PMK is A noBAD Friend

Archive for August, 2011

chuyen cua coldboi co trai tim am va cai dau nong

Minh da tung than quen nhung nguoi that dac biet, va ho jup minh kho tinh tang( them vai- phan!!

1 ai do da tung manhme ben ngoai va yeu ot ben trong,roi sau do bien’ thanh 1 ke khinh thuong nguoi khac va ngang buong.
1 ai do la 1 con nguoi soi noi va cung that than quen,nhung lai ham cuoc song vatchat!
1 ai do cung la 1 nguoi hang hai’, biet the hien ban? than va huong’ den cac hot’boi.
1 ai do khac, cung dac biet ko kem, tram tinh, nhe nhang, nhung hoat dong xa hoi ko kem ai, duoc nhieu nguoi quy men.
1 ai do nua, 1 nguoi binh thuong, khong co tinh cach, ko co tu tin.
1 ai do them nua, that dac biet, xung quanh quy men, hoa dong dacbiet voi tre con,biet cuoi dua va hop chuyen, nhung cung ngang buong, tham lam va co li tuong rieng biet.
1 ai do ca tinh, phong cach, het minh cho cuoc song, tu lap cho ban? than, biet yeu thuong nhung khong phung phi thoi gian.
Va tu xa xua minh con thay 1 nguoi biet mang’ minh vi cho ban muon tien ko dieu kien, ko doi- lai. Roi 1 nguoi dam’ tu tin tang qua sn kem thu tay kha’ nan’ not cho minh roi bo tron !!

Minh hoc duoc nhieu thu tu phia’ ho, cung gop phan truong thanh va cung’ cap’ hon. Giup minh co duoc cam xuc, va cung giup minh hieu ban? than, biet minh vui nhon nhung cung kho tinh den muc nao 🙂 cam on cuoc song!!

_1buoitruamatngu_

Posted with WordPress for BlackBerry.


Gặp lại – Marc Levy

Những độc giả từng bị cuốn hút theo câu chuyện tình lãng mạn của Arthur và Lauren trong Nếu em không phải một giấc mơ, tiểu thuyết đầu tay của nhà văn, kiến trúc sư Marc Levy, hẳn sẽ cảm thấy hài lòng với phần hai cuốn sách dưới nhan đề Gặp lại. Cũng giống như phần một, Gặp lại vừa phát hành đã trở thành cuốn sách “thống trị” trên các bảng xếp hạng best seller của Pháp.

Trong Gặp lại, bóng hình người mẹ của Arthur cùng câu chuyện tình bùi ngùi của bà được đẩy xa. Không gian mở rộng hơn với chàng kiến trúc sư ngập tràn nỗi thất vọng vì rơi vào cuộc sống đơn phương sau khi hồn của Lauren trở về với thân thể của cô như có phép lạ. Arthur phải ra nước ngoài làm việc một thời gian để lấy lại thăng bằng trước khi tiếp tục sống cuộc sống đơn lẻ tại San Francisco. Và, lại một giấc mơ xảy đến khi số phận đưa hai nhân vật chính gặp lại nhau trong những hoàn cảnh hết sức trớ trêu: người thì đổ bệnh vì quá yêu, người lại bâng khuâng với một xúc cảm len lỏi đâu đó. Họ va chạm nhiều lần mà không hiểu nhau, giống như một trò đuổi bắt nhưng lại vấn vương sự ngậm ngùi của chàng Arthur đa tình.

Và lần này họ lại hoán đổi vị trí cho nhau. Thay vì Lauren nằm triền miên trên giường bệnh là Arthur. Một vụ tai nạn do chiếc mô tô điên loạn gây ra tưởng vô hại với anh. Ngay cả Lauren trong ca trực cũng không thể phát hiện tĩnh mạch con nằm phía sau bộ não của Arthur đã bị tổn hại ở thời điểm xảy ra cú va đập. Anh được cho ra viện nhưng nhanh chóng xảy ra hiện tượng máu chảy trong não, chèn ép màng não, gây ra sự ngừng các chức năng sống, khiến Arthur rơi vào trạng thái bất tỉnh. Anh được Paul đưa tới cấp cứu ở một bệnh viện khác để tránh gặp lại Lauren, không ngờ lại gặp phải một tay bác sĩ hạng xoàng khiến tính mạng Arthur mong manh nghìn cân treo sợi tóc. Tới lượt Lauren bởi những thôi thúc vô hình, không cầm lòng đã chấp nhận vi phạm pháp luật, tham gia vào vụ cướp bệnh nhân, bằng mọi giá níu giữ sự sống cho Arthur…

Họ lại rơi vào hoàn cảnh giống như trước đây. Chỉ khác ngồi bên cạnh Arthur là sự hiện diện của Lauren với những thắc mắc không ai giúp cô giải thích. Một sức hút mãnh liệt khiến cô chẳng thể rời xa anh được lâu. Cho tới một ngày, cô đã sánh vai anh đi dạo chơi tới cây cầu Golden Gate, tới chỗ đê chắn sóng Pier 39, cùng tham gia ngày hội mở đầu mùa câu cua biển ở Ghirardelli Square… trong khi ở bệnh viện, Arthur đang gặp tai biến nhỏ sau phẫu thuật, phải nối vào máy để theo dõi. Lauren không thể hiểu nổi điều gì đã dẫn tới điều cô đang trải nghiệm vừa rồi. Trên đường đi tìm ra sự thật, cô chợt nhận ra mình đã có tình cảm sâu đậm với người bệnh nhân xa lạ ấy… Liệu họ có còn cơ hội gặp lại nhau thực sự trong đời?

Link:

Vous revoir – 2005

Gặp lại – 2007


Nếu em không phải là giấc mơ – Marc Levy

wrbHJc93Baqcstg01mAjTbyx_400

Câu chuyện bắt đầu từ một tai nạn ôtô đã bất ngờ đẩy Lauren, nữ sinh viên y khoa nội trú tại bệnh viện San Francisco, vào một cơn hôn mê kéo dài. Nhận thức được tất cả nhưng không thể nào giao tiếp được với thế giới bên ngoài, cô trở thành một cái xác sống, bất động và mất ý thức dưới mắt tất cả mọi người. Khát khao trở lại với cuộc sống bình thường đã khiến cho hồn cô đột nhiên tách ra khỏi cơ thể bất lực và đi lang thang khắp nơi. Trở về ngôi nhà cũ của mình, hồn Lauren đã gặp tại đây Arthur, người thuê nhà mới- một kiến trúc sư trẻ. Anh trở thành người duy nhất nhận biết được sự có mặt của Lauren và giao tiếp được với cô-nói đúng hơn là với hồn cô. Từ chỗ nghi ngờ ban đầu đi đến chỗ bị thuyết phục và thương cảm, Arthur đã tìm mọi cách để giúp Lauren thoát ra khỏi tình trạng phân ly hồn xác thương tâm này và trở lại với cuộc sống bình thường. Mối tình kỳ lạ giữa một người trần mắt thịt và một hồn ma đã nảy sinh như vậy, cảm động, hấp dẫn mà không hề quái dị, giật gân. Để đi được đến kết thúc có hậu, cặp tình nhân đã phải trải qua biết bao thăng trầm, nhiều khi tưởng như hoàn toàn tuyệt vọng. Đó là một câu chuyện cổ tích của thời hiện đại, đươc viết bằng một văn phong trong sáng và thấm đượm tình người.

Truyện này đã được chuyển thể thành phim: Just like heaven (Hồn yêu) – 2005

Link:

Tiếng pháp: Et si c’était vrai… – 1999

Bản dịch Tiếng Việt lần 1: Và nếu như chuyện này là có thật – 2003

Bản dịch Tiếng Việt lần 2: Nếu em không phải một giấc mơ – 2006


toi so gio

Gio ko du suc dua huong thom bay xa den’ moi noi, ma chinh’ huong thom manhme tu dua minh bay den nhung noi ma no thich den, gio chi la phuong tien ma thoi.
Gio cung ko dua la’ xa lia cay, ma chinh boi vi cay gia coi, ko con suc luc nuoi giu~ la lai ben minh, la cung theo do gia di va xa cay. Gio chi dua la roi nhe nhang khi lia cay, bay them 1 doan duong ngan de xa cay, ve voi dat^’. Them vao khung canh do con co’ nang’, co’ may^. Gio ko phai la nguyen nhan chinh.
Gio ko dem may^ ve dat lien yen binh de gieo len giongbao noi day, ma gio chi dem nhung cuon^ may^ dep tuoi trang’ trong, che di bau khong khi nong buc oi a?. Gio thoi? mat cho moi nguoi, thoi? bay ca nhung dam’may u am’ de nang’ lai ngap tran.
Gio xo^ cay nghieng nga. Gio hut theo nhung chiec la yeu mem, cuon’ nhung chiec la vang tren pho xao xac. Gio chi giup cay nhan ra rang khong phai la’ nao cung dang’ o ben cay, dang’ de cay che cho?. Co luc gio chi nhe nhang o ben canh la’ va cay^, dua* day? la’ va cay dat. diu` ben nhau, giup la va cay cung’ coi? de vuot qua nhung con gio’ la khac ac’doc hon.
Nhung toi so*. gio’. Gio vo tinh, gio lanh lung, gio tho* ngay. Gio cot*. dua`, gio ko that tha, gio ko quyet tam de tim den’ 1 noi ko co cay va la. Gio dau co tim 1 con gio khac, de cung cuon’ lay nhau, tron. ven ben nhau nhu 1 vongtron day` da(n. Gio chi luot’ qua roi lai vu’t di. Gio chang 1 lan nhin lai, ma chi luon bay di, bay di.

Gio’ chi? la thoang qua hay gio se lai quay ve^` ve vuot!?!??

Posted with WordPress for BlackBerry.


Tinh yeu toi dep

Day’ la mong uoc. Va bay gio van chi la monh uoc, muon co 1 thien tinh su dep de len may- len mat. voi the’ gian. Nhung sap’ ngoai. tam tuan` roi ma van chua timkiem dc, nen chac’ se~ om han^ ca doi roi:( cho- con chau hoac kiep sau tra thu cai’ thu’ tinh` nay ^^
Ngay xua,cai’ hoi to’ con rat tre y. To duoc nghe 1 thien tinh` su ma dua ban ke? ve 1 bac^ fu huynh nao do, khien’ minh` nguong mo va amtham dua doi` cac cu! Chuyen tinh y keo dai 10nam, tu khi 2bac nay gap nhau o daihoc. Va viec hoc thi ko the? dung` dc, vay la 1bac roi` to quoc than yeu, dem theo tam hon` 1bac o nha ngay dem nho’ mong. Lien lac cai’ thoi` y thi co j dau, cung lam’ la vai thang’ thi bien^ dc 1 cai thu tay de goi la goi’ yeu thuong gui? ve mien dat la! Bac kia dihoc thi cu’ cam’ dau` dihoc, 1leo` cho het them 4nam va vai nam congtac’ ben dat’khach. Bac o nha thi van’ vuong ma cha? thuong* ai khac,cu’ the moi? het’ ca mon` suot chuc. nam co’ du*. Va bay gio thi ho sap’ co’ chau’ thu’ 3 roi >”< nghe ma nguong~ mo tran^` thu? do^.!!!
Minh dem chuyen nay chemjo cung thang ban. No cung co 1 cuoc tinh song' gio' vao` mua` bao~ o? bien?!! Quay di, tro? ve, loang` so` ngoang` j do ma theo minh thay thi cung gan` dc nguong~ mo roi. Nhung gan^` dc ko co' nghia~ la dc, 29 chua fai la 30 Tet. Sau vai lan trac' tro*? thi chuyen cua chung no' tro? nen ko chac' dc nua, di tong! Mac du minh da~ co gang ve~ ra 1 thientinh su de? no' co the tuhao ke? lai cho con chau sau nay. Nhung ko, no' yeu doi*` no hon nen ko chiu hysinh =))
Day', ban be den' nuoc' y roi ma ko co'gang cho nhau no? may no? mat day', the nen to' fai rinhrap va timkiem 1 cau chuyen cho rieng minh… den' tan. bay gio 😦
Minh` tung` co 1vai co*hoi de tao ra thien tinh su vuot thoi gian, khong gian va lan man… Nhung cha? thay' co* may nao con` lai, cha thay con domdom' nao trog cai' duong`ham^ toi'om va cung ko thay hanhtinh nao co' su song' ngoai TraiDat!! Moi chuyen deu` dut*' phut*. keu tieng' "pu*t." 😦 buon` mat^' may' giay tren cai' cay^ vua*` moi' xay^ :-<
Cho den' gio` nay, minh van chua thuc hien noi? khat'khao, uoc' nguyen thoi` trai tre ay', lam sao ma nham' mat' .. di ngu dc day :s
Nhung muh nghi~ cho ky~ ra thi minh can fai giu~gin nhansac va tinhthan cao thuong. de? len duong*` tro? ve giuong`!
P/S: ban nao doc xong ma co' y dinh muon' giup thi dung*` co jup nhe =)) to' dang cho` 1 trong vai thien tinh su? ho*' :")

Posted with WordPress for BlackBerry.


Lược sử tình trường của một hótboi

Hồi lớp 4, mình thích nàng tổ trưởng có mái tóc xoăn tít mù vì nàng học giỏi, lại xinh. Có bữa, nàng mượn mình cục tẩy, để ý thấy nàng chấm vô lưỡi để tẩy cho dễ, thế là lúc nàng trả, mình làm cái chụt vô cục tẩy. Nụ hôn đầu đời.

Lên lớp 6, mình lại thích một nàng tổ trưởng dễ thương, người bé như cái kẹo. Hồi đó nàng cũng thích mình sao ý. Có bữa xếp hàng về, nàng quàng tay mình nhõng nhẽo, mình sướng tỉ tê. Thế là hôm đó có thằng cu còng lưng vác 2 cái cặp sách to đùng mang về tận nhà cho nàng ý, lại còn bị bố mẹ mắng vì tội đi học la cà về muộn.

Đầu năm lớp 8, mình thầm thương trộm nhớ nàng lớp bên, niềm vui nhỏ nhoi hàng ngày là mỗi lần đến giờ xếp hàng vào lớp lại được ngắm nàng với một cảm giác rạo rực. (Mình thề là không có ý đồ đen tối, lúc đó chưa dậy thì, mãi cuối năm lớp 8 mới bắt đầu…).

Vào cấp 3, hồi lớp 10, có nàng giáo viên dạy toán xinh ơi là xinh, mà cũng nghiêm ơi là nghiêm. Nàng ý ghét mình sao ý, vì có lẽ vì nàng biết mình thích nàng. Giờ học nào mình cũng chống cằm ngắm nàng, chả học hành gì. Hồi đó mình chả thèm quan tâm là nàng đã có chồng có con.

Lên lớp 11, mình làm sao đỏ đứng ngoài cổng trường và bị tiếng sét ái tình với một nàng cùng khối có cái nốt ruồi to đùng ở mũi. Mình âm thầm giấu mặt tặng hoa nàng ngày 20/10, đến Noel thì lộ mặt, tặng nàng cái thiệp hand-made. Kể từ ngày lộ mặt tặng quà, mình trốn biến, không dám gặp nữa vì… xấu hổ, mặc cho nàng biên thư cảm ơn, làm quen và thậm chí là tặng ảnh nhân ngày cuối năm học.

Lớp 12, mình “yêu” thầm một nàng chân dài lớp bên, cao hơn mình dễ chục phân. Có bữa, đạp xe lõng nhõng theo nàng chỉ để biết nhà của nàng và kết cục là về nhà được nghe ca vọng cổ cái tội đi học la cà về muộn (y như hồi năm lớp 6).

Cũng lớp 12, sau khi thi văn nghệ cho lớp, mình được một nàng lớp dưới biên thư làm quen tỏ tình. Mình hốt, tránh như tránh tà. Nàng ý thậm chí còn lân la tiếp cận nhà mình (do nhà mình gần nhà bạn nàng). Lần đầu biết sợ vì gái tán.

Lên đại học, một nàng kém tuổi tỏ tình, mình gật đầu cái rụp vì nàng ý xinh xinh, tròn tròn, trắng trắng. Được 3 tháng, mình nhận ra mình ngộ nhận và chủ động dừng lại để không đi quá xa. Nhưng nhục cái là mình dứt áo ra đi không kèn không trống, để rồi 3 năm sau vẫn day dứt và chủ động xin lỗi nàng. Dù sao mình vẫn còn chút đàn ông trong người.

Năm 2 đại học, thằng bạn rủ đi cứu net, mình và nó lọ mọ cứu được 2 nàng: một nàng lớp 8, một nàng lớp 10. Mình và nó hùng dũng chở 2 nàng vô nhà nghỉ đặt phòng rồi quay sang nói: “Bọn anh về nhà ngủ, các em ngủ tạm ở đây nhé”. Thề có Chúa chứng giám, 2 nàng trố mắt nhìn mình và thằng bạn như sinh vật lạ.

Sớm hôm sau, 2 nàng lại mò đến chỗ bọn mình, thậm chí còn nhảy lên giường nằm cùng. Mình và thằng bạn hãi. Mình bỏ mặc nó một mình đối phó, giả vờ lên giảng đường học, rồi ngủ chảy cả dãi đến chiều mới lò dò về phòng. Ngó thấy 2 nàng vẫn còn, mình lại té thẳng. Về sau nghe đâu thằng bạn mình kể nó cũng thuyết phục, chở 2 nàng về được nhà. Bạn bè như mình khốn nạn thật.

Thằng bạn thân chia tay người yêu, cô người yêu nó khóc hết nước mắt, mình cũng quen nàng nên ở bên động viên an ủi. Dè đâu, về sau mật độ nàng gọi mình đi chơi ngày càng nhiều, thậm chí có bữa, nàng uống rượu ở nhà mình rồi nằm lăn ra ôm mình. Hôm ý á, mình phải kiềm chế lắm nhá.

Cũng năm 2 đại học, mình hì hụi mấy đêm liền gấp sao gấp hạc tặng một nàng Ngoại Thương kèm lời tỏ tình. Lần đầu trong đời mình nhận được câu mà khi xưa đọc thấy trên truyện mình toàn cười và bảo đúng là vớ vẩn: “Xin lỗi, mình chỉ coi bạn như một người bạn tốt thôi”.

Lại năm 2 đại học, mình cò cưa một nàng Lao động & Xã hội. Có bữa, nàng ý gọi mình, bảo đang mệt, nhờ mình cầm xe chở nàng ý về nhà ở tít Cổ Nhuế. Mình gật đầu cái rụp. Đưa nàng về đến nhà, nàng cho quả bưởi và hỏi: “Bây giờ anh về bằng gì? Hồi đó mình ở Nguyễn Chí Thanh, mình tự tin bảo: “Anh đi xe ôm, em yên tâm”, rồi hiên ngang bước đi lẫm liệt.

Sau khi khuất bóng nàng, mình mới dám lục túi ra, còn vỏn vẹn 2.500 đồng. Không đủ tiền đi xe bus rồi. Mình dò dẫm tìm đường ra khỏi khu Cổ Nhuế đó, quyết định đi bộ về. Lúc đó là gần 6h tối. Mình bị lạc giữa cánh đồng, may sao bám càng một bác bán dép dạo, tìm ra được đường cái để về.

Trên đường đi, bác bán dép dạo hỏi han sao lại lang thang đi bộ ở đây, sau khi biết tình cảnh, bác ý cho hẳn 1.000 đồng để đủ tiền đi xe bus. Mình xúc động rơi nước mắt. Chia tay bác ở ngã tư, mình còn cắm đầu cắm cổ quay lại đuổi theo bác để biếu quả bưởi khi nãy nàng tặng. Gặp người tốt thích thật.

Sau một thời gian tán nàng Lao động & Xã hội, một hôm nàng gọi mình ra chỗ vắng rồi bất chợt ôm mình và khóc. Mình hỏi vì sao thì nàng không nói, nhưng mình cũng chả quan tâm nữa, vì được nàng ôm là thích rồi, kiểu này tán nàng đổ rồi.

Dè đâu mấy hôm sau, nàng rủ mình đến nhà, gọi lên tận phòng riêng, ngồi trên giường đợi sẵn, nhà lại không có ai, mình tim đập thình thịch, tưởng tượng lung tung. Rồi sau đó, mình ngồi nghe nàng khóc. Nàng kể hôm nàng ôm mình khóc là vì biết tin người yêu đi lấy vợ, nàng buồn. Mình chao đảo. Mình dẫn nàng đi uống rượu cho đỡ buồn, mình an ủi nàng, mình lại đưa nàng về nhà, vắt chanh cho nàng giải rượu. Lo cho nàng xong đâu đấy, mình lủi thủi phi về, nước mắt mình rơi!

Rồi sau đó năm 3 đại học, mình gặp và yêu Mưa.

Năm 4 đại học, Nắng đến bên đời mình.

Ra trường, đi làm rồi, Gió chợt thoảng qua.

Và đến giờ, mình…

Đông Đông


Lịch học tổng quát của Kỹ sư bộ môn K5

Email lớp: vaecok5bm@gmail.com

Người tạo: tividentrang@gmail.com


Cuối tuần của gió

Quãng đường dài ngồi xe, mình gật gù từ lúc mới đặt lưng xuống ghế. Chập chờn, đoạn con lươn, xe nảy tưng, bụng long xòng xọc ọc ọc theo. Chập chờn, ngã 3 rồi, mới được thêm vài km. Chậpppppp…. ập ập … chờn, đã thấy Đông Anh. Chập cà lập tập bập sờ…. chờn, oáp oáp, đã qua cầu Đuống, ta trở mình, vuốt mặt, ngó nghiêng. Dạo mùa này, ngủ được chút ít thì đơ đơ mệt phải chục phút sau đó. Ngoài đường là chút gió, có lúc mình thấy xác lá bay tả tơi, ngỡ như mùa thu… Cảm tưởng như bão sẽ kéo về sớm thôi, nhưng thực sự là đến cuối ngày cũng chỉ rớt đc vài bụi mưa phảng phất.

Tối ăn xong, vẫn có dự định đọc bài để cuối tuần thi thố cho ngon lành, để đạt được thoả nguyện leo top, nhưng xen vào đõ là 1 cuộc chém gió ko thể từ chối với bọn bạn. Từ chối làm gì, ở nhà lại xem tv chứ đã học được ngay đâu. Thế là đi chém gió, chém đến mưa phảng phất tạt qua rồi mây lại trôi đi, và lại chém lép tép bép. Chuyện các bạn săm soi ai, hẹn hò ra sao, chuyện mình sắp ế thế nào… Cảm giác trước khi đi thì lo lắng ko bít mình tham chiến đc j ko, nhưng hoá ra mình lại bay bổng được nhiều quá thể :)) Thích thú xong về nhà học vào hẳn, lên thần vài thứ, tự tin cho thứ 7 hứa hẹn gian nan tiềm năng nản.

Gió chưa qua. Đó là gió của ngày thứ 7. Sáng ra trời đủ mát mẻ, có khi lại rơi rụng vài giọt nước lộp bộp bộp lộp… Ấy vậy mà đầu giờ chiều về lại nắng da diết bám theo sau lưng. Có chút oi bức! Gió to đên từ bàn nhậu cùng bọn đồng sự. Gió bay ngang, bay ngược, phả lên trên rồi lại chui vào cốc bia vơi dần. Đúng là gió của mấy thằng vô tư lự, chém ra mà ào ạt và hô hố với nhau. Mình chỉ thương bạn nào lỡ ẩn trong gió mà bị hắt xì thảm hại, có khi trúng độc mà ốm, haizzz.

Cuối ngày, mình tự đuổi gió, đi tìm gió… Gió ko to, gió ko bị chém, mà gió chui vào, luồn lách trong cơ thể, qua tim, ước gì gió hiển hiện, quấn quít bên ta. Cơn gió của biết bao năm qua mà mình chưa được thực sự cảm nhận… Bên cạnh gió, tư tưởng mông lung, muốn nói mà chả hiểu là định nói gì, cũng chẳng nghĩ ra cái gì cụ thể, nói ko đầu ko cuối trong cái tự tin bên ngoài! Nhiều lúc chỉ muốn bốc đồng mà ôm lấy gió, nhưng cái tính cách mình đâu có thế được, vậy là vẫn cứ giữ về riêng mình. Hi, nhưng hôm nay, lâu lắm mới lại được nghe nhiều thứ chuyện như thế, mình vẫn vốn thích nghe hơn thích nói, thích nhìn hơn thích phát biểu.

Wow ha, dẫu sao thì a đùa đấy chứ, a thì kiếm đâu ra vợ trong cái tình trạng này, công việc thì hứa hẹn chả có time mà ăn chơi cưa cẩm, ế luôn thôi :))

Có cơn gió cuốn ta đi nhưng lại xoáy ta, đặt ta đến 1 miền đất lạc, có cơn gió cứ vùn vụt qua, lại có gió xoắn xít ko nhấc nổi ta lên, ko đẩy được ta đi, nhưng có cả cơn gió quẩn quanh ta mà ta ko thể với tay ra cảm nhận, phải làm sao …

Làm sao nữa, người ta đi chơi với bạn người ta, bạn yêu công nghệ, thích xem game, chả lẽ ko phải con trai, mà đã là đi với bạn trai ý, thì còn cần làm gì nữa nhờ, tránh ra cho gió vèo vèo, thêm mạnh vụt qua ta :-<