PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “3

Ba mối tình đầu của tôi .part2

Mối tình thứ 2 thì là một thảm hoạ thật sự bởi khi ấy hắn không còn là “thằng ku “ như ông vẫn gọi nữa mà trở thành “anh thanh niên hoi ” _đó là khi hắn học lớp 11

Có thể coi đó là một sự rung động của một trái tim của một con người đã hoàn chỉnh về mặt sinh học he he he

Có cái hay là lúc này hắn và thằng Hào đã trở thành cạ cứng không chỉ trong học tập mà trong việc bình phẩm về con gái cũng thế.Cho nên ngay từ lần đầu tiên thằng bạn nhìn thấy Huyền thằng Hào đã hiểu rằng hắn sẽ khổ vì yêu.

Cái khổ đầu tiên là ông hắn không thể hiểu được tại sao thằng cháu bẩn như quỷ này lại tự nhiên chăm tắm đến thế.Nếu ngày xưa phải gào khản cổ thì 3 ngày hắn tắm một lần còn bây giờ thì trước khi đi học hắn tắm qua loa xịt nước hoa rồi đi học về hắn lại tắm thêm lần nữa

Cái khổ thứ hai là tự nhiên hắn bị ẩm ic nặng không ai nói j tự nhiên lại cười ngây ngô một cách khó hiểu rồi tủm tỉm cười đồng thời đưa tay gãi đầu như thể đang bị ai đó nói kháy gì vậy

Cũng may là nàng cũng ưng ý hắn ,không phải vì hắn học giỏi nam tính mà vì hắn có nhiều tiền tiêu vặt lại ga lăng với các bạn nữ.Nhưng quan trọng hơn là nàng biết rằng nhà hắn rất giàu có thể thoả mãn được tính chơi bời của nàng ,còn hắn thì không hề hay biết gì cả.Tất cả mọi việc tiến triển đều được nàng dự tính trước và chủ động đưa hắn vào tròng. Cứ như hôm 14 /2 ấy thì biết trong khi hắn phải lấy hết can đảm mới dám đến nhà nàng tặng hoa

Sau khi lấy hết can đảm để bấm chuông cửa nhà khi thấy nàng ra mở cửa và nở nụ cười với hắn thì hắn bị khớp liền

– Tớ …_Hắn xoay bông hoa từ tay này sang tay kia mà không biết

Cho tới khi hắn bứt gần hết những chiếc lá và không còn gì để bứt nữa thì mới tỉnh ra ấp úng

– Thắng . .ừm.. 8/3..tớ _thằng bé hết nhìn xuống chân lại nhìn lên con mèo Huyền đang bế

Nó như cố tìm một lý do hay đề tài nào đó để câu chuyện được tự nhiên

– Anh cứ bình tĩnh,em đang lắng nghe đây,cứ từ từ nói_Nàng mỉm cười động viên hắn giống như bà mẹ đang hướng dẫn cho đứa trẻ nhỏ vậy

Hắn lấy hết can đảm:

– Tặng em 8/3_thằng bé vung tay dứt khoát trao bông hồng tư thế dũng mãnh như người tướng quân nhận lệnh vua ra chiến trường vậy

Nàng tròn xoe mắt

– Chỉ thế thôi à _đoạn chộp lấy tay hắn kéo vào trong nhà ,khép cửa

– Không phải là anh muốn nói j quan trọng hơn sao_nàng gợi ý trong lòng mừng thầm vì kế hoạch đã gần thành công ,rồi đây những bộ đồ style đầy khiêu gợi chắc không chỉ còn là mơ ước nữa,nàng mơ tới bước đi đầy kiêu hãnh trước con mắt ghen tức của lũ con gái trong lớp

– Ờ thì anh muốn kết bạn với em

– Chẳng phải chúng ta đã là bạn rồi hay sao

– Không ý anh là hơn thế nữa cơ

– Tức là bạn gái chứ gì ,em đồng ý _Nàng táo bạo chộp lấy tay hắn làm thằng bé giật bắn cả mình

Nàng thủ thỉ:

– Thế anh có muốn hôn em không _Nàng liếc mắt tình tứ

– Có chứ nhưng anh vừa ăn cá trưa nay mà.. chưa đánh răng_Hắn đỏ mặt ngập ngừng

– Không sao .em cũng vừa ăn 3 bát bánh đúc cộng với một đĩa nem chua rán mà đã xúc miệng đâu_Nàng mỉm cười

 

Hắn kinh hãi thầm nghĩ “ không được ông nội dặn rằng ăn uống phải sạch sẽ vì đường miệng là dễ lây các bệnh về răng lợi” đoạn hắn trả lời

– Để anh chạy đi mua phong kẹo cao su em ở nhà đánh răng đi nhé

Nàng đứng đó lặng mặt nhìn theo thầm nghĩ “Thằng gà ,ngu vật “

Khi hắn quay trở lại thì bố mẹ nàng đi đâu mới về hắn lấp ló ra hiệu nhưng nàng lờ đi như không biết .Sau cả tiếng đồng hồ bắt chước tiếng gà ,tiếng chó ,làm đủ các động tác khỉ vượn mà không thành công khi thấy mọi người đang chú ý hắn mới trở về và việc đầu tiên hắn nghĩ tới là chạy ngay đến chỗ thằng Hào.

Cần phải cấp tốc bảo nó bổ túc cho một lớp học yêu mới được he he

Vừa trông thấy thằng bạn quý hóa nó đã reo lên như vừa trúng con lô một trăm điểm vậy

– Tao thành công rồi,tao thành công rồi

Qua diễn biến thằng bạn kể lại ,với kinh nghiệm tình trường phong phú nó hiểu rằng có sự bất thường ở đây,nhưng nó cũng không nỡ làm thằng bé cụt hứng, dù thế nào thì cũng là kinh nghiệm cho “tụi trẻ bước vào đời”_Nó nhìn thằng Thắng mà thầm nghĩ

– Thế tao giúp gì được cho mày

– Còn gì nữa ,dạy tao yêu nhanh lên

– Ặc ,ặc ,dạy gì ,cái đấy là bản năng của con người mà tự đánh thức dậy đi_Thằng Hào nhe răng cười

– Thế tao phải đánh thức bằng cách nào đây ,làm nghi lễ trưởng thành giống như mấy bộ tộc da đỏ hả_thằng Thắng thấy tức tức _thôi mày dạy tao hôn vậy nhé !

– He he he ,cái này khó học lắm đấy_thằng Hào nhe răng cười _thế đổi lại tao được cái j nào?

– Bí kíp của tao, được chưa?

– Bí kíp gì cơ _thằng Hào tò mò

– Đế chế đại cương ,10 bước để trở thành vô đối

-Tao đồng ý _thằng Hào chộp ngay như sợ thằng bạn đổi ý

Rồi nó dạy thằng bạn từ từ từng bước một

– Đầu tiên tìm chỗ kín đáo ,ánh sáng mờ mờ, không gian tĩnh mịch

Thằng Thắng nghĩ ngay tới nhà kho với những lỗ thông gió trên cao ‘ Quả là một không gian tĩnh mịch’

– Ngồi sát lại tay nắm tay ,lặng im , chuẩn bị tâm lý cho cả hai

 

Thằng bé lại liên tưởng tới hai cái bô ngày xưa mà hắn hay dùng 1 cái màu xanh ,1 cái màu đỏ ‘wá tuyệt vời ‘

– Rồi mày nhẹ nhàng xoay người lại và chụt chụt chụt ,thế là xong

– Ờ cảm ơn mày, mai tao mang đến lớp cho nhé

– Mày đừng có quên đấy

 

Thằng Hào mơ tưởng đến ngày một mình nó rong ruổi lạc đà mà đám thằng Sửu,Thuận,Dương,Trọng mới đang xây bm he he( ngôn ngữ đế chế không hiểu ráng chịu)

Thế rồi không có gì khó khăn để chúng nó có một buổi tối lãng mạng ,nhưng thật khốn khổ vì cái nhà kho mấy cô đồng nát đã gom mất mấy cái bô của hắn thế là thằng bé đành phải ra công viên Đền Lừ cách nhà chưa đầy 500m _Nơi mà ông hắn hôm nào cũng ra tập thể dục buổi tối . Vừa đi nó vừa lẩm bẩm lại bài 3 bước thằng Hào dạy hôm trước,nhưng nó không biết phải bắt đầu như thế nào để cầm tay nàng, thằng bé chảy cả mồ hôi ,người thì run lên như triệu trứng của người bị bệnh sốt rét vậy .Thấy đợi lâu quá mà không thấy đối tượng phản ứng gì ,Huyền liền gợi ý:

– Ngón tay anh đẹp nhỉ

Như vớ được cọc hắn chộp luôn

– Ừ nghe nói ngày xưa ông bé anh hay vuốt ngón tay nên mới đẹp thế đấy_Rồi tỏ ra vẻ cũng biết nói chuyện hắn quay sang bình phẩm tay nàng

– Sao ngón tay em xấu thế đã ngắn lại còn thô nữa chứ như tay mấy bà bán trà đá ở cổng trường ý

Rồi chợt phát hiện đã dại miếng hắn chữa cháy

– Ái ,tay anh bị chuột rút rồi _mắt hắn méo mó nhìn sang cầu khẩn

– Để em bóp tay cho_Nàng cầm lấy tay hắn và xoa xoa

Một cảm giác lạ lung thật dễ chịu ,có 1 luồng chân khí lan tỏa từ bàn tay nàng chạy qua đan điền rồi tụ lại ở huyệt bách hội( kóc hiểu ở chỗ nào he he)

“Cũng may là mình không mang theo kim từ điển không thì từ trường đã làm máy chập mất”_thằng bé thầm nghĩ ,số là lúc nào hắn cũng cầm theo kim từ điển để tra những từ tiếng anh mới

Và rồi giây phút quan trọng cũng tới ,nhưng thật không may là thằng Hào không bảo hắn là lúc hôn thì hai tay hắn để đâu ,thế là thằng bé đành đặt hai tay lên gáy và nhắm mắt đưa môi

Thật khủng khiếp ,thay vì tiếng chụt chụt vang lên thì lại là tiếng cạch khô khốc ,hai kẻ tòng phạm hốt hoảng đưa tay lên miệng “may quá hàng tiền đạo còn nguyên “

Sau đó thì chúng nó quấn quýt với nhau than thiết như người phụ nữ với cái bóp của họ.Nàng đi đâu hắn cũng tháp tùng ,nàng muốn gì hắn cũng chiều theo.Nhưng rồi cũng đến lúc số tiền tiết kiệm của hắn hết và nàng lặng le xoay người lấy đà quay gót (còn đau hơn bị đá) , thằng bé bị sốc nặng giống như những gã gà gô khác.Còn về phần thằng Hào tuy nó không được như ý muốn những cũng đã sánh bước cùng đám thằng Tuyến, thằng Luyện, thằng Sáng thuộc vào hàng cao thủ (nói quá)


Ba mối tình đầu của tôi

Mối tình đầu của hắn là cô bé quản ca lớp 5 với núm má đồng tiền duyên dáng và cái bĩu môi đầy nghệ thuật ,chính bởi cái bĩu môi ấy mà lần đầu tiên trong đời hắn thấy tim mình ‘thoảng thốt’ đến thế.Có lẽ nàng đã phải tập rất nhiều mới có thể đạt được ‘cảnh giới ‘cao đến vậy . Đó cái bĩu môi mà chỉ nhìn một lần là nhớ mãi : đầu tiên nàng khẽ cúi đầu xuống 2cm lấy đà ,rồi lấy gáy làm tâm kéo cái môi bĩu ra đồng thời đầu đưa lên thành một cung tròn khoảng 5 độ ,cùng thời gian ấy cái mũi tẹt chum lại kết hợp với đôi mắt tinh nghịch liếc ngang vào đối tượng tạo thành một cử chỉ “ yêu không tả nổi “

Hồi ấy hắn làm lớp trưởng mà quê hắn thì hay có bài hát “ Anh đội trưởng lấy chị quản ca 1 2 3 lấy loa về cưới “ nếu bọn trẻ khác thì sẽ ngại quá mà không dám nói chuyện với nhau nữa hắn lại khác hắn không những không tức mà còn thỉnh thoảng cho mấy thằng khoẻ nghịch ấy mấy cái kẹo dừa chính vì vậy mà bọn nó càng trêu ghê hơn.

Thế là hắn quyết định phải chọn nàng làm vợ tương lai. Được cái hắn học giỏi lại ăn mặc chỉnh tề chứ không như thằng Tùng đến lớp còn phải mang theo quần thay kẻo đái dầm.Cái quan trọng là hắn phải tỏ tình thế nào đây.Sau một thời gian suy nghĩ mất mấy buổi sáng (vì khi đánh răng soi gương hắn mới nhớ ra ) trước khi đến trường hắn quyết định viết một bức thư tỏ tình

“ Hôm thứ 7 tuần đầu tiên đi học tớ đã cho Phương mượn mũ lưỡi trai tập thể dục khi trời nắng P có biết vì sao không?

Hôm thứ 3 tuần sau đấy tớ đã cố tình mua gói kẹo béo mà P thích nhất để trong ngăn bàn mà khi thấy P đã cố tình cất vội vào cặp vì sợ phải chia phần cho đứa khác như thể P biết rằng gói kẹo ấy chỉ để dành cho mình vậy ,P có biết tại sao không ?

Rồi những ngày thứ 5 tuần nào cũng vậy P không bao giờ bỏ học dù ốm nặng bởi lúc nào cũng có một gói me ,mà kẻ ngớ ngẩn nào học buổi chiều cứ để quên hoài trong ngăn bàn (P nghĩ thế thôi) ,P có biết tại sao không ?

Giờ chắc P đã hiểu tớ muốn nói gì rồi chứ

Nếu P không nhận lời yêu tớ thì tớ không bắt P phải trả lại những thứ ấy đâu chỉ cần P trả lại cho tớ cái bút kim tinh tớ tặng hôm sinh nhật là được “

Hắn đọc đi đọc lại và tỏ ra ưng ý lắm ,nhưng hắn lại tìm cách trao thư thế nào cho thật lãng mạn ,tình tứ cơ

Buổi hôm ấy là tiết Văn của cô giáo chủ nhiệm ,hắn là lớp trưởng nên được phân công ngồi đầu bàn cuối lớp để còn nhắc các bạn còn P thì ngồi đầu bàn phía trên cách 2 bàn nhưng ở dãy bên kia . Tranh thủ lúc cô xuống

dưới lớp xem thằng Hào ‘my`’ chữa bài tập Tiếng Việt trên bảng ,khi cô vừa bước lên trên hắn vội vã ra hiệu cho P và phi chiếc máy bay giấy chứa những dòng chữ có cánh ấy đến chỗ P với khuân mặt hăm hở nhưng đáp lại với ánh mắt chứa chan tình yêu đời ấy lại là ánh mắt giận dữ không phải của P mà của cô giáo chủ nhiệm. Số là sau khi lấy hêt sức bình sinh để phi chiếc máy bay ấy thì không phụ long hắn chiếc máy bay giấy với tốc độ đáng nể đã hạ cánh khẩn cấp vào mặt cô giáo chủ nhiệm

Thế rồi hắn vinh dự được đọc bức thư đầy tâm huyết ấy trước lớp và ngồi một chỗ khá là dễ thấy trong sổ đầu bài với dòng chữ “tuổi trẻ tài cao” hic

Thế là mối tình đầu tiên đã tạm biệt để cho hắn một kinh nghiệm nhớ đời


Đi qua 3 mối tình

Tối hôm đó anh cũng nhắn tin hỏi thăm nó như mọi khi, nó nhoẻn miệng cười và tin rằng chắc là lúc sáng anh mệt vì công việc nên mới không nhìn nó. Thế nhưng nó chưa kịp tắt nụ cười thì anh nói “mình chia tay nhe!”.Nó khẽ mệt nhoài mở mắt, mí mắt nó nặng trĩu, chắc là tối đêm qua nó lại khóc quá nhiều! Nó cố gắng lấy chút sức lực còn lại nâng thân mình ngồi dậy, rồi đưa tay mở cánh cửa sổ để đón chào một ngày mới, nhếch mép cười nhẹ rồi tự hứa với mình hôm nay nó sẽ không khóc nữa, không còn nhớ đến người ấy nữa. 

Vậy là mối tình thứ 3 của nó cũng đã bỏ nó ra đi. Mới hơn 20 tuổi đầu, nó đã yêu 3 lần. Tự nhiên nó nghĩ sao nó lại dễ bị bỏ lại như thế.

18 tuổi chập chững bước vào đời, nó có tình cảm với một người, nhưng không được gì sau hơn một năm quen nhau. Anh ấy đã bỏ nó vì gia đình anh ấy không chấp nhận cho anh ấy quen nó, vì nhà nó nghèo và vì nó là người có đạo.

19 tuổi nó lại gặp một người làm cho trái tim nó rung rinh. Anh ấy yêu nó, yêu nhiều lắm. Lo cho nó từng ly từng tý một, nó hạnh phúc lắm. Nhưng anh ấy lại bỏ nó đi một cách lặng lẽ, mà đến bây giờ cũng không biết tại sao? Nó cũng vài lần hỏi, nhưng anh ấy chỉ biết nói xin lỗi vì không thể cũng nó đi tiếp con đường còn lại. Nó không trách anh nhiều, vì nó biết anh ấy rất yêu nó và qua bạn bè, nó cũng biết anh ấy đã khóc rất nhiều khi bỏ nó lại. Bạn bè của anh ấy có nói lại là vì gia đình anh ấy không thích con gái miền nam nên nhất quyết không cho anh ấy liên lạc gì với nó nữa, mặc dù gia đình anh ấy chưa biết gì về nó.

Sau 2 lần bị bỏ lại, nó tự hứa với lòng sẽ không để cho mình phải buồn thêm một lần nào nữa. Nó cố gắng sống thật tốt, tốt hơn trước giờ nó đã từng sống. Và dặn lòng là nếu yêu nó sẽ không yêu hết lòng như 2 lần trước. Sẽ yêu ít thôi, để cho người đó yêu mình nhiều hơn và nó cũng e dè hơn với những ai muốn làm quen.

Nó cứ sống như vậy và cũng không muốn yêu thêm vì sợ lại bị bỏ lại. Rồi một ngày, nó nhận được tin nhắn của anh. Anh đã có số điện thoại của nó từ người quen. Uh thì nó cũng nhắn tin lại như phép lích sự. Cứ như vậy anh nhắn tin cho nó ngày một nhiều hơn, anh thường xuyên rủ nó cafe, ăn tối. Nó e dè, và luôn hay tìm đủ thứ lý do trên đời để từ chối khéo.

Ấy vậy mà anh vẫn không bỏ cuộc, vẫn muốn làm quen. Rồi nó cũng nhận lời cafe cùng anh. Trong suy nghĩ của nó bấy giờ chỉ là đi để trả nợ vì anh ấy rủ hoài nó cũng ngại mà thấy hơi phiền nữa. Thôi thì đi một lần, nói chuyện trực tiếp với nhau xem anh ấy thế nào mà lại “lì” đến thế.

Sau lần gặp mặt đó anh liên lạc nhiều hơn với nó, nó cũng vậy. Vì anh vui tính lắm, anh hiểu được nó suy nghĩ gì trong từng câu nói và nó thích nhất là anh gọi nó bằng “bé”.

Nhưng nó vẫn cố giữ để không được thích anh. Mà dường như càng cố gắng thì nó lại càng bị anh chinh phục. Anh yêu nó từ lâu nên mưa dầm cũng thấm đất. Với lại lần này trước khi yêu anh ấy, nó cũng đã tìm hiểu về anh rất kỹ để tránh không phải khóc như những lần trước.

Nó hồi hộp khi anh đưa nó về ra mắt gia đình, nó hạnh phúc ra mắt khi gia đình anh ấy rất thích nó. Rồi khi tựa đầu vào vai anh, nó chỉ biết nghĩ đến anh và cảm nhận được bờ vai này sẽ che chở cho nó suốt đời.

Tình yêu của anh và nó cứ lớn dần lên mãi. Anh luôn bổ sung thêm những thứ mà nó không biết. Cái gì anh ấy cũng giỏi, nó tự hào về anh lắm, vì anh đẹp trai, có công việc ổn định cùng mức lương cao. Ây vậy mà anh không để nó ghen gì đâu, mặc dù nhu cầu công việc anh phải hay đi ra ngoài tiếp xúc khách hàng, nhưng anh chỉ yêu mình nó mà thôi.

Đôi khi nó cũng hỏi anh sao lại yêu nó. Anh chỉ cười và hay bảo rằng “chắc là do anh và em có duyên nợ với nhau, anh tin vào duyên nợ lắm!”. Và anh còn bảo là “có thể anh khác người nhưng anh sẽ không bao giờ là một thằng đểu cả”. Nó tin anh lắm, vì ra đường những người con gái khác rất khó để nói chuyện được với anh, và đôi khi trông mắt họ, anh ấy khá khó tiếp xúc.

Rồi một ngày anh xin cưới nó. Lúc đó nước mắt nó cứ muốn chực trào ra trong niềm hạnh phúc vô bờ bến. Rồi nó và anh cũng xin phép 2 gia đình để năm sau kết hôn. Hai gia đình vui lắm vì chỉ cần hai đứa thương nhau.

Đôi khi ngồi một mình, nó suy nghĩ hay là đây là niềm hạnh phúc lớn nhất mà cuộc sống đã ban tặng cho nó, vì nó đã sống rất tốt nên nó nhận được hạnh phúc. Uh, chắc là vậy, cứ sống tốt thì hạnh phúc nhất định đến thôi.

Bạn bè của cả hai rất ngưỡng mộ anh và nó. Họ nói sau này con của anh và nó chắc chắn sẽ rất xinh đẹp và thông minh, vì anh và nó rất đẹp đôi. Và nó biết anh cũng rất tự hào vì nó.

Rồi một ngày anh và nó gặp nhau trong công việc, anh không nhìn và cười với nó khi mọi khi. Nó không hiểu, vì mới mấy hôm trước anh và nó đi chơi rất vui mà. Uh thì nó tự an ủi là chắc do anh căng thắng trong công việc nên mới vậy.

Tối hôm đó anh cũng nhắn tin hỏi thăm nó như mọi khi, nó nhoẻn miệng cười và tin rằng chắc là lúc sáng anh mệt vì công việc nên mới không nhìn nó. Thế nhưng nó chưa kịp tắt nụ cười thì anh nói “mình chia tay nhe!”. Chân tay nó rụng rời, mắt nó tối sầm lại và căng đầy nước mắt. Đầu óc nó như bị ai đó đánh vào một cái thật mạnh làm choáng váng. Nó biết đây không phải là lời nói đùa vì nó hiểu anh mà.

Nó khóc vật vã, tim nó đau như đang bị bóp nghẹt từng nhịp thở. Nó không hiểu, hoàn toàn không thể hiểu được. Nó cố gắng níu kéo và cũng để tìm hiểu lý do vì sao anh lại như vậy. Mấy ngày tiếp nó vẫn nhắn tin cho anh với một hy vọng nhỏ nhoi rằng anh sẽ thôi không chia tay nó nữa, vì tình cảm của anh và nó cũng gần 3 năm và cũng đã định đi cùng nhau đến suốt cuộc đời rồi mà. Anh đã hứa là sẽ lo cho nó suốt đời mà, nó đâu có làm gì sai mà sao anh lại chia tay.

Những ngày tiếp theo với nó thì đêm cũng như ngày dài vô tận. Nó cố gắng níu kéo, nước mắt nó lúc nào cũng chuẩn bị trào ra khi nghĩ về anh, nó không chấp nhận được thực tế, nó không chấp nhận được việc nó mất anh mãi!

Rồi nó xin anh hãy cho nó một lý do. Rất đơn giản “Chỉ vì anh không còn yêu em nữa. Trước đây anh có quen một người bạn gái và đã chia tay, anh quen em trong thời gian qua là chỉ để khỏa lấp khoảng trống thôi, bây giờ anh có lẽ sẽ quay về với bạn gái cũ”.

Lúc này nó thấy nó thương bản thân nó quá, không còn yêu anh nhiều nữa. Thương lắm chính nó đã bị anh dùng như một vật thế thân trong suốt thời gian qua, thương vì nó không có lỗi nhưng anh đã nói những lời rất đau với nó, những lời mà trong suy nghĩ nó cũng không dám nghĩ rằng anh sẽ nói ra.

Nó chấp nhận chia tay trong sự đau khổ vật vã, sáng nào thức dậy mắt nó cũng sưng húp. Nó sợ nỗi cô đơn về đêm, nó sợ phải sống một mình trong kỉ niệm, sợ rằng sẽ gặp người nào đó sẽ hỏi nó về anh.

Nó tự nghĩ nó sẽ sống như thế nào đây? Hay nó sẽ chết đi trong sự đau khổ? Nó mua thuốc về nhà thật nhiều, nó ngu xuẩn thế đấy, nó chỉ biết sống cho mình mà không nghĩ đến những người xung quanh.

Rồi một ngày, nó buồn bã ngồi chơi với đứa em. Em nó chỉ vô tư nói “Sau này chị hai lấy chồng nhớ lấy chồng gần thôi hén, chị lấy chồng xa rồi em nhớ chị hai rồi sao?”. Nó nhìn em mà thương quá, rồi nó nhìn mái đầu ba bạc gần hết, mẹ thì cũng lớn tuổi rồi, nó chưa làm gì trả hiếu ba mẹ mà đã định chết vì một người đã làm nó đau khổ sao? Nó nhìn cuộc sống xung quanh, nó bắt gặp những nụ cười rất vô tư và đầy niềm lạc quan yêu đời, vậy sao phải buồn và muốn chết, sao nó ngu ngốc vậy.

Đêm đó nó dễ ngủ hơn. Nó phải cố gắng lấy lại thăng bằng cuộc sống, phải tươi vui để khi nào đó gặp lại anh nó có thể ngẩng cao đầu mà nhìn anh.

Thời gian cứ thế trôi qua, nó chưa quên anh nhưng cũng không còn nhớ anh nhiều nữa…. Nó nhìn vào gương rồi cười khi nhận ra là xem vậy mà nó lại mập ra, chắc là do nó đã hết khóc về đêm rồi.

Tối qua nhỏ bạn điện thoại nói rằng mới thấy anh ấy đi chơi cùng bạn gái. Nó cười và nói rằng không có gì rồi cúp máy. Một thoáng suy nghĩ rồi thôi, nó nhắm mắt lại ngủ với hy vọng ngày mai sẽ hạnh phúc hơn ngày hôm nay!

Ngủ ngoan và đừng khóc nữa nhé nó!!!

Truc Ha


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part3

Chương III: Anh hùng cứu kẻ thù.

Tôi về nhà, mang hết cái bực dọc từ buổi gặp mặt trút lên mẹ tôi – tất cả cũng do cái ý tưởng muốn tôi đi gặp mặt của bà mà ra.

– Sao về sớm vậy con? Thế nào? Có gặp được cô ấy ko?
– Có, đến cái là con gặp được ngay.
– May quá vậy sao! Thế cô ấy được chứ?
– Hơn cả sức tưởng tượng.
– Thật hả? Bà ấy quả ko hề tâm bốc con mình! Thấy bảo cô ấy đựơc cả người lẫn nết đó.
– Mẹ đùa đấy à? Cô ta có mà xấu cả người lẫn nết ý.
– Con nói gì vậy?
– Con ko biết mẹ chọn người kiếu gì nữa. Một con nhỏ thù dai, lại còn khó ưa, ăn nói thì khó nghe.
– Vậy sao? Có nhầm ko đấy. Bạn mẹ bảo ai cũng khen cô ấy xinh đẹp, dịu dàng mà.
– Tại mẹ chưa gặp cô ta thôi, gặp rồi con nghĩ mẹ còn khó ưa hơn cả con. Chắc bạn mẹ, bà ấy quá tâng bốc con gái mình rồi. Lần sau mẹ đừng bắt con làm mấy cái chuyện vớ vẩn này nữa. Mất bao thì giờ của con. Thôi con về phòng.

Tôi bỏ về phòng bỏ lại mẹ tôi chưng hửng ở dưới phòng khách. Nghe những gì mẹ tôi bảo về cô ta mà sao tôi thấy cứ như là một trời một vực vậy. Khéo có mà là hai con người hoàn toàn khác nhau cũng nên. Con nhỏ thì xinh đẹp, dịu dàng nỗi gì? Có mà đành hanh, ghê gớm thì có!

Vì con nhỏ đó mà cả đêm tôi chả thể nào vào đầu được mấy cái đề xuất dự án. Thế là bỏ phí cả một đêm làm việc mà đãng nhẽ ra như thường ngày là hiệu quả lắm. Thôi vậy, coi như được một đêm đi ngủ sớm. Tôi leo lên giường và đánh một giấc ngon lành đến tận sáng. Có lẽ cũng phải cảm ơn con nhóc đó, nhờ nó mà tôi mới có một giấc ngủ ngon đến thế.

Tôi lái con SANTAFEB đen đi trên đường. Thật là lạ, có lẽ nhờ được ngủ một giấc ngon lành mà sáng nay tôi thấy người tỉnh táo và sáng khoái lạ. Đường giờ này vẫn còn ít người, tại bữa nay cao hứng thế nào tôi lại muốn đi làm sớm để tạt qua quán cà phê hôm trước. Tôi thích sự yên tĩnh của nó. Chợt tôi nhớ tới con nhỏ, nó từng bảo cái bàn tôi ngồi là chỗ quen của nó, chứng tỏ nó cũng hay đến đó. Nhưng một người như nó mà cũng đến cái quán cà phê mà có lẽ chỉ dành cho ai thích sự yên tĩnh và nhẹ nhàng như tôi. Còn nó, tôi nghĩ sự ồn ào, náo nhiệt và sôi động hợp với nó hơn.

Tôi bước vào quán, khá bất ngờ, tôi thấy nó – con nhỏ khó ưa ngồi ngay ở cái bàn quen của nó và đang hướng đôi mắt xa xăm nhìn ra khung cửa kính. Trên bàn con nhỏ là đĩa bánh mì ốp la và cốc sinh tố sữa chua. Có lẽ nó rất thích món này hay sao mà lần nào tôi cũng thấy nó chỉ chọn uống sinh tố sữa chua. Mà ko biết con nhỏ đang nghĩ gì nhỉ, nhìn đôi mắt nó xa xăm thế chắc là phải đang nghĩ cái gì đó đặc biệt và quan trọng lắm. Tôi đắn đo ko biết có nên bước vào ko. Nhỡ lại đụng độ với con bé ấy thì phiền phức lắm.

Đang suy nghĩ chợt con bé quay ngoắt ra nhìn tôi. Nó tròn xoe mắt, đôi lông mày nó chợt nhíu lại rồi lại dãn ra, nó đưa cốc sinh tố lên miệng vừa hút vừa nhìn tôi. Tức ko chịu được. Tôi ko còn sự lựa chọn nào khác. Tôi bước vào và cố tỏ vẻ ko thèm bận tâm tới sự có mặt của nó ở đây. Tôi chọn một cái bàn cách xa nó, tít tận trong cùng. Tôi ngồi vào chỗ và gọi đồ rồi mà con nhỏ đó vẫn cứ ngồi nhìn tôi chằm chằm. Thật chả biết vô duyên là gì. Tôi đưa mắt nhìn lại nó, nó liền đưa miếng bánh mì ốp la bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến cứ như là hàm ý chỉ tôi giống cái miếng bánh mì đó vậy.

Đấy, nhìn nó vậy ai có thể chấp nhận được nó là một đứa con gái xinh đẹp, dịu dàng như lời mẹ tôi nói chứ. Mà bà bạn của mẹ tôi chắc cũng giống con nhỏ đó. Đúng là mẹ nào con đấy. Tôi vừa nghĩ đến thế thì thấy con nhỏ đứng dậy trả tiền. May quá, thế là tôi cũng thoát được nó. Nhưng ko hẳn như tôi nghĩ.

– Ôi thôi chết, cháu quên tiền ở nhà rồi. – Con nhỏ sau một hồi lục lọi khắp túi quần túi áo tá hoả phát hiện ra là nó để quên tiền ở nhà. Bất chợt, tôi bắt gặp ánh mắt cầu cứu của nó. Tôi quay mặt đi, ko thèm nhìn và giả vờ như mình đang phải tập trung vào đồ ăn ở trên bàn. Tôi biết con nhỏ đang nhìn tôi dữ lắm, ánh mắt hình viên đạn cũng nên vì tôi thấy gáy tôi nóng bừng mà. Hì, hình như tôi thấy sướng. Mà tệ thật, từ lúc nào tôi lại đi chấp trẻ con thế này. Nhưng thôi, ai bảo con bé đó có thù oán với tôi chứ.

Đang mỉm cười sung sướng thì tôi phải giật mình bởi tiếng con bé. Nó đứng cạnh tôi từ lúc nào ko hay.
– Chú có thể cho cháu mượn tiền đc chứ?
Tôi ngước lên nhìn nó.
– Ko có tiền mà cũng vào ăn sao cô bé?
– Chú! – Mặt nó nóng đỏ, có lẽ nó đang rất giận. Mặc kệ thôi, tôi chả bận tâm. – Cháu quên tiền ở nhà. Nếu biết ko có tiền cháu đã ko vào!
Tôi cười khẩy:
– Biết trước thì đã giàu cô bé ạ!
– Thế tóm lại là chú có cho cháu mượn tiền ko? – Nó gần như gắt lên với tôi. Tôi định quoạng lại nó cơ, nhưng thấy mắt nó hình như hơi ươn ướt, tôi lại thôi.
– Được, coi như là mời một người quen vậy. Được chứ! – Nó gật đầu cái “rộp” mới sợ!

———————————–

Chương IV: Cô gái xinh đẹp!

Tôi vừa trở về nhà đã thấy mẹ tôi hớn hở.
– Này Lâm, con thật là… Hôm nay mẹ gặp cô ấy rồi, lúc trở bà Thanh đến câu lạc bộ. Trời ơi con bé xinh đẹp, đoan trang thế mà sao con còn chê hả?
– Có phải là mẹ ko đó? Con mắt của mẹ tinh tường lắm mà!
– Thì tất nhiên, cô ấy đúng là mẫu cô con dâu mà mẹ hằng mong. Hôm nay, mẹ đã mời gia đình họ cùng dùng bữa với gia đình ta tối nay ở khách sạn Phượng Dư rồi đấy.
– Sao mẹ chẳng bao giờ hỏi ý kiến con vậy? Hôm nay con gặp cô ta rồi, và giờ con ko muốn gặp nữa. Xúi quẩy lắm!
– Xúi quấy cái gì hả? Con ko lấy đc người ta mới là xúi quẩy của đời con đó. Con biết tính mẹ rồi mà, mẹ đã quyết định, 1 là 1.

Thật đúng là trời chẳng bao giờ thương tôi. Một ngày mà phải gặp con bé tới 2 lần, khác nào tra tấn chứ. Lại một đêm lãng phí rồi, cứ thế này tôi đến chẳng còn cơ hội mà thăng tiến nữa rồi. Con bé đáng ghét, ko biết nó bỏ bùa mê thuốc lú gì cho mẹ tôi rồi. Phen này, trứơc mặt bà, tôi quyết làm cho nó lộ cái đuôi cáo.

Mới 7h30 tối, mà tôi và mẹ tôi đã có mặt tại chỗ hẹn. Hẹn người ta 8h thế mà mẹ tôi cứ một mực bắt phải đi sớm vì sợ người ta bảo mình ko chu đáo. Trất đất, chưa gọi đồ ăn, ngồi ở đó chắc là để ngắm người ta ăn. Đúng 8h, hai người phụ nữ một trẻ một già tiến tới chỗ chúng tôi. Nói thật, lúc đó tôi gần như ko thể tin nổi vào mắt mình, người phụ nữ trẻ ấy quá đẹp. Cô ấy quả là vô cùng đoan trang và dịu dàng trong chiếc váy lụa trắng bó sát người. Cái dáng người cực chuẩn và đẹp. Vòng eo thon nhỏ. Vòng ngực đầy đặn. Và làn da trắng mịn mà. Có lẽ tại căn phòng khách sạn lúc ấy ko ít những người đàn ông cũng đang cùng trạng thái ngất ngây như tôi. Nhưng có một điều làm tôi chợt tỉnh, cô gái ấy hoàn toàn ko phải là con nhóc khó ưa mà tôi gặp. Trời, vậy thì mọi chuyện là thế nào? Ko lẽ tất cả chỉ là một sự trùng hợp? Nếu vậy thì hôm qua cô gái xinh đẹp này đáng nhẽ ra phải đến gặp tôi thì lại ko đến. Vậy là sao? Ôi! Tôi chả hiểu gì cả!

– Dạ chào bác, chào anh. – Giọng nói thật nhẹ và êm cắt ngang dòng suy nghĩ và lô tôi lại với thực tại.
– À… ừ… Mời… mời cô ngồi. – Tôi ko hiểu tại sao lúc đấy tôi lại thiếu tự nhiên đến vậy.
– Bà và cháu ngồi xuống đi! – Mẹ tôi quay sang phía tôi cười tươi – Thế nào, Thanh Trúc đẹp quá phải ko? – Tôi chỉ biết gật đầu mà ko dám nhìn vào cô ấy. Hình như cô ấy nhận ra sự bối rối của tôi hay sao mà tôi liếc nhìn thấy cô ấy đang khẽ cười. – Mà cháu út đâu rồi? – Mẹ tôi chợt quay sang hỏi bà Thanh.
– Cái con bé đấy lúc nào cũng vậy, đang đi trên đường chợt nó kêu có chút việc cần giải quyết, có lẽ sẽ đến muộn.
– Vậy thì chúng ta đợi cô bé đến cùng ăn vậy.
– Thôi ko cần đâu, đợi con nhỏ đấy thì ko biết đường nào mà lần. Thôi chúng ta cứ dùng bữa trước.

Hoá ra gia đình này lại còn có cả một cô con gái nữa. Cô ta tên là Thanh Mai. Chẳng biết có đẹp được như chị ko. Đúng là đàn ông tệ thật, suốt cả buổi tôi chỉ nhìn ngắm Thanh Trúc mãi thôi. Công nhận là cô ấy đẹp, ko chê vào đâu được. Chưa kể cô ấy hiện giờ còn đang là trợ lí cho một công ty liên doanh với nước ngoài. Mẹ tôi nói đúng, cô ấy đúng là mẫu vợ lý tưởng của rất nhiều người đàn ông, trong đó có tôi.


Yêu anh

Chị xinh đẹp và giỏi giang, chị là niềm mơ ước của nhiều chàng trai. Anh – thông minh và tài giỏi. Hai anh chị sinh ra là để dành cho nhau. Vậy mà hai người chia tay chẳng hiểu vì sao. Chia tay trong lặng lẽ. Chị cứng rắn và kiêu hãnh, chẳng để cho nước mắt làm hoen ướt mi mình. Anh – vội vã bước đi trong một buổi chiều hoàng hôn đầy gió. Anh lặng im, chị lặng im chỉ có gió đứa con của mặt trời là quấn quýt bám lấy hai người như níu kéo…

Anh chậm rãi, đưa mắt nhìn em. Em vội vàng quay đi tránh ánh nhìn ấy, nhưng không kịp nữa. Anh phát hiện ra em rồi! Em bối rối đưa ánh mắt ấy về phía anh như một đứa trẻ mắc lỗi bị cô giáo phạt.

– Sao lại thế hả anh? Chị là một người… – Em ngập ngừng – chị là một người….

Dường như anh hiểu em đang muốn nói điều gì đó.

– Chị hoàn hảo chứ gì…? – Anh nháy mắt tinh nghịch.

Em cúi gằm, giấu khuôn mặt và đôi mắt hơi đỏ.

-Vâng… Chị thật tuyệt vời. Nhưng… Vì sao lại chia tay ạ? Chẳng có lí do nào cả. – Em thắc mắc.

– Cảm giác – Anh ngắt lời em – Từng đó đã đủ chưa e? Chỉ là cảm giác thôi. Đó là lí do còn mạnh hơn tất thảy những lí do khác. Bên cạnh cô ấy dường như anh mất cảm giác, lạnh lùng và khó ưa? Hai người hoản hảo thì không có chỗ trống để bù đắp cho nhau.

– Anh lúc nào chẳng lạnh lùng và khó ưa – Em lẩm bẩm.

– Thế à? A quay sang nhìn em cười.

– À, không. Ý em là… , cô bé vội chống chế.

Hừm, cô bé này chỉ giỏi chống chế! Anh cốc đầu em.

Thôi về nào nhóc. Muộn rồi đấy. Gần đến giờ giới nghiêm của phụ huynh rồi này.

Anh lúc nào cũng vậy, ấm áp và dịu dàng khi nhắc về chị, mối tình đầu của anh. E đã hứa, nếu em không phải là tình đầu em sẽ không ghen khi anh kể cho em nghe về chị ấy. Em hứa… Vậy mà hình như cảm giác này, mặt em nóng ran. Tim em run lên từng hồi khi anh nhắc tới chị. Giọng nói ấy luôn chậm rãi ánh mắt ấy trở nên dịu dàng hơn. Hình như em đang ghen với chị,

– Anh à, chị. . . Em ngập ngừng!

– Chị ? sao em? A quay lại nhìn em, em bối rối.

– Không ạ. Em …

Anh nắm lấy tay em, quàng ôm lấy eo anh. Ôm lấy thế này cho chắc nhé! Lỡ em có rơi vì mấy suy nghĩ linh tinh anh còn biết mà quay lại tìm. Trời gió lắm đấy, bé yêu ngốc !

Em miễn cưỡng …

Chị là tình đầu của anh, mối tình đầu suốt 4 năm học ĐH, anh chưa bao giờ kể cho em nghe về chị cho đến khi em hứa, em biết về chị qua lời kể của một vài người bạn, chị tài năng khéo léo xinh đẹp, xung quanh chị có rất nhiều người theo đuuổi… Còn em,không xinh đẹp, không dịu dàng, em không thông minh, không khéo léo, em hậu đậu vụng về. Em không biết nấu cho anh những món ăn ngon như chị, không biết đan khăn len tặng anh khi mùa đông đến, không biết khi nào anh ốm, khi nào anh buồn, khi nào anh cần em, em cứ vô tư đón nhận tình yêu của anh như một lẽ tất yếu em là con gái phải được nhận nhiều hơn anh.
Em nhỏ bé khi đứng cạnh anh. Vậy mà trong số những cô gái yêu anh, anh chọn em, em đâu phải là cô gái khá nhất trong số đó, phải chăng anh đang đùa giỡn với tình yêu của em, phải chăng em chỉ là kẻ thay thế là người thay chị lấp đầy khoảng trống trong trái tim của anh? Phải chăng em quá vô tư mà không nhận ra được điều đó… em – có gì để anh yêu . Những câu hỏi lởn vởn xung quanh em. Em sợ . Lòng tự trọng của em sẽ tổn thương nếu tất cả đều là lừa dối! Em dằn vặt mình, em đặt ra hàng trăm câu hỏi nhưng em không thể trả lời cũng không dám hỏi anh. Em sợ . . .mất anh – nếu chị xuất hiện – sợ chẳng nói nên lời nếu biết anh lừa dối em. Em lúc nào cũng thế, thật yếu đuối, nhỏ nhoi bên cạnh anh…

“Anh à, em thấy phân vân. Em sợ … ” – tin nhắn gửi đi lúc … và tin nhắn trở về “em hứa …rồi đấy nhé” mess gửi đến anh “ nhưng… sao em vẫn ghen hả anh” và tin nhắn trả về “Ngốc à. hãy tin anh”!

Chẳng hiểu vì sao em lại thấy lưỡng lự đến thế, em nằm dài trên ghé, những kí ức về ngày đầu hiện lên nguyên vẹn và thật đẹp đẽ.

********

Anh đến bên em cũng vào một ngày mùa đông lạnh, khi đôi tay của em tê cứng vì lạnh cóng…anh đến và nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé ấy, áp vào tay anh. Trái tim em đã chẳng thể tiếp tục những nhịp đập chẫm rãi, nhẹ nhàng như mọi ngày, mà thật là lạ, lúc nhẹ nhàng lúc lại thậ rộn ràng. Em biết, nhưng chẳng thể nào điều khiển được cái sự lạ lùng ấy, cứ mặc cho gió cuốn mình đi với những dư vị đó. Anh cứ dịu dàng đến rồi đi như góc phố đầu đông vẫn âm thầm đón nhận hương hoa sữa ven đường, rất nhẹ,rất dịu. Con tim còn chưa kịp kết thúc bài học về những hợp âm lạ lùng ấy, em đã bàng hoàng nhận lấy sự lạnh lùng. Em biết, nhưng một lần nữa lại chẳng đủ tỉnh táo để kết thúc, tất nhiên là chỉ em thôi! Em biết, trái tim có lý lẽ riêng của nó, nhưng dường như con tim em là một luật sư bào chữa tồi lắm cho thân chủ là những rung động mong manh của chính mình…

Nhận lời yêu anh có vội vã khi ngay bản thân em còn chưa kịp hiểu anh, chỉ biết rằng đôi tay ấy, bờ vai ấy, tấm lưng rộng ấy – với em thật ấm áp biết nhường nào. Anh – như một điểm tựa, một bờ vai cho em tựa..
Em yêu anh…

Yêu cái cách anh nắm lấy đôi tay em xoa cho tay em nóng dần lên, ap tay em lên má anh và nụ cười dành cho em “ đeo găng tay vào chứ, trời lạnh lắm em”

Em yêu anh…

Yêu cái túi áo khoác rộng mênh mông của anh. luc snafop cũngcos chỗ cho em đút tay vào ^^

Em yêu anh…

Yêu cái cách anh vỗ về an ủi em….

… hay chỉ đơn giản là em yêu anh !

Em yêu anh nhiều đến thế vậy mà sao biết rằng em hứa rồi mà em vẫn nuốt lời, em vẫn ghen với chị…

Chị là người đầu tiên làm trái tim anh rung động, người đầu tiên anh nắm tay, người đầu tiên anh nói lời yêu…

.. em luôn là người thứ hai sau chị !

Em ghen mỗi lần anh nhắc đến chị, ánh mắt anh thật dịu dàng, giọng nói anh chậm rãi có chút gì đó luyến tiếc nhớ mong, em như thấy anh thật hạnh phúc, cái hạnh phúc em không cảm thấy em mang lại cho anh … đó là do em cảm nhận hay con tim em mách bảo ?…

Em chìm sâu giấc ngủ với những câu hỏi không lời đáp

….

Đông đến lạnh lẽo, những cơn gió lạnh ùa về khắp những góc phố, những tán lá nép vào nhau như muốn tránh né

Ly café nóng buổi sáng, em hít hà hương thơm nồng nhấp một ngụm nhỏ và cảm nhận nó, . Mùa đông rồi, mà vẫn thấy đâu đó quanh đây mùi hoa sữa nhè nhàng. Đông đến góc phố vẫn âm thầm đón nhận hương hoa sữa ven đường, rất nhẹ … ẩn khuất trong làn sương sớm vô hình, những chùm hoa sót lại của mùa thu giấu mình trong cái lạnh của mùa đông, ! đông đến cây lá cũng buồn hơn, và lạnh hơn !…

Âm chuông tin nhắn điện thoại vang lên – của anh “ nhìn xuống cửa nhà đi cô bé ?” em chạy về phía ô cửa sổ. ngạc nhiên.

– Ơ, anh kìa, anh đến từ lúc nào ? em vội vàng lao xuống cầu thang như một tên lửa… chắc lúc đó ai nhìn thấy em thì tức cười lắm

-Ơ, anh đến lâu chưa, trời lạnh lắm, s

-Sao nữa, hôm qua có người làm anh mất ngủ, cho nên thế này đây… anh nháy mắt tinh nghịch.

-Ai cơ… Không phải em đây chứ ?

-Ôh, một ai đó rất trẻ con đã hứa rồi mà nuốt lời nhé. Anh cốc nhẹ vào đầu em

-Em cười thầm… chắc không phải em rồi ! em chẳng bao giờ nuốt lời với ai đâu!

Bất chợt một cơn gió thổi qua lạnh cóng, khiến em rùng mình… anh kéo em vào lòng, thì thầm vào tai em.

– Ngốc ạ, chị ấy là quá khứ, rất lâu rất lâu rồi… còn em là hiện tại bây giờ và mãi mãi…

Anh yêu em, yêu cảm giác được che chở cho em như thế này này… yêu tất cả những gì thuộc về em, không ai khác chỉ em thôi anh yêu một cô bé ngốc hay cười. Như thế nào nhỉ, ở bên cạnh em, anh lạnh lùng nhưng bí ẩn. Chẳng ai khai phá nổi trái tim của anh đâu – trừ em!”

Em chẳng biết nói gì, như mọi khi chỉ biết tựa đầu vào vai anh và khóc như một đứa trẻ vừa bị cô giáo trách phạt…

Gió quá, cơn gió nào lang thang cứ quấn quýt bám lấy em…

Cây lấy thân che chở cho Lá, không để Lá theo Gió bay đi Những cành cây vươn mình ôm trọn lấy Lá vào lòng, làm Lá ấm áp. Lá vừa cười vừa khóc vì cảm thấy thật hạnh phúc…còn thứ gì mong manh như làn gió nhưng vững chãi như cây… em biết tại sao em yêu anh nhiều đến thế !

“ Nếu em không phải là tình đầu em sẽ không ghen khi anh kể cho em nghe về chị ấy… thật đấy !”…. Em hứa, em nói khẽ


Panasonic Lumix LX5

Sau thời gian dài chờ đợi, Panasonic đã làm người dùng hài lòng với việc giới thiệu mẫu máy ảnh Lumix LX5 – tiếp bước dòng máy Lumix LX3 danh tiếng.

 

 

Lumix LX5 có thiết kế vỏ ngoài chắc chắn và gọn gàng. Nhà sản xuất đã thêm vào phía bên phải phần tay nắm giống với các máy DSLR giúp cầm máy chắc chắn và dễ dàng hơn.

Cùng với chân hot-shoe trên nóc máy, người dùng có thể sử dụng kèm các phụ kiện cho LX5 như kính ngắm quang học điện tử (EVF – Electric View Finder) hay flash rời.

Bộ cảm biến ảnh CCD có độ phân giải 10.1 Megapixel tuy không lớn như những máy ảnh ra cùng thời điểm, nhưng lại có kích thước tới 1/1.63”. Lumix LX5 sử dụng bộ xử lý ảnh công nghệ Venus Engine FHD mới cho phép tổng hợp hình ảnh và tăng cường độ nhạy sáng hơn nên có thể chụp và quay phim trong điều kiện thiếu sáng. Công nghệ này cũng cho tốc độ chụp cao hơn và máy ảnh có thể thực thi các tính năng tốt hơn.

Thời gian trễ của màn trập so với khi bấm nút chụp chỉ còn 0.007 giây. Điều này có nghĩa là người dùng sẽ không còn lo bị “hụt” những khoảnh khắc quý giá chỉ vì bấm mà máy không chụp ngay.

Panasonic Lumix LX5
Màn hình LCD 3 inch với 460.000 điểm ảnh

 

Lumix LX5 sở hữu một màn hình LCD 3 inch có độ phân giải 460.000 điểm ảnh. Công nghệ High CRI (Color Rendering Index) với đèn LED nên tăng khả năng hiển thị ngoài trời nắng. Ngoài ra, LX5 cũng đã đuợc tăng cuờng thêm về thời luợng sử dụng pin, có thể chụp tới 400 kiểu sau mỗi lần sạc đầy.

Ống kính Leica DC VARIO-SUMMICRON 24mm f2.0 với khả năng zoom quang 3.8x lên 90mm. Cùng với độ mở 2.0, Lumix LX5 cho phép nguời dùng có thể chụp tốt hơn trong điều kiện thiếu sáng. Hỗ trợ là tính năng chống rung hình ảnh Power O.I.S.

Panasonic Lumix LX5
Ống kính Leica DC VARIO-SUMMICRON của Lumix LX5

Ngoài ra, ống kính của LX5 được cấu tạo bởi 10 thấu kính chia thành 9 nhóm hoạt động, trong đó  có 3 thấu kính cầu, nâng tổng số bề mặt cầu của thấu kính bên trong ống lên 5. Như vậy, ảnh chụp từ LX5 có chất lượng quang học tốt hơn, tối ưu hóa màu sắc, tăng cường khả năng lên chi tiết tốt, giảm hiện tượng méo ảnh khi sử dụng ở góc rộng 24mm và hạn chế các hiện tượng quang sai như lóe sáng, bóng mờ,…

Với Lumix LX5 , người dùng có thể quay phim với độ phân giải HD theo chuẩn định dạng AVCHD Lite và Motion JPEG. Cùng với nhiều chế độ quay phim thú vị như Creative Movie, My Color và Film cho phép người dùng thỏa sức sáng tạo các thước phim của riêng mình.

Panasonic Lumix LX5Lumix LX5 còn có phiên bản màu trắng

LX5 còn có các chế độ cho phép người dùng chuyên nghiệp chỉnh tay các thông số như khẩu độ và tốc độ, đồng thời hỗ trợ những người dùng nghiệp dư bằng các tính năng tự động như Intelligent Scene Selector (tự động lựa chọn chế độ phù hợp với điều kiện chụp), Face Detection, AF Tracking, Intelligent ISO Control, My Color, Intelligent Auto (iA),… Điểm đặc biệt là chế độ iA có thể hoạt động ngay cả khi quay phim.

Ngoài khả năng hoạt động, LX5 còn có hàng loạt những phụ kiện gắn ngoài hỗ trợ tốt hơn cho khả năng chụp: Kính ngắm điện tử, bộ chuyển góc rộng, kính lọc ND, kính lọc PL, flash, bao da,….

Panasonic Lumix LX5 sẽ được chính thức bày bán trong tháng 8 với giá khoảng 499 USD (~ 9,5 triệu VNĐ)

Thông số kỹ thuật

Cảm biến hình ảnh 1/1.63-inch CCD
Độ phân giải 10.1 Megapixels
Ống kính Leica DC VARIO-SUMMICRON 24-90mm f2-3.3
Màn hình LCD LCD 3 inch với 460.000 pixels
ISO Auto, 80-3.200, mở rộng đến 6.400 và 12.800
Kích thước 233 g (không bao gồm phụ kiện và pin)
Trọng lượng 110 x 65 x 25 mm