PMK is A noBAD Friend

Archive for April, 2011

Yêu thương không xa

Có những ngày chợt nắng chợt mưa như vậy, như chính ngày mà chúng tôi gặp nhau.

Bình minh đến sớm hơn mọi khi bởi 1 tin nhắn đơn giản từ 1 số quen thuộc. Em báo tôi dậy sớm để chạy ra ban công ngó mặt trời. Hôm nay đúng là ngày nắng lạ trở về. Sau suốt hơn 2 tháng dài trời âm u chỉ trực đổ nước xuống thành phố của chúng tôi. Vậy là cái hẹn đi ngắm phố đã đến lúc được thực hiện. Khẩn trương hơn để có thể đón được thêm chút nắng trên cầu, tôi vòng qua đón em vội vã. Bình minh buổi sớm thật sảng khoái, lại được ngồi cùng em, được ngó người dân vội vã đạp xe qua cho kịp chợ sáng, được đón cái gió mát lạnh từ con sông, và chụp cảnh mặt trời lơ lửng phía góc sông.

Ngày nắng lạ 3 tháng trước. Ngày mà giữa mùa đông ảm đạm bỗng có chút nắng hắt hiu. Tôi đi bộ dọc theo cây cầu để tìm vài góc nắng, vài góc hối hả, vài góc buồn còn vương của mối tình cũ. Nắng giữa mùa âm u ấy, phảng phất hắt từng vệt hờ hững giữa trời. Tôi ngắm và bắt từng vệt đó vào trong máy. Tôi mê thiên nhiên bình dị như vậy, tôi mê cây cầu cổ cũ kỹ này, và cả dòng sông rạo rực phía dưới. Nắng lạ dần xuyên thủng cả một vùng mây lớn khi tôi ra đến giữa cầu. Sáng, người đi làm qua lại đông, tôi thì vẫn ngửa cổ ngó trời mây nắng, thi thoảng cũng lưu lại vài khoảnh khắc còng lưng vớt vả mồ hôi đạp chiếc xe hàng của người bán rau, bán hoa. Chợt thấy nóng gáy khi mà áo lớp trong lớp ngoài vẫn che chắn đầy đủ, tôi nhìn lại phía cầu đã qua, có một tay máy khác đang chĩa ống thẳng vào cái mặt ngơ ngơ chưa kịp phơn phởn hứng khởi của tôi. Hiếm khi tôi dạo cầu sớm mà lại gặp được người cùng chí hướng như vậy, nên tất nhiên tôi vui chứ, nhưng ko thích được ưu ái nhét vào khung ảnh nào cả. Phía xa đó là 1 cô gái trẻ, là em.

Em chạm tôi ở một vài đam mê và góc ảnh. Có lẽ vì thế mà gặp được nhau giữa cây cầu ấy. Những ngày âm u kéo dài, chẳng còn được dạo bộ trên cầu để tìm nắng. Tôi thường ở nhà và chuyện trò với em về những góc ảnh cũ. Những câu chuyện xoay quanh vài bức ảnh trên cầu, vài bức trong phố, và cả một vài chuyến du lịch xa. Nhưng em chưa bao giờ nói về khung ảnh có tôi, còn tôi thì chẳng lưu lại được góc nào của em, chỉ có đôi chút hình ảnh trong trí nhớ vẫn đang bộn bề kỷ niệm cũ.

Đoạn cuối cây cầu là nơi tôi thích nhất, phía dưới lòng sông là chỗ nước cạn, có những chiếc thuyền nhỏ neo đậu, có những mảng rau xanh, có rêu và cỏ bên bờ. Tôi vẫn đi trước em vài bước, thi thoảng nói với lại vài câu bình luận. Trời thì dần chuyển màu mây đen, và thật nhanh nhỏ xuống vài giọt mưa báo hiệu. Chẳng kịp đi cho hết cây cầu, tôi gọi em vào trú tạm dưới 1 góc nhỏ của cái chòi nơi góc cầu. Chụp mưa, thêm ít chuyện trò, chụp người hối hả trốn mưa, lại đưa ra vài câu ko đầu ko cuối, chụp thêm những con thuyền nhỏ bé trên mặt sông chi chít điểm mưa. Có thêm chút gió lạnh lẽo vèo qua, hắt theo ít mưa vào 2 kẻ lang thang trên cầu. Nắng lạ chỉ chợt ghé qua rồi lại nhường cho mưa bao trùm cả cây cầu cũ kỹ, phủ lên góc buồn của tôi. Còn em đứng nhìn con thuyền le loi đang rẽ nước trong mưa.

Suốt hơn 2 tháng trông chờ lại được thấy nắng trên cầu, hôm nay, tôi lại được cùng em ngắm sông, ngắm cầu, ngắm nắng dát vàng 1 dải sông, ngắm người hối hả. Hạnh phúc với tôi bây giờ không chỉ có thế, mà còn là ngắm người bên cạnh tôi giữa cây cầu ấy.


Giận ảo

“Từ giờ trở đi mình sẽ coi gã là một người quen biết bình thường, không phải đồng nghiệp, không được là bạn”.
Bảo nghĩ chớp nhoáng, bật nói thành tiếng một mình như vậy rồi chụp cái điện thoại bấm hối hả.
Cái tên đáng ghét của gã đang đứng thênh thang một mình trong VIP bị lôi thẳng tay, không thương tiếc, qua đứng chen chúc bên Others – nhóm chung của những người quen thường thường và người lạ hoắc.
“Từ giờ trở đi đừng hòng gọi ta bằng cái điệu giật giọng đó nữa”.
Cái điệu nhạc mà hễ vang lên là Bảo biết ngay phải lập tức chạy tới, phải làm theo một yêu cầu gì đó, phải lắng tai nghe dặn dò chi li, tỉ mỉ để không làm sai ý của gã.
Chuyển nhóm xong, Bảo thấy lòng dạ hả hê vô kể. Nhưng mới chỉ được hai phút Bảo sực nhớ tới địa chỉ hộp thư điện tử.
“Phải cho cái i meo vô duyên của gã vô mục chặn thư rác. Đóng cửa. Gài chốt. Nhớ đừng cho thứ này vô thùng thư của tôi nữa nhé”.
Xong! Khoan, chưa xong. Bảo mở cái blog ở multiply.com
“Còn cái mục mời chào kết bạn nhập bè kia. Xóa luôn. Không thèm gửi những dòng tâm sự mắt thấy, tai nghe, lòng nghĩ nào cho gã nữa. Cũng may là mình chưa rủ gã vô Facebook, đỡ mất công nghỉ chơi, đuổi đi”.
Tới đây, kể như những đường liên lạc không nhìn thấy mặt giữa Bảo với gã đã hoàn toàn cắt đứt, rớt mạng, mất nguồn. Còn cái vụ điện thoại thì kệ cho gã cứ gọi. Điệu nhạc của nhóm người khác mà. Không muốn, không kịp nghe cũng chẳng sao.
Cũng như không cần băn khoăn, bứt rứt vì lỡ mất dịp nghe cái giọng nói làm lòng dạ Bảo nở nang sung sướng, làm nhịp đập tim Bảo chao đi, làm miệng mỉm cười hí hửng, làm những ngón tay, dù trời không lạnh, người không sợ mà sao cứ run lên không kìm lại được.
Lâu nay Bảo quen nghĩ tới gã, nhìn gã ăn, nhìn gã đi đứng, nói chuyện bằng tâm trạng đó. Bởi vậy khi thấy gã xông ra, ưỡn ngực bưng một gói văn phòng phẩm nặng chao cả người cho con nhỏ nhí nhảnh kia, Bảo choáng váng, Bảo “choảng” liền tại chỗ:
– Tán tỉnh kiểu đó quá tầm thường.
Và bị gã “phang” lại:
– Người ta nhờ ai người ấy làm. Mình không làm, đừng có nói nhảm.
Cũng bởi vậy, khi gã gặp lại một người quen cũ, Bảo đành đứng xớ rớ vòng quanh chán rồi phải đi chỗ khác như bị gã cắt bỏ khúc ruột thừa. Bữa sau Bảo trách. Giọng gã chát như vỏ măng cụt:
– Người gì kỳ quá. Làm thì hay, nói thì dở ẹc.
Bảo uất ức hỏi, biết rõ mình đang nói sai bét, làm gã càng mất cảm tình với mình hơn:
– Làm sai vặt ấy hả?
Rồi đó! Gã lập tức gắt gỏng, bực bội:
– Không bàn tới chuyện này nữa. Đừng làm tôi tức.
Bảo đã lặng im thật là lâu (không sao, tiền cước điện thoại bàn rẻ hơn điện thoại di động nhiều). Không phải Bảo muốn để mặc cho gã nghĩ Bảo đang rưng rưng khóc, hay đang nghiến răng trèo trẹo, mũi phập phồng thở dốc hậm hực, mặt tức giận phừng phừng, mà vì cái lòng yêu thương le lói của Bảo đã bị câu nói kia tạt một gáo nước lạnh tanh làm tắt ngúm, không kịp bốc lên vài sợi khói ngoằn ngoèo hấp hối.
Bảo im lặng lâu tới nỗi có lẽ gã tê cả bàn tay cầm ống nghe nên hơi xuống giọng:
– Còn gì nói nữa không?
Bảo trả lời “không”.
Còn gì nói nữa? Lòng Bảo không tan nát mà trống rỗng. Mưa đã xối trôi, gió đã thổi bay hết những xao động, run rẩy nồng nàn. Tất cả lòng dạ của Bảo hướng về gã đâu còn tồn tại trong cuộc sống này, như nhấn phím “delete” màn hình trắng bệch, xóa rồi không có thủ thuật, mánh khóe nào hồi phục, cứu vãn gì được nữa. Vĩnh viễn biến mất. Chẳng bao giờ còn nhìn thấy.
Sau hai vụ “bởi vậy” đó, Bảo thẳng tay quăng tên gã qua nhóm những người khác, không gợn chút xíu thương tiếc. Ban đầu Bảo định xóa luôn số đã lưu nhưng nghĩ lại tới mười một số, dù chắc rằng nhớ mãi không quên, gặp khi cần thì bấm cũng mất công. Thôi cứ giữ lại để nhấn phím gọi nhanh cho gọn.
Còn những thứ mạng miếc kia thì chỉ ăn theo thôi.
Vì gã có thèm đọc gì đâu. Gã xuýt xoa, trầm trồ trả lời khi Bảo hỏi: ”Đọc chưa?”.
– Viết nhiều kinh khiếp! Biết tánh tôi không ưa đọc mấy thứ lãng mạn như vậy rồi mà.
Còn thư điện tử qua lại chỉ là những văn bản này nọ, gã gửi để kêu Bảo làm tiếp, làm mới. Dù thư của gã có bị lang thang, vất vưởng trên xa lộ thông tin thì Bảo cũng vẫn phải làm vì đó là công việc.
Cũng như tối nay, công việc buộc Bảo phải cùng đi với gã tới một buổi tiếp tân. Bảo không thể không đi. Giữa chỗ đông người xa lạ, không muốn cũng phải cặp kè bên nhau, phải phối hợp ăn ý trong từng lời nói và luôn miệng cười với nhau, vừa tươi vừa thân tình.
Đến phần tiệc tự chọn, chẳng còn phải bị vô số ánh đèn chụp hình, quay phim chiếu thẳng vào mặt nữa, Bảo đã định lỉnh đi chỗ khác nhưng gã lại theo sát gót, nói không ngừng.
– Món này nhiều bơ, coi chừng khó tiêu đó.
– Rượu này dành cho phụ nữ nè.
– Ê, Bảo ra đây coi, một rừng chè luôn.
Tiệc đông người, Bảo cố tình tránh mặt, đột nhiên không thấy Bảo đâu nữa, gã áp điện thoại lên tai, nhìn dáo dác. Chẳng dè Bảo đứng ngay sau lưng, khinh khỉnh nói:
– Ở đây. Đừng gọi nữa.
Gã quay lại, mắt trợn tròn, miệng há ra sửng sốt:
– Ủa, thay nhạc chuông hồi nào vậy?
Bảo ậm ừ. Tiếng nhạc đó lại vang lên. Gã giật mình, sờ tay vào túi, ngơ ngác:
– Ủa? Tôi đâu có gọi.
Tiếng nhạc vẫn giòn giã như cười cợt. Gã khẽ chạm vào tay áo Bảo, hối thúc:
– Sao không nghe đi.
Bảo ngó gã, nghe giọng mình lạnh như ly nước đang cầm trên tay rất điệu:
– Chuông người lạ. Chưa cần nghe.
Qua làn nước mắt vừa trào lên, Bảo mờ mờ thấy vẻ mặt gã giống như đứa con nít hí hởn vừa mới chạy sang nhà hàng xóm chơi thì bị người lớn bảo về đi.

Lưu Thị Lương


Sao anh lại gieo cho em hy vọng?

Ảnh:

Sao từ đầu anh không rõ ràng với em, anh gieo trong lòng em một hy vọng để giờ đây em sụp đổ thế này…

Cuối cùng thì điều mà em mong đợi đã thành hiện thực, em được ở bên anh trọn đêm, được hưởng những phút giây hạnh phúc với anh.

Em và anh, tình bạn cũng không, tình yêu cũng không nhưng những cảm giác ngọt ngào của một cặp tình nhân chúng ta đều cùng nếm trải. Em đọc được một bài tâm sự có từ “tình thích”, em bảo hai đứa mình giống như vậy nhưng anh bảo không phải, anh bảo rằng chúng ta là “tình vụng trộm”. Em ghét ba chữ đó, bởi vì từ đó làm em liên tưởng đến việc anh sắp lấy vợ.

Em chưa bao giờ có anh bên cạnh được ngày nào nhưng em lại sợ khoảng thời gian sau này không có anh nữa, dù anh vẫn sống, vẫn làm việc và em vẫn có thể liên lạc với anh bằng điện thoại. Anh đi lấy vợ, em như mất đi điều gì đó, em thấy hụt hẫng, em muốn gào thét lên để xoa dịu nỗi đau trong lòng, em muốn nói “anh ơi, đừng lấy vợ”.

Suốt hai năm, nhiều lần em nói em thích anh nhưng anh không đáp lại tình cảm của em, em đã đặt câu hỏi rất nhiều tại sao anh không thể có tình cảm với em. Anh bảo không thể thay đổi được gì, đêm qua em mới biết anh và người ta yêu nhau đã hơn ba năm mà em chỉ gặp anh được tròn hai năm mà thôi. Em đau xé lòng, trời đất như sụp đổ khi em nằm bên cạnh mà anh bảo anh yêu vợ sắp cưới của mình, vậy còn em?

“Suốt đời em mãi mãi là người đến sau”, cách đây hai năm cũng khoảng thời gian này em chứng kiến người em yêu thương đi lấy vợ, cũng là lần đầu em quen biết anh, anh khuyên nhủ em hết lời rằng em phải cố gắng dứt ra, vậy mà đến hôm nay cùng một khoảng thời gian em lại sắp chứng kiến anh đi lấy vợ, ai sẽ khuyên bảo em đây?

Sao từ đầu anh không rõ ràng với em, anh gieo trong lòng em một hy vọng để giờ đây em sụp đổ thế này. Em thấy trời đất u ám, em tê liệt, em nhớ anh, em không suy nghĩ được gì.

Em sẽ nghe lời anh, em không suy nghĩ gì nữa, em để mọi thứ tự nhiên theo lẽ tự nhiên của nó, bình lặng rồi điều gì đến cũng sẽ đến, cái gì của mình thì sẽ thuộc về mình, cái gì mất đi rồi thì không hối tiếc.

Mình chưa bao giờ nói tiếng yêu với nhau, và mãi mãi cũng không có tiếng yêu giữa hai đứa mình, em sẽ không yêu anh!

Chanh


Làm bánh cuốn

Làm bánh cuốn bằng chào chống dính khá tiện dụng. Công thức mô đi phai từ Sức sống mới:

– Hành phi, giá trụng, rau thơm xắt vừa
– Nước mắm: Nấu tan 300g nước lạnh với 50g đường và 50g nước mắm ngon. Khi ăn, thêm ớt băm vào.
* Phi hành: hành khô/hành tím lột vỏ, KHÔNG RỬA, xắt mỏng, bỏ vào chảo dầu phi. Không rửa hành để hành được nỏ, phi ra rất giòn.

Nhân bánh: (lượng thịt dưới đây chỉ nửa của công thức từ Sức sống mới, là vừa đủ cho lượng bột)
– 150g nạc + mỡ xay nhỏ (nạc dăm hoặc thịt đùi có cả mỡ xay cho nhuyễn vào, nạc thường thì bị cứng và đóng cục hơi to)
– 2-3 tai nấm mèo, ngâm nở, xắt sợi nhỏ
– 1 củ hành tây bổ dọc làm 8, xắt ngang mỏng thật mỏng lại. Hành nhiều mới ngon.

Cho ít nước vào chảo, chờ sôi, cho thịt vào quậy và miết cho thịt đừng đóng cục to. Thịt còn xăm xắp nước, cho nấm mèo + dầu ăn vào xào tiếp, nêm nếm cho vừa. Thịt gần hết nước thì cho hành tây vào đảo vài vòng nhắc ra.

Vỏ bánh:
– 200g bột gạo
– 70g bột năng
– 650g nước (công thức chính của Sức sống mới là 600g, nhưng tui tráng lần đầu thấy nó không được mỏng nên cho thêm nước)
– 1 ít muối, 4 tsp dầu ăn

Sau vài lần làm, rút ra được kinh nghiệm là nên ngâm bột trước ít nhất 4 tiếng để loại bớt mùi bột lúc tráng bánh. Ngâm (không cho muối và dầu ăn), để khoảng 2 tiếng, gạn chắt nước trong ở trên, cho một lượng nước khác vào đúng số đã chắt ra, quậy lại, ngâm, chắt và cho nước mới (xem cái ngấn bột trên thành chậu ngâm để cho nước vào cho đúng). Tổng cộng 2 hoặc 3 lần chắt. Lần cuối cùng để tráng bánh thì cho muối và dầu ăn vào.

– Khuấy đều tất cả nguyên liệu vỏ bánh. Mỗi lần múc bột tráng lại phải khuấy đều trước khi múc để tránh bột bị lóng xuống.
– Lần tráng đầu tiên, chảo không dính tráng 1 lớp dầu mỏng thật mỏng thôi, có thể sau khoảng chục lần tráng lại phải quét thêm dầu như lần đầu. (dùng cọ thấm dầu để quét)
– Vặn nhỏ lửa (lửa nhỏ của loại vòng lớn chứ không phải loại lửa tụm nhé), để hơi nóng chảo (hơi nóng thôi nhé, chảo nóng quá bột sẽ bị dính ngay vào chảo khi vừa đổ vào, sẽ không có thời gian để lắc cho bột dàn mỏng ra xung quanh; còn chảo chưa đủ nóng thì đổ bột vô lắc bột không dính vào chảo mà cứ chạy vòng vòng)
– Đổ một vá bột vào, lắc cho đều tròn đáy chảo. Tùy chảo mà định lượng, chảo 24cm của tui khoảng một muôi múc canh (muôi 40ml).
– Đậy nắp lại khoảng 1 phút chờ bánh chín, trong khi đó quay qua bỏ nhân và cuốn cái trước. Bột trong là bánh đã chín rồi, có khi chưa đến 1 phút. Úp ra đĩa để cho nhân vào cuốn. * KHÔNG NÊN để bánh quá lâu trên bếp, bánh sẽ bị nổ mặt (bong bóng -> không trong bánh) và bánh sẽ quá khô, đồng thời chảo lại bị quá nóng, khó đổ cái bánh tiếp theo.

Tips:
– Lấy cái thớt (càng dày càng tốt để tránh ồn), bọc lớp giấy bạc ở trên, phết dầu/mỡ. Lúc đổ bánh ra, rất có thể phải đập nhẹ chảo một cái để bánh rớt xuống thớt (nếu là đĩa thì lại phải nhẹ nhàng sợ bể đĩa, nên làm thớt cho chắc ăn, hihi). HOẶC cầm sẵn cái xạng hay chiếc đũa gỗ mỏng, chạy một vòng quanh rìa bánh để tróc rìa, úp ra dễ dàng mà không cần đập xuống thớt.
– Đặc biệt Lưu ý: mặt trên của bánh ở trên chảo thành mặt úp xuống thớt để khi cuốn thì mặt này là mặt đưa ra ngoài, bánh mới bóng được (mặt tiếp xúc trực tiếp với đáy chảo không bóng đâu).
– Cuốn bánh để lộ phần thịt ra cho hấp dẫn: bánh tròn, chia tưởng tượng làm 3 phần ngang. Rải nhân lên 1/3 cuối, chừa khoảng 2-3 cm mép bánh. Gấp 2 cánh 2 bên vào rồi cuốn từ chỗ bánh không có nhân cuốn lên. Vừa qua khỏi phần nhân là có mép 2-3cm giữ lại.

Cách làm bánh cuốn khác: làm Bánh cuốn bằng nồi hơi

Đôi khi thèm bánh cuốn mà phải sắm bộ đồ nghề đầy đủ ở nơi đây cũng không phải là đơn giản. Mình xin bày mọi người một cách làm bánh cuốn mà không cần bộ nồi đổ bánh cuốn nhưng vẫn có được cái bánh cuốn hấp ngon lành nè.

Chỉ cần 1 cái nồi đường kính từ 24cm trở lên, một miếng vải vừa đủ che cái miệng nồi (loại vải nào cũng được mà mặt vải phải thật khít, tốt nhất là vải có nylon như vải xoa chẳng hạn (mình dùng vải phi bóng), một con dao để ăn bánh mì, 1 sợi dây thun bảng hơi to khoảng 1cm và chiều dài vừa đủ quay 3-4 vòng miệng nồi (loại thun luồn quần).

Bột Vĩnh Thuận gói 400gr pha với 450ml nước lạnh trộn đều rồi chế 300ml nước sôi trộn đều, cho thêm 1 muỗng cà phê muối để đó 15 phút.


Khổ vừa làm vừa chụp bằng tay trái nữa chứ. Con gái thì đứng dưới chân nắm cái quần của Mamma nữa.

Lấy 1 cái nồi, căng miếng vải lên nhớ chừa lổ cho hơi nước bay lên chứ không chừa thì không được đâu. Lấy dây thun cột đầu lại máng vô quai nồi rồi cứ thế mà căng dây và quấn khoảng 3 vòng cho thật chặt xong cột đầu dây lại máng vô quai nồi cho dính chặt (cột như vậy mai mốt chỉ việc mỗi lần làm là máng vô quai nồi xong rồi quấn rồi máng rất nhanh). Vậy là xong cái nồi để tráng rồi. Đơn giản không?


6 cô gái dễ bị ‘lừa tình’

Yêu sớm, thích đàn ông đẹp trai, kiêu căng, thích làm dân chơi… Đó là những dạng phụ nữ dễ bị ‘lừa tình’.

Diện mạo không phải thước đo quan trọng để đánh giá một người đàn ông. Tuy nhiên, nhiều cô gái “khác đời” lại coi đó là chuẩn mực kén chọn bạn trai. Họ quên mất rằng, tỉ lệ mỹ nam mang họ Sở rất cao.

Ngoài cái tật cố hữu là dễ tin vào lời đường mật thì các cô gái còn hay bị lừa tình bởi những thói xấu sau:

1. Đòi yêu sớm
Những rung cảm đầu đời có thể đến với chúng ta từ rất sớm: 12-15 tuổi thậm chí là ít hơn thế. Song để nói tiếng yêu hay biết đến “vị ngọt đôi môi” thì không phải bạn gái nào cũng dám thử ngay từ độ tuổi thiếu niên này. Đó phải là những cô nàng “lớn sớm” về tâm sinh lý, đồng thời độ liều lĩnh cũng như sốc nổi khá cao, mới “nứt mắt” ra đã biết liếc mắt đưa tình, nhấm nháy với nam giới. Nhưng dù “gan dạ” thế nào, họ vẫn chỉ là con thỏ non trong mắt đàn ông.
Vẻ đẹp mơn mởn cùng sự non nớt của tuổi dậy thì chính là lí do hoàn hảo khiến các gã họ Sở thích ngắm đến đối tượng này. Ngoài ra, sự liều lĩnh, “ngựa non háu đá” và bản chất lẳng lơ tiềm ẩn từ khi còn tấm bé cũng khiến các gã này bị kích thích.
Vì thế, nếu khôn ngoan, các cô gái đang độ dậy thì hãy cẩn thận với khu vườn cấm mang tên tình yêu. Đây chưa phải là thời điểm thích hợp để bạn khám phá sâu về nó.
2. “Háo sắc”
Nhắc đến đấng mày râu là nhắc đến sự thông minh, quyết đoán và mạnh mẽ. Vì thế, diện mạo chưa bao giờ là thước đo quan trọng để đánh giá một người đàn ông. Tuy nhiên, không ít cô gái “khác đời” lại coi đó là chuẩn mực kén chọn bạn trai. Với họ, chỉ cần đẹp mã là mê ngay tắp lự. Và họ quên mất rằng, tỉ lệ mỹ nam mang họ Sở rất cao.
Giải thích cho điều này khá đơn giản. Cũng như phụ nữ, đàn ông điển trai cực kỳ có sức hút với người khác giới. Có khi chỉ bằng một cái nháy mắt, một nụ cười, họ đã làm chao đảo trái tim phái yếu. Nhưng bản chất của nam giới là ưa chinh phục, khám phá và thích “của lạ”.
Việc được nhiều cô gái mến mộ đã tạo điều kiện cho họ thỏa mãn thú vui này, trở thành những gã Sở Khanh đích thực. Đặc biệt, các cô nàng háo sắc, sẵn sàng lăn xả vào trai đẹp càng dễ bị họ cho vào tròng. Đơn giản bởi “chẳng mèo nào chê mỡ”.
Nếu không muốn trở thành “mồi ngon” của mấy tên họ Sở, khi gặp các mỹ nam, con gái phải nhớ 2 nguyên tắc: Một, không chủ động liên lạc, làm quen với anh ta. Hai, dù chàng chủ động tìm đến bạn, cũng cần thời gian tìm hiểu, thử thách. Càng đẹp trai càng phải thử thách trường kì.

6 kiểu gái dễ bị 'lừa tình', Bí mật Eva, Tình yêu -  Giới tính, lua tinh, kieu cang, chinh phuc, tan tinh, dan ong, phu nu
Những cô gái thích yêu sớm dễ bị dụ dỗ (Ảnh minh họa)

3. Thích làm “dân chơi”
Gọi chính xác đó là những cô nàng thích “đú”. Đa số họ đều có gia cảnh bình thường song lại mong muốn mình đứng trong hàng ngũ “quí tộc”, được gọi bằng cái tên rất kêu là “dân chơi”. Vì thế, nhóm đàn ông mà họ nhắm đến sẽ là anh chàng xe đẹp, ăn mặc sành điệu và có khả năng tối tối đưa họ đến các bar, vũ trường khét tiếng,… Còn lại những thứ “vớ vẩn” như phẩm chất, khối óc, con tim… đều không quan trọng.
Nhưng các gã tay chơi nào có vừa. Ở các cuộc chơi, họ là kẻ sành sỏi, còn trong tình trường, họ là tên sát gái. Đặc biệt, các cô nàng “ưa màu mè” chính là đối tượng để họ “thả thính”. Đôi khi chỉ cần một vài lần đưa đón, một vài cuộc vui hoành tráng, họ đã làm các cô em háo danh mờ mắt và nhanh chóng đi từ A đến Z.
Sự thật là nhiều gã dân chơi khẳng định, với họ, tuýp con gái thích đú chỉ được coi như trò giải khuây, thậm chí còn là trò giải khuây không tốn kém.

4. Quá hào phóng
Tất nhiên, nếu có điều kiện không ai bắt bạn phải bo bo giữ của. Nhưng làm thân con gái, bạn đâu nhất thiết phải chạy đua rút ví với đàn ông, bạn càng không nên làm ngân hàng từ thiện sẵn sàng cho bất kì ai vay tiền bất kì lúc nào… Tóm lại, bạn có thể tạo hình ảnh xinh đẹp, nhí nhảnh, thông minh… chứ tuyệt đối đừng khiến người khác nghĩ mình là cái mỏ vàng dồi dào.
Bạn nên biết, đàn ông thể hiện sự ga lăng, hào phóng để thu hút được những phụ nữ hấp dẫn. Nhưng đổi lại, phụ nữ làm điều tương tự chỉ dễ lọt vào tầm ngắm của mấy gã đào mỏ xấu xa.
Trong tình yêu cũng vậy, dù bạn dư giả hơn người đàn ông của mình thì vẫn không nên chịu trách nhiệm chính trong các khoản “tình phí”. Ngay cả thói quen tặng quà đắt tiền cho bạn trai cũng nên hạn chế. Điều này dễ tạo tiền lệ xấu, biến chàng thành kẻ “vô trách nhiệm”, vụ lợi. Tóm lại, ga lăng, hào phóng là “thiên chức” mà phụ nữ nên nhường cánh mày râu nếu không muốn bị lừa cả tình lẫn tiền.

6 kiểu gái dễ bị 'lừa tình', Bí mật Eva, Tình yêu -  Giới tính, lua tinh, kieu cang, chinh phuc, tan tinh, dan ong, phu nu
Bạn quá giầu cũng khiến nhiều đàn ông lợi dụng (Ảnh minh họa)

5. Kiêu căng quá đà
Những cô gái quá kiêu căng thường khiến đàn ông e ngại. Có lẽ, chỉ các anh chàng “trình cao” mới đủ bản lĩnh dám đâm đầu vào mấy tảng băng này. Đáng tiếc là chưa chắc họ tìm đến gái kiêu vì thích, vì yêu, mà đơn giản họ chỉ muốn chứng minh mình là “cao thủ tình trường”.
Và khi cô gái cao ngạo kia đã bị khuất phục, nhũn như con chi chi thì cũng là lúc các tay sành sỏi thấy hết hứng thú. Đây thực sự không phải tình yêu mà chỉ là một trò thách đấu. Kiêu một chút cũng hấp dẫn, nhưng kiêu căng tới mức cao ngạo thì chỉ khiến đàn ông tốt xa lánh bạn, và bạn thì trở thành mục tiêu thi thố của những gã “tinh tướng” hơn.

6. Mê muội trong thế giới ảo
Thời đại Internet bùng nổ, một số cô gái rơi vào tình trạng “ăn net, ngủ net”. Trên mạng, họ không chỉ khai thác được các công cụ hỗ trợ công việc, học tập, các trò giải trí, mà còn có cơ hội kết bạn khắp bốn phương, từ đó nảy sinh những mối tình ảo.
Gọi là tình ảo, tuy nhiên cảm xúc lại là thật. Đặc biệt với phái nữ, những người sống thiên về tình cảm thì tác động của các mối tình ảo này không hề nhỏ. Nắm được điểm yếu này, nhiều tên Don Juan không ngại giăng bẫy tình trên thế giới ảo với mục đích lừa đảo các cô gái nhẹ dạ.
Chiêu bài phổ biến của chúng là: gieo nhớ nhung trên mạng, kế đó gặp một vài lần để đốn gục hẳn “con mồi”, cuối cùng lợi dụng đối tượng về thân xác, tiền bạc hoặc một mục đích cá nhân xấu xa khác.
Một lời khuyên cho các cô nàng tin đồ mạng: không nên đặt niềm tin quá cao vào thứ chưa mắt thấy tai nghe và có thời gian kiểm định. Hơn nữa, đã là những thứ ảo thì khó lòng mang lại giá trị đích thực.

Ghép lại mối tình đầu

17 tuổi tôi biết yêu, khờ dại và ngây ngô nhưng rất thật lòng. Em ngày ấy dễ thương và học giỏi, vì thế em được quyền kiêu kiêu và có chút đỏng đảnh.

Tôi nhớ như in những trưa hè đổ lửa đạp xe như bay đến nhà em khi có được một quyển truyện hay hoặc một bông hồng nhỏ.

Hai lớp học cạnh nhau, muốn vào lớp, em phải đi qua lớp tôi. Chuyện tôi mến em, bạn bè đều biết. Vì thế, em thường bị trêu ghẹo, nhìn gương mặt ửng hồng vì xấu hổ của em mỗi khi đi qua lớp mà tôi thấy lòng xốn xang. Tôi cũng không làm sao quên được cảm xúc lâng lâng khi được ngồi cạnh em xem phim ngoài rạp, len lén đặt tay lên mái tóc dài mềm mượt để hít thật sâu mùi hương tinh khiết của người con gái.

Ngày tôi thu hết can đảm viết lá thư tỏ tình gửi đến em cũng là ngày tôi thấy em xa cách đến lạ lùng. Em tránh mặt, dù tôi đã cố công tìm kiếm. Tôi không hiểu, trái tim nhói đau. Bạn bè người bảo thế này, người cho thế khác. Tôi hoang mang và thẫn thờ buồn. Thế rồi những kỳ thi cuốn chúng tôi đi.

Em vào đại học, tôi bỏ mộng học hành đi Đông Âu theo con đường xuất khẩu lao động mong muốn có thể phụ giúp được cha mẹ nuôi 4 em ăn học, trong hành trang có mang theo tấm ảnh nhỏ của em. Chúng tôi bặt tin nhau. Những ngày tháng trên đất khách quê người vui ít, buồn nhiều, bươn chải với cuộc sống mưu sinh, trong nỗi nhớ quê nhà có những khoảng lặng nhớ về mối tình đầu da diết.

Tôi gặp rồi thành vợ chồng với một cô gái đồng cảnh ngộ. Tuổi trẻ bồng bột nên duyên chồng vợ rồi mới thấy chưa hiểu hết về nhau, mâu thuẫn vợ chồng ngày càng chồng chất. Đông Âu sụp đổ, theo lời khuyên của gia đình tôi trở về quê hương.

Hơn 10 năm phiêu dạt xứ người, tôi bỡ ngỡ, vất vả vô cùng với sự hòa nhập trở lại. Cuộc sống với bao lo toan cơm áo bộn bề nhưng những thông tin về em tôi đều biết. Thỉnh thoảng đâu đó trên phố phường bận rộn tôi gặp em, tim vẫn nhói lên những nhịp đập lạ thường. Em vẫn thế, vẫn thật dễ thương, mộc mạc mà đài các, dịu dàng mà cá tính lạ lùng. Người như em được hạnh phúc và sung sướng âu cũng là lẽ đương nhiên, tôi mừng cho em mà không khỏi có chút mủi lòng. Trong tôi vẫn luôn nhức nhối câu hỏi chưa được trả lời: tại sao ngày ấy em lại im lặng lảng tránh tôi?

Thế rồi thật bất ngờ và rất đỗi bàng hoàng tôi khi nghe tin em chia tay với chồng. Bằng mọi nỗ lực tôi tìm gặp em, ngồi đối diện với nhau trong quán nước bên bờ biển, không nói nhiều nhưng chúng tôi cùng cảm nhận được nỗi đau của nhau. Tôi thấy nỗi buồn sâu thẳm trong đáy mắt của em, lòng tôi quặn thắt.

Thật lâu, thật lâu sau ngày gặp lại, bằng một chút liều lĩnh tôi mới bước được vào căn nhà nhỏ ấm áp của em. Nhìn em dịu dàng chăm sóc các con, trong tôi bùng lên một ước mơ mãnh liệt về một nơi mà mọi người vẫn gọi là “tổ ấm”, một tổ ấm thật sự. Tôi cũng đã xúc động vô cùng khi em cho tôi xem lại những tấm ảnh kỷ niệm thân thương của tuổi học trò.

Thật khó khăn để ghép 2 mảnh vỡ lại với nhau, em như con chim đậu phải cành cong, giờ vẫn còn tâm trạng sợ hãi và ngờ vực. Tôi đã cố gắng thật nhiều để không mất em thêm lần nữa. Cho dù là “mối tình đầu” trong sáng của nhau nhưng hiện tại chúng tôi là những mảnh vỡ, mà có mảnh vỡ nào hoàn hảo được đâu. Rất nhiều lần, những vết cắt sắc nhọn đâm vào nhau đau đến thấu tim nhưng chúng tôi quyết không để vỡ vụn thêm lần nữa.

Giờ chúng tôi đã ở bên nhau hơn 1000 ngày. Bên em mỗi ngày là mỗi ngày tận hưởng niềm vui của hạnh phúc. Bên em mỗi ngày tôi hiểu hạnh phúc thật giản đơn mà cũng khó khăn vô vàn. Mỗi sáng thức dậy được nhìn thấy nụ cười của em để bắt đầu một ngày mới và mỗi tối trở về được hít thật sâu mùi hương thân thuộc của em là mọi mệt nhọc đời thường như tan biến.

Nửa đời người để bắt đầu lại một cuộc đời quả là không dễ chút nào nhưng tôi đang cố gắng từng ngày để làm mòn đi những vết cắt khắc nghiệt, để “tình yêu đầu tiên” và “bến đỗ cuối cùng” của tôi được được rạng rỡ những nụ cười, để chúng mình sẽ là những mảnh vỡ hoàn hảo của nhau.

Tiến Minh


Bánh Trôi – Bánh Chay ngon mát

Bánh trôi và bánh chay ngoài việc là món ăn để cúng ông bà tổ tiên vào ngày 3/3 âm lịch còn được sử dụng rất phổ biến trong các ngày bình thường của người Việt Nam, do vị thơm, ngọt, mát và cách làm rất đơn giản. Ngày nay nếu bạn bận bịu quá mức với cuộc sống hiện đại thì cũng không cần thiết phải bỏ một khoảng thời gian tương đối ra để thực hiện từng thao tác làm bánh, vì các hàng bán bánh trôi bánh chay bán rất sẵn và sẵn sàng phục vụ bạn đến tận nhà.

Tuy vậy, người phụ nữ nào cũng nên biết nấu nướng và trổ tài cho gia đình hoặc chồng con của mình trong những dịp nghỉ lễ, tết hoặc cuối tuần. Vì vậy bài viết này hy vọng thỏa mãn được các chị em trong những ngày cuối tuần mùa Thu mát dịu này.

Bánh trôi

Thời gian chuẩn bị và chế biến 25 phút, dành cho 4 người ăn

Nguyên liệu:

  • 1kg bột bánh trôi
  • 1 gói đường phèn
  • Nước hoa bưởi
  • Mè trắng

Cách làm:
1. Đường phèn cắt hạt lựu
2. Nhào bột đều tay đến khi dẻo, mịn, chia bột thành những viên nhỏ, ấn dẹt bột, cho đường vào giữa, bao kín lại, vê tròn.
3. Đun sôi nước, thả bánh vào luộc, đun lửa vừa phải, bao giờ những viên bánh nổi đều, vớt ra thả vào chậu nước sôi để nguội. Bánh nguội cho ra địa, khi ăn rắc nước hoa bưởi và mè trắng lên trên. Nếu thích bạn có thể rắc thêm dừa sợi

banhtroi.jpg

Bánh Chay

Nguyên liệu:
200 gr. bột bánh chay
100 gr. đậu xanh
50 gr. bột năng
100 gr. đường trắng
Hoa bưởi tươi
Dừa sợi

Cách làm
1. Đậu xanh ngâm trong nước ấm, đãi sạch vỏ, hấp chín, rắc đường vào đánh nhuyễn. Nếu bạn không có thời gian ngâm để vỏ đậu bong ra thì có thể mua đậu xanh lột vỏ bán sẵn rất nhiều ở chợ.

2. Nhào bột kỹ, chia thành những viên vừa phải, ấn dẹt bột cho nhân đậu vào giữa, bao bột kín, nặn thành những miếng bánh dẹt. Hoặc có thể để tròn, bước cuối cùng cho bánh vào bát sẽ dùng tay sạch ấn cho dẹt ra.

3. Đun sôi nước, thả bánh vào, khi bánh chín nổi lên, vớt ra thả vào chậu nước sôi để nguội, bày ra chén, rắc mè trắng lên trên

4. Cho đường vào xoong, cùng với 1/2 lít nước lạnh, đun sôi, đường tan đều, hớt bỏ bọt, lọc sạch.

5. Hòa bột năng cùng với một chút nước lạnh, gạn vào xoong nước đường, khuấy đều, đun sôi đều là được. Nhấc xuống cho vài cánh hoa bưởi, múc lên trên bánh, rắc dừa sợi. Ăn nóng hoặc để nguội.

banhchay1.jpg

Chúc mọi người ngon miệng!

Bếp gia đình


Tháo lắp lens để vệ sinh

Với lens manual thì việc tháo ra khá đơn giản.

Để tháo vòng trên mặt lens phải có một dụng cụ bằng cao su như hình dưới

Sau đây là phần ruột lens đã lấy ra ngoài.

Để chùi lens cần phải có giấy và nước chuyên dùng.

Với nhửng vòng ring có ngạnh để cảo thì phải dùng cảo thích hợp.


Có những vòng ring trơn không ngạnh thì dùng vòng caosu

Để bốc những lăng kính cần có cây gắp hít dính ( lens sucker )


Cuối cùng tất cả cũng đã được tháo rời ra để vệ sinh


Có thể một ngày mai …

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…

Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…

Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?

Không tìm được nguồn gốc chuẩn


Lens coating hoạt động thế nào

Một chút kiến thức về “Lens coating hoạt động thế nào”

Hôm nay mình viết 1 bài chia sẻ kiến thức về cách hoạt động của lớp coating của lens. Mình sẻ chia bài này làm ba phần nhé.
Phần I : Nguyên lý về sự triệt tiêu phản xạ
Phần II : Tại sao lớp coating của lens lại có màu sắc?
Phần III : Một số câu hỏi về lens coating

Phần I Nguyên lý về sự triệt tiêu

Chúng ta biết ánh sáng biểu hiện như 1 loại sóng cũng giống như âm thanh vậy. Khi ánh sáng va chạm vào bề mặt kính thì ta biết 1 số ánh sáng sẽ đi qua bề mặt và 1 số sẽ bị bề mặt kính làm cho phản xạ. Về tính chất thì ánh sáng đi qua bề mặt kính và ánh sáng bị phản xạ là hoàn toàn giống nhau chỉ khác nhau về chiếu. Như vậy ta thấy rõ răng đối với ống kính máy ảnh ta phải tìm cách triệt tiêu sự phản xạ này đi. Vậy thì làm thế nào để triệt tiêu đây?

Về cơ bản sự phản xạ là 1 tính chất của sóng cho nên nó có thể bị triệt tiêu bằng cách tạo ra 1 bề mặt phản xạ thứ 2 được đặt khác vị trí với bề mặt phản xạ 1 sao cho sóng từ bề mặt này có cùng tần số, độ mạnh cùng hướng nhưng ngược pha để có thể làm triệt tiêu sự phản xạ. Vậy thì dựa vào hình trên ta phải đặt bề mặt 2 này tại vị trí cách bề mặt phản xạ 1(Reflective surface) đúng 1/4 bước sóng từ đó bước sóng từ bề mặt phản xạ 2 tạo ra sẽ có cùng trị số ½ bước sóng cùng chiều nhưng ngược pha dẫn đến sự triệt tiêu phản xạ. Và sau đây là sơ đồ để hiễu rõ hơn :

Sóng từ bê mặt 2 (coating surface) màu xanh dương có cùng tần số độ mạnh nhưng ngược pha => triệt tiêu phản xạ.
Như vậy việc coating 1 cái lens để nhằm mục đích triệt tiêu sự phản xạ. Nhưng chúng ta biết rằng lớp coating này thường được làm từ magnesium fluoride cho nên vấn đề nảy sinh là không phải lớp coating nào cũng có thể làm triệt tiêu sự phản xạ vì chất liệu kính và magnesium fluoride cọ trị số tán xạ (refractive index) khác nhau. Như vậy 2 trường hợp sau đây lớp coating sẽ không hoạt động :
1. Trị số tán xạ của lớp coating bằng trị số tán xạ của kính ( gần bằng 1.6), vậy thì sóng màu đỏ trong sơ đồ bị triệt tiêu nhưng sóng màu xanh thì vẫn còn như vậy mặc dù được coating nhưng lens hoạt động như không có lớp coating vậy.
2. Trị số tán xạ của lớp coating bằng trị số tán xạ của không khí ( bằng 1), vậy thì sóng màu đỏ sẽ tồn tại trong khi sóng màu xanh bị triệt tiêu như vậy thì cũng không triệt tiêu được sự phản xạ.
Vậy thì để triệt tiêu phản xạ thì vật liệu làm coating phải có trị số tán xạ bằng trung bình giữa trị số tán xạ của kính(~1.6) và không khí (1). Tức là gần bằng 1.3. Trên thực tế thì magnesium fluoride có trị số tán xạ là 1.37.
Ok vậy chúng ta đã hiểu lớp coating hoạt động thế nào nhưng tại sao mắt chúng ta lại thấy lens coating có màu sắc vậy chẳng hạn như màu xanh tím hay vàng hoặc đỏ. Chúng ta sẽ đi tìm câu trả lời và sẽ thảo luận 1 số câu hỏi mà nhiều bạn ảnh thường hiểu sai về vai trò của lớp coating trong phần 2 và 3 nhé.

Phần II Tại sao lớp coating của lens lại có màu sắc?

OK, vậy theo sơ đồ như trên chúng ta cứ áp dụng coat 1 cái lens sao cho lớp coating cách bề mặt kính đúng ¼ bước sóng thì sẽ triệt tiêu hình ảnh phản xạ. Nhưng vấn đề ở đây chúng ta biết màu sắc của sóng lại phụ thuộc vào bước sóng (wavelength) mà mỗi bước sóng thì thể hiện màu sắc khác nhau. Như vậy lớp coating có màu là do chúng ta đã phủ magnesium fluoride ở những bước sóng khác nhau. Ta biết bước sóng ánh sáng có khoảng từ 400nm đến 700nm là từ tím tới đỏ đó cũng là khoảng màu mà mắt người nhìn thấy được. Nhưng thực tế là chúng ta không thể đạt được độ dày lớp phủ bằng đúng ¼ bước sóng. Cho nên những nhà thiết kế lens thông thường phải chọn một trị số trung bình nằm trong khoảng ta nhìn thấy được vì như thế tác dụng của lớp coat sẽ trải rộng nhất có thể.

Như vậy trị số bước sóng thường được chọn là 550nm. Vậy bạn ảnh hãy xem sơ đồ trên khoảng 550nm tương ứng với khoảng màu tím xanh. Vì vậy khi ánh sáng chiếu vào bề mặt kính được phản chiếu chúng ta thấy được ánh sáng phản xạ có màu xanh tím. Nhưng dĩ nhiên là nhà thiết kế lens có thể chọn những bước sóng khác để phủ thì theo sơ đồ trên nước coating sẽ có màu đó.

Phần III Thảo luận về lens coating
Trước khi thảo luận cũng nên tìm hiểu chút về multi coating nhỉ :
Multi Coating :

Việc coating lens đã được tiến hành từ thập niên 40 của thế kỷ 19 kể từ khi nó được phát minh bởi Alexander Smakula là một kỹ sư làm việc cho hãng Carl Zeiss. Cũng trong thập niên này multi coating được giới thiệu bởi bà Katharine Burr Blodgett một nhà vật lý học tốt nghiệp đại học Cambridge Anh quốc và sau này cũng nhận được học hàm Ph.D ( Giáo sư) của Cambridge University. Nhưng multi coating không được chú trọng cho lắm cho đến tận thập niên 70. Xin phép được nói thêm 1 câu chuyện ngoài lề xảy ra ở thập niên 60 đó là sự hợp tác giữa Asahi (Pentax sau này) và đại gia Carl Zeiss vì Carl Zeiss muốn sản xuất nhiều loại máy ảnh SLR nhưng cuối cùng người cộng sự cũa Carl Zeiss lại là Yashica và thành quả của sự hợp tác này là máy ảnh Contax . Sự hợp tác với Asahi cũng đem lại một số thành quả đó là ngàm K mount được thiết kế bởi Carl Zeiss cùng series lens 135 3.5 đến từ cả hai hãng và đặc biệt là quy trình multi coating mới. Quy trình multi coating mới đã mở ra việc áp dụng nhiều lớp coating được sử dụng cho hiệu quả cao nhưng giá thành lại hợp lý. Và từ đây lớp multi coating mới này cho phép đến 99.8% lượng ánh sáng đi vào lens và chỉ để mất 2% ánh sáng. Đến năm 1972 thì Asahi đã tự làm một cải tiến mới mà khi đó họ đặt tên quy trình multi coating này là “Super Multi Coated” (SMC). Thế là 1 thế hệ lenses SMC ra đời và hãng Asahi nói rằng lớp coating của họ có đến 9 lớp (layer). Carl Zeiss tại thời điểm đó cũng sử dụng cùng 1 quy trình multi coating nhưng hóa chất sử dụng thì khác với Asahi và hãng đặt tên cho lớp multi coating mới này là T* vào năm 1973 (trước đó Zeiss có lớp coating gọi là T chỉ là single coating). Việc này đã làm tăng sự cạnh tranh không chỉ giũa hai hãng mà một loạt những đại gia khác như Nikon, Canon, Leitz và Fuji cũng nhảy vào trong đó Fuji cho biết họ sẽ sử dụng coating EBC mà họ cho rằng nó có tới 11 lớp (layer).

Đây là sơ đồ thể hiện multi coating lens:

Multi coating đơn giản là sử dụng không chỉ Magnesium Fluoride (MgF2) nữa mà nhiều hóa chất khác như Calcium Fluoride (CaF2) và một số Oxit kim loại như Oxit của nhôm . Về nguyên tắc cơ bản thì lớp multi coating này cũng phải tạo ra bề mặt đúng bằng ¼ bước sóng để có thể triệt tiêu phản xạ. Cho nên việc lựa chọn nhiều loại hóa chất có trị số tán xạ từ thấp đến cao và được tráng phủ cẩn thận sao cho độ dày của tất cả các lớp phủ đều đạt dộ dày (thickness) thích hợp.

1. Multi Coating lens và Single Coating lens khác nhau thế nào?

Về bản chất thì chúng khác nhau về trị số tán xạ. Nếu như single coating ở bước sóng 550 nm thì multi coating bao rộng 1 dải từ 400nm đến 700nm. Và multi coating lens khi ánh sáng chiếu vào có thiên hướng tối hơn single coating lens.

2. Vậy khi ta nhìn thấy ánh sáng phản xạ của lens có nhiều màu thì lens đó là multi coating phải không?

Câu trả lời là không. Dù là Single hay Multi coating thì cũng có thể thấy được ánh sáng phản xạ có nhiều màu. Để phân biệt sự khác nhau giữa 2 loại coating này ta phải so sánh độ sáng của lớp coating mà thông thường thì single coating sẽ sáng hơn multi coating.

3. Multi Coating tốt hơn Single Coating nhiều không?

Phải khẳng định rằng sự khác nhau là không nhiều. Nếu có sự khác biệt lớn thì đó là giữa 1 cái lens không được coating và 1 cai lens được coating. Multi coating hay single coating về bản chất là làm sao để ánh sáng đi qua lens là nhiều nhất nên về mặt hiệu quả thì multi coating có phần nhỉnh hơn và do đó cũng mắc hơn. Đó là với hệ thống lens đơn giản không cầu kỳ. Sự khác biệt bắt đầu trở nên lớn hơn khi zoom hoặc tele lens sử dụng hệ thống thấu kính phức tạp gồm nhiều lớp thấu kính hội tụ và phân kỳ. Vì bản thân hệ thống thấu kính này khi ánh sáng đi vào sẽ tạo ra sự phản xạ nội tại. Cho nên với hệ thống lens phức tạp Multi coating hiệu quả hơn nhiêu so với single coating. Và hiệu quả này càng tăng lên đáng kể tỉ lệ thuận với số lớp (layer) của multi coating lens.

4. Lớp coating có đóng vai trò làm màu sắc đúng hơn không?

Không hoàn toàn không. Nhiệm vụ chuyển tải màu sắc đúng hay không đúng là do chất lượng thấu kính chứ không phải lớp coating. Nói cách khác bạn ảnh không thể khập khiểng đánh giá 1 cái lens qua lớp coating được mà phải đánh giá qua nhiều yếu tố như vật liệu làm thấu kính, quy trình giảm nhiệt… Nhưng cũng xin nói thêm là về ảnh màu bạn ảnh chuộng sử dụng Multi coating lens là bởi vì Multi coating lens làm giảm flare là nguyên nhân làm giảm tương phản (contrast) của ảnh màu. Còn trong ảnh đen trắng thì Single coating lens và Multi coating lens không khác nhau là mấy vì việc tăng giảm tương phản của ảnh đen trắng xem ra dễ hơn nhiều so với ảnh màu.

References:
1. Rick Oleson- article ‘ How Lens Coating Work’, no date, http://rick_oleson.tripod.com/index-166.html.
2. Refractive Index, article from Wikipedia, http://en.wikipedia.org/wiki/Refractive_index.
3. Alexander Smakula, article from Wikipedia, http://en.wikipedia.org/wiki/Katherine_Blodgett
4. Katherine_Blodgett, article from Wikipedia, http://en.wikipedia.org/wiki/Katherine_Blodgett
5. Gabriel, Glass metal and Silicium, 3 Feb 2009, http://gabriel.mp3-tech.org/blog/ind…y090203-153355
6. Optical Coating, article from Wikipedia, http://en.wikipedia.org/wiki/Optical_coating

 

KhuongMetal


Chuyện cổ tích những que kem

Từ lâu lắm rồi, tại ngôi làng nọ, có một gia đình sống rất hạnh phúc. Người chồng là một thương gia giàu có. Ông vốn là người thành phố. Thời trai trẻ ông đem lòng yêu một thôn nữ có nụ cười rực rỡ như tia nắng và tính tình ngang bướng như một cơn gió hoang dã trên thảo nguyên.
Họ lấy nhau rồi chuyển đến vùng quê yên tĩnh này. Nhưng rồi sau khi sinh cậu con trai đầu lòng Sukan, ông bị cuốn vào những chuyền buôn bán xa nhà, để lại người vợ một mình vò võ nuôi con. Những tia nắng trên môi bà ngày càng nhợt nhạt.
Năm Sukan 3 tuổi, mặc dù chỉ như một cây nấm nhỏ xíu biết đi nhưng cậu vẫn nhớ những cuộc cãi vã mệt mỏi giữa người bố đang lao mải miết vào vòng xoáy buôn bán đỏ đen và người mẹ đang héo hon dần trong chờ đợi. Mới đầu nó thưa thớt rồi dần dần len lỏi vào bữa ăn chung của gia đình và lấp đầy khoảng thời gian hiếm hoi bên nhau của đôi vợ chồng. Năm đó, mẹ Sukan mới 30 tuổi. Bà là một người phụ nữ đẹp, nhỏ nhắn với cái eo thon thả đến nỗi cánh đàn ông trong làng không thể không ngoái nhìn một lần. Hàng ngày, chỉ mỗi việc chạy theo bước chân mẹ trong nhà cũng khiến Sukan mệt nhoài. Bà lau chùi, dọn dẹp nhà cửa, chăm chút những khóm hoa ngoài vườn, làm bếp và đặc biệt bà hay nấu món thạch dâu tây cậu rất thích. Trong khi đợi thạch đông, bà thường bế cậu, ôm chặt vào lòng, xoay mình theo điệu van xưa cũ bà hay nhảy cùng chồng. Cuối ngày, hai mẹ con thường ra ngoài hiên, ngồi vào chiếc ghế ngựa, đung đưa, đón những tia nắng yếu ớt khuất dần sau rặng cây. Mắt mẹ Sukan nhìn đau đáu ra đường.

Người đàn ông đầu tiên khiến Sukan vừa sợ vừa phục là bác thợ rèn gần nhà. Những mùa đông lạnh lẽo hay những ngày giông bão, người đàn ông có giọng nói ồm ồm, người to lững lững, hai bàn tay to bè khiến căn nhà vững chãi, ấm cúng hẳn lên. Sukan thường thấy mẹ đỏ mặt, lúng túng khi bắt gặp ánh mặt trìu mến ẩn sau đôi lông mày mậm và chòm râu xồm xoàm của bác.

Mùa đông thứ 4 của Sukan. Cậu thỉnh thoảng vẫn nhận được thư và những món đồ chơi lạ lẫm của bố từ một nơi xa xôi nào đó gửi về. Cậu đã biết đánh vần. Ngoài công việc nhà không mấy bận rộn, dạy học cho Sukan là thú vui của mẹ cậu. Mỗi khi đọc xong thư, bà ngồi rất lâu trong im lặng rồi mới cất cẩn thận vào trong ngăn kéo. Ngày cuối tuần, Sukan vẫn thấy mẹ mình tắm lâu hơn thường lệ. Từ trong phòng tắm bước ra, cậu thấy mẹ mình lại bước nhanh nhẹn như một cơn gió. Thân thể bà mang mùi hương kỳ lạ theo cậu vào sâu trong giấc ngủ.

Mùa đông thứ 5. Bác thợ rèn vẫn đến chơi, lúc mang cho Sukan chiếc thuyền gỗ con con, lúc là con ngựa sắt bé tí xíu. Tất cả thật quen thuộc chẳng xa lạ như đồ chơi của bố. Có điều, chẳng hiểu vì sao mẹ của cậu thường đuổi ông ấy về sớm. Rồi một ngày đông khủng khiếp nhất trong năm ập đến, mẹ Sukan bị viêm phổi nặng. Cơn sốt khiến thân hình đầy sức sống của bà khô héo dần. Những cơn mê sảng kéo đều dồn dập chẳng khác gì những cơn gió lạnh buốt đập liên hồi vào cửa sổ. Sukan thấy tay mẹ mình lúc nóng lúc lạnh. Bà thường kéo cậu vào ngực, ôm chặt, gọi tên bố cậu. Khi ông về kịp đến nhà thì người bà chỉ nhẹ như một sợi lông ngỗng. Sukan mồ côi mẹ.

Bố Sukan suy sụp hoàn toàn. Ông thường lang thang trong nhà tự dằn vặt bản thân. Công việc buôn bán bị bỏ dở. Ông mất dần vốn liếng và an phận ở ngôi làng. Thời gian đầu số tiền còn lại ông dùng để mở quầy tạp hoá nhỏ nhưng chẳng bao lâu thì sập tiệm. Vận may buôn bán tan biến.
Khi Sukan 10 tuổi, cậu đã thuộc gần hết những ngóc ngách trong làng và dần hiểu những lời đàm tiếu về mối quan hệ của mẹ và bác thợ rèn trước kia. Bố cậu lưng còng xuống mỗi khi bước qua không biết bao câu nói độc địa của người đời. Cho đến một ngày ông bắt gặp một ngôi nhà nắm khuất nẻo trong rừng, cách biệt hẳn với làng. Sau lần đó, ông đến ngôi nhà lẻ loi đó thường xuyên, mỗi khi về lại hý hoáy làm việc gì đó. Sukan tò mò theo dõi bố. Cuối cùng cậu phát hiện ra ông đang học cách làm kem.

Nửa năm sau, hàng kem được khai trương. Chỉ trong một thời gian ngắn nó đã trở nên quen thuộc với dân làng. Từ người lớn đến trẻ con không ai không một lần đến ăn kem. Những que kem ngon một cách lạ thường. Người ta chẳng biết vì sao bố Sukan tự nhiên lại nảy ra ý định làm kem, học ở đâu những công thức pha chế tuyệt vời đến thế. Nhiều người thử cố làm theo nhưng đều thất bại. Cũng nhờ hàng kem luôn đắt khách, Sukan được chuyển sang ngôi trường lớn dành những đứa trẻ nhà giàu. Nhưng cậu vẫn cô độc bởi tính lầm lì, ít nói của mình. Thay vào đó cậu chỉ lủi thủi trong hầm lạnh cùng với những công thức làm kem của bố. Những ngày nghỉ, cậu giúp bố bán kem. Nhờ vậy, cậu phát hiện ra một điều kì lạ: Những que kem không tan chảy.

Mỗi khi ngồi hàng giờ xem mọi người ăn kem, Sukan phát hiện ra một sư trái ngược lý thú. Trẻ con ăn kem rất nhanh bởi vì những que kem lúc nào cũng chực tan biến trong tay chúng. Thường mỗi khi đến cửa hàng kem, chúng chỉ có đủ tiền mua được hai que kem nên chúng ăn vội vàng đễn nỗi kem dây tèm lem khắp mặt. Người lớn cũng ăn kem, nhưng dù cho trời nắng nóng như thế nào, những que kem của họ lại chẳng bao giờ tan ngay. Họ có thể tha hồ vừa đi vừa tán gẫu, bàn chuyện làm ăn mà chẳng lo kem làm bẩn tay. Đây chính là điểm đặc biệt làm cho hàng kem của bố Sukan kiếm lời rất nhanh. Người lớn rất nhiều tiền, nhờ những que kem không chảy nên họ có thể mua rất nhều, đi rất xa để kết hợp việc thưởng thức kem với nhiều việc khác. Họ mua kem nhà Sukan sẽ không phải tốn thêm tiền mua máy lạnh bảo quản kem. Những container chờ mua kem trước cửa Sukan ngày càng nhiều. Tuy nhiên chúng chẳng làm cậu bận tâm bằng Andy.

Andy cũng như mọi đứa trẻ thích ăn kem khác. Có điều cô bé nghịch ngợm hơn cả lũ con trai trong làng. Luôn là kẻ đầu têu những trò chơi mới. Andy trở thành tâm điểm chú ý của Sukan. Cô cũng vậy, vẻ lầm lỳ, ít nói của Sukan luôn kích thich sự tò mò của Andy. Cô tìm mọi cách để chọc giận, phá bĩnh cậu. Nhưng Sukan lại quá nhút nhát. Điều duy nhất khiến cậu cho rằng mình khác lũ trẻ trong làng là kem cũng không tan chảy trong tay cậu. Và cậu cho rằng: điều đó chứng tỏ cậu là người lớn. Cậu không thèm chấp lũ trẻ trong làng! Nhưng Andy luôn khiến cậu bận tâm. Không phải bởi những trò tinh nghịch khiến Sukan bao lần bối rối, ngượng chín mặt mà chính bởi mái tóc đỏ rực, nụ cười sáng rỡ như những bông hoa cúc dại trong nắng. Cô có mùi hương của thảo nguyên, của gió. Của mẹ cậu…

Những que kem dành cho Andy bao giờ cũng ngon nhất và to hơn thường lệ. Andy cũng biết điều đấy. Cô trở thành người bạn dầu tiên của Sukan. Cô là cầu nối cho Sukan với lũ trẻ trong làng. Cô dạy cậu trèo cây, ăn trộm quả. Cô dạy cậu bơi, trồng cây chuối, cà khịa với bọn con trai trong làng. Lãnh địa riêng của Andy và Sukan là bãi cát vắng bên bờ sông nằm sâu trong rừng. Tại nơi đây, Andy đã làm cậu hoảng hồn khi bị đẩy tùm từ trên cây xuống dòng sông. Những giọt nước trên mặt Andy lấp lánh như những viên kim cương, đôi mắt xanh thẳm nheo nheo trong nắng tinh nghịch…

Những mùa hè tiếp theo, Sukan không những trở thành một người làm kem giỏi mà còn trở thành tay bơi lội cừ khôi. Sau những buổi học mệt mỏi, Sukan và Andy thường lang thang trong rừng, ngắm nghía, bình luận về các cây cổ thụ. Họ cùng đặt tên cho mỗi loại cây rồi bịa ra các câu chuyện dựa trên hình dáng những cây đó. Nói chán chê, hai đứa lại quẳng cặp sách, quần áo, ùa mình vào dòng sông mát lạnh. Giờ Sukan nhút nhát thường khiến Andy hiếu thắng tức điên lên khi không thể bơi đuổi kịp cậu.

Ngày trôi đi như thế nào, Sukan cũng chẳng biết nữa. Bên cạnh Andy, thời gian trôi nhanh hơn, còn không gian như đọng lại. Sukan chỉ biết cho đến một ngày, trái tim cậu lạc nhịp, mắt không nhìn thấy vòm cây xanh sẫm khi nằm phơi mình trên bãi cát cùng Andy. Cậu chỉ cảm thấy bở vai mềm mại đẫm nước của Andy cọ nhè nhẹ bên mình. Cậu thấy bối rối vô cùng, mọi lời nói chực đổ ra lại biến mất tăm. Và Sukan bắt đầu chú ý đến ngày Valentine.

Valentine đầu tiên, Sukan chuẩn bị mất cả tháng để tìm những hương liệu trong rừng. Cậu muốn làm một que kem thật đặc biệt cho Andy. Nhưng một điều quỷ quái đã xảy ra. Que kem đó lại tan biến ngay trước khi cậu mang kịp đến nhà Andy. Sukan khốn khổ chạy về nhà, vội vàng làm lại que kem. Cậu muốn làm một điều thật đặc biệt cho Andy. Có nhiều cách lắm nhưng cậu chẳng nghĩ ra điều gì khác ngoài việc làm kem. Nhưng những que kem cứ tan chảy trước khi đến được với Andy. Mọi nỗ lực của cậu đều thất bại thảm hại. Rồi những ngày Valentine cứ trôi đi, Sukan vẫn không biết làm cách nào để thổ lộ tình cảm. Những que kem cứ tan, kéo theo cả sự im lặng của Sukan. Còn Andy đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, mạnh mẽ. Cô vẫn là tâm điểm của những chàng trai trong làng. Mối quan hệ của hai người bạn dường như cũng chuyển sang một bước ngoặt mới. Sukan ít nói, ít tâm sự với Andy. Cậu hay đỏ mặt, lúng túng khi chỉ có một mình với Andy. Còn đối với Andy chẳng có gì không nói được. Cô hồn nhiên và dễ dàng nói thẳng ra tình cảm của mình. Andy luôn muốn lắng nghe Sukan, nhưng cậu vẫn im lặng một cách khó hiểu.

Valentine thứ 5, que kem vẫn tan biến trong nỗi tuyệt vọng của Sukan. Trời xẩm tối, cậu đứng dưới vòm cây trước cổng nhà Andy nhìn vào những ô cửa sổ sáng đèn. Cậu thấy bóng Andy chuyển từ khung cửa sổ này sang khung cửa sổ khác. Sukan hít một hơi thật dài, dợm chân bước đến cánh cổng gỗ màu trắng. Bỗng một chiếc xe ôtô đen, bóng loáng đỗ xịch trước cổng. Từ trong xe, anh chàng quý tộc cùng trường của Sukan sải những bước dài đến cánh cửa, tay cầm một bông hồng đỏ rực. Andy bước ra trong bộ váy dạ hội màu xanh. Cô có nhìn xung quanh nhưng chắc chắn không thấy được Sukan vì cậu đã núp sau góc phố. Chiếc xe phóng như bay vào trung tâm của làng – nơi có những cuộc vui thâu đêm dành cho những đôi tình nhân.

Sukan lang thang trong rừng như một kẻ mộng du. Những bước chân vô tình đưa cậu đến một ngôi nhà gỗ lẻ loi trong rừng. Căn nhà nằm im lìm kì bí. Cánh cửa chợt bật mở, luồng sáng từ trong nhà rọi ra ngoài, một người đàn bà bước ra, nhìn về nơi Sukan đang đứng ngẩn ngơ. Đôi mắt đen nheo nheo nhìn thẳng vào mặt Sukan một lúc, bà ta cất giọng khàn khàn “Hình như cậu là con ông hàng kem thì phải. Vào đi cậu bé”. Sukan bước vào, người đàn bà biến mất trong phòng bếp. Bên trong căn nhà ấm cúng, khác hẳn với bề ngoài lạnh lẽo. Hai con mèo, một đen, một trắng nằm dài lười nhác bên lò sưởi. Ánh lửa bập bùng khiến những bức tranh trên tường sinh động một cách kì lạ. Phòng khách đơn sơ với một chiếc bàn tròn và những chiếc ghề xếp xung quanh. Trên bàn là một chiếc bình gốm nâu có cắm những bông hồng vàng rực rỡ, đối lập hẳn với những bình hoa khô đặt bốn góc nhà và vẻ cũ kĩ của nội thất. Sukan ngồi vào ghế. Gần như ngay lập tức trước mặt cậu đã có một ly chocolate nóng hổi. Sukan nhấm nháp vị đắng nóng lan hai bên lưỡi trong im lặng. Người đàn bà ngồi đối diện, nhìn cậu chăm chú. Khuôn mặt bà đầy nếp nhăn, mũi khoằm, lông mày mờ nhạt nhưng đôi mắt thì vẫn tinh anh lạ thường. Cốc chocolate gần cạn, Sukan nhìn người đàn bà trước mặt với ánh mắt dò xét. Cậu nhớ đến câu chuyện những người phụ nữ đứng tuổi trong làng hay kháo với nhau. Rằng trong khu rừng này có một người đàn bà bí ẫn mà hành tung giống như một mụ phù thuỷ độc ác, tàn nhẫn. Vẫn nhìn chằm chằm vào mắt Sukan, người đàn bà lại cất giọng khàn khàn: “Nào, hãy cho ta biết lý do vì sao một chàng trai trẻ như cậu lại lang thang đến cái xó tối tăm của khu rừng này?” Sukan bối rối. Và ngay lúc ấy, cậu cảm thấy căn nhà gỗ này là căn nhà cũ kỹ trong rừng mà bố cậu lui tới khi xưa. Người đàn bà bí ẩn này phải chăng là người đã dạy cho bố cậu cách làm kem? Trong đầu cậu giờ có hàng lô lốc những câu hỏi. “Vì sao ba cậu lại gặp bà ta? Những công thức làm kem từ đâu ra? Những que kem vì sao không chảy?” Có quá nhiều câu hỏi khiến cậu lúng búng. “Bà có biết mẹ tôi không?” – Cuối cùng cậu lại thốt lên một câu hỏi nằm ngoài suy nghĩ của cậu. Người đàn bà trả lời gỏn lọn “Có”. “Thế… mẹ tôi có yêu ba tôi không?”- Sukan lại ngập ngừng hỏi một câu hỏi mà không hiểu vì sao nó lại tuột ra khỏi miệng cậu. Mắt người đàn bà nhướng lên rồi chợt xa xăm, giọng bà ta âm u như vọng từ nơi nào đó trong căn nhà nhỏ. “10 năm trước đây, một người đàn ông với trái tim tan nát mang theo một niềm tin vỡ vụn lạc đến ngôi nhà này. Cha con đó. Ông ta đã từng quá bận rộn đến nỗi quên cả một người rất yêu mình đang tồn tại. Ông ta đã phải trả giá. Còn mẹ con ư, tình yêu mẹ con như bông lau kia kìa” – Bà ta chỉ về một bình hoa khô nằm góc phòng phía lò sưởi. “Nó tuy mềm, yếu đuối nhưng luôn đứng vứng trước những cơn bão. Không chỉ thế, sau cơn cuồng phong, sẽ có hàng vạn bông lau mới được gieo trồng. Con thấy không, tình yêu luôn sinh sôi nếu ta là một người nông dân tốt. Tất nhiên, con phải có niềm tin vào nó”…

Sukan chạy như bay. Cậu nhảy qua những con suối nhỏ, luồn qua những bụi tầm ma. Cậu tìm Andy. Những khuôn mặt cười nói vụt qua, những con đường nhộn nhịp cứ như dài mãi. Chẳng thấy bóng của Andy đâu cả.

Trời đã về khuya, những ngôi sao run rẩy trên không trung. Đất thoang thoảng mùi của sương đêm. Sukan mệt mỏi đứng nhìn vào ngôi nhà tối om. “Chắc cô ấy đã đi ngủ” – Cậu thầm nghĩ.

“Sao bây giờ anh mới tới” – giọng nói quen thuộc bỗng khẽ vang nhẹ sau lưng. Sukan thấy tim mình thót ngừng đập. Cậu quay lại. Trước mặt cậu không phải là cô gái mặc áo sơ mi, quần kaki thụng thường ngày. Hôm nay Andy thật đẹp, chiếc váy dạ hội cổ khoét sâu để lộ bở vai tròn trịa và vầng ngực trắng muốt. Sukan cúi đầu, chân di di xuống đất. Im lặng một lúc, tay Sukan lại quệt mũi “Anh… đi… loanh quanh…”. Andy nghiêng cái cổ thanh mảnh, mắt hấp háy nhìn Sukan. Hít một hơi thật sâu, Sukan nhin thẳng vào mắt Andy “Em đi chơi có vui không? Anh chàng lịch lãm của em thế nào?” Khuôn mặt xinh xắn của Andy thôi nghiêng xuống. Cô phì cười “Em nhảy dở tệ, làm hỏng cả chiếc giày mới tinh của anh ta”. Sukan thấy tay mình động đậy. Cậu muốn chạm vào đôi môi như bông hồng đang hé nở của Andy. Để trói đôi tay, Sukan nhốt chúng vào túi. “Anh có quà cho em à?” – Andy tò mò nhìn theo tau Sukan. Tay Sukan chạm vào que kem cậu vẫn để trong túi. “Thực ra… anh có làm một que kem chocolate cho em” – Sukan rút que kem ra – “Nhưng nó tan mất rồi. Chẳng hiểu vì sao nữa, anh không thể làm nó ngừng tan được. Anh cho nó vào hộp rồi lèn đá xung quanh…” Sukan nói liên hồi. Andy im lặng, bước đến gần Sukan. Cậu thấy chiếc váy của cô chạm vào đầu gối. Mùi của Andy rất gần. “Anh đưa đây nào” – Cô cầm que kem rồi mút chụt một cái. “Đây là que kem ngon nhất trong đời em”. Đôi mắt xanh thẳm của cô lấp lánh như những ngọn sóng dưới ánh trăng đêm. Còn Sukan lại thấy những vì sao như hạ thấp xuống, ở ngay sát bên cạnh mình. Cơn gió tháng 2 se lạnh cuốn những chiếc lá khô lăn lạo xạo trên đường. Andy khẽ so vai. Giờ đây Sukan ngốc nghếch đã biết làm thế nào để sưởi ấm cho một cô gái. Cậu ôm chặt Andy vào lòng. Thật kì lạ, cậu lại thấy mùi hương của mẹ. Rồi cậu nghe thấy nhịp tim của Andy. Còn trái tim của cậu? Hình như nó đang tan chảy…

——————————————-

Chuyện có lẽ nên kết thúc ở đây. Tôi không muốn là kẻ vô duyên phá bĩnh không gian riêng tư của hai người. Các bạn hãy tự viết cho mình đoạn kết nhé!

Nhưng dù sao tôi vẫn phải trả lời một số câu hỏi. Bà già trong rừng có phải là phù thuỷ không? Tôi nghĩ là không. Đấy chỉ là một người đàn bà cô độc, có lương hưu cao.

Những que kem vì sao không tan chảy? Sukan cũng từng thắc mắc. Nghe nói mãi đến khi cậu có 2 nhóc trai, 3 nhóc gái mới tìm ra lời giải. Bởi vì chỉ có người lớn muốn nó vậy thôi. Hoặc trái tim họ đã từng tan vỡ. Họ hàn gắn nó bằng sự hoài nghi, sự sợ hãi, sự cô đơn được bao bọc bằng vẻ bề ngoài mạnh mẽ giả dối. Nó lạnh lẽo đến nỗi kem trong tay họ chẳng tan được. Còn trẻ con không biết hoài nghi. Chúng luôn biết cười bằng trái tim ấm nóng.

Bạn còn thắc mắc gì không? Thôi hãy gác sang một bên. Nếu bạn đang cầm những que kem và những que kem đang tan chảy trên tay bạn, không phải bởi những tia nắng đâu. Đừng bực bội vì kem chảy làm bẩn tay. Trái tim bạn đang tràn ngập tình yêu đó. Hãy thưởng thức trước khi chúng tan biến. Những que kem của tình yêu.


ЛОМО-компакт hay là Lomography

Sau đây là bài viết tại blog của H2C nói về nhiếp ảnh Lọmọ. Thể loại nhiếp ảnh trông có vẻ dễ nhất trên đời với tiêu chí: “don’t think, just shot”….

Định nghĩa về lomography:
“Lomography là một trường phái nhiếp ảnh mà trong đấy màu sắc được nhấn mạnh kết hợp với những hình ảnh đặc trưng của cách làm mờ nét, ngẫu nhiên các chủ thể… và phá vỡ tất cả qui định của nhiếp ảnh truyền thống để tạo ra những bức ảnh lạ, khác thường thậm chí quái đản.”

Quay ngược về lịch sử, vào năm 1991, có hai anh chàng sinh viên người Áo thuộc học viện nghệ thuật Viên tên là Mattias Figl và Volfgang Stransinger đi nghỉ ở Praha – CH Séc. Có lẽ nghèo hay do quên cầm theo máy ảnh nên khi tới Praha, Mattias đã tìm mua được một cái máy ảnh compact cũ của Liên Xô mác “ЛОМО-компакт’” – LOMO compact sản xuất vào những năm 80 – chắc là với giá cực bùn chứ không đắt đỏ như bây giờ!. Thế rôi trong kỳ nghỉ tại Praha, cả hai dùng cái máy đó chụp một sê-ri hình đời thường, snapshot tại đây một cách ngẫu hứng, không để ý đến thông số và kỹ thuật chụp – mà có để ý thì máy Lomo cũng chả có gì để mà chỉnh!!!. Thậm chí sau khi trở lại trường ở Viên, đôi bạn còn tiếp tục nghịch máy trên mái nhà ký túc xá.

”Sử” chép lại rằng: sau khi rửa ảnh, dán chúng lên một tấm pano to, sê-ri các tấm hình ngẫu hứng đã đem lại ấn tượng đặc biệt và tạo một cảm xúc mạnh mẽ cho đám sinh viên nghệ thuật Viên. Những sinh viên này đã quyết định tổ chức một cuộc triển lãm ảnh chụp được từ máy ảnh LOMO, tuy là dân nghệ thuật nhưng với cái đầu nhậy bén về marketing và kinh doanh nên hai sinh viên cùng với đám bạn đã thành lập một tổ chức chính thức để xin trợ cấp của chính quyền thành phố Viên cho cuộc triển lãm. Và Hội Lomo quốc tế (Lomographic Society) đã ra đời vào năm 1993 như vậy đấy!

Lomo thực chất là chữ viết tắt của: Leningradskoje Opticko Mechanitscheskoje Objedinenie. Tiếng Nga là: Ленинградское оптико-механическое объединение (ЛОМО). Thuở ban đầu, nó chỉ là tên của một loại máy ảnh thông thường ra đời vào những năm 70 của thế kỉ trước tại Liên Xô cũ do tổ hợp công nghiệp quang học Leningrad LOMO chế tạo ra. Một kiểu máy ảnh nhái theo các máy compact đang rất thịnh hành thời đó do Nhật Bản sản xuất nhưng với một số khiếm khuyết đặc trưng về ống kính (lens) tạo ra độ nhạy cảm đặc biết với màu đỏ, xanh, vàng,.. Và cũng thật mỉa mai (!?) và kỳ lạ là chính những đặc điểm này lại là mấu chốt để tạo nên phong cách của Lomo.

Trường phái này có gì đặc biệt? Thứ nhất, các ảnh theo phong cách Lomo được chụp bằng máy phim compact LOMO LCA (Lomo Compact Automate) được sản xuất tại Leningrad trước đây và Saint-Peterburg hiện nay và một số máy khác nằm trong danh sách của Hội như Holga, Lomofisheye… Thứ hai, phong cách chụp của trường phái Lomo thật ngẫu hứng, tự do và tùy tiện nhất. Với tư tưởng “hãy chụp vô tư đi, đừng nghĩ nhiều!” của lomo, người chụp không cần quan tâm đến những kiến thức phức tạp về nhiếp ảnh, như tiêu cự , độ cảm quang, khẩu độ v.v. cũng không cần quan tâm đến mình sẽ thu được gì sau lần bấm máy, tất cả chỉ có thể được biết sau khi cuộn phim được rửa, mang đến niềm vui , sự bất ngờ , với những màu sắc mang đậm chất lomo. Hội Lomo đã ra “tuyên ngôn” về Mười nguyên tắc vàng của Lomography:

1. Hãy đem theo máy bất kể bạn đang ở đâu
2. Chụp không kể ngày đêm
3. Đừng lo lomo làm ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn, vì lomo chính là một phần cuộc sống của bạn
4. Nếu có mục tiêu , hãy tiến sát và bấm máy
5. Không cần lo nghĩ
6. Phải nhanh
7. Không cần suy nghĩ bạn sẽ chụp gì
8. Không cần suy nghĩ bạn đã chụp gì
9. Hãy chụp từ mọi góc độ, thậm chí từ… hông
10. Cuối cùng: đừng quan tâm đến 9 điều trên!!!

(Nhiếp ảnh Lomo có thể là cách giảm stress tuyệt vời khi bạn chỉ đi ngoài phố chụp tất cả những giìbạn thích mà không cần lo nghĩ góc máy hay tất tần tật……nhưng hãy cẩn thận nếu như chụp nhiều quá, một ngày bạn sẽ quên thế nào là khẩu độ, set up, ánh sáng…..tẩu hoả nhập ma như chơi ạ…..)

Ngày trước, lomography chính thống được chụp trên máy ЛОМО-компакт của Nga với cách rửa phim slide C-41….nhưng ngày nay có thể chụp bằng DSLR và chỉnh sửa màu sắc sao cho nó Lọmọ là được (nếu thích, các bác có thể bôi ít đầu ăn lên filter cho nó có cái chất lượng kém của lens do Nga sản xuất nhé)…..tại CBS chúng ta đã có anh monte sử dụng đúng máy Lomo của Nga, và chụp cũng đúng phong cách ” nghĩ làm giề, bắn đê” của Lomo. Có thể xem tại đây.

Chúc các bác có thêm món xả stress và những tấm hình không nghĩ ngơi gì nhiều nhé…..thử đi, ngay khi các bác không sợ tầu hoả nhập ma

MỘt vài tấm hình Lomo

KEVIN


Tự làm vườn tí hon trong bình thủy tinh

Trước khi bắt tay vào làm, bạn cần chuẩn bị:

03 loại cây con khác nhau có độ cao vừa trong bình thủy tinh. Bạn có thể chọn các loại cây sau: hoa đá, hoa bỏng, hoa mười giờ, xương rồng, dương xỉ, rêu…



Sỏi, đá màu

Đất dinh dưỡng

01 bình thủy tinh – cỡ to hay nhỏ tùy ý

Tượng đá trang trí (Ví dụ trong bài là hình chú lùn)

Các bước thực hiện

Chuẩn bị cây con và bình thủy tinh

– Trước khi đem cho vào bình, cây sau khi mua về nên tưới nước ẩm và đem ra ngoài nắng sớm khoảng 2,3 ngày. Bạn cần phải làm điều này để kiểm tra sức sống của cây.

– Bình thủy tinh rửa thật sạch và lau khô.

Đổ đất dinh dưỡng vào bình

Nhấc cây khỏi đất ban đầu. Ở bước làm này bạn cần đặc biệt chú ý không làm đứt rễ cây. Bới đất xung quanh gốc cây và nhấc cả cây lên một cách từ từ nhẹ nhàng.

Tạo một hố nhỏ trên nền đất dinh dưỡng để cho cây vào.

Vun gốc cây.

Tưới nước ẩm lên đất dinh dưỡng và rải sỏi hoặc đá màu lên trên.

Trang trí với những bức tượng ngộ nghĩnh.

Vậy là bạn đã có một thế giới cây thu nhỏ trong chiếc bình thủy tinh xinh xắn. Dưới đây là một vài sản phẩm dễ thương được tạo ra bằng những loại cây khác, xin giới thiệu để bạn đọc tham khảo.

Hình minh họa trong bài viết chỉ là một trong số vô vàn kiểu vườn tí hon mà bạn có thể tạo ra. Hy vọng với sự sáng tạo của mình, bạn có thể tùy biến ra nhiều phiên bản vườn tí hon khác nữa.




Toi da quen 1 nguoi nhu the .part2

Hom nay la cuoituan. Troi nang’ dep den’ la. Sau rat nhieu hom tro? gio lanh, troi bong dung sang’ dep vao cuoi tuan. Hom nay la gio~ ba ngoai nen toi duoc ve que them lan nua, lan thu 2 trong 1tuan. Va tranh thu chang duong xa tu que ve pho, toi xin viet ve nguoi thu 2 ma toi dang’ quen 🙂
Do la gan mua he nam thu 2 dai hoc. Toi cung 1 thang ban bam cang 1 lop thang ban khac de di choi cuoi nam. Vu ket hop giua 2 lop cua DH BK va DH NT da cho toi 1 dieu kien tiep xuc voi nguoi nay. Ban I la con gai. Noi loang ngoang la di qua lop thang ban. Nhung thuc ra thi lop giao luu cung la lop ban cap3 cua toi. Va nguoi ma toi dang muon noi den cung la ban than cua nguoi ban nay.
bua~ di choi keo dai 2 ngay, len Ba Vi va o 1 khu nha san kha dep, theo loi gioithieu cua thang ku tochuc ben lop BK. Thuc su ma noi thi toi it co dip chuyen tro cung voi doi’ tac nao khac, ngoai tru 2 thang ban hoc cung nam1 kia. Chung toi lo. mo. cung so’ dong thuc dem, di kham pha, nau chao, choi bai, va cung chop mat chut it. Den ngay hom sau di Khoang Xanh toi moi co dip tiepxuc voi ban i, chuyen tro va quan tam vai ba cau thoi, nhung cung co chut an tuong. Roi quang thoi gian sau do, toi co gang giu lien lac va than thiet hon 🙂 rat may la 2long nhu 1, chung toi cung co thoi gian yeu duong vui ve! Do la su tich quen biet cua toi.
Mot thoi gian sau, do nhieu bien co khach quan, chung toi co xa cach va chia tay. Toi phai tu xoay so voi cuoc song dai hoc cua minh va ban i cung lo nhung van de rieng, ko the hoa hop duoc nua nen danh the. Quang thoi gian sau do la bat vo am tin, nhung co doi khi, toi van nghe duoc tin ve ban i. Vai lan la dam’ ban di choi vang’ toi gap, vai lan la thang ban di nghe nhac gap.
An tuong dong lai ko it, nen toi danh vi tri thu 2 cua loat bai viet cho ban nay. Ban i von’ o BacGiang, nhung cung da som chuyen ve song o HN cung pama. Papa ban i la 1 nguoi lam trong quandoi, mama ban y la giaovien cap2, 1gia dinh chuan mau~ gia giao’ 🙂 ay nhung tinh cach cua ban i ko chi dung lai don gian trong gia dinh, ma lon’ manh len ra ca ngoai cuocsong. Ban i doclap, phieu luu, kham pha nhieu vung dat, con duong xa xoi cach tro = nhung chuyen phuot. Kem theo do la nhung dong gop thamgia tinh nguyen giup do tre em kho kha(n. That la 1 tinh cach dang’ ne!!
Toi va ban nay da troi^ tuot khoi nhau, chang kip niu keo nuoi tiec. 2 nguoi van phai song totdep ma ko can nhin lai qua khu. Gio day toi da di qua quang thoigian dondoc^ giai quyet vande rieng, ban i cung trai qua nhung thang tram khac trong cuoc song. Nhung nay ca 2 nhin lai va van danh cho nhau nhung cai’ nhin thien cam, cung ngoi lai va hieu ra loi~lam tu dau, toi cung quy’ goc’canh nay trong con nguoi ban i. Trong cai xa hoi bay gio dau phai ai cung that tha, cung’ coi? de chiu nhan minh sai chu.

Toi da tung quen va yeu mot nguoi dang’ quy, dang’ tran trong nhu vay do!


something real

Giua dem xem tivi. Lai gap 1 bo phim anh huong kha’ lon den tam trang va suy nghi. Bao thu’ minh da vut lai phia sau, gat sang 1 ben de di tiep quang duong dai o tuong lai theo con duong moi. Nhung dem^ dua* lai biet bao tam trang. Chut suy nghi danh cho nhung nguoi da~ dut tinh ra di. Chut suy nghi cho nhung nguoi ta chua kip quen biet, chut suy nghi cho nhung nguoi dang gan lai ben ta. Chut nua cho nhung nguoi ta coi nhu em gai. Chut nua de danh cho 1 nguoi ma minh chua dam’ xep’ vao dau trong so tren!! Minh cam giac hieu nguoi nay, nhung co luc thay that xa xoi, thay that vien? vong^, nhu la 1 dieu gi do ko the voi’ toi’ dc.
Hom nay du’ don theo thang ban de stt “them gai” choi, ay the ma roi gio nay lai tam trang mong ngong’ that. Dinh do hoi nhantin am i~ giua dem, nhung kim nen dc. The la blog cho voi* bot’ cai’ botphat nay lai. Con* buon ngu moi’ chom’ tat ngang qua. Nhung co le trut’ ra du roi, ko the lo lieu hon dc. Minh chang muon cu luon huong’ toi’ 1 nguoi ko thuc su nghi ve minh. Se danh cho nguoi nay cai’ part3 roi ma 🙂 nho’ toi nua lam chi, hay lam anh trai tot bung di 🙂 roi, xuoi^ roi day. Tap trung ma nghi ngoi nao.


Hà Nội – phố trong làng, làng trong phố

Một chiều Hà Nội, dạo quanh Hồ Tây tìm nhà cô bạn học cũ, nhớ mang máng nhà ở làng Đông, cứ loanh quanh hỏi mãi, hóa ra bây giờ nó thuộc phố Thụy Khuê gần nhà mình…

 

Gọi nó là Phố thì tiếc cái cổng làng, cái mái đình, mái chùa cổ kính hiện hữu ở nơi đây. Nếp sống láng giềng gần gũi, một số lễ hội và nghề truyền thống, thậm chí vài thói xấu “quê quê” hay những dòng tộc dây mơ rễ má chằng chịt còn tồn tại. Nó vẫn ôm trong mình những dấu tích để minh chứng cho một nền văn hóa bền vững đến lạ lùng. Gọi là Làng thì cũ quá, vì đường bê tông trải nhựa vào tận cửa nhà, Karaoke có rồi, “thôn nữ” thì mặc váy ngắn, áo cộc đi xe máy ầm ầm, nông dân còn hiếm hơn giáo sư, tiến sỹ, nhà doanh nghiệp…Thôi, gọi nó là Phố – Làng cho đủ những gì nó đang chứa đựng và chuyển hóa. Hà Nội cũ có đến trăm phố – làng như vậy và hàng vạn làng của Hà Nội mở rộng sắp trở thành phố-làng trong quá trình đô thị hóa. Rồi dăm chục năm nữa hàng trăm, hàng vạn cái phố – làng đó sẽ đi về đâu? Chưa ai có thể biết chính xác…

Hà Nội - phố trong làng, làng trong phốLàng Hồ Khẩu – Tây Hồ
Nói một cách khác, đó chính là yếu tố “thôn”, cái chất “quê” trong phố – làng. Yếu tố “thôn” không chỉ là những vật thể còn hiện hữu mà ở ngay trong nếp nghĩ của rất nhiều cư dân lâu đời. Nhà báo Trang Hạ trong loạt bài viết kể về nếp sống “Làng trong phố” có đoạn: “Làng lên phố từ đời nào, tên làng đã thành tên đường phố, nội thành hẳn hoi, nhưng người sống trong làng vẫn là người sống trong làng, cố cách mấy cũng không thành người ở phố được. Cho nên mình là dân ngụ cư, mình đến ở làng mình buộc phải thành…người làng, dù sổ đỏ hộ khẩu vẫn ghi phường… quận… đàng hoàng”. Nhớ lại hồi ông nội còn sống, mỗi lần bạn bè tôi đến chơi nhà đều buồn cười khi ông nói rằng đi qua cầu Chương Dương là “đi lên Hà Nội”. Mấy đứa cứ ngạc nhiên hỏi: “quận Long Biên không phải là Hà Nội sao?”. Trong nếp nghĩ của ông và một số người cả già, cả trẻ ở phố vẫn cho rằng làng Ngọc Lâm nhà tôi ngày xưa là ngoại thành, là nhà quê… Trong cơn lốc đô thị hóa, vật chất có thể thay đổi nhanh chóng nhưng cái tư duy “đất lề quê thói” của người làng thì còn đó. Chả thế vẫn có những ông chủ biệt thự mới xây sau khi bán đất nông nghiệp, ngồi khoanh chân trên ghế sa-lon bọc da, quần cộc, áo chẽn phì phèo điếu thuốc lào.  Các bà các cô tụ tập ở chợ cạnh giếng làng ăn quà quê, buôn dưa lê chuyện hàng xóm. Bà hàng xén vẫn bán giá phân biệt “người làng” với “người thiên hạ”. Chiều chiều, các cụ rủ nhau ra sân đình đánh cờ tướng bên cạnh lũ trẻ chơi cầu lông…
Hà Nội - phố trong làng, làng trong phốCụm di tích làng Võng Thị

Ấy vậy, chính cái tư duy cố hữu của những con người không bị “đô thị hóa” đó mà Hà Nội hiện đại ngày nay vẫn còn cốm làng Vòng, lụa làng Vạn Phúc, lễ hội Đống Đa, lễ hội Phù Đổng và những ngôi làng cổ kính yên ả, như làng Hồ Khẩu, làng Yên Thái, làng Võng Thị phường Bưởi, làng Triều Khúc huyện Thanh Trì…Bởi từ nếp sống cũ mà văn hóa làng được duy trì, vì thế những di sản kiến trúc truyền thống được lưu giữ. Đình làng Vòng từ thời Lý nay vẫn đẹp. Rằm, mồng một hay vào dịp hội làng 12 tháng Giêng vẫn nhộn nhịp nam thanh nữ tú mặc áo tân thời chật kín cả sân đình. Hồ Tây sẽ không còn cái vẻ đằm thắm của một cảnh quan đã được trải nghiệm qua thời gian nếu mất đi những cụm di tích ven hồ như đình chùa làng Võng thị, cụm di tích làng Hồ Khẩu với đình, chùa, đền đã có từ lâu đời…

Cái chất “thôn” của  phố – làng chính là bản sắc, là cội nguồn của Hà Nội, rộng hơn nữa là của đô thị Việt Nam, bởi đa số các đô thị nước ta được dần dần chuyển hóa từ những ngôi làng, và đều có những giai đoạn chưa phải “thị” cũng chẳng phải “thôn”. Suy cho cùng thì gốc gác ăn sâu bám rễ của dân mình, nước mình là anh nông dân nghèo trồng lúa nước. Chẳng thế mà vẫn cứ mái dốc cong cong, ngói âm dương đấy mà kiến trúc truyền thống nước mình khác chất kiến trúc cổ Trung Hoa. Họ đồ sộ nhiều khi làm con người choáng ngợp, lấn át cả thiên nhiên. Kiến trúc truyền thống nước mình lại nhỏ nhắn, bình dị ẩn khuất sau lũy tre làng, hài hòa với cây cỏ. Vừa yêu lại vừa thương cái cái anh nông dân nghèo chất phác ây! Cho nên cái chất “thôn” trong phố- làng chính là cái hồn của một Hà Nội nghìn năm văn hiến.

Hà Nội - phố trong làng, làng trong phốCổng đình làng Hồ Khẩu

Những phố lớn của trung tâm Hà Nội được hình thành cũng chính từ những ngôi làng cũ như Giảng Võ, Định Công, Trung Tự, Dịch Vọng, Thành Công…Có lẽ vì thế mà nhà văn Nguyễn Quang Thân đã viết: “Phải chăng những nét đáng yêu Hà Nội xuất phát từ những “làng trong phố”? Phải chăng Hà Nội quyến rũ khách phương xa, đặc biệt là người  Pháp, vì Hà Nội có hương vị riêng phảng phất từ những ngôi làng xa xưa, một đặc điểm rất Việt Nam?”
Hà Nội - phố trong làng, làng trong phố
Chùa Tĩnh Lâu làng Hồ Khẩu

PhuongBee


Kỹ thuật trồng ớt

http://www.khuyennongvn.gov.vn/e-khcn/ky-thuat-trong-ot/image_mini

1. Thời vụ trồng ớt:

Ớt có thể trồng được 3 vụ trong năm:

– Vụ sớm: Gieo hạt tháng 8 – 9, thu hoạch từ tháng 12 – 1 dương lịch.

– Vụ chính (Đông Xuân): Gieo hạt tháng 10 – 11, thu hoạch tháng 2-3 dương lịch.

– Vụ Hè Thu: Gieo tháng 4-5, thu hoạch 8-9 dương lịch.

2. Giống:

Hiện nay, giống ớt được trồng phổ biến: Ớt Sừng Trâu, Chỉ Thiên, ớt Búng, ớt Hiểm…

3. Chuẩn bị đất:

Cày xới phơi đất kỹ, lên luống cao 20cm, rộng 1m. Bón lót: 100kg vôi và 1 tấn phân chuồng, 50kg super lân, 3kg Kali, 2kg Calcium nitrat, 10-15kg phân NPK(16-16-8) cho 1.000m2. Sử dụng màng phủ nông nghiệp để hạn chế cỏ dại, sâu bệnh, giảm hao hụt phân bón, nước tưới.

4. Gieo trồng:

Xử lý hạt ớt bằng nước ấm 3 sôi 2 lạnh (530C) trong 30 phút, hong khô dưới ánh nắng mặt trời, gieo hạt vào bầu đã được xử lý thuốc để ngăn ngừa mầm bệnh, sâu hại tấn công. Khi cây có từ 4-5 lá thật (30-35 ngày sau gieo), thì chuyển cây con ra trồng. Có thể trồng theo khoảng cách: 50 x 30 cm hoặc 70 x 60 cm.

5. Chăm sóc:

– Tưới nước: Mùa mưa cần đảm bảo thoát nước tốt, mùa nắng phải tưới nước đầy đủ. Tưới rãnh (tưới thấm) là phương pháp tốt nhất, tiết kiệm nước, không văng đất lên lá, giữ ẩm lâu, tăng hiệu quả sử dụng phân bón. Mùa mưa cần chú ý thoát nước tốt.

– Tỉa nhánh: Tỉa bỏ các cành, lá dưới điểm phân cành để cây ớt phân tán rộng và gốc được thông thoáng. Nên tỉa cành lúc nắng ráo.

– Làm giàn: Giàn được làm bằng cây hay dây ni lông. Giàn giữ cho cây đứng vững, dễ thu trái, kéo dài thời gian thu hoạch, hạn chế trái bị sâu bệnh do đỗ ngã. Mỗi hàng ớt cắm 2 trụ cây lớn ở 2 đầu, dùng dây căng dọc theo hàng ớt nối với 2 trụ cây, khi cây ớt cao tới đâu căng dây tới đó để giữ cây đứng thẳng.

– Bón phân: Phân nên chia làm 4 lần bón:

Lần 1: 20 – 25 ngày sau khi trồng: 4kg Urê + 3kg Kali + 10kg NPK (16-16-8) + 2kg Calcium nitrat.

Lần 2: Khi ớt đã đậu trái đều: 6kg Urê + 5kg Kali + 10 – 15kg NPK (16-16-8) + 2kg Calcium nitrat.

Lần 3: Khi bắt đầu thu trái: 6kg Urê + 5kg Kali, 10 – 15kg NPK (16-16-8) + 3kg Calcium nitrat.

Lần 4: Khi thu hoạch rộ: 4kg Urê + 4kg Kali, 10-15kg NPK (16-16-8) + 3kg Calcium nitrat.

Chú ý: Trong giai đoạn nuôi trái, trái ớt thường bị thối đuôi do thiếu canxi. Vì vậy, nhà nông cần phun bổ sung thêm Canxi, có thể bằng Clorua canxi (CaCl2) phun định kỳ 7-10 ngày/lần. Đồng thời, phun thêm phân vi lượng có Bo để ớt dễ đậu trái và ngừa trái bị sẹo.

6. Thu hoạch:

Thu hoạch ớt khi trái bắt đầu chuyển màu. Ngắt cả cuống trái, tránh làm gãy nhánh. Ớt cay cho thu hoạch 35-40 ngày sau khi trổ hoa. Ở các lứa rộ, thu hoạch ớt mỗi ngày, bình thường cách 1-2 ngày thu 1 lần. Nếu chăm sóc tốt thời gian thu hoạch có thể kéo dài hơn 2 tháng năng suất trái đạt 20-30 tấn/ha.

7. Một số sâu, bệnh thường gặp:

– Bọ trĩ, bọ phấn trắng: Có thể dùng Confidor, Admire… để phòng trị.

– Sâu xanh đục trái: Sâu phá hại búp non, nụ hoa, cắn điểm sinh trưởng, đụt thủng quả, khi trái ớt còn xanh cho đến lúc gần chín.

– Sâu ăn tạp: Sâu gây hại trên lá, và cây con. Phòng trị bằng cách ngắt bỏ tổ trứng, tổ sâu non hoặc dùng: Sumicidin, Cymbus, Decis…

– Bệnh héo cây con: Bệnh thường gây hại cây con trong líp ương hoặc sau khi trồng khoảng một tháng tuổi. Dùng Validacin, Anvil, Ridomil; Copper -B,….

– Bệnh héo chết cây: Đối với bệnh do vi khuẩn, cần nhổ và tiêu hủy; dùng vôi bột rãi vào đất, hoặc Starner, New Kasuran, Copper Zin C tưới nơi gốc cây hay phun ngừa bằng Kasumin. Đối với cây bệnh do nấm, cần phát hiện sớm, phun ngừa hoặc trị bằng thuốc Copper B, Derosal, Appencarb super, Ridomil, Score.

– Bệnh thán thư: Có thể sử dụng một số loại thuốc: Copper B, Mancozeb, Antracol, Ridomil,…


Cây lá bỏng

Ngoài tác dụng giải rượu, chữa viêm loét dạ dày, cây sống đời còn giúp chữa đại tiện ra máu, viêm họng…

Cây sống đời còn gọi là cây lá bỏng, cây trường sinh, cây lạc địa sinh căn… Theo đông y, cây có vị nhạt, hơi chua, tính mát, không độc, tác dụng tiêu viêm, giảm đau, tiêu độc, giúp vết thương chóng lên da non…

58.jpg

 

Chữa lỵ: Dùng 40 gr lá cây sống đời, 16 gr cam thảo đất, 20 gr cỏ seo gà, 20 gr lá mơ lông. Rửa sạch, sắc uống ngày một thang.

Chữa đại tiện ra máu: Lấy 30 gr lá sống đời, 10 gr cỏ nhọ nồi, 10 gr ngải cứu (sao cháy), 10 gr lá trắc bá (sao cháy) sắc lấy nước uống ngày một thang.

Trị viêm họng: Lấy 10 lá sống đời rửa sạch, chia nhai sáng bốn lá, chiều bốn lá, tối hai lá. Nhai kỹ, ngậm một lúc rồi nuốt cả bã, dùng khoảng 3 – 5 ngày.

Trị viêm xoang mũi: Lấy hai lá sống đời rửa sạch, giã nát, lấy bông thấm nước thuốc nút vào lỗ mũi.
Trị viêm loét dạ dày, viêm ruột, trĩ nội, đi ngoài ra máu: Lấy 50 gr lá sống đời rửa sạch, giã kỹ lấy nước uống, hoặc sắc uống. Hoặc ăn sống lá bỏng mỗi ngày 40 gr cũng cho kết quả tốt.

Giải rượu: Khi bị say rượu dùng 10 lá sống đời rửa sạch, nhai sống, rất hiệu nghiệm.

Chữa trĩ: Dùng 6 gr lá bỏng, 6 gr rau sam rửa sạch, nhai sống hoặc sắc uống. Nếu bị lòi dom và lở hậu môn thì nấu nước bồ kết ngâm rửa hậu môn và giã lá sống đời đắp vào búi trĩ.


Văn hóa e-mail

Chỉ với một chiếc máy tính nối mạng, người sử dụng có thể trao đổi tức thì với bạn bè, đồng nghiệp và đối tác khắp thế giới. Tuy nhiên, không phải ai cũng sử dụng e-mail đúng cách và hiệu quả.

Nội dung e-mail cũng thể hiện tính cách của người gửi. Ảnh minh họa: Corbis. Nội dung e-mail cũng thể hiện tính cách của người gửi.

Cùng sự phát triển của Internet, thư điện tử trở thành công cụ giao tiếp phổ biến. Ưu thế của phương tiện này là nhanh gọn, tiện lợi và chi phí thấp. Nhưng tính phổ cập của e-mail làm cho nhiều người cẩu thả hơn và quên mất một số quy tắc xã giao căn bản:

Thiếu hoặc sai tiêu đề

Đây là lỗi tương đối phổ biến, xuất phát từ tính lười biếng và cẩu thả. Thử tưởng tượng mỗi sáng trước cuộc họp, đối tác của bạn nhận được cả chục e-mail, gồm cả thư của bạn, không chứa tiêu đề. Loa ngại thư rác, hoặc bực mình với sự thiếu chuyên nghiệp của người gửi, đối tác đó có thể bỏ qua những e-mail này, hoặc họ sẽ phải mở tất cả để đọc nội dung và xác định vị trí của giao dịch đó trong thứ tự ưu tiên xử lý. Với quỹ thời gian hạn hẹp, sự bất cẩn này sẽ làm cho bạn mất điểm trong mắt đối tác.

Một “bệnh kinh niên” khác là chủ đề và nội dung không ăn nhập với nhau. Hiện tượng này thường xảy ra khi người gửi chọn chế độ trả lời (reply) hoặc trả lời cho tất cả (reply all) từ những e-mail cũ để viết thư với nội dung hoàn toàn mới nhằm tránh mất thời gian nhập lại nhiều địa chỉ nhận thư. Chủ đề không ăn nhập với nội dung thường làm người nhận không quan tâm hoặc cảm thấy bực bội, mất thiện cảm.

Tiêu đề thư cần truyền đạt nội dung chính mà người gửi muốn gây chú ý. Vì vậy, bạn nên kiểm tra trước khi gửi và cũng cần đặt tiêu đề ngắn gọn, rõ ràng, tránh các cụm từ chung chung như “Tin mới”, “Xin chào”…

Ngôn ngữ cộc lốc, không có mở đầu hay kết luận

Người sử dụng không nên gửi một e-mail không có lời chào hỏi ở đầu hay lời cảm ơn xã giao ở cuối. Với thư bắt đầu ngay bằng “Tôi muốn…” hoặc “Tôi cần…”, người nhận sẽ cho là người viết quá sỗ sàng hoặc thiếu lễ độ và có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ đối tác trong kinh doanh.

Thư điện tử không chỉ là phương thức truyển tải thông tin mà còn là công cụ giao tiếp với các chuẩn mực văn minh nhất định. Bạn nên bắt đầu e-mail bằng câu chào và luôn sử dụng những cụm từ thể hiện sự lịch sự như “Phiền bạn ..” hay “Tôi sẽ rất biết ơn nếu…” khi đưa ra yêu cầu, đề nghị. Bạn cũng đừng quên kết thúc thư với ngôn trang trọng như “Kính thư”, “Xin chân thành cám ơn!”, “Chúc bạn một ngày vui vẻ”… cùng với tên và thông tin liên lạc của bạn.

Hiện nay, một số sinh viên mới ra trường khi viết e-mail thường đưa ngôn ngữ suồng sã, không chính thống và cả các biểu tượng cảm xúc (emoticon) vào e-mail. Trong trường hợp đó, họ sẽ bị người nhận đánh giá là thiếu sự nghiêm túc và chín chắn.

Quên tệp đính kèm

Quên không đính kèm những văn bản cần thiết sẽ làm phát sinh ít nhất hai e-mail khác: thư nhắc gửi tệp đính kèm và thư gửi lại với lời xin lỗi. Điều này vừa lãng phí thời gian của người gửi, vừa tạo sự khó chịu cho người nhận. Do đó, hãy hình thành thói quen kiểm tra toàn bộ thư trước khi nhấn nút Send/Gửi. Để cụ thể hơn, bạn cũng nên chỉ rõ trong e-mail những tài liệu bạn sẽ gửi kèm và nội dung cơ bản hay mục đích sử dụng của những tài liệu đó. Tên file cũng không nên chung chung như “tailieu.doc” mà cần thể hiện nội dung chính như “Báo cáo doanh thu năm 2010.doc”.

Chân dung và tính cách nghề nghiệp của mỗi người được phản ánh qua từng biểu hiện cụ thể và hãy đừng tạo nên hình ảnh của một nhân viên sao nhãng, cẩu thả qua e-mail.