PMK is A noBAD Friend

Chuyện đời

Người thứ ba

Em bảo em có người yêu rồi, người yêu em ở xa, anh bảo, anh biết.

Anh biết, vậy tại sao anh vẫn đến đưa đón em đi học, đi dạy… đều hơn cả người yêu em. Anh biết, vậy tại sao anh vẫn lo cho em từ cái áo đi mưa, từ viên thuốc uống, từ cái bánh mì…

Em độc ác với anh: Anh đừng làm người thứ ba, chỉ nhận được cái thừa của thiên hạ. Độc ác là vậy nhưng em vẫn đồng ý đi chơi với anh, vẫn nhắm mắt để anh hôn. Anh hỏi: Em có người yêu rồi sao lại còn để anh hôn? Em không cảm thấy tự ái chút nào bởi cả anh và em đều biết rằng nụ hôn ấy giá trị biết nhường nào giữa cuộc sống đầy bụi đường này.

 

Anh chở em đi dọc con đường làng hai bên là một loài hoa tím biếc, em đố anh đấy là hoa gì, anh trả lời: hoa bèo. Em bảo gọi là hoa lục bình, nghe lãng mạn hơn nhiều. Lời anh nhẹ quá nên em chỉ nghe loáng thoáng: Ừ, lãng mạn lắm, nhưng để làm gì? Anh nói với anh hay nói với em, em không nghe rõ hay em cố tình vô tâm để nó trôi tuột đi. Em tự hỏi nếu là người yêu em, anh ấy sẽ nói gì nhỉ?

Em gọi cho anh bảo đến đón em nhé, anh cuống cuồng xếp công việc để lao đến với em bởi đã bao giờ anh có được cái ân huệ này đâu. Em hiện ra trước mắt anh như một con ngan tội nghiệp lướt thướt trong nước mưa, anh chùm cái áo mưa lên trên người em: Mình về đi, không em ốm mất. Em nhìn anh, kính anh mờ quá tại nước mưa, chắc anh chẳng thấy em khóc nên em yên tâm lắm. Em bảo anh: Chúng em chia tay rồi. Cái áo mưa rơi xuống đất, chẳng đứa nào cúi xuống nhặt. Anh tần ngần một lúc rồi nhắc lại: Mình về đi, không em ốm mất.

Bốn tuần sau, anh đến nhà thấy người yêu em ở đấy. Em nhẹ nhàng: em xin lỗi. Em cá rằng chắc anh cũng chỉ nghe loáng thoáng bởi thật khó mở miệng nói ra những gì mà người ta không muốn. Em đi chơi với người yêu để anh lại một mình, chỉ mang theo ánh mắt của anh.

Lúc em muốn về, người yêu dày vò: Hay em nhớ thằng buôn gỗ (chỉ anh)?

Em im lặng, im lặng có nghĩa là đồng ý. Em đọc ở đâu đó câu: Ở bên một người mà nghĩ về người khác thì thật khốn nạn.

Sau buổi tối hôm đó em không gặp anh nữa, lần cuối cùng em gặp anh ở phòng vé máy bay, mình đã hẹn nhau nói chuyện.

Em hỏi:

– Anh yêu em nhiều lắm hả?

– Ừ, nhiều lắm.

– Nhiều là bao nhiêu?

– Anh không biết nữa.

Em thấy mấy câu hỏi này quen quen, hình như hôm qua em cũng hỏi người yêu em như vậy. Và em ra đi để lại hai người đàn ông yêu em nhiều lắm, nhiều bao nhiêu em cũng không biết, hai người ấy cũng không biết.

 

Bây giờ anh đã có vợ, em đã có chồng. Chồng em không phải là anh cũng không phải là người yêu em. Chồng em là người mà khi ở bên người ấy em không thấy mình là kẻ khốn nạn. 

 

 

 

Tác giả : Hà Anh


_Alo
_Gì hả anh?
_Chia tay đi
_……
_Im lặng là đồng ý nhé! Từ mai chẳng còn là người yêu của nhau đâu

Cô bất ngờ….lắp bắp…ko thành lời:
_Lý do? Em làm gì sai à?
_không
-thế vì lý do gì, chúng ta quen nhau 3 năm cơ mà, chia tay như thế là sao hả anh
_thích
_anh nói như thế mà dc à? Em có làm gì sai thì anh phải nói chứ?
_Chẳng gì cả …chán rồi…hết yêu…. Chia tay thôi, tuổi trẻ mà.

1 cảm giác chạy xẹt qua người cô ….Hẫng! …ngỡ ngàng ! lòng tự trọng như bị dao cứa vào!
_ừ…vậy chia tay, đừng bao giờ gặp nhau nữa nhé
_ không chắc!
_anh nói vậy là sao?
_cúp nhé, tạm biệt.
_???

Chia tay…thế là chia tay…1 cuộc tình 3 năm bay vút theo sóng điện thoại …lãng thật! Rốt cuộc có thế thôi à….nhảm nhí thật…tình cảm nó nhạt thế thôi hả anh? Đồ tồi! Chẳng việc gì tôi phải buồn vì anh cả…. Cô nói thế….và nằm xuống giường…..có thứ nước mặn đắng thấm vào gối! 3 tuần kể từ cái ngày chia tay ấy ! Ngày thứ nhất Có điện thoại….của anh ta…. Cô bắt máy…như 1 phản xạ tự nhiên của 1-cô-gái-có-người-yêu.
_Anh gọi tôi có việc gì ko?
_chẳng gì cả , thích thì gọi
_dẹp ngay cái giọng điêu khinh khỉnh ấy đi
_quen rồi, không bỏ được
_chia tay rồi, để tôi gạt phăng thằng khốn nạn như anh ra khỏi cuộc đời đi!
_chia tay rồi, anh chẳng còn là gì của em nữa đâu, đừng bận tâm đến anh như thế ,anh chỉ gọi,và em cứ việc mắng nếu e muốn, nhưng đừng cúp máy…
_anh điên vừa thôi ! hãy biến đi với những đứa con gái khác , đừng gọi điện phiền tôi!
_à em…
_sao?
_mình chia tay rồi đấy! RỤP! Tít……tít…..tít
Cô bực tức cúp máy…… Thật khốn nạn, anh làm như thế là có ý gì. Gọi cho tôi làm gì. Tôi chẳng muốn nghe giọng của anh nữa! Nhưng sao có gì đó vương vấn và nghẹn lại ở tim…..”mình chia tay rồi đấy” ….văng vẳng bên tai… Ngày thứ 2 Lại có điện thoại của anh…. Không bắt máy….tắt máy…..vẫn gọi!
_Alo, anh đừng phiền như thế dc không?
_ăn cơm chưa , đừng có mà uống sữa liền đấy nhé, đau bụng đấy!

…..cô hơi bất ngờ…
_anh quan tâm làm gì?
_vì anh biết bụng em không tốt, ăn uống như thế sẽ đau bụng.
_tôi lớn rồi, ăn uống ra sao là quyền của tôi,chẳng liên can gì anh cả!
_ừm nhớ ngủ sớm nhé,mai e thi đúng ko, ráng mà thi tốt đó
_tại sao…anh lại như thế….anh muốn gì ở tôi hả?
_mình chia tay rồi đấy!

….lại câu nói ấy….anh ấy lại nói thế……thì chia tay rồi…..tại sao cứ phải gọi điện chỉ để nói câu đó….cho tôi bình yên không được à….sao anh cứ động chạm đến tuyến nước mắt của tôi thế hả??? Ngày thứ 3
_alo !
_tôi van xin anh đấy
_cho con Milu nó ăn chưa em, đồ ăn cho nó bữa anh mua còn ko?
_tôi tặng nó cho người khác rồi….
_sao lại như thế, anh tặng em mà….
_chẳng việc gì tôi phải giữ cả!
_ừ thì mình chia tay rồi đấy

Lại thêm 1 cuộc điện thoại kết thúc bằng câu nói đó…. Cô ngồi xuống…xoa xoa đầu con Milu …. “anh ấy làm như thế là sao hả Milu ? anh ấy biết 3 tuần qa tôi đã cố gạt anh ấy ra khỏi suy nghĩ ko? Sao lại làm thế với tao? …..cô chẳng cho con chó ấy cho ai cả……làm sao mà cho được…… Ngày thứ 4….cô bắt máy như 1 thói quen
_alo,…tôi không uống sữa sau khi ăn cơm…….tôi cho con Milu ăn rồi!
_sao hôm qua lại nói là tặng Milu cho người khác rồi, em vẫn ngốc trong cái khoảng nói dối như ngày nào
_tôi….
_ Mùa Đông ! rồi… trời hôm nay Lạnh quá, lấy cái áo màu nâu anh mua mà mặc vào, làm bằng lông thú nên ấm lắm đấy
_ừ
_nhà còn sữa bột không. Trước khi đi ngủ thì nhớ uống nhé, uống sữa nóng buổi tối cho dễ ngủ ..đừng có viện cớ ko ngủ được mà onl tới tận sáng đó!
_ừ
_hôm nay ngoan thế, ko mắng anh à
_ừ….
_uhm thôi a cúp đây…….À…mà mình chia tay rồi em nhỉ!

….. Hôm nay em không mắng anh….em không phản ứng……vì cổ họng e nghẹn ứ chẳng nói dc anh à…… Ngày thứ 5 ….. Cô chờ điện thoại của anh 10h tối …….vì sao khi anh đi e đã ko ôm lấy anh hỡi người… ……….vì sao đôi chân e cứ đứng nhìn a xa mãi xa…… Tiếng nhạc chuông vang lên, cô chộp lấy cái điện thoại màu trắng …
_xin lỗi hôm nay a ngủ mãi tới h` mới dậy
_ngủ kiểu gì tới 10h tối vậy…
_hôm nay hỏi lại anh nữa à…..
_……
_cái quả cầu tuyết anh mua cho còn pin không? Hết pin thì bảo thằng Bi nó mua bỏ vào nhé, quả cầu tuyết mà ko có đèn có nhạc thì chán lắm.
_em mua rồi….
_em ngoan đến mức anh bất ngờ đó
_mình chia tay rồi hả anh?
_ừ..mình chia tay rồi đó…, anh cúp nhé!

….khoan.. Tít…tít….tít Cô vứt điện thoại xuống giường và bật khóc nức nở Nước mắt dồn nén bao lâu nay đã vỡ òa trên gương mặt hốc hác…. Anh ác lắm….anh đã bước ra khỏi tim em….em đã đóng chặt tim và chẳng muốn cho anh vào nữa….em không muốn nghe giọng nói đó của anh…em không muốn nhìn thấy số anh…..nhưng em không ngăn mình bấm “trả lời”, em ko ngăn mình nhớ đến anh được…..tim e cũng ko nghe lời e…..chẳng lẽ anh lại bước vào tim em 1 lần nữa?? Ngày thứ 6
_alo….em tắt nick yahoo đi, treo nick hoài như thế nóng máy đấy, máy thì lại hay hư, chẳng ai qua sửa cho em đâu
_quen rồi
_quen cái gì .
_à Donut tới chưa
_Donut gì?
_anh gửi 1 hộp đến cho em đó, toàn vị socola đó, thích không….à trà sữa thì chắc chưa tới đâu,quán đang đông ,nó bảo sẽ đợi lâu…
_anh đang nói gì thế? Anh đang làm gì thế?
_gửi donut và trà sữa cho em, trời mưa gió như vầy anh biết e làm biếng đi mua.
_nhưng…
_nhưng cái gì, chẳng phải thích 2 món đó nhất sao
_anh làm ơn đi, anh muốn như thế nào thì dứt khoát đi…..chia tay rồi sao a cứ quan tâm e như thế…em không chắc là em quên dc anh đâu!
_mình chia tay rồi đấy em à ……………

…….cúp máy…… Bính boong…bính..boong
_xin lỗi ! donut của cô đây ạ….
………….mưa phùn rơi nhẹ bên cữa sổ….nhẹ nhàng ………chiếc donut hình mặt cười với vài miếng socola….thật bắt mắt ………….ly trà sữa………..ngọt ngào. Nhưng …………..1 cô gái……..lòng nặng trĩu…. …………..gương mặt vô hồn….. …………….giọt nước mắt…..mặn chát…. Những ngày tiếp theo……cô quyết định không bắt máy nữa…..cô sẽ tự bước ra khỏi cuộc sống của anh……..cô quyết định cho tim mình vào ngăn đá…..cho nó lạnh ngắt lại…….chẳng còn bận tâm đến anh nữa………….. Ngày thứ 10 D is calling Không bắt máy D is calling Không bắt máy….. Có tin nhắn….
….D mất rồi …..em đến bệnh viện đi…
Cô bàng hoàng buông chiếc điện thoại xuống….lao ra khỏi phòng……….. Hai tai cô ù đi……….đôi mắt như bị ai lấy tay bịt kín…….tim như bị bóp nghẹt ………bóp nghẹt………đôi chân cứ guồng chạy tới……không dừng lại được…….. Anh mở mắt ra đi đồ tồi…….hôm nay em đã uống sữa sau khi ăn cơm đó….em quên cho con Milu ăn rồi…..anh mắng em đi….anh làm gì anh nằm yên vậy….. Dậy đi D……..dậy đi ….dậy gọi điện cho em đi……em sẽ bắt máy….em bắt máy mà…….!!!! Em thèm ăn donut, em muốn uống trà sữa…..mưa rồi em lười đi lắm….anh mua cho em đi……..à quả cầu tuyết hết pin rồi đấy….anh dậy anh mua cho em pin đi………anh nghe em nói gì không hả………..hả anh ….!
_Alo anh D hả, hôm nay trời Lạnh anh nhỉ
_…..im lặng
_ …anh bệnh nặng như vậy sao anh không nói em
_….vẫn im lặng
_…..anh ra đi như vậy mà anh coi được à…anh tệ lắm !
_………
_anh vẫn là người yêu của em đấy…..chia tay như thế em chẳng chịu đâu .
_……….im lặng
_giờ e vẫn online này, mắng em đi, em treo nick đó, mắng e đi….e chả uống sữa bột đâu, như con nít đấy..
_……
_ à anh……em sẽ yêu mình anh thôi nhé…..anh cũng vậy nhé, anh đã bước vào tim em rồi thì em sẽ đóng chặt tim và giữ anh trong đấy mãi mãi…….em chẳng yêu ai khác ngoài anh đâu………..anh cũng vậy anh nhé……….
Mưa ! vẫn rơi……….có 1 cô gái cầm 2 chiếc điện thoại….1 trắng 1 đen……….của cô và của anh…………. . . .

[ Kỷ Niệm…. . . . Buồn ]


Yêu anh nhiều hơn em nghĩ…

Xa nhau, em mới hiểu rằng mình yêu anh nhiều hơn em nghĩ, em ước mình chưa từng làm tổn thương anh…

Đã bao đêm  trằn trọc, một giấc ngủ yên lành đối với em thật quá khó khi mà em phải đối diện với việc mình đã chia tay, tuy em vẫn luôn trả lời “em vẫn ổn” khi anh liên lạc hỏi han, bởi vì em không muốn anh phải lo cho em với tình thương hại.

Mình đến với nhau thật tình cờ anh nhỉ, lẽ ra đêm đó em đã rời quán bar và về rồi, vậy mà lại gặp nhóm bạn, chúng nó lại kéo em vào để rồi em quen anh, tuy là cuộc nói chuyện xã giao bình thường, nhưng em đã cảm thấy mến anh từ lần mới gặp đó, có lẽ ánh mắt nhìn anh lúc chia tay cũng đủ để anh hiểu điều đó từ em.

Những lần gặp gỡ sau đó đã xây dựng cho tình cảm của anh và em với nhau gần hơn, cho dù anh phải chuyển công tác xa em hàng ngàn cây số, nhưng tình cảm vẫn cứ lớn dần lên mỗi ngày, và rồi chúng mình đã yêu nhau, và em đã cố gắng thu xếp thời gian để gần bên anh nhiều nhất em có thể. Anh là người đàn ông ngọt ngào nhất mà em được biết đến. Em nhớ những lần mình đi dạo, những lúc được anh ôm, hay khi anh nói “Anh yêu em nhiều hơn ngày hôm qua” mà anh đã  nói với em hàng ngày. Anh đã thắp nến xung quanh phòng khi em đến thăm anh, và chúng mình đã có một giao ước, anh nhớ không?

Yêu anh nhiều hơn em nghĩ...

Em yêu anh hơn những gì em nghĩ rất nhiều…

Đó là mình phải đấu tranh cho mối quan hệ của chúng ta tồn tại mãi. Rằng chúng ta là của nhau thôi.…Khi gần bên anh em đã có những giây phút hạnh phúc vậy mà sao em không biết giữ, em đã làm những điều không nên làm để rồi mình phải chia tay. Cám ơn anh đã cho em biết cảm giác của tình yêu thực sự, anh đã cho em thấy được cuộc sống đẹp và ý nghĩa đến nhường nào,  em đã cố níu kéo, cố giữ anh lại không phải vì lời giao ước, mà bởi em yêu anh.

Có lẽ xa nhau, em mới hiểu rằng mình yêu anh nhiều hơn em nghĩ, em ước mình chưa từng làm tổn thương anh như em đã làm, nếu như có cơ hội làm một nửa của anh, em sẽ yêu anh nhiều hơn trước, bởi vì điều đó, xuất phát từ trái tim em. Và em muốn anh biết rằng, ở nơi đây, tuy xa anh hàng ngàn cây số, em đang nhớ anh, nhớ rất nhiều….

Theo Bưu Điện Việt Nam