PMK is A noBAD Friend

Truyện ngắn

Sự tích về Đàn ông và Đàn bà

 

Truyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, thế giới này thật tươi đẹp, Thần Dớt – Vị thần quyền năng nhất trong các Vị thần đã tạo ra một sinh vật thông minh nhất, hoàn hảo nhất, đó chính là những người Đàn ông. Họ cai trị trần gian tươi đẹp, cuộc sống chỉ có ban ngày với nắng đẹp, chim hót líu lo, cây cối xanh tươi bốn mùa hoa trái. Thần Rượu Vang thì ban tặng cho họ cơ man nào là rượu, họ không việc gì phải xách chai ra đầu ngõ mua rượu như con cháu mấy nghìn năm sau. Họ uống thoả thê, họ say ngất ngây thoải mái, không lo bị ung thư gan hay loét dạ dày, suốt ngày ca hát vui ơi là vui.

 

Mọi chuyện bắt đầu xấu đi khi những người Đàn ông (vốn cá tính mạnh mẽ, không bao giờ chịu khuất phục) đã có thái độ chống lại các ý chỉ của Thần Dớt (cũng như kiểu con cháu họ suốt ngày chỉ nhăm nhăm chơi đểu sếp). Thần Dớt hay chuyện thì bực mình lắm, liền bốc điện thoại gọi Thần Thợ rèn tới ra lệnh: “Bọn Đàn ông dưới hạ giới dạo này láo quá, suốt ngày chơi bời, lô đề và nhậu nhẹt, thỉnh thoảng lại lên gối ta mấy phát, ngươi Delete bọn nó đi cho ta”. Thần Thợ rèn tâu ngay: “Thưa đại ca, đợt trước hồi em rèn nó, đại ca muốn nó là sinh vật hoàn hảo nên em đã cài phần mềm bất tử, nên ta không thể delete nó được ạ” Thần Dớt lại hỏi: “Vậy có cách nào cho chúng nó tự khử nhau không?”. Thần Thợ Rèn thưa: “Thưa đại ca, em nói thẳng là đếch có, bọn Đàn ông đã được cài phần mềm kết bạn và thân thiện, nên nó cứ thấy người lạ là mời rượu làm quen, không bao giờ có chuyện đánh lẫn nhau”. Thần Dớt cay quá đập bàn: “Anh cho mày 3 ngày suy nghĩ cách diệt bọn này, không thì anh cho mày đi buôn sắt vụn”. Thần Thợ rèn sợ quá vội chạy về nhà làm project.

 

Ba ngày sau, Thần Thợ rèn Presend kế hoạch tiêu diệt đàn ông mang tên: “Đàn bà”, Thần Dớt đồng ý ngay và cấp kinh phí cho Thần Thợ rèn gấp rút thực hiện. Có thể tóm tắt về mô hình của Đàn bà mà Thần Thợ rèn định làm như sau, đó sẽ là những sinh vật sống tương tự Đàn ông, có nhiệm vụ tiêu diệt Đàn ông một cách dần mòn mà đàn ông không chống lại nổi.

 

Thần Thợ rèn về kho nguyên liệu để rèn 1 người Đàn bà thì phát hiện ra nguyên liệu không còn đủ. Định phi ra Chợ Giời mua tạm 1 ít về làm nhưng ra tới nơi thì mới hay là bọn nó đếch có Hoá đơn đỏ và nếu mua hoá đơn lại mất 10% VAT, sợ không thanh toán được nên ông ta đành về nhà kho của mình lục lạo tất cả những vật liệu có thể để làm 1 người Đàn bà. Túng quá làm liều ông vơ nguyên liệu của Ác quỷ, của Sư tử, thỏ non, cá sấu, đá cuội, cây cối… trộn cùng nguyên liệu còn thừa lại sau khi rèn Đàn ông, may sao vừa đủ để làm 1 người đàn bà.

 

Sản phẩm tạo ra thật vừa ý, do có một phần nguyên liệu rèn ra Đàn ông nên họ cũng có 1 diện mạo đẹp đẽ và nhìn chung là giống người, tính cách thì pha trộn của đủ thứ nguyên liệu mà họ được. Có lúc dữ như ác quỷ, kinh hoàng như sư tử, hay khóc như cá sấu, vô tình như cỏ cây, lạnh lùng như đá cuội, tuy nhiên cũng có lúc nhu mì như thỏ non, mềm mại như sóc, thơm tho như món bê sào xả ớt – một món nhậu cánh Đàn ông rất thích.

 

Thần Thợ rèn còn cài đặt thêm một số phần mềm hỗ trợ như Tò mò, Ghen tuông, Đỏng đảnh, Tham lam… để sản phẩm giết người của mình hoàn hảo hơn. Các phần mềm trên đều có bản crack nên không phải mua bản quyền, do đó ông ta cài đặt thoả thuê, thậm chí có những phần mềm còn đang chạy thử ông cũng cài tất, bất chấp có thể có lỗi…

 

Ông mang sản phẩm của mình lên trình Thần Dớt, sau khi nghe Thần Thợ rèn giới thiệu cấu hình và tính năng xong Thần Dớt ưng ý lắm, nhưng có 1 thắc mắc: “Anh công nhận là Đàn bà của chú là ngon rồi, nhưng bây giờ làm thế nào để bọn Đàn ông kia phải luôn tìm đến nó và chết 1 cách tự nguyện?”. Thần Thợ rèn giật mình: “Chết cha, đại ca nhắc em mới nhớ, để em qua hỏi thằng Thần Thương hiệu và Marketing xem có cách nào cho Đàn bà hấp dẫn bọn Đàn ông không?”. Nói xong tất tả đi luôn.

 

Biết chuyện, Thần Thương hiệu và Marketing phán: “Mày đúng là Thợ rèn, ngu bỏ mẹ, mày chỉ thấy cần 1 cái gì đó, khi mày thiếu cái đó, đúng chưa? Cách tốt nhất là mày cấu của Đàn ông 1 phần cơ thể nào đó, sau đó mày lắp vào Đàn bà, thế là thằng Đàn ông nào cũng phải cần Đàn bà để bù vào chỗ thiếu đó. Hiểu chưa?”. Thần Thợ rèn như bắt được vàng, chạy về nhà mở sơ đồ cấu tạo Đàn ông ra xem có chỗ nào cấu được không. Ông gặp phải một trở ngại lớn, vì trước đây, ông đã làm ra người Đàn ông quá hoàn hảo, quá đẹp. Do đó không thể nào cấu đi một cái gì, thậm chí ngay cả cái chỗ “make water” nhìn bề ngoài trông có vẻ hơi vướng víu nhưng thực ra ông ta đã chủ định làm như thế để Đàn ông tiện có chỗ… cầm nắm, điều chỉnh hướng nước sau mỗi lần nhậu nhẹt tới bến. (nếu không có chỗ điều chỉnh hướng thì dễ “tương” vào chân nhau do Đàn ông có tập quán “make water” tập thể để bàn chuyện chính trị, như vậy vừa mất vệ sinh và mất đoàn kết).

 

Nghĩ nát óc, Thần Thợ rèn quyết định sẽ không lấy bộ phận bên ngoài của Đàn ông để không làm hỏng vẻ đẹp của tuyệt tác. Ông sẽ lấy 1 bộ phận bên trong, tìm đi tìm lại, cuối cùng ông quyết định lấy 2 dẻ xương sườn của Đàn ông, xem ra hai cái dẻ sườn đó không quan trọng lắm. Thế là nhân lúc Đàn ông say rượu ngủ li bì, Thần Thợ rèn nhờ Thần Bảo hành xuống hạ giới mở Đàn ông ra cấu trộm đôi dẻ sườn mang về. (Sau này con cháu Thần Bảo hành toàn mở điện thoại ra xơi mất IC ngon của khách hàng). Với tài năng của mình, Thần Thợ rèn lắm nhoáng 1 cái là xong. Vậy là Đàn bà đã trở thành thứ còn thiếu của Đàn ông, và chắc chắn Đàn ông sẽ không thể nào không tìm đến Đàn bà.

 

Cá nhân Thần Dớt thì vẫn chưa thoả cơn tức giận, ông ta còn muốn trừng phạt Đàn ông nhiều hơn thế, tuy nhiên sợ mang tiếng là lớn rồi còn chơi ác, nên ông ta quyết định mượn tay Đàn bà để làm điều đó. Ngày tiễn Đàn bà lên đường làm nhiệm vụ, Thần Dớt giao cho Đàn bà 1 cái hộp, trong đó đựng đầy đủ những thứ kinh hoàng như: chết chóc, HIV, ma tuý, mại dâm, bò điên, lợn tai xanh, cúm gà, đêm tối, đau khổ… Và dặn Đàn bà: “Ta biết con có tính tò mò, nhưng con tuyệt đối không được mở cái hộp này ra”. Đàn bà vâng lời ngay, nhưng Thần Dớt biết thừa là kiểu gì Đàn bà cũng tò mò mở cái hộp ra. (Thằng cha này trông thế mà thâm thật).

 

Đàn bà xuống hạ giới, cánh Đàn ông mừng khôn xiết nhào tới đón tiếp (dù không biết tại sao lại mừng họ). Gần như một sự mặc định, Đàn ông tự tìm đến Đàn bà, rủ họ đi theo mình, sau đó nai lưng ra làm kiếm tiền thuê bọn Khoan cắt Bê tông về khoan hang đá cho Đàn bà ở. Cực nhọc không để đâu cho hết, các thú vui rượu chè và lô đề bị hạn chế dần, Đàn ông rất bức xúc nhưng không hiểu sao, họ không thể nào rời xa Đàn bà được, như vậy họ sẽ bị thiếu xót.

 

Về phần Đàn bà, họ sống rất hồn nhiên như họ vốn có, sự hồn nhiên đó cũng chính là những gì Thần Dớt và Thần Thợ rèn mong muốn, nó sẽ giết chết người Đàn ông một cách tự nhiên mà Đàn bà không bao giờ phải suy nghĩ hay động lòng. Đó như 1 sự mặc định. Về số phận cái “hộp khổ đau” mà Thần Dớt cho, Đàn bà sau 7 ngày quyết tâm không mở, cuối cùng đến ngày thứ 8 đã không chịu được bèn mở ra. Thế là từ đó trần gian có bóng đêm xen với ngày, có bệnh tật, có chết chóc, ung thư gan, đái tháo đường… Hàng nghìn năm sau, con cháu của Đàn ông và Đàn bà vẫn lặp lại quy trình này. Sau khi họ cưới xong, bao giờ cũng có 1 tuần Trăng mật, sau 7 ngày Mật ngọt đó, Đàn bà mở cái hộp, và cuộc sống trở thành Vỡ Mật…

 

Đàn ông không còn đoàn kết như trước, họ ngộ nhận nhầm xương sườn của nhau, tranh giành Đàn bà… thế là từ đó Thế giới có chiến tranh, chém giết hoặc nhẹ hơn thì có Phim Hàn Quốc với đủ các kiểu tranh giành xương sườn.

 

Cho đến ngày nay, Đàn ông và Đàn bà vẫn không thoát khỏi cái trò chơi quái ác của Thần Dớt, tuy nhiên, để cho đỡ đau đớn, người ta đã hoa mỹ sự trừng phát đó lên thành Tình yêu, Hôn nhân, Gia đình… nhưng xét về bản chất, những người Đàn ông con cháu ngày nay cũng có số phận không sáng sủa hơn ông cha ngày trước. Họ vẫn tìm đến Đàn bà và rồi héo mòn một đời trong tay Đàn bà, họ lại coi đó như 1 điều vui sướng, như một nhiệm vụ bất khả kháng nhưng có biết đâu, đó là sự trừng phạt truyền đời mà thôi…

 

Giáo sư Xoay

nguồn: Giáo sư Xoay ‘s note


Đèn lồng tuyết

Năm ấy, cậu bé 7 tuổi, còn cô bé 6 tuổi ruỡi. Cô bé được sinh ra và lớn lên tại xứ tuyết lạnh lẽo này, còn cậu bé cùng bố mẹ chuyển từ thành phố khác đến. Đứng bên này bức tuờng rào thấp lè tè, cậu bé hỏi:

– Bạn tên gì?

Cô bé đáp:

– Nhóc Con.

Thật ra, cô bé cũng chẳng biết ngoài cái tên ấy ra, mình còn có tên nào khác nữa ko.

– Còn bạn?

– Trương Quốc Lực.

Cậu bé trả lời với giọng thật lớn và hùng hồn. Cô bé nghe xong bỗng thấy tên mình “quê” quá, vội vàng bổ xung thêm:

– Bố mình là thôn truởng đấy.

Rồi nó hỏi lại:

– Còn bạn?

– Bố mình …

Mắt cậu bé hõi chuyển động. Tuy chỉ mới 7 tuổi, nhưng cậu đi nhiều, biết nhiều, nên cũng rất để ý đến những lời bàn tán xung quanh. Suy nghĩ 1 lúc, cậu nói:

– Bố mình biết kể chuyện.

– Bạn có biết kể chuyện ko?

Vì muốn đc nghe kể chuyện nên cô bé mở cửa rào, phá vỡ mọi sự ngăn cách. Từ đó, cô mới biết đến những câu chuyện nhu Chiếc mũ đỏ, Nàng tiên cá, Bạch Tuyết và 7 chú lùn, Cô bé bán diêm …

Cô bé nhớ kỹ từng chi tiết lời kể của cậu bạn. Cho đến tận sau này, cô rất thích văn học và duờng như chuyện cổ tích có sức hút vô hình nào đó đối với cô.

Ngoài truyện cổ tích, cậu bé còn kể cho cô nghe rất nhiều chuyện mới lạ. Cậu đã từng đi qua nhiều nơi, đến tận Harbin và trông thấy những khối bãng đăng mà cậu chỉ có thể nghe được trong truyện cổ tích.

– Băng đăng á?

Cô bé nguỡng mộ kêu lên rồi lại ngẩng mặt lên khao khát:

– Bạn có biết làm ko?

– Mình ko biết làm bãng đăng, nhung có thể làm lồng đèn tuyết.

Rồi cậu vốc 1 nắm tuyết, nén thật chặt, dùng dao nhỏ khoét rỗng bên trong, tạo thành 1 khối tròn tròn. Sau đó, cậu cắm 1 ngọn nến vào và đốt lên. Cô bé vỗ tay vui mừng:

– A, đèn tuyết! Lồng đèn tuyết!

Cậu bé cuời tít mắt nhìn kiệt tác của mình. Vẻ hớn hở của cô bạn làm câu vui lây. Ðột nhiên, cậu lấy con dao nhỏ khắc từng nét lên thành lòng đèn 3 chữ “Trương Quốc Lực” rồi quay sang nói với cô:

– Nhìn nè, đây là tên của mình, Trương Quốc Lực!

Trương Quốc Lực, đó là những chữ đầu tiên mà cô biết.

Thế nhưng, mùa đông nãm đó vẫn chưa trôi qua thì cậu bé bảo bố được “lên chức”, cả nhà sắp phải rời khỏi đây. Cô ko hiểu “lên chức” là gì, chỉ mơ hồ biết rằng đó là chuyện vui. Nhưng cô chẳng vui chút nào, cô khóc đỏ mắt, hỏi:

– Thế bạn quay lại ko?

Cậu bé suy nghĩ rất lâu rồi nói:

– 11 năm nữa, khi bạn 18 tuổi, lúc ấy mình sẽ quay lại cuới bạn.

– Thật ko?

– Móc nghéo nhé?

Hai ngón tay nhỏ bé đỏ lên vì lạnh móc lại với nhau.

Sau đó, chúng chia tay nhau, cô bé sợ rằng mình sẽ quên cậu bạn mất. Vì thế, hằng năm, khi trời đổ tuyết, cô lại tỉ mỉ làm cho mình 1 cái lồng đèn tuyết, rồi lại cẩn thận khắc lên 3 chữ: Trương Quốc Lực.

Giờ cô đã biết nhiều chữ, đã là 1 cô gái có học thức của thôn này. Cô vào học tại 1 truờng trung học ở Dalian. Mọi người trong thôn vui vẻ nói với nhau rằng ở làng sắp có 1 nữ sinh viên rồi.

Hôm khai giảng, cô giáo điểm danh từng nguời. Cô gái căng thẳng, đầu hõi cúi xuống, những ngón tay cứ xoa đi, xoa lại. Bỗng cô nghe thấy tiếng cô giáo gọi:

– Trương Quốc Lực!

Trương Quốc Lực? Cô ngạc nhiên đứng bật dậy. Thế là lớp học đồng thời xuất hiện 1 nam, 1 nữ tên Trương Quốc Lực. Mọi người cuời rần rần. Cô còn chưa nhìn rõ khuôn mặt của Trương Quốc Lực kia thì đã phải nhanh chóng ngồi xuống vì xấu hổ. Mãi tới lúc cô giáo đọc tên mình, cô mới lí nhí đáp lời.

Đến khi tan học, tim cô vẫn cứ đập nhanh liên tục. Còn cậu lại đến truớc mặt cô, nói tự nhiên:

– Thì ra, tên bạn ko phải là Nhóc Con.

Cô bình tĩnh trở lại. Là anh ấy, đúng là anh ấy rồi, cô đã tìm thấy anh ấy. Bất chợt , cô cảm thấy mình vẫn nhớ đến anh dù nhiều năm đã trôi qua.

Cô nguớc mặt lên, ra vẻ tức tôi:

– Mình đương nhiên ko tên là Nhóc Con rồi, mình còn biết Bạch Tuyết ko mang giày thủy tinh nữa.

Anh cuời nói:

– Bị lộ rồi, xem ra mình phải tìm thêm những chuyện mới thôi!

Hai người bỗng chốc quay về thời thơ ấu, thật vô tư, thật trong sáng. Cô rất vui.

Mỗi ngày đến lớp, nghe giảng được 1 lúc là cô lại mất tập trung. Trong vô thức, cô nghuệch ngoạc tên anh đầy trang giấy. Thỉnh thoảng cô nhìn trộm anh. Anh đã lớn rồi, nét mặt già dặn, giọng nói trầm hơn, có sức hút đối với người nghe.

Một hôm, cô nghe các bạn gái trong lớp bàn tán về anh. Những gì họ nói làm cô hơi “sốc”. Họ bảo đừng lầm tuởng vẻ bề ngoài đẹp trai của anh ta. Thật ra, anh ta quê mùa lắm, chưa gì đã đính hôn rồi, tốt nghiệp xong là cuới ngay. Tim cô như ngừng đập, trong lòng rối bời. Khi tan học, cô buồn bã đứng chờ anh bên đường. Gặp anh, cô lạnh lùng hỏi:

– Nghe nói bạn đính hôn rồi?

– Ừ.

Anh nhìn cô, ánh nhìn dịu dàng, giọng khẳng khái. Cô nhu bị rõi xuống vực sâu:

– Nghe nói bạn tốt nghiệp xong sẽ kết hôn ngay?

Anh cuời vui vẻ:

– Thoạt đầu định vậy nhung sau đó mình thấy tốt nhất là đợi đến khi cả 2 học xong đại học. Mình sẽ ngỏ lời với cô ấy ngay sau khi tốt nghiệp đại học.

Cô chẳng hỏi thêm gì nữa. Chuyện đã như vậy, anh đã ko giữ lời hứa. Anh còn tin rằng mình và vị hôn thê sẽ đậu đại học. Cả đêm hôm đấy, cô đã khóc. Sự tổn thương đã đánh vào lòng tự trọng của cô: “mình nhất định phải đậu đại học, ko thể thua cô gái thành thị đó được”.

Từ đó trở đi, khi lên lớp cô chú ý nghe giảng, ko cho phép mình mất tập trung nữa. Cô quyết chí trở thành nữ sinh viên đầu tiên của thôn cô. 3 năm sau, cô đậu vào truờng đại học Quảng Châu.

Mùa đông năm đó, cô buồn lắm vì ko ngăn đc lòng mình nghĩ về anh. Hiện giờ anh ra sao? Vị hôn thê của anh có đậu đại học ko? Nghỉ đông, cô về thăm gia đình. Trên đuờng về, trời lại đổ tuyết. Buớc đi trên tuyết, cô bất chợt nhớ đến lồng đèn tuyết, nhớ đến cái tên được khắc trên đó. Từ lâu, cô đã ko còn viết cái tên đó ra giấy nữa, nhung cái tên đó vẫn in trong tim cô, ko cách nào xóa đi được.

Đột nhiên, buớc chân cô chậm dần, truớc mắt là 1 cảnh tuợng khó có thể tin. Những chiếc lồng đèn tuyết sáng nhấp nháy xếp thành 2 hàng dài từ đầu đuờng cho đến tận nhà cô. Lồng đèn tuyết! Cô chạy đến, nhẹ nhàng nhấc lên 1 cái, trên đó có khắc 3 chữ “Trương Quốc Lực”! Đúng 11 năm sau, anh đã quay lại và giữ đúng lời hứa.

Bỗng nhiên, cô nhớ lại tất cả những gì anh từng nói. Cô đã hiểu ra, cô đã biết ai sẽ là cô dâu của anh sau khi tốt nghiệp đại học. Bỗng dưng, từng giọt nước mắt cô chảy xuống, lăn dài trên má, những giọt nước mắt hạnh phúc …


Phố yên tĩnh

Không rõ mình đã giữ lại được chút gì của mùa thu, của con phố lang thang buổi chiều đạp xe một mình và bất chợt cười như kẻ khùng? Lối cũ dịu dàng, xôn xao bên những vòng xe quay mê mải. Gió cuốn theo một chiếc lá đỏ dễ thương. Này em, cô bé tóc ngắn đừng vội nghĩ rằng chỉ riêng em mới biết níu dài thêm con đường tan học để được đi qua phố- yên- tĩnh.

Phố yên tĩnh trải dài hai hàng cây xa tít tắp như chờ người xa về lại hay làm cho có kẻ không dứt nổi để ra đi. Phố nhiều hoàng lan và hoa sữa, hai thứ cây chỉ mùa thu mới biết mình duyên dáng. Bây giờ không phải vô cớ mà giờ tan trường nào học trò của mấy ngôi trường trung học kế đấy Chu Văn An – Hoàng Diệu – Phan Đình Phùng cũng có nhóm đạp xe dọc theo phố nhẩn nha thong dong, ngắm hè phố quen và những ngôi nhà không đổi khác. Ừ, mấy năm rồi nhà bên đường không có gì đổi khác. Bờ rào ngang vai mình xanh rêu, vôi tường cũ kỹ và khu vườn yên , tôi ngày xưa chỉ dám đứng ngắm, rồi lặng lẽ đi qua. Để lại đây và mang theo khá nhiều kỷ niệm. Những con bồ câu ngày xưa đã đi đâu mất, bóng đôi cánh trắng còn vướng lại trên gióng ngang treo đèn đường.

Hồi ấy, con đường buổi chiều thân mật thả lá rụng từ bên này sang mái phố bên kia. Xác lá khô dạt bên hè đường, tiếng lăn nghe gai gai buồn. Phố chia hình xương cá, hàng loạt phố nhỏ chạy ngang qua giống như những gân lá xinh xinh. Ngõ hẹp hoa sữa thơm về đêm. Hoàng lan cũng thơm đêm, ký ức nôn nao và nghe lòng mình trĩu nặng. Kỷ niệm góp nhặt bằng dư âm của nốt nhạc trong trẻo ngân thầm nơi ký ức. Đêm về trên phố, tôi vẫn khe khẽ hát bản tình ca một mình. Gió của hồ thảng hoặc gõ cửa một giấc mơ đêm nào đó, kẻ độc hành đôi khi nghe thấy tiếng sóng trong lòng, buồn buồn và không rõ nét.

Ngày xưa còn đường ray, xe điện chạy túc tắc giữa phố làm người khách lạ nhiều khi ngẩn ra.Tôi đi giữa phố, để mặc nỗi nhớ xuôi về những năm nào tuổi thơ xa lắc, nghe tiếng chuông tàu điện leng keng mỗi sáng, chở những lao xao dọc phố, và hoa, và mùa thu đi vào trong phía trung tâm. Bây giờ không còn xe điện, lòng đường không còn dấu tích hai vệt đường ray in hằn tháng năm nữa. Đã mấy mùa thu hoa sữa lẫm chẫm sắc bông li ti tri suốt từ đầu phố Thụy Khuê đến vườn hoa Hàng Đậu. Hoàng lan vườn ai cong cành lá, đu đưa mơ màng. Học trò qua đây ít người nghển cổ nhìn vào tận trong vườn nhà người như tôi xưa. Buổi chiều, tôi đạp xe dọc phố, ngửa mặt nhìn bầu trời xanh yên bình một thủa, tìm đến nơi mà kỷ niệm đã sinh ra. Tôi cố tìm gió, nắng, hoa của mùa thu ấy, dù biết rằng mình đã xa lắm tuổi mười bảy. Nhớ có lần nghe Nam kêu: Phố của hương hoàng lan… Tôi không chịu thế: Đó là hương hoa sữa!… Giờ đi lạc giữa đám học trò tan trường mới thấy mình lạc lõng, thấy mình buồn bã và nuối tiếc cồn cào. Mới hay mình giờ như cơn gió cô độc, chẳng bao giờ hiểu rằng mùa thu nào cũng vẫn dịu dàng như thế, duy chỉ có những người thân yêu là xa, ngày tháng cũ cũng đã cách xa. Tôi buồn, và cười như kẻ khùng, thấy mình đánh mất hết thứ này đến thứ khác quý giá.

Phố – yên – tĩnh chìm nửa trong chiều. Hoa sữa non màu xanh, nở ra trắng ngà. Hoàng lan trong vườn ai cũng đã nở hoa vàng, kín đáo trong chùm nụ non xanh. Mái phố ấp ủ hương thơm, tán lá che chở bình yên cho hồi tưởng âm thầm, đêm xuống mới hào phóng ban phát tất cả cho kẻ độc hành. Mùa thu tóc dài – mùa thu yêu thương, và còn mùa kỷ niệm cho những kẻ cũ tìm về nhận ra nhau dưới những hàng cây đan nhau trong lòng phố.

 

Trang Hạ

nguồn http://ttvnol.com/forum/hanoi/228836.ttvn?v=boyrpzj8mbh0rpq9f70a