sung sướng nhưng niềm vui chưa đc mấy phút đã bị dập tắt ko thương tiếc. Bởi ngựời gửi hoa chẳng phải là Thanh Trúc mà là nhỏ Thanh Mai đáng ghét. Tấm thiệp nó đính kèm vỏn vẹn mấy dòng chữ: “Chú định làm rác nhà cháu đến bao giờ? Chị cháu ko thích hoa hồng. Bị dị ứng đó!”

Bước 1 thất bại, tôi chuyển sang bước 2: Tin nhắn ngày mới. Mỗi sáng thức dậy, công việc đầu tiên của tôi trước khi xuống giường là vớ lấy cái điện thoại và hì hục với những mẩu tin nhắn mà cả đêm, trong mơ cũng lẩm nhẩm, cố nghĩ nát óc để có đc một tin nhắn thật hay cho ngày mai. Khá khẩm hơn lần trước, tôi nhận đc một cái mặt cười “^^”. Nhưng cũng chỉ đc có 2, 3 hôm tôi lại nhận đc một cái tin nhắn từ một số máy lạ. “Chú định làm cái đồng hồ phá đám giấc ngủ của hai chị em cháu đến bao Giờ thế?” Tôi đến khóc cũng ko khóc nổi. Con bé – kẻ thù của tôi, nó đã trở về rồi!


Những điều teen boy nên biết về chuyện hẹn hò

Hẹn hò luôn là một phần trong tình yêu. Nhưng phần lớn các boy đều gặp lúng túng hay khó xử, đặc biệt là trong những buổi đi chơi đầu tiên. Làm thế nào đây?

Bắt đầu từ lời mời

Hầu hết các boy thường nghiêm trọng hóa chuyện hẹn hò và khá cứng nhắc trong chuyện mời nàng đi chơi. Can đảm lắm mới dám đưa ra một lời mời, và nếu nàng nói không thì… thế giới như sụp đổ trong mắt của boy. Nhưng thực tế là phần lớn các nàng sẽ nói không khi con trai lần đầu mời họ đi chơi – các nàng có quyền kiêu mà . Vì thế đừng từ bỏ sau khi bị từ chối nhé, hãy thử thêm một lần nữa. Nếu nàng có cảm tình với bạn, nàng sẽ đồng ý khi bạn mời lần thứ… hai hoặc cùng lắm là ba đấy.

Bạn cũng nên khéo léo khi mời nàng. Những câu hỏi khá “phô” và thẳng thừng kiểu “Chúng mình gặp nhau chiều thứ bảy này được không?” hay “Ấy có muốn đi chơi với tớ không?” sẽ không hiệu quả đâu. Hãy chủ động mời nàng đi xem phim bằng cách gửi link giới thiệu hay bài review phim đó, hay mời nàng cùng đến một quán cà phê cụ thể kèm cảm nhận của bạn về quán. Việc đó sẽ làm nàng thấy bạn đã có một sự “đầu tư” nhất định trước khi mời, và chắc chẳng có cô gái nào sẽ từ chối khi bạn nhiệt tình đến thế đâu.

Hãy là người lên kế hoạch!

Bạn thích nàng. Khó khăn lắm bạn mới mời nàng đi chơi. Vì thế chẳng có lí do gì mà khi gặp nàng trong buổi hẹn hò, bạn lại hỏi nàng đi đâu hoặc muốn làm gì, phải không nào? Hãy chuẩn bị trước và dành thật nhiều thời gian lên kế hoạch cho buổi đi chơi thật hoàn hảo. Nếu nàng hỏi tiếp theo sẽ đi đâu, hãy tỏ ra bí mật và hứa với nàng địa điểm tiếp theo sẽ rất đặc biệt. Với cách đó, nàng sẽ cảm thấy bị cuốn hút bởi buổi hẹn hò do tự tay bạn sắp xếp.

Còn nếu bạn biết được sở thích của nàng, nàng thích ngồi ở kiểu quán nào, thích xem phim thể loại gì… thì quá tuyệt. Hãy gọi điện đặt trước hoặc đặt vé online để đảm bảo sẽ không có sự cố gì trong buổi hẹn hò nhé!

Cư xử lịch thiệp

Ấn tượng đầu tiên luôn tồn tại rất lâu, khi gặp bạn, nàng sẽ chú ý đến trang phục của bạn đầu tiên. Hãy ăn mặc gọn gàng, lịch sự, có thể xì tai nhưng không quá…điệu. Vệ sinh sạch sẽ cũng rất quan trọng – cạo râu, cắt tóc và nếu thích có thể xịt chút nước hoa cho nam. Ăn mặc lịch sự cũng là một cách tôn trọng bạn gái đấy.

Hãy luôn cư xử tốt và ga lăng. Gạt chỗ để chân trên xe cho nàng, mở cửa cho nàng, trả tiền hóa đơn trong những lần hẹn đầu tiên, nói chuyện lịch sự với nhân viên phục vụ, lễ phép với những người bán hàng… Và nhớ là phải khiêm tốn nhé, hiểu biết nhiều là tốt nhưng đừng… chém gió để lấy le với nàng .

Luôn lắng nghe, và biết khen ngợi

Đây có thể được coi là quy tắc quan trọng nhất trong việc hẹn hò đấy. Con gái luôn thích khi được lắng nghe. Vì thế hãy luôn luôn lắng nghe khi nàng nói, đồng thời giữ “eye contact” với nàng, không cần phải nhìn chằm chằm mà thi thoảng hãy nhìn vào mắt nàng để nàng biết bạn đang chú ý. Chủ động hỏi han nàng có thích cái này cái kia không, có thấy lạnh không… nhé.

Ai cũng thích được khen cả. Tuy nhiên, những lời khen sáo rỗng hay nịnh đầm quá đáng sẽ phản tác dụng ngay. Những câu nhận xét rất thật như “Ấy mặc váy thế này đẹp hơn là mặc đồng phục đi học đấy!” sẽ gây ấn tượng tốt với nàng. Bạn có thể khen ngợi về trang phục của nàng, kiểu tóc mới của nàng, câu chuyện cười nàng kể…

Khiến cho nàng thấy nàng quan trọng

Tất cả mọi cố gắng, mọi cách cư xử, lời ăn tiếng nói của bạn… cuối cùng cũng chỉ là để cho nàng thấy: với bạn, nàng quan trọng như thế nào. Vì thế hãy chân thành, tinh tế, hài hước và sáng tạo trong việc hẹn hò. Hãy cho nàng biết bạn đang rất nghiêm túc trong chuyện tình cảm, nàng sẽ rất cảm động đấy.

Chúc bạn may mắn nhé!


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part4

Chương V: Kẻ phá đám!

Buổi ăn tối có lẽ sẽ quả là tuyệt vời đối với tôi nếu như ko có sự xuất hiện của một kẻ phá đám – con nhỏ khó ưa. Trong khi mọi người chúng tôi đang say sưa thưởng thức những món ăn và tán chuyện phiếm với nhau thì tiếng lanh lảnh của một con nhóc vang lên:
– Dạ, xin lỗi đã để mọi người phải chờ ạ. – Nó nói mà đưa đôi mắt nhìn tôi vẻ đắc ý lắm. À hoá ra là con nhỏ đó dám giả mạo chị gái để đi gặp mặt tôi. Con nhỏ thật quá quoắt. Nó mỉm cười với tôi một cái rồi kéo ghế ngồi xuống. Nó và chị đúng là khác nhau một trời một vực. Chị nó thì dịu dàng đoan trang thế kia, trong khi đó, nó – quần tụt, áo đuôi tôm, tóc buộc bổng, chân đi giầy, cổ đeo vòng chữ thập, tay đeo vòng nhựa đủ màu. Mẹ tôi nhìn nó cũng phải nhíu mày. Tôi dám cá là lúc đó mẹ tôi đã liệt kê nó vào danh sách những người ko ưng được của bà.

Cả buổi tối tôi mất ngủ vì chuyện hai chị em gái Thanh Trúc và Thanh Mai. Tôi thực sự vẫn ko hiểu hành động của hai chị em họ. Ko biết chuyện đến gặp tôi là tự ý của con nhỏ hay là có cả sự đồng ý của Thanh Trúc. Nếu như vậy thì tôi ko hiểu cô ấy coi tôi như thế nào và liệu tôi có nên tiếp cận cô ấy ko. Nhưng nếu muốn thì chắc chắn tôi sẽ gặp phải sự khó khăn từ cô em gái đáng ghét của cô ấy. Nhức đầu thật!

Tôi đến công ty, ngồi trong phòng làm việc mà mắt tôi ko thể nào rời khỏi được cái điện thoại và cái danh thiếp của Thanh Trúc. Tôi đắn đo ko biết có nên liên lạc cho cô ấy ko? Mà nếu tôi gọi thì biết nói gì với cô ấy. Nếu nói lung tung, hay những điều tẻ nhạt thì chắc chắn tôi sẽ mất điểm trứơc cô ấy.
– Trưởng phòng, anh đang nghĩ gì thế? – Tiếng cậu Đức làm tôi giật mình. Cậu ta là cấp dưới của tôi nhưng hai anh em khá thân nhau.
– Tôi muốn làm quen với một cô gái nhưng… – Tôi ngập ngừng.
– Thật ko đó anh Lâm? – Đức có vẻ vô cùng ngạc nhiên. Cũng phải thôi, từ trứơc đến giờ cậu ta chỉ thấy tôi ngoài công việc ra thì ko nghĩ gì đến chuyện khác, đặc biệt lại là chuyện tìm hiểu bạn gái.
– Cậu đang cười tôi đấy à?
– Hì. – Cậu ta gãi tai – Ko phải thế ạ, nhưng lần đầu tiên thấy anh nhắc đến chuyện này nên em hơi ngạc nhiên một tí. Thế anh gặp khó khăn gì à? Có cần em giúp ko?

Tôi xém quên mất, thằng Đức cậu ta nổi tiếng có tài cua gái ở công ty mà. Còn được mệnh danh là chuyên gia tình yêu nữa. Thế mà tôi lại chẳng nghĩ ra. Đúng rồi, vị cứu tinh của tôi đây rồi!

Theo đúng sự hướng dẫn và giải pháp cậu Đức đề ra, tôi sau bao nhiêu lần hít khí trời, lấy dũng khí mới dám cầm máy ấn số gọi. Đầu dây bên kia một giọng nói nhẹ nhàng, êm du:
– Alo, tôi Thanh Trúc xin nghe.
– Tôi… tôi Hoàng Thiên Lâm đây.
– À, là anh Lâm sao? Anh gọi cho em có chuyện gì ko?
– À, cũng ko có chuyện gì quan trọng lắm, chỉ là tôi muốn mời cô đi ăn trưa thôi. Cô có rảnh ko?
– Vâng, thế cũng được! – Tôi cúp máy mà lòng sung sướng ko gì diễn tả nổi. Toát cả mồ hôi hột và đúng là trời còn thương tôi ko bị cô ấy từ chối. Nếu mà bị từ chối ngay từ lần đầu này có lẽ tôi sẽ tụt hết cả dũng khí và chẳng bao giờ dám tiếp tục sự nghiệp tán đổ cô ấy mất.

12h trưa tôi hẹn cô ấy ở nhà hàng Pháp. Tôi đến sớm hơn cả giờ hẹn, có lẽ mẹ tôi nói đúng, tôi sợ nếu đến muộn thì mình quả là chẳng lịch sự tẹo nào thôi thì cứ đến sớm trước cô ấy vậy. Tôi ngồi chờ mà cảm giác cứ nâng nâng khó tả. Tôi tưởng tượng ra một viễn cảnh thật đẹp. Rằng tôi và cô ấy sẽ cùng thưởng thức những món ăn Pháp thật tuyệt. Và cô ấy sẽ thật dịu dàng gắp thức ăn và bón cho tôi. Tôi nhớ mang máng hình như phim Hàn Quốc thường thế. Nhưng sự thật thì lại đau lòng, cô ấy đi cùng em gái của mình. Ôi lạy chúa tôi, giấc mộng của tôi tiêu tan và kế hoạch cưa đổ người đẹp của tôi bữa nay bước đầu đi đến phá sản.

———————————–

Chương VI: Kẻ phá đám thật sự!

– Dạ chào chú ạ! – Con bé đáng ghét cười toe toét như để trêu ngươi tôi.
– Xin lỗi anh, hôm nay tan học Thanh Mai muốn đi ăn cơm hàng nên em rủ nó đi cùng, ko biết anh có thấy phiền ko? – Tất nhiên là phiền rồi! Tôi gần như chỉ muốn hét lên điều đó. Nhưng ko, trước người đẹp làm sao tôi dám nói điều đó chứ. Tôi cố tỏ ra vui vẻ:
– Ko sao, được cùng ăn với em là vui rồi. – Tôi vừa nói xong thì con nhóc đáng ghét nhếch mép cười khẩy tôi một cái. Nếu tôi ko lầm thì chắc nó đang nghĩ tôi là đồ dẻo mép cũng nên. – Em và cô bé dùng gì?

– Làm ơn gọi cháu là Thanh Mai! – Tôi gần như chỉ muốn lôi con bé đứng dậy và đuổi thẳng cổ nó đi. Tôi đã cố tỏ ra là lịch sự rồi thế mà nó cứ thích gây chuyện với tôi. Nhưng, nhìn Thanh Trúc thì tôi ko nỡ. Tôi sợ mất điểm trước cô ấy mà. Thanh Trúc khẽ cười:
– Con bé nó vẫn thẳng tính thế, anh thông cảm nhé! – Tôi thấy bao cơn giận như nguôi hết. Giá như con bé ấy được thừa hưởng một phần mười cái tính cách dịu dàng và tế nhị từ chị của nó có phải tốt ko. Tôi cá là sau này ai lấy phải nó thì đúng là tự chuốc khổ vào thân.
– Ừ ko có gì đâu. – Tôi vừa nói xong thì bắt gặp ánh mắt săm soi của con nhỏ. Rồi con bé lật dở menu. Trời ơi, tôi quá choáng khi con bé nó gọi món. Chẳng phải là tiếc tiền hay tôi ko đủ tiền mang đi mà vấn đề ở chỗ là tôi ko nghĩ ba người chúng tôi có thể ăn hết một núi món ăn như thế.

– Cho tôi một đĩa gà rán, một đĩa tôm hùm, một đĩa cơm Pháp, ba phần bánh biza, ba phần chuối rán kem, 1 cốc sinh tố sữa chua, 1 chai rượu vang… (và còn nhiều món nữa mà tôi ko nhớ hết) – Gọi xong nó quay sang mỉm cười với tôi mặc dù bị Thanh Trúc huých chân nhắc nhở. – Chú mang đủ tiền chứ? – Lần này thì tôi thấy Thanh Trúc ngượng ra mặt. – Em hỏi trước kẻo sợ ăn xong lại bị “cắm” ở đây rửa bát trừ nợ thì chết.
– Cái đó thì Thanh Mai ko phải lo, cái quan trọng bây giờ là chúng ta phải làm thế nào để ăn hết chỗ thức ăn sắp mang ra đây.
– Cái đó thì chẳng phải lo đâu chú ạ. Yên tâm, dạ dày cháu to lắm!
– Thanh Mai! – Lần này thì Thanh Trúc phải lên tiếng, có lẽ cô ấy cũng nhận thấy sự thiếu lịch sự của con bé, một lần nữa cô ấy lại phải quay sang tôi, khuôn mặt xinh đẹp đã có phần xấu hổ. – Anh thông cảm nhé, con bé nó vẫn còn trẻ con!
– Ko sao mà, ăn khoẻ thì mới chóng lớn cô bé nhỉ? – Tôi cố cười quay sang phía con nhóc, ngay lập tức tôi đc nhận trả một cái nguýt dài.

– Công việc của em thú vị chứ? – Tôi cố gắng bắt chuyện với Thanh Trúc. Cô ấy chưa kịp nói gì thì con nhỏ đã xen vào:
– Công việc nào mà chẳng có sự thú vị của riêng nó. Chú hỏi thừa qúa đấy!
– Thanh Mai, như thế là bất lịch sự đó!
– Thì thôi vậy!…Em chỉ nói những gì mình nghĩ thôi mà!… – Con bé phụng phịu và tiếp tục chén miếng gà rán của nó.
– Ko sao đâu mà Thanh Trúc, anh ko để ý đâu!
– Cám ơn anh!
– Có gì đâu! Mà em…
– Này chị ơi! – Tôi chưa kịp nói xong con bé đã lại chặn họng tôi, nó tỉnh queo. – Chị ăn nhiều vào đi chứ, ko đói là chiều ko làm việc được đâu đấy! – Rồi nó quay sang nhìn tôi cười đểu kinh khủng. Cái con bé phá đám này, nó định chơi tôi đây mà.
– Đúng rồi đấy. Em phải ăn nhiều như cô em gái có cái dạ dày to kia kìa.
– Cám ơn chú đã quá khen! Chú có vẻ ko được tốt bụng cho lắm nhỉ?
– Cái gì? – Tôi gần như phát cáu với con bé này. Đấy, xem ai có thể chịu nổi nó chứ. Suốt từ lúc nãy đến giờ tôi đã quá nhẫn nhịn nó rồi. Tôi đã làm gì nó mà nó bảo tôi ko tốt bụng chứ. Hay vẫn chỉ là cái chuyện cỏn con tôi ko nhường chỗ quen cho nó. Nếu vậy kẻ xấu bụng mới là nó. Ước gì tôi có thể băm vằm nó ra.

– Chú sao phải nóng thế chứ? Cháu đâu có ý gì đâu!…. – Giọng con bé ngân dài một cách đáng ghét. – Tại cháu thấy suốt từ nãy đến giờ chú chỉ mải nói chuyện, ngắm chị cháu ăn chứ chẳng thấy chú ăn tí gì. Vì vậy cháu mới nghĩ chắc bụng chú ko được tốt cho lắm! – Tôi gần như cứng họng. Nó làm tôi thấy xấu hổ. Chưa bao giờ tôi lại phải đuối lý trước ai, đặc biệt lại là một con nhóc đáng tuổi cháu mình.
– Hì, con bé nhà em nó thế đấy, anh ko vặn được nó đâu, nó lí luận kinh lắm!… Mà Thanh Mai, em nghịch thế đủ rồi đó, đừng trêu tức anh Lâm nữa biết chưa.
– Anh đâu mà anh ạ, già thế đáng tuổi chú em thôi! – Ôi tôi đến chết vì tức mất thôi. Cái mồm con nhỏ này có độc hay sao mà nó ăn nói độc mồm độc miệng thế ko biết! Nhưng đã đến lúc tôi phải cho con nhỏ này một trận rồi. Nó phá tôi thế là quá lắm rồi. Tôi đang định lên tiếng thì chợt chuông điện thoại Thanh Trúc đổ.

– Alo, vâng tôi biết rồi… – Ko biết có chuyện gì mà trông cô ấy có vẻ gấp gáp lắm. – Em xin lỗi, giờ em phải về tổng công ty ngay.
– Sao vậy? Ta còn chưa ăn xong mà.
– Đúng rồi đó chị, em còn chưa ăn xong.
– Ở tổng công ty đang có việc gấp cần giải quyết em phải về ngay. Thôi anh và Thanh Mai cứ ở lại dùng bữa nhé. À phiền anh tí đưa Thanh Mai về giùm em nhá! Em đi đây! – Cô ấy nói xong rồi vội vã đi thẳng chẳng để tôi kịp nói câu gì. Mà ko đùa đấy chứ, tôi phải đưa con nhỏ đáng ghét này về ư?
– Chú nghe rõ rồi đấy nhé, tí chú phải đưa cháu về! – Việc đưa nó về à? Cái đấy tính sau giờ tôi chỉ muốn xử lý con nhỏ vì cái tội phá tôi suốt từ đầu bữa đến giờ. Vì nó mà tôi chẳng thể nào chuyện trò thân mật và tiếp cận được với Thanh Trúc, nó đã phá buổi hẹn hò đầu tiên của tôi. Con nhỏ kia, ta ko tha cho mi đâu!
– Này cô bé, tôi nghĩ chúng ta cần nói rõ mọi chuyện. – Tôi nghiêm giọng nói với nó thế mà cái mặt nó cứ cười cười như kiểu tôi đang nói đùa ko bằng, rồi nó thản nhiên hút sinh tố, cắn một miếng pizza nhai nhồm nhoàm, hút thêm một hụm sinh tố nữa, nó mới thèm nhìn tôi và nói.

– Nói chuyện hả chú? Cháu và chú thì có chuyện gì?
– Hình như cô bé vẫn còn giận vụ ở quán cà phê lần trước.
– Chú cũng biết à?
– Chú nghĩ thù dai là ko tốt!
– Thế chú nghĩ nhỏ mọn, luôn ra vẻ bề trên và chấp trẻ con là tốt hay xấu!
– Ta mà như vậy sao?
– Còn bảo thủ, cố chấp nữa!
– Này Thanh Mai! Đừng thấy người khác nhường nhịn mà lấn tới.
– Hì, cháu đâu có lấn tới gì chú đâu. Vẫn ngồi yên một chỗ mà! Chú nghĩ mình có lực hút lắm sao?
– Chú đang nói nghiêm túc với cháu đó.
– Hì, đấy là chú còn cháu thì ko! – Nói xong nó đứng dậy, vung vẩy hai cái tay. – Cháu ăn xong rồi, giờ thì về thôi!

Dù trong lòng tức lắm và chỉ muốn cứ thế phi xe thẳng về công ty bỏ mặc nó lại. Nhưng… tôi ko thể vì… Thanh Trúc.
– Xe cũng đc đấy nhỉ? Mua mấy tiền đó ông chú? – Tôi lặng im ko thèm đếm xỉa đến lời nó nói. Mà nghe cách nó hỏi thế có ai muốn trả lời chứ. – Hừ, người ta câm rồi!
– Này con nhỏ kia, một vừa hai phải thôi chứ! – Lần này thì tôi tức thật sự. – Bây giờ tôi bận, muốn về tự gọi taxi mà về! – Dứt lời tôi leo lên ôtô phóng thẳng mặc cho nó đứng nghệt mặt ra. Có lẽ nó ko ngờ tôi lại phản ứng dữ dội thế. Nhưng tôi chịu thế là quá đủ rồi, chưa bao giờ tôi để cho một ai thiếu tôn trọng mình đến thế, con bé này thì lại càng ko!


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part3

Chương III: Anh hùng cứu kẻ thù.

Tôi về nhà, mang hết cái bực dọc từ buổi gặp mặt trút lên mẹ tôi – tất cả cũng do cái ý tưởng muốn tôi đi gặp mặt của bà mà ra.

– Sao về sớm vậy con? Thế nào? Có gặp được cô ấy ko?
– Có, đến cái là con gặp được ngay.
– May quá vậy sao! Thế cô ấy được chứ?
– Hơn cả sức tưởng tượng.
– Thật hả? Bà ấy quả ko hề tâm bốc con mình! Thấy bảo cô ấy đựơc cả người lẫn nết đó.
– Mẹ đùa đấy à? Cô ta có mà xấu cả người lẫn nết ý.
– Con nói gì vậy?
– Con ko biết mẹ chọn người kiếu gì nữa. Một con nhỏ thù dai, lại còn khó ưa, ăn nói thì khó nghe.
– Vậy sao? Có nhầm ko đấy. Bạn mẹ bảo ai cũng khen cô ấy xinh đẹp, dịu dàng mà.
– Tại mẹ chưa gặp cô ta thôi, gặp rồi con nghĩ mẹ còn khó ưa hơn cả con. Chắc bạn mẹ, bà ấy quá tâng bốc con gái mình rồi. Lần sau mẹ đừng bắt con làm mấy cái chuyện vớ vẩn này nữa. Mất bao thì giờ của con. Thôi con về phòng.

Tôi bỏ về phòng bỏ lại mẹ tôi chưng hửng ở dưới phòng khách. Nghe những gì mẹ tôi bảo về cô ta mà sao tôi thấy cứ như là một trời một vực vậy. Khéo có mà là hai con người hoàn toàn khác nhau cũng nên. Con nhỏ thì xinh đẹp, dịu dàng nỗi gì? Có mà đành hanh, ghê gớm thì có!

Vì con nhỏ đó mà cả đêm tôi chả thể nào vào đầu được mấy cái đề xuất dự án. Thế là bỏ phí cả một đêm làm việc mà đãng nhẽ ra như thường ngày là hiệu quả lắm. Thôi vậy, coi như được một đêm đi ngủ sớm. Tôi leo lên giường và đánh một giấc ngon lành đến tận sáng. Có lẽ cũng phải cảm ơn con nhóc đó, nhờ nó mà tôi mới có một giấc ngủ ngon đến thế.

Tôi lái con SANTAFEB đen đi trên đường. Thật là lạ, có lẽ nhờ được ngủ một giấc ngon lành mà sáng nay tôi thấy người tỉnh táo và sáng khoái lạ. Đường giờ này vẫn còn ít người, tại bữa nay cao hứng thế nào tôi lại muốn đi làm sớm để tạt qua quán cà phê hôm trước. Tôi thích sự yên tĩnh của nó. Chợt tôi nhớ tới con nhỏ, nó từng bảo cái bàn tôi ngồi là chỗ quen của nó, chứng tỏ nó cũng hay đến đó. Nhưng một người như nó mà cũng đến cái quán cà phê mà có lẽ chỉ dành cho ai thích sự yên tĩnh và nhẹ nhàng như tôi. Còn nó, tôi nghĩ sự ồn ào, náo nhiệt và sôi động hợp với nó hơn.

Tôi bước vào quán, khá bất ngờ, tôi thấy nó – con nhỏ khó ưa ngồi ngay ở cái bàn quen của nó và đang hướng đôi mắt xa xăm nhìn ra khung cửa kính. Trên bàn con nhỏ là đĩa bánh mì ốp la và cốc sinh tố sữa chua. Có lẽ nó rất thích món này hay sao mà lần nào tôi cũng thấy nó chỉ chọn uống sinh tố sữa chua. Mà ko biết con nhỏ đang nghĩ gì nhỉ, nhìn đôi mắt nó xa xăm thế chắc là phải đang nghĩ cái gì đó đặc biệt và quan trọng lắm. Tôi đắn đo ko biết có nên bước vào ko. Nhỡ lại đụng độ với con bé ấy thì phiền phức lắm.

Đang suy nghĩ chợt con bé quay ngoắt ra nhìn tôi. Nó tròn xoe mắt, đôi lông mày nó chợt nhíu lại rồi lại dãn ra, nó đưa cốc sinh tố lên miệng vừa hút vừa nhìn tôi. Tức ko chịu được. Tôi ko còn sự lựa chọn nào khác. Tôi bước vào và cố tỏ vẻ ko thèm bận tâm tới sự có mặt của nó ở đây. Tôi chọn một cái bàn cách xa nó, tít tận trong cùng. Tôi ngồi vào chỗ và gọi đồ rồi mà con nhỏ đó vẫn cứ ngồi nhìn tôi chằm chằm. Thật chả biết vô duyên là gì. Tôi đưa mắt nhìn lại nó, nó liền đưa miếng bánh mì ốp la bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến cứ như là hàm ý chỉ tôi giống cái miếng bánh mì đó vậy.

Đấy, nhìn nó vậy ai có thể chấp nhận được nó là một đứa con gái xinh đẹp, dịu dàng như lời mẹ tôi nói chứ. Mà bà bạn của mẹ tôi chắc cũng giống con nhỏ đó. Đúng là mẹ nào con đấy. Tôi vừa nghĩ đến thế thì thấy con nhỏ đứng dậy trả tiền. May quá, thế là tôi cũng thoát được nó. Nhưng ko hẳn như tôi nghĩ.

– Ôi thôi chết, cháu quên tiền ở nhà rồi. – Con nhỏ sau một hồi lục lọi khắp túi quần túi áo tá hoả phát hiện ra là nó để quên tiền ở nhà. Bất chợt, tôi bắt gặp ánh mắt cầu cứu của nó. Tôi quay mặt đi, ko thèm nhìn và giả vờ như mình đang phải tập trung vào đồ ăn ở trên bàn. Tôi biết con nhỏ đang nhìn tôi dữ lắm, ánh mắt hình viên đạn cũng nên vì tôi thấy gáy tôi nóng bừng mà. Hì, hình như tôi thấy sướng. Mà tệ thật, từ lúc nào tôi lại đi chấp trẻ con thế này. Nhưng thôi, ai bảo con bé đó có thù oán với tôi chứ.

Đang mỉm cười sung sướng thì tôi phải giật mình bởi tiếng con bé. Nó đứng cạnh tôi từ lúc nào ko hay.
– Chú có thể cho cháu mượn tiền đc chứ?
Tôi ngước lên nhìn nó.
– Ko có tiền mà cũng vào ăn sao cô bé?
– Chú! – Mặt nó nóng đỏ, có lẽ nó đang rất giận. Mặc kệ thôi, tôi chả bận tâm. – Cháu quên tiền ở nhà. Nếu biết ko có tiền cháu đã ko vào!
Tôi cười khẩy:
– Biết trước thì đã giàu cô bé ạ!
– Thế tóm lại là chú có cho cháu mượn tiền ko? – Nó gần như gắt lên với tôi. Tôi định quoạng lại nó cơ, nhưng thấy mắt nó hình như hơi ươn ướt, tôi lại thôi.
– Được, coi như là mời một người quen vậy. Được chứ! – Nó gật đầu cái “rộp” mới sợ!

———————————–

Chương IV: Cô gái xinh đẹp!

Tôi vừa trở về nhà đã thấy mẹ tôi hớn hở.
– Này Lâm, con thật là… Hôm nay mẹ gặp cô ấy rồi, lúc trở bà Thanh đến câu lạc bộ. Trời ơi con bé xinh đẹp, đoan trang thế mà sao con còn chê hả?
– Có phải là mẹ ko đó? Con mắt của mẹ tinh tường lắm mà!
– Thì tất nhiên, cô ấy đúng là mẫu cô con dâu mà mẹ hằng mong. Hôm nay, mẹ đã mời gia đình họ cùng dùng bữa với gia đình ta tối nay ở khách sạn Phượng Dư rồi đấy.
– Sao mẹ chẳng bao giờ hỏi ý kiến con vậy? Hôm nay con gặp cô ta rồi, và giờ con ko muốn gặp nữa. Xúi quẩy lắm!
– Xúi quấy cái gì hả? Con ko lấy đc người ta mới là xúi quẩy của đời con đó. Con biết tính mẹ rồi mà, mẹ đã quyết định, 1 là 1.

Thật đúng là trời chẳng bao giờ thương tôi. Một ngày mà phải gặp con bé tới 2 lần, khác nào tra tấn chứ. Lại một đêm lãng phí rồi, cứ thế này tôi đến chẳng còn cơ hội mà thăng tiến nữa rồi. Con bé đáng ghét, ko biết nó bỏ bùa mê thuốc lú gì cho mẹ tôi rồi. Phen này, trứơc mặt bà, tôi quyết làm cho nó lộ cái đuôi cáo.

Mới 7h30 tối, mà tôi và mẹ tôi đã có mặt tại chỗ hẹn. Hẹn người ta 8h thế mà mẹ tôi cứ một mực bắt phải đi sớm vì sợ người ta bảo mình ko chu đáo. Trất đất, chưa gọi đồ ăn, ngồi ở đó chắc là để ngắm người ta ăn. Đúng 8h, hai người phụ nữ một trẻ một già tiến tới chỗ chúng tôi. Nói thật, lúc đó tôi gần như ko thể tin nổi vào mắt mình, người phụ nữ trẻ ấy quá đẹp. Cô ấy quả là vô cùng đoan trang và dịu dàng trong chiếc váy lụa trắng bó sát người. Cái dáng người cực chuẩn và đẹp. Vòng eo thon nhỏ. Vòng ngực đầy đặn. Và làn da trắng mịn mà. Có lẽ tại căn phòng khách sạn lúc ấy ko ít những người đàn ông cũng đang cùng trạng thái ngất ngây như tôi. Nhưng có một điều làm tôi chợt tỉnh, cô gái ấy hoàn toàn ko phải là con nhóc khó ưa mà tôi gặp. Trời, vậy thì mọi chuyện là thế nào? Ko lẽ tất cả chỉ là một sự trùng hợp? Nếu vậy thì hôm qua cô gái xinh đẹp này đáng nhẽ ra phải đến gặp tôi thì lại ko đến. Vậy là sao? Ôi! Tôi chả hiểu gì cả!

– Dạ chào bác, chào anh. – Giọng nói thật nhẹ và êm cắt ngang dòng suy nghĩ và lô tôi lại với thực tại.
– À… ừ… Mời… mời cô ngồi. – Tôi ko hiểu tại sao lúc đấy tôi lại thiếu tự nhiên đến vậy.
– Bà và cháu ngồi xuống đi! – Mẹ tôi quay sang phía tôi cười tươi – Thế nào, Thanh Trúc đẹp quá phải ko? – Tôi chỉ biết gật đầu mà ko dám nhìn vào cô ấy. Hình như cô ấy nhận ra sự bối rối của tôi hay sao mà tôi liếc nhìn thấy cô ấy đang khẽ cười. – Mà cháu út đâu rồi? – Mẹ tôi chợt quay sang hỏi bà Thanh.
– Cái con bé đấy lúc nào cũng vậy, đang đi trên đường chợt nó kêu có chút việc cần giải quyết, có lẽ sẽ đến muộn.
– Vậy thì chúng ta đợi cô bé đến cùng ăn vậy.
– Thôi ko cần đâu, đợi con nhỏ đấy thì ko biết đường nào mà lần. Thôi chúng ta cứ dùng bữa trước.

Hoá ra gia đình này lại còn có cả một cô con gái nữa. Cô ta tên là Thanh Mai. Chẳng biết có đẹp được như chị ko. Đúng là đàn ông tệ thật, suốt cả buổi tôi chỉ nhìn ngắm Thanh Trúc mãi thôi. Công nhận là cô ấy đẹp, ko chê vào đâu được. Chưa kể cô ấy hiện giờ còn đang là trợ lí cho một công ty liên doanh với nước ngoài. Mẹ tôi nói đúng, cô ấy đúng là mẫu vợ lý tưởng của rất nhiều người đàn ông, trong đó có tôi.


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part2

Chương II: Oan gia ngõ hẹp.

Sau ngày đụng độ phải con bé đó, tôi không biết có phải nó độc mồm độc miệng rủa tôi không nữa, mà tôi liên tiếp gặp chuyện bực mình. Nhất là cái chuyện mẹ tôi, bà cứ liên tục càu nhàu tôi chuyện đến giờ này mà vẫn chưa có bạn gái. Nói thật, xung quanh tôi thì không thiếu nhưng khổ nỗi, tôi chỉ mải miết với công việc, hơn nữa tôi biết họ chẳng thể làm vừa ý mẹ tôi đâu. Bà ấy quá kĩ tính.

– Tối mai, con sẽ đi gặp mặt một người. Đó là con gái một bà bạn cũ của mẹ.
– Gặp mặt? Con không có thời gian đâu!
– Sao lại không? Mẹ không cần biết con bận gì, nhưng việc gặp mặt con phải đi. Con nghĩ, mẹ bỏ bao nhiêu thời gian ra để tìm vợ cho con là rảnh lắm à. Mẹ nói rồi đó.

Đấy, tôi quên không nói thêm, ngoài việc kĩ tính ra mẹ tôi còn hơi độc đoán, có lẽ tôi thừa hưởng điều này từ mẹ. Và tất nhiên, tôi phải đi gặp mặt người ta theo sự ép buộc và sắp đặt của mẹ tôi. Đúng 8h tối, tôi có mặt tại khách sạn mà mẹ tôi đã đặt chỗ trước, tay còn phải cầm theo một quyển báo – ám hiệu mà hai bên dùng để tìm ra nhau. Tôi nhìn xung quanh phòng, duy chỉ có một cô gái ngồi đúng bàn mà mẹ tôi đã đặt chỗ trước và đang chúi mũi vào một tờ báo, hình như là hoa học trò thì phải. Tôi đã phải bật cười với ý nghĩ, cô ta lớn thế mà vẫn còn đi đọc tờ báo dành cho tuổi mới lớn thế ư. Và ngay sau đó tôi tìm được câu trả lời.

– Tôi có thể cùng đọc báo với bạn ko? – Đó cũng là ám hiệu mà mẹ tôi dặn phải nói nếu gặp người ta trước.
– Tất nhiên, nếu điều đó làm bạn thấy vui. – Đúng là câu ám hiệu tiếp theo rồi. Tôi khẽ cười vì đã tìm ra người ta dễ dàng, ko mất nhiều thì giờ của tôi. Nhưng ngay sau đó, tôi gần như ko thể cười nổi. Và con bé đó hình như cũng thế. Sau khi nói xong câu ám hiệu và đặt quyển báo xuống, nó tròn xoe mắt nhìn tôi. Một cái nhìn chẳng mấy thiện cảm gì dành cho tôi.
– Ko phải thế chứ! – Tôi chỉ biết thốt lên câu đó.

Con bé nhếch miệng cười khẩy tôi.
– Ko ngờ lại là ông! Thật là có duyên gớm!
Sao tôi ghét cái cách nói chuyện của con bé này thế ko biết. Nó ở trường ko được học cách phải nói chuyện với người lớn tuổi ra sao ư? Tôi thấy khá giận và ko muốn phải lãng phí thời gian quý báu của tôi cho một con bé khó ưa này. Bao nhiêu giấy tờ và dự án đang chờ tôi ở nhà. Nghĩ vậy, tôi toan bước đi thì con nhỏ nhanh chân, rời khỏi bàn, chắn trước mặt tôi.

– Sao chú bỏ đi sớm vậy. Mình vẫn còn chưa nói chuyện mà. – Nó cười đầy vẻ thách thức tôi.
– Tôi nghĩ chúng ta ko cần phải nói chuyện nữa. Dẫu sao thì cũng biết kết quả rồi.
– Chú đừng vội kết luận thế chứ! Biết đâu đấy, chúng ta lại hợp nhau.
– Tôi ko nghĩ thế đâu cô bé ạ!
– Chú ko thử sao biết! – Nói rồi con bé trở lại chỗ ngồi bình thản, hớp một hụp nước lọc ở sẵn trên bàn, con bé lại nói. – Dẫu sao thì cả chú và cháu đều đến đây rồi, ngồi lại nói chuyện coi như là cùng ôn chuyện cũ, bổ sung chuyện mới!

Tôi ko hiểu ý con bé, chuyện cũ thì tôi hiểu nó ám chỉ việc gì nhưng còn bổ sung chuyện mới là sao? Giữa tôi và nó thì có cái quái gì chứ. Nhưng ko hiểu sao tôi cũng quay trở lại bàn. Con bé bình thản lật lật Menu.
– Chú dùng gì?
– Nâu đá.
– Chú có vẻ thích cà phê quá nhỉ! – Nói xong con bé gọi đồ.

Nhìn cái cách nó chọc chọc ngoáy ngoáy cái cốc sinh tố sữa chua làm tôi thấy khó chịu. Chẳng lẽ nó bảo tôi lại chỉ để ngắm cái việc nó đang làm sao.
– Sao chú cứ cau mày nhìn cháu thế? – Tôi giật mình, con bé có mặt ở trên chán nữa à?
– Cháu có nghĩ là cốc sinh tố sẽ ngon hơn thay vì cháu cứ chọc chọc mà ko uống ko?
– Giống như cái lần ở quán cà phê trước ạ? – Nó bắt đầu ôn chuyện cũ rồi đó.
– Lần ấy thì cháu uống ngon lành quá! – Tôi cố ý giễu cợt nó.
– Cũng nhờ ở chú đấy! – Nó ngước mắt lên nhìn tôi. – Chú có thấy bữa nọ mình quá nhỏ mọn ko?

Thật là, cái con nhỏ này nó nói chuyện sao mà khó nghe thế ko biết. Tôi hớp một hụm nâu đá, khẽ nói:
– Còn cháu, có biết phải ăn nói với người lớn tuổi hơn thế nào ko?
– Có! Nhưng chỉ là với những người đáng kính thôi, còn chú, cháu thấy ko cần thiết. – Con nhỏ nói xong, lúc này nó mới hút cốc sinh tố của nó, bình thản như ko cần biết nó vừa mới nói gì. Nói thật, tôi chưa lần nào gặp phải một con nhóc ko biết điều như thế này. Tôi cố gắng mỉm cười và nói:
– Đó cũng là lí do tại sao cháu ko có được chỗ ngồi quen của mình.
– À ra vậy! – Con bé nói mà ko thèm nhìn mặt tôi. Hút một hụm sinh tố nữa, nó đứng dậy, mỉm cười. – Có lẽ một lúc nào đó, chú sẽ thấy hối hận vì buổi nói chuyện ko mấy khôn khéo dành cho cháu bữa nay. À, bữa nay ta mới ôn đc chuyện cũ mà chưa bố sung đc chuyện mới. Chắc sẽ có một dịp khác. Chào chú!

Nói rồi con bé sách cái túi bước ra khỏi khách sạn. Nói thực lúc đấy ngoài thấy khó chịu với con bé ra thì tôi chả hiểu những gì nó nói. Một con nhỏ bày đặt. Tôi nghĩ thế!


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part1

[Lời mở: Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi. Bất kì ai cũng chẳng thể tránh nổi những lầm lỡ và hờn ghen ích kỉ khi yêu. Hãy thứ lỗi cho anh, lần này em nhé!]

Tôi – một thằng đàn ông đã 32 tuổi, đã có vợ và một cô con gái. Tôi ko biết sau khi lập gia đình cuộc sống hôn nhân của bạn có phải là một thiên đường? Còn với tôi nó chẳng phải là một địa ngục nhưng cũng chả phải là một thiên đường! Bởi chả có cái địa ngục nào lại cho tôi những phút giây ngọt ngào, lãng mạn, sự sung sướng và cả những khao khát, đam mê mãnh liệt. Và cũng chả có cái thiên đường nào lại chứa đựng những nỗi lo sợ, những chọn lựa khó khăn, những toan tính cho cuộc sống bộn bề phía trước, hay hơn cả là những hơn ghen ích kỉ và những nỗi lầm đáng tiếc.

Vợ tôi ư? Biết nói thế nào về cô vợ bé bỏng của mình nhỉ? Không phải ngẫu nhiên mà tôi gọi cô ấy là cô vợ bé bỏng đâu, bởi cô ấy bây giờ mới có 20 tuổi. Các bạn đừng ngạc nhiên, tôi cưới vợ khi cô ấy vừa mới tốt nghiệp THPT xong mà. Có nghĩa là tôi hơn cô ấy 12 tuổi và chúng tôi đã cưới nhau được gần 2 năm.

———————————————————————————————

Chương I: Con nhỏ khó ưa!

– Này chú, chú có thể nhường cho cháu chỗ này được ko?

Tôi ngước lên, một con nhỏ mặc đồng phục học sinh, hình như là của cấp III, đeo cặp quai chéo, mái tóc búi lọn nhỏ, phất phơ mấy lọn tóc con, hơi rối. Có lẽ nó vừa đi học về. Con bé vẫn hướng đôi mắt nhìn tôi.

– Nhưng vẫn còn bàn trống mà cô bé! – Tôi đáp, những tưởng rằng con bé sẽ nhận ra và đi tìm chỗ ngồi khác, ai dè:
– Vì còn chỗ cháu mới bảo chú nhường lại bàn này cho cháu chứ. Đây là chỗ ngồi quen thuộc của cháu. Và cháu chỉ muốn ngồi ở chỗ quen thôi.
– Nhưng đây là chỗ duy nhất còn có ổ cắm sạc điện. Chú cần làm việc với cái laptop của chú mà giờ nó lại sắp hết điện. – Tôi hếch chỉ cái laptop trên bàn. Thực ra tôi có thể đứng dậy và nhường lại chỗ này cho con bé, vì tôi cũng chả gấp gáp đến độ phải làm việc ngay trong khi đang được ngồi nghỉ tại một quán cà phê yên tĩnh thế này. Nhưng tôi không thích tí nào hay chính xác là tôi ghét cái cách nó nói chuyện và đề nghị tôi nhường bàn. Nếu không phải là quá đáng thì nói thật tôi thấy chẳng ưa gì con nhỏ này.

Con bé vẫn giương đôi mắt nhìn tôi. Thật là, nó một con nhóc cùng lắm là học 11, 12 trong khi tôi đã 30 tuổi đầu. Ấy thế mà nó dám nhìn một người lớn tuổi hơn mình bằng ánh mắt đó. Thật ko thể chấp nhận đc.
– Chú nói, cháu ko hiểu sao?

Ngay lập tức, tôi thấy nó đi đến cái bàn bên cạnh, quẳng cặp sách vào ghế một cái “bụp” rồi kéo mạnh một chiếc ghế khác ngồi vào đó. Và tôi nghe thấy rõ mồn một lời con bé lầm bầm: “Đồ ông già nhỏ mọn!” Cái gì? Ông già nhỏ mọn ư? Nếu nó nói là “Thằng cha nhỏ mọn” thì có lẽ tôi chả thấy gì đâu. Nhưng đằng này nó lại bảo tôi là “Đồ ông già”. Nói thật, tôi tuy đã 30 tuổi nhưng ai cũng bảo tôi là trẻ hơn so tuổi và đẹp trai, phong độ hơn khối thằng cha bằng tuổi mình. Vậy mà, con bé đó lại dám kêu tôi là “ông già”, thật chẳng biết nhìn người tí nào. Nhưng thôi, tôi người lớn không chấp trẻ con làm gì.

Tôi nghe thấy tiếng hút nước chùn chụt từ cái bàn bên cạnh. Con gái con đứa chẳng biết tệ nhị gì cả. Rồi chợt, tiếng ống hút gặp đá rít mạnh. Tôi quay sang nhìn, cốc sinh tố sữa chua của con bé đã cạn sạch trong khi cốc nâu đá của tôi gần như vẫn còn nguyên hay cùng lắm là vơi đi 1, 2 thìa. Con nhỏ bước ra khỏi bàn, túm lấy cái cặp và trước khi rời khỏi nó vẫn ko quên tặng tôi một cái lườm cháy da mặt.


Cách nhận biết Song Ngư

Chiêm tinh học xếp Song Ngư (Pisces – Con Cá, 20/2 – 20/3) là cung cuối cùng, thứ 12 của chu kỳ Hoàng đạo. Nếu như Bạch Dương, cung mở đầu, biểu trưng cho sự sống, thì Song Ngư biểu trưng cho cái chết và sự đi vào cõi vĩnh hằng.

Là cung Hoàng đạo cuối cùng, Song Ngư thu nhận phần nào tính cách của tất cả 11 cung trước. Không ngạc nhiên nếu ta nhận thấy ở Song Ngư sự phúc hậu và thẳng thắn của Nhân Mã, sự tận tuỵ công tâm của Ma Kết, lòng kiêu hãnh và tươi vui của Sư Tử, sự nhanh nhẹn hoạt bát của Song Sinh, sự khoan thai chậm chạp của Kim Ngưu, và chủ nghĩa lý tưởng của Bạch Dương.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn sinh cung Song Ngư.
Trong con người Song Ngư hội tụ cả sở thích tranh cãi đặc trưng của các cung mệnh Khí, cả tình yêu thiên nhiên của các cung mệnh Thổ, và sự hào hứng sôi nổi của các cung mệnh Hoả. Tuy mang tính cách của tất cả các cung, Song Ngư vẫn là một bản chất riêng mình. Người cung này có khả năng xem xét bản thân dường như đứng từ ngoài nhìn vào; cùng lúc thấy được hôm qua, hôm nay và cả ngày mai.

Trong số những người chịu sự quản chiếu của sao Hải vương, hiếm có ai chạy theo danh vọng, quyền lực hoặc giàu sang. Không phải họ thờ ơ với những thứ đó. Nhưng họ không bao giờ chủ động săn đuổi chúng. Nếu Song Ngư nào có những thứ nói trên, thì nhiều khả năng là nhờ thừa kế hoặc có được do hôn nhân. Khẩu hiệu của Song Ngư là: “Tôi không muốn làm triệu phú, tôi chỉ muốn sống như triệu phú”. Trái tim của một Song Ngư điển hình không vương vấn tham vọng và thói hám của, bởi vì người đó hiểu rõ hơn ai khác rằng những thứ đó nhất thời như thế nào.

Dựa vào khả năng trực giác bẩm sinh, Con Cá không có một chút kiên trì bền bỉ nào, cứ thủng thẳng bơi theo dòng nước, bằng lòng với những gì mà cuộc sống tự nhiên mang đến. Rất ít Song Ngư có khả năng đấu tranh với hoàn cảnh, vượt qua lực cản của dòng chảy, nhưng chính những người hiếm hoi đó sẽ đạt được sự hài hoà và hạnh phúc lớn lao.

Về bản chất, Con Cá bình lặng và thờ ơ đến nỗi dường như không gì có thể làm cho nó mất thăng bằng. Sự cuồng nộ, độc ác, những xúc phạm, quy chụp, trách cứ đều trôi trượt qua, chẳng hề va chạm đến. Nếu bạn thông báo với Song Ngư rằng ngày mai trời sụp, người này cũng chỉ lơ đãng nghe, thậm chí còn có thể đáp lại bằng một cái ngáp mơ màng. Đôi khi bạn có cảm tưởng người này hoàn toàn không có cảm xúc. Nhưng không phải vậy. Cũng như khi bạn ném viên đá xuống hồ. Trong một khoảng thời gian, mặt nước cồn lên, những vòng sóng gợn trôi, nhưng sau đó trở lại phẳng lặng như trước. Song Ngư cũng vậy. Họ thậm chí có thể tức giận, và trong lúc nào đó trở nên ghê gớm, gai góc, nhưng tâm trạng như vậy nhanh chóng qua đi, thay bằng sự êm ả, điềm đạm khi trước.

Làm quen với Song Ngư, hãy để ý đến gót chân của họ. Đa số chúng rất đẹp, nhỏ nhắn (thậm chí cả đàn ông). Đôi khi có thể gặp Song Ngư có gót lớn, nhưng đó là trường hợp hiếm. Bàn tay của họ thon mỏng và rất đẹp. Nếu gặp Song Ngư có bàn tay to như của người cầm búa tạ, thì đó cũng lại là ngoại lệ. Da của Song Ngư thường mịn và trong. Tóc mảnh và nhạt màu. Mắt trong như nước, với hàng mi dài. Cung này ít có người cao. Dù thân hình thế nào, hầu hết Con Cá có dáng vẻ rất uyển chuyển. Cảm tưởng dường như không phải họ đang đi, mà là đang bơi. Con Cá thích uống nhiều, đủ các loại: nước đá, nước quả, cà phê, trà, soda… Trong số những người nghiện rượu, nhiều nhất là người sinh cuối tháng hai – nửa đầu tháng ba.

Con Cá sinh ra với mong muốn nhìn đời bằng cặp kính màu hồng. Thậm chí khi đã hiểu thế giới xung quanh nghiệt ngã như thế nào, nó vẫn chẳng chịu rút ra kết luận, chỉ lặn sâu hơn xuống đáy nước mát lành, nơi cảnh đẹp thật thần tiên. Các tài liệu chiêm tinh học ghi nhận rằng tính cách như vậy là điển hình cho cung Song Ngư.

Nhà văn Song Ngư có thể năm này qua năm khác ngồi quán cà phê, bên những ly nước bất tận, kể rằng mình đang bận tâm tìm kiếm ý nghĩa của cuộc sống. Hoạ sĩ Song Ngư có thể từ sáng đến tối ngồi ghế công viên tựa hồ khảo cứu thiên nhiên để chuẩn bị cho ra đời một tác phẩm bất hủ mới, trong khi đó phông và bút vẽ đã từ lâu bụi bặm bám đầy.

Biểu tượng Song Ngư – hai con cá ngược chiều nhau – thường bị cắt nghĩa sai. Nhiều người cho rằng nó thể hiện tính lưỡng lự, mong muốn nước đôi. Nhưng đa nhân cách không phải là thuộc tính của Hải vương tinh (đừng lẫn với Song Sinh). Thực ra, biểu tượng Song Ngư tượng trưng cho hai hướng đi: bơi lên thượng nguồn để vươn tới những thành công, hoặc buông xuôi để trôi nổi chẳng về đâu. Lựa chọn nào là hoàn toàn tuỳ thuộc bản thân Con Cá, vốn thiên bẩm là những người nhiều tài năng. Một ví dụ Con Cá vượt ngược dòng là Albert Einstein, người phát minh ra Thuyết Tương đối.

Nhờ biệt tài tái hiện và một trí nhớ độc đáo, nhiều Song Ngư đạt được những đỉnh cao chói sáng trong nghề diễn viên. Đó là những người đã khắc phục được tính ngại lao động vất vả của Song Ngư để bắt mình quen với công việc luyện tập bền bỉ trong nghệ thuật. Trí tưởng tượng hiếm có, tính hài hước tinh tế và cảm giác về cái đẹp – là những yếu tố khiến các sáng tác nghệ thuật ra đời dưới ngòi bút của Song Ngư dễ trở thành tuyệt tác.

Không ít Song Ngư được trời phú cho khả năng tiên đoán sự việc qua giấc mơ. Nếu người quen Song Ngư kể lại điều chiêm bao không tốt trước chuyến đi của bạn, bạn rất nên cân nhắc có nên đi hoặc dùng phương tiện giao thông đó không.

Song Ngư có ảo tưởng là sẽ sống lâu mãi mãi, do vậy họ chẳng hề quan tâm đến sức khoẻ. Điều đó thật sai lầm, bởi vì chính trong bình diện sức khoẻ họ không được thiên nhiên biệt đãi. Những trẻ sơ sinh yếu nhất và những trẻ con hay ốm đau nhất là Song Ngư. Chúng biếng ăn, bất an, và do thiếu giấc ngủ ngon, chúng hay ngái ngủ. Con Cá hay bị rối loạn tiêu hoá, gan không phải là rất tốt, phổi là một chỗ yếu. Họ dễ bị cảm cúm, viêm phế quản.

Vũ khí mạnh nhất của Song Ngư là tính hài ước. Nhờ nó, họ có thể che giấu những cảm xúc mà họ không muốn lộ cho người ngoài, và có thể biểu hiện thái độ thực sự của mình đối với điều gì mà không muốn diễn đạt công khai.

Song Ngư đầy tính thương người và luôn sẵn lòng giúp đỡ kẻ gặp nạn. Trong tình thương và thiện cảm của mình, Song Ngư không phân biệt những ai thực sự xứng đáng và những kẻ hoàn toàn không xứng đáng với điều đó. Họ giúp đỡ tất cả. Khi nào bạn không có ai để cầu xin, hãy tìm đến Song Ngư. Người đó sẽ không lên lớp, không trách cứ và càng không nhìn bạn bằng ánh mắt khinh rẻ. Người đó sẽ tìm cách hiểu bạn và giúp đỡ hết khả năng của mình. Chính vì vậy cung Song Ngư có nhiều nhà truyền giáo.

Tính cách đầy ảo tưởng của Song Ngư không phù hợp với một kim loại nào. Bù lại, có thể nhìn thấy hình ảnh của Song Ngư trong hai loại đá quý: amethyst tím và emerald màu lục trong. Hoa sen dịu dàng tượng trưng cho họ.

Sống trong vùng nước sâu, chỉ thi thoảng nổi lên bề mặt, Con Cá có một cuộc sống riêng biệt, đầy những trải nghiệm cô đơn mà không phải lúc nào cũng chia sẻ được cho người khác. Nếu muốn làm bạn của Song Ngư, bạn buộc phải học cách hiểu được điều gì ẩn sau những lời nói tưởng như thờ ơ của người này.

Danh nhân sinh cung Song Ngư:

Michael Bolton, Michelangelo Buonarroti, Enrico Caruso, Coco Chanel, Frédéric Chopin, Albert Einstein, Mikhail Gorbachev, Victor Hugo, Modest Mussorgsky, Marius Petipa, Auguste Renoir, Nicolai Rimsky-Korsakov, Gioacchino Rossini, Trịnh Công Sơn, John Steinback, Elizabeth Taylor, George Washington, Bruce Willis…


Nhận biết Xử Nữ như thế nào

Từ ngày 24/8 đến hết ngày 23/9 mặt trời đi qua chòm sao Virgo – tiếng Latin nghĩa là Xử Nữ, Trinh Nữ. Hợp với nghĩa đó, đa số người sống độc thân hoặc muộn màng chính là sinh ở cung này. Nhưng một khi đã lập gia đình, Xử Nữ làm tròn bổn phận của mình với lòng tận tuỵ hiếm có.

Rất dễ nhận dạng Xử Nữ giữa mọi người khác, trước hết vì tính cách hoàn toàn không phô trương, không ồn ào, nhiều lời, họ luôn có một phong thái đặc biệt. Bạn luôn nhận thấy trên nét mặt Xử Nữ một sự đăm chiêu, suy tư. Vẻ như người đó lúc nào cũng đang suy nghĩ căng thẳng – và điều đó hoàn toàn phù hợp sự thực.

Sophia Loren – thuộc cung Xử Nữ.

Một Xử Nữ điển hình là người có thân hình mảnh mai, cân đối (nếu, dĩ nhiên, không bị di truyền bởi bậc cha mẹ có thân hình to đậm), với đôi mắt đẹp và thông minh. Mắt của Xử Nữ thường trong sáng đến nỗi bạn có thể nhìn thấy hình ảnh mình trong đó như nhìn vào gương. Đa số họ duyên dáng và hấp dẫn, mặc dù đôi khi thoáng qua một nét phù phiếm. Họ khá quan tâm đến hình thức của mình. Nếu lẳng lặng quan sát Xử Nữ, bạn sẽ thấy họ hay soi gương, nhất là vào những lúc không có ai xung quanh. Xử Nữ rất coi trọng trang phục.

Phần lớn Xử Nữ không cao, hơi cơ bắp, sức bền thể chất tốt hơn là người khác cảm tưởng sau cái nhìn ban đầu. Họ có sức chịu đựng công việc trí óc cường độ cao hơn mọi người thuộc cung Hoàng đạo khác (tuy nhiên cũng cần đề phòng căng thẳng thần kinh).

Mặc dù phong thái của Xử Nữ thường bình lặng và thậm chí lãnh đạm, nhưng đó chỉ là vẻ ngoài, che giấu những diễn biến nội tâm mạnh mẽ. Thay vì biểu lộ những cảm xúc, họ lại dồn nén chúng vào bên trong – điều thường làm ảnh hưởng tới sức khoẻ, trước hết là tới chức năng tiêu hoá và hệ thần kinh.

Xử Nữ rất chân thành trong mọi biểu hiện của mình, họ là những người rất đáng tin cậy. Tuy nhiên trong trường hợp không muốn làm gì đó hoặc đi đâu đó, họ cũng có thể viện cớ ốm. Đó là lúc khả năng nghệ sĩ của Xử Nữ thức dậy.

Xử Nữ rất cẩn trọng và khắt khe trong ăn, mặc, công việc, tình yêu và quan hệ bạn bè. Họ đặc biệt quan tâm chăm đến sức khoẻ của mình. Trí tuệ của họ tỉnh táo đến mức họ không bao giờ có ảo tưởng, thậm chí cả khi đang yêu. Họ không nhìn đời qua cặp kính màu hồng, họ nhìn rõ cả ưu điểm lẫn nhược điểm của người mình yêu cũng như tính chất quan hệ của mình với người đó.

Đa số Xử Nữ có một trí thông minh sắc bén và thâm hậu (đặc biệt nếu bạn nhận bắt được ý giễu cợt thường có trong câu nói của họ).

Tuy không thể nói Xử Nữ là những người mơ mộng viển vông, vẻ ngoài của họ nom lãng mạn cứ như vừa từ trên trời rơi xuống. Khi bị khó chịu bởi sự thô tục, ngu dốt hoặc cẩu thả, Xử Nữ có thể gắt gỏng, càu nhàu. Nhưng đa phần thời gian, nhờ tính cách bình thản, thăng bằng của mình, họ là những người rất dễ mến khi tiếp xúc. Họ rất có ích cho các bệnh nhân và người cùng khổ. Những phụ nữ từ thiện nổi tiếng nhất đều sinh ở cung này. Họ bao giờ cũng đầy cảm thông và cứu giúp. Nếu bạn bị nhức đầu, Xử Nữ không chậm chễ chạy đi mua thuốc. Nếu đúng khi đó bạn đang ở nhà Xử Nữ, người đó không cần phải chạy ra hiệu thuốc, vì tủ thuốc ở nhà đã đầy đủ mọi thứ cho mọi sự cố. Hơn thế, Xử Nữ còn biết thuốc có những hợp chất nào, công dụng của nó, và liều dùng ra sao.

Mỗi khi đi xa, Xử Nữ thường chu đáo mang theo túi thuốc men, và cả loại kem tắm mà mình quen dùng, vì ở nơi kia nhỡ đâu không có loại đó. Điều này còn có nguyên nhân kinh tế của nó: Xử Nữ hiếm khi mua lẻ một bàn chải răng hay một bánh xà phòng, mà phải cả lô, hay chí ít cũng một chục – như thế rẻ hơn.

Thói quen đối với Xử Nữ – là cái gì đó rất bền vững, được thiết lập một lần cho mãi mãi. Nếu một Xử Nữ có thói quen để áo lót ở ngăn bên trái tầng giữa của tủ quần áo, thì khi đến khách sạn trong chuyến đi công tác, người đó nhất định sẽ để chúng vào đúng chỗ đó. Còn nếu chỉ có một ngăn để quần áo, điều đó sẽ gây ra một phút bối rối. Sau một lát suy nghĩ, người đó quyết định trong tình huống bế tắc như vậy tốt nhất cứ để lại áo lót trong vali.

Xử Nữ có thể triền miên góp ý, nhắc nhở bạn về những sơ xuất dù là nhỏ nhất (điều dễ làm cho bạn phát điên). Nhưng khi thấy bạn gặp khó khăn, Xử Nữ cũng không chậm chễ giúp đỡ. Nếu công việc của bạn bề bộn và nặng nhọc, đến nỗi cảm tưởng sắp gục ngã, đừng do dự nhờ cậy Xử Nữ. Và người đó sẽ xắn tay áo, lao vào công việc, quyết giúp bạn vượt qua tai hoạ. Thậm chí không cần bạn ngỏ lời xin giúp đỡ. Xử Nữ không thể chịu đựng được sự hỗn loạn, lập tức tìm cách lập lại trận tự hoàn hảo. Tính cách này có nguồn gốc từ tầng bản năng của người đó. Xử Nữ đến làm khách, thường vui vẻ giúp gia chủ dọn rửa bát đĩa sau khi thực khách đã ra về.

Xử Nữ khác hẳn mọi người ở tính không thể ngồi lâu một chỗ. Chỉ được một lúc là người đó lại đứng lên đẩy ghế, đi lại trong phòng, toàn bộ dáng vẻ cho thấy là không có thì giờ vì đang bận nhiều việc cấp bách. Lúc đó, Xử Nữ vẫn giữ nét mặt điềm tĩnh, không nao núng. Dù bạn có cố tình cũng không thể làm cho Xử Nữ bộc lộ cảm xúc thái quá.

Làm những việc hảo tâm, Xử Nữ không mấy khi nhận quà đáp lại. Nguyên do là họ không muốn bị lệ thuộc vào ai. Họ rất thích sự độc lập. Nỗi lo sợ bị lệ thuộc, nhất là ở người luống tuổi, làm cho nhiều Xử Nữ có tính tiết kiệm. Tuy nhiên, khi Xử Nữ vững tin vào sự độc lập kinh tế của mình, họ có thể chi tiêu phóng khoáng.

Xử Nữ khinh thường thói ngửa tay xin xỏ, sự nghèo hèn, nhưng Xử Nữ không chần chừ đến giúp bạn bè gặp hoạn nạn. Xử Nữ không bao giờ ném tiền qua cửa sổ, bởi vì đồng tiền họ kiếm được không phải dễ dàng. Do vậy họ không bỏ qua những khi cần nhận xét gay gắt với những kẻ lười biếng, ăn bám.

Không nên trách Xử Nữ có thiên hướng phê phán, bởi vì người đó phê phán bản thân cũng không ít hơn. Bằng trí tuệ sắc bén của mình, người đó phát hiện thấy những thiếu sót dù là nhỏ nhất trong công việc, trong quan hệ giữa mọi người, và nói chung trong cuộc sống. Xử Nữ không chịu đựng được sự trễ giờ. Người đó tin chắc rằng đó là sự phung phí một cách vô nghĩa quỹ thời gian quý giá của cuộc đời. Vậy, theo nhà chiêm tinh Linda Goodman, nếu bạn không muốn giận nhau với Xử Nữ, hãy cố gắng đúng giờ.

Mặc dù hay góp ý người khác, Xử Nữ không thể chịu được khi người ta góp ý cho mình. Nếu hoàn cảnh xô đẩy bạn phải chê trách Xử Nữ (chỉ nên làm khi không còn con đường nào khác), hãy cố thể hiện sự mềm dẻo và tế nhị nếu không muốn làm hỏng quan hệ với người đó.

Xử Nữ là những người khoẻ mạnh thiên phú, nếu như họ không tự hại sức khoẻ bởi làm thần kinh căng thẳng, làm việc quá sức, hoặc bi quan. Xử Nữ rất chú ý ăn uống bổ dưỡng, chăm sóc cơ thể. Nhưng cũng như mọi người trần mắt thịt khác, họ có một số bệnh thường gặp, ví dụ như: rối loạn tiêu hoá, đau đầu, đau khớp chân tay, vai, thắt lưng. Nhưng nhìn chung, nhờ sự qua tâm thường xuyên đến sức khoẻ, Xử Nữ rất ít khi đau ốm nghiêm trọng.

Xử Nữ thích mèo, chim cảnh và các con vật bé nhỏ khác. Không kém thế, mà có thể nhiều hơn thế, Xử Nữ thích sự chân thực, đúng giờ, cẩn thận, minh mẫn và tính chọn lọc trong quan hệ. Họ căm ghét kiểu lãng mạn nước bọt, thói ở bẩn, thô tục, bê tha và lười nhác. Xử Nữ là những người rất cá tính, thực tế, rành mạch, với cảm nhận tinh tế về cuộc sống, hoàn toàn xa lạ với những đam mê dung tục và cuồng dại.

Xử Nữ rất hợp với nephrite (một trong hai khoáng chất làm nên ngọc bích) màu xanh lục lạnh. Còn bạch kim – là kim loại mang lại hạnh phúc cho họ.

Danh nhân sinh cung Xử Nữ:

Frederick Ashton, Franz Beckenbauer, Ingrid Bergman, Leonard Bernstein, Sean Connery, Agatha Christie, Theodore Dreiser, Elizabeth I, Greta Garbo, Richard Gere, Võ Nguyên Giáp, Wolfgang Goethe, Tommy Lee Jones, Stephen King, Marquis de Lafayette, Sophia Loren, Richard Marx, Dmitri Shostakovich, Bà phước Teresa.


Cách nhận biết cung Dương Cưu

Dương Cưu (Aries – Bạch Dương, 21/3 – 19/4) là cung mệnh đầu tiên của vòng Hoàng Đạo, nó biểu trưng cho sự sống. Con Cừu chỉ nghĩ về mình. Nó là một đứa trẻ, và như mọi con trẻ khác, nó hoàn toàn chìm đắm trong cái Tôi của bản thân. Những gì nó quan tâm phải được đặt lên trên hết.

Khi đứa bé bị ướt bỉm hoặc đói, nó gào toáng lên đòi hỏi những gì cần làm. Con Cừu cũng vậy. Nếu cần gì, nó không ngần ngại gọi điện thoại cho bạn vào 4 giờ sáng. Bạn đang ngủ ư? Tại sao bạn có thể yên chí ngủ trong khi nó thì đang thao thức? Không được, hãy vui lòng dậy kiếm những gì nó cần. Thực sự như một đứa trẻ, Dương Cưu coi thế giới xung quanh chỉ là một phụ lục cho bản thân mình. Thế nhưng chẳng bao giờ có ai bảo đứa trẻ là ích kỷ. Với Con Cừu cũng như vậy. Nó tự nhiên và chân thành trong mọi biểu hiện của mình, đến nỗi điều đó dường như làm cho sự ích kỷ và hung hăng của nó lại có một vẻ đẹp nào đó.

Trong tính cách Dương Cưu không có một dấu hiệu nhỏ của sự láu cá. Và nó cứ như thế trong cả cuộc đời – cả tin, lầm lỡ, rồi lại cả tin lần nữa. Mọi giận buồn sẽ quên đi trong chốc lát nếu nó được ai đó an ủi, vỗ về. Tính cách đó không có gì bí ẩn hay phức tạp: người đó trước mặt bạn, tất cả rõ như lòng bàn tay.

Có một số đặc điểm để nhận dạng Dương Cưu. Họ thường có một gương mặt sáng láng; màu tóc khi ở dưới ánh sáng mặt trời thường hơi hoe nhạt; mặt và đầu hay có nốt ruồi, hoặc vết sẹo. Cử chỉ nhanh nhẹn và khéo léo. Tốc độ tư duy của họ cũng nhanh như vậy. Con Cừu có khung xương nhỏ và chắc, khi đi, hay đổ người về phía trước, như thể đang bay. Không thể nói Dương Cưu có một dáng người kiều diễm mặc dù sự khéo léo của nó để thoát khỏi những tình thế gay go rất hay gây khó khăn cho những kẻ xem thường nó. Nhìn chung, ngoại hình của Dương Cưu toát lên một sự tự tin và tự kỷ vô biên.

Nếu bạn gặp một Dương Cưu buồn rầu ủ rũ, thì chắc chắn người đó đã bị làm tổn thương sâu sắc và cần phải có thời gian để bình phục. Nhưng hãy tin rằng người đó chắc chắn sẽ bình phục. Không có gì trên đời có thể làm cho Dương Cưu suy sụp hoặc mất đi tính cách. Chắc chắn đây không phải là một người bi quan.

Ca sĩ Eric Clapton cũng thuộc cung Dương Cưu.

Những ai được sao Hoả bảo trợ bao giờ cũng nhìn thẳng vào mắt bạn với một sự chân thành dễ thương và một sự cả tin đến mủi lòng. Bạn là người rất thân của anh ta mà. Bạn thực lòng yêu quý anh ta, đúng không? Không phải ư? Nước mắt đã trực dâng trào trong mắt Dương Cưu, nhưng người đó kiềm chế được. Còn nếu có lúc bạn thấy Con Cừu khóc vì bạn thì đó là bạn đã làm nó tổn thương sâu đến tận trái tim. Dương Cưu thà chết chứ không chịu để kẻ khác nhận thấy những yếu đuối của mình. Đôi khi người này thực sự mạo hiểm tính mạng chỉ để không ai nghĩ rằng anh ta chưa đủ dũng cảm.

Nói chuyện với ai, Dương Cưu thường nhìn thẳng mặt họ. Còn nếu đưa ánh mắt đi chỗ khác, thì điều đó có nghĩa đơn giản là anh ta không hứng thú với câu chuyện. Vào thời điểm đó đã có điều gì khác thu hút chú ý của Dương Cưu và anh ta không định che giấu việc đó.

Dương Cưu sẽ dốc hết sức để giành vị thế dẫn đầu trong sự nghiệp mình lựa chọn. Một Dương Cưu thất bại dễ nhận biết được qua vẻ bất mãn khi phải tuân thủ kẻ khác. Một Dương Cưu chiến thắng thì tính tình thoáng đãng và đặc biệt hào phóng, nhưng thầm mong mọi người xung quanh phải hát vang ngợi ca mình.

Mặt khác, điều mà bạn có cố mấy cũng không bao giờ tìm thấy ở Con Cừu là sự tế nhị và khiêm tốn. Khi Chúa Trời ban phát những phẩm chất này, Con Cừu đang ở đâu đó rất xa. Giả dối, quanh co hoàn toàn không phải là thuộc tính của những người được sao Hoả phù trợ. Thẳng thắn và tuyệt đối chân thành – đó là tấm danh thiếp của Dương Cưu, mặc dù những phẩm chất này rõ ràng không phải lúc nào cũng là ưu điểm.

Trong một số hoàn cảnh, người sinh cung Dương Cưu có thể là những kẻ vô trách nhiệm. Đó là khi đứng trước điều gì đó hứa hẹn đầy hấp dẫn, hoàn toàn cuốn hút sự quan tâm, họ có thể bỏ quên trách nhiệm của mình. Những người chịu sự quản chiếu của sao Hoả thường bị trách cứ là quá khó tính. Điều đó có phần đúng. Nhưng họ không thù dai, không buồn lâu, và thường ngạc nhiên khi thấy người nào mãi không quên được giận.

Mặc dù tính cách Con Cừu quyết đoán, tháo vát và quả cảm, nhưng cũng có những thứ nó sợ. Người này không run sợ khi phải đối mặt kể cả khủng long, nhưng lại không chịu được đau đớn về thể xác. Hoàn toàn không phải kẻ hèn nhát, nhưng người này rất nhạy cảm với những vết thương, đau đớn dù nhỏ nhất. Các bác sĩ răng thực sự là kẻ thù của Con Cừu.

Dương Cưu hay bị những vết thương nhỏ, đứt tay, bỏng, có lúc sa vào chuyện phiêu lưu ẩu đả. Bệnh thường gặp ở người sinh cuối tháng 3 – nửa đầu tháng 4 là các chứng đau đầu, thận, xương khớp, và đặc biệt là hay cảm cúm. Dương Cưu nên quan tâm giữ sức khoẻ, thường xuyên khám nha khoa, kiểm tra mắt, ăn uống đúng mực, không để lạnh đầu, và cố gắng tránh lạm dụng rượu bia (là thứ chống chỉ định đối với những người sinh dưới ảnh hưởng của sao Hoả). Nhìn chung Con Cừu có một cơ thể rắn chắc và dẻo dai nếu nó không đam mê làm gì vô độ, điều mà đáng tiếc là Con Cừu thường phạm phải.

Nếu bạn nhìn thấy Dương Cưu phải nằm trên giường thì hãy hiểu rằng tình trạng của người đó quả thật là tồi tệ. Nhưng kể cả trong trường hợp như vậy cũng phải dùng sức mà giữ Dương Cưu trong giường để anh ta không chuồn đi đâu mất. Nhờ có một cơ thể khoẻ mạnh, Con Cừu có khả năng bình phục trong những điều kiện mà những người khác lẽ ra đã chết từ lâu. Nguyên nhân chính khiến Con Cừu có thể bị bệnh nặng là tính bướng bỉnh, không chịu tuân theo lời khuyên đúng đắn của người khác. Đáng tiếc là thái độ như vậy với sức khoẻ rất điển hình ở Dương Cưu. Thống kê cho thấy những người sinh cung này hầu như hoàn toàn không có thiên hướng tới chất ma tuý. Họ cũng rất ít khi sử dụng thuốc men, kể cả thậm chí những loại thông thường như thuốc cảm, đau đầu.

Nhờ bản chất lạc quan không gì lay chuyển, Dương Cưu (cùng với hai cung mệnh hoả khác – Sư Tử và Nhân Mã) rất hiếm khi mắc bệnh trầm cảm. Sự suy thoái tinh thần, nếu thậm chí có cơ sở để xảy ra, thì ở Dương Cưu nó cũng sẽ qua nhanh, không để lại vết tích gì.

Bản tính chân thật, Dương Cưu không có khả năng làm những tiểu xảo xã giao. Người này thường phải mất một nửa cuộc đời để học được phép giao tiếp tối thiểu. Nhưng một khi đạt được điều đó, cộng với khả năng trực giác thiên bẩm và tiềm năng sáng tạo to lớn, thành công của anh ta sẽ thực sự là kỳ vỹ. Có một thực tế đáng ngạc nhiên là người thuộc cung mệnh này thường mang lại sự giàu có không phải cho bản thân mà cho người khác. Đa số họ cả đời không có một mái ấm riêng, mà chỉ thuê nhà hay căn hộ làm nơi cư ngụ. Nhưng xem ra, chạy đuổi theo tiền bạc không phải là mục đích chính của Dương Cưu.

Mặc dù tự tin thẳng bước về phía trước ít quan tâm đến cảm xúc của người khác, mặc dù thái độ đối với mọi thứ có thể diễn đạt ngắn gọn bằng khẩu hiệu “trước hết phải là tôi…”, Dương Cưu lại là một trong những cung hào phóng và rộng lượng nhất của Hoàng đạo. Trong con người này không có sự tàn nhẫn. Anh ta thành thật tin rằng mình có thể làm bất kỳ việc gì tốt hơn mọi người khác. Nếu Dương Cưu buộc phải lựa chọn giữa vinh quang và giàu có, người này sẽ không do dự chọn cái thứ nhất. Điều đó không có nghĩa là anh ta xem thường tiền bạc, hoàn toàn không. Đơn giản là vinh quang có giá trị với anh ta hơn.

Trong con người Dương Cưu có sự chung sống kỳ lạ của hiện thực và lý tưởng. Hiếm ai có thể biểu hiện sự kiên định và bản lĩnh như vậy, nhưng đồng thời cũng hiếm ai lãng mạn, thơ mộng và tin tưởng vào những điều kỳ diệu đến như thế. Những người được sự quản chiếu của sao Hoả hoàn toàn không có khả năng thừa nhận thất bại, kể cả khi nó đã quá rõ ràng. Họ tin vào một kết cục có hậu – dù trong tình yêu hay trong trận đấu bóng đá. Vốn là những đấu thủ có năng khiếu, Dương Cưu trong các cuộc chơi thường chỉ dựa vào sức mình. Họ luôn muốn tự mình giành lấy chiến thắng. Điều đó giải thích tại sao bạn hầu như không gặp Dương Cưu trong vai trò kẻ ăn xin, hay trong danh sách trợ cấp khó khăn.

Mặc dù dễ giành được thiện cảm của người khác, điều mà đối với sự nghiệp chính trị là rất quan trọng, rất ít Dương Cưu trở thành chính khách giỏi. Với một Dương Cưu điển hình, chính trường không phải là chỗ tốt nhất để thể hiện thế mạnh. Trước hết là vì Dương Cưu không mạnh về kinh doanh. Thứ nữa là vì người này không biết kiềm chế trong phát ngôn, căm thù mọi sự hạn chế và giả tạo. Sở trường của Dương Cưu là hoạt động sáng tạo. Nếu không có tính độc đáo, nghị lực và sức mạnh tinh thần của Dương Cưu, nhiều dự án có thể sẽ không thực hiện được hoặc sẽ mang một dáng vẻ hoàn toàn khác, tẻ nhạt hơn.

Kim loại hợp với Dương Cưu là sắt – mang lại cho cung này sự cứng cỏi và sinh lực nhiều gấp bội các cung khác. Lửa, rực cháy trong tâm hồn Dương Cưu, soi sáng đường lên phía trước và tạo lòng tin cho những người theo cùng.

Dương Cưu là người mở đường tiên phong, dẫn người khác tiến tới những mục tiêu cao cả. Đức tin của người này trong sáng, không chút pha tạp bởi đạo đức giả hoặc lòng tham. Dương Cưu hiếm khi là chủ nhân của những tài sản lớn, nhưng nếu điều đó xảy ra thì người này cũng không bao giờ bận tâm khư giữ chúng. Anh ta vui lòng chia sẻ tất cả báu vật của mình cho người khác với niềm tin rằng những gì đã chi tiêu ra sẽ quay trả lại gấp bội phần. Mang đến niềm vui cho mọi người – đó là một trong những mục đích chính của Dương Cưu. Người này chân thành tin chắc rằng cuộc sống chứa đầy những diệu kỳ, và người này sung sướng được chia sẻ những điều tuyệt vời đó, nếu tất nhiên chính bạn cũng muốn như vậy.

Danh nhân sinh cung Dương Cưu:

Hans Christian Andersen, Johann Sebastian Bach, Jean Paul Belmondo, Otto von Bismarck, Marlon Brando, Mariah Carey, Charlie Chaplin, Eric Clapton, Francis Coppola, Joan Crawford, Bette Davis, Celine Dion, Hoàng Hậu Elizabeth II, Vincent Van Gogh, Alec Guiness, Joseph Haydn, Thomas Jefferson, Elton John, Sergei Khrushchev, Sergei Prokofiev, Joseph Pulizer, Sergei Rakhmaninov, Konstantin Stanislavski, Arturo Toscanini, Peter Ustinov.