PMK is A noBAD Friend

Archive for December, 2011

Bad Days

Những ngày tháng tệ hại lại đang lao đến, chả biết tránh sao cho nổi đây.

Bắt đầu từ bữa tất niên của xóm, cũng vui đấy nhưng ko đông đủ lắm, tinh thần có hơi xìu đi. Lúc sau thì nhận được 1 tin chả vui thú gì, và bồn chồn suốt khoảng thời gian ăn chơi sau đó, dù đã cố gắng vui hết cỡ rồi, nhưng ko sung như mọi khi ta có. Cuối ngày còn quá nhiều diễn biến phức tạp khác làm ta rối bời, nhưng chẳng khác được, phải thế thôi, nếu không, sẽ chẳng có đột phá nào khác cả. Ta mong chờ nhiều thứ, ta xây dựng nhiều điều, nhưng có người lôi ra cưa cưa gọt gọt, thì cái nền ta xây có là cây cổ thụ thì cũng ngả nghiêng thôi. Thà đổ sụp xuống để xây một thứ tốt hơn, còn hơn. Buồn!

Sự thể kéo lan man đến tận ngày hôm nay, thế là sắp có trọn vẹn 24h tồi tệ. Sáng lơ ngơ ra thì xe hết chỗ, lọ mọ chờ xe sau, vẫn may mà ko phải bus. Đã hi vọng 1 ngày nhàn nhã để thanh thản, thì sáng bỗng có 1 tàu quốc tế rơi vào đầu, thôi thì coi như tìm kiếm kinh nghiệm. Ăn trưa thì chờ chờ đợi đợi, chả ngon nghẻ j, ăn xong thì lại phi ầm ầm vào đổi ca, chân đau nhức nhối, bụng dạ xóc lên lộn xộn, may mà được ăn trưa và tàu bay sớm hơn dự định. Ông trời zìm hàng rõ ác, tưởng thế là xong ư. Không. Làm tàu chính, đón xong, ngồi chờ mốc mõm mới thấy cái xe điện gọi từ 1 tiếng trc chạy ra, lạnh co hết cả mỡ >”< may mà chiều có tí hửng nắng nhẹ. Đến khi cho bay, nạp dầu, thì viết sai ^&#$@%^( ngay cái cột số đầu tiên, tẩy tẩy xoá xoá nhem nhuốc vào cái techlog, gà vô đối, may mà phi công dễ tính chấp nhận sai sót này!!! Ko thì vỡ mặt >”< Xong nhiệm vụ chính, nhưng chưa hết ngày đâu, được hưởng sái thêm 1 tàu trong sân, ra ngó nghiêng 1 lúc, lạnh và ù tịt tai. Khi cất dụng cụ thì bố quản lý trốn đâu mất, chờ 30′, lỡ bus về sớm để đá bóng, lỡ trận bóng, thôi thì đành lòng vậy cầm lòng vậy. Quay lại tàu thì lại chờ giao ca mốc mõm >”< lúc sau vẫn cố gắng bám về, may thế *tưởng là may* xe vẫn còn chờ, và lại chờ mốc meo cả người luôn >”< may mà vẫn về được nhà, dù có bơ phờ lờ đờ và muốn (*&*(^%$!&$#.

Còn vài tiếng để trôi qua ngày tệ hại. Muốn quên đi nhiều thứ … mà khó thế!! Nhưng ta ko thể yếu lòng, phải kiên nhẫn để đời cho nhiều kẹo …

 

[audio https://sites.google.com/site/xedap3banh/04-Ngayhomqua-TheWall.mp3 |width=250|remaining=yes|loop=yes|initialvolume=90|bgcolor=#1E1E1E |titles=Ngay Hom Qua|artists=The Wall]

Cách chuyển giao diện Facebook sang Timeline nhanh gọn

Kìch hoạt giao diện TimeLine

Timeline là một giao diện hoàn toàn mới của Facebook, nó sẽ hiển thị các nội dung trên Facebook của bạn theo dạng cây thời gian (timeline) khá thông minh và trực quan. Một số bạn hỏi mình về cách chuyển đổi từ giao diện thường lên giao diện Timeline mà mình chưa có thời gian hôm nay mình làm một tut hướng dẫn từ giao diện thường lên Timeline.

Hiện nay việc nâng cấp lên giao diện Timeline đã đơn giản hơn nhiều so với trước đi vì giao diện chỉ dành cho developer.

Vì được thiết kế theo dạng thống kê nên người dùng Facebook có nguy cơ sẽ để lộ những thông tin/hình ảnh nhạy cảm trong quá khứ khi chuyển từ giao diện truyền thống sang Timeline. Hiểu được vấn đề này, Facebook đã cung cấp một số công cụ kiểm soát, ví dụ như tùy chọn thời gian 7 ngày đầu tiên để người dùng kiểm tra lại tất cả những gì đang có trên Timeline trước khi phổ biến cho tất cả bạn bè. Nút “View As” tiếp tục được sử dụng như là một bước kiểm tra chủ động, giúp người dùng duyệt nội dung cho phép hiện ra đối với những nhóm đối tượng khác nhau. Bên cạnh đó, người dùng có toàn quyền dấu đi những nội dung nhạy cảm, đơn giản chỉ việc nhấp vào tùy chọn “Hide from Timeline”. Để chuyển sang giao diện mới, các bạn chỉ cần mở trang Facebook của mình, rồi vào www.facebook.com/about/timeline và chọn “Get it now” hoặc nút “Kích hoạt Nhật Kí” (nếu dùng Tiếng Việt). Facebook sẽ hướng dẫn cụ thể những điều cần biết và làm trước khi chính thức kích hoạt Timeline.

Kích hoạt giao diện TimeLine cho facebook

Kích hoạt giao diện TimeLine


Người thứ ba

Em bảo em có người yêu rồi, người yêu em ở xa, anh bảo, anh biết.

Anh biết, vậy tại sao anh vẫn đến đưa đón em đi học, đi dạy… đều hơn cả người yêu em. Anh biết, vậy tại sao anh vẫn lo cho em từ cái áo đi mưa, từ viên thuốc uống, từ cái bánh mì…

Em độc ác với anh: Anh đừng làm người thứ ba, chỉ nhận được cái thừa của thiên hạ. Độc ác là vậy nhưng em vẫn đồng ý đi chơi với anh, vẫn nhắm mắt để anh hôn. Anh hỏi: Em có người yêu rồi sao lại còn để anh hôn? Em không cảm thấy tự ái chút nào bởi cả anh và em đều biết rằng nụ hôn ấy giá trị biết nhường nào giữa cuộc sống đầy bụi đường này.

 

Anh chở em đi dọc con đường làng hai bên là một loài hoa tím biếc, em đố anh đấy là hoa gì, anh trả lời: hoa bèo. Em bảo gọi là hoa lục bình, nghe lãng mạn hơn nhiều. Lời anh nhẹ quá nên em chỉ nghe loáng thoáng: Ừ, lãng mạn lắm, nhưng để làm gì? Anh nói với anh hay nói với em, em không nghe rõ hay em cố tình vô tâm để nó trôi tuột đi. Em tự hỏi nếu là người yêu em, anh ấy sẽ nói gì nhỉ?

Em gọi cho anh bảo đến đón em nhé, anh cuống cuồng xếp công việc để lao đến với em bởi đã bao giờ anh có được cái ân huệ này đâu. Em hiện ra trước mắt anh như một con ngan tội nghiệp lướt thướt trong nước mưa, anh chùm cái áo mưa lên trên người em: Mình về đi, không em ốm mất. Em nhìn anh, kính anh mờ quá tại nước mưa, chắc anh chẳng thấy em khóc nên em yên tâm lắm. Em bảo anh: Chúng em chia tay rồi. Cái áo mưa rơi xuống đất, chẳng đứa nào cúi xuống nhặt. Anh tần ngần một lúc rồi nhắc lại: Mình về đi, không em ốm mất.

Bốn tuần sau, anh đến nhà thấy người yêu em ở đấy. Em nhẹ nhàng: em xin lỗi. Em cá rằng chắc anh cũng chỉ nghe loáng thoáng bởi thật khó mở miệng nói ra những gì mà người ta không muốn. Em đi chơi với người yêu để anh lại một mình, chỉ mang theo ánh mắt của anh.

Lúc em muốn về, người yêu dày vò: Hay em nhớ thằng buôn gỗ (chỉ anh)?

Em im lặng, im lặng có nghĩa là đồng ý. Em đọc ở đâu đó câu: Ở bên một người mà nghĩ về người khác thì thật khốn nạn.

Sau buổi tối hôm đó em không gặp anh nữa, lần cuối cùng em gặp anh ở phòng vé máy bay, mình đã hẹn nhau nói chuyện.

Em hỏi:

– Anh yêu em nhiều lắm hả?

– Ừ, nhiều lắm.

– Nhiều là bao nhiêu?

– Anh không biết nữa.

Em thấy mấy câu hỏi này quen quen, hình như hôm qua em cũng hỏi người yêu em như vậy. Và em ra đi để lại hai người đàn ông yêu em nhiều lắm, nhiều bao nhiêu em cũng không biết, hai người ấy cũng không biết.

 

Bây giờ anh đã có vợ, em đã có chồng. Chồng em không phải là anh cũng không phải là người yêu em. Chồng em là người mà khi ở bên người ấy em không thấy mình là kẻ khốn nạn. 

 

 

 

Tác giả : Hà Anh