PMK is A noBAD Friend

PhotoGraph

Tạo ảnh panorama bằng các phần mềm miễn phí

Điều tuyệt vời là bạn không cần thiết phải nắm vững những kiến thức đa dạng trong nghệ thuật nhiếp ảnh để tao ra những bức ảnh này, bạn chỉ cần nhớ kỹ vài quy tắc cơ bản để tiến hành công việc. Trước khi bắt đầu kiến tạo một bức ảnh panorama cho riêng mình, hãy đọc qua những lời khuyên sau đây:
  • Thích hợp – Thứ nhất, chắc chắn rằng bạn đã sử dụng những thiết đặt thích hợp cho tất cả các bức ảnh của bạn. Có thể hiểu đơn giản rằng nếu bạn chụp ảnh đường phố, đừng chụp bức đầu tiên với flash, bức thứ hai thì không còn bức thứ ba lại ở chế độ ban đêm. Hậu quả sẽ cho ra những bức ảnh có sắc thái hoàn toàn khác nhau dù cho chụp cùng một địa điểm. Luôn nhớ phải giữ các thiết đặt ở chế độ chụp và độ phơi sáng cố định.
  • Đúng chuẩn – Khi chụp, bạn phải giữ cho các bức ảnh bám theo cùng một đường. Ví dụ, nếu bạn chụp các phân đoạn từ trái qua phải (trục x), hãy giữ máy ảnh ở cùng một vị trí dọc (trục y) trong toàn bộ quá trình.
  • Chụp đè – Khi bạn muốn có một bức ảnh panorama ngang, hãy di chuyển từ trái qua phải với hai bức ảnh liền kề đè lên nhau khoảng 20 đến 30%. Phần mềm xử lý cần biết những phần giống nhau để dễ dàng trong việc trộn các bức ảnh lẻ.
Trước khi đi vào chi tiết, dưới đây là một vài bức ảnh panorama được tạo ra từ những chiếc máy ảnh nghiệp dư ‘ngắm và bấm’:
Có hai chương trình miễn phí có thể giúp bạn tạo ra những bức hình toàn cảnh. Mỗi chương trình có những ưu khuyết điểm riêng sẽ được giới thiệu sâu để bạn có thể chọn được chương trình thích hợp cho mình hoặc là kết hợp cả hai chương trình để có hiệu quả tốt nhất.AutoStitch

AutoStitch là phần mềm miễn phí có chức năng kết hợp mềm mại các bức ảnh kỹ thuật số của một cảnh vật với nhau để tạo ra ảnh toàn cảnh một cách hoàn toàn tự động. Phần mềm đặc biệt hữu ích cho những người mới bắt đầu vì mặc dù bạn có thể chọn lựa một vài thiết đặt tuỳ ý cho phần mềm, trong hầu hết trường hợp, AutoStitch sẽ tự động xử lý tất cả mọi thứ, đúng như tên gọi của nó – AutoStitch. Sau khi cài đặt chương trình vào hệ thống, bạn Edit > Options để thiết lập các tùy chỉnh:

Bạn không phải lo lắng rằng có quá nhiều thiết đặt phải chọn, chỉ cần quan tâm đến 3 ô: Output Size, Image Rotation và System Memory. Để sử dụng trên web hãy chọn tỉ lệ 10% – 25%, còn nếu muốn in tác phẩm của mình, hãy để nó ở 100%. Chức năng xoay được sử dụng để tự động làm thẳng hình ảnh ở các góc. Cuối cùng, hãy tăng bộ nhớ hệ thống nếu muốn bức ảnh của bạn có kích thước lớn, được xuất ra với chất lượng cao và đảm bảo chương trình chạy trơn tru.Chọn File > Open để thêm các file ảnh muốn sử dụng. Một điều cần lưu ý rằng AutoStitch sẽ sắp xếp các bức ảnh khi dựa vào tên của chúng theo bảng chữ cái/ chữ số. Vì vậy bạn phải tự đánh số một cách chính xác trước khi chạy phần mềm. Số thấp nhất (tức số “1”) được coi là ở trung tâm bức ảnh, không phải là bên trái. Vì vậy, bạn phải số 1 cho bức ảnh ở giữa, tiếp theo bên phải là số 2, đến hết thì vòng lại bên trái với những số cao hơn, chẳng hạn như sau: 6 7 8 9 1 2 3 4 5

Đó là tất cả những gì bạn cần làm với AutoStich! Hãy thử với những bức ảnh mới nhất của bạn để xem chương trình làm việc như thế nào. Dù không phải điều chỉnh quá nhiều, kết quả cũng sẽ mỹ mãn nếu bạn biết cách thiết đặt sao cho phù hợp.

Hugin

Một đối thủ đáng gờm của AutoStich là Hugin. Hugin hơi phức tạp hơn AutoStitch một chút. Nó cho phép bạn tuỳ chỉnh nhiều hơn để bức ảnh cuối cùng hoàn toàn như ý muốn của bạn. Sử dụng Hugin, bạn có thể chọn một điểm làm mốc hoặc lấy điểm trung tâm sẵn có bằng cách sử dụng khái niệm ‘control points’ (điểm kiểm soát). Sau khi nhấn nhút Load Images để chọn các ảnh gốc, bạn được chuyển đến thẻ Control Points. Bạn sẽ nhìn thấy những vòng tròn nhỏ nhiều màu mà Hugin dùng chúng để căn chỉnh khi kết hợp các bức ảnh:

Tóm lại, cả AutoStitch lẫn Hugin đều là những phần mềm tuyệt vời để tạo ảnh panorama, đặc biệt là người dùng được “cho không” mà không phải tốn một đồng nào để sở hữu chúng. Những tính năng cao cấp hơn hiện diện trong các phần mềm thương mại nhưng hầu hết người dùng cho biết họ hài lòng với những gì mà AutoStitch và Hugin cung cấp. Nào, ngay bây giờ sao không thử bắt tay tạo ra một tác phẩm nhiếp ảnh để đời cho riêng bạn?

Trần Văn Ngọc Tân


30 giờ khám phá Hà Nội nghìn năm

Hà Nội quả là rất mới mẻ trong mắt một người đã sống 20 năm ở Sài Gòn như tôi. Có tự đi chơi mới thấy được cái hay của thành phố này, không hời hợt như mình cưỡi ngựa xem hoa trước giờ.

Cảm nhận của tôi sau ba ngày cầm máy là dù phát triển nhanh đến mấy, thủ đô nghìn năm vẫn giữ được nét cổ kính vốn trở thành bản sắc không thể bị lẫn lộn của vùng đất này. Tôi như “sống chậm” lại những ngày ở thủ đô thân yêu, dù mệt nhưng tôi rất vui vì bên cạnh luôn có những người bạn cộng sự Hà Nội hết mình hỗ trợ tôi trong suốt quá trình chụp ảnh.

Con người ở đây rất thân thiện, nhiệt tình, khi tôi và các cộng sự đến liên hệ để “mượn” ban công hoặc sân thượng nhà để chụp ảnh, họ không ngần ngại, còn tạo điều kiện tốt nhất để tôi tác nghiệp. Ngoài ra, họ cũng dành thời gian giới thiệu để tôi hiểu rõ hơn về những địa điểm đó. Qua đó có thể thấy được sự tự hào của người Hà Nội về mảnh đất thân yêu.

Trước khi ra Hà Nội, tôi đã chụp Sài Gòn khá nhiều. Nhưng thực tế là không thể mang y nguyên cách chụp Sài Gòn để chụp lại Hà Nội, vì ở Sài Gòn, hễ cứ leo lên cao là dễ có góc đẹp, còn ở Hà Nội vì không gian chật hẹp, cao ốc lại không tập trung như khu quận 1 ở Sài Gòn. Nên có rất nhiều shot trong clip Time lapse là tôi chụp cận cảnh phố cổ, hoặc chụp từ sát mặt đất và ít lấy đường chân trời.

Do quỹ thời gian có hạn, nên những gì tôi thu hoạch được trong lần Bắc tiến này mới chỉ là một phần nhỏ, Hà Nội vẫn còn rất nhiều vẻ đẹp tiềm ẩn chờ khám phá. Hẹn lần kế tiếp tôi sẽ quay lại để ngắm thành phố ngày càng quyến rũ hơn.

Một phần con đường gốm sứ ở cầu Chương Dương, chụp từ ks Golden Spring.

Một phần con đường gốm sứ ở cầu Chương Dương, chụp từ khách sạn Golden Spring.

Hồ Gươm và quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, chụp từ City View cafe

Hồ Gươm và quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, chụp từ City View cafe.

Hồ Gươm và quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, chụp từ City View cafe.

Hồ Gươm và quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, chụp từ City View cafe.

Chợ Đồng Xuân.

Chợ Đồng Xuân.

Tòa nhà cao nhất Việt Nam tính đến thời điểm hiện tại, chụp từ CEO Building.

Tòa nhà cao nhất Việt Nam tính đến thời điểm hiện tại, chụp từ CEO Building.

Khu đô thị The Garden, chụp từ CEO Building.

Khu đô thị The Garden, chụp từ CEO Building.

Chạng vạng trên Hồ Tây, chụp từ ks Sofitel.

Chạng vạng trên Hồ Tây, chụp từ ks Sofitel.

Đại lộ Thăng Long, hướng đi Hà Tây, chụp từ Viglacera Building.

Đại lộ Thăng Long, hướng đi Hà Tây, chụp từ Viglacera Building.

Trung tâm Hội nghị quốc gia, chụp từ Viglacera Building.

Trung tâm Hội nghị quốc gia, chụp từ Viglacera Building.

Bùng binh đẹp nhất Hà Nội, chụp từ Viglacera Building.

Bùng binh đẹp nhất Hà Nội, chụp từ Viglacera Building.

Hà Nội tấp nập về đêm, chụp từ ks Daewoo.

Hà Nội tấp nập về đêm, chụp từ khách sạn Daewoo.

Hà Nội tấp nập về đêm, chụp từ Vietcombank Tower.

Hà Nội tấp nập về đêm, chụp từ Vietcombank Tower.

Trái tim của thành phố, chụp từ City View cafe.

‘Trái tim’ của thành phố, chụp từ City View cafe.

Nhà Hát Lớn cổ kính, chụp từ My Way cafe.

Nhà Hát Lớn cổ kính, chụp từ My Way cafe.

Nguyễn Thế Dương


Minolta SRT 101

 

Overview

Wow, just what I needed, another SLR! This one the classic Minolta SRT 101, the K1000 of the Minolta cameras. Of course the K1000 has a hot shoe, which wasn’t added on the SRT line till the 101b, or till it became the 201. On the other hand, the 101 has full mirror lockup AND an aperture preview button. Wow. To sum: a solid classic all-mechanical design plus a fantastic 1.7 Rokkor lens in Minolta’s own MC bayonet mount.

I avoided getting one for the longest time, I already have enough different SLR mounts that only sort of play nice with each other. But the price was nice, and my buddy Bill, who got one of his famous ‘I can’t believe you only paid…’ deals when he picked up an XD11 at a thrift store for $10, raved about the lens quality. Turns out there’s quite a cult of Minolta — rightly so — and I’ve heard the longtime later Minolta users say wistfully there’s nothing like the SRT 101 when you just want to go for it.

To backtrack a bit, the SR came first, a kind of lower budget 1-1/500 SLR that lasted a few rounds (SR-1, 2, 3) and kind of morphed into the SRT series. The SRT series went through changes as well, from the 100 to 101, 101b, and then the 200 series which were very similar but added a hotshoe and other features. A great matrix of the series is here. After that was the X series but that’s another page.

Rokkor lenses are fairly legendary, I know I’ve enjoyed using the ones on my Minolta rangefinders. The X on Rokkor-X simply indicates that it was sold outside of Japan (Xport?) but the lenses are otherwise identical to those just called Rokkor. Early lenses were coded with letters that indicated the number of groups and elements (a la Nikon). It’s interesting to see the changes in lens housing design over the years. Here’s a trip backwards in time from the lightweight black plastic of the 45mm to the black metal PG 1.4 back to the the early scalloped edge design of the PF 1.7:

Rokkors compared

CLC stands for Contrast Light Compensation, it’s Minolta’s dual photocell metering system that is designed to compensate better in high contrast lighting situations. I haven’t been able to put this to a quantifiable test but I’ll take their word for it.

All in all, the SRT 101 is a well-balanced, well-made, fairly full-featured mechanical SLR. Something about the fit & finish and the smoothness of the shutter and winder action just makes this SLR a pleasure to use. I can see why they continue to be popular after all this time!

Repairs

This neglected beauty required more than my usual light surface cleaning, I had to take some rubbing compound (Circle 7) to the metal to get the greenishs spots off, but now it looks great. Light seals are already a mix of felt and foam, and are intact so I’ll leave them alone for now. There was one thing that needed attending to, however — the viewfinder window had been pushed in so that it was askew. Didn’t affect viewing but I was concerned about it allowing dust inside the prism, so I removed the top of the camera and carefully glued the glass back into its frame. The viewfinder is actually a coated cemented doublet, I was surprised to see.

Tips & Tricks

The button to release the lens it the funny little knurled button on the upper right of the lens; it pushes down to release. Mirror lockup is the odd-looking circle on the left of the lens. That little feature is one of the reasons this camera is popular in astrophotography. The aperture preview button on the lower left stops down the blades on the first push, and releases them on the second.

There is actually a ‘meter on’ switch on the bottom of the camera, which also has a Battery Check setting. If the battery is good the needle goes to the little squared area in the viewfinder below the centerline (similar to Konica Autoreflex).

Lastly, and I don’t know if this is just my sample or if it’s typical, is that the wind lever seems to reset the shutter in two almost distinct stages, first the mirror return mechanism and then the shutter itself. Meaning that if you throw the lever quickly but don’t get to the end of the stroke it will still return, with the mirror back in place but the shutter uncocked and locked. You can finish the stroke with a short one to reset the shutter. If it seems locked up this may be the reason.