PMK is A noBAD Friend

Truyện dài

Gặp lại – Marc Levy

Những độc giả từng bị cuốn hút theo câu chuyện tình lãng mạn của Arthur và Lauren trong Nếu em không phải một giấc mơ, tiểu thuyết đầu tay của nhà văn, kiến trúc sư Marc Levy, hẳn sẽ cảm thấy hài lòng với phần hai cuốn sách dưới nhan đề Gặp lại. Cũng giống như phần một, Gặp lại vừa phát hành đã trở thành cuốn sách “thống trị” trên các bảng xếp hạng best seller của Pháp.

Trong Gặp lại, bóng hình người mẹ của Arthur cùng câu chuyện tình bùi ngùi của bà được đẩy xa. Không gian mở rộng hơn với chàng kiến trúc sư ngập tràn nỗi thất vọng vì rơi vào cuộc sống đơn phương sau khi hồn của Lauren trở về với thân thể của cô như có phép lạ. Arthur phải ra nước ngoài làm việc một thời gian để lấy lại thăng bằng trước khi tiếp tục sống cuộc sống đơn lẻ tại San Francisco. Và, lại một giấc mơ xảy đến khi số phận đưa hai nhân vật chính gặp lại nhau trong những hoàn cảnh hết sức trớ trêu: người thì đổ bệnh vì quá yêu, người lại bâng khuâng với một xúc cảm len lỏi đâu đó. Họ va chạm nhiều lần mà không hiểu nhau, giống như một trò đuổi bắt nhưng lại vấn vương sự ngậm ngùi của chàng Arthur đa tình.

Và lần này họ lại hoán đổi vị trí cho nhau. Thay vì Lauren nằm triền miên trên giường bệnh là Arthur. Một vụ tai nạn do chiếc mô tô điên loạn gây ra tưởng vô hại với anh. Ngay cả Lauren trong ca trực cũng không thể phát hiện tĩnh mạch con nằm phía sau bộ não của Arthur đã bị tổn hại ở thời điểm xảy ra cú va đập. Anh được cho ra viện nhưng nhanh chóng xảy ra hiện tượng máu chảy trong não, chèn ép màng não, gây ra sự ngừng các chức năng sống, khiến Arthur rơi vào trạng thái bất tỉnh. Anh được Paul đưa tới cấp cứu ở một bệnh viện khác để tránh gặp lại Lauren, không ngờ lại gặp phải một tay bác sĩ hạng xoàng khiến tính mạng Arthur mong manh nghìn cân treo sợi tóc. Tới lượt Lauren bởi những thôi thúc vô hình, không cầm lòng đã chấp nhận vi phạm pháp luật, tham gia vào vụ cướp bệnh nhân, bằng mọi giá níu giữ sự sống cho Arthur…

Họ lại rơi vào hoàn cảnh giống như trước đây. Chỉ khác ngồi bên cạnh Arthur là sự hiện diện của Lauren với những thắc mắc không ai giúp cô giải thích. Một sức hút mãnh liệt khiến cô chẳng thể rời xa anh được lâu. Cho tới một ngày, cô đã sánh vai anh đi dạo chơi tới cây cầu Golden Gate, tới chỗ đê chắn sóng Pier 39, cùng tham gia ngày hội mở đầu mùa câu cua biển ở Ghirardelli Square… trong khi ở bệnh viện, Arthur đang gặp tai biến nhỏ sau phẫu thuật, phải nối vào máy để theo dõi. Lauren không thể hiểu nổi điều gì đã dẫn tới điều cô đang trải nghiệm vừa rồi. Trên đường đi tìm ra sự thật, cô chợt nhận ra mình đã có tình cảm sâu đậm với người bệnh nhân xa lạ ấy… Liệu họ có còn cơ hội gặp lại nhau thực sự trong đời?

Link:

Vous revoir – 2005

Gặp lại – 2007


Nếu em không phải là giấc mơ – Marc Levy

wrbHJc93Baqcstg01mAjTbyx_400

Câu chuyện bắt đầu từ một tai nạn ôtô đã bất ngờ đẩy Lauren, nữ sinh viên y khoa nội trú tại bệnh viện San Francisco, vào một cơn hôn mê kéo dài. Nhận thức được tất cả nhưng không thể nào giao tiếp được với thế giới bên ngoài, cô trở thành một cái xác sống, bất động và mất ý thức dưới mắt tất cả mọi người. Khát khao trở lại với cuộc sống bình thường đã khiến cho hồn cô đột nhiên tách ra khỏi cơ thể bất lực và đi lang thang khắp nơi. Trở về ngôi nhà cũ của mình, hồn Lauren đã gặp tại đây Arthur, người thuê nhà mới- một kiến trúc sư trẻ. Anh trở thành người duy nhất nhận biết được sự có mặt của Lauren và giao tiếp được với cô-nói đúng hơn là với hồn cô. Từ chỗ nghi ngờ ban đầu đi đến chỗ bị thuyết phục và thương cảm, Arthur đã tìm mọi cách để giúp Lauren thoát ra khỏi tình trạng phân ly hồn xác thương tâm này và trở lại với cuộc sống bình thường. Mối tình kỳ lạ giữa một người trần mắt thịt và một hồn ma đã nảy sinh như vậy, cảm động, hấp dẫn mà không hề quái dị, giật gân. Để đi được đến kết thúc có hậu, cặp tình nhân đã phải trải qua biết bao thăng trầm, nhiều khi tưởng như hoàn toàn tuyệt vọng. Đó là một câu chuyện cổ tích của thời hiện đại, đươc viết bằng một văn phong trong sáng và thấm đượm tình người.

Truyện này đã được chuyển thể thành phim: Just like heaven (Hồn yêu) – 2005

Link:

Tiếng pháp: Et si c’était vrai… – 1999

Bản dịch Tiếng Việt lần 1: Và nếu như chuyện này là có thật – 2003

Bản dịch Tiếng Việt lần 2: Nếu em không phải một giấc mơ – 2006


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part6

Chương X: Ra đòn “hụt”.

Dù kế hoạch 2 bước đầu tiên của “nghệ thuật cua gái – Thành Đức” đã thất bại, nhưng đừng hòng tôi chịu đầu hàng. Cái con bé Thanh Mai kia, đừng tưởng nó là “em vợ” tương lai của tôi mà tôi sợ nhé. Ko đâu, tôi sẽ cho nó phải nhớ đến câu: “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn”!

– Alo, Thanh Trúc à, anh muốn mời lại em bữa trưa đc chứ? Lần trước em còn chưa ăn đc gì nhiều mà!
– Trưa nay ạ? Em công việc cũng đang nhiều. Nhưng thôi thế cũng được. Vậy lại chỗ cũ hả anh!
– Ừ.
– Vâng, vậy hẹn trưa gặp lại anh nhé! – Cô ấy cúp máy trong khi tôi chưa kịp nói thêm câu gì. Tiếc thật, duy nhất chỉ có mỗi một lần đc nc điện thoại gần một tiếng đồng hồ với cô ấy còn đâu, tôi và cô ấy chỉ nói chuyện đc dăm ba câu là y như rằng “cuộc đàm thoại của bạn” đã kết thúc. Nhưng thôi, trưa nay tôi lại đc gặp trực tiếp cô ấy mà. Như vậy cũng tuyệt lắm rồi!

Tôi đến nhà hàng cũng khá sớm. Trong lúc ngồi chờ Thanh Trúc tôi chợt nhớ tới con nhỏ Thanh Mai, ko khéo hôm nay nó lại nhõng nhẽo đòi bám đuôi theo chị nó đến đây phá đám tôi thì chết. Nghĩ vậy, tôi mở máy tìm số điện thoại nó rồi ấn gọi. Đầu dây bên kia cái giọng đành hanh ko lẫn đi đâu đc:

– Chú gọi cháu có chuyện gì?
– À thì hỏi thăm cháu một chút thôi!
– Chuyện lạ Việt Nam nhá! – Nghe có ghét ko cơ chứ!
– Chuyện lạ gì đâu. Thế hôm nay cô bé có muốn đi ăn nhà hàng cùng chú ko?
– Bộ hôm nay chú trúng gío sao? – Con bé này, đúng là càng ngày càng khó ưa. – Tự dưng mời cháu đi ăn nhà hàng làm gì?
– Vậy tưởng cô bé muốn ăn nên chú mời thôi. Nếu cô bé ko thích thì để dịp sau vậy. Chào cô bé nhé!

Tôi cúp máy thật nhanh, chỉ sợ thêm vài giây nữa nó đồng ý thì chết. Tôi chơi nước chặn đòn nó trước. Để nếu muốn đi ăn cùng chị nó thì nó sẽ ko dám đi nữa. Ai bảo tôi mời nó bảo tôi hâm mà, à ko trúng gió mới đúng chứ. Tự hả hê với sự thông minh của mình, tôi vui cứ như mở cờ trong bụng.

Còn gần 20 phút nữa mới tới giờ hẹn. Đúng là tâm trạng chờ đợi vừa háo hức vừa nóng ruột. Nghĩ về Thanh Trúc, tôi phải công nhận rằng, vẻ bề ngoài của cô ấy rất đẹp, tính cách lại dịu dàng nhưng cô ấy thực sự khó gần hơn tôi tưởng. Cũng phải thôi, cô ấy đẹp và tài năng thế chắc xung quanh cô ấy có nhiều người theo đuổi lắm, đâu riêng gì mình tôi. Nghĩ vậy, tôi chợt cảm thấy buồn!

Cuối cùng thì kim đồng hồ cũng chỉ 12h. Và Thanh Trúc quả đúng giờ, đưa mắt nhìn ra cửa nhà hàng tôi thấy Thanh Trúc thanh lịch và kiêu sa trong bộ váy công sở. Tóc búi cao càng khiến cô ấy thêm đẹp và đoan trang hơn. Nhưng tôi gần như muốn té ghế bởi theo sau Thanh Trúc còn có con nhỏ Thanh Mai. Nó mặc quần tụt và áo đồng phục, vai vẫn còn đeo cặp. Chắc chắn là nó vừa đi học về. Nhưng sao nó lại đến đây cùng Thanh Trúc chứ. Tôi đã chặn đầu nó thế rồi cơ mà.

Chương XI: Kì đà cản mũi.

– Anh đợi bọn em lâu chưa? – “Ko, anh chỉ đợi mỗi em thôi mà, đâu có đợi thêm con nhỏ “kì đà cản mũi” kia.”
– À ko! Anh cũng vừa tới thôi!
– Em ko biết là hôm nay anh mời cả Thanh Mai đấy, nó bắt tội em phải quay ngược đường phi xe đến trường đón nó.
– Thì hôm nay chú Lâm có lời mời em đâu nỡ từ chối! – Nó háy mắt nhìn tôi, trời ơi con nhỏ đáng ghét kia, tôi đâu có thèm mời nó chứ, tôi ko có lòng tốt đó đâu.
– Chú tưởng là cháu sẽ ko đến vì cháu bảo chú bị trúng gió mới mời cháu mà! – Tôi cố làm nó phải dơ mặt.
– Thanh Mai em nói thế sao? – Thanh Trúc quay sang em mình tỏ rõ vẻ ko hài lòng.
– Thì tự dưng lại mời em đi ăn, ko nói rõ là đi cùng chị thì em mới bảo là trúng gió chứ! – Nó quay sang phía tôi. – Vậy có nghĩa là chú ko hài lòng khi có sự xuất hiện của cháu ở đây? Cháu chỉ sợ chú buồn vì mất công mời mà cháu lại từ chối! Hoá ra là cháu nhầm. Vậy cháu về vậy! – Tôi gần như tím mặt bởi những gì con nhỏ đó nói.
– Chú… chú ko hề có ý đó!
– Ai biết đc!
– Thanh Mai!… Anh Lâm, anh đừng để ý, con bé nó trêu anh đó! – Trêu ư? Nó ko trêu đâu, nó đang giết tôi thì đúng hơn. Dù máu tôi đã dâng lên đến não nhưng thôi, tôi phải cố nhịn nếu ko sẽ sập vào bẫy của con nhỏ đáng ghét kia. Nó muốn tôi phải nóng giận đây mà. Đã thế tôi phải vui cho nó biết tay.
– Hì, người lớn ko nên chấp trẻ con mà! Thanh Mai này, chú rất muốn mời cháu đi ăn cùng mà. Bữa trước thấy cháu ăn ngon vậy đoán là cháu thích ăn mấy món ở đây. Cháu đến là chú vui lắm đó, đang buồn vì cứ nghĩ cháu giận chú nên ko thèm tới.
– Chú có lòng tốt vậy à? Vậy hôm nay chú có lòng, cháu xin có dạ!

Thế là lại một buổi đc ăn cơm cùng Thanh Trúc đã bị con nhỏ trời đánh – kì đà cản mũi phá đám! Tôi chỉ giận là ko làm gì đc nó bởi sau nó có thần hộ mệnh là bà chị xinh đẹp đang ngồi đối diện tôi đây. Nhìn cô ấy mà tôi càng giận con nhỏ đáng ghét kia hơn. Nếu hôm nay nó ko có ở đây thì tôi đã có thể chuyện trò vui vẻ với Thanh Trúc rồi. Ôi sao ông trời chả thương tôi vậy, sao cứ cho con nhỏ ám quẻ tôi suốt thế!

Chương XII: Móng tay nhọn có ngọn mùng tơi.

Sau bữa trưa hôm trứơc thất bại, tôi quyết ko chịu bỏ cuộc, vì tôi biết nếu tôi bỏ cuộc là đúng ý con nhỏ Thanh Mai. Tôi gọi điện cho Thanh Trúc nhưng nghĩ thế nào tôi lại nhắn tin cho cô ấy.
– “Chiều nay em có rảnh ko?”
– “Chiều nay em định đi mua ít đồ”
– “ Vậy à? Hay để anh hộ tống em đi!”
– “^^. Hì, vậy là vừa đc đi ô tô mà lại tiết kiệm được xăng!”
– “ Hì, nếu em muốn thì cho em đi ô tô suốt, anh sẽ làm tài xế riêng cho em!”
– “ Hì, hôm nay thôi chứ suốt em ko đi đâu!”
– “Ừ, vậy thế nhá! Chiều này 2h anh qua đón em!”
– “Vâng”.

Đúng 2h tôi có mặt tại nhà Thanh Trúc, hôm nay ko phải là chủ nhật, tôi nghĩ con nhỏ Thanh Mai sẽ ko có ở nhà vì nó năm nay cũng 12 rồi chắc phải đi học thêm dữ lắm. Tôi xuống xe và bấm chuông. Một con nhỏ mặc quần soóc ngắn cũn, với cái áo phông dài che gần hết, tóc buộc lệch một bên và tay vẫn còn đang ngậm kẹo mút. Nó nhìn tôi cười cười.

– Chú đến đúng giờ ghê! – Con nhỏ đó, nó ko đi học.
– Ừ. – Tôi nói và cố cười.
– Chú vào nhà đi. – Tôi bước vào theo nó. Vào đến nhà, bà Thanh lại niềm nở với tôi, mời tôi ngồi xuống uống nước và chuyện trò, trong khi đó con nhỏ chạy biến lên phòng. Nhìn quanh ko thấy Thanh Trúc đâu, tôi đoán là cô ấy đang ở trên phòng thay đồ lên cũng ko hỏi gì, vui vẻ tiếp chuyện “mẹ vợ tương lai!”.

Đúng 15 phút sau, tôi thấy con nhỏ Thanh Mai đã thay bộ quần áo khác, cái quần soóc ngắn giờ được thay bằng cái quần ngố ống rộng cùng cái thắt lưng hình đầu nâu to tướng và thêm cái áo phông ngắn. Mái tóc buộc lệch giờ đc buộc bổng cao, gọn gàng. Chắc là nó cũng định đi đâu đấy. Hay là nó đi học thêm. Đúng rồi.
– Đi thôi chú?
– Đi đâu?
– Thì đi mua đồ ạ!
– Nhưng… chú hẹn đi với chị Thanh Trúc rồi mà.
– Trời, chị Thanh Trúc còn phải đi làm việc công ty mà. Rõ ràng sáng nay chú nhắn tin rủ cháu đi mà.
– Chú… chú… chú nhắn tin cho chị Thanh Trúc chứ đâu nhắn tin cho cháu.
– A! Trời ơi! Cháu lãng trí quá! Hôm nay mượn sim chị ấy nhắn tin cho bạn. Thấy chú nhắn đến cứ tưởng chú nhắn cho cháu cơ. Chết rồi, thế ko phải là chị Thanh Trúc thì chú ko đưa cháu đi được sao? – Con nhỏ đúng là kẻ đểu nhất mà tôi từng biết! Nó chơi khăm tôi giờ trước mặt “mẹ vợ” chả lẽ tôi lại từ chối. Tôi cố mỉm cười.
– Tất nhiên là ko rồi. Ngay bây giờ đã sẵn sàng hộ tống quý cô! – Tôi cười mà cái mặt như sắp khóc. May thay tôi biết, đằng sau bà Thanh đang có vẻ hài lòng lắm. Ít ra thì điều đó cũng an ủi được tôi phần nào.

Tôi đưa con nhỏ tới siêu thị mua sắm. Con bé từ lúc lên xe đến giờ im lặng đến dễ sợ. Chỉ tựa đầu lên kính xe mà ngắm cảnh đường phố. Ko hiểu sao lần nào tôi chở nó bằng ô tô cũng thấy nó như thế. Những lúc nó sôi động và phá phách đến ghê gớm nhưng có nhiều lúc nó lại im lặng và ngoan ngoãn quá. Nhưng vừa mới xuống xe bước vào siêu thị nó đã trở lại như bình thường. Nó tung tăng chạy nhảy khắp nơi. Hết ngó hàng này lại đến hàng khác khiến tôi chóng cả mặt.

Lúc này tôi mới để ý, có rất nhiều thằng con trai trẻ để ý nó. Ừ thì công nhận, nhìn con bé tôi cũng thấy nó khá hồn nhiên và… thì cũng đẹp. Nhưng cái nét đẹp khác chị và mẹ gần như là hoàn toàn. Nó đẹp theo kiểu rất tự nhiên, trẻ con và có cái gì đấy căng đầy nhựa sống nhưng hoang dã quá. Trong khi mẹ và chị thì đẹp theo kiểu quý phải và kiêu sa – cái đẹp mà mẹ tôi rất thích. Trong đó có cả tôi thì phải.

Đang suy nghĩ chợt tôi giật mình bởi tiếng con bé.
– Chú! Cháu muốn mua đồ.
– Ừ thì cô bé thích cái gì thì cứ mua cái đấy.
– Chú trả tiền hả?
– Ừ!
– Hì! Vậy cháu ko khách sao đâu đấy! – Nói rồi nó kéo tay tôi đi như bay về phía mấy cửa hàng bán đồ “WOMEN”. Mặt tôi nóng đỏ vì có những ánh mắt của cả nhân viên lẫn khách hàng toàn là nữ thôi cứ nhìn tôi một cách săm soi thực sự. Con bé thì vẫn hồn nhiên lôi ra một đống chọn chọn rồi lại giơ ra trước mặt tôi.

– Cái này đẹp ko chú? – Tôi chỉ biết đường cười chữa ngại. Nhưng con bé vẫn chưa chịu dừng lại. Nó tiến lại gần tôi, giờ cái áo chíp ướm vào ngực tôi. Mọi người cười phá lên. Tôi giận nóng đỏ mặt. Tôi toan định bước ra khỏi thì nó kéo tay tôi lại. – Cháu mua cho chị Thanh Trúc mà. Với lại có gì mà phải ngại. – Rồi nó quay sang chỗ mấy người vừa cười tôi. – Bộ các chị thấy buồn cười lắm khi chồng đi mua đồ cho vợ sao? Chính các chị còn thấy đáng cười thì hỏi sao chẳng bao giờ được chồng mua đồ tế nhị cho. – Nó nói xong mà mấy bà chị em phụ nữ mặt phải ngượng chín. Con bé bỗng dưng biến tôi thành một người chồng lý tưởng mới sợ chứ. – Chú! Mình mua tiếp chứ? – Tôi gật đầu cái “rộp”.

Mua đồ nhỏ xong, con nhỏ lại kéo tôi vào cửa hàng tạp hoá bán những thứ rất là tạp hoá và… Nó cười cười với chị chủ hàng:
– Bán cho chú cháu mấy bịch băng vệ sinh ạ! – Tôi gần như té ngửa tại chỗ. Con bé nó vừa nói cái gì thế? Mặt tôi vừa nãy còn rạng rỡ vì “quả dưa bở” nó tặng tôi ban nãy thì giờ lại trở về trạng thái nóng đỏ vì xấu hổ.

Cô chủ cửa hàng khá trẻ nhìn tôi rồi khẽ cười:
– Anh cần mấy bịch băng vệ sinh? – Trời ơi, tôi gần như sắp ko chịu nổi nữa rồi.
– Khoản chục bịch đi chị! Chú nhỉ! – Con bé quay sang tôi cười tươi rói. Tôi muốn đấm vào mặt nó lắm rồi. Nhưng chỉ là ý nghĩ mà thôi.
– Anh cần nhiều thế để làm gì vậy? – Cô chủ cửa hàng vẫn ko tha cho tôi.
– Tôi…
– Hì… mua cho vợ mà chị! Phải ko chú!
– Ừ!
– Chú cháu còn vừa mua một đống đồ quần lót áo con cho vợ đây nè! – Nói rồi nó rút mấy cái đồ đựng trong hai cái túi to đoành tôi đang cầm giơ lên cho chị chủ hàng xem. Làm chị ấy cười chảy cả nước mắt. Nó còn hồn nhiên kiễng chân khoác vai tôi. – Chú cháu hơi bị chiều vợ đấy! Ông chồng lý tưởng số 1 nha! – Tôi ko biết là nên cười hay nên khóc nữa đây! Tôi đã bị nó đánh gục rồi. Tôi đã từng tuyên bố hùng hồn là sẽ cho nó thấy thế nào là “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn” và giờ nó đã cho tôi biết “Móng tay nhọn còn có ngọn mùng tơi!”