PMK is A noBAD Friend

Posts tagged “3

Ba mối tình đầu của tôi .part2

Mối tình thứ 2 thì là một thảm hoạ thật sự bởi khi ấy hắn không còn là “thằng ku “ như ông vẫn gọi nữa mà trở thành “anh thanh niên hoi ” _đó là khi hắn học lớp 11

Có thể coi đó là một sự rung động của một trái tim của một con người đã hoàn chỉnh về mặt sinh học he he he

Có cái hay là lúc này hắn và thằng Hào đã trở thành cạ cứng không chỉ trong học tập mà trong việc bình phẩm về con gái cũng thế.Cho nên ngay từ lần đầu tiên thằng bạn nhìn thấy Huyền thằng Hào đã hiểu rằng hắn sẽ khổ vì yêu.

Cái khổ đầu tiên là ông hắn không thể hiểu được tại sao thằng cháu bẩn như quỷ này lại tự nhiên chăm tắm đến thế.Nếu ngày xưa phải gào khản cổ thì 3 ngày hắn tắm một lần còn bây giờ thì trước khi đi học hắn tắm qua loa xịt nước hoa rồi đi học về hắn lại tắm thêm lần nữa

Cái khổ thứ hai là tự nhiên hắn bị ẩm ic nặng không ai nói j tự nhiên lại cười ngây ngô một cách khó hiểu rồi tủm tỉm cười đồng thời đưa tay gãi đầu như thể đang bị ai đó nói kháy gì vậy

Cũng may là nàng cũng ưng ý hắn ,không phải vì hắn học giỏi nam tính mà vì hắn có nhiều tiền tiêu vặt lại ga lăng với các bạn nữ.Nhưng quan trọng hơn là nàng biết rằng nhà hắn rất giàu có thể thoả mãn được tính chơi bời của nàng ,còn hắn thì không hề hay biết gì cả.Tất cả mọi việc tiến triển đều được nàng dự tính trước và chủ động đưa hắn vào tròng. Cứ như hôm 14 /2 ấy thì biết trong khi hắn phải lấy hết can đảm mới dám đến nhà nàng tặng hoa

Sau khi lấy hết can đảm để bấm chuông cửa nhà khi thấy nàng ra mở cửa và nở nụ cười với hắn thì hắn bị khớp liền

– Tớ …_Hắn xoay bông hoa từ tay này sang tay kia mà không biết

Cho tới khi hắn bứt gần hết những chiếc lá và không còn gì để bứt nữa thì mới tỉnh ra ấp úng

– Thắng . .ừm.. 8/3..tớ _thằng bé hết nhìn xuống chân lại nhìn lên con mèo Huyền đang bế

Nó như cố tìm một lý do hay đề tài nào đó để câu chuyện được tự nhiên

– Anh cứ bình tĩnh,em đang lắng nghe đây,cứ từ từ nói_Nàng mỉm cười động viên hắn giống như bà mẹ đang hướng dẫn cho đứa trẻ nhỏ vậy

Hắn lấy hết can đảm:

– Tặng em 8/3_thằng bé vung tay dứt khoát trao bông hồng tư thế dũng mãnh như người tướng quân nhận lệnh vua ra chiến trường vậy

Nàng tròn xoe mắt

– Chỉ thế thôi à _đoạn chộp lấy tay hắn kéo vào trong nhà ,khép cửa

– Không phải là anh muốn nói j quan trọng hơn sao_nàng gợi ý trong lòng mừng thầm vì kế hoạch đã gần thành công ,rồi đây những bộ đồ style đầy khiêu gợi chắc không chỉ còn là mơ ước nữa,nàng mơ tới bước đi đầy kiêu hãnh trước con mắt ghen tức của lũ con gái trong lớp

– Ờ thì anh muốn kết bạn với em

– Chẳng phải chúng ta đã là bạn rồi hay sao

– Không ý anh là hơn thế nữa cơ

– Tức là bạn gái chứ gì ,em đồng ý _Nàng táo bạo chộp lấy tay hắn làm thằng bé giật bắn cả mình

Nàng thủ thỉ:

– Thế anh có muốn hôn em không _Nàng liếc mắt tình tứ

– Có chứ nhưng anh vừa ăn cá trưa nay mà.. chưa đánh răng_Hắn đỏ mặt ngập ngừng

– Không sao .em cũng vừa ăn 3 bát bánh đúc cộng với một đĩa nem chua rán mà đã xúc miệng đâu_Nàng mỉm cười

 

Hắn kinh hãi thầm nghĩ “ không được ông nội dặn rằng ăn uống phải sạch sẽ vì đường miệng là dễ lây các bệnh về răng lợi” đoạn hắn trả lời

– Để anh chạy đi mua phong kẹo cao su em ở nhà đánh răng đi nhé

Nàng đứng đó lặng mặt nhìn theo thầm nghĩ “Thằng gà ,ngu vật “

Khi hắn quay trở lại thì bố mẹ nàng đi đâu mới về hắn lấp ló ra hiệu nhưng nàng lờ đi như không biết .Sau cả tiếng đồng hồ bắt chước tiếng gà ,tiếng chó ,làm đủ các động tác khỉ vượn mà không thành công khi thấy mọi người đang chú ý hắn mới trở về và việc đầu tiên hắn nghĩ tới là chạy ngay đến chỗ thằng Hào.

Cần phải cấp tốc bảo nó bổ túc cho một lớp học yêu mới được he he

Vừa trông thấy thằng bạn quý hóa nó đã reo lên như vừa trúng con lô một trăm điểm vậy

– Tao thành công rồi,tao thành công rồi

Qua diễn biến thằng bạn kể lại ,với kinh nghiệm tình trường phong phú nó hiểu rằng có sự bất thường ở đây,nhưng nó cũng không nỡ làm thằng bé cụt hứng, dù thế nào thì cũng là kinh nghiệm cho “tụi trẻ bước vào đời”_Nó nhìn thằng Thắng mà thầm nghĩ

– Thế tao giúp gì được cho mày

– Còn gì nữa ,dạy tao yêu nhanh lên

– Ặc ,ặc ,dạy gì ,cái đấy là bản năng của con người mà tự đánh thức dậy đi_Thằng Hào nhe răng cười

– Thế tao phải đánh thức bằng cách nào đây ,làm nghi lễ trưởng thành giống như mấy bộ tộc da đỏ hả_thằng Thắng thấy tức tức _thôi mày dạy tao hôn vậy nhé !

– He he he ,cái này khó học lắm đấy_thằng Hào nhe răng cười _thế đổi lại tao được cái j nào?

– Bí kíp của tao, được chưa?

– Bí kíp gì cơ _thằng Hào tò mò

– Đế chế đại cương ,10 bước để trở thành vô đối

-Tao đồng ý _thằng Hào chộp ngay như sợ thằng bạn đổi ý

Rồi nó dạy thằng bạn từ từ từng bước một

– Đầu tiên tìm chỗ kín đáo ,ánh sáng mờ mờ, không gian tĩnh mịch

Thằng Thắng nghĩ ngay tới nhà kho với những lỗ thông gió trên cao ‘ Quả là một không gian tĩnh mịch’

– Ngồi sát lại tay nắm tay ,lặng im , chuẩn bị tâm lý cho cả hai

 

Thằng bé lại liên tưởng tới hai cái bô ngày xưa mà hắn hay dùng 1 cái màu xanh ,1 cái màu đỏ ‘wá tuyệt vời ‘

– Rồi mày nhẹ nhàng xoay người lại và chụt chụt chụt ,thế là xong

– Ờ cảm ơn mày, mai tao mang đến lớp cho nhé

– Mày đừng có quên đấy

 

Thằng Hào mơ tưởng đến ngày một mình nó rong ruổi lạc đà mà đám thằng Sửu,Thuận,Dương,Trọng mới đang xây bm he he( ngôn ngữ đế chế không hiểu ráng chịu)

Thế rồi không có gì khó khăn để chúng nó có một buổi tối lãng mạng ,nhưng thật khốn khổ vì cái nhà kho mấy cô đồng nát đã gom mất mấy cái bô của hắn thế là thằng bé đành phải ra công viên Đền Lừ cách nhà chưa đầy 500m _Nơi mà ông hắn hôm nào cũng ra tập thể dục buổi tối . Vừa đi nó vừa lẩm bẩm lại bài 3 bước thằng Hào dạy hôm trước,nhưng nó không biết phải bắt đầu như thế nào để cầm tay nàng, thằng bé chảy cả mồ hôi ,người thì run lên như triệu trứng của người bị bệnh sốt rét vậy .Thấy đợi lâu quá mà không thấy đối tượng phản ứng gì ,Huyền liền gợi ý:

– Ngón tay anh đẹp nhỉ

Như vớ được cọc hắn chộp luôn

– Ừ nghe nói ngày xưa ông bé anh hay vuốt ngón tay nên mới đẹp thế đấy_Rồi tỏ ra vẻ cũng biết nói chuyện hắn quay sang bình phẩm tay nàng

– Sao ngón tay em xấu thế đã ngắn lại còn thô nữa chứ như tay mấy bà bán trà đá ở cổng trường ý

Rồi chợt phát hiện đã dại miếng hắn chữa cháy

– Ái ,tay anh bị chuột rút rồi _mắt hắn méo mó nhìn sang cầu khẩn

– Để em bóp tay cho_Nàng cầm lấy tay hắn và xoa xoa

Một cảm giác lạ lung thật dễ chịu ,có 1 luồng chân khí lan tỏa từ bàn tay nàng chạy qua đan điền rồi tụ lại ở huyệt bách hội( kóc hiểu ở chỗ nào he he)

“Cũng may là mình không mang theo kim từ điển không thì từ trường đã làm máy chập mất”_thằng bé thầm nghĩ ,số là lúc nào hắn cũng cầm theo kim từ điển để tra những từ tiếng anh mới

Và rồi giây phút quan trọng cũng tới ,nhưng thật không may là thằng Hào không bảo hắn là lúc hôn thì hai tay hắn để đâu ,thế là thằng bé đành đặt hai tay lên gáy và nhắm mắt đưa môi

Thật khủng khiếp ,thay vì tiếng chụt chụt vang lên thì lại là tiếng cạch khô khốc ,hai kẻ tòng phạm hốt hoảng đưa tay lên miệng “may quá hàng tiền đạo còn nguyên “

Sau đó thì chúng nó quấn quýt với nhau than thiết như người phụ nữ với cái bóp của họ.Nàng đi đâu hắn cũng tháp tùng ,nàng muốn gì hắn cũng chiều theo.Nhưng rồi cũng đến lúc số tiền tiết kiệm của hắn hết và nàng lặng le xoay người lấy đà quay gót (còn đau hơn bị đá) , thằng bé bị sốc nặng giống như những gã gà gô khác.Còn về phần thằng Hào tuy nó không được như ý muốn những cũng đã sánh bước cùng đám thằng Tuyến, thằng Luyện, thằng Sáng thuộc vào hàng cao thủ (nói quá)


Ba mối tình đầu của tôi

Mối tình đầu của hắn là cô bé quản ca lớp 5 với núm má đồng tiền duyên dáng và cái bĩu môi đầy nghệ thuật ,chính bởi cái bĩu môi ấy mà lần đầu tiên trong đời hắn thấy tim mình ‘thoảng thốt’ đến thế.Có lẽ nàng đã phải tập rất nhiều mới có thể đạt được ‘cảnh giới ‘cao đến vậy . Đó cái bĩu môi mà chỉ nhìn một lần là nhớ mãi : đầu tiên nàng khẽ cúi đầu xuống 2cm lấy đà ,rồi lấy gáy làm tâm kéo cái môi bĩu ra đồng thời đầu đưa lên thành một cung tròn khoảng 5 độ ,cùng thời gian ấy cái mũi tẹt chum lại kết hợp với đôi mắt tinh nghịch liếc ngang vào đối tượng tạo thành một cử chỉ “ yêu không tả nổi “

Hồi ấy hắn làm lớp trưởng mà quê hắn thì hay có bài hát “ Anh đội trưởng lấy chị quản ca 1 2 3 lấy loa về cưới “ nếu bọn trẻ khác thì sẽ ngại quá mà không dám nói chuyện với nhau nữa hắn lại khác hắn không những không tức mà còn thỉnh thoảng cho mấy thằng khoẻ nghịch ấy mấy cái kẹo dừa chính vì vậy mà bọn nó càng trêu ghê hơn.

Thế là hắn quyết định phải chọn nàng làm vợ tương lai. Được cái hắn học giỏi lại ăn mặc chỉnh tề chứ không như thằng Tùng đến lớp còn phải mang theo quần thay kẻo đái dầm.Cái quan trọng là hắn phải tỏ tình thế nào đây.Sau một thời gian suy nghĩ mất mấy buổi sáng (vì khi đánh răng soi gương hắn mới nhớ ra ) trước khi đến trường hắn quyết định viết một bức thư tỏ tình

“ Hôm thứ 7 tuần đầu tiên đi học tớ đã cho Phương mượn mũ lưỡi trai tập thể dục khi trời nắng P có biết vì sao không?

Hôm thứ 3 tuần sau đấy tớ đã cố tình mua gói kẹo béo mà P thích nhất để trong ngăn bàn mà khi thấy P đã cố tình cất vội vào cặp vì sợ phải chia phần cho đứa khác như thể P biết rằng gói kẹo ấy chỉ để dành cho mình vậy ,P có biết tại sao không ?

Rồi những ngày thứ 5 tuần nào cũng vậy P không bao giờ bỏ học dù ốm nặng bởi lúc nào cũng có một gói me ,mà kẻ ngớ ngẩn nào học buổi chiều cứ để quên hoài trong ngăn bàn (P nghĩ thế thôi) ,P có biết tại sao không ?

Giờ chắc P đã hiểu tớ muốn nói gì rồi chứ

Nếu P không nhận lời yêu tớ thì tớ không bắt P phải trả lại những thứ ấy đâu chỉ cần P trả lại cho tớ cái bút kim tinh tớ tặng hôm sinh nhật là được “

Hắn đọc đi đọc lại và tỏ ra ưng ý lắm ,nhưng hắn lại tìm cách trao thư thế nào cho thật lãng mạn ,tình tứ cơ

Buổi hôm ấy là tiết Văn của cô giáo chủ nhiệm ,hắn là lớp trưởng nên được phân công ngồi đầu bàn cuối lớp để còn nhắc các bạn còn P thì ngồi đầu bàn phía trên cách 2 bàn nhưng ở dãy bên kia . Tranh thủ lúc cô xuống

dưới lớp xem thằng Hào ‘my`’ chữa bài tập Tiếng Việt trên bảng ,khi cô vừa bước lên trên hắn vội vã ra hiệu cho P và phi chiếc máy bay giấy chứa những dòng chữ có cánh ấy đến chỗ P với khuân mặt hăm hở nhưng đáp lại với ánh mắt chứa chan tình yêu đời ấy lại là ánh mắt giận dữ không phải của P mà của cô giáo chủ nhiệm. Số là sau khi lấy hêt sức bình sinh để phi chiếc máy bay ấy thì không phụ long hắn chiếc máy bay giấy với tốc độ đáng nể đã hạ cánh khẩn cấp vào mặt cô giáo chủ nhiệm

Thế rồi hắn vinh dự được đọc bức thư đầy tâm huyết ấy trước lớp và ngồi một chỗ khá là dễ thấy trong sổ đầu bài với dòng chữ “tuổi trẻ tài cao” hic

Thế là mối tình đầu tiên đã tạm biệt để cho hắn một kinh nghiệm nhớ đời


Đi qua 3 mối tình

Tối hôm đó anh cũng nhắn tin hỏi thăm nó như mọi khi, nó nhoẻn miệng cười và tin rằng chắc là lúc sáng anh mệt vì công việc nên mới không nhìn nó. Thế nhưng nó chưa kịp tắt nụ cười thì anh nói “mình chia tay nhe!”.Nó khẽ mệt nhoài mở mắt, mí mắt nó nặng trĩu, chắc là tối đêm qua nó lại khóc quá nhiều! Nó cố gắng lấy chút sức lực còn lại nâng thân mình ngồi dậy, rồi đưa tay mở cánh cửa sổ để đón chào một ngày mới, nhếch mép cười nhẹ rồi tự hứa với mình hôm nay nó sẽ không khóc nữa, không còn nhớ đến người ấy nữa. 

Vậy là mối tình thứ 3 của nó cũng đã bỏ nó ra đi. Mới hơn 20 tuổi đầu, nó đã yêu 3 lần. Tự nhiên nó nghĩ sao nó lại dễ bị bỏ lại như thế.

18 tuổi chập chững bước vào đời, nó có tình cảm với một người, nhưng không được gì sau hơn một năm quen nhau. Anh ấy đã bỏ nó vì gia đình anh ấy không chấp nhận cho anh ấy quen nó, vì nhà nó nghèo và vì nó là người có đạo.

19 tuổi nó lại gặp một người làm cho trái tim nó rung rinh. Anh ấy yêu nó, yêu nhiều lắm. Lo cho nó từng ly từng tý một, nó hạnh phúc lắm. Nhưng anh ấy lại bỏ nó đi một cách lặng lẽ, mà đến bây giờ cũng không biết tại sao? Nó cũng vài lần hỏi, nhưng anh ấy chỉ biết nói xin lỗi vì không thể cũng nó đi tiếp con đường còn lại. Nó không trách anh nhiều, vì nó biết anh ấy rất yêu nó và qua bạn bè, nó cũng biết anh ấy đã khóc rất nhiều khi bỏ nó lại. Bạn bè của anh ấy có nói lại là vì gia đình anh ấy không thích con gái miền nam nên nhất quyết không cho anh ấy liên lạc gì với nó nữa, mặc dù gia đình anh ấy chưa biết gì về nó.

Sau 2 lần bị bỏ lại, nó tự hứa với lòng sẽ không để cho mình phải buồn thêm một lần nào nữa. Nó cố gắng sống thật tốt, tốt hơn trước giờ nó đã từng sống. Và dặn lòng là nếu yêu nó sẽ không yêu hết lòng như 2 lần trước. Sẽ yêu ít thôi, để cho người đó yêu mình nhiều hơn và nó cũng e dè hơn với những ai muốn làm quen.

Nó cứ sống như vậy và cũng không muốn yêu thêm vì sợ lại bị bỏ lại. Rồi một ngày, nó nhận được tin nhắn của anh. Anh đã có số điện thoại của nó từ người quen. Uh thì nó cũng nhắn tin lại như phép lích sự. Cứ như vậy anh nhắn tin cho nó ngày một nhiều hơn, anh thường xuyên rủ nó cafe, ăn tối. Nó e dè, và luôn hay tìm đủ thứ lý do trên đời để từ chối khéo.

Ấy vậy mà anh vẫn không bỏ cuộc, vẫn muốn làm quen. Rồi nó cũng nhận lời cafe cùng anh. Trong suy nghĩ của nó bấy giờ chỉ là đi để trả nợ vì anh ấy rủ hoài nó cũng ngại mà thấy hơi phiền nữa. Thôi thì đi một lần, nói chuyện trực tiếp với nhau xem anh ấy thế nào mà lại “lì” đến thế.

Sau lần gặp mặt đó anh liên lạc nhiều hơn với nó, nó cũng vậy. Vì anh vui tính lắm, anh hiểu được nó suy nghĩ gì trong từng câu nói và nó thích nhất là anh gọi nó bằng “bé”.

Nhưng nó vẫn cố giữ để không được thích anh. Mà dường như càng cố gắng thì nó lại càng bị anh chinh phục. Anh yêu nó từ lâu nên mưa dầm cũng thấm đất. Với lại lần này trước khi yêu anh ấy, nó cũng đã tìm hiểu về anh rất kỹ để tránh không phải khóc như những lần trước.

Nó hồi hộp khi anh đưa nó về ra mắt gia đình, nó hạnh phúc ra mắt khi gia đình anh ấy rất thích nó. Rồi khi tựa đầu vào vai anh, nó chỉ biết nghĩ đến anh và cảm nhận được bờ vai này sẽ che chở cho nó suốt đời.

Tình yêu của anh và nó cứ lớn dần lên mãi. Anh luôn bổ sung thêm những thứ mà nó không biết. Cái gì anh ấy cũng giỏi, nó tự hào về anh lắm, vì anh đẹp trai, có công việc ổn định cùng mức lương cao. Ây vậy mà anh không để nó ghen gì đâu, mặc dù nhu cầu công việc anh phải hay đi ra ngoài tiếp xúc khách hàng, nhưng anh chỉ yêu mình nó mà thôi.

Đôi khi nó cũng hỏi anh sao lại yêu nó. Anh chỉ cười và hay bảo rằng “chắc là do anh và em có duyên nợ với nhau, anh tin vào duyên nợ lắm!”. Và anh còn bảo là “có thể anh khác người nhưng anh sẽ không bao giờ là một thằng đểu cả”. Nó tin anh lắm, vì ra đường những người con gái khác rất khó để nói chuyện được với anh, và đôi khi trông mắt họ, anh ấy khá khó tiếp xúc.

Rồi một ngày anh xin cưới nó. Lúc đó nước mắt nó cứ muốn chực trào ra trong niềm hạnh phúc vô bờ bến. Rồi nó và anh cũng xin phép 2 gia đình để năm sau kết hôn. Hai gia đình vui lắm vì chỉ cần hai đứa thương nhau.

Đôi khi ngồi một mình, nó suy nghĩ hay là đây là niềm hạnh phúc lớn nhất mà cuộc sống đã ban tặng cho nó, vì nó đã sống rất tốt nên nó nhận được hạnh phúc. Uh, chắc là vậy, cứ sống tốt thì hạnh phúc nhất định đến thôi.

Bạn bè của cả hai rất ngưỡng mộ anh và nó. Họ nói sau này con của anh và nó chắc chắn sẽ rất xinh đẹp và thông minh, vì anh và nó rất đẹp đôi. Và nó biết anh cũng rất tự hào vì nó.

Rồi một ngày anh và nó gặp nhau trong công việc, anh không nhìn và cười với nó khi mọi khi. Nó không hiểu, vì mới mấy hôm trước anh và nó đi chơi rất vui mà. Uh thì nó tự an ủi là chắc do anh căng thắng trong công việc nên mới vậy.

Tối hôm đó anh cũng nhắn tin hỏi thăm nó như mọi khi, nó nhoẻn miệng cười và tin rằng chắc là lúc sáng anh mệt vì công việc nên mới không nhìn nó. Thế nhưng nó chưa kịp tắt nụ cười thì anh nói “mình chia tay nhe!”. Chân tay nó rụng rời, mắt nó tối sầm lại và căng đầy nước mắt. Đầu óc nó như bị ai đó đánh vào một cái thật mạnh làm choáng váng. Nó biết đây không phải là lời nói đùa vì nó hiểu anh mà.

Nó khóc vật vã, tim nó đau như đang bị bóp nghẹt từng nhịp thở. Nó không hiểu, hoàn toàn không thể hiểu được. Nó cố gắng níu kéo và cũng để tìm hiểu lý do vì sao anh lại như vậy. Mấy ngày tiếp nó vẫn nhắn tin cho anh với một hy vọng nhỏ nhoi rằng anh sẽ thôi không chia tay nó nữa, vì tình cảm của anh và nó cũng gần 3 năm và cũng đã định đi cùng nhau đến suốt cuộc đời rồi mà. Anh đã hứa là sẽ lo cho nó suốt đời mà, nó đâu có làm gì sai mà sao anh lại chia tay.

Những ngày tiếp theo với nó thì đêm cũng như ngày dài vô tận. Nó cố gắng níu kéo, nước mắt nó lúc nào cũng chuẩn bị trào ra khi nghĩ về anh, nó không chấp nhận được thực tế, nó không chấp nhận được việc nó mất anh mãi!

Rồi nó xin anh hãy cho nó một lý do. Rất đơn giản “Chỉ vì anh không còn yêu em nữa. Trước đây anh có quen một người bạn gái và đã chia tay, anh quen em trong thời gian qua là chỉ để khỏa lấp khoảng trống thôi, bây giờ anh có lẽ sẽ quay về với bạn gái cũ”.

Lúc này nó thấy nó thương bản thân nó quá, không còn yêu anh nhiều nữa. Thương lắm chính nó đã bị anh dùng như một vật thế thân trong suốt thời gian qua, thương vì nó không có lỗi nhưng anh đã nói những lời rất đau với nó, những lời mà trong suy nghĩ nó cũng không dám nghĩ rằng anh sẽ nói ra.

Nó chấp nhận chia tay trong sự đau khổ vật vã, sáng nào thức dậy mắt nó cũng sưng húp. Nó sợ nỗi cô đơn về đêm, nó sợ phải sống một mình trong kỉ niệm, sợ rằng sẽ gặp người nào đó sẽ hỏi nó về anh.

Nó tự nghĩ nó sẽ sống như thế nào đây? Hay nó sẽ chết đi trong sự đau khổ? Nó mua thuốc về nhà thật nhiều, nó ngu xuẩn thế đấy, nó chỉ biết sống cho mình mà không nghĩ đến những người xung quanh.

Rồi một ngày, nó buồn bã ngồi chơi với đứa em. Em nó chỉ vô tư nói “Sau này chị hai lấy chồng nhớ lấy chồng gần thôi hén, chị lấy chồng xa rồi em nhớ chị hai rồi sao?”. Nó nhìn em mà thương quá, rồi nó nhìn mái đầu ba bạc gần hết, mẹ thì cũng lớn tuổi rồi, nó chưa làm gì trả hiếu ba mẹ mà đã định chết vì một người đã làm nó đau khổ sao? Nó nhìn cuộc sống xung quanh, nó bắt gặp những nụ cười rất vô tư và đầy niềm lạc quan yêu đời, vậy sao phải buồn và muốn chết, sao nó ngu ngốc vậy.

Đêm đó nó dễ ngủ hơn. Nó phải cố gắng lấy lại thăng bằng cuộc sống, phải tươi vui để khi nào đó gặp lại anh nó có thể ngẩng cao đầu mà nhìn anh.

Thời gian cứ thế trôi qua, nó chưa quên anh nhưng cũng không còn nhớ anh nhiều nữa…. Nó nhìn vào gương rồi cười khi nhận ra là xem vậy mà nó lại mập ra, chắc là do nó đã hết khóc về đêm rồi.

Tối qua nhỏ bạn điện thoại nói rằng mới thấy anh ấy đi chơi cùng bạn gái. Nó cười và nói rằng không có gì rồi cúp máy. Một thoáng suy nghĩ rồi thôi, nó nhắm mắt lại ngủ với hy vọng ngày mai sẽ hạnh phúc hơn ngày hôm nay!

Ngủ ngoan và đừng khóc nữa nhé nó!!!

Truc Ha