PMK is A noBAD Friend

Nậm Cang xanh giữa đại ngàn Hoàng Liên

Tôi có may mắn là được đến Nậm Cang khá nhiều lần, từ trước khi đề án xây dựng xã Anh hùng được hình thành. Lần nào đến cũng có ấn tượng mới về cuộc sống kinh tế – xã hội của một xã nằm hút sâu trong điệp trùng núi Hoàng Liên.

Khoe chuyện về Nậm Cang với bạn bè làm báo ở thủ đô, có người hỏi: “Ơ thế trong dãy núi danh tiếng đó vẫn có bản làng à, tưởng chỉ toàn là rừng thôi chứ?”. Tôi giải thích với bạn: Nhìn từ Sa Pa thì dãy Hoàng Liên tưởng như chỉ là một bức trường thành chạy ngang. Nhưng nhìn theo chiều dọc, thì núi có ngọn Phan Xi Păng là dãy cao nhất, nằm giữa, còn xung quanh mỗi bên Đông – Tây đều có từ 3 đến 5 lớp núi thấp dần, không phải chỉ có mỗi một bức trường thành thôi đâu. Những người leo núi chinh phục Phan Xi Păng thấy rất rõ điều này. “À ra thế” – bạn mỉm cười và hẹn một ngày quyết tâm chinh phục Phan Xi Păng – nóc nhà Đông Nam Á. Còn tôi thì thuyết phục bạn khi nào đến với Lào Cai – Sa Pa, thì hãy cùng tôi về Nậm Cang một chuyến. “Nậm Cang – địa danh nghe lạ lạ”. Vâng, còn khá xa lạ với người vùng khác, nhưng với tỉnh Lào Cai thì đó là một xã Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới.

Đồng chí Tòng Thị Phóng, Bí thư Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch Quốc hội

trao danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới cho đại diện nhân dân và cán bộ xã Nậm Cang.

Nậm Cang nằm ở phía Nam của dải Hoàng Liên kỳ vĩ. Từ trung tâm xuôi về phía đầu dốc Bản Dền, rồi qua Bản Hồ, qua ngã ba suối linh thiêng hợp lưu 2 ngọn suối hình thành tên ngòi Bo, rồi qua Thanh Phú yên bình, vượt qua Nậm Sài là đến Nậm Cang. Hình dung ra thì chính là len lỏi qua các lớp núi bên ngoài để tiến vào lớp núi trong cùng – chính là lớp có đỉnh Phan Xi Păng. Ở Nậm Cang cũng có ngọn núi cao tới 2.800 mét.

Nậm Cang nằm hút sâu trong lớp núi giữa ấy, phía tây là xã Bản Hồ, rồi thêm một bước nữa đã là đất Than Uyên của tỉnh Lai Châu, phía nam, vượt qua ngọn núi Ngựa Đá là sang đất Văn Bàn. Thực tế thì Nậm Cang cách “thành phố trong sương” Sa Pa tới 42 cây số. Những năm trước đây, cuộc sống vô cùng khó khăn, nguồn sống chỉ trông chờ vào sản xuất lúa 1 vụ, nhưng ruộng nước rất ít, nên nhân dân phải phá rừng làm nương, trồng ngô, lúa nương. Năng suất thấp, tỷ lệ đói nghèo cao, mù chữ nhiều, các tập tục lạc hậu phổ biến, có thời điểm có tới 30% người nghiện thuốc phiện. Nậm Cang trước đây là xã nghèo đói lạc hậu nhất Sa Pa. Nhưng cuộc đời đổi mới, chính sách của Đảng và Nhà nước đến với xã vùng sâu này đúng là ánh sáng xua tan dần bóng tối. Đặc biệt từ năm 2000 trở lại đây, các chương trình trọng tâm của tỉnh, của Nhà nước hướng về cơ sở là động lực thúc đẩy mạnh mẽ cho Nậm Cang đổi thay. Về kinh tế, Đảng bộ và nhân dân xã quyết tâm thực hiện phong trào thi đua chuyển dịch cơ cấu cây trồng, vật nuôi, áp dụng tiến bộ khoa học kỹ thuật vào canh tác. Xóa bỏ diện tích lúa nương, phát triển chăn nuôi, đặc biệt là sản xuất lâm nghiệp, bảo vệ và khai thác hợp lý, kết hợp trồng thảo quả đem lại hiệu quả kinh tế rất cao. Tỷ lệ tán che phủ rừng của Nậm Cang đạt tới 70%. Không để xảy ra tình trạng phá rừng làm nương. Diện tích thảo quả dưới tán rừng được tăng dần, cho đến nay đã có gần 600 ha.

Mùa vàng Nậm Cang.

Câu chuyện về thảo quả Nậm Cang làm nhiều người ngạc nhiên. Thì đây, chuyến này vừa vào xã, bí thư Đảng ủy Tẩn Vần Phẩu đã cho biết ngay: “Vụ thảo quả vừa rồi, có gia đình thu tới 6 tấn đấy, nhà báo ạ”. Thử làm một phép tính đơn giản: Giá thảo quả trung bình 70 triệu một tấn, nhân với 6 tấn, thành ra gia đình đó thu được 420 triệu đồng/một vụ thảo quả. Đây là mơ ước không chỉ của người dân vùng cao, mà người thành phố, người thủ đô cũng mong ước. Gặp chúng tôi, anh Tẩn Sành Quẩy, chủ nhân của gần nửa tỷ đồng một năm ấy cười rất vui: “Cũng là nhờ chính sách của Đảng và Nhà nước thôi, chính sách hỗ trợ cho người dân Nậm Cang không bị đói, rồi yên tâm làm ăn, rồi quyết tâm xóa đói, giảm nghèo, rồi làm giàu”.

Ở Nậm Cang ngày càng nhiều người làm kinh tế giỏi, trở nên giàu có, như anh Sùng A Tố, người Mông, thôn Nậm Than; anh Tẩn Sành Chiêu, người Dao, thôn Nậm Cang. Gặp Sùng A Tố, tôi còn được biết anh là nhà giáo, Hiệu phó trường tiểu học của xã. Dịp này, anh và các nhà giáo vùng cao đang được tuyên dương.

Giờ thực hành của học sinh Nậm Cang.

Nậm Cang có 2 dân tộc cùng chung sống là Dao và Mông, gặp ai cũng tươi nụ cười. Thì đây, trụ sở xã đã được xây dựng khang trang dưới chân núi Ngựa Đá, rồi các nhà trường đều đã được xây kiên cố, 2 trường được công nhận đạt chuẩn quốc gia, có các phòng học vi tính, học ngoại ngữ được lắp đặt thiết bị hiện đại. Tỷ lệ chuyên cần luôn đạt gần 100%. Y tế xã được công nhận đạt chuẩn từ năm 2007. Bộ mặt nông thôn sạch đẹp, đường liên gia được đổ bê tông toàn bộ từ sân nhà ra đến đường, chỉ còn chờ “đường cái” do Nhà nước làm nữa thôi. Và đây cũng là băn khoăn duy nhất còn lại, bởi ở thời điểm viết bài ghi chép này, đề án xây dựng xã Anh hùng đã gần tới đích, mà con đường trung tâm xã vẫn lổn nhổn đá, không tương xứng với thành quả phát triển kinh tế – xã hội và tầm vóc của một địa phương Anh hùng.

Tuy nhiên, cảm xúc chủ đạo vẫn là niềm vui và ấn tượng về Nậm Cang giàu mạnh, ai cũng vui lây. Trong khuôn khổ một bài báo làm sao nói hết được tinh thần phấn khởi của cán bộ, đảng viên và nhân dân trong xã khi đời sống được đổi thay, thời lạc hậu đói nghèo đã lui vào quá khứ. Hơn ai hết, đồng bào người Dao, người Mông ở Nậm Cang biết ơn Đảng nhiều lắm.

Cuộc sống lên xanh, không còn héo hắt như xưa nữa. Nậm Cang xanh giữa đại ngàn Hoàng Liên.

Mã Anh Lâm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s