PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “anh

Tạo ảnh panorama bằng các phần mềm miễn phí

Điều tuyệt vời là bạn không cần thiết phải nắm vững những kiến thức đa dạng trong nghệ thuật nhiếp ảnh để tao ra những bức ảnh này, bạn chỉ cần nhớ kỹ vài quy tắc cơ bản để tiến hành công việc. Trước khi bắt đầu kiến tạo một bức ảnh panorama cho riêng mình, hãy đọc qua những lời khuyên sau đây:
  • Thích hợp – Thứ nhất, chắc chắn rằng bạn đã sử dụng những thiết đặt thích hợp cho tất cả các bức ảnh của bạn. Có thể hiểu đơn giản rằng nếu bạn chụp ảnh đường phố, đừng chụp bức đầu tiên với flash, bức thứ hai thì không còn bức thứ ba lại ở chế độ ban đêm. Hậu quả sẽ cho ra những bức ảnh có sắc thái hoàn toàn khác nhau dù cho chụp cùng một địa điểm. Luôn nhớ phải giữ các thiết đặt ở chế độ chụp và độ phơi sáng cố định.
  • Đúng chuẩn – Khi chụp, bạn phải giữ cho các bức ảnh bám theo cùng một đường. Ví dụ, nếu bạn chụp các phân đoạn từ trái qua phải (trục x), hãy giữ máy ảnh ở cùng một vị trí dọc (trục y) trong toàn bộ quá trình.
  • Chụp đè – Khi bạn muốn có một bức ảnh panorama ngang, hãy di chuyển từ trái qua phải với hai bức ảnh liền kề đè lên nhau khoảng 20 đến 30%. Phần mềm xử lý cần biết những phần giống nhau để dễ dàng trong việc trộn các bức ảnh lẻ.
Trước khi đi vào chi tiết, dưới đây là một vài bức ảnh panorama được tạo ra từ những chiếc máy ảnh nghiệp dư ‘ngắm và bấm’:
Có hai chương trình miễn phí có thể giúp bạn tạo ra những bức hình toàn cảnh. Mỗi chương trình có những ưu khuyết điểm riêng sẽ được giới thiệu sâu để bạn có thể chọn được chương trình thích hợp cho mình hoặc là kết hợp cả hai chương trình để có hiệu quả tốt nhất.AutoStitch

AutoStitch là phần mềm miễn phí có chức năng kết hợp mềm mại các bức ảnh kỹ thuật số của một cảnh vật với nhau để tạo ra ảnh toàn cảnh một cách hoàn toàn tự động. Phần mềm đặc biệt hữu ích cho những người mới bắt đầu vì mặc dù bạn có thể chọn lựa một vài thiết đặt tuỳ ý cho phần mềm, trong hầu hết trường hợp, AutoStitch sẽ tự động xử lý tất cả mọi thứ, đúng như tên gọi của nó – AutoStitch. Sau khi cài đặt chương trình vào hệ thống, bạn Edit > Options để thiết lập các tùy chỉnh:

Bạn không phải lo lắng rằng có quá nhiều thiết đặt phải chọn, chỉ cần quan tâm đến 3 ô: Output Size, Image Rotation và System Memory. Để sử dụng trên web hãy chọn tỉ lệ 10% – 25%, còn nếu muốn in tác phẩm của mình, hãy để nó ở 100%. Chức năng xoay được sử dụng để tự động làm thẳng hình ảnh ở các góc. Cuối cùng, hãy tăng bộ nhớ hệ thống nếu muốn bức ảnh của bạn có kích thước lớn, được xuất ra với chất lượng cao và đảm bảo chương trình chạy trơn tru.Chọn File > Open để thêm các file ảnh muốn sử dụng. Một điều cần lưu ý rằng AutoStitch sẽ sắp xếp các bức ảnh khi dựa vào tên của chúng theo bảng chữ cái/ chữ số. Vì vậy bạn phải tự đánh số một cách chính xác trước khi chạy phần mềm. Số thấp nhất (tức số “1”) được coi là ở trung tâm bức ảnh, không phải là bên trái. Vì vậy, bạn phải số 1 cho bức ảnh ở giữa, tiếp theo bên phải là số 2, đến hết thì vòng lại bên trái với những số cao hơn, chẳng hạn như sau: 6 7 8 9 1 2 3 4 5

Đó là tất cả những gì bạn cần làm với AutoStich! Hãy thử với những bức ảnh mới nhất của bạn để xem chương trình làm việc như thế nào. Dù không phải điều chỉnh quá nhiều, kết quả cũng sẽ mỹ mãn nếu bạn biết cách thiết đặt sao cho phù hợp.

Hugin

Một đối thủ đáng gờm của AutoStich là Hugin. Hugin hơi phức tạp hơn AutoStitch một chút. Nó cho phép bạn tuỳ chỉnh nhiều hơn để bức ảnh cuối cùng hoàn toàn như ý muốn của bạn. Sử dụng Hugin, bạn có thể chọn một điểm làm mốc hoặc lấy điểm trung tâm sẵn có bằng cách sử dụng khái niệm ‘control points’ (điểm kiểm soát). Sau khi nhấn nhút Load Images để chọn các ảnh gốc, bạn được chuyển đến thẻ Control Points. Bạn sẽ nhìn thấy những vòng tròn nhỏ nhiều màu mà Hugin dùng chúng để căn chỉnh khi kết hợp các bức ảnh:

Tóm lại, cả AutoStitch lẫn Hugin đều là những phần mềm tuyệt vời để tạo ảnh panorama, đặc biệt là người dùng được “cho không” mà không phải tốn một đồng nào để sở hữu chúng. Những tính năng cao cấp hơn hiện diện trong các phần mềm thương mại nhưng hầu hết người dùng cho biết họ hài lòng với những gì mà AutoStitch và Hugin cung cấp. Nào, ngay bây giờ sao không thử bắt tay tạo ra một tác phẩm nhiếp ảnh để đời cho riêng bạn?

Trần Văn Ngọc Tân


Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ – Nguyễn Nhật Ánh

Cho tôi xin một vé đi về tuổi thơ

Truyện Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là sáng tác mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Nhà văn mời người đọc lên chuyến tàu quay ngược trở lại thăm tuổi thơ và tình bạn dễ thương của 4 bạn nhỏ. Những trò chơi dễ thương thời bé, tính cách thật thà, thẳng thắn một cách thông minh và dại dột, những ước mơ tự do trong lòng… khiến cuốn sách có thể làm các bậc phụ huynh lo lắng rồi thở phào. Không chỉ thích hợp với người đọc trẻ, cuốn sách còn có thể hấp dẫn và thực sự có ích cho người lớn trong quan hệ với con mình.

Nội Dung:

Chương 1: Tóm lại là đã hết một ngày

Chương 2: Bố mẹ tuyệt vời

Chương 3: Đặt tên cho thế giới

Chương 4: Buồn ơi là sầu

Chương 5: Khi người ta lớn

Chương 6: Tôi là thằng cu Mùi

Chương 7: Tôi ngoan trong bao lâu

Chương 8: Chúng tôi tôi trở thành lũ giết người như thế nào

Chương 9: Ai có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

Chương 10: Và tôi đã chìm

Chương 11: Trang trại chó hoang

Chương 12: Cuối cùng là chuyến tàu không có người soát vé.

 

Cảm tường của Ngọc Nở

Tuổi thơ – Tuổi của sự hồn nhiên, ngây ngô và đầy những điều ngộ nghĩnh, có thể nói đấy là một lứa tuổi đẹp nhất đời người. Ai cũng đã từng trải qua, mỗi người có một tuổi thơ khác nhau. Đó cũng là nguồn cảm hứng cho các nhà văn về đề tài này, về tuổi thơ – cái thời thơ ấu của chính họ như tác phẩm “Những ngày thơ ấu” của tác giả Nguyên Hồng, là một trong những cuốn sách tôi yêu thích từ lúc học cấp 2, hay “Tuổi thơ dữ dội” của Phùng Phán; kể về tuổi thơ vất vả đầy sóng gió của những con người nghị lực và còn nhiều tác phẩm khác nữa. Ngoài ra, một trong những tác phẩm được xem là hay nhất của mùa hè này là “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của Nguyễn Nhật Ánh. Vốn nổi tiếng là một nhà văn nổi tiếng, với những tác phẩm được viết dưới giọng văn dí dỏm, dễ gần như: Chuyện cổ tích dành cho người lớn, Kính vạn hoa. Nhưng lần này, tác phẩm “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” được coi là một tác phẩm khác biệt hẳn so với các tác phẩm trước, không hẳn dành cho thiếu nhi như Kính vạn hoa, nhưng cũng không hẳn dành cho người lớn như “Bồ câu không đưa thư”, cùng một số tác phẩm khác. Tác phẩm có thể dành cho những người đã từng trải qua thời thơ ấu, hoặc vẫn đang ở tại điểm tuổi thơ.

Với tác phẩm Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, Nguyễn Nhật Ánh không chỉ xin cho mình một chỗ ngồi trên chuyến tàu về lại thời thơ ấu, mà ông còn mang lại cho tất cả mọi người một tấm vé để tìm về nơi bình yên, trong sáng nhất của đời người.

Đến với tác phẩm, nhiều độc giả không thể không bật trước sự hồn nhiên, những trò nghịch ngợm của những nhân vật trong truyện như cu Mùi, cu Tủn và con Tí Sún – những nhân vật mới toanh trong truyện của Nguyễn Nhật Ánh.

Vẫn là giọng văn trong vắt, dí dỏm, Nguyễn Nhật Ánh đã mang đến cho người đọc cả một thế giới tuổi thơ hồn nhiên, đầy ắp tiếng cười. Nhưng đang xen vào đó là những nỗi lo lắng, trăn trở của người lớn. Hình ảnh cái sân ga của nhân vật ‘tôi’ như là một điểm tựa ký ức để ông có thể thả vào đó những suy ngẫm, triết lý của cuộc đời.

Mở đầu tác phẩm đó là một thiên đường đầy tiếng cười của trẻ thơ, cả cách nhìn hài hước, châm biếm về những đổi thay và sự khác biệt giữa thế giới trẻ em và người lớn. “Với người lớn, ý nghĩa và giá trị của mọi thứ trên đời đều thu gọn trong 2 chữ chức năng. Trẻ em chỉ có óc tưởng tượng”. Những định nghĩa sai lầm của người lớn khiến cho mọi thứ trở nên mù quáng như ‘hối lộ’ là tặng quà trên mức tình cảm, ‘hành vi sai trái’ là thiếu tinh thần trách nhiệm…

Tác phẩm mang nhiều tình huống ngộ nghĩnh gây cười, nhưng sau đó người đọc lại có thể nhận ra những triết lý sống của người viết. “Một đứa trẻ sống trong ngôi nhà của mình cũng tự nhiên và máu thịt như sống trong bản thân mình. Cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì đứa trẻ ấy cũng trở về nhà. Chỉ có người lớn mới có thể bỏ nhà ra đi, đó là khi cái “bản ngã” biến thành “tha nhân”. Người lớn tiếp nhận thế giới bằng óc phân tích, còn trẻ con cảm nhận thế giới bằng trực giác. Và người lớn cũng cần biết rằng trẻ con phán xét họ cũng nghiêm khắc như họ phán xét chúng. Cả lời dạy của người lớn dành cho một trò nghịch ngợm của trẻ con cũng gợi nhiều suy nghĩ: “Khi nào rượt đuổi ai hoặc bị ai rượt đuổi, con người mới phải chạy. Còn lúc khác, những người đứng đắn đều đi đứng khoan thai”.

Tuy nhiên, có lẽ do say mê quá hồi tưởng quá nhiều trong tập truyện này nên Nguyễn Nhật Ánh đã có sự nhầm lẫn. Ở vào thời điểm 40 năm trước, nghĩa là những năm 1970 thì nước ta vẫn chưa có điện thoại di động, nên việc cậu bé Mùi mượn điện thoại di động của chú Nhiên nhắn tin hẹn hò với cô bé Tủn là không thể.

Mặc dù có sự nhầm lẫn này, nhưng tác phẩm vẫn để lại trong lòng độc giả khá nhiều những ấn tượng sâu sắc, không chỉ xin cho mình một vé để trở về tuổi thơ mà còn mang tặng mọi người một tấm vé để tìm về thời thơ ấu.“Được tắm mình trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ sẽ giúp bạn gột rửa những bụi bặm của thế giới người lớn một cách diệu kỳ”. Quả thật trang sách đầu tiên được hé mở như đã mở ra cả một khoảng trời tràn ngập ngập hoa nắng và tiếng cười của những đứa trẻ.


Anh chàng xe điện – Hitori Nakano

Anh-chang-xe-dien

The International Bestseller from Japan

Một chàng otaku ngố tình cờ có cơ hội làm “anh hùng cứu mỹ nhân’ trên xe điện, và được nàng gửi tặng cho một đôi chén uống trà hiệu Hermés đắt tiền. Anh chàng otaku thường ngày chỉ biết đắm chìm trong thế giới của manga, và game đã không biết phải làm gì tiếp theo, câu chuyện tưởng như đến đó là kết thúc, nhưng chàng ta đã đem nó lên một diễn đàn lớn trên mạng internet để hỏi ý kiến các thành viên. Vậy là một câu chuyện tình lãng mạn giữa chàng otaku và cô gái sành điệu, xinh đẹp có biệt danh Hermés đã bắt đầu như thế…

Xe Điện tiến dần trong quan hệ với Hermés và gặp hết khó khăn này đến khó khăn khác, từ việc bắt đầu cuộc nói chuyện như thế nào, đến việc ăn mặc trong cuộc hẹn ra sao… và trên diễn đàn, anh nhận được vô số các lời khuyên, lời cổ vũ và cả lời cảnh báo từ những công dân mạng không tên. Để rồi, Xe Điện đã phát hiện ra bí mật tuyệt vời nhất, đồng thời cũng chứng minh rằng, trong thế giới này, mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Tên tác giả “Hitori Nakano” là sự chơi chữ dựa trên cụm “Naka no hitori” trong tiếng Nhật, có nghĩa là các thành viên của một diễn đàn trên mạng internet. Không có cá nhân cụ thể nào đứng ra nhận là tác giả cuốn sách này.

– Anh chàng xe điện bắt nguồn từ một topic kéo dài 57 ngày trên một diễn đàn internet tên là 2channel, kể từ ngày 14 tháng Ba đến 16 tháng Năm, bao gồm 29,862 bài viết trên thực tế và được biên tập lại thành một câu chuyện có sáu chương, với 1919 bài viết.

– Anh chàng xe điện đã được chuyển thể thành phim điện ảnh và phim truyền hình, đặc biệt phiên bản phim truyền hình đã giành tới sáu giải thưởng tại Television Drama Academy Awards của Đài truyền hình Nhật Bản.

– Anh chàng xe điện có bốn phiên bản comic được chuyển thể bởi bốn tạp chí truyện tranh là đối thủ của nhau.

– Anh chàng xe điện đã bán được 260,000 bản sách trong ba tuần đầu sau khi xuất bản, và 500,000 bản chỉ sau hai tháng.

Tác giả: Hitori Nakano
Dịch giả: Trương Thùy Lan
Nhà xuất bản: Hội Nhà văn
Số trang: 476
Kích thước: 16×24 cm
Năm xuất bản: 2011


Gửi anh, người bây giờ không còn là của em nữa…

Em ghét con người em bây giờ – chỉ vì nó biết mỗi việc  yêu anh. Em ngồi viết những dòng này khi em vừa biết chúng ta đã thật sự  kết thúc.

Gửi anh, người bây giờ không còn là của em nữa...

Và giờ này, như anh nói, anh đã có người con gái khác đang ở bên cạnh – không phải là em.

Em  đã đau, đau lắm, thật sự đau anh ạ. Tim em bây giờ như muốn vỡ tung ra  mà thôi. Giờ thì chúng ta thật sự đã kết thúc, điều mà em chẳng hề mong  muốn. Em đã khóc, khóc quá nhiều, để giờ đây nước mắt em chẳng rơi được  nữa. Em đã cố gắng níu giữ một chút tính cảm gì đó ở anh, nhưng anh  không cho em có cơ hội làm việc đó. Cái cách mà anh bỏ rơi người khác  cũng tàn nhẫn lắm anh biết không? Nhưng em không có quyền trách anh mà  tất cả là do em, tại em thôi và giờ thì em phải chịu nỗi đau này một  mình. Cũng đúng thôi, em có tư cách gì mà oán trách ai.

Trong  tình cảm hoặc là cho rất nhiều, hoặc là nhận rất nhiều. Vậy thôi. Khi  mà mình yêu một ai đó và khi nghĩ về một ngày không còn có họ nữa cũng  làm mình muốn ngạt thở. Nếu anh để ý một chút, thì sẽ nhận ra đau và tổn  thương là hai khái niệm hoàn toàn khác xa nhau. Em đã tự nhủ với mình  rất nhiều lần, nếu anh không yêu thương em, thì em sẽ yêu thương anh  thật nhiều, để đủ cho cả hai. Nếu quá khứ chúng ta đi chung một con  đường, thì hiện tại, chúng ta ở hai nẻo đường khác nhau. Nếu quá khứ  chúng ta yêu nhau sâu đậm, thì hiện tại chúng ta đã từng yêu nhau. Nếu  quá khứ tình yêu với anh là màu của hạnh phúc, thì hiện tại có lẽ tình  yêu với anh là màu của kỉ niệm. Em đã hiểu….

Gửi  anh, người bây giờ không còn là của em nữa. Em là một người luôn luôn  làm theo ý thích của mình và tất nhiên là em không để ý đến cảm giác của  người xung quanh. Những người đã đến với em, đã yêu em đều nói em vô  tâm. Nhưng đó chỉ là vỏ bọc mà em thể hiện ra bên ngoài, em cũng là một  con người, cũng có cảm xúc yêu thương nhưng ai biết được điều đó đâu!  Anh cũng không ngoại lệ.

Khi yêu anh, em hờ hững  lạnh lùng, làm anh khóc. Em không hề muốn làm anh bị tổn thương như thế  một chút nào vì hơn hết là em yêu anh. Nhưng khi yêu, em dường như đã  phạm phải sai lầm nghiêm trọng mà giờ chẳng thể nào cứu vãn được nữa. Em  cứ nghĩ yêu một ai đó em nên thể hiện tình cảm của mình ở mức vừa phải  để khi đỗ vỡ em không phải đau. Em đã nhầm rồi. Em không như những người  khác, em không thể hiện yêu thương được bằng lời mặc dù em rất muốn. Em  muốn lắm anh ạ, để anh và người ta biết em yêu anh như thế nào. Nhưng  em không làm được mà chỉ dám thể hiện tình yêu qua những entry blog như  thế này thôi.

Em sợ khi mình nói nhiều sẽ làm anh  nhàm chán rồi anh sẽ chẳng yêu em nữa. Nhưng em không nói ra thì kết cục  bây giờ em cũng chẳng còn là gì trong tim anh nữa. Em có thể tha thứ  tất cả – cả những việc dường như một người con gái chẳng thể nào tha thứ  được, vì anh. Anh có quyền lựa chọn giữa em và “chị ấy”. Nhưng anh đã  chọn “chị ấy” – người anh nói – anh cần có trách nhiệm và chút gì đó gọi  là tình yêu. Vậy em không đáng để anh yêu, không đáng để anh thể hiện  trách nhiệm tình yêu???

Quãng thời gian chúng ta yêu  nhau chẳng lẽ lại không bằng đc thời gian ngắn ngủi anh và “chị ấy” bên  nhau sao??? Anh không thấy có lỗi với em sao??? Cũng phải thôi, anh làm  gì có lỗi, lỗi là do em đã đẩy anh đến với “chị ấy”. Anh đã trách em  sao không níu kéo anh, nhưng hơn một lần em đã đưa tay ra níu giữ anh,  níu gữ tình yêu này và em nhận lại được gì chứ ? Chẳng phải là sự thẫn  thờ chờ đợi mỏi mòn một tin nhắn trả lời sao? Lúc đó em đã hình dung ra  nhiều viễn cảnh vì sao mà anh không trả lời em. Nhưng đến hôm nay thì em  biết rồi anh ạ, lúc đó anh đag ở bên chị ấy thì làm sao có thể quan tâm  đến em. Sự thật đôi khi quá phũ phàng anh nhỉ!

Tim  em chùng xuống một nhịp, thoáng cảm giác nhói đau, nỗi đau chưa bao giờ  em phải trải qua – cho đến hôm nay. Hôm nay, anh nói: “Em đừng nhắn tin  cho anh nữa, vì “chị ấy” – người yêu anh đến chơi”. Thì ra là vậy. “Chị  ấy” đã là người yêu của anh rồi. Nhanh thật đấy, em không nghĩ là có thể  nhanh như vậy đâu. Tim em như ngừng đập, cảm giác có cái gì đó chạy dọc  cơ thể, dường như là đau tột cùng. Thà rằng anh cứ nói toẹt ra ngay từ  đầu anh chẳng còn yêu em nữa, có lẽ em đã chẳng phải hi vọng cho đến tận  ngày hôm nay. Lúc đó em cũng sẽ đau nhưng ít thôi. Còn bây giờ thì em  thật sự bị tổn thương rồi.

Em rất muốn nắm chặt lấy  sợi dây hạnh phúc vô hình giữa em và anh. Nhưng dường như đã quá mong  manh. Là đôi tay em không đủ sức níu kéo hay vì quyết tâm ra đi của anh  quá lớn. Nếu không có ngày hôm qua thì đã chẳng có ngày hôm nay. Nếu  không yêu anh và bị anh thuyết phục để rồi mất đi sự kiên định của mình,  thì em đã không ngồi đây để khóc. Em lúc nào cũng nhớ anh, ngay cả khi  ngồi kề bên, thì cũng thấy nhớ rất nhiều. Nhớ như lá nhớ cành, nhớ như  việc người ta không thể quên thở trong từng giây một. Nỗi nhớ ấy hiển  nhiên như một ngày phải có sáng và tối, như phải có mặt trăng và mặt  trời. Em nhớ anh nhiều như vậy đấy.

Em thường tự an  ủi bản thân rằng, không phải anh không yêu em đâu, không phải anh bỏ mặc  em đâu. Chỉ là, anh đang quan tâm em, thương em theo cách mà anh muốn.  Dù nó không ngọt ngào, không dịu dàng mà là cay đắng, nhưng em đã giữ  cho mình một niềm tin kiên định rằng, một ngày nào đó anh sẽ nhận ra em  quan trọng biết nhường nào, rằng chỉ cần có em thôi, anh sẽ đủ sức vượt  qua tất cả. Có lẽ em sai rồi. Phải không ???

Và giờ  thì em hết kiên nhẫn để tin như thế rồi. Đối mặt với sự thật và tỉnh táo  lại đi thôi. Chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ nữa. Em đã khóc rất nhiều.  Cho những kỉ niệm của chúng ta, cho những yêu thương đong đầy em trao  gửi về anh trong vô vọng. Nhắm mắt em nhớ anh. Mở mắt em nhớ anh. Đến  một nhịp thở cũng làm em đau. Khi anh yêu thương một ai đó thật nhiều,  thì khi không thể nhìn thấy, không thể nghe giọng người ấy sẽ làm anh  bất an và sợ hãi. Và nhớ thương rất nhiều. Đến nỗi chỉ muốn khóc òa lên  thôi.

Có những nỗi đau anh gây ra cho người khác,  anh không nhận ra, không có nghĩa là nó không tồn tại. Nhưng không cần  phải xin lỗi em đâu. Em chẳng bao giờ trách cứ anh cả, vì khi yêu một ai  đó, là trao chọ họ quyền được làm đau mình. Hãy để em tự xin lỗi bản  thân mình, anh nhé!

Em thường tự hỏi mình: “Mày có  thể yêu anh ấy đến mức nào?”. Giờ thì em có câu trả lời rồi. Em có thể  yêu anh nhiều đến khi tình yêu trong em đủ lớn, để có thể rời xa. Đủ can  đảm, để buông tay một người em yêu hơn bản thân mình. Có lẽ em phải học  cách quên đi một người thật sự. Em sẽ không quan tâm đến cuộc sống của  anh nhiều như trước nữa. Nhưng vẫn có thể em sẽ dõi theo và ủng hộ bước  chân anh đi một cách thầm lặng. Em sẽ không quan tâm đến sức khỏe của  anh bằng cách lo lắng việc anh rượu bia với bạn bè, việc anh hút một  ngày bao nhiêu điếu thuốc…, vì em biết đã có “chị ấy” thay em làm việc  đó. Em không nhớ đến anh không có nghĩa là em sẽ quên anh đâu.

Lúc  nãy, em nói rằng sẽ học cách quên anh là em nói đùa đấy. Em chẳng muốn  quên anh, chỉ là sẽ yêu anh ít hơn thôi. Nghĩa là mỗi ngày trôi qua, hôm  nay – của hiện tại- em sẽ yêu anh ít hơn hôm qua – của quá khứ – một  chút. Thế nhé, hãy cứ yên tâm và tin yêu vào tình yêu thì hiện tại của anh đi nhé! Còn em, em chấp nhận buông tay… và … làm tình yêu của … thì quá khứ…  Em cũng cảm ơn anh đã cho em biết những người xung quanh em quan trọng  như thế nào. Giờ thì em có thể thoải mái chia sẻ với họ tất cả. Điều mà  trước đây em chẳng làm được.

Những giấc mơ, về ngôi  nhà và những đứa trẻ do chúng ta đặt tên, em vẫn thiết tha yêu chúng rất  nhiều. Nhưng anh, anh thì đã bước chân ra khỏi đó rồi…

TinyFun

Tạo hiệu ứng ảnh chụp tilt-shift bằng Photoshop

Kỹ xảo với ống kính trượt (tilt-shift photography) là một trong những sáng tạo độc đáo của nhiếp ảnh gia, trong đó tiêu cự được điều chỉnh để đánh lừa mắt thường, khiến cảnh vật trông như một thế giới đồ chơi thu nhỏ.

Bước 1:

Mở photoshop và bức ảnh mà bạn muốn áp dụng hiệu hứng tilt-shift ra! Trong bài tut này, tác giả chọn bức hình của thành phố London

114 Tạo hiệu ứng ảnh chụp tilt shift bằng Photoshop

Bước 2:

Bấm Q để chuyển sang Quick Mask mode sau đó chọn công cụ Gradient Tool (G) với những thiết lập như hình:

1 Tạo hiệu ứng ảnh chụp tilt shift bằng Photoshop

Tiếp theo bạn vẽ Gradient sao cho khoảng không màu nằm ngay vị trị mà bạn muốn làm rõ của bức hình như hình dưới

34 Tạo hiệu ứng ảnh chụp tilt shift bằng Photoshop

Rồi bấm Q để trở về trạng thái bình thường, sau khi bấm Q, hệ thống sẽ tự động tạo cho bạn một vùng chọn xung quanh vùng cần làm rõ

45 Tạo hiệu ứng ảnh chụp tilt shift bằng Photoshop

Bước 3:

Vào Filter>Blur>Lens Blur rồi thiết lập các thông số như hình dưới

64 Tạo hiệu ứng ảnh chụp tilt shift bằng Photoshop

Click OK khi hoàn thành và bấm CTRL + D để xóa vùng chọn! Bây giờ bức ảnh của bạn sẽ trông như thế này:

73 Tạo hiệu ứng ảnh chụp tilt shift bằng Photoshop

Bước 4:

Mở hộp thoại Curves (vào Image>Adjustments>Curves) rồi thiết lập các thông số như hình dưới:

93 Tạo hiệu ứng ảnh chụp tilt shift bằng Photoshop

Bây giờ bức ảnh của bạn đã khá hoàn thiện rồi!

74 Tạo hiệu ứng ảnh chụp tilt shift bằng Photoshop

Và đây là bước cuối cùng:

Hãy nhân đôi layer bằng cách bấm CTRL + J, sau đó chuyển ảnh về chế độ ảnh đen trắng bằng cách bấm CTRL + SHIFT + U. Vào Filter>Blur>Guassian Blur đặt giá trị Guassian Blur4 px. Thay đổi blend mode của layer thành Soft Light. Và đây là kết quả cuối cùng:

115 Tạo hiệu ứng ảnh chụp tilt shift bằng Photoshop

Sau đây là một số tác phẩm tilt-shift photography khác cũng được tạo bằng Photoshop:

Sydney, Australia

sydney Tạo hiệu ứng ảnh chụp tilt shift bằng Photoshop

Construction Site, Japan

cont Tạo hiệu ứng ảnh chụp tilt shift bằng Photoshop

Bangalore, India

blore Tạo hiệu ứng ảnh chụp tilt shift bằng Photoshop

London, England

london Tạo hiệu ứng ảnh chụp tilt shift bằng Photoshop

RichWorks


Leica X1

Tháng 9/2009, Leica tung ra dòng máy ảnh du lịch cảm biến lớn X1, đưa bộ cảm biến ảnh APS-C với độ phân giải 12MP vào một thân máy du lịch.

Leica X1

X1 trang bị ống kính tiêu cự cố định 24mm f/2.8 Elmarit (tương đương tiêu cự 35mm khi quy đổi về hệ máy phim 24 x 36mm. Ống kính này rút vào được khiến cho X1  rất gọn gàng khi tắt máy, như một thân máy M6 với ống kính collapsible vậy.

Máy nặng 286g, thuận tiện cho việc di chuyển, với lớp vỏ bằng nhôm và magnesium bọc da sang trọng. Một thiết kế hoàn hảo và đáng giá.

Giống như M9, menu của X1 rất dễ hiểu, tiện dụng. Một bánh xe lăn dùng để duyệt ảnh và lấy nét tay trong chế độ manual, một pad bốn chiều có vòng xoay bao quanh. Màn hình 2.7″ chân thực về màu nhưng chỉ có 230 nghìn điểm ảnh và hơi tối. Năm nút nhỏ bên trái màn hình để chỉnh nhanh chế độ lấy nét, cân bằng trắng, thay đổi ISO. Và cũng giống như M9, phải chờ một chút ảnh mới được “làm tươi” và hiển thị hết trên màn hình – có lẽ do bộ nhớ đệm cho LCD hạn chế.

Hai núm xoay riêng rẽ để chỉnh khẩu độ và tốc độ. Vặn cả hai về “A”, ta có chế độ chương trình tự động. Đặt màn trập về “A” tương đương với ưu tiên khẩu độ và ngược lại.

Leica X1 Nóc máy của Leica X1

Tôi chỉ ngán X1 mỗi điểm lấy nét chậm. Vâng, rất chậm. Nghe nói Leica sẽ khắc phục khi nâng cấp firmware trong vài tuần nữa. Trước mắt, với firmware 1.0, ống kính kêu rin rít mãi mới vào nét được. X1 chẳng phải point ‘n’ shoot cũng không SLR, vì thế có thể nó gặp khó khăn trong việc nhận biết độ tương phản ánh sáng lúc lấy nét AF.

Tất nhiên bạn không cầm X1 đi chụp thể thao (ai lại chụp thể thao bằng ống kính 35mm!), nên chế độ AF hiệu dụng nhất ở X1 theo ý cá nhân tôi là điểm trung tâm (central AF point) hoặc Spot AF – ta vừa đo sáng vừa lấy nét rồi “khóa” thông số lại trước khi bố cục ảnh. Muốn lấy nét tay cũng được: bạn lăn bánh xe để phóng lớn chi tiết rồi canh nét bằng mắt thường. Trên diễn đàn Leica, người ta khuyên bạn đặt khẩu độ 8 và đặt nét ở 6 feet để chụp sinh hoạt đường phố, bảo đảm ảnh luôn luôn nét.

Leica X1Đèn flash trên Leica X1

Chế độ ảnh RAW của X1 được quy định theo tiêu chuẩn DNG, tức digital negative – âm bản số. Tôi thích dạng file này hơn các dạng RAW cầu kỳ khác. Nó thân thiện, dễ dàng mở trong Photoshop, và có ý nghĩa “lịch sử”, gợi nhớ ảnh phim. Chế độ màu ưa chuộng của tôi là Natural, và giả lập phim yêu thích nhất là High Contrast B&W.

Ở ISO 800, ảnh vẫn mịn và màu da người vẫn trung thực. Với một chút kinh nghiệm, bạn có thể chụp X1 ở ISO 1600 đen trắng để có độ vỡ hạt như phim nhạy sáng.

Leica X1Ảnh đen trắng chụp từ Leica X1

Ở mode AF thường, chủ đề vào gần nhất cũng phải 60cm; mode macro AF cho vào đến 30cm nhưng lấy nét vất vả: X1 không phải là chiếc máy để chụp cận ảnh. Muốn macro, bạn hãy lấy Leica D-Lux 5.

Tôi chưa có dịp thử Sigma DP2, dòng máy được xem là ngang ngửa tính năng với X1, còn Fujifilm X100 chưa chính thức tung ra thị trường. Nhưng so sánh thông số kỹ thuật thì quả thực X1 đã rất “đỉnh”: ống kính Leica và cảm biến CMOS Kodak. Nhất là, nó cho những người yêu Leica cảm giác được cầm một M9 biến thể gọn nhẹ.

Quốc Bảo

Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part6

Chương X: Ra đòn “hụt”.

Dù kế hoạch 2 bước đầu tiên của “nghệ thuật cua gái – Thành Đức” đã thất bại, nhưng đừng hòng tôi chịu đầu hàng. Cái con bé Thanh Mai kia, đừng tưởng nó là “em vợ” tương lai của tôi mà tôi sợ nhé. Ko đâu, tôi sẽ cho nó phải nhớ đến câu: “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn”!

– Alo, Thanh Trúc à, anh muốn mời lại em bữa trưa đc chứ? Lần trước em còn chưa ăn đc gì nhiều mà!
– Trưa nay ạ? Em công việc cũng đang nhiều. Nhưng thôi thế cũng được. Vậy lại chỗ cũ hả anh!
– Ừ.
– Vâng, vậy hẹn trưa gặp lại anh nhé! – Cô ấy cúp máy trong khi tôi chưa kịp nói thêm câu gì. Tiếc thật, duy nhất chỉ có mỗi một lần đc nc điện thoại gần một tiếng đồng hồ với cô ấy còn đâu, tôi và cô ấy chỉ nói chuyện đc dăm ba câu là y như rằng “cuộc đàm thoại của bạn” đã kết thúc. Nhưng thôi, trưa nay tôi lại đc gặp trực tiếp cô ấy mà. Như vậy cũng tuyệt lắm rồi!

Tôi đến nhà hàng cũng khá sớm. Trong lúc ngồi chờ Thanh Trúc tôi chợt nhớ tới con nhỏ Thanh Mai, ko khéo hôm nay nó lại nhõng nhẽo đòi bám đuôi theo chị nó đến đây phá đám tôi thì chết. Nghĩ vậy, tôi mở máy tìm số điện thoại nó rồi ấn gọi. Đầu dây bên kia cái giọng đành hanh ko lẫn đi đâu đc:

– Chú gọi cháu có chuyện gì?
– À thì hỏi thăm cháu một chút thôi!
– Chuyện lạ Việt Nam nhá! – Nghe có ghét ko cơ chứ!
– Chuyện lạ gì đâu. Thế hôm nay cô bé có muốn đi ăn nhà hàng cùng chú ko?
– Bộ hôm nay chú trúng gío sao? – Con bé này, đúng là càng ngày càng khó ưa. – Tự dưng mời cháu đi ăn nhà hàng làm gì?
– Vậy tưởng cô bé muốn ăn nên chú mời thôi. Nếu cô bé ko thích thì để dịp sau vậy. Chào cô bé nhé!

Tôi cúp máy thật nhanh, chỉ sợ thêm vài giây nữa nó đồng ý thì chết. Tôi chơi nước chặn đòn nó trước. Để nếu muốn đi ăn cùng chị nó thì nó sẽ ko dám đi nữa. Ai bảo tôi mời nó bảo tôi hâm mà, à ko trúng gió mới đúng chứ. Tự hả hê với sự thông minh của mình, tôi vui cứ như mở cờ trong bụng.

Còn gần 20 phút nữa mới tới giờ hẹn. Đúng là tâm trạng chờ đợi vừa háo hức vừa nóng ruột. Nghĩ về Thanh Trúc, tôi phải công nhận rằng, vẻ bề ngoài của cô ấy rất đẹp, tính cách lại dịu dàng nhưng cô ấy thực sự khó gần hơn tôi tưởng. Cũng phải thôi, cô ấy đẹp và tài năng thế chắc xung quanh cô ấy có nhiều người theo đuổi lắm, đâu riêng gì mình tôi. Nghĩ vậy, tôi chợt cảm thấy buồn!

Cuối cùng thì kim đồng hồ cũng chỉ 12h. Và Thanh Trúc quả đúng giờ, đưa mắt nhìn ra cửa nhà hàng tôi thấy Thanh Trúc thanh lịch và kiêu sa trong bộ váy công sở. Tóc búi cao càng khiến cô ấy thêm đẹp và đoan trang hơn. Nhưng tôi gần như muốn té ghế bởi theo sau Thanh Trúc còn có con nhỏ Thanh Mai. Nó mặc quần tụt và áo đồng phục, vai vẫn còn đeo cặp. Chắc chắn là nó vừa đi học về. Nhưng sao nó lại đến đây cùng Thanh Trúc chứ. Tôi đã chặn đầu nó thế rồi cơ mà.

Chương XI: Kì đà cản mũi.

– Anh đợi bọn em lâu chưa? – “Ko, anh chỉ đợi mỗi em thôi mà, đâu có đợi thêm con nhỏ “kì đà cản mũi” kia.”
– À ko! Anh cũng vừa tới thôi!
– Em ko biết là hôm nay anh mời cả Thanh Mai đấy, nó bắt tội em phải quay ngược đường phi xe đến trường đón nó.
– Thì hôm nay chú Lâm có lời mời em đâu nỡ từ chối! – Nó háy mắt nhìn tôi, trời ơi con nhỏ đáng ghét kia, tôi đâu có thèm mời nó chứ, tôi ko có lòng tốt đó đâu.
– Chú tưởng là cháu sẽ ko đến vì cháu bảo chú bị trúng gió mới mời cháu mà! – Tôi cố làm nó phải dơ mặt.
– Thanh Mai em nói thế sao? – Thanh Trúc quay sang em mình tỏ rõ vẻ ko hài lòng.
– Thì tự dưng lại mời em đi ăn, ko nói rõ là đi cùng chị thì em mới bảo là trúng gió chứ! – Nó quay sang phía tôi. – Vậy có nghĩa là chú ko hài lòng khi có sự xuất hiện của cháu ở đây? Cháu chỉ sợ chú buồn vì mất công mời mà cháu lại từ chối! Hoá ra là cháu nhầm. Vậy cháu về vậy! – Tôi gần như tím mặt bởi những gì con nhỏ đó nói.
– Chú… chú ko hề có ý đó!
– Ai biết đc!
– Thanh Mai!… Anh Lâm, anh đừng để ý, con bé nó trêu anh đó! – Trêu ư? Nó ko trêu đâu, nó đang giết tôi thì đúng hơn. Dù máu tôi đã dâng lên đến não nhưng thôi, tôi phải cố nhịn nếu ko sẽ sập vào bẫy của con nhỏ đáng ghét kia. Nó muốn tôi phải nóng giận đây mà. Đã thế tôi phải vui cho nó biết tay.
– Hì, người lớn ko nên chấp trẻ con mà! Thanh Mai này, chú rất muốn mời cháu đi ăn cùng mà. Bữa trước thấy cháu ăn ngon vậy đoán là cháu thích ăn mấy món ở đây. Cháu đến là chú vui lắm đó, đang buồn vì cứ nghĩ cháu giận chú nên ko thèm tới.
– Chú có lòng tốt vậy à? Vậy hôm nay chú có lòng, cháu xin có dạ!

Thế là lại một buổi đc ăn cơm cùng Thanh Trúc đã bị con nhỏ trời đánh – kì đà cản mũi phá đám! Tôi chỉ giận là ko làm gì đc nó bởi sau nó có thần hộ mệnh là bà chị xinh đẹp đang ngồi đối diện tôi đây. Nhìn cô ấy mà tôi càng giận con nhỏ đáng ghét kia hơn. Nếu hôm nay nó ko có ở đây thì tôi đã có thể chuyện trò vui vẻ với Thanh Trúc rồi. Ôi sao ông trời chả thương tôi vậy, sao cứ cho con nhỏ ám quẻ tôi suốt thế!

Chương XII: Móng tay nhọn có ngọn mùng tơi.

Sau bữa trưa hôm trứơc thất bại, tôi quyết ko chịu bỏ cuộc, vì tôi biết nếu tôi bỏ cuộc là đúng ý con nhỏ Thanh Mai. Tôi gọi điện cho Thanh Trúc nhưng nghĩ thế nào tôi lại nhắn tin cho cô ấy.
– “Chiều nay em có rảnh ko?”
– “Chiều nay em định đi mua ít đồ”
– “ Vậy à? Hay để anh hộ tống em đi!”
– “^^. Hì, vậy là vừa đc đi ô tô mà lại tiết kiệm được xăng!”
– “ Hì, nếu em muốn thì cho em đi ô tô suốt, anh sẽ làm tài xế riêng cho em!”
– “ Hì, hôm nay thôi chứ suốt em ko đi đâu!”
– “Ừ, vậy thế nhá! Chiều này 2h anh qua đón em!”
– “Vâng”.

Đúng 2h tôi có mặt tại nhà Thanh Trúc, hôm nay ko phải là chủ nhật, tôi nghĩ con nhỏ Thanh Mai sẽ ko có ở nhà vì nó năm nay cũng 12 rồi chắc phải đi học thêm dữ lắm. Tôi xuống xe và bấm chuông. Một con nhỏ mặc quần soóc ngắn cũn, với cái áo phông dài che gần hết, tóc buộc lệch một bên và tay vẫn còn đang ngậm kẹo mút. Nó nhìn tôi cười cười.

– Chú đến đúng giờ ghê! – Con nhỏ đó, nó ko đi học.
– Ừ. – Tôi nói và cố cười.
– Chú vào nhà đi. – Tôi bước vào theo nó. Vào đến nhà, bà Thanh lại niềm nở với tôi, mời tôi ngồi xuống uống nước và chuyện trò, trong khi đó con nhỏ chạy biến lên phòng. Nhìn quanh ko thấy Thanh Trúc đâu, tôi đoán là cô ấy đang ở trên phòng thay đồ lên cũng ko hỏi gì, vui vẻ tiếp chuyện “mẹ vợ tương lai!”.

Đúng 15 phút sau, tôi thấy con nhỏ Thanh Mai đã thay bộ quần áo khác, cái quần soóc ngắn giờ được thay bằng cái quần ngố ống rộng cùng cái thắt lưng hình đầu nâu to tướng và thêm cái áo phông ngắn. Mái tóc buộc lệch giờ đc buộc bổng cao, gọn gàng. Chắc là nó cũng định đi đâu đấy. Hay là nó đi học thêm. Đúng rồi.
– Đi thôi chú?
– Đi đâu?
– Thì đi mua đồ ạ!
– Nhưng… chú hẹn đi với chị Thanh Trúc rồi mà.
– Trời, chị Thanh Trúc còn phải đi làm việc công ty mà. Rõ ràng sáng nay chú nhắn tin rủ cháu đi mà.
– Chú… chú… chú nhắn tin cho chị Thanh Trúc chứ đâu nhắn tin cho cháu.
– A! Trời ơi! Cháu lãng trí quá! Hôm nay mượn sim chị ấy nhắn tin cho bạn. Thấy chú nhắn đến cứ tưởng chú nhắn cho cháu cơ. Chết rồi, thế ko phải là chị Thanh Trúc thì chú ko đưa cháu đi được sao? – Con nhỏ đúng là kẻ đểu nhất mà tôi từng biết! Nó chơi khăm tôi giờ trước mặt “mẹ vợ” chả lẽ tôi lại từ chối. Tôi cố mỉm cười.
– Tất nhiên là ko rồi. Ngay bây giờ đã sẵn sàng hộ tống quý cô! – Tôi cười mà cái mặt như sắp khóc. May thay tôi biết, đằng sau bà Thanh đang có vẻ hài lòng lắm. Ít ra thì điều đó cũng an ủi được tôi phần nào.

Tôi đưa con nhỏ tới siêu thị mua sắm. Con bé từ lúc lên xe đến giờ im lặng đến dễ sợ. Chỉ tựa đầu lên kính xe mà ngắm cảnh đường phố. Ko hiểu sao lần nào tôi chở nó bằng ô tô cũng thấy nó như thế. Những lúc nó sôi động và phá phách đến ghê gớm nhưng có nhiều lúc nó lại im lặng và ngoan ngoãn quá. Nhưng vừa mới xuống xe bước vào siêu thị nó đã trở lại như bình thường. Nó tung tăng chạy nhảy khắp nơi. Hết ngó hàng này lại đến hàng khác khiến tôi chóng cả mặt.

Lúc này tôi mới để ý, có rất nhiều thằng con trai trẻ để ý nó. Ừ thì công nhận, nhìn con bé tôi cũng thấy nó khá hồn nhiên và… thì cũng đẹp. Nhưng cái nét đẹp khác chị và mẹ gần như là hoàn toàn. Nó đẹp theo kiểu rất tự nhiên, trẻ con và có cái gì đấy căng đầy nhựa sống nhưng hoang dã quá. Trong khi mẹ và chị thì đẹp theo kiểu quý phải và kiêu sa – cái đẹp mà mẹ tôi rất thích. Trong đó có cả tôi thì phải.

Đang suy nghĩ chợt tôi giật mình bởi tiếng con bé.
– Chú! Cháu muốn mua đồ.
– Ừ thì cô bé thích cái gì thì cứ mua cái đấy.
– Chú trả tiền hả?
– Ừ!
– Hì! Vậy cháu ko khách sao đâu đấy! – Nói rồi nó kéo tay tôi đi như bay về phía mấy cửa hàng bán đồ “WOMEN”. Mặt tôi nóng đỏ vì có những ánh mắt của cả nhân viên lẫn khách hàng toàn là nữ thôi cứ nhìn tôi một cách săm soi thực sự. Con bé thì vẫn hồn nhiên lôi ra một đống chọn chọn rồi lại giơ ra trước mặt tôi.

– Cái này đẹp ko chú? – Tôi chỉ biết đường cười chữa ngại. Nhưng con bé vẫn chưa chịu dừng lại. Nó tiến lại gần tôi, giờ cái áo chíp ướm vào ngực tôi. Mọi người cười phá lên. Tôi giận nóng đỏ mặt. Tôi toan định bước ra khỏi thì nó kéo tay tôi lại. – Cháu mua cho chị Thanh Trúc mà. Với lại có gì mà phải ngại. – Rồi nó quay sang chỗ mấy người vừa cười tôi. – Bộ các chị thấy buồn cười lắm khi chồng đi mua đồ cho vợ sao? Chính các chị còn thấy đáng cười thì hỏi sao chẳng bao giờ được chồng mua đồ tế nhị cho. – Nó nói xong mà mấy bà chị em phụ nữ mặt phải ngượng chín. Con bé bỗng dưng biến tôi thành một người chồng lý tưởng mới sợ chứ. – Chú! Mình mua tiếp chứ? – Tôi gật đầu cái “rộp”.

Mua đồ nhỏ xong, con nhỏ lại kéo tôi vào cửa hàng tạp hoá bán những thứ rất là tạp hoá và… Nó cười cười với chị chủ hàng:
– Bán cho chú cháu mấy bịch băng vệ sinh ạ! – Tôi gần như té ngửa tại chỗ. Con bé nó vừa nói cái gì thế? Mặt tôi vừa nãy còn rạng rỡ vì “quả dưa bở” nó tặng tôi ban nãy thì giờ lại trở về trạng thái nóng đỏ vì xấu hổ.

Cô chủ cửa hàng khá trẻ nhìn tôi rồi khẽ cười:
– Anh cần mấy bịch băng vệ sinh? – Trời ơi, tôi gần như sắp ko chịu nổi nữa rồi.
– Khoản chục bịch đi chị! Chú nhỉ! – Con bé quay sang tôi cười tươi rói. Tôi muốn đấm vào mặt nó lắm rồi. Nhưng chỉ là ý nghĩ mà thôi.
– Anh cần nhiều thế để làm gì vậy? – Cô chủ cửa hàng vẫn ko tha cho tôi.
– Tôi…
– Hì… mua cho vợ mà chị! Phải ko chú!
– Ừ!
– Chú cháu còn vừa mua một đống đồ quần lót áo con cho vợ đây nè! – Nói rồi nó rút mấy cái đồ đựng trong hai cái túi to đoành tôi đang cầm giơ lên cho chị chủ hàng xem. Làm chị ấy cười chảy cả nước mắt. Nó còn hồn nhiên kiễng chân khoác vai tôi. – Chú cháu hơi bị chiều vợ đấy! Ông chồng lý tưởng số 1 nha! – Tôi ko biết là nên cười hay nên khóc nữa đây! Tôi đã bị nó đánh gục rồi. Tôi đã từng tuyên bố hùng hồn là sẽ cho nó thấy thế nào là “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn” và giờ nó đã cho tôi biết “Móng tay nhọn còn có ngọn mùng tơi!”


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part5

Chương VII: Khoảng lặng.

Suốt cả tuần đấy, tôi ko liên lạc gì với Thanh Trúc nữa. Vì tôi biết cô ấy sẽ ko thể chấp nhận một kẻ đã bỏ em cô ấy ở lại trong khi cô ấy đã có lời nhờ. Hơn nữa, tôi cá rằng con nhỏ sẽ thêm mắm thêm muối, rồi kêu than, trách móc, chê bai tôi với chị nó, chứ đằng nào nó chịu nói tốt cho tôi. Và tôi trở lại với cái guồng quay công việc của mình, trở lại là mình như xưa – một con người của công việc.

Tôi đi qua quán cà phê “Khoảng Lặng” – chính là cái quán cà phê đã gây ra bao nhiêu rắc rối cho tôi. Cũng gần một tuần nay tôi chẳng ghé vào đó nữa. Tôi ko muốn gặp lại con nhỏ Thanh Mai. Nhưng, hôm nay thật lạ, hình như quán ko có khách, vắng teo. Tự dưng tôi muốn vào, ko phải chỉ để thưởng thức cốc nâu đen mà tôi thích cái “khoảng lặng” của nó.

Tôi bước vào, ơn trời, ko có con nhóc ở đó, cái bàn quen của nó vẫn trống trơn, im lìm như bao cái bàn khác. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, tôi đã tiến đến và ngồi cái bàn ấy. Tôi gọi một cốc nâu đá như mọi khi và từ từ thưởng thức nó. Giờ tôi mới để ý, đúng là chỗ này có tầm nhìn thật đẹp. Ngồi ở đây có thể nhìn ra cái bãi đất trống, nói là trống chứ ngập tràn cỏ với hoa dại, nhưng đẹp đến lạ lùng. Có một cái gì khiến cho con người ta thấy khoan khoái đầu óc, thấy muốn hoà mình vào thiên nhiên. Có lẽ bữa trước nhìn thấy con nhỏ hướng đôi mắt xa xăm chắc là nó cũng đang giống tôi lúc này, đang tận hưởng một cảm giác thật lạ.

– Lại gặp chú! – Tôi giật mình bởi cái tiếng lanh lảnh quen thuộc của một con nhóc mà tôi gần như chẳng thể quên nổi. Đúng là nó, tai hại thật, cứ tưởng được yên bình, ko phải đụng mặt với nó cơ.
– Thì quán có của riêng cô bé đâu!
– Cũng phải! – Nói rồi con bé kéo ghế và ngồi xuống. Nó trống tay lên cằm, hướng đôi mắt nhìn ra cửa kính, nơi bãi đất kia. – Chú cũng thấy nó đẹp phải ko?
– Ừ.
– Cháu thích cái bàn này cũng vì nó đấy!
– Chú cũng vừa đoán ra điều đó.
– Cháu thích sự bình yên của nó, cả cái khoảng lặng của quán này nữa.
– Nhưng chú nhìn cháu lại nghĩ sự sôi động hợp với cháu hơn!
– Ai cũng nghĩ thế, nhưng đó chỉ là bề ngoài, à mà ko, đúng là cháu thích sự ồn ào, náo nhiệt… nhưng đôi khi cũng cần cho mình một khoảng lặng chứ chú! – Lần đầu tiên tôi thấy nó nói chuyện có chiều sâu đến vậy.

Suốt từ lúc đó cho đến khi chúng tôi rời khỏi bàn, chả ai nói gì với ai cả. Nó cứ ngắm cái bãi đất ấy mãi thôi, còn tôi cũng chẳng biết mở lời nói với nó thế nào. Nói thực vụ bỏ nó lại ở nhà hàng Pháp giờ nghĩ lại tôi thấy mình cũng sai. Có lẽ vì vậy mà tôi chẳng thể mở lời được.
– Chú đèo cháu về nhé!
– Hả?
– Thôi coi như cháu chưa nói gì vậy. Thôi cháu về trước đây.
– Khoan đã. Để chú đưa về!

Ngồi trên xe tôi, con bé vẫn lặng im chẳng nói câu gì.
– Có vẻ ai đó đang buồn! – Nó quay sang nhìn tôi với ánh mắt tròn xoe, cứ như là lạ lẫm lắm. Tôi đưa mắt nhìn lại nó như dò hỏi. Nó quay mặt đi, hướng đôi mắt ra cửa kính xe.
– Cháu chia tay với bạn trai!

“Kít….” – Chiếc xe phanh kít lại, cả tôi và nó đều dúi dụi về phía trước. Nó nhăn nhó:
– Chú sao thế? – Tôi cũng chả hiểu mình sao nữa. Nhưng nói thật là tôi qúa sốc, tại sao nó lại có thể nói chuyện đó với tôi chứ. Một kẻ mà có lẽ nó cũng ghét cay ghét đắng như tôi ghét nó vậy.

 

Chương VIII: Một ngày vui vẻ.

– Chú có muốn vào nhà chơi ko? – Tôi ngạc nhiên trước lời mời của nó, nhưng còn ngạc nhiên hơn bởi câu nói tiếp theo. – Có chị cháu ở nhà đấy!
– Ý cháu là gì?
– Một tuần rồi, bộ chú ko muốn gặp chị cháu sao? Cháu tưởng chú thích chị cháu? – Tôi lại một lần nữa, ngơ ngác ko hiểu ý nó. Nó có phải là con nhỏ phá đám mà tôi từng biết ko? Rồi tôi cố tỏ ra bình thường.
– Chú nghĩ lúc này chắc chị cháu ko muốn gặp chú.
– Vì vụ bỏ rơi cháu ở nhà hàng Pháp tuần trước?
– Ừ.
– Chú yên tâm. Chị cháu ko hề biết chuyện đó đâu.
– Gì vậy?
– Chú chậm hiểu thế hả? – Nó nhăn mặt. – Cháu đâu phải là một kẻ xấu tính như chú nghĩ chứ. Cháu ko phải là một kẻ thích mách lẻo, chú biết chưa! Thôi tóm lại là chú có muốn vào ko? Cho chú 2 giây suy nghĩ và trả lời. Thời gian bắt đầu!
– Có… có… – Tôi ko hiểu tại sao lúc đấy tôi lại cuống lên như thế! Và con bé bụm miệng cười lắc lẻ.
– Hì… Cháu biết mà!… Mà này, đây là cháu chỉ trả ơn cho chú vì việc hôm nay đưa cháu về và bữa thanh toán giùm cháu đồ ăn ở quán cà phê “Khoảng Lặng” lần trước thôi. Sau hôm nay, cháu lại trở về là cháu đấy. Muốn tán chị cháu, phải hỏi ý kiến cháu đã!… – Tôi ngẩn mặt ra trước những gì nó nói. – Chú ko vào à? Đực mặt ra đấy làm gì thế? – Trời, giờ thì đúng là nó rồi – con nhỏ khó ưa mà tôi biết.

Tôi vào nhà với sự chào đón nồng nhiệt của bà Thanh và sự vui vẻ của Thanh Trúc, riêng con nhỏ Thanh Mai, nó đưa tôi vào nhà rồi bỏ thẳng lên phòng, ở lì trên đó cho đến khi tôi về cũng chẳng thèm xuống chào một câu. Mà thôi, dẫu sao thì hôm nay tôi cũng biết ơn nó rất nhiều. Ko ngờ, tôi lại nghĩ xấu cho nó thế. Tôi thấy tiếc vì mình đã bỏ lỡ hẳn một tuần ko liên lạc gì với Thanh Trúc. Cũng may cô ấy ko trách gì tôi cả, mà bù lại thấy tôi đến chơi cô ấy với mẹ còn tiếp đãi vô cùng nồng hậu. Nói thật, ngay lúc đó tôi ước gì có thể trở thành rể nhà này!

Hình như bà Thanh đã gọi điện phôn cho mẹ tôi rồi hay sao mà tôi vừa về đến nhà đã thấy mẹ tôi mặt mày hớn hở:
– Con trai, hôm nay mọi chuyện tốt đẹp chứ?
– Ý mẹ là sao?
– Thì còn ý tứ gì vào đây nữa. Bà Thanh vừa điện thoại cho mẹ, bảo con vừa từ nhà bà ấy về. Con đến chơi với Thanh Trúc à?
– Gần như là vậy mẹ ạ. Mà thôi, chưa có gì mà mẹ đã mừng quýnh như thế rồi!
– Sao ko mừng đc chứ? Mẹ là mẹ ưng con bé Thanh Trúc rồi đó. Mày mà ko lấy được con bé thì liệu hồn. – Mẹ tôi mắng yêu tôi, rồi bà lại tất bật với những kế hoạch và dự định cho tương lai mà tôi chắc chắn rằng đã có sự xuất hiện của Thanh Trúc trong đó.

Tối hôm đó tôi đã điện thoại nói chuyện với Thanh Trúc tới gần một tiếng đồng hồ. Tôi ko biết tại sao tôi lại có thể nói đc nhiều chuyện đến thế, mặc dù chỉ toàn là chuyện công việc mà thôi. Nhưng dấu sao được nghe giọng nói ngọt ngào và êm dịu của cô ấy là tôi vui lắm rồi. Đặc biệt lại ko có sự chen ngang phá đám của con bé Thanh Mai. Có lẽ nó giữ đúng lời hứa, thả cho tôi một buổi hôm nay, bắt đầu từ ngay mai nó lại trở về là một con bé khó ưa đối với tôi. Ước gì thời gian ngừng trôi nhỉ!

 

Chương IX: Kẻ thù trở về.

Tôi đến công ti với tâm trạng vui vẻ và sáng khoải. Tại dư âm của ngày hôm qua vẫn còn tràn ngập trong lòng tôi. Bước vào phòng làm việc của mình, tôi buột miệng hát vu vơ mấy câu hát mà giờ nghĩ lạ, có nghĩ nát óc tôi cũng chẳng thể nhớ nổi chúng là gì, vì lúc đó, hình như tôi hát bịa lời thì phải. Bởi có bao giờ tôi hát hò gì đâu, đi nhậu nhẹt, quán bar, hay karaoke cũng nhiều nhưng có bao giờ tôi cầm míc hát lấy một bài, toàn uống rượu, cổ vũ nhân viên mình thôi. Và đặc biệt tôi hát rất tệ. Có lẽ đó mới là lí do chính.

Tôi giật mình bởi tiếng cười khục khặc đằng sau. Là cậu Đức. Tự dưng tôi thấy hơi đỏ mặt. Thể nào cậu ta cũng mở lời trêu tôi cho mà xem.
– Sếp… hôm… nay sao… yêu đời thế? – Cậu ta nói mà ngắt quãng liên tục chỉ vì vẫn chưa thể nhịn được cười. Tôi nghiêm giọng.
– Cậu đừng có mà buôn cho ai đó nghe. Ai mà biết chuyện này là tôi xử cậu đó.

Tưởng làm căng thì cậu ta sợ, ai dè cậu ta buông một câu mà tôi gần chết đứng.
– Chuyện sếp có bạn gái cả công ty biết còn chả sao, huống chi chuyện sếp hát dở cỏn con này, chưa kể mới sáng sớm đã ca dao vọng cổ rồi. Sếp nhỉ?
– Cậu! Cái gì mà cả công ty biết hả? – Tôi cố tỏ ra thật nghiêm nghị.
– Sếp bớt nóng, thực ra em cũng chỉ nhỡ miệng nói với bà Hường béo, ai ngờ, gặp đúng điểm mạnh của bà ấy, thế là bà ấy vặn hết công suất lan tin cho cả tổng công ty. Hì… cũng may là chẳng ai tin.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Phải rồi, ai mà tin đc Lâm – công việc như tôi mà lại có bạn gái chứ, dù bề ngoài tôi cực ổn và cũng là một đích ngắm lớn của khối nàng. Tôi ko phải tự khen đâu đó. Mọi người nói với tôi thế mà.

– Sếp, thế nào rồi ạ?
– Thế nào là thế nào?
– Thì cô Thanh Trúc của sếp ý. – Thanh Trúc gì của tôi chứ? Nghe cậu ta nói mà cứ như tôi có đc người ta rồi ko bằng.
– Cũng chưa tiến triển gì nhiều lắm. – Tôi vẫn cố giấu.
– Sếp ko phải giấu em. Vừa đến đã thấy sếp mặt mày rạng rỡ thế. Em cá là sếp và cô Thanh Trúc đấy hôm qua khá là thân mật đúng ko? Hoặc ít ra sếp cũng đc gặp gỡ nc nhiều với cô ấy. – Cái thằng này. Cứ như là cái gì nó cũng biết ý. Nó đúng là cái thằng dày dặn tình trường. Tôi khẽ gật đầu cười. – Em biết mà.
– Nhưng tôi và cô ấy vẫn chưa thân thiết lắm.
– Thì rồi sẽ thân thiết chứ sao!

Và tôi lại trở thành một tín đồ trung thành của nghệ thuật cua gái – Thành Đức. Bước 1: gửi thông điệp yêu thương. Thế là ngay lập tức, hoa hồng đính kèm thiệp “chúc ngày mới” được gửi đến người đẹp Thanh Trúc. Nhưng hơi kém may mắn, tôi chỉ nhận lại đc vẻn vẹn một tin nhắn: “Cám ơn anh”. Và mới chỉ gửi hoa có được 3 ngày thì tôi đã nhận được sự đáp trả gửi đến thẳng công ty thay vì giống tôi gửi đến tận nhà. Cũng là một bó hoa nhé, tôi sung sướng nhưng niềm vui chưa đc mấy phút đã bị dập tắt ko thương tiếc. Bởi ngựời gửi hoa chẳng phải là Thanh Trúc mà là nhỏ Thanh Mai đáng ghét. Tấm thiệp nó đính kèm vỏn vẹn mấy dòng chữ: “Chú định làm rác nhà cháu đến bao giờ? Chị cháu ko thích hoa hồng. Bị dị ứng đó!”

Bước 1 thất bại, tôi chuyển sang bước 2: Tin nhắn ngày mới. Mỗi sáng thức dậy, công việc đầu tiên của tôi trước khi xuống giường là vớ lấy cái điện thoại và hì hục với những mẩu tin nhắn mà cả đêm, trong mơ cũng lẩm nhẩm, cố nghĩ nát óc để có đc một tin nhắn thật hay cho ngày mai. Khá khẩm hơn lần trước, tôi nhận đc một cái mặt cười “^^”. Nhưng cũng chỉ đc có 2, 3 hôm tôi lại nhận đc một cái tin nhắn từ một số máy lạ. “Chú định làm cái đồng hồ phá đám giấc ngủ của hai chị em cháu đến bao Giờ thế?” Tôi đến khóc cũng ko khóc nổi. Con bé – kẻ thù của tôi, nó đã trở về rồi!


Hãy cho em một lần được ở bên anh!

Em mong anh hãy thông cảm, hiểu và tha thứ cho những lỗi lầm mà em đã gây ra. Hãy để em một lần nữa được ở bên cạnh anh, cùng anh đi chung trên một con đường!…Gửi anh – người đàn ông em yêu!

Anh nè! Người ta nói rằng nếu mình xếp được 1000 con hạc thì sẽ nhận lấy một điều ước. Giờ đây em đã làm được điều đó, nhưng… em không muốn nhận lấy điều ước ấy. Em sẽ mang nó đến với anh, em muốn chính em tặng anh một điều ước vào ngày anh có mặt trên thế gian này.

Cảm ơn ba mẹ đã tạo ra anh! Cảm ơn Thượng đế đã mang anh đến bên em! Mặc dù giờ đây em không còn cơ hội để được bên anh, không còn được gặp anh, được anh ôm và được nhìn thấy anh cười nói, anh nhăn mặt như một ông cụ nữa… Nhưng em vẫn yêu anh!

Em biết em đã sai rất nhiều, em trẻ con, nông nỗi và thiếu suy nghĩ. Có lẽ anh nói đúng, từ trước đến nay em đã quen sống trong sự bao bọc của gia đình, em sống trong sự lo lắng đầy đủ từ bà nội. Xung quanh em lúc nào cũng có những vệ tinh theo đuổi, họ chiều chuộng và sẵn sàng làm theo những gì em muốn. Chính vì những điều đó mà giờ đây, em đã đánh mất đi tình yêu của mình.

Lúc nào em cũng ngang bướng và luôn cho rằng những gì em muốn là phải làm cho bằng được. Rồi những lời nói giận hờn của em làm tổn thương đến lòng tự trọng của anh. Những hờn trách vu vơ làm anh mệt mỏi. Em xin lỗi, xin lỗi anh về tất cả! Có thể cái gì mất đi rồi mới thấy quý… nhưng, chẳng lẽ như vậy mà mình mất nhau thật sao anh? Chẳng phải anh từng nói với em rằng, đợi đến lúc em ra trường đi làm, những suy nghĩ của em lớn hơn, em mới có thể hiểu và thông cảm cho anh nhiều hơn sao? Giờ đây em chưa ra trường, chưa đi làm nhưng sao anh lại vội vàng rời xa em như vậy? Sao anh không cho em một cơ hội để hiểu anh nhiều hơn?

Hãy để em một lần nữa được ở bên anh!

Em mong anh hãy thông cảm, hiểu và tha thứ cho những lỗi lầm mà em đã gây ra. Hãy để em một lần nữa được ở bên cạnh anh, cùng anh đi chung trên một con đường! Thời gian qua mọi sinh hoạt của em vẫn bình thường khi không có anh. Em vẫn đi học, vẫn nấu ăn mỗi ngày, vẫn online và thỉnh thoảng cũng đi đâu đó với nhóm bạn thân. Em không buồn, không khóc, không uống bia để giải sầu rồi nhắn tin cho anh… Em vẫn là em, vô tư và hồn nhiên. Nhưng, anh có biết bên trong đó là một sự cô đơn bao trùm lấy em? Đâu ai biết rằng mỗi ngày trôi qua em đang sống trong sự nhớ nhung tiếc nuối. Mọi ngõ ngách trong suy nghĩ và trái tim em đều là hình ảnh anh. Đối với em đó là sự tồn tại chứ  không còn là cuộc sống nữa.

Em không thể tin rằng em lại yêu một người nhiều đến thế! Em yêu anh nhiều hơn cả những gì em thể hiện!

Em hy vọng khoảng thời gian qua mình xa nhau cũng một chút gì đó xóa mờ những lỗi lầm cùng những suy nghĩ không tốt của anh về em. Đánh người chạy đi chứ ai đánh người chạy lại bao giờ phải không anh?

Hãy để em một lần nữa được ở bên anh!

Ngọc Lan


Yêu anh hôm nay ít hơn hôm qua

“Từ bây giờ, em sẽ yêu anh hôm nay ít hơn hôm qua. Mỗi ngày một chút cho đến khi tình cảm hết hẳn. Em tin là em làm được”. Tim tôi chùng xuống một nhịp, thoáng cảm giác nhói đau vì một điều gì mơ hồ…

Người yêu cũ của bạn trai…

Trong khoảng thời gian xa vắng, Hiền mơ hồ gợi nhớ kỉ niệm yêu thương. Những tia nắng vàng lấp lánh ánh sáng tinh nghịch soi vào mắt cô đủ những dải màu – màu của nhung nhớ, màu của yêu thương, màu của giận hờn. Vào mùa khô hanh, nhiều gió lạnh và mưa phùn rét mướt thì sự xuất hiện của ánh nắng như thể một ngoại lệ hiếm hoi trong cuộc sống. Những ngón tay đan vào nhau, môi khẽ cất lời giai điệu vu vơ, Hiền trách móc bản thân sao lại phải suy nghĩ nhiều đến thế? Cô giận mình vì tự làm tổn thương đến trái tim bé nhỏ của mình.

Sự xuất hiện của một người làm cô thấy khó chịu. Ban đầu là thoáng ngại ngùng, rồi hơi thấy xa cách, sau đó thì ghét hẳn. Ừ, chị ấy – người yêu cũ của bạn trai Hiền – chị đến trong màn mưa giăng ngập sắc buồn ảm đạm, mang theo những nụ cười méo mó và những lời nói ngọt sắc cắm thẳng vào tim cô. Buốt!

“Chị biết, em là bạn gái mới của người yêu chị, chị không có gì ngoài việc muốn chia sẻ với em về anh ấy.”

“…”

Giới thiệu rồi chị cứ thể nói, nói từng li từng tí về anh, dường như chị quá quen thuộc về anh rồi. Ừ, phải. chị khoe rằng chị và anh yêu nhau lâu rồi. Vừa mới chia tay thôi (ý chị là anh và Hiền cũng vừa mới yêu nhau thôi, nhỉ?) Chị nói quá khứ giữa chị và anh là một màu hồng hạnh phúc, có những kỉ niệm ngọt ngào khiến chị không thể quên được. Chắc nếu không để ý đến cái nhíu mày đầy cảm xúc của Hiền thì hẳn chị sẽ không dừng lại ở đó, đôi mắt chị hẳn sẽ vẫn còn long lanh để nghĩ về thời yêu nhau giữa hai người… Và, sau khi kể ra một loạt những sở thích, sở ghét của anh cùng những dặn dò thân mật như thể “Em giúp chị nhé, đừng để anh ấy sút cân hay bị ốm nhé, vì em cũng yêu anh ấy nhiều giống chị, đúng không nào?” thì chị phân bua rằng chị chỉ muốn giúp cô hiểu anh nhiều hơn, giúp cho tình yêu giữa cô và anh không gặp nhiều những mâu thuẫn như chị và anh trước đây…

Anh thấy điều đó có lý không?

Ai đó thử đặt mình vào vị trí của Hiền thì không biết họ phản ứng như thế nào nhỉ?

Còn cô. Cô vẫn ngồi, mím chặt môi, mắt nhìn sang một hướng khác nhằm tránh chạm vào khuôn mặt lúc hồ hởi vui mừng, lúc buồn buồn lo âu của chị. Hiền muốn đánh tan những suy nghĩ trong đầu mình, vì cô không muốn lôi anh vào câu chuyện của những phười phụ nữ đã – đang yêu anh. Hiền non nớt nghĩ rằng, cứ ngồi nghe chị nói xong rồi về, thế là đủ. Nhưng chị chưa dừng lại, chị còn gợi ý khéo rằng: Chị vẫn còn yêu anh đấy, yêu nhiều lắm cơ…

 

Chênh vênh: Quá khứ & Hiện tại…

Linh là quá khứ của tôi, nhẹ nhàng và êm đềm đi sâu vào một ngăn nhỏ trong góc trái tim. Nhưng dù sao thì, tôi cũng đã cho phép mình cất giữ đi quá khứ và mỉm cười với hiện tại. Tôi không muốn nói là tôi đã quên Linh, càng không thể khẳng định rằng tôi đã hết tình cảm với Linh vì yêu thương có thể chuyển hóa thành yêu và thương cơ mà. Khi không còn yêu nữa, người ta vẫn có thể trao nhau sự sẻ chia và thương cảm như những người bạn, phải không? Vậy thì, cớ gì, Linh lại để quá khứ chen vào hiện tại?

Nếu quá khứ, chúng ta đi chung một con đường…

Thì hiện tại, chúng ta đã ở hai nẻo đường khác nhau…

Nếu quá khứ, chúng ta yêu nhau sâu đậm…

Thì hiện tại, chúng ta đã từng yêu nhau…

Nếu quá khứ, tình yêu với Linh là màu hạnh phúc…

Thì hiện tại, tình yêu với Linh là màu kỉ niệm…

Linh không hiểu hay không chịu hiểu? Linh vô tình hay vờ như vô tình?

Linh đến gặp hiện tại của tôi – người yêu mới mà tôi đang yêu bằng cả trái tim mình – nói với cô ấy những điều mà Linh cho là cần thiết, về tôi… để làm gì nhỉ? Để cô ấy hiểu tôi hơn?

Tôi đã gặp Linh như một cuộc hẹn cần thiết, để nhìn vào mắt người con gái ấy, nhìn vào màu quá khứ và học cách lãng quên, tôi nói với Linh những gì chân thành nhất: “Anh sẽ cố làm như mình không hiểu gì, để khi cô ấy hỏi anh tảng lờ như không biết, anh sẽ dỗ dành nếu cô ấy giận dỗi, sẽ đưa tay gạt đi nước mắt nếu cô ấy khóc vì tủi thân, sẽ làm đủ trò khiến cô ấy bật cười khi đang cáu kỉnh… Nhưng, em có biết, anh cũng sẽ rất đau không? Đau vì em đã làm cô ấy bị tổn thương.”

“Chị ấy đến gặp em anh ạ”

“Hai người đã nói chuyện với nhau à?”

“Không. Chị ấy nói, em ngồi nghe… là kể thì đúng hơn. Kể về anh…”

“…”

“Chị ấy còn yêu anh nhiều lắm. Chị ấy biết tất cả về anh, và còn dặn dò em nhiều nữa chứ…”

Tôi không giận Linh vì em đem phơi bày những sở thích, sở ghét hay những thói quen không tốt của tôi. Nhưng tôi giận em vì em không tôn trọng bạn gái tôi…

 

Yêu anh hôm nay ít hơn hôm qua…

Quán café chìm trong những bản nhạc không lời, ánh sáng từ những chùm đèn đổi màu li ti phản chiếu qua tấm cửa kính thu hút ánh nhìn của những đôi mắt đang kiếm tìm chỗ dừng chân. Đôi khi café sách là một sự lựa chọn cho những tâm hồn mong muốn được lắng đọng cùng thời gian. Nhâm nhi vị đắng café, hít hà cái dư vị thơm tho thoang thoảng từ làn khói mỏng bay đến cánh mũi, mắt dõi theo những dòng chữ trên trang sách nhỏ… tất cả tạo nên nét riêng độc đáo và quyến rũ mà chỉ ở đây mới có.

Bất giác, tôi dừng những sự quan sát để tập trung hướng về người đang tiến lại gần mình. Một nụ cười nhẹ như gió thoảng qua, một ánh mắt tưởng chừng như ấm áp, nồng nàn quen thuộc nhưng bỗng chốc trở nên xa lạ, một làn hơi ấm từ đôi bàn tay nhỏ áp vào khuôn mặt đang ngơ ngác của tôi… Linh kéo ghế và ngồi xuống khẽ khàng, một tay nâng quyển sách tôi đang đọc, một tay cầm cốc nâu nóng của tôi mà nhấp một ngụm. Em cười.

“Vẫn quán cũ, sở thích cũ hả anh? Trông anh chẳng khác là mấy. À, có phần nam tính hơn với sự xuất hiện của đám râu ria rậm rạp kia. Hì hì…”

“…”

“Bé Hiền không nhắc anh cạo râu à? Em đã dặn thế mà, dù sao thì anh cũng cần chỉn chu hơn chứ”

“Anh không thích như thế. Ý anh là, anh không thích cách em đến gặp Hiền, nói những điều không nên nói và làm tổn thương đến cô bé”

“Điều gì là điều không nên nói? Em đâu có làm gì mà tổn thương đến ai?”

“Có cần anh phải nhắc lại tất cả không?”

“Ý anh là sao…?”

Tôi im lặng. Giữa cái nhìn như xoáy vào tận sâu đáy tim của Linh, giữa những cảm xúc chực trào trên bờ mi gầy, mắt em long lanh nước, ngước nhìn tôi như thể phải chịu điều gì ấm ức.

“Dù sao thì, quá khứ cùng đã qua rồi. Và anh muốn chúng ta đều sống cho tương lai, mà muốn thế phải sống tốt ở hiện tại đã. Em hiểu không? Anh không thể làm tổn thương đến tình yêu của mình được. Tình yêu ở thì hiện tại…”

Linh rút điếu thuốc ra châm lửa, hút một hơi dài điệu nghệ. Từ bao giờ em làm bạn với thuốc lá? Từ bao giờ em đã thôi ho húng hắng và chê cái mùi hôi của những điếu thuốc?

“Anh sẽ cố làm như mình không hiểu gì, để khi cô ấy hỏi anh tảng lờ như không biết, anh sẽ dỗ dành nếu cô ấy giận dỗi, sẽ đưa tay gạt đi nước mắt nếu cô ấy khóc vì tủi thân, sẽ làm đủ trò khiến cô ấy bật cười khi đang cáu kỉnh… Nhưng, em có biết, anh cũng sẽ rất đau không? Đau vì em đã làm cô ấy bị tổn thương.”

“Em hiểu rồi”

Linh đứng dậy, bước đi trước khi dập tắt đốm lửa đỏ trên điếu thuốc còn đang dang dở. Em nở một nụ cười nhạt và quay lại nhìn tôi với theo câu nói:

“Anh yên tâm đi nhé, em sẽ học cách quên anh. Từ bây giờ, em sẽ yêu anh hôm nay ít hơn hôm qua. Mỗi ngày một chút cho đến khi tình cảm hết hẳn. Em tin là em làm được”

Bóng dáng mảnh mai cùng làn tóc mây buông dài dần mất hút sau cánh cửa kính, tôi đã kịp bắt gặp cái nháy mắt tinh nghịch của em. Bước chân và lời nói của người con gái ấy nhanh quá đỗi. Tim tôi chùng xuống một nhịp, thoáng cảm giác nhói đau vì một điều gì mơ hồ vừa xuất hiện rồi biến mất. Có cảm giác cái gì đó chạy dọc trong cơ thể, dường như là: Hẫng.

***

Linh về đến nhà khi sương đã phủ dày lên các tán lá xanh, dọc con đường trải dài hàng bằng lăng thì thầm trò chuyện trong làn gió vi vu khẽ thổi.

Ánh trăng trên cao đủ sáng để soi rõ một bóng hình đang run run đôi vai gầy, mái tóc dài rủ xuống bờ vai mềm mại, tiếng nấc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Về khuya, bất chợt con tim cô gái như bắt gặp chính mình yếu đuối và mong manh. Khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy vẫn thân thương như ngày nào gần bên cô, nhưng lời nói ấy thì đã hướng về một người con gái khác. Hơn một lần cô muốn đưa tay ra níu giữ, nắm chặt lấy sợi dây hạnh phúc vô hình. Nhưng dường như đã quá mong manh. Là đôi tay cô không đủ sức níu kéo hay vì quyết tâm ra đi của anh quá lớn? Cô nở một nụ cười buồn trên bờ môi mặn đắng nước mắt. Có lẽ, cô phải học cách quên đi một người thực sự.

“Em không quan tâm đến cuộc sống của anh nhiều như trước nữa. Nghĩa là vẫn dõi theo và ủng hộ bước chân anh đi, nhưng một cách thầm lặng thôi anh ạ.

Em không quan tâm đến sức khỏe của anh bằng cách lo lắng việc anh rượu bia hay nhậu nhẹt với bạn bè, việc anh hút một ngày bao nhiêu điếu thuốc,… Bởi lẽ em cũng đã làm bạn với những thứ đó kể từ khi anh xa em rồi.

Em không nhớ đến anh không có nghĩa là em sẽ quên anh đâu. Lúc em nói rằng em sẽ học cách quên anh là em nói đùa đấy. Em chẳng muốn quên anh, chỉ là sẽ yêu anh ít hơn thôi. Nghĩa là mỗi ngày trôi qua, hôm nay- của hiện tại- em sẽ yêu anh ít hơn hôm qua- của quá khứ- một chút.

Thế nhé, hãy cứ yên tâm và tin yêu vào tình yêu thì hiện tại của anh đi nhé! Còn em, em chấp nhận buông tay … và … làm tình yêu của … thì quá khứ…”

Linh đóng nhật ký khi thấy trên trang giấy vô tình in dấu những giọt nước mắt. Cô lấy tay lau ngang khuôn mặt, chun mũi sụt sịt và mỉm cười. Trong vô thức, cô nhắc lại thông điệp yêu thương mà bản thân dặn lòng mình phải cố thực hiện, rằng: “Yêu anh hôm nay ít hơn hôm qua”.


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part4

Chương V: Kẻ phá đám!

Buổi ăn tối có lẽ sẽ quả là tuyệt vời đối với tôi nếu như ko có sự xuất hiện của một kẻ phá đám – con nhỏ khó ưa. Trong khi mọi người chúng tôi đang say sưa thưởng thức những món ăn và tán chuyện phiếm với nhau thì tiếng lanh lảnh của một con nhóc vang lên:
– Dạ, xin lỗi đã để mọi người phải chờ ạ. – Nó nói mà đưa đôi mắt nhìn tôi vẻ đắc ý lắm. À hoá ra là con nhỏ đó dám giả mạo chị gái để đi gặp mặt tôi. Con nhỏ thật quá quoắt. Nó mỉm cười với tôi một cái rồi kéo ghế ngồi xuống. Nó và chị đúng là khác nhau một trời một vực. Chị nó thì dịu dàng đoan trang thế kia, trong khi đó, nó – quần tụt, áo đuôi tôm, tóc buộc bổng, chân đi giầy, cổ đeo vòng chữ thập, tay đeo vòng nhựa đủ màu. Mẹ tôi nhìn nó cũng phải nhíu mày. Tôi dám cá là lúc đó mẹ tôi đã liệt kê nó vào danh sách những người ko ưng được của bà.

Cả buổi tối tôi mất ngủ vì chuyện hai chị em gái Thanh Trúc và Thanh Mai. Tôi thực sự vẫn ko hiểu hành động của hai chị em họ. Ko biết chuyện đến gặp tôi là tự ý của con nhỏ hay là có cả sự đồng ý của Thanh Trúc. Nếu như vậy thì tôi ko hiểu cô ấy coi tôi như thế nào và liệu tôi có nên tiếp cận cô ấy ko. Nhưng nếu muốn thì chắc chắn tôi sẽ gặp phải sự khó khăn từ cô em gái đáng ghét của cô ấy. Nhức đầu thật!

Tôi đến công ty, ngồi trong phòng làm việc mà mắt tôi ko thể nào rời khỏi được cái điện thoại và cái danh thiếp của Thanh Trúc. Tôi đắn đo ko biết có nên liên lạc cho cô ấy ko? Mà nếu tôi gọi thì biết nói gì với cô ấy. Nếu nói lung tung, hay những điều tẻ nhạt thì chắc chắn tôi sẽ mất điểm trứơc cô ấy.
– Trưởng phòng, anh đang nghĩ gì thế? – Tiếng cậu Đức làm tôi giật mình. Cậu ta là cấp dưới của tôi nhưng hai anh em khá thân nhau.
– Tôi muốn làm quen với một cô gái nhưng… – Tôi ngập ngừng.
– Thật ko đó anh Lâm? – Đức có vẻ vô cùng ngạc nhiên. Cũng phải thôi, từ trứơc đến giờ cậu ta chỉ thấy tôi ngoài công việc ra thì ko nghĩ gì đến chuyện khác, đặc biệt lại là chuyện tìm hiểu bạn gái.
– Cậu đang cười tôi đấy à?
– Hì. – Cậu ta gãi tai – Ko phải thế ạ, nhưng lần đầu tiên thấy anh nhắc đến chuyện này nên em hơi ngạc nhiên một tí. Thế anh gặp khó khăn gì à? Có cần em giúp ko?

Tôi xém quên mất, thằng Đức cậu ta nổi tiếng có tài cua gái ở công ty mà. Còn được mệnh danh là chuyên gia tình yêu nữa. Thế mà tôi lại chẳng nghĩ ra. Đúng rồi, vị cứu tinh của tôi đây rồi!

Theo đúng sự hướng dẫn và giải pháp cậu Đức đề ra, tôi sau bao nhiêu lần hít khí trời, lấy dũng khí mới dám cầm máy ấn số gọi. Đầu dây bên kia một giọng nói nhẹ nhàng, êm du:
– Alo, tôi Thanh Trúc xin nghe.
– Tôi… tôi Hoàng Thiên Lâm đây.
– À, là anh Lâm sao? Anh gọi cho em có chuyện gì ko?
– À, cũng ko có chuyện gì quan trọng lắm, chỉ là tôi muốn mời cô đi ăn trưa thôi. Cô có rảnh ko?
– Vâng, thế cũng được! – Tôi cúp máy mà lòng sung sướng ko gì diễn tả nổi. Toát cả mồ hôi hột và đúng là trời còn thương tôi ko bị cô ấy từ chối. Nếu mà bị từ chối ngay từ lần đầu này có lẽ tôi sẽ tụt hết cả dũng khí và chẳng bao giờ dám tiếp tục sự nghiệp tán đổ cô ấy mất.

12h trưa tôi hẹn cô ấy ở nhà hàng Pháp. Tôi đến sớm hơn cả giờ hẹn, có lẽ mẹ tôi nói đúng, tôi sợ nếu đến muộn thì mình quả là chẳng lịch sự tẹo nào thôi thì cứ đến sớm trước cô ấy vậy. Tôi ngồi chờ mà cảm giác cứ nâng nâng khó tả. Tôi tưởng tượng ra một viễn cảnh thật đẹp. Rằng tôi và cô ấy sẽ cùng thưởng thức những món ăn Pháp thật tuyệt. Và cô ấy sẽ thật dịu dàng gắp thức ăn và bón cho tôi. Tôi nhớ mang máng hình như phim Hàn Quốc thường thế. Nhưng sự thật thì lại đau lòng, cô ấy đi cùng em gái của mình. Ôi lạy chúa tôi, giấc mộng của tôi tiêu tan và kế hoạch cưa đổ người đẹp của tôi bữa nay bước đầu đi đến phá sản.

———————————–

Chương VI: Kẻ phá đám thật sự!

– Dạ chào chú ạ! – Con bé đáng ghét cười toe toét như để trêu ngươi tôi.
– Xin lỗi anh, hôm nay tan học Thanh Mai muốn đi ăn cơm hàng nên em rủ nó đi cùng, ko biết anh có thấy phiền ko? – Tất nhiên là phiền rồi! Tôi gần như chỉ muốn hét lên điều đó. Nhưng ko, trước người đẹp làm sao tôi dám nói điều đó chứ. Tôi cố tỏ ra vui vẻ:
– Ko sao, được cùng ăn với em là vui rồi. – Tôi vừa nói xong thì con nhóc đáng ghét nhếch mép cười khẩy tôi một cái. Nếu tôi ko lầm thì chắc nó đang nghĩ tôi là đồ dẻo mép cũng nên. – Em và cô bé dùng gì?

– Làm ơn gọi cháu là Thanh Mai! – Tôi gần như chỉ muốn lôi con bé đứng dậy và đuổi thẳng cổ nó đi. Tôi đã cố tỏ ra là lịch sự rồi thế mà nó cứ thích gây chuyện với tôi. Nhưng, nhìn Thanh Trúc thì tôi ko nỡ. Tôi sợ mất điểm trước cô ấy mà. Thanh Trúc khẽ cười:
– Con bé nó vẫn thẳng tính thế, anh thông cảm nhé! – Tôi thấy bao cơn giận như nguôi hết. Giá như con bé ấy được thừa hưởng một phần mười cái tính cách dịu dàng và tế nhị từ chị của nó có phải tốt ko. Tôi cá là sau này ai lấy phải nó thì đúng là tự chuốc khổ vào thân.
– Ừ ko có gì đâu. – Tôi vừa nói xong thì bắt gặp ánh mắt săm soi của con nhỏ. Rồi con bé lật dở menu. Trời ơi, tôi quá choáng khi con bé nó gọi món. Chẳng phải là tiếc tiền hay tôi ko đủ tiền mang đi mà vấn đề ở chỗ là tôi ko nghĩ ba người chúng tôi có thể ăn hết một núi món ăn như thế.

– Cho tôi một đĩa gà rán, một đĩa tôm hùm, một đĩa cơm Pháp, ba phần bánh biza, ba phần chuối rán kem, 1 cốc sinh tố sữa chua, 1 chai rượu vang… (và còn nhiều món nữa mà tôi ko nhớ hết) – Gọi xong nó quay sang mỉm cười với tôi mặc dù bị Thanh Trúc huých chân nhắc nhở. – Chú mang đủ tiền chứ? – Lần này thì tôi thấy Thanh Trúc ngượng ra mặt. – Em hỏi trước kẻo sợ ăn xong lại bị “cắm” ở đây rửa bát trừ nợ thì chết.
– Cái đó thì Thanh Mai ko phải lo, cái quan trọng bây giờ là chúng ta phải làm thế nào để ăn hết chỗ thức ăn sắp mang ra đây.
– Cái đó thì chẳng phải lo đâu chú ạ. Yên tâm, dạ dày cháu to lắm!
– Thanh Mai! – Lần này thì Thanh Trúc phải lên tiếng, có lẽ cô ấy cũng nhận thấy sự thiếu lịch sự của con bé, một lần nữa cô ấy lại phải quay sang tôi, khuôn mặt xinh đẹp đã có phần xấu hổ. – Anh thông cảm nhé, con bé nó vẫn còn trẻ con!
– Ko sao mà, ăn khoẻ thì mới chóng lớn cô bé nhỉ? – Tôi cố cười quay sang phía con nhóc, ngay lập tức tôi đc nhận trả một cái nguýt dài.

– Công việc của em thú vị chứ? – Tôi cố gắng bắt chuyện với Thanh Trúc. Cô ấy chưa kịp nói gì thì con nhỏ đã xen vào:
– Công việc nào mà chẳng có sự thú vị của riêng nó. Chú hỏi thừa qúa đấy!
– Thanh Mai, như thế là bất lịch sự đó!
– Thì thôi vậy!…Em chỉ nói những gì mình nghĩ thôi mà!… – Con bé phụng phịu và tiếp tục chén miếng gà rán của nó.
– Ko sao đâu mà Thanh Trúc, anh ko để ý đâu!
– Cám ơn anh!
– Có gì đâu! Mà em…
– Này chị ơi! – Tôi chưa kịp nói xong con bé đã lại chặn họng tôi, nó tỉnh queo. – Chị ăn nhiều vào đi chứ, ko đói là chiều ko làm việc được đâu đấy! – Rồi nó quay sang nhìn tôi cười đểu kinh khủng. Cái con bé phá đám này, nó định chơi tôi đây mà.
– Đúng rồi đấy. Em phải ăn nhiều như cô em gái có cái dạ dày to kia kìa.
– Cám ơn chú đã quá khen! Chú có vẻ ko được tốt bụng cho lắm nhỉ?
– Cái gì? – Tôi gần như phát cáu với con bé này. Đấy, xem ai có thể chịu nổi nó chứ. Suốt từ lúc nãy đến giờ tôi đã quá nhẫn nhịn nó rồi. Tôi đã làm gì nó mà nó bảo tôi ko tốt bụng chứ. Hay vẫn chỉ là cái chuyện cỏn con tôi ko nhường chỗ quen cho nó. Nếu vậy kẻ xấu bụng mới là nó. Ước gì tôi có thể băm vằm nó ra.

– Chú sao phải nóng thế chứ? Cháu đâu có ý gì đâu!…. – Giọng con bé ngân dài một cách đáng ghét. – Tại cháu thấy suốt từ nãy đến giờ chú chỉ mải nói chuyện, ngắm chị cháu ăn chứ chẳng thấy chú ăn tí gì. Vì vậy cháu mới nghĩ chắc bụng chú ko được tốt cho lắm! – Tôi gần như cứng họng. Nó làm tôi thấy xấu hổ. Chưa bao giờ tôi lại phải đuối lý trước ai, đặc biệt lại là một con nhóc đáng tuổi cháu mình.
– Hì, con bé nhà em nó thế đấy, anh ko vặn được nó đâu, nó lí luận kinh lắm!… Mà Thanh Mai, em nghịch thế đủ rồi đó, đừng trêu tức anh Lâm nữa biết chưa.
– Anh đâu mà anh ạ, già thế đáng tuổi chú em thôi! – Ôi tôi đến chết vì tức mất thôi. Cái mồm con nhỏ này có độc hay sao mà nó ăn nói độc mồm độc miệng thế ko biết! Nhưng đã đến lúc tôi phải cho con nhỏ này một trận rồi. Nó phá tôi thế là quá lắm rồi. Tôi đang định lên tiếng thì chợt chuông điện thoại Thanh Trúc đổ.

– Alo, vâng tôi biết rồi… – Ko biết có chuyện gì mà trông cô ấy có vẻ gấp gáp lắm. – Em xin lỗi, giờ em phải về tổng công ty ngay.
– Sao vậy? Ta còn chưa ăn xong mà.
– Đúng rồi đó chị, em còn chưa ăn xong.
– Ở tổng công ty đang có việc gấp cần giải quyết em phải về ngay. Thôi anh và Thanh Mai cứ ở lại dùng bữa nhé. À phiền anh tí đưa Thanh Mai về giùm em nhá! Em đi đây! – Cô ấy nói xong rồi vội vã đi thẳng chẳng để tôi kịp nói câu gì. Mà ko đùa đấy chứ, tôi phải đưa con nhỏ đáng ghét này về ư?
– Chú nghe rõ rồi đấy nhé, tí chú phải đưa cháu về! – Việc đưa nó về à? Cái đấy tính sau giờ tôi chỉ muốn xử lý con nhỏ vì cái tội phá tôi suốt từ đầu bữa đến giờ. Vì nó mà tôi chẳng thể nào chuyện trò thân mật và tiếp cận được với Thanh Trúc, nó đã phá buổi hẹn hò đầu tiên của tôi. Con nhỏ kia, ta ko tha cho mi đâu!
– Này cô bé, tôi nghĩ chúng ta cần nói rõ mọi chuyện. – Tôi nghiêm giọng nói với nó thế mà cái mặt nó cứ cười cười như kiểu tôi đang nói đùa ko bằng, rồi nó thản nhiên hút sinh tố, cắn một miếng pizza nhai nhồm nhoàm, hút thêm một hụm sinh tố nữa, nó mới thèm nhìn tôi và nói.

– Nói chuyện hả chú? Cháu và chú thì có chuyện gì?
– Hình như cô bé vẫn còn giận vụ ở quán cà phê lần trước.
– Chú cũng biết à?
– Chú nghĩ thù dai là ko tốt!
– Thế chú nghĩ nhỏ mọn, luôn ra vẻ bề trên và chấp trẻ con là tốt hay xấu!
– Ta mà như vậy sao?
– Còn bảo thủ, cố chấp nữa!
– Này Thanh Mai! Đừng thấy người khác nhường nhịn mà lấn tới.
– Hì, cháu đâu có lấn tới gì chú đâu. Vẫn ngồi yên một chỗ mà! Chú nghĩ mình có lực hút lắm sao?
– Chú đang nói nghiêm túc với cháu đó.
– Hì, đấy là chú còn cháu thì ko! – Nói xong nó đứng dậy, vung vẩy hai cái tay. – Cháu ăn xong rồi, giờ thì về thôi!

Dù trong lòng tức lắm và chỉ muốn cứ thế phi xe thẳng về công ty bỏ mặc nó lại. Nhưng… tôi ko thể vì… Thanh Trúc.
– Xe cũng đc đấy nhỉ? Mua mấy tiền đó ông chú? – Tôi lặng im ko thèm đếm xỉa đến lời nó nói. Mà nghe cách nó hỏi thế có ai muốn trả lời chứ. – Hừ, người ta câm rồi!
– Này con nhỏ kia, một vừa hai phải thôi chứ! – Lần này thì tôi tức thật sự. – Bây giờ tôi bận, muốn về tự gọi taxi mà về! – Dứt lời tôi leo lên ôtô phóng thẳng mặc cho nó đứng nghệt mặt ra. Có lẽ nó ko ngờ tôi lại phản ứng dữ dội thế. Nhưng tôi chịu thế là quá đủ rồi, chưa bao giờ tôi để cho một ai thiếu tôn trọng mình đến thế, con bé này thì lại càng ko!


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part3

Chương III: Anh hùng cứu kẻ thù.

Tôi về nhà, mang hết cái bực dọc từ buổi gặp mặt trút lên mẹ tôi – tất cả cũng do cái ý tưởng muốn tôi đi gặp mặt của bà mà ra.

– Sao về sớm vậy con? Thế nào? Có gặp được cô ấy ko?
– Có, đến cái là con gặp được ngay.
– May quá vậy sao! Thế cô ấy được chứ?
– Hơn cả sức tưởng tượng.
– Thật hả? Bà ấy quả ko hề tâm bốc con mình! Thấy bảo cô ấy đựơc cả người lẫn nết đó.
– Mẹ đùa đấy à? Cô ta có mà xấu cả người lẫn nết ý.
– Con nói gì vậy?
– Con ko biết mẹ chọn người kiếu gì nữa. Một con nhỏ thù dai, lại còn khó ưa, ăn nói thì khó nghe.
– Vậy sao? Có nhầm ko đấy. Bạn mẹ bảo ai cũng khen cô ấy xinh đẹp, dịu dàng mà.
– Tại mẹ chưa gặp cô ta thôi, gặp rồi con nghĩ mẹ còn khó ưa hơn cả con. Chắc bạn mẹ, bà ấy quá tâng bốc con gái mình rồi. Lần sau mẹ đừng bắt con làm mấy cái chuyện vớ vẩn này nữa. Mất bao thì giờ của con. Thôi con về phòng.

Tôi bỏ về phòng bỏ lại mẹ tôi chưng hửng ở dưới phòng khách. Nghe những gì mẹ tôi bảo về cô ta mà sao tôi thấy cứ như là một trời một vực vậy. Khéo có mà là hai con người hoàn toàn khác nhau cũng nên. Con nhỏ thì xinh đẹp, dịu dàng nỗi gì? Có mà đành hanh, ghê gớm thì có!

Vì con nhỏ đó mà cả đêm tôi chả thể nào vào đầu được mấy cái đề xuất dự án. Thế là bỏ phí cả một đêm làm việc mà đãng nhẽ ra như thường ngày là hiệu quả lắm. Thôi vậy, coi như được một đêm đi ngủ sớm. Tôi leo lên giường và đánh một giấc ngon lành đến tận sáng. Có lẽ cũng phải cảm ơn con nhóc đó, nhờ nó mà tôi mới có một giấc ngủ ngon đến thế.

Tôi lái con SANTAFEB đen đi trên đường. Thật là lạ, có lẽ nhờ được ngủ một giấc ngon lành mà sáng nay tôi thấy người tỉnh táo và sáng khoái lạ. Đường giờ này vẫn còn ít người, tại bữa nay cao hứng thế nào tôi lại muốn đi làm sớm để tạt qua quán cà phê hôm trước. Tôi thích sự yên tĩnh của nó. Chợt tôi nhớ tới con nhỏ, nó từng bảo cái bàn tôi ngồi là chỗ quen của nó, chứng tỏ nó cũng hay đến đó. Nhưng một người như nó mà cũng đến cái quán cà phê mà có lẽ chỉ dành cho ai thích sự yên tĩnh và nhẹ nhàng như tôi. Còn nó, tôi nghĩ sự ồn ào, náo nhiệt và sôi động hợp với nó hơn.

Tôi bước vào quán, khá bất ngờ, tôi thấy nó – con nhỏ khó ưa ngồi ngay ở cái bàn quen của nó và đang hướng đôi mắt xa xăm nhìn ra khung cửa kính. Trên bàn con nhỏ là đĩa bánh mì ốp la và cốc sinh tố sữa chua. Có lẽ nó rất thích món này hay sao mà lần nào tôi cũng thấy nó chỉ chọn uống sinh tố sữa chua. Mà ko biết con nhỏ đang nghĩ gì nhỉ, nhìn đôi mắt nó xa xăm thế chắc là phải đang nghĩ cái gì đó đặc biệt và quan trọng lắm. Tôi đắn đo ko biết có nên bước vào ko. Nhỡ lại đụng độ với con bé ấy thì phiền phức lắm.

Đang suy nghĩ chợt con bé quay ngoắt ra nhìn tôi. Nó tròn xoe mắt, đôi lông mày nó chợt nhíu lại rồi lại dãn ra, nó đưa cốc sinh tố lên miệng vừa hút vừa nhìn tôi. Tức ko chịu được. Tôi ko còn sự lựa chọn nào khác. Tôi bước vào và cố tỏ vẻ ko thèm bận tâm tới sự có mặt của nó ở đây. Tôi chọn một cái bàn cách xa nó, tít tận trong cùng. Tôi ngồi vào chỗ và gọi đồ rồi mà con nhỏ đó vẫn cứ ngồi nhìn tôi chằm chằm. Thật chả biết vô duyên là gì. Tôi đưa mắt nhìn lại nó, nó liền đưa miếng bánh mì ốp la bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến cứ như là hàm ý chỉ tôi giống cái miếng bánh mì đó vậy.

Đấy, nhìn nó vậy ai có thể chấp nhận được nó là một đứa con gái xinh đẹp, dịu dàng như lời mẹ tôi nói chứ. Mà bà bạn của mẹ tôi chắc cũng giống con nhỏ đó. Đúng là mẹ nào con đấy. Tôi vừa nghĩ đến thế thì thấy con nhỏ đứng dậy trả tiền. May quá, thế là tôi cũng thoát được nó. Nhưng ko hẳn như tôi nghĩ.

– Ôi thôi chết, cháu quên tiền ở nhà rồi. – Con nhỏ sau một hồi lục lọi khắp túi quần túi áo tá hoả phát hiện ra là nó để quên tiền ở nhà. Bất chợt, tôi bắt gặp ánh mắt cầu cứu của nó. Tôi quay mặt đi, ko thèm nhìn và giả vờ như mình đang phải tập trung vào đồ ăn ở trên bàn. Tôi biết con nhỏ đang nhìn tôi dữ lắm, ánh mắt hình viên đạn cũng nên vì tôi thấy gáy tôi nóng bừng mà. Hì, hình như tôi thấy sướng. Mà tệ thật, từ lúc nào tôi lại đi chấp trẻ con thế này. Nhưng thôi, ai bảo con bé đó có thù oán với tôi chứ.

Đang mỉm cười sung sướng thì tôi phải giật mình bởi tiếng con bé. Nó đứng cạnh tôi từ lúc nào ko hay.
– Chú có thể cho cháu mượn tiền đc chứ?
Tôi ngước lên nhìn nó.
– Ko có tiền mà cũng vào ăn sao cô bé?
– Chú! – Mặt nó nóng đỏ, có lẽ nó đang rất giận. Mặc kệ thôi, tôi chả bận tâm. – Cháu quên tiền ở nhà. Nếu biết ko có tiền cháu đã ko vào!
Tôi cười khẩy:
– Biết trước thì đã giàu cô bé ạ!
– Thế tóm lại là chú có cho cháu mượn tiền ko? – Nó gần như gắt lên với tôi. Tôi định quoạng lại nó cơ, nhưng thấy mắt nó hình như hơi ươn ướt, tôi lại thôi.
– Được, coi như là mời một người quen vậy. Được chứ! – Nó gật đầu cái “rộp” mới sợ!

———————————–

Chương IV: Cô gái xinh đẹp!

Tôi vừa trở về nhà đã thấy mẹ tôi hớn hở.
– Này Lâm, con thật là… Hôm nay mẹ gặp cô ấy rồi, lúc trở bà Thanh đến câu lạc bộ. Trời ơi con bé xinh đẹp, đoan trang thế mà sao con còn chê hả?
– Có phải là mẹ ko đó? Con mắt của mẹ tinh tường lắm mà!
– Thì tất nhiên, cô ấy đúng là mẫu cô con dâu mà mẹ hằng mong. Hôm nay, mẹ đã mời gia đình họ cùng dùng bữa với gia đình ta tối nay ở khách sạn Phượng Dư rồi đấy.
– Sao mẹ chẳng bao giờ hỏi ý kiến con vậy? Hôm nay con gặp cô ta rồi, và giờ con ko muốn gặp nữa. Xúi quẩy lắm!
– Xúi quấy cái gì hả? Con ko lấy đc người ta mới là xúi quẩy của đời con đó. Con biết tính mẹ rồi mà, mẹ đã quyết định, 1 là 1.

Thật đúng là trời chẳng bao giờ thương tôi. Một ngày mà phải gặp con bé tới 2 lần, khác nào tra tấn chứ. Lại một đêm lãng phí rồi, cứ thế này tôi đến chẳng còn cơ hội mà thăng tiến nữa rồi. Con bé đáng ghét, ko biết nó bỏ bùa mê thuốc lú gì cho mẹ tôi rồi. Phen này, trứơc mặt bà, tôi quyết làm cho nó lộ cái đuôi cáo.

Mới 7h30 tối, mà tôi và mẹ tôi đã có mặt tại chỗ hẹn. Hẹn người ta 8h thế mà mẹ tôi cứ một mực bắt phải đi sớm vì sợ người ta bảo mình ko chu đáo. Trất đất, chưa gọi đồ ăn, ngồi ở đó chắc là để ngắm người ta ăn. Đúng 8h, hai người phụ nữ một trẻ một già tiến tới chỗ chúng tôi. Nói thật, lúc đó tôi gần như ko thể tin nổi vào mắt mình, người phụ nữ trẻ ấy quá đẹp. Cô ấy quả là vô cùng đoan trang và dịu dàng trong chiếc váy lụa trắng bó sát người. Cái dáng người cực chuẩn và đẹp. Vòng eo thon nhỏ. Vòng ngực đầy đặn. Và làn da trắng mịn mà. Có lẽ tại căn phòng khách sạn lúc ấy ko ít những người đàn ông cũng đang cùng trạng thái ngất ngây như tôi. Nhưng có một điều làm tôi chợt tỉnh, cô gái ấy hoàn toàn ko phải là con nhóc khó ưa mà tôi gặp. Trời, vậy thì mọi chuyện là thế nào? Ko lẽ tất cả chỉ là một sự trùng hợp? Nếu vậy thì hôm qua cô gái xinh đẹp này đáng nhẽ ra phải đến gặp tôi thì lại ko đến. Vậy là sao? Ôi! Tôi chả hiểu gì cả!

– Dạ chào bác, chào anh. – Giọng nói thật nhẹ và êm cắt ngang dòng suy nghĩ và lô tôi lại với thực tại.
– À… ừ… Mời… mời cô ngồi. – Tôi ko hiểu tại sao lúc đấy tôi lại thiếu tự nhiên đến vậy.
– Bà và cháu ngồi xuống đi! – Mẹ tôi quay sang phía tôi cười tươi – Thế nào, Thanh Trúc đẹp quá phải ko? – Tôi chỉ biết gật đầu mà ko dám nhìn vào cô ấy. Hình như cô ấy nhận ra sự bối rối của tôi hay sao mà tôi liếc nhìn thấy cô ấy đang khẽ cười. – Mà cháu út đâu rồi? – Mẹ tôi chợt quay sang hỏi bà Thanh.
– Cái con bé đấy lúc nào cũng vậy, đang đi trên đường chợt nó kêu có chút việc cần giải quyết, có lẽ sẽ đến muộn.
– Vậy thì chúng ta đợi cô bé đến cùng ăn vậy.
– Thôi ko cần đâu, đợi con nhỏ đấy thì ko biết đường nào mà lần. Thôi chúng ta cứ dùng bữa trước.

Hoá ra gia đình này lại còn có cả một cô con gái nữa. Cô ta tên là Thanh Mai. Chẳng biết có đẹp được như chị ko. Đúng là đàn ông tệ thật, suốt cả buổi tôi chỉ nhìn ngắm Thanh Trúc mãi thôi. Công nhận là cô ấy đẹp, ko chê vào đâu được. Chưa kể cô ấy hiện giờ còn đang là trợ lí cho một công ty liên doanh với nước ngoài. Mẹ tôi nói đúng, cô ấy đúng là mẫu vợ lý tưởng của rất nhiều người đàn ông, trong đó có tôi.


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part2

Chương II: Oan gia ngõ hẹp.

Sau ngày đụng độ phải con bé đó, tôi không biết có phải nó độc mồm độc miệng rủa tôi không nữa, mà tôi liên tiếp gặp chuyện bực mình. Nhất là cái chuyện mẹ tôi, bà cứ liên tục càu nhàu tôi chuyện đến giờ này mà vẫn chưa có bạn gái. Nói thật, xung quanh tôi thì không thiếu nhưng khổ nỗi, tôi chỉ mải miết với công việc, hơn nữa tôi biết họ chẳng thể làm vừa ý mẹ tôi đâu. Bà ấy quá kĩ tính.

– Tối mai, con sẽ đi gặp mặt một người. Đó là con gái một bà bạn cũ của mẹ.
– Gặp mặt? Con không có thời gian đâu!
– Sao lại không? Mẹ không cần biết con bận gì, nhưng việc gặp mặt con phải đi. Con nghĩ, mẹ bỏ bao nhiêu thời gian ra để tìm vợ cho con là rảnh lắm à. Mẹ nói rồi đó.

Đấy, tôi quên không nói thêm, ngoài việc kĩ tính ra mẹ tôi còn hơi độc đoán, có lẽ tôi thừa hưởng điều này từ mẹ. Và tất nhiên, tôi phải đi gặp mặt người ta theo sự ép buộc và sắp đặt của mẹ tôi. Đúng 8h tối, tôi có mặt tại khách sạn mà mẹ tôi đã đặt chỗ trước, tay còn phải cầm theo một quyển báo – ám hiệu mà hai bên dùng để tìm ra nhau. Tôi nhìn xung quanh phòng, duy chỉ có một cô gái ngồi đúng bàn mà mẹ tôi đã đặt chỗ trước và đang chúi mũi vào một tờ báo, hình như là hoa học trò thì phải. Tôi đã phải bật cười với ý nghĩ, cô ta lớn thế mà vẫn còn đi đọc tờ báo dành cho tuổi mới lớn thế ư. Và ngay sau đó tôi tìm được câu trả lời.

– Tôi có thể cùng đọc báo với bạn ko? – Đó cũng là ám hiệu mà mẹ tôi dặn phải nói nếu gặp người ta trước.
– Tất nhiên, nếu điều đó làm bạn thấy vui. – Đúng là câu ám hiệu tiếp theo rồi. Tôi khẽ cười vì đã tìm ra người ta dễ dàng, ko mất nhiều thì giờ của tôi. Nhưng ngay sau đó, tôi gần như ko thể cười nổi. Và con bé đó hình như cũng thế. Sau khi nói xong câu ám hiệu và đặt quyển báo xuống, nó tròn xoe mắt nhìn tôi. Một cái nhìn chẳng mấy thiện cảm gì dành cho tôi.
– Ko phải thế chứ! – Tôi chỉ biết thốt lên câu đó.

Con bé nhếch miệng cười khẩy tôi.
– Ko ngờ lại là ông! Thật là có duyên gớm!
Sao tôi ghét cái cách nói chuyện của con bé này thế ko biết. Nó ở trường ko được học cách phải nói chuyện với người lớn tuổi ra sao ư? Tôi thấy khá giận và ko muốn phải lãng phí thời gian quý báu của tôi cho một con bé khó ưa này. Bao nhiêu giấy tờ và dự án đang chờ tôi ở nhà. Nghĩ vậy, tôi toan bước đi thì con nhỏ nhanh chân, rời khỏi bàn, chắn trước mặt tôi.

– Sao chú bỏ đi sớm vậy. Mình vẫn còn chưa nói chuyện mà. – Nó cười đầy vẻ thách thức tôi.
– Tôi nghĩ chúng ta ko cần phải nói chuyện nữa. Dẫu sao thì cũng biết kết quả rồi.
– Chú đừng vội kết luận thế chứ! Biết đâu đấy, chúng ta lại hợp nhau.
– Tôi ko nghĩ thế đâu cô bé ạ!
– Chú ko thử sao biết! – Nói rồi con bé trở lại chỗ ngồi bình thản, hớp một hụp nước lọc ở sẵn trên bàn, con bé lại nói. – Dẫu sao thì cả chú và cháu đều đến đây rồi, ngồi lại nói chuyện coi như là cùng ôn chuyện cũ, bổ sung chuyện mới!

Tôi ko hiểu ý con bé, chuyện cũ thì tôi hiểu nó ám chỉ việc gì nhưng còn bổ sung chuyện mới là sao? Giữa tôi và nó thì có cái quái gì chứ. Nhưng ko hiểu sao tôi cũng quay trở lại bàn. Con bé bình thản lật lật Menu.
– Chú dùng gì?
– Nâu đá.
– Chú có vẻ thích cà phê quá nhỉ! – Nói xong con bé gọi đồ.

Nhìn cái cách nó chọc chọc ngoáy ngoáy cái cốc sinh tố sữa chua làm tôi thấy khó chịu. Chẳng lẽ nó bảo tôi lại chỉ để ngắm cái việc nó đang làm sao.
– Sao chú cứ cau mày nhìn cháu thế? – Tôi giật mình, con bé có mặt ở trên chán nữa à?
– Cháu có nghĩ là cốc sinh tố sẽ ngon hơn thay vì cháu cứ chọc chọc mà ko uống ko?
– Giống như cái lần ở quán cà phê trước ạ? – Nó bắt đầu ôn chuyện cũ rồi đó.
– Lần ấy thì cháu uống ngon lành quá! – Tôi cố ý giễu cợt nó.
– Cũng nhờ ở chú đấy! – Nó ngước mắt lên nhìn tôi. – Chú có thấy bữa nọ mình quá nhỏ mọn ko?

Thật là, cái con nhỏ này nó nói chuyện sao mà khó nghe thế ko biết. Tôi hớp một hụm nâu đá, khẽ nói:
– Còn cháu, có biết phải ăn nói với người lớn tuổi hơn thế nào ko?
– Có! Nhưng chỉ là với những người đáng kính thôi, còn chú, cháu thấy ko cần thiết. – Con nhỏ nói xong, lúc này nó mới hút cốc sinh tố của nó, bình thản như ko cần biết nó vừa mới nói gì. Nói thật, tôi chưa lần nào gặp phải một con nhóc ko biết điều như thế này. Tôi cố gắng mỉm cười và nói:
– Đó cũng là lí do tại sao cháu ko có được chỗ ngồi quen của mình.
– À ra vậy! – Con bé nói mà ko thèm nhìn mặt tôi. Hút một hụm sinh tố nữa, nó đứng dậy, mỉm cười. – Có lẽ một lúc nào đó, chú sẽ thấy hối hận vì buổi nói chuyện ko mấy khôn khéo dành cho cháu bữa nay. À, bữa nay ta mới ôn đc chuyện cũ mà chưa bố sung đc chuyện mới. Chắc sẽ có một dịp khác. Chào chú!

Nói rồi con bé sách cái túi bước ra khỏi khách sạn. Nói thực lúc đấy ngoài thấy khó chịu với con bé ra thì tôi chả hiểu những gì nó nói. Một con nhỏ bày đặt. Tôi nghĩ thế!


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part1

[Lời mở: Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi. Bất kì ai cũng chẳng thể tránh nổi những lầm lỡ và hờn ghen ích kỉ khi yêu. Hãy thứ lỗi cho anh, lần này em nhé!]

Tôi – một thằng đàn ông đã 32 tuổi, đã có vợ và một cô con gái. Tôi ko biết sau khi lập gia đình cuộc sống hôn nhân của bạn có phải là một thiên đường? Còn với tôi nó chẳng phải là một địa ngục nhưng cũng chả phải là một thiên đường! Bởi chả có cái địa ngục nào lại cho tôi những phút giây ngọt ngào, lãng mạn, sự sung sướng và cả những khao khát, đam mê mãnh liệt. Và cũng chả có cái thiên đường nào lại chứa đựng những nỗi lo sợ, những chọn lựa khó khăn, những toan tính cho cuộc sống bộn bề phía trước, hay hơn cả là những hơn ghen ích kỉ và những nỗi lầm đáng tiếc.

Vợ tôi ư? Biết nói thế nào về cô vợ bé bỏng của mình nhỉ? Không phải ngẫu nhiên mà tôi gọi cô ấy là cô vợ bé bỏng đâu, bởi cô ấy bây giờ mới có 20 tuổi. Các bạn đừng ngạc nhiên, tôi cưới vợ khi cô ấy vừa mới tốt nghiệp THPT xong mà. Có nghĩa là tôi hơn cô ấy 12 tuổi và chúng tôi đã cưới nhau được gần 2 năm.

———————————————————————————————

Chương I: Con nhỏ khó ưa!

– Này chú, chú có thể nhường cho cháu chỗ này được ko?

Tôi ngước lên, một con nhỏ mặc đồng phục học sinh, hình như là của cấp III, đeo cặp quai chéo, mái tóc búi lọn nhỏ, phất phơ mấy lọn tóc con, hơi rối. Có lẽ nó vừa đi học về. Con bé vẫn hướng đôi mắt nhìn tôi.

– Nhưng vẫn còn bàn trống mà cô bé! – Tôi đáp, những tưởng rằng con bé sẽ nhận ra và đi tìm chỗ ngồi khác, ai dè:
– Vì còn chỗ cháu mới bảo chú nhường lại bàn này cho cháu chứ. Đây là chỗ ngồi quen thuộc của cháu. Và cháu chỉ muốn ngồi ở chỗ quen thôi.
– Nhưng đây là chỗ duy nhất còn có ổ cắm sạc điện. Chú cần làm việc với cái laptop của chú mà giờ nó lại sắp hết điện. – Tôi hếch chỉ cái laptop trên bàn. Thực ra tôi có thể đứng dậy và nhường lại chỗ này cho con bé, vì tôi cũng chả gấp gáp đến độ phải làm việc ngay trong khi đang được ngồi nghỉ tại một quán cà phê yên tĩnh thế này. Nhưng tôi không thích tí nào hay chính xác là tôi ghét cái cách nó nói chuyện và đề nghị tôi nhường bàn. Nếu không phải là quá đáng thì nói thật tôi thấy chẳng ưa gì con nhỏ này.

Con bé vẫn giương đôi mắt nhìn tôi. Thật là, nó một con nhóc cùng lắm là học 11, 12 trong khi tôi đã 30 tuổi đầu. Ấy thế mà nó dám nhìn một người lớn tuổi hơn mình bằng ánh mắt đó. Thật ko thể chấp nhận đc.
– Chú nói, cháu ko hiểu sao?

Ngay lập tức, tôi thấy nó đi đến cái bàn bên cạnh, quẳng cặp sách vào ghế một cái “bụp” rồi kéo mạnh một chiếc ghế khác ngồi vào đó. Và tôi nghe thấy rõ mồn một lời con bé lầm bầm: “Đồ ông già nhỏ mọn!” Cái gì? Ông già nhỏ mọn ư? Nếu nó nói là “Thằng cha nhỏ mọn” thì có lẽ tôi chả thấy gì đâu. Nhưng đằng này nó lại bảo tôi là “Đồ ông già”. Nói thật, tôi tuy đã 30 tuổi nhưng ai cũng bảo tôi là trẻ hơn so tuổi và đẹp trai, phong độ hơn khối thằng cha bằng tuổi mình. Vậy mà, con bé đó lại dám kêu tôi là “ông già”, thật chẳng biết nhìn người tí nào. Nhưng thôi, tôi người lớn không chấp trẻ con làm gì.

Tôi nghe thấy tiếng hút nước chùn chụt từ cái bàn bên cạnh. Con gái con đứa chẳng biết tệ nhị gì cả. Rồi chợt, tiếng ống hút gặp đá rít mạnh. Tôi quay sang nhìn, cốc sinh tố sữa chua của con bé đã cạn sạch trong khi cốc nâu đá của tôi gần như vẫn còn nguyên hay cùng lắm là vơi đi 1, 2 thìa. Con nhỏ bước ra khỏi bàn, túm lấy cái cặp và trước khi rời khỏi nó vẫn ko quên tặng tôi một cái lườm cháy da mặt.


Giả vờ thôi anh nhé!

Giả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé.

Em sẽ làm như vô tình ngồi sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em-giả vờ sợ mất em, anh nhé.

Em sẽ cố tình im lặng. Để anh cuống hỏi “Em đâu…”, thật lòng được không?

Em sẽ giả vờ đau chân để tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị: “Thôi, hay là anh cõng…”.

Lên xe, em làm như buồn ngủ. Biết em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em.

Giả vờ mình yêu nhau anh nhé. Để em được ghen tuông, ghen tuông “hợp pháp” mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào nào đó, rằng ai nhắn tin cho anh như thế, giả vờ đi anh, và cái nhói đau trong em rất thật…

Anh cứ giả vờ đặt môi lên gò má em thôi nhé, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu.

Giả vờ anh giơ cao lên một món quà bắt em cố với! Để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của đứa trẻ con.

Anh hãy giả vờ nói yêu em. Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu anh? Và em cũng chỉ định giả vờ là mình đang được yêu nhiều lắm…

Giả vờ níu kéo em khi em nói: Có lẽ đã tới lúc em đi! Nhưng anh phải hứa cái siết tay giả vờ của anh đủ mạnh. Đủ mạnh…

Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em tuyên thệ em sẽ không tin là thật.

Nước mắt em rơi cũng đâu là thật. Tại con gì bay vào mắt em thôi…

Và cuối cùng em đã giả vờ anh là em không yêu anh.

Sự thật là em yêu anh biết bao, anh biết không?


Yêu anh

Chị xinh đẹp và giỏi giang, chị là niềm mơ ước của nhiều chàng trai. Anh – thông minh và tài giỏi. Hai anh chị sinh ra là để dành cho nhau. Vậy mà hai người chia tay chẳng hiểu vì sao. Chia tay trong lặng lẽ. Chị cứng rắn và kiêu hãnh, chẳng để cho nước mắt làm hoen ướt mi mình. Anh – vội vã bước đi trong một buổi chiều hoàng hôn đầy gió. Anh lặng im, chị lặng im chỉ có gió đứa con của mặt trời là quấn quýt bám lấy hai người như níu kéo…

Anh chậm rãi, đưa mắt nhìn em. Em vội vàng quay đi tránh ánh nhìn ấy, nhưng không kịp nữa. Anh phát hiện ra em rồi! Em bối rối đưa ánh mắt ấy về phía anh như một đứa trẻ mắc lỗi bị cô giáo phạt.

– Sao lại thế hả anh? Chị là một người… – Em ngập ngừng – chị là một người….

Dường như anh hiểu em đang muốn nói điều gì đó.

– Chị hoàn hảo chứ gì…? – Anh nháy mắt tinh nghịch.

Em cúi gằm, giấu khuôn mặt và đôi mắt hơi đỏ.

-Vâng… Chị thật tuyệt vời. Nhưng… Vì sao lại chia tay ạ? Chẳng có lí do nào cả. – Em thắc mắc.

– Cảm giác – Anh ngắt lời em – Từng đó đã đủ chưa e? Chỉ là cảm giác thôi. Đó là lí do còn mạnh hơn tất thảy những lí do khác. Bên cạnh cô ấy dường như anh mất cảm giác, lạnh lùng và khó ưa? Hai người hoản hảo thì không có chỗ trống để bù đắp cho nhau.

– Anh lúc nào chẳng lạnh lùng và khó ưa – Em lẩm bẩm.

– Thế à? A quay sang nhìn em cười.

– À, không. Ý em là… , cô bé vội chống chế.

Hừm, cô bé này chỉ giỏi chống chế! Anh cốc đầu em.

Thôi về nào nhóc. Muộn rồi đấy. Gần đến giờ giới nghiêm của phụ huynh rồi này.

Anh lúc nào cũng vậy, ấm áp và dịu dàng khi nhắc về chị, mối tình đầu của anh. E đã hứa, nếu em không phải là tình đầu em sẽ không ghen khi anh kể cho em nghe về chị ấy. Em hứa… Vậy mà hình như cảm giác này, mặt em nóng ran. Tim em run lên từng hồi khi anh nhắc tới chị. Giọng nói ấy luôn chậm rãi ánh mắt ấy trở nên dịu dàng hơn. Hình như em đang ghen với chị,

– Anh à, chị. . . Em ngập ngừng!

– Chị ? sao em? A quay lại nhìn em, em bối rối.

– Không ạ. Em …

Anh nắm lấy tay em, quàng ôm lấy eo anh. Ôm lấy thế này cho chắc nhé! Lỡ em có rơi vì mấy suy nghĩ linh tinh anh còn biết mà quay lại tìm. Trời gió lắm đấy, bé yêu ngốc !

Em miễn cưỡng …

Chị là tình đầu của anh, mối tình đầu suốt 4 năm học ĐH, anh chưa bao giờ kể cho em nghe về chị cho đến khi em hứa, em biết về chị qua lời kể của một vài người bạn, chị tài năng khéo léo xinh đẹp, xung quanh chị có rất nhiều người theo đuuổi… Còn em,không xinh đẹp, không dịu dàng, em không thông minh, không khéo léo, em hậu đậu vụng về. Em không biết nấu cho anh những món ăn ngon như chị, không biết đan khăn len tặng anh khi mùa đông đến, không biết khi nào anh ốm, khi nào anh buồn, khi nào anh cần em, em cứ vô tư đón nhận tình yêu của anh như một lẽ tất yếu em là con gái phải được nhận nhiều hơn anh.
Em nhỏ bé khi đứng cạnh anh. Vậy mà trong số những cô gái yêu anh, anh chọn em, em đâu phải là cô gái khá nhất trong số đó, phải chăng anh đang đùa giỡn với tình yêu của em, phải chăng em chỉ là kẻ thay thế là người thay chị lấp đầy khoảng trống trong trái tim của anh? Phải chăng em quá vô tư mà không nhận ra được điều đó… em – có gì để anh yêu . Những câu hỏi lởn vởn xung quanh em. Em sợ . Lòng tự trọng của em sẽ tổn thương nếu tất cả đều là lừa dối! Em dằn vặt mình, em đặt ra hàng trăm câu hỏi nhưng em không thể trả lời cũng không dám hỏi anh. Em sợ . . .mất anh – nếu chị xuất hiện – sợ chẳng nói nên lời nếu biết anh lừa dối em. Em lúc nào cũng thế, thật yếu đuối, nhỏ nhoi bên cạnh anh…

“Anh à, em thấy phân vân. Em sợ … ” – tin nhắn gửi đi lúc … và tin nhắn trở về “em hứa …rồi đấy nhé” mess gửi đến anh “ nhưng… sao em vẫn ghen hả anh” và tin nhắn trả về “Ngốc à. hãy tin anh”!

Chẳng hiểu vì sao em lại thấy lưỡng lự đến thế, em nằm dài trên ghé, những kí ức về ngày đầu hiện lên nguyên vẹn và thật đẹp đẽ.

********

Anh đến bên em cũng vào một ngày mùa đông lạnh, khi đôi tay của em tê cứng vì lạnh cóng…anh đến và nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé ấy, áp vào tay anh. Trái tim em đã chẳng thể tiếp tục những nhịp đập chẫm rãi, nhẹ nhàng như mọi ngày, mà thật là lạ, lúc nhẹ nhàng lúc lại thậ rộn ràng. Em biết, nhưng chẳng thể nào điều khiển được cái sự lạ lùng ấy, cứ mặc cho gió cuốn mình đi với những dư vị đó. Anh cứ dịu dàng đến rồi đi như góc phố đầu đông vẫn âm thầm đón nhận hương hoa sữa ven đường, rất nhẹ,rất dịu. Con tim còn chưa kịp kết thúc bài học về những hợp âm lạ lùng ấy, em đã bàng hoàng nhận lấy sự lạnh lùng. Em biết, nhưng một lần nữa lại chẳng đủ tỉnh táo để kết thúc, tất nhiên là chỉ em thôi! Em biết, trái tim có lý lẽ riêng của nó, nhưng dường như con tim em là một luật sư bào chữa tồi lắm cho thân chủ là những rung động mong manh của chính mình…

Nhận lời yêu anh có vội vã khi ngay bản thân em còn chưa kịp hiểu anh, chỉ biết rằng đôi tay ấy, bờ vai ấy, tấm lưng rộng ấy – với em thật ấm áp biết nhường nào. Anh – như một điểm tựa, một bờ vai cho em tựa..
Em yêu anh…

Yêu cái cách anh nắm lấy đôi tay em xoa cho tay em nóng dần lên, ap tay em lên má anh và nụ cười dành cho em “ đeo găng tay vào chứ, trời lạnh lắm em”

Em yêu anh…

Yêu cái túi áo khoác rộng mênh mông của anh. luc snafop cũngcos chỗ cho em đút tay vào ^^

Em yêu anh…

Yêu cái cách anh vỗ về an ủi em….

… hay chỉ đơn giản là em yêu anh !

Em yêu anh nhiều đến thế vậy mà sao biết rằng em hứa rồi mà em vẫn nuốt lời, em vẫn ghen với chị…

Chị là người đầu tiên làm trái tim anh rung động, người đầu tiên anh nắm tay, người đầu tiên anh nói lời yêu…

.. em luôn là người thứ hai sau chị !

Em ghen mỗi lần anh nhắc đến chị, ánh mắt anh thật dịu dàng, giọng nói anh chậm rãi có chút gì đó luyến tiếc nhớ mong, em như thấy anh thật hạnh phúc, cái hạnh phúc em không cảm thấy em mang lại cho anh … đó là do em cảm nhận hay con tim em mách bảo ?…

Em chìm sâu giấc ngủ với những câu hỏi không lời đáp

….

Đông đến lạnh lẽo, những cơn gió lạnh ùa về khắp những góc phố, những tán lá nép vào nhau như muốn tránh né

Ly café nóng buổi sáng, em hít hà hương thơm nồng nhấp một ngụm nhỏ và cảm nhận nó, . Mùa đông rồi, mà vẫn thấy đâu đó quanh đây mùi hoa sữa nhè nhàng. Đông đến góc phố vẫn âm thầm đón nhận hương hoa sữa ven đường, rất nhẹ … ẩn khuất trong làn sương sớm vô hình, những chùm hoa sót lại của mùa thu giấu mình trong cái lạnh của mùa đông, ! đông đến cây lá cũng buồn hơn, và lạnh hơn !…

Âm chuông tin nhắn điện thoại vang lên – của anh “ nhìn xuống cửa nhà đi cô bé ?” em chạy về phía ô cửa sổ. ngạc nhiên.

– Ơ, anh kìa, anh đến từ lúc nào ? em vội vàng lao xuống cầu thang như một tên lửa… chắc lúc đó ai nhìn thấy em thì tức cười lắm

-Ơ, anh đến lâu chưa, trời lạnh lắm, s

-Sao nữa, hôm qua có người làm anh mất ngủ, cho nên thế này đây… anh nháy mắt tinh nghịch.

-Ai cơ… Không phải em đây chứ ?

-Ôh, một ai đó rất trẻ con đã hứa rồi mà nuốt lời nhé. Anh cốc nhẹ vào đầu em

-Em cười thầm… chắc không phải em rồi ! em chẳng bao giờ nuốt lời với ai đâu!

Bất chợt một cơn gió thổi qua lạnh cóng, khiến em rùng mình… anh kéo em vào lòng, thì thầm vào tai em.

– Ngốc ạ, chị ấy là quá khứ, rất lâu rất lâu rồi… còn em là hiện tại bây giờ và mãi mãi…

Anh yêu em, yêu cảm giác được che chở cho em như thế này này… yêu tất cả những gì thuộc về em, không ai khác chỉ em thôi anh yêu một cô bé ngốc hay cười. Như thế nào nhỉ, ở bên cạnh em, anh lạnh lùng nhưng bí ẩn. Chẳng ai khai phá nổi trái tim của anh đâu – trừ em!”

Em chẳng biết nói gì, như mọi khi chỉ biết tựa đầu vào vai anh và khóc như một đứa trẻ vừa bị cô giáo trách phạt…

Gió quá, cơn gió nào lang thang cứ quấn quýt bám lấy em…

Cây lấy thân che chở cho Lá, không để Lá theo Gió bay đi Những cành cây vươn mình ôm trọn lấy Lá vào lòng, làm Lá ấm áp. Lá vừa cười vừa khóc vì cảm thấy thật hạnh phúc…còn thứ gì mong manh như làn gió nhưng vững chãi như cây… em biết tại sao em yêu anh nhiều đến thế !

“ Nếu em không phải là tình đầu em sẽ không ghen khi anh kể cho em nghe về chị ấy… thật đấy !”…. Em hứa, em nói khẽ


5 lỗi thường gặp khi chụp ảnh

Máy ảnh giúp chúng ta ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ nhất để lưu làm kỷ niệm. Tuy nhiên, lỗi trong khi chụp ảnh là điều khiến tấm ảnh trở nên “xấu tệ”. Sau đây là cách khắc phục 5 lỗi phổ biến nhất trong khi làm “phó nháy”.

1. Bố cục ảnh lộn xộn

Đôi khi ống kính “trệch hướng” khỏi điểm nhấn của khung cảnh sẽ khiến cho tấm ảnh trở nên “vô duyên”. Sau đây là mẹo nhỏ giúp bạn biết cách xây dựng bố cục cho bức ảnh.

Cách 1: Nguyên tắc 1/3

Đây là nguyên tắc của những nhiếp ảnh gia gạo cuội truyền lại. Bạn nên tuẩn thủ nguyên tắc 1/3 để cho ra những sản phẩm đẹp nhất có thể. Hãy tượng tượng 3 đường thẳng dọc và ngang màn hình cắt nhau, tạo ra 9 khung hình. Lúc này, điểm nhấn của bức ảnh sẽ là điểm giao nhau giữa hai đường thẳng. Nên nhớ không để điểm nhấn của ảnh nằm giữa tấm ảnh.

Cách 2: Chụp nhiều ảnh với các góc độ và khoảng cách khác nhau

Hãy chụp thật nhiều ảnh tại các góc độ và khoảng cách khác nhau để có nhiều lựa chọn ảnh đẹp hơn. Đồng thời, bạn cũng nên chụp thử ảnh theo chiều ngang, dọc của camerra – biết đâu chỉ một sự thay đổi nhỏ trong khung hình lại cho những kết quả thú vị.

Cách 3: Tránh để hình nền

Bạn nên tìm cách loại bỏ khung cảnh nền gây nhiễu tấm ảnh bằng cách tiến sát gần đối tượng cần chụp. Hoặc, có thể sử dụng chế độ chụp ảnh Portrait có sẵn trong máy ảnh. Chế độ này sẽ tập trung thu hình của đối tượng và khung cảnh sẽ bị làm mờ. Và, một cách khác nữa là bạn cũng có thể chỉnh tay khẩu độ của máy xuống mức thấp, ví dụ như f2.8 để làm mờ hình nền.

2. Ánh sáng yếu

Chụp ảnh là ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ nhất và ảnh chụp sẽ được hài lòng nếu như ánh sáng chiều lòng “tay máy”. Không phải lúc nào, ảnh sáng cũng đủ sáng để chúng ta dễ dàng chộp lại những thời khắc đẹp nhất. Sau đây là những mẹo hay giúp bạn chụp ảnh đẹp ở trong nhà và ngoài trời.

Cách 1: Ánh sáng quá chói hoặc quá tối

Máy ảnh số thường bị nhiễu với những điều kiện ánh sáng không cân bằng, ví dụ như quá sáng hoặc quá tối. Thế nên, ảnh chụp cũng dễ bị thiếu sáng hoặc quá sáng ngoài mong đợi.

Trong điều kiện ánh sáng yếu, bạn nên chụp ảnh ở chế độ ban đêm, hoặc chỉnh ISO xuống mức thấp 50 hoặc 100 để lấy ảnh chi tiết hơn trong điều kiện thiếu sáng. Sử dụng tripod hoặc giữ vững tay chụp để tránh rung tay làm mờ ảnh.

Trong ánh sáng quá chói, bạn nên chụp ở chế độ Beach hoặc Sunshine, hoặc bạn nên chỉnh tay để chụp ảnh với tốc độ trễ cửa trập nhanh để kiểm soát ánh sáng.

Cách 2: Chụp ảnh trong nhà

Nếu chụp ảnh trong nhà, bạn nên tránh dùng đèn flash chiếu sáng mà nên tận dụng ánh sáng tự nhiên càng nhiều càng tốt: kéo rèm che, mở cửa hoặc bật đèn neon trong nhà để tăng ánh sáng cho khung cảnh. Đèn flash làm cho màu sắc không được thật, làm bóng hình, đặc biệt gây hiệu ứng xấu khi chụp chân dung (portrait).

Bạn không nên chụp ảnh ngược sáng: đối tượng chụp đứng trước ánh sáng, để cho ảnh không bị nhòe hình.

Cách 3: Chụp ảnh ngoài trời

Cố gắng chọn hướng chụp sao cho ánh sáng mặt trời chiều từ phía sau người bạn. Góc chụp này sẽ cho ảnh đẹp nhất, đối tượng chụp sáng hơn.

Chụp ảnh lúc bình minh hoặc hoàng hôn cho ảnh rất ấn tượng, còn chụp ảnh vào buổi trưa thì chất lượng ảnh không được tốt, ánh mặt trời làm cho ảnh bị lóa.

Các tay máy cũng nên tận dụng những ngày nhiều mây để chụp ảnh. Kết quả sẽ rất bất ngờ đấy!

3. Hiện tượng mắt đỏ

Hiện tượng mắt đỏ làm hỏng cả một tấm ảnh. Hiện tượng này xảy ra do võng mạc của đối tượng chụp phản chiếu lại ánh sáng của đèn flash.

Để khắc phục hiện tượng này, bạn có thể có nhiều cách để tránh cho ánh sáng của đèn chiếu thẳng vào mắt đối tượng chụp. Sau đây là những cách giúp bạn tránh xảy ra hiện tượng mắt đỏ.

Cách 1: Không dùng đèn flash

Cố gắng không dùng đến đèn flash nếu có thể – nó là nguyên nhân đầu tiên gây ra hiện tượng mắt đỏ. Tốt nhất, bạn nên bật đèn trong nhà hoặc kéo rèm che cửa sổ để tăng ánh sáng cho căn phòng.

Cách 2: Không nhìn vào ánh sáng

Bạn nên yêu cầu đối tượng chụp nhìn vào camera nhưng không nhìn trực tiếp vào ống kính.

Cách 3: Sử dụng cài đặt chống mắt đỏ

Bạn nên tận dụng chức năng loại bỏ hiện tượng mắt đỏ có trong máy ảnh. Nhiều máy ảnh và máy in ảnh hiện nay cho phép người dùng loại bỏ mắt đỏ trước khi chụp và in ảnh.

4. Ảnh bị mờ

Ảnh mờ đôi khi lại là dụng ý nghệ thuật của các phó nháy nhưng nếu mờ quá mức thì đối tượng chụp trở nên “vô hồn”. Sau đây là những cách giúp tăng độ sáng rõ cho bức hình.

Cách 1: Giảm tốc độ cửa trập

khoảng thời gian giữa thời điểm nhấn nút chụp và thời điểm diễn ra hành động chụp thật sự của máy ảnh được gọi là cửa trập. Chính khoảng thời gian này quá lâu thì ảnh chụp của bạn dễ bị mờ. Nếu bạn phải đợi khoảng gần một giây hoặc lâu hơn để tấm ảnh được chụp thì chắc chắn sẽ bỏ lỡ rất nhiều khoảnh khắc đẹp. Vì thế, bạn nên bấm nút chụp nửa chừng để chờ đến khoảnh khắc đẹp nhất rồi bấm tiếp để chụp ảnh. Cách này sẽ cực kỳ có hiệu quả nếu bạn chụp ảnh nhiều người, đặc biệt là có trẻ nhỏ.

Cách 2: Tránh để rung tay chụp ảnh

Chỉ cần chuyển động thật nhẹ cũng khiến cho tấm ảnh của bạn bị mờ. Bạn nên sử dụng chân đế tripod hoặc dựa người vào một điểm tựa vững chắc để giữ máy ảnh chắc chắn. Một số máy ảnh có chức năng ổn định hình ảnh – giúp chụp ảnh chuyển động rõ nét.

Cách 3: Sử dụng chế độ “Action”

Sử dụng chế độ chụp “Action” để chụp ảnh thể thao hoặc những đối tượng chụp đang chuyển động. Máy ảnh sẽ tự động tối ưu tốc độ cửa trập để lưu lại hình ảnh đẹp. Hoặc bạn có thể chỉnh bằng tay để tăng tốc độ cửa trập.

5. Ảnh in kém chất lượng

Nếu bạn muốn in ảnh bằng máy in ảnh kỹ thuật số thì cần phải lưu ý đến độ phân giải. Độ phân giải được tính năng megapixel và bạn nên ước lượng tỷ lệ giữa độ phân giải với kích thước ảnh cần in để cho chất lượng ảnh tốt hơn.

Cách 1: Sử dụng độ phân giải cao

Bạn nên phóng to hay thu nhỏ ảnh trước khi in. Tốt nhất là chụp ảnh ở độ phân giải lớn nhất có thể được. Tuy nhiên, lưu ý, ảnh có độ phân giải lớn chiếm nhiều dung lượng bộ nhớ.

Cách 2: Cắt ảnh ở độ phân giải thấp để gửi email

Nếu bạn định gửi ảnh qua e-mail hoặc in ảnh cỡ nhỏ, như 4×6, hay 5×7 thì nên chỉnh ảnh nhỏ chỉ còn 4-5MP.

Cách 3: Nhiều máy ảnh hiện nay cho chúng ta tự chọn độ phân giải vì thế bạn có thể tự lựa chọn trước khi bấm máy.

Để in ảnh cỡ lớn thì đặt độ phân giải cao còn nếu muốn in ảnh nhỏ hoặc gửi e-mail thì chọn độ phân giải thấp.

S.H.


Nếu lấy chồng em sẽ lấy anh – vnexpress

Em cứ đi cứ mải mê với những gì em muốn làm, anh luôn ở bên cạnh và gọi điện hàng ngày. Em thấy mình không giống bạn gái anh.

Ngoài việc thi thoảng mua quần áo cho anh em không làm gì nữa cả. Không gọi điện, không nhắn tin, không dẫn anh tới chỗ bạn bè em, không đi cùng anh mỗi khi cả hai chúng ta về quê. Thậm chí em còn không nhìn anh một cái khi hai đứa cùng đi một đám cưới ở làng. Em cười nói vui vẻ với tụi bạn phổ thông. Em đi với bạn bè nhiều hơn với anh.

Hôm trước gặp mẹ anh, em chở bác về nhà, mẹ anh hỏi em rằng: “hai đứa định khi nào để mẹ chuẩn bị”. Em sốc không nói nổi câu nào. Sẽ có đám cưới thật sao anh?

“Anh đi với mấy cô gái ở làng để xem em có ghen không”. “Vậy anh thấy em thế nào”. “Anh không thấy gì hết”. Em cười. “Thậm chí em còn không biết anh đã đi với ai nữa cơ”. Chúng ta đã nói chuyện như thế này đây. Em là thế mà. Sắp Noel rồi sinh nhật, em có muốn anh về không. Thực lòng em cũng không cần anh ở bên cạnh trong hai ngày này.

Anh vẫn cứ kiên nhẫn đợi…, kiên nhẫn nghe em trút những gì không vui mà trong ngày em gặp phải, tất cả đổ lên đầu anh chỉ vì một lý do anh gọi đúng lúc em đang cáu. Em mà đang đi chơi vui hay đang xem bộ phim hay thì anh gọi cũng mất công. Bởi em sẽ không nghe đâu hoặc nghe cũng chỉ mình anh nói thôi em còn bận dán mắt vào màn hình ti vi. Nếu cả ngày anh không gọi điện thoại cho em, em cũng không trách đâu vì phải mấy ngày anh không gọi em mới phát hiện ra điều ấy. Mấy ngày anh không gọi em cũng không giận đâu, may chăng chỉ lẩm bẩm “hình như mấy nay anh không gọi” và lại làm việc của em thôi.

Ai hỏi em bạn trai em là ai em vẫn nhắc đến anh. Nhiều lúc em tự hỏi có đúng em là bạn gái anh không? Đã 3 năm rồi khi anh đến, anh nói rằng anh biết em không yêu, chỉ thương anh thôi nhưng anh chỉ cần thế là đủ. Em cũng mong thời gian sẽ làm chúng ta gần nhau hơn nhưng hình như càng tồi tệ đi thì phải. Khó quá anh ah em không làm nổi. Em chỉ chợt nghĩ đến anh khi bạn bè về hết, khi không còn phim hay để xem, khi không có việc gì để làm… Anh bảo em rằng em cứ làm gì em thấy thích, cứ đi đi khi nào không vui thì quay lại với anh. Em đã làm như vậy thật, em đi rồi về khi không vui rồi lại đi…

Nhà anh vẫn đợi một đám cưới, nhà em thì không ai muốn nhắc đến tên anh. Mọi người không thích anh. Mọi người bảo anh không hợp với em, nghề của anh “bạc” lắm, anh không có bằng cấp gì lại con vợ lẽ, giao tiếp thì kém… rất rất nhiều thứ. Nhưng em không quan tâm. Trái tim anh ấm hơn những người em đã gặp. Em bảo với mọi người rằng “tự sinh tự diệt”, không ai cấm được chỉ trừ khi tình yêu nó đến rồi tự nó mất đi. Mặc dù không yêu anh nhưng nếu lấy chồng em sẽ lấy anh… chỉ lấy người như anh!

L.N.H.

comment: thằng kia cũng dở hơi phết, mà cái bạn LNH này cũng vô đối, ko yêu thì đừng làm vậy với người ta chứ >”<


Yêu Anh Như Yêu Màu Nắng

Người lớn hơn nó 5 tuổi, mang một vẻ lạnh lùng và  làm cho người khác cảm thấy khó gần, nhưng thực tế với nó lại thấy ngược lại. Người lớn bận rộn với hàng đống công việc khác với một con bé đang là sinh viên năm hai như nó còn mải mê rong chơi. Người lớn chẳng có thời gian để lắng nghe những tâm tư ẩm ưởng và cái tính nết sáng nắng chiều mưa của nó. Nhưng bất cứ khi nào nó cần một bờ vai, một cái ôm thật chặt anh vẫn luôn ở bên và dịu dàng gạt đi những giọt nước mắt lăn dài trên má nó.

Anh dịu dàng như nắng mùa thu, không quá gay gắt, không quá chói lóa, nhưng thực sự nó đã bị…say nắng, nó đã yêu nắng mùa thu ấy tự bao giờ mà  không hề biết.

Nó gặp anh trong một cuộc triển lãm ảnh, đơn giản nó đến cuộc triển lãm này là vì nó không..mất phí vé vào cửa. Nó đi loanh quanh ngắm nhìn và đứng lại trước một bức ảnh một cô gái đang đứng một mình dưới mưa mà không có ô và trên khuôn mặt cô gái có những giọt nước mắt hòa lẫn cùng nước mưa rơi xuống. Nó nhìn bức ảnh mà không biết nó nghĩ gì, nó ghét mưa, chỉ cần có một chút nước mưa là nó đã cực kì khó chịu…
–    Em đã đi dưới mưa như thế bao giờ chưa?
Một người con trai đứng cạnh nó tự bao giờ hỏi nó.
–    Chưa bao giờ cả, vì em ghét mưa…
–    À, đó là lí do…Anh quay ra nhìn nó và cười.
–    Em nghĩ tác giả không nên chụp bức ảnh này mà lúc ấy anh ta nên đưa cho cô gái một cái ô thì hơn.
–    Nhưng nếu anh ta xuất hiện lúc đó thì sẽ không có bức ảnh này ở đây cho chúng ta chiêm ngưỡng.
–    Em không biết nhưng em nghĩ cô gái cần một cái ô hơn.
–    Anh không nghĩ thế, cô gái chắc chắn không cần ô vì cô ta muốn những nỗi buồn kia sẽ tan biến vào mưa và xóa nhòa hết.
–    Đó chỉ lả lí thuyết thôi, thực tế cô ta vẫn cần ô.
Nó vẫn cứng đầu bảo vệ ý kiến của mình.
–    Thôi được rồi, cô bé ạ, em đúng…cô gái cần một cái ô, được chưa?

Anh nhìn nó và bật cười, có lẽ vì cái kiểu ương ngạnh của nó. Và đó là lần đầu tiên nó quen anh, nó không hề biết rằng anh chính là tác giả của bức ành đó, nên nó đã hồn nhiên nói thẳng ra ý kiến của mình và bảo vệ bằng được ý kiến đó bất luận đúng sai.
Nó và anh quen nhau như thế, đã hơn một năm nay, nó đã quen sự xuất hiện của anh trong cuộc sống của nó. Cuối tuần, nó thường kéo anh bằng được ra khỏi chiếc máy tính và đống tài liệu để lang thang cùng nó đi hết các con phố và điểm dừng chân bao giờ cũng là trên một quán café yên tĩnh.
–    Em thật là rắc rối.
–    Còn anh thì như “ông già” mất rồi, nếu không có đứa rắc rối như em.
–    Em đúng là trẻ con.
–    Em không phải là trẻ con..hứ ! Nó vờ giận dỗi rồi anh lại cuống quýt lên giảng hòa.
–    Thôi được rồi, em không phải là trẻ con.
Lần nào cũng như thế, cuộc đấu khẩu giữa anh và nó diễn ra và anh bao giờ cũng là người “đấu dịu” nếu như không muốn nó giận dỗi cả tuần sau đó. Sau mỗi lần giận dỗi bao giờ anh cũng nhìn nó cười thật hiền, và khi nhìn nụ cười ấy của anh nó lại quên hết mọi thứ.

Sinh nhật nó. Anh không đến, chỉ có một tin nhắn chúc mừng từ 0h và một lời hứa. Cả buổi sinh nhật, nó buồn hiu, gượng gạo nhận quà và những lời chúc từ bạn bè. Nó đã định gọi cho anh, nhưng cái lời hứa “anh sẽ đến” ấy làm cho nó cứ chờ đợi và hi vọng.. 23h45’, bạn bè nó về hết, nó đã định khóc và rồi anh xuất hiện, trên tay là một nó hoa và thêm cả một nụ cười cho lời xin lỗi. Nó  thấy tự nhiên nước mắt rơi xuống, bao nhiêu giận dỗi và uất ức hòa cùng nước mắt. Anh lấy tay lau nước mắt cho nó “anh xin lỗi, chuyến bay chậm quá, giờ anh mới về được”. Nó cười, trên mi vẫn là những giọt nước mắt long lanh, nhìn nụ cười hiền hậu của anh, nó quên hết cả những giận hờn…

Người lớn và nó cứ như thế, vẫn luôn bên nhau, anh mang đến cho nó những ngọt ngào và bất ngờ. Đôi khi đi bên anh, nó ngước nhìn lên, thấy bóng anh cao lớn và chững chạc, dịu dàng và vững chãi lắm. Nó nở một nụ cười sâu kín….

*

Hạ về, những cơn mưa đầu hạ dần dần biến mất thay vào đó là ánh nắng chan hòa trải dài khắp mọi nơi. Nó rủ anh đi chụp ảnh, anh cười, có vẻ như cố tỏ ra chiều theo ý nó và che giấu sự miễn cưỡng. Không quan tâm, nó lôi anh đi bằng được vì biết rằng nếu không anh lại quay mặt với cái màn hình máy tính chứ không làm gì khác.

–    Sao em không rủ vài chàng trai thích em đi có hơn là anh không?
–    Tại sao lại thế?
–    Có cả một đống con trai thích được đi cùng em sao em không cho họ cái “vinh dự” ấy?
–    Thế anh không thích đi cùng em à?
–    Không phải thế.
Nó cười, nụ cười nhạt cố giấu đi những gợn suy nghĩ thoáng qua. Anh và nó cùng ngồi trên cỏ, những giọt nắng chiếu sáng xuống khuôn mặt của anh. Đẹp một cách lạ lùng và nhanh tay nó bấm máy…
–    Em sẽ làm gì với bức ảnh đó của anh?
–    Em sẽ mang nó đi triển lãm hay đơn giản nếu sau này anh nổi tiếng em sẽ “tống tiền”
–    Thế thì nhanh mang nó đi triển lãm đi, đoạt giải là cái chắc đấy.Anh nhìn nó nở một nụ cười châm chọc

Nó nhăn mũi chọc lại. Nó ngắm nghĩa bức ảnh mới chụp. Bức ảnh ấy, thật đẹp nhưng có lẽ nó sẽ chỉ giữ cho riêng mình mà thôi.
–    Anh… ! Nó nhìn bức ảnh rồi ngập ngừng
–    Sao em?
–    Anh đã yêu chị ấy lắm đúng không?
–    Anh đã yêu và cho đến tận bây giờ, anh chưa bao giờ quên được cô ấy.
Nó cười nhạt. Dù nó hoàn toàn biết câu trả lời nhưng nó vẫn muốn hỏi. Đã hơn 1 năm kể từ ngày ấy. Khi ấy, bức ảnh chính là lí do để nó và anh quen nhau nhưng cũng chính bức ảnh ấy, nó vô tình biết được. Người trong bức ảnh chính là người anh yêu thương nhất…Không rõ lí do sao hai người lại chia tay, nhưng dường như từ ấy trái tim anh cứ đóng chặt và vô tình đóng chặt đối với cả nó.

“Mình về thôi anh, em mệt rồi” Nó lấy lí do để ra về, nếu không nó sợ cái sự im lặng và trầm tư trên khuôn mặt anh khi mỗi lần nó nhắc đến người con gái ấy. Cái bóng quá lớn, và kí ức về người đó quá sâu đậm mãi mãi trong anh làm cho nó chẳng thể nào vượt qua được.

Sinh nhật anh.

Món quà là bức ảnh của anh mà nó đã chụp được hôm đó được lồng trong khung ảnh do nó tự thiết kế. Nó vẽ hai trái tim vào đằng sau khung ảnh. Và nó cũng quyết định sẽ nói với anh những tình cảm vẫn hằng sâu kín trong trái tim của nó.

Nó đến nhà anh mà không gọi điện trước. Định dành cho anh một sự bất ngờ…Cánh cửa không đóng và nó nhìn thấy anh và một người con gái, khuôn mặt anh hạnh phúc như thế nào khi ôm cô gái vào lòng….Và… cô ấy chính là người trong bức ảnh ngày nào.

Nó lặng lẽ ra về như chưa từng đến. Nó lang thang một mình. Nắng hôm nay gay gắt chiếu lên mặt. Những giọt nước mắt long lanh chảy xuống mặt và rơi xuống khung hình. Nó nhận ra rằng trong cuộc sống của anh dường như chưa bao giờ có chỗ dành cho nó.

Nó mở blog viết vài dòng ngắn ngủi nhưng nó đủ hiểu là anh đã đọc đươc.

“Có một người bước vào cuộc sống của em thật nhẹ nhàng, em hạnh phúc với điều đó, nhưng hôm nay em sẽ để người đó ra đi cũng nhẹ nhàng như lúc người ấy đến. Em đã đến và thấy nhận ra người trong bức ảnh ngày nào…

Anh sẽ mãi mãi chỉ là một cơn gió thoảng qua tim, nhẹ nhàng. Em hứa là em sẽ lãng quên anh như chưa bao giờ nhớ đến, sẽ vô tình quên đi và vô tình hờ hững.  Em có một bí mật nhưng em biết giờ không còn quan trọng nữa, em sẽ cất giấu nó trong miền kí ức…Hi vọng khi nhìn lại em có thể mỉm cười.

Nhưng em sẽ mãi yêu nắng như đã từng yêu anh”.


quà noel cho anh…quà cho tình yêu đã xa!

Vậy là có một người như thế.

Anh yêu!
Hãy cho em gọi anh bằng hai tiếng đó 1 lần nữa, có thể là lần cuối cùng… Nhưng dù sao, đối với em, đó cũng mãi là 2 tiếng thân thương nhất…
Em đã đọc được ở đâu đó một câu rất hay rằng:“Người ta nếu dùng cả cuộc đời để yêu một người sâu đậm thì chắc phải dùng gấp đôi thời gian đó để quên đi điều ấy”. Vậy thì em sẽ phải mất bao nhiêu thời gian để quên anh khi hình bóng anh đã in đậm trong trái tim em?

Vậy là mình xa nhau cũng đã 8 tháng rồi anh nhỉ… Tám tháng, đó không phải là một khoảng thời gian ngắn, nhưng cũng không đủ dài để em có thể quên đi những giây phút em đã hạnh phúc bên anh. Thôi thì tất cả cũng đã là quá khứ rồi, và nên để quá khứ ngủ yên, phải không anh??? E cũng sẽ ko nói đến những gì đã ko còn thuộc về em nữa… Dĩ vãng ấy hãy để mãi là những kỉ niệm đẹp nhất…
Em rất muốn gửi tặng anh một món quà noel thật ý nghĩa. Nhưng nghĩ hoài e cũng chẳng biết tặng anh cái gì thì phù hợp nhất. Có thể món quà em gửi cho anh ko có giá trị vật chất nhưng em cũng mong là nó có ý nghĩa tinh thần. Đây là mp4 của em. Nó đã bên em trong suốt quãng thời gian xa nhà. Những lúc em buồn nhất, cô đơn nhất thì cũng chỉ có nó chia sẻ. Mỗi lần nhớ anh, em lại nghe những bài hát trong đó để lòng mình nhẹ nhàng hơn. Hay ngược lại, có những lúc, những bài hát trong đó lại làm em nhớ anh. Em gửi tặng cho anh… và giờ nó là của anh. Vốn dĩ em gửi y nguyên cho anh như vậy, vì nếu anh muốn thay đổi, muốn xoá các file lưu trong đó, hay muốn copy bài hát nào khác thì tuỳ anh. Em mong nó cũng sẽ phát huy được hết tác dụng như đối với em, sẽ chia sẻ những buồn vui, mệt mỏi trong cuộc sống cùng với anh. Em cũng mong anh sẽ nhớ đến em mỗi khi anh sử dụng nó… Hãy để nó bên anh, anh nhé!
Em đã hận anh, phải, em đã rất hận anh… Nhưng giá như hận anh rồi có thể ghét được anh, quên được anh thì em cũng sẽ cố để như thế…
Tuy nhiên, tim em sẽ đau lắm….
Ở nơi xa, em mong anh luôn hạnh phúc bên người ấy. Em cầu chúc mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với anh. Em tin trong tim anh luôn có chỗ cho em, dù anh sẽ luôn vui bên ai kia. Còn em, em sẽ nhớ anh nhiều.
Khi gặp khó khăn, thất bại hay nỗi buồn, anh hãy biết anh vẫn có một người bạn là em.Em sẽ luôn bên anh những lúc anh cần và sẽ luôn làm mọi điều vì anh, chỉ mong anh hạnh phúc. Bởi vì em yêu anh, một tình yêu không tính toán, không cần đền đáp.
Anh yêu!
Hãy cho em được gọi lại hai tiếng ngọt ngào này lần cuối cùng. Hãy cho em được gọi tên anh trong hơi thở và con tim loạn nhịp của mình lần cuối. Vậy là anh đã đọc xong những dòng này rồi phải không? Em sẽ hạnh phúc nếu như nó còn đọng lại trong anh một chút buồn, còn nếu như anh chỉ cười nhẹ và delete luôn “For my love” này thì em sẽ buồn lắm. Ba tháng trời cho một tình bạn tái sinh và một tình yêu lụi tàn, ngắn ngủi quá phải không anh? Nhưng thôi, dù sao thì em cũng xin cảm ơn tất cả những gì anh đã dành cho em, cả niềm vui lẫn nỗi buồn, cả hạnh phúc và khổ đau… Cảm ơn anh đã giúp em dừng lại đúng lúc khi còn chưa quá muộn… Và từ nay em sẽ lặng lẽ đứng bên lề cuộc đời anh, nguyện cầu cho anh luôn gặt hái được những thành công trên con đường mình đã chọn và mãi mãi hạnh phúc với cuộc hôn nhân của mình anh nhé!!!!!!

Người đăng: violet_rose84@yahoo.com

Yêu thương quay về

Cô lang thang trên những con đường quen thuộc xưa cũ…cố tìm lại cho mình một chút cảm xúc của năm xưa…đã lâu lắm rồi cô đã không còn cảm nhận được những cảm xúc ấy…anh của bây giờ khác rất nhiều anh của ngày xưa…cô thở dài…cố bước mà lòng xót xa..
Anh lái xe chạy quanh các con phố đông người…mong cho cảm giác trống rỗng không còn vây lấy anh…không biết từ khi nào anh và cô không còn đi cùng với nhau…anh cũng thấy mình không còn lãng mạn như trước…anh cảm thấy bế tắc vời cuộc sống hiện tại…khi về nhà đối diện với cô… anh chẳng thể nói với cô được điều gì…có phải vì anh đã đổi thay..?
Cô rất thích cái cách nói chuyện của anh..rất hài hước và thông minh…mỗi khi cô buồn chẳng ai khác ngoài anh có thể làm cho cô cảm thấy vui trở lại..ở bên anh cô cảm thấy mình thật sự hạnh phúc…dường như cô cảm thấy mình lớn hơn sau những lần nói chuyện cùng anh…anh từng trải và có nhiều hoài bão…cô tin anh..
Anh yêu sự ngây ngô của cô…anh thích được vuốt mái tóc của cô…thích nhìn thấy cô cười…thích cái giọng nói trong veo của cô…ở bên cô anh tìm được cảm giác bình yên…anh thấy mình như được trẻ lại…và đặc biệt anh yêu đôi mắt của cô…đôi mắt đượm buồn…một nỗi buồn mà anh không thể biết được…và anh đã từng hứa sẽ làm cho đôi mắt cô sẽ vui như khi cô cười..anh tin anh sẽ làm được…
Cô bước vào quán cà phê năm xưa…nơi lần đầu tiên cô và anh gặp nhau…3 năm trôi qua..nhưng dường như mọi thứ vẫn không thay đổi nhiều lắm…vẫn chiếc ghế..vẫn cái bàn ấy…cô còn nhớ ở góc bàn phía bên tay phải cô là anh của ngày xưa ngồi đó…cô tìm đến chỗ ngồi của cô khi xưa…gọi một ly cafe…và cô đợi….
Anh bước vào nhà sau khi chẳng biết phải đi đâu…anh mệt mỏi …anh chẳng hiểu tại sao anh lại làm vậy với cô…anh né tránh cô…sợ những câu hỏi của cô mà anh chẳng thể trả lời..sợ những lời hỏi thăm..quan tâm của cô…sợ những giây phút im lặng của anh và cô..anh thấy dường như anh quá mâu thuẫn với chính những cảm xúc của mình….
Căn phòng tối…vắng vẻ…có lẽ cô vẫn chưa về…anh với tay lấy cái hộp quẹt và châm điếu thuốc…buôn mình xuống chiếc ghế sofa ..hít một hơi thật sâu và từ từ nhả ra những làn khói trắng…đắng buốt…anh nhìn khắp căn phòng…bất chợt dừng lại ngay trước mặt anh một lá thư được xếp ngay ngắn trên bàn…anh vội vàng bật đèn lên và bắt đầu đọc…là lá thư cô viết cho anh…
——–
3 năm về trước…cô và anh gặp nhau cũng tại một quán cà phê ..khi đó anh nhìn thấy cô ngồi một mình…tay ngồi xoay xoay ly cà phê…mắt nhìn vào một nơi xa xăm nào đó…lúc đó anh đã không thể ngăn mình bước đến làm quen với cô…anh tò mò vì bị thu hút bởi đôi mắt chất chứa những nỗi niềm của cô …
“ Chào em..hình như em đang ngồi uống nước chỉ một mình…?”
“ Uh…tôi đang cần sự yên tĩnh…” Cô lạnh lùng trả lời anh…
“ Oh….em có cần thuê anh ngồi đây để canh giữ sự yên tĩnh cho em không …?” anh nói cùng với cái nháy mắt như muốn chọc cô cười..
Cô nhìn anh..thoáng cười…anh khá tự tin và vui tính.. nhìn dáng vẻ bề ngoài của anh khá chững chạc với mái tóc được vuốt ngược ra sau..gương mặt sáng và nụ cười khá kiêu ngạo…
Và rồi từ đó anh nhẹ nhàng đến bên cô như những cơn mưa phùn cuối thu…và cô yêu anh…yêu ngay khi anh ngỏ lời muốn được ở bên cạnh cô…được chăm sóc và quan tâm đến cô suốt đời…
Yêu anh..cô cảm thấy thật bình yên và hạnh phúc…anh có đủ mọi cách để có thể làm cho cô cười…có khi anh như những đứa trẻ tay cầm một chùm bong bóng đủ màu sắc với những lời nhớ nhung và yêu thương dành tặng cho cô..cô cảm thấy như mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất vì được anh yêu….và rồi anh cưới cô…một đám cưới thật hạnh phúc đúng như cô mong ước đã đến..cô ngất ngây trong niềm hạnh phúc ấy…!
“ Gửi anh..!
Có lẽ anh sẽ hơi bất ngờ khi nhìn thấy lá thư này phải không anh..? Đây là lần đầu tiên em viết thư cho anh…em muốn viết lá thư này bởi vì em đã không thể nói được điều gì với anh…nói đúng hơn là anh đã không muốn em nói…anh luôn muốn né tránh em…anh có biết được cảm xúc của em lúc đó không anh…?
Khi anh đọc được những dòng này là lúc em đang ngồi với một người đang rất yêu em…vâng..đúng vậy đó anh..em đang hẹn hò với anh ấy..nhưng anh khoan hãy phán xét em…anh nên đọc tiếp những gì em đang viết cho anh…đây là những suy nghĩ của em..là những gì em muốn nói cho anh biết…những điều mà em chỉ có thể viết…không thể nói được với anh…
Không biết anh có còn nhớ khi mình sắp cưới nhau anh đã nói gì với em không anh…? anh hứa sẽ mang đến cho em thật nhiều hạnh phúc phải không anh..nhưng anh àh…nỗi buồn mà anh mang đến cho em còn nhiều hơn gấp nhiều lần hạnh phúc mà em đã từng có với anh…đâu rồi những lời nói yêu thương ngọt ngào…những cử chỉ lãng mạn mà anh đã từng mang đến cho em…hay anh nghĩ là cưới nhau rồi những điều đó không còn quan trọng nữa..nó chỉ phù hợp với những ai đang yêu mà thôi..không phải vậy đâu anh à..em cần lắm chứ..cần để biết rằng anh vẫn còn quan tâm và yêu em..nhưng những điều ấy bây giờ thật xa xỉ đối với em…anh quá lạnh nhạt và hờ hững…anh có biết những đêm dài chờ anh về cùng những món ăn mà em đã cất công dậy thật sớm để chọn những con cá tươi nhất..những bó rau xanh nhất để nấu cho anh…chờ cho đến khi nhìn những món ăn lạnh ngắt mà lòng em cũng nguôi lạnh dần theo…anh đã từng đêm dập tắt đi những hy vọng tình cảm trong em….
Có phải anh nghĩ rằng vì tương lai của chúng mình..vì hạnh phúc của con cái chúng ta mà anh phải như vậy..nên anh đâu còn thời gian để mà phải quan tâm..phải chăm sóc..nhưng hiện giờ anh có biết em đang ở trong một căn nhà quá rộng lớn mà trái tim em thì quá nhỏ bé và lạnh lẽo…em đã thật sự cố gắng mang đến những niềm vui dù là nhỏ nhất cho anh..nhưng dường như anh không còn một chút thời gian nào để mà cảm nhận nó…
Hay là cuộc sống hiện tại quá đơn điệu khiến cho anh cảm thấy nhàm chán..chẳng còn cơ hội nào để mà anh có thể lãng mạn…hài hước với em…em biết những suy nghĩ và cảm xúc của anh lúc này..vì chính em cũng có những cảm xúc ấy…nhưng anh đã không chia sẽ cùng với em..có lẽ em đã không còn quan trọng với anh như lúc xưa nữa..vì vậy em cảm thấy hụt hẫng và mất thăng bằng….em cảm thấy chênh vênh…chênh vênh lắm anh à…
Nên em muốn tìm lại sự thăng bằng cho chính em…anh ấy…người mà em đang hẹn hò… đã mang đến cảm giác ấy cho em..anh ấy luôn lắng nghe em nói giống như anh của ngày xưa…luôn chia sẽ cùng em..và anh biết không anh ấy cũng hài hước giống như anh của ngày xưa ấy…đừng nghĩ là em đang so sánh anh ấy với anh…chỉ là em thích được gặp anh ấy vì em tìm thấy anh của ngày xưa từ anh ấy….
Em biết con đường mà em đang bước đi là sai..có thể con đường em đang đi sẽ làm cho chúng ta mãi mãi xa cách nhau…nhưng em phải làm sao đây hả anh..trái tim của em nó quá yếu đuối để có thể quên đi những kỷ niệm …những cảm xúc xưa mà anh đã dành cho em…anh có thể kéo em ra khỏi những cảm xúc mơ hồ này không anh..anh có thể giúp em tìm lại sự thăng bằng không anh..có thể làm cho em cảm thấy bớt chênh vênh được không anh…nếu thật sự còn yêu em..anh sẽ không muốn nhìn thấy em bước tiếp trên con đường này phải không anh…em vẫn đang ngồi đây chờ anh…nơi mà lần đầu tiên em được gặp anh…
Em thật lòng yêu anh rất nhiều….! Anh sẽ đến phải không anh…? ”
Mắt anh đã nhòe đi…anh cố kìm nén lại những cảm xúc để không bật thành tiếng…uh…anh thấy mình đã thay đổi ..thay đổi rất nhiều…anh thấy mình quá vô tâm.. vô tâm với chính người mà mình đã từng yêu thương nhất…những kỷ niệm về em chợt ùa về…anh vội vã …lái xe thật nhanh…anh sợ rằng chỉ cần đến trễ một giây phút thôi thì anh sẽ không còn được nhìn thấy cô…
Anh bước vào quán cà phê năm xưa…nơi lần đầu tiên anh và cô gặp nhau…3 năm trôi qua..nhưng dường như mọi thứ vẫn không thay đổi nhiều lắm…vẫn chiếc ghế..vẫn cái bàn ấy…và cô vẫn đang ngồi một mình..tay cầm xoay xoay ly café…mắt đang nhìn vào một nơi nào đó rất xa xăm…
“ Chào em..hình như em đang ngồi uống nước chỉ một mình…?”
“ Dạ..em đang cần sự yên tĩnh anh à…” – Cô mỉm cười
“ Oh….em có cần thuê anh ngồi đây để canh giữ sự yên tĩnh cho em không …?”
Cả anh và cô cùng cười…nụ cười của những hạnh phúc đã bị kiềm nén quá lâu…ngoài kia những cơn mưa phùn vẫn cứ rơi…những cơn gió lạnh vẫn còn thổi…và anh và cô vẫn cần có nhau trong cuộc đời này….! )


Những lá thư bướm trắng

Anh ấy là anh trai tôi. Lúc nào tôi cũng phải đinh ninh trong tâm tưởng như thế. Anh trai tôi cũng luôn nhắc tôi như vậy. Nhưng anh ấy với tôi đâu có cùng chung dòng máu, chung mẹ chung cha. Chúng tôi đều là những cô nhi vô tình được nhận nuôi trong một nhà. Bố mẹ chúng tôi thương yêu chúng tôi như những đứa con ruột. Họ không bao giờ nghĩ sẽ phải rời xa một trong hai đứa. Vậy là họ nghĩ đến ý tưởng gả chúng tôi cho nhau.
Thoạt đầu, nghe tin này, tôi rất khó chịu. Tôi sống cùng anh trai suốt mười mấy năm mà vẫn chưa đủ hay sao. Sao lại còn bắt tôi phải sống cả đời. Hơn nữa, mẹ chồng tôi cũng lại là mẹ tôi ư? Chuyện gì mà lạ vậy. Nhưng mà xét kỹ lại, anh ấy cũng đẹp trai. Lại hài hước, phóng khoáng, còn chiều tôi vô cùng. Chẳng lẽ đây không phải là may mắn của tôi? Hồi còn đi học, tôi đã được đám bạn gái cùng lớp cho không biết bao nhiêu là kẹo, bim bim, me, xoài… chỉ là để nói tốt về chúng nó trước mặt anh trai tôi thôi. Chả là anh trai tôi học cùng trường với tôi mà. Tôi cứ việc ăn thả phanh thôi, còn việc chúng nó thì mặc kệ chúng nó chứ. Vậy mà bây giờ bọn nó cũng sắp chồng con hết rồi.
Anh trai tôi biết tin này thì giãy nảy lên. Anh ấy đã có người yêu rồi. Hai người rất tâm đầu ý hợp. Chị ấy thì hiền lành, dễ thương. Nhưng đó là đối với tôi trước kia thôi. Còn bây giờ tôi cho là chị ấy chẳng dễ mến chút nào.
Nói chuyện với bố mẹ không được, anh ấy quay sang cầu cứu tôi. Tôi bảo anh vào phòng tôi rồi lôi ra bao nhiêu là gấu bông, chó bông, mèo bông… và hàng loạt tấm ảnh chụp chung của hai anh em suốt từ bé cho đến khi trưởng thành. Anh hỏi tôi:
– Gì vậy?
Tôi phụng phịu mặt bảo:
– Anh không thấy kỷ niệm giữa chúng ta sao? Không lẽ một cô em gái ở cùng anh suốt 18 năm lại không bằng một người mà anh mới chỉ gặp mấy tháng ư?
Anh ấy có vẻ nghĩ ngợi nhưng rồi lại nói với tôi:
– Điều quan trọng là cảm xúc, là tình yêu hai người dành cho nhau. Chẳng lẽ tình cảm của em đối với anh lại là tình yêu trai gái?
Tôi nắm lấy tay anh trai tôi giận dỗi:
– Sau này ắt có tình cảm mà. Anh không nghĩ thế sao?
Anh buông tay tôi ra:
– Nhưng anh không có tình cảm với em. Có hiểu không?
Tôi đập mạnh tay xuống mặt bàn:
– Anh quá đáng lắm rồi đấy. Anh đi ra đi.
Tôi kéo cửa, đóng sầm lại. Thú bông, xập ảnh rơi tứ tung. Căn phòng như vừa trải qua một trận động đất. Nhớ những ngày tháng xưa hình như đã xa xăm lắm.
Từ đó, anh trai tôi bỏ ra đi. Anh không về nhà cho đến khi bố mẹ đồng ý mới thôi.
Căn nhà như nhuốm nỗi bi thương. Mẹ tôi khóc suốt. Bố con tôi an ủi thế nào cũng không được.
Tôi đem chuyện này chia sẻ với cậu bạn thân. Cậu ấy bảo:
– Cứ ép buộc như vậy thì cả gia đình cậu cũng đâu có hạnh phúc chứ? Tình cảm vốn dĩ không thế miễn cưỡng mà.
Rồi cậu ấy để người cho tôi dựa đầu vào khóc. Cậu ấy hỏi:
– Cậu có bao giờ thích anh trai cậu không?
Tôi choàng bật dậy:
– Cậu nói gì vậy? So với anh trai tớ thì tớ thích cậu hơn ấy chứ.
Tôi bất chợt giật mình vì câu nói quá lời, bỗng nhiên đỏ mặt. Cậu ấy cũng trở nên ngượng ngùng khi nhìn tôi, lát sau mới dám nói:
– Chúng mình về đi. Mình dẫn cậu đi ăn kem.
Tôi vẫn không thể nào quên được nụ cười của anh khi chúng tôi gặp nhau ở một hiệu sách. Anh gọi tôi:
– Giang à!
Tôi khóc nức nở lên giữa chốn đống người:
– Anh đi đâu vậy? Bố mẹ đã đồng ý huỷ bỏ chuyện giữa em và anh rồi. Anh về nhà đi.
Anh trai tôi hơi sững sờ, để rơi cả quyển sách đang cầm trên tay. Tôi chạy lại nắm lấy tay anh tôi, lo lắng hỏi:
– Anh sao thế?
Nhiều khi sợi dây hạnh phúc mong manh đến nỗi ta không thể nào nắm bắt được. Những đợt ho triền miên khiến cho tôi nhận ra anh trai tôi không thể sống lâu được nữa. Anh ấy bị ung thư phổi. Có lẽ ngày anh biết căn bệnh của mình là ngày anh bỏ nhà ra đi. Anh không muốn nhìn thấy tôi và cả bố mẹ đau khổ.
Anh mất đi để lại căn nhà nỗi đau thương tan nát. Hôm tôi giặt quần áo và ngước nhìn lên trời. Mây đen ùn ùn kéo tới. Gió nổi lên ầm ầm. Có con bươm bướm đậu trên vai tôi một lát rồi bay lên theo gió. Tôi ngước nhìn mãi theo nó nhưng cũng không thể biết được nó đã bay đi đâu.
Hai năm sau, tôi cưới cậu bạn thân. Đám cưới diễn ra tưng bừng, rộn rã. Trong xác pháo đỏ, cô dâu về nhà chồng. Một hôm, tôi quét dọn căn bếp nhỏ của ngôi nhà cũ, ngạc nhiên nhận ra những món đồ chơi mà hồi nhỏ anh em tôi vẫn thường chơi. Một con búp bê và một con trâu làm bằng gỗ. Tôi mỉm cười. Giật mình nhìn thấy một chiếc hộp gỗ, bên trong đựng đầy những lá thư. Những lá thư chưa gửi.
“Gửi Giang!”.
Lá thư nào tôi cũng thấy chữ đề trên nền như vậy bằng màu mực tím. Của ai thế nhỉ?
Tôi định bóc thư ra xem. Chợt có mùi khét của gỗ cháy bốc lên. Nhìn xung quanh, thấy có một đống lửa lớn. Tôi hoảng sợ. Không biết ai đã vứt điếu thuốc dở vào trong kho để đám cháy bốc lên.
Tiếng mẹ tôi gọi thất thanh:
– Giang ơi! Con ở đâu?
Tôi chạy vội ra sợ hãi:
– Lửa to lắm mẹ ơi! Làm thế nào bây giờ?
Nhưng mẹ tôi đã nhanh trí dội những xô nước tới tấp vào đống lửa. Cả bố và tôi cũng vậy. Căn bếp nhỏ bị cháy mất một nửa. Lạ thay! Những lá thư vẫn còn nguyên. Chúng còn sót lại trong phần không bị cháy.
Những lá thư ấy anh tôi viết vào mỗi năm sinh nhật tôi. Sinh nhật đầu tiên năm tôi lên 6, còn anh lên 9, khi chúng tôi mới về đây. Trên thư có đề ngày tháng đã viết. Hồi ấy, anh viết nét chữ còn ngây thơ, trẻ con, như là mới tập viết. “Chúc cô em không quen biết sinh nhật vui vẻ. Thật vui vì anh được là anh của em”. Năm thứ hai, anh viết. “Vậy là đã được làm anh của em một năm rồi. Một năm đầy kỷ niệm. Chúc em sinh nhật vui vẻ”. Năm thứ ba, anh viết. “Em của anh đã học lớp hai. Không biết tính thì phải nhờ anh dạy chứ. Đừng giấu dốt nhé. Chúc em sinh nhật thật vui!”. Năm thứ tư, anh viết. “Em lại thêm một tuổi mới rồi. Anh cũng thế. Em đã biết khóc vì con vịt con bị lạc mẹ. Sinh nhật vui em gái nhé!”. Năm thứ năm, anh viết. “Sinh nhật em mà ai làm em khóc thế. Ai đã đánh em vậy? Dù sao thì cũng sinh nhật vui vẻ em nhé!”. Năm thứ sáu, anh viết. “Năm nay em học cuối cấp rồi. Năm sau sang cấp 2, em đã lớn rồi nhé. Em sẽ được đeo khăn đỏ. Thật vui em nhỉ!”. Năm thứ bảy, anh viết. “Anh không thích cậu bạn ngồi gần em đâu. Cậu ấy cứ hay giật tóc em. Lần nào anh qua chỗ lớp em cũng thế. Hôm nào anh sẽ cho cậu ta một trận. Chúc em của anh sinh nhật vui vẻ”. Năm thứ tám, anh viết. “Này cô nương! Hôm qua tự nhiên lấy thư của anh đọc trộm rồi kêu ầm lên với bố mẹ là anh có bạn gái. Em tinh quái lắm! Thư của người ta nhét vào cặp anh lúc nào anh cũng không biết. Hôm nay sinh nhật phải lớn lên đấy nhé!”. Năm thứ chín, anh viết. “Trời mưa thế mà em cũng đến trường anh làm gì. Anh lúc nào mà chả mang áo mưa, cô bé ngốc. Mà cái bánh sinh nhật năm nay to nhỉ. Không biết là ai mua. Đố em biết đấy! Chúc em gái sinh nhật vui!”. Năm thứ mười, anh viết. “Sao em chẳng chịu học hành gì vậy? Sắp thi tốt nghiệp rồi mà. Em thông minh nhưng mà đừng có chủ quan chứ. Như anh đây này, lúc nào cũng học. Không phải sinh nhật em thì hôm nay anh đã đánh em rồi”. Năm thứ mười một, anh viết. “Giá có gió nhỉ. Anh thích tóc em bay bay. Hình như em đã biết làm điệu, để tóc dài thì phải. Con gái ai cũng thế hay sao nhỉ. Sinh nhật vui vẻ nhé cô gái nhỏ!”. Năm thứ mười hai, anh viết: “Không biết có phải chiều buồn không mà trong căn nhà trọ, anh nhớ em quá. Anh vừa gấp quần áo xong. Tối chắc chắn anh sẽ có mặt ở nhà mừng sinh nhật em. À mà chúc em gái sinh nhật trước đã nhỉ! Happy birthday to you”. Năm thứ mười ba, anh viết. “Hồi hộp quá! Không biết em ước gì trong sinh nhật 18. Năm sau em học trường nào? Học cùng trường Đại học anh nhé. Anh em mình sẽ lại thấy nhau hàng ngày. Được không cô bé?”. Năm thứ mười bốn, anh viết. “Chúc sinh nhật vui vẻ, cô sinh viên! Này, sao em bảo với đám con trai anh là người yêu của em chứ. Có người theo thì em nên hãnh diện mới phải. Giá mà anh là người yêu của em nhỉ. He he”. Năm thứ mười lăm, anh viết. “Sinh nhật năm nay em định tổ chức ở nhà trọ hay ở nhà mình thế? Nếu không thích đi ô tô chen chúc, để anh chở em về. 30 cây chứ bao nhiêu? Cái xe đạp của anh vẫn còn chở được. Anh cõng em còn được nữa mà. Thật đấy”. Năm thứ mười sáu, anh viết. “Em ngốc ạ. Sao sinh nhật em mà anh lại không về chứ? Gần đây, anh cứ hay bị ho. Không hiểu tại sao? Sáng, anh lên điện lực Hà Giang, chiều liền phóng như bay về sinh nhật em. Mà anh ghét con gái khóc lắm. Chân anh chỉ xây xát một chút thôi mà. Chắc lần sau anh sẽ để ý hơn. Sinh nhật vui vẻ, sinh nhật vui vẻ, em của anh!”. Năm thứ mười bảy, anh viết. “Em gái cứ sợ anh ế. Đúng là cô bé tinh quái! Em thấy Hương hợp với anh sao? Ừ. Thôi thì theo ý em vậy. Nhưng mà người anh yêu thực sự…”. Năm thứ mười tám, sinh nhật cuối cùng anh bên tôi. “Anh có linh cảm không lành. Dường như anh không thể ở bên em lâu được nữa rồi. Anh xin lỗi vì đã bỏ nhà ra đi. Cũng không thể nói thật lòng mình. Anh chỉ muốn nói là…”. Lá thư đến đây thì chấm dứt. Tôi đã nhầm. Phần cuối của thư đã bị mất. Không phải tất cả các lá thư đều còn nguyên trong đám cháy. Tôi khóc nức nở lên, cố kiếm tìm lại mảnh vụn còn đâu đó trong nhà kho. Những lời cuối cùng của anh. Tôi không muốn để mất nó.
Một lát sau, mẹ tôi vào đưa cho tôi một lá thư. Thì ra, mẹ đã trông thấy tôi đọc thư từ lúc nãy, bà biết là đã có chuyện gì xảy ra nên đã đưa lá thư cho tôi. Mẹ tôi nói:
– Mẹ định giấu con chuyện này nhưng xem ra không giấu nổi. Mẹ sợ chuyện không hay xảy ra nên phải cho con đi lấy chồng trước. Người anh con yêu đó là… con cứ đọc lá thư này đi sẽ biết.
Tôi mở thư ra đọc:
“Khi em đọc lá thư này thì có lẽ anh đã không còn ở bên em nữa. Giang à! Đối với anh, những tháng ngày đã qua anh sẽ mãi mãi khắc ghi. Những phút giây ở bên em, bên cha, bên mẹ. Anh chỉ mong cho thời gian trở lại. Giá anh được sinh ra thêm lần nữa, bên cha, bên mẹ, bên em.
Khi em còn nhỏ, anh vẫn luôn coi em là cô em gái của anh, em gái nghịch ngợm, bướng bỉnh, à, tinh quái nữa. Thời gian dần dần trôi qua, anh nhận ra tình cảm của chúng ta đã không đơn giản như trước. Anh không nhớ là mình đã cảm thấy ghen, thấy buồn tủi, thấy nhớ nhung, thấy xao xuyến như thế nào. Mỗi năm sinh nhật em, anh đều viết cho em một lá thư, nhưng anh chẳng bao giờ muốn gửi cho em đâu. Vì thể nào em cũng sẽ giận anh. Anh là anh trai mà lại thế sao?
Có lẽ rồi em sẽ quên anh. Như quên con vịt xấu xí ngày xưa bị lạc mẹ mà em đã khóc thương cho nó. Em rồi sẽ phải lập gia đình. Có một người chồng yêu thương em. Anh mong người đó sẽ thay anh cùng em đi hết con đường đời còn lại, bỏ qua 18 năm buồn tủi, giận hờn anh và em đã từng có. Anh sẽ phải cảm ơn Hương rất nhiều vì cô ấy đã vờ làm bạn gái của anh. Em đừng trách anh vì đã cho em gặp chị dâu hờ nhé. Anh làm thế là để em xa anh, em quên anh đi. Cứ coi như là em không biết tình cảm của anh dành cho em. Khi nào em không còn nhớ anh nữa thì hãy mở ra đọc. Như thế em sẽ không quá xúc động khi biết anh yêu em của anh đến chừng nào. Thế giới này em sẽ không cô đơn một mình. Anh sẽ gửi mẹ cất giúp em. Anh yêu em!”.
Tôi gục vào người mẹ tôi khóc nức nở. Tôi nói trong nước mắt. “Mẹ ơi! Mẹ ơi!”. Mẹ tôi xoa đầu tôi, an ủi. “Thôi nào, con yêu. Con đừng khóc nữa. Có khóc cũng đâu tìm lại được hạnh phúc ngày xưa. Con xem ngoài vườn có con bươm bướm kìa”.
Mẹ tôi bảo: “Hồi nhỏ anh con thích nhất là con bươm bướm trắng đấy. Con có nhớ không???”…