PMK is A noBAD Friend

Archive for January, 2011

Vài kiểu cắt xếp hoa giấy

HOA SEN

– Cắt giấy thành hoa 8 cánh: Xếp miếng giấy tròn làm đôi, xếp làm đôi lần nữa, xếp làm đôi thêm 1 lần nữa. Cắt ra cánh hoa như trong hình.

– Cắt 3 miếng màu trắng để làm cánh & 2 miếng nhỏ màu vàng để làm nhụy.

– Gấp cánh hoa & nhụy hoa như trong hình.

– Dán 3 cánh hoa chồng lên nhau. Nhớ canh cho cánh hoa nằm so le.

– Dán nhụy hoa lên.

– Dùng chiếc đũa vuốt cho cánh hoa cong lên.

– Cắt miếng giấy xanh như trong hình. Dùng đũa vuốt cong lên hay cong xuống tuỳ thích.

Done!

*Mình có thể dùng hoa giấy này để gắn lên hộp quà thay cho mấy cái nơ. Gói quà chắc chắn sẽ xinh hơn & đặc biệt hơn rất nhiều.

*Mình có thể dùng để trang trí trong nhà, cũng rất xinh

HOA TULIP

Làm hoa

– Hoa tulips có rất nhiều màu nên mí sis muốn chọn giấy màu gì cũng được.
– Gấp miếng giấy tròn làm 2, rồi lại gấp làm 3 để cắt hoa 6 cánh.
– Xếp phần tâm của hoa thành hình lục giác như trong hình hoa tím.
– Xếp cánh hoa: cứ 1 cánh bẻ vô thì cánh kế để yên (coi mẫu xếp ở hoa màu hồng)
– Lật đáy hoa lên. Đáy hoa phải có hình lục giác như hình hoa vàng
– Lấy mấy ngón tay đủn hình lục giác này vô thành hình tam giác như hình mẫu màu cam.
– Dùng đũa uốn cong 6 cánh hoa.

Làm thân hoa

– Cắt miếng giấy màu xanh, gấp nhỏ lại.
– Dùng tăm nhọn đục 1 lỗ ở đáy hoa.
– Luồn thân hoa vô. Dán keo lại cho chắc.

Làm lá

– Xếp miếng giấy xanh rồi cắt theo như trong hình

Hoàn tất & trang trí

– Gắn thân hoa vô lá
– Có thể dùng để cắm thành bình hoa
– Có thể dùng để gắn lên gói quà.


HOA SAO NHÁI

– Cắt miếng giấy thành hình hoa 8 cánh. Trên mỗi cánh hoa, mình xếp tùy ý 3, 4 đường lằn cho giống cánh hoa thật.
– Làm nhụy: Cắt dọc theo tờ giấy màu vàng 1 miếng giấy bề ngang cỡ chưa tới 1cm, gấp đôi theo chiều dọc, lấy kéo cắt những đường nhỏ dọc theo sống tờ giấy vàng. Cuốn vào cây tăm
– Dán keo ở đoạn chót tờ giấy. Mình đã có 1 cái nhụy hoa rất đẹp!

– Xiên nhụy qua tâm hoa. Dùng keo dán lại cho chắc.

– Dùng tay túm hoa lại để hoa có dạng giống thật.

Có bình hoa rồi!

HOA XƯƠNG RỒNG

Cắt giấy xanh theo như trong hình. Nếy mấy sis không có kéo răng cưa thì cứ dùng kéo mình thường.

Dán keo chung quanh

Dán lại

Bây giờ mình làm hoa. Dùng giấy bất cứ màu gì. Cắt hoa 6 cánh & xếp những đường lằn như trong hình. Dán những chỗ gấp lại với nhau cho chắc.

Dùng miếng nhỏ, cuộn lại, xuyên qua tâm cái hoa, xỏ vô thân xương rồng.

Hoàn tất

HOA LILY 

1. Cắt hoa 6 cánh rồi gấp nếp như trong hình: chỉ gấp 3 cánh xen kẽ thôi, 3 cánh kia để nguyên.

 

2. Xếp hoa theo nếp gấp. Nếu cần thì dán keo lại cho chắc.

3. Vuốt cánh hoa cho cong ra.

4. Làm nhụy: Cắt từng sợi giấy nhỏ dài, đừng cắt rời mà vẫn còn dính 1 đầu (kiểu cắt dây tua). Quấn lại. Dùng tăm xuyên 1 lỗ qua tâm hoa. Luồn nhụy vô. Vuốt nhụy cho cong. Xong!

5. Lá: làm giống lá tulip
Trang hoàng tùy ý. Chôm cắm chung nó với hoa tulip.

HOA CÚC

– Cánh hoa: mình sẽ cần 2 lớp cánh cho mỗi cánh hoa. Mỗi lớp, mình cắt thành 8 cánh
– Nhụy hoa: làm giống như nhụy hoa sao nhái
– Dùng tăm hoặc kẽm xuyên qua tâm 2 lớp cánh hoa & nhụy. Nhớ sắp cho cánh hoa so le. Dán keo lại
– Dùng đũa vuốt cánh hoa cho cong lên.
– Lá: làm như trong hình


 

– Trang trí tùy thích



HOA HƯỚNG DƯƠNG

1. Cánh hoa: Dùng giấy màu vàng đậm cắt 2 lớp hoa, mỗi lớp 12 cánh. Xếp nếp như trong hình

2. Nhụy hoa:
– Cắt miếng carton tròn vừa bằng với lòng hoa, rồi bọc giấy màu nâu đậm nhạt ra ngoài.

3. Xong!


4. Lá: Cách làm như lá hoa cúc nhưng lớn hơn

5. Trang trí tùy thích

HOA DIÊN VĨ (IRIS)

– Mình chỉ cần 1 lớp giấy cho mỗi hoa thôi.
– Dùng giấy mài tím đậm cắt hoa 6 cánh như trong hình. Cứ cách 1 cánh thì xếp nếp cánh hoa như vầy

– Xếp hoa vào.

– Dùng đũa vuốt 3 cánh hoa ngoài (cánh lớn) ra bên ngoài; vuốt 3 cánh trong (cánh nhỏ) vô bên trong.

– Xong!
– Thân và lá: Làm như hoa tulip
– Trang trí tùy ý.

 

 


Bí quyết chụp ảnh cưới đẹp đến ngỡ ngàng

Bạn có muốn mọi người trầm trồ khi chiêm ngưỡng cuốn album ảnh cưới của mình không? Dưới đây là một số bí quyết giúp bạn đẹp và có phong cách hơn khi chụp ảnh cưới.

1. Tuyệt chiêu của người mẫu chuyên nghiệp: Lưỡi chống phía sau răng hàm trước, có thể làm cho phần môi mọng hơn và khuôn mặt càng xinh hơn.

2. Tại những phần không được gọn gàng trên khuôn mặt thì trang điểm bằng gam màu tối hơn để làm khuôn mặt thon gọn, đánh sáng vùng chữ T.

3. Nếu là chụp ảnh kỷ niệm với bạn bè ở nơi tổ chức hôn lễ thì cố gắng để mặt ở vị trí phía sau người khác 1 chút, như vậy thì mặt bạn sẽ nhỏ đi.

4. Không nên dùng phấn quá sáng và quá nhiều chuốt mi dạng nước. Như vậy sẽ làm cho mắt nhỏ đi. Nhưng son môi tốt nhất thì nên đánh bóng, sáng, như vậy lên ảnh sẽ rất tinh tế.

5. Nên hướng ánh mắt ra xa xăm, có thể làm cho bức ảnh sống động hơn, hoặc là nghiêng đầu mỉm cười trong khi đấng phu quân thì thầm vào tai bạn, sẽ khiến hình ảnh của hai bạn rất đẹp và tình tứ, cố gắng đừng để ánh mắt hai người nhìn nhau vô hồn.
6. Đầu hơi ngửa lên trên, mũi sẽ nhỏ đi chút xíu.

7. Quan trọng nhất là tự tin rằng hôm nay mình là cô gái xinh đẹp nhất, đừng lo lắng mình thế này không xinh xắn, phải thoải mái, đầy tự tin mới có thể có được một bức ảnh cưới để đời.

8. Cười mỉm là trạng thái ăn ảnh nhất, trong ảnh cưới tốt nhất đừng cười quá lớn, để tránh cho nếp nhăn ở hai mắt rõ hơn.

9. Đứng tự nhiên, thẳng lưng, như vậy thì sẽ để lộ đường cong từ chân, cánh tay.
10. Nên cầm đạo cụ trong tay, khuyên dùng những đóa hoa tươi nhiều màu sắc.

11. Ánh nắng sẽ làm cho trang điểm nhìn mờ nhạt, do đó cần điều chỉnh, ánh nắng quá chói sẽ làm cho khuôn mặt có bóng, mắt cô dâu chú rể sẽ nheo lại, mất đi vẻ tự nhiên, cố gắng chụp vào ngày râm mát.

12. Để mũi cao hơn so với ống kính 1 chút, có thể làm cho khuôn mặt đẹp hơn, giảm bóng dưới mắt.

13. Bạn có thể chọn vài bộ áo cưới để làm sống động cuốn album của mình, nên mặc áo cưới có màu hơi tối. Áo cưới màu hồng hoặc màu không đủ sáng sẽ tôn lên nét tinh tế và dịu dàng của khuôn mặt, còn những áo cưới có màu sáng quá sẽ làm khuôn mặt to.

14. Phần mặt và cổ là trọng điểm, khi chọn váy cưới thì cổ lá sen, cổ hở sẽ để lộ xương cổ hấp dẫn của người phụ nữ, rất phù hợp. Mà cổ hình chữ U cũng làm cho cổ và khuôn mặt dài hơn.. Váy cưới có nơ hình bướm trước cổ, ngực có tác dụng kéo dài và cải thiện cho khuôn mặt.

15. Nếu bạn không biết nét xinh xắn nhất của mình thì phiền người chụp chụp ở nhiều góc độ, và chọn 1 tấm đẹp nhất.

16. Bất luận là chụp gần hay xa hay là thay đổi tư thế thì tốt nhất là nên để nổi bật ngũ quan hay ưu điểm.

17. Để mặt thanh tao hơn, bạn hãy hơi cúi xuống, mắt hơi nhìn lên trên thì sẽ có thần và nhìn to hơn.

18. Trước khi chụp ảnh vài ngày không nên ăn thực phẩm có nhiệt lượng cao như bánh ga tô, bỏng ngô, đồ ăn quá cay để tránh tổn hại cho da. Uống nhiều nước (Nhưng nên tránh uống 3h trước khi chụp), ăn nhiều hoa quả giúp da bạn hấp thu dinh dưỡng, ngoài ra trà bí xanh, canh đỗ canh và cà chua đều có tác dụng giảm sưng cho khuôn mặt và lợi tiểu.

19. Cố gắng hơi nghiêng 45 độ hoặc 65 độ, như vậy mặt sẽ nhỏ hơn, nét hơn.

Xinh xinh


Ba mối tình đầu của tôi

Mối tình đầu của hắn là cô bé quản ca lớp 5 với núm má đồng tiền duyên dáng và cái bĩu môi đầy nghệ thuật ,chính bởi cái bĩu môi ấy mà lần đầu tiên trong đời hắn thấy tim mình ‘thoảng thốt’ đến thế.Có lẽ nàng đã phải tập rất nhiều mới có thể đạt được ‘cảnh giới ‘cao đến vậy . Đó cái bĩu môi mà chỉ nhìn một lần là nhớ mãi : đầu tiên nàng khẽ cúi đầu xuống 2cm lấy đà ,rồi lấy gáy làm tâm kéo cái môi bĩu ra đồng thời đầu đưa lên thành một cung tròn khoảng 5 độ ,cùng thời gian ấy cái mũi tẹt chum lại kết hợp với đôi mắt tinh nghịch liếc ngang vào đối tượng tạo thành một cử chỉ “ yêu không tả nổi “

Hồi ấy hắn làm lớp trưởng mà quê hắn thì hay có bài hát “ Anh đội trưởng lấy chị quản ca 1 2 3 lấy loa về cưới “ nếu bọn trẻ khác thì sẽ ngại quá mà không dám nói chuyện với nhau nữa hắn lại khác hắn không những không tức mà còn thỉnh thoảng cho mấy thằng khoẻ nghịch ấy mấy cái kẹo dừa chính vì vậy mà bọn nó càng trêu ghê hơn.

Thế là hắn quyết định phải chọn nàng làm vợ tương lai. Được cái hắn học giỏi lại ăn mặc chỉnh tề chứ không như thằng Tùng đến lớp còn phải mang theo quần thay kẻo đái dầm.Cái quan trọng là hắn phải tỏ tình thế nào đây.Sau một thời gian suy nghĩ mất mấy buổi sáng (vì khi đánh răng soi gương hắn mới nhớ ra ) trước khi đến trường hắn quyết định viết một bức thư tỏ tình

“ Hôm thứ 7 tuần đầu tiên đi học tớ đã cho Phương mượn mũ lưỡi trai tập thể dục khi trời nắng P có biết vì sao không?

Hôm thứ 3 tuần sau đấy tớ đã cố tình mua gói kẹo béo mà P thích nhất để trong ngăn bàn mà khi thấy P đã cố tình cất vội vào cặp vì sợ phải chia phần cho đứa khác như thể P biết rằng gói kẹo ấy chỉ để dành cho mình vậy ,P có biết tại sao không ?

Rồi những ngày thứ 5 tuần nào cũng vậy P không bao giờ bỏ học dù ốm nặng bởi lúc nào cũng có một gói me ,mà kẻ ngớ ngẩn nào học buổi chiều cứ để quên hoài trong ngăn bàn (P nghĩ thế thôi) ,P có biết tại sao không ?

Giờ chắc P đã hiểu tớ muốn nói gì rồi chứ

Nếu P không nhận lời yêu tớ thì tớ không bắt P phải trả lại những thứ ấy đâu chỉ cần P trả lại cho tớ cái bút kim tinh tớ tặng hôm sinh nhật là được “

Hắn đọc đi đọc lại và tỏ ra ưng ý lắm ,nhưng hắn lại tìm cách trao thư thế nào cho thật lãng mạn ,tình tứ cơ

Buổi hôm ấy là tiết Văn của cô giáo chủ nhiệm ,hắn là lớp trưởng nên được phân công ngồi đầu bàn cuối lớp để còn nhắc các bạn còn P thì ngồi đầu bàn phía trên cách 2 bàn nhưng ở dãy bên kia . Tranh thủ lúc cô xuống

dưới lớp xem thằng Hào ‘my`’ chữa bài tập Tiếng Việt trên bảng ,khi cô vừa bước lên trên hắn vội vã ra hiệu cho P và phi chiếc máy bay giấy chứa những dòng chữ có cánh ấy đến chỗ P với khuân mặt hăm hở nhưng đáp lại với ánh mắt chứa chan tình yêu đời ấy lại là ánh mắt giận dữ không phải của P mà của cô giáo chủ nhiệm. Số là sau khi lấy hêt sức bình sinh để phi chiếc máy bay ấy thì không phụ long hắn chiếc máy bay giấy với tốc độ đáng nể đã hạ cánh khẩn cấp vào mặt cô giáo chủ nhiệm

Thế rồi hắn vinh dự được đọc bức thư đầy tâm huyết ấy trước lớp và ngồi một chỗ khá là dễ thấy trong sổ đầu bài với dòng chữ “tuổi trẻ tài cao” hic

Thế là mối tình đầu tiên đã tạm biệt để cho hắn một kinh nghiệm nhớ đời


Hướng dẫn gấp lọ hoa đơn giản

This is an easy origami vase that can be used to hold your origami flowers which is precisely why we made it!

If you can, use a slightly thicker origami paper.

I am using with a 6″ (15cm) square Rice Origami Paper with Kimono and Folk Art Designs The rice origami paper is thicker and not flimsy. This pack comes with several different designs and colors.

If you would like a larger vase, you’d need a larger sheet of paper.

Step 1: Start by making a waterbomb base. You should have this to start with.

easy-origami-vase-step-1

Step 2: Fold over the right side to the left and the left side to the right. The fold can start at approximately 1 inch from the bottom tip. Crease well and unfold.

easy-origami-vase-step-2

Step 3: Now make a squash fold on the right side – Open the paper slightly and flatten.

easy-origami-vase-step-3

easy-origami-vase-step-3

Step 4: Repeat Step 3 on the left side.

easy-origami-vase-step-4

Step 5: FLIP paper over and repeat Step 2. Make sure the edges line up.

easy-origami-vase-step-5

Step 6: Now repeat the squash folds on this side.

easy-origami-vase-step-6

Step 7: Now we need to work on the pointed tips. Fold each side of the pointed tip to meet the center crease.

easy-origami-vase-step-7

easy-origami-vase-step-7

easy-origami-vase-step-7

Step 8: Repeat Step 7 for the other 3 tips.

easy-origami-vase-step-8

Step 9: Open the paper and fold the tips into the vase.

easy-origami-vase-step-9

easy-origami-vase-step-9

Step 10: Repeat for the other 3 tips. Once done, push down on the bottom of the vase to flatten it.

easy-origami-vase-step-10

Step 11: And that’s it! Your easy origami vase is complete.

completed-easy-origami-vase

completed-easy-origami-vase

The vase above was made with a 6 inch square paper. It was a bit too small to hold more than 1 flower.

So I made another vase with an 8 1/4 inch paper and used it to hold the origami day lilies.

Here’s the larger origami vase made using an 8 1/4 inch Origami Paper with Traditional Print

larger-origami-vase-completed

Here’s the larger origami vase with the origami day lilies:

completed-easy-origami-vase-with-flowers

From Ashwin in Appleton “Simple Origami Vase with a few traditional flowers, made for a nice gift”


Cách làm diều giấy đơn giản

Ngày hè mà không được leo lên nóc nhà thả diều hay chạy ngoài đồng kéo diều thì thật là phí phạm. Diều thì có nhiều thể loại, nhiều kiểu cách, nhưng tựu chung lại để dùng giải trí mà ko tốn nhiều tiền và công sức thì làm diều giấy với khung hình cung dưới đây là hợp tình hợp lý nhất. Lại nhớ về hồi trẻ, còn vô tư ko vương vấn bụi trần …..

Vật liệu và dụng cụ:

– Vài tờ báo

– một thanh tre, một nan tre nón lá (lấy từ mành tre cũ kỹ là ok)

– một cuộn dây dài

– một hộp keo dán giấy

– một cây kéo cắt giấy.

Các bộ phận để làm ra khung diều và con diều giấy.

Cách làm:

Gập tờ báo cắt thành hình vuông làm thân diều – theo cái số 4 trên hình.

Dùng thanh tre thẳng làm khung dọc bằng cách để thanh tre dọc theo dường chéo của tờ báo hình vuông, cắt các miếng giấy vuông nhỏ dán cố định thanh tre vào thân diều.

** Chú ý là chiều dài thanh tre phải vừa bằng vớ đường chéo thân diều và không được quá nặng cũng như quá nhẹ – nặng thì khó bay lên mà nhẹ thì diều dễ bay về trời ^^ – bạn phải vót thanh tre cho hợp lý: cỡ nhỏ hơn chiếc đũa ăn cơm.

Dùng thanh nan nón lá (hoặc 2 thanh tre, 1 ngắn, và 1 dài để uốn cong như hình trên) làm cánh diều bằng cách cố định theo đường chéo còn lại – nghĩa là sẽ cắt ngang thanh tre vuông góc về phía mũi diều chớ không ngay tại giao điểm hai đường chéo vì thanh nan có dạng vòng cung. Thực ra dùng hai thanh tre thẳng giao nhau vuông góc cũng được nhưng như thế thì diều sẽ không đẹp và không “khí động học”.

Bạn cố định nan cong với thanh tre bằng một đoạn dây dù, quấn vài vòng cho chắc chắn.

Cắt những miếng giấy nhỏ nhỏ dài dài rồi bôi keo lên để mà dính bộ cung diều 123 với thân giấy của diều. (xem hình dưới)

Phần đuôi diều thì dùng kéo cắt dọc tờ báo ra thành những dải dài, bề ngang cỡ 3 phân, dán nối nhau thành ba cái đuôi tua dài chừng 2 mét. Có người làm đuôi dạng dây xích bằng những khoanh giấy và chỉ cần một đuôi.

Dán đuôi diều vào đỉnh đuôi – là đỉnh có thanh tre thẳng. Bạn phải làm thêm hai cái “vây” để cho diều thăng bằng bằng cách cắt hai hình tam giác từ một hình chữ nhật cỡ 1/5 khổ tờ báo và dán vào hai bên thân diều theo chiều xuôi vớicánh.

Cắt một đoạn dây dài gấp rưỡi thân diểu, cột vào hai đầu thanh tre thẳng. Dây này gọi là dây lèo. Cột một đầu cuộn dây vào khoảng 1/3 trên của dây lèo và … a-lê, chạy lấy gió thả diều ra!

 ** Cái hình ở trên bị vẽ nhầm: cái dây lèo đoạn buộc ở giữa kia kìa, phải buộc vào góc đuôi dưới của diều nhá!

Nhớ điều chỉnh độ nghiêng thân diều bằng cách kéo lên hay xuống chỗ giao nhau giữa dây lèo và dây thả diều!


Diều giấy Nhật Bản

Diều giấy là loại đồ chơi có thể thả bay trên bầu trời nhờ sức của gió. Người ta biết đến diều ở Nhật Bản như một trò chơi phổ biến vào đầu năm mới. Nó được làm bằng cách căng giấy, vải hoặc ni lon trên tấm gỗ hoặc tre đã được dựng thành khung diều.

ふたり.jpg

Diều giấy là loại đồ chơi có thể thả bay trên bầu trời nhờ sức của gió. Người ta biết đến diều ở Nhật Bản như một trò chơi phổ biến vào đầu năm mới. Nó được làm bằng cách căng giấy, vải hoặc ni lon trên tấm gỗ hoặc tre đã được dựng thành khung diều.

Để hiểu rõ hơn tại sao ở Nhật Bản, trò chơi thả diều lại được yêu thích và phổ biến đến vậy chúng ta hãy cùng trở lại để tìm hiểu kỹ hơn về lịch sử phát triển của diều ở quốc gia này nhé!

Người ta nói rằng diều giấy có xuất xứ từ Trung Quốc khoảng hơn 1000 năm trước đây. Đầu tiên Diều giấy được sử dụng như một cách thức để liên lạc với những vùng ở xa hay còn được dùng như một thuật bói toán mang tính tôn giáo, tiên đoán những việc xảy ra qua trạng thái của con diều.

蝶.jpg

Diều Trung Quốc rất đa dạng thường có hình các loài động vật như bướm, chim muông, và các loại thú khác, ngoài ra còn có các loài vật trong truyền thuyết như rồng và phượng hoàng. Cho đến hiện nay, nguyên liệu cao cấp nhất để làm diều là lụa, lụa được căng lên khung tre nhẹ và còn được tô điểm bằng chữ hay tranh vẽ tranh lên thân diều.

Trò chơi thả diều du nhập vào Nhật Bản vào khoảng thế kỷ thứ 7 khi những vị tu hành đạo Phật của Nhật Bản hành hương đến Trung Quốc và khi trở về cố đô Na ra đã mang về trò chơi lạ mắt. Đó chính là những con diều đầu tiên của người Nhật, và đương nhiên vào thời điểm đó ở Nhật chúng là hàng “ngoại quốc” .

kitejapan.jpg

Diều truyền thống của Nhật là diều làm bằng cách căng giấy nhật trên khung tre. Diều Nhật rất đa dạng về chủng loại như là hình chữ nhật hình tam giác, hình lục giác, hình người, …Ngoài ra còn có diều gắn sáo để vừa thả vừa phát ra âm thanh.

Người ta thường gắn thêm các dải giấy dài mảnh (có thể là nilon) được gọi là đuôi diều để tăng tính cân bằng cho diều. Đuôi diều có loại được gắn vào cả 2 bên có loại chỉ gắn vào giữa. Khi gắn đuôi diều thì có thể tránh cho diều quay vòng hoặc chao đảo và để dễ điều khiển khi ở trên cao.
みせ.jpg

Để làm cho diều bay trên không một cách ổn định thì cần có các vị trí ổn định. Nhiều người thường nghĩ đuôi diều là bộ phận giúp diều cân bằng nhưng theo anh Akida một người chơi diều lâu năm thì trong khoảng 100 loại diều của Nhật thì có đến hơn một nửa là không có đuôi. Vậy bộ phận giúp diều cân bằng không phải chỉ có phần đuôi.

Ví dụ như diều giấy loại diều Yakko (Diều mang hình võ sĩ dang tay) thì ống tay áo bên trái và bên phải có thể xoay ngược phía sau và hướng gió có thể luồn qua giúp diều cân bằng. Nếu nắm được những bộ phận giúp cân bằng thì có thể tạo ra nhiều loại diều khác nhau. Người ta thường nói với việc làm diều khi trong tâm trí xuất hiện những kiểu diều thú vị thì vẫn luôn cần có những hiểu biết về bộ phận cân bằng để giúp cánh diều có thể bay lên thực sự.

Diều thể thao ra đời năm 1960. Với loại diều này, người chơi diều có thể dùng 2, 4 hoặc nhiều dây nối để điều khiển diều thuần thục.

Khởi nguồn của sáng tạo này là trong thế chiến thứ 2, hải quân Mỹ đã sử dụng loại diều 2 dây để luyện bắn tên lửa đất đối không, không ngờ nó đã trở thành khởi nguồn của các cuộc thi diều quốc tế sau này.

Đại hội diều định kì hàng năm được tổ chức trong đó có sự đua tranh về kỹ thuật điều khiển các loại diều theo nhóm qui định: nhóm cùng hình thức kết cấu, nhóm thi nhào lộn lượn bay phối hợp theo nhạc.(như khi vẫn còn là trẻ con.)

Các loại diều phổ biến

似顔.jpg

Chiếc diều này hay được thả vào ngày Tết

おもい.jpg

Chiếc diều dài hàng trăm mét hay còn gọi là Liên diều

こぼり.jpg

Loại diều hình cá chép trẻ em hay thả trong ngày lễ 5-5

Diều và văn hóa Nhật bản

たこ.jpg

Gọi diều là Tako theo tiếng Kanto, tiếng Kansai là Ika, hay Ikanobori. Nguồn gốc của việc gọi là Tako hay Ika là do phần đuôi diều tạo cho diều có hình dáng giống như là con bạch tuộc (Tako) hay là con mực (Ika) khi bay lên bầu trời. Ở Nagasaki còn gọi là Hata (lá cờ) và có mở cả đại hội thả diều hata.

Diều là trò chơi đón chào năm mới

Trước đây, trong ngày nghỉ đông và cả năm mới thì người ta hay nhìn thấy lũ trẻ chơi thả diều. Bất kể hàng đồ chơi nào cũng có tần suất trẻ con mua diều giấy cao, gần đây, cả những của hàng bánh kẹo và văn phòng phẩm cũng bán diều giấy. Thời gian cao điểm nhất của thú vui thả diều có lẽ là vào những năm 1970. Đến mức vào dịp nghỉ đông, trên chương trình tin tức buổi tối có phát đi thông báo của các công ty Điện lực như là “Hãy thả diều ở những nơi rộng rãi, không có đường điện”, “Hãy liên lạc ngay cho chúng tôi nếu diều mắc vào dây điện”…Dường như vào thời đó, tình trạng thả diều tràn lan đã gây  ra nhiều rắc rối.

Đại hội thả diều

Thông thường từ năm mới cho tới tháng 2 thì đại hội thả diều diễn ra trên khắp đất nước. Diễn ra rât nhiều nơi như công viên hay dọc hai bên bờ sông

Ở thành phố Higashiomi tỉnh Saga diễn ra hội thả các loại diều lớn thường có diện tích khoảng 100 Tatami (chiều dài là 13m còn chiều ngang là 12m) nặng khoảng 700kg thường được gọi là Lễ hội diều Yokaichi. Hội diều này bắt đầu từ thời kì Edo. Người ta có ghi lại rằng vào năm 1882 (năm Minh trị thứ 15) có hội thả diều giấy đã thả được chiếc diều to 220 tatami lên trời.

凧試合.bmp

Hiện nay, Truyền thống thả diều trong Lễ hội diều Yokaichi ở thành phố Higashiomi được đánh giá là tài sản văn hóa dân gian phi vật thể của nước Nhật.Ngoài ra, trên khắp nước Nhật có thể kể đến rất nhiều các lễ hội thả diều lớn ở các nơi như thành phố Kasukabe tỉnh Saitama, thành phố Sagamihara  tỉnh Shinnagawa, thành phố Zama ở tình Shinnagawa, thành phố Niigata tỉnh Niigata, thành phố Hamamatsu tỉnh Shizuoka, khu Uchiko tỉnh Ehime.

Hiệp hội diều Nhật Bản thành lập vào năm 1969 và tập hợp những người có niềm đam mê các loại diều mà không phân biệt là diều kiểu Nhật hay diều kiểu phương Tây. Tại bảo tàng diều ở Nippon Bashi – Tokyo có trưng bày trên khoảng 400 vị trí là các loại diều đến từ Nhật Bản và nhiều nước trên thế giới. Trong đó có thể kể tới tác phẩm diều cổ của Hashimototezo – bậc thầy cuối cùng của trường phái diều vẽ tay thời Edo đến những cánh diều hình lá được nối bằng dây câu cá của Indoneshia, tác phẩm diều mô phỏng hình chim của Newzeland hay loại diều mini mang hình những con tem lớn…


Chụp hình màn hinh Blackberry

Đôi khi bạn muốn chụp màn hình Blackberry để gửi cho bạn bè, để hướng dẫn cho khách hàng… Capture it là phần mềm rất nhỏ gọn nhưng sẽ hữu ích cho bạn trong trường hợp này.

Có 1 số trường hợp chắc hẳn bạn muốn chụp hình lại màn hình blackberry của bạn, ví dụ bạn muốn chụp hình lại để làm bài hướng dẫn, chụp hình lại tin nhắn… để gửi cho người thân, khách hàng… Có nhiều chương trình cho phép bạn làm điều này, Capture Itlà 1 phần mềm nhỏ gọn ( chỉ 13.1 KB ) giúp bạn có thể chụp hình màn hình chiếc Blackberry của bạn ngay trên điện thoại . Bạn sẽ không cần phải sử dụng đến dây cable hay máy tính để có thể chụp hình màn hình Blackberry rất dễ dàng.
Để cài đặt phần mềm này, Blackberry của bạn phải sử dụng OS 4.3 hoặc cao hơn. Bạn có thể cài đặt trực tiếp tại địa chỉ :

Download Capture It OTA

Phần mềm Capture It được tích hợp trực tiếp vào Menu của Blackberry, tất cả những gì bạn cần làm là chọn bấm menu, chọn Capture It tại thời điểm bạn muốn chụp. Blackberry của bạn sẽ rung khoảng 1 giây để báo cho bạn thao tác chụp màn hình đã thành công. File hình tạo ra sẽ được lưu trong thư mục hình mặc định ( Thẻ nhớ/Blackberry/pictures ) với định dạng phổ biến *.jpg
1 Số hình ảnh minh họa:

Giao diện capture it khi cài đặt trên Backberry 8330

Chức năng Capture được tích hợp ngay trong menu của Blackberry

Bạn chú ý là khi cài đặt và lần đầu sử dụng nếu Blackberry của bạn hiện ra bảng thông báo thì bạn tick vào tất cả các ô và chọn Allow nhé


WhatsApp

Hồi đầu mình tìm tòi trên BB AppWorld (bi giờ nó cấm VN rồi :(( ) mình đã tìm được cái này. Dùng được từ hồi hè rồi, thấy ok lắm. Ban đầu dùng cũng chỉ hướng đến những người thân có sử dụng BB thôi, nhưng sau này tìm hiểu mới thấy là nó hỗ trợ cho cả Iphone (hơi khó cài), Android hay Symbian theo phương thúc của BBMessenger (cái thứ củ chuối ko dùng được nếu ko có BIS/BES). Tính năng phải nói là kiêm hết phần của sms mms hay chat. Mỗi tội lưu ý anh em trước là có vẻ tốn dung lượng phết đấy. Cũng có thể tốn thêm ít pin vì nó chạy cùng hệ thống, khi tắt hẳn rồi, nó vẫn báo cho anh em là có new message được. Rất tiện lợi!

Whatsapp là một ứng dụng chat trực tiếp giữa các smartphone hoạt động với chức năng Push Notifications.
+ Không chi phí hàng tháng
+ Không tính cước quốc tế
+ Không mật khẩu hay username
+ Không cần phải log in / log out
+ Offline Messages

CHÚ Ý: WhatsApp không dùng chức năng SMS để gửi tin nhắn. WhatsApp hoạt động trên nền Wifi, GPRS và 3G

Sau khi vài đặt xong chương trình, click chọn icon WhatsApp


Xuất hiện giao diện WhatsApp, chọn Accept.


Điền số điện thoại của bạn: 98xxxxx (bỏ số 0). Click Continue

Nhận được tin nhắn từ số máy của mình. Điền name, click OK. Sau đó nó sẽ tạm cho bạn 1 năm sử dụng WA free, mình chưa dùng hết 1 năm nên chưa biết điều gì tiếp theo, cứ use đã =))


Quá trình Registering bắt đầu và hoàn thành khoảng sau 1 phút. Lưu ý ở đây, khi bạn restart máy nó cũng phải chạy lại phần này, và đặc biệt, nếu bạn dùng wifi khi khởi động WA, nó sẽ chỉ nhận ra wifi để chạy, tức là khi không có wifi thì WA tê liệt. Thế nên bạn thường dùng sóng nào thì nên khởi động WA cùng sóng ý, tạm tắt các sóng khác đi.

WA là soft SMS-chat giữa smartphone với smartphone, do đó phải bảo đảm hai máy đều cài WA thì mới chat với nhau dc. Và bạn đã add bạn chát vào trong address book của BB rồi (đối với trường hợp bạn là người chủ động mời chát, còn bạn là người nhận chát thì ko cần phải add trong address book).

Giao diện WhatsApp rất đơn giản, bao gồm 4 tab (Chats, Favs, All, Status)

Tab All là những contact trong addr.book của bạn.

Ở tab Chats, bấm menu sẽ hiện lên danh sách đang dùng WA, bạn chọn và chat.

Tab Favs là danh sách ưa thích (favourite) của bạn. Mặc định nó sẽ add những người có cài WA trên máy của họ.

Status: Có thể đặt status theo mẫu có sẵn hoặc tạo mới như của YM.

Download

từ di động vào link sau: (nên dùng wifi để tiết kiệm MB ^^)

http://whatsapp.com

OS 5.0 link OTA, link PC
OS4.5 link OTA, link PC


Up

Hai nhân vật chính của bộ phim: ông già Carl 78 tuổi và chú nhóc Rusell 8 tuổi

Up là tâm điểm hoạt hình của mùa hè 2009, reviews đều rất tốt. Khi đi xem nhớ dắt em bạn theo nữa nha! Có đoạn hồi tưởng của ông Carl về mối tình từ bé với vợ, tiếp nối là cuộc sống hạnh phúc của 2 người, xem rất cảm xúc :X

Một trong những điểm mình rất thích ở UP chính là cách xây dựng tâm lý hai nhân vật chính. Russell chỉ là một cậu nhóc 8 tuổi nên vẫn còn rất ngây thơ. Cu cậu có rất nhiều huy chương, nhưng cuộc cắm trại duy nhất của cậu từ trước đến nay chính là cắm trại tại phòng khách nhà mình, thật là nực cười nhưng cũng rất đáng yêu khi cậu thú nhận điều đó với một ông già 78 tuổi. Còn ông già Carl thì tính nết hơi quái dị nhưng cực kỳ yêu vợ, yêu đến từng món đồ, từng bức ảnh của người vợ quá cố. Hai con người một trẻ một già ấy vô tình gặp nhau, và bộ phim trở nên tuyệt vời hơn hết. Hãy cùng đọc lại đoạn thoại rất nhiều người yêu thích nhá:

Russell: Good afternoon. Are you in need of any assistance today, sir? (Xin chào, hôm nay bác có cần giúp đỡ gì không ạ?)
Carl Fredricksen: No. (Không)
Russell: I could help you cross the street. (Cháu có thể giúp bác băng qua đường)
Carl Fredricksen: No. (Không)
Russell: I could help you cross your yard? (Cháu có thể giúp bác băng qua sân nhà)
Carl Fredricksen: No. (Không)
Russell: I could help you cross… (Cháu có thể giúp bác băng qua…)
Carl Fredricksen: No! (Không)
[và ông già Carl đóng sập cửa với cậu bé]

Cuối cùng, tuy Russell không thể giúp Carl “băng qua đường” (“cross the street”) hay “băng qua sân nhà” (“cross your yard”), nhưng cậu còn làm được hơn thế rất nhiều. Cậu bé đã giúp ông giữ được niềm tin và băng qua những trở ngại trong chính trái tim mình (“cross his heart”). Những câu chữ vô cùng đắt giá!

Poster của phim

Bên cạnh những tình tiết hấp dẫn, mình còn rất thích hình ảnh những chiếc bóng bay nữa. Mình nghĩ thực sự ông Carl có thể đến Nam Mỹ bằng một phương tiện khác, nhưng theo mình, Pixar đúng là rất tinh tế khi dùng hình ảnh những chiếc bóng bay. Bóng bay rất nhiều màu sắc sinh động, là “người bạn” không thể thiếu của trẻ em, là hình ảnh của ước mơ, là biểu tượng của tinh thần tự do rộng mở. Hình ảnh chùm bóng bay kéo cả ngôi nhà lên không trung là cảnh tượng hoành tráng tuyệt vời nhất của bộ phim.

Đặt biệt khi đến rạp, bạn còn được theo dõi một đoạn phim hoạt hình ngắn rất hay và cảm động, được chiếu ngay ở đầu phim. Partly Cloudy là tên của bộ phim đáng yêu này, chuyện kể rằng tất cả những con vật đáng yêu và cả con người nữa, đều được sinh ra từ những đám mây và được những chú cò mang đến cho mỗi gia đình. Câu chuyện cảm động về một đám mây không nặn ra những con vật đáng yêu, mà toàn nặn ra những con vật gây hại và dữ tợn, khiến anh bạn cò vô cùng khổ sở khi phải “vận chuyển” chúng đi. Nhưng dù vậy, tình bạn của đám mây và cò vẫn bền chặt. Câu chuyện làm mình phải suy ngẫm rất nhiều… Có thể những con vật kia dù đáng ghét và gây đau đớn đến đâu, thì chúng cũng là một trong một phần của thế giới này. Và chú cò tội nghiệp kia, mặc dù chịu rất nhiều đau đớn, nhưng vẫn không bỏ rơi anh bạn mây vụng về toàn nặn ra những còn vật không đâu. Thật là cảm động!

Cảnh trong phim ngắn Party Cloud

Mình đã xem rất nhiều phim hoạt hình của Walt Disney va Pixar nên không ngạc nhiên lắm về mức độ “dễ thương” và “ý nghĩa” của UP. Nhưng phải công nhận rằng mỗi 1 phim mới là 1 ý tưởng mới, rất đơn giản nhưng cực kỳ gần gũi và…thấm! Xem UP, mọi người nhớ đừng bỏ qua bộ phim ngắn (chỉ dài khoảng 10 phút) được chiếu ngay đầu phim, một đoạn phim không có lời thoại, chủ yếu gây cười, nhưng đọng lại trong cảm nhận người xem là một bài học “làm người”.

Cuộc sống đúng là đôi khi rất bất công, rất đáng ghét vì người ta sống một cách toan tính với nhau, nhưng không phải vì thế mà mình lại chấp nhận để mãi một cái gai trong mắt, để nhìn đâu cũng thấy những bất công, cũng thấy tủi thân vì mình là nạn nhân của những bất công đó! Hãy luôn tin rằng, đâu đó và bằng cách nào đó, vẫn có rất nhiều người tốt quan tâm đến mình, một cách thầm lặng và “dễ thương”. Hãy chọn điều nên nhìn, để thấy cuộc sống thật tươi đẹp và đáng yêu!

Chú nhóc Rusell lắm mồm

Download

Pass: HearTneT-hungragezone

http://www.mediafire.com/?qojmwqnwlqh
http://www.mediafire.com/?gnznztxznwz
http://www.mediafire.com/?0kyzgmemc1k
http://www.mediafire.com/?zmghjwz1mnd

Sub Việt
http://subscene.com/Up/subtitles-77067.aspx


Up In The Air

Bay lên trời cao



Đạo diễn: Jason Reitman
Sản xuất: Daniel Dubiecki, Jeffrey Clifford, Ivan Reitman, Jason Reitman
Kịch bản: Sheldon Turner and Jason Reitman
Tiểu thuyết: Walter Kirn

Diễn viên:
George Clooney … Ryan Bingham
Vera Farmiga … Alex Goran
Anna Kendrick … Natalie Keener
Jason Bateman … Craig Gregory
Amy Morton … Kara Bingham
Melanie Lynskey … Julie Bingham
J.K. Simmons … Bob
Sam Elliott … Maynard Finch
Danny McBride … Jim Miller
Zach Galifianakis … Steve
Chris Lowell … Kevin
Steve Eastin … Samuels

Dựng phim: Eric Steelberg
Nhà phân phối: Paramount Pictures
Liên hoan phim Telluride: 5 tháng 11 năm 2009
Công chiếu rộng rãi: 4 tháng 12 năm 2009
Thời lượng: 109 phút.
Quốc gia: Mỹ
Genre: Comedy | Drama | Romance

Nội dung:

George Clooney (vai Ryan Bingham) và Vera Farmiga (vai Alex) trong phim Up in the air

Cuộc đời nhẹ tênh

Ryan Bingham, bên cạnh công việc chính của mình mà ta sẽ nhắc đến sau, kiếm sống bằng nghề thuyết trình về triết lý sống của mình. Triết lý sống giúp anh tồn tại và thành công. Triết lý sống biệt lập. Sống ngăn nắp, chỉn chu, mọi thứ đều vào những khuôn khổ một cách chính xác, không ràng buộc với bất kỳ mối quan hệ xã hội nào. Bởi như anh nói: “Nói không ngoa, những mối quan hệ của bạn chính là những thứ nặng nề nhất trong đời bạn”.

Không gia đình – chị và em gái của Ryan từ lâu không còn xem anh như một thành viên trong gia đình. Không tình yêu – anh có một bạn tình, Alex Goran, người phụ nữ “hoàn hảo” với Ryan. Họ gặp nhau trong những chuyến công tác, ngồi ăn uống trong những quầy bar, nhà hàng sang trọng như một đôi tình nhân hạnh phúc, rồi về phòng khách sạn quan hệ tình dục nồng thắm và sáng hôm sau ai nấy lên đường để lao vào công việc của mình, không vương vấn, không quyến luyến.

Không đồng nghiệp – Ryan không cần đến văn phòng của công ty và làm việc hoàn toàn độc lập. Thực tế công việc của anh là đến văn phòng của những nơi thuê công ty của anh, ngồi trong một căn phòng nhỏ cách ly, đối mặt với những nhân viên “xấu số”. Anh không gọi họ là “những người xấu số” hay “kém may mắn”.

Anh nói với họ đây là một cơ hội may mắn để đổi đời. Ryan Bingham được thuê để đuổi việc những nhân viên lâu năm và trung thành của các công ty cần cắt giảm nhân sự trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế, bởi các ông chủ không có gan để tự họ làm điều đó.

“Để hiểu tôi, hãy bay cùng tôi. Đây là nơi tôi sống” là lời tự sự mở đầu của bộ phim. Ryan bay khắp nước Mỹ, từ thành phố này đến thành phố khác để làm công việc của mình. Nhờ vào những nguyên tắc sống riêng (đừng đi sau người già, họ di chuyển chậm và không hề biết quý thời gian mà họ còn để sống. Hãy đi sau người châu Á, họ di chuyển nhanh, gọn và hiệu quả), Ryan Bingham vượt lên trên, di chuyển nhanh hơn, được ưu tiên hơn…

“Chúng ta di chuyển càng chậm bao nhiêu thì chúng ta càng mau chết bấy nhiêu. Nói không ngoa, chuyển động là sống còn”.

Anh thoải mái khi ở trên máy bay, nơi anh được ngồi khoang hạng nhất và các cô tiếp viên nhớ mặt, nhớ tên anh – hành khách thân quen. Anh không thấy cô đơn, anh xem đó là tự do. Đừng nói với Ryan đó là cuộc đời rỗng tuếch, vì anh gọi đó là cuộc đời nhẹ tênh. Đừng tranh luận với anh về chuyện sống trong đời cần có những quan hệ tình cảm thân thuộc, bởi anh với kiểu đối đáp tưng tửng nhưng sắc bén có thể làm bạn tức đến khóc. Ít ra, cô bé Natalie đồng nghiệp của Ryan đã bật khóc.

Và gánh nặng lớn nhất

Mọi chuyện đảo lộn khi anh có một đồng nghiệp, Natalie Keener, cô bé vừa tốt nghiệp đại học hạng ưu về công ty của anh (chỉ để được ở gần bạn trai) và đề ra một chính sách cải tiến cho công ty: để tiết kiệm chi phí đi lại, từ nay họ sẽ đuổi việc nhân viên qua… webcam! Ryan hiểu rằng nếu điều đó được thông qua, đời anh sẽ “vô gia cư”, không còn những chuyến bay đi về. Anh phải chứng minh rằng đuổi việc là một nghệ thuật đòi hỏi có sự giao tiếp trực tiếp giữa người và người. Trên hành trình rong ruổi quanh nước Mỹ, Ryan dạy cho Natalie những bài học kinh nghiệm giá trị về quan hệ giữa người và người, để rồi chính anh cũng học được những bài học về cuộc sống và tình cảm giữa người và người mà có lẽ anh chưa từng trải nghiệm.

Bộ phim đã được 6 đề cử ở các hạng mục: Phim chính kịch hay nhất, Nam diễn viên chính xuất sắc, Nữ diễn viên phụ xuất sắc (dành cho 2 ngôi sao Vera Farmiga và Anna Kendrick), Đạo diễn xuất sắc và Kịch bản hay nhất.

Up In The Air cũng đã đạt giải thưởng “tiền” Oscar đầu tiên do Hội đồng Phê bình điện ảnh Quốc gia Mỹ (NBR) trao. Phim cũng luôn được các tạp chí và nhà phê bình điện ảnh danh tiếng đưa vào danh sách 10 phim hay nhất của năm 2009, hứa hẹn sẽ là ứng cử viên nặng ký của cả Quả Cầu Vàng lẫn Oscar 2010.

Download

http://www.mediafire.com/?kmmtmw315gz
http://www.mediafire.com/?zjdnwk0yjwj
http://www.mediafire.com/?yiwk2tuzyz2
http://www.mediafire.com/?xzjj45jtm4z
http://www.mediafire.com/?jqdjttjy2jz
http://www.mediafire.com/?wdyycqnyzgr
http://www.mediafire.com/?z2nv3yt3nzu
http://www.mediafire.com/?lhzrnmdmzyz

Sub việt: http://subscene.com/vietnamese/Up-in-the-Air/subtitle-305448.aspx

Đèn lồng tuyết

Năm ấy, cậu bé 7 tuổi, còn cô bé 6 tuổi ruỡi. Cô bé được sinh ra và lớn lên tại xứ tuyết lạnh lẽo này, còn cậu bé cùng bố mẹ chuyển từ thành phố khác đến. Đứng bên này bức tuờng rào thấp lè tè, cậu bé hỏi:

– Bạn tên gì?

Cô bé đáp:

– Nhóc Con.

Thật ra, cô bé cũng chẳng biết ngoài cái tên ấy ra, mình còn có tên nào khác nữa ko.

– Còn bạn?

– Trương Quốc Lực.

Cậu bé trả lời với giọng thật lớn và hùng hồn. Cô bé nghe xong bỗng thấy tên mình “quê” quá, vội vàng bổ xung thêm:

– Bố mình là thôn truởng đấy.

Rồi nó hỏi lại:

– Còn bạn?

– Bố mình …

Mắt cậu bé hõi chuyển động. Tuy chỉ mới 7 tuổi, nhưng cậu đi nhiều, biết nhiều, nên cũng rất để ý đến những lời bàn tán xung quanh. Suy nghĩ 1 lúc, cậu nói:

– Bố mình biết kể chuyện.

– Bạn có biết kể chuyện ko?

Vì muốn đc nghe kể chuyện nên cô bé mở cửa rào, phá vỡ mọi sự ngăn cách. Từ đó, cô mới biết đến những câu chuyện nhu Chiếc mũ đỏ, Nàng tiên cá, Bạch Tuyết và 7 chú lùn, Cô bé bán diêm …

Cô bé nhớ kỹ từng chi tiết lời kể của cậu bạn. Cho đến tận sau này, cô rất thích văn học và duờng như chuyện cổ tích có sức hút vô hình nào đó đối với cô.

Ngoài truyện cổ tích, cậu bé còn kể cho cô nghe rất nhiều chuyện mới lạ. Cậu đã từng đi qua nhiều nơi, đến tận Harbin và trông thấy những khối bãng đăng mà cậu chỉ có thể nghe được trong truyện cổ tích.

– Băng đăng á?

Cô bé nguỡng mộ kêu lên rồi lại ngẩng mặt lên khao khát:

– Bạn có biết làm ko?

– Mình ko biết làm bãng đăng, nhung có thể làm lồng đèn tuyết.

Rồi cậu vốc 1 nắm tuyết, nén thật chặt, dùng dao nhỏ khoét rỗng bên trong, tạo thành 1 khối tròn tròn. Sau đó, cậu cắm 1 ngọn nến vào và đốt lên. Cô bé vỗ tay vui mừng:

– A, đèn tuyết! Lồng đèn tuyết!

Cậu bé cuời tít mắt nhìn kiệt tác của mình. Vẻ hớn hở của cô bạn làm câu vui lây. Ðột nhiên, cậu lấy con dao nhỏ khắc từng nét lên thành lòng đèn 3 chữ “Trương Quốc Lực” rồi quay sang nói với cô:

– Nhìn nè, đây là tên của mình, Trương Quốc Lực!

Trương Quốc Lực, đó là những chữ đầu tiên mà cô biết.

Thế nhưng, mùa đông nãm đó vẫn chưa trôi qua thì cậu bé bảo bố được “lên chức”, cả nhà sắp phải rời khỏi đây. Cô ko hiểu “lên chức” là gì, chỉ mơ hồ biết rằng đó là chuyện vui. Nhưng cô chẳng vui chút nào, cô khóc đỏ mắt, hỏi:

– Thế bạn quay lại ko?

Cậu bé suy nghĩ rất lâu rồi nói:

– 11 năm nữa, khi bạn 18 tuổi, lúc ấy mình sẽ quay lại cuới bạn.

– Thật ko?

– Móc nghéo nhé?

Hai ngón tay nhỏ bé đỏ lên vì lạnh móc lại với nhau.

Sau đó, chúng chia tay nhau, cô bé sợ rằng mình sẽ quên cậu bạn mất. Vì thế, hằng năm, khi trời đổ tuyết, cô lại tỉ mỉ làm cho mình 1 cái lồng đèn tuyết, rồi lại cẩn thận khắc lên 3 chữ: Trương Quốc Lực.

Giờ cô đã biết nhiều chữ, đã là 1 cô gái có học thức của thôn này. Cô vào học tại 1 truờng trung học ở Dalian. Mọi người trong thôn vui vẻ nói với nhau rằng ở làng sắp có 1 nữ sinh viên rồi.

Hôm khai giảng, cô giáo điểm danh từng nguời. Cô gái căng thẳng, đầu hõi cúi xuống, những ngón tay cứ xoa đi, xoa lại. Bỗng cô nghe thấy tiếng cô giáo gọi:

– Trương Quốc Lực!

Trương Quốc Lực? Cô ngạc nhiên đứng bật dậy. Thế là lớp học đồng thời xuất hiện 1 nam, 1 nữ tên Trương Quốc Lực. Mọi người cuời rần rần. Cô còn chưa nhìn rõ khuôn mặt của Trương Quốc Lực kia thì đã phải nhanh chóng ngồi xuống vì xấu hổ. Mãi tới lúc cô giáo đọc tên mình, cô mới lí nhí đáp lời.

Đến khi tan học, tim cô vẫn cứ đập nhanh liên tục. Còn cậu lại đến truớc mặt cô, nói tự nhiên:

– Thì ra, tên bạn ko phải là Nhóc Con.

Cô bình tĩnh trở lại. Là anh ấy, đúng là anh ấy rồi, cô đã tìm thấy anh ấy. Bất chợt , cô cảm thấy mình vẫn nhớ đến anh dù nhiều năm đã trôi qua.

Cô nguớc mặt lên, ra vẻ tức tôi:

– Mình đương nhiên ko tên là Nhóc Con rồi, mình còn biết Bạch Tuyết ko mang giày thủy tinh nữa.

Anh cuời nói:

– Bị lộ rồi, xem ra mình phải tìm thêm những chuyện mới thôi!

Hai người bỗng chốc quay về thời thơ ấu, thật vô tư, thật trong sáng. Cô rất vui.

Mỗi ngày đến lớp, nghe giảng được 1 lúc là cô lại mất tập trung. Trong vô thức, cô nghuệch ngoạc tên anh đầy trang giấy. Thỉnh thoảng cô nhìn trộm anh. Anh đã lớn rồi, nét mặt già dặn, giọng nói trầm hơn, có sức hút đối với người nghe.

Một hôm, cô nghe các bạn gái trong lớp bàn tán về anh. Những gì họ nói làm cô hơi “sốc”. Họ bảo đừng lầm tuởng vẻ bề ngoài đẹp trai của anh ta. Thật ra, anh ta quê mùa lắm, chưa gì đã đính hôn rồi, tốt nghiệp xong là cuới ngay. Tim cô như ngừng đập, trong lòng rối bời. Khi tan học, cô buồn bã đứng chờ anh bên đường. Gặp anh, cô lạnh lùng hỏi:

– Nghe nói bạn đính hôn rồi?

– Ừ.

Anh nhìn cô, ánh nhìn dịu dàng, giọng khẳng khái. Cô nhu bị rõi xuống vực sâu:

– Nghe nói bạn tốt nghiệp xong sẽ kết hôn ngay?

Anh cuời vui vẻ:

– Thoạt đầu định vậy nhung sau đó mình thấy tốt nhất là đợi đến khi cả 2 học xong đại học. Mình sẽ ngỏ lời với cô ấy ngay sau khi tốt nghiệp đại học.

Cô chẳng hỏi thêm gì nữa. Chuyện đã như vậy, anh đã ko giữ lời hứa. Anh còn tin rằng mình và vị hôn thê sẽ đậu đại học. Cả đêm hôm đấy, cô đã khóc. Sự tổn thương đã đánh vào lòng tự trọng của cô: “mình nhất định phải đậu đại học, ko thể thua cô gái thành thị đó được”.

Từ đó trở đi, khi lên lớp cô chú ý nghe giảng, ko cho phép mình mất tập trung nữa. Cô quyết chí trở thành nữ sinh viên đầu tiên của thôn cô. 3 năm sau, cô đậu vào truờng đại học Quảng Châu.

Mùa đông năm đó, cô buồn lắm vì ko ngăn đc lòng mình nghĩ về anh. Hiện giờ anh ra sao? Vị hôn thê của anh có đậu đại học ko? Nghỉ đông, cô về thăm gia đình. Trên đuờng về, trời lại đổ tuyết. Buớc đi trên tuyết, cô bất chợt nhớ đến lồng đèn tuyết, nhớ đến cái tên được khắc trên đó. Từ lâu, cô đã ko còn viết cái tên đó ra giấy nữa, nhung cái tên đó vẫn in trong tim cô, ko cách nào xóa đi được.

Đột nhiên, buớc chân cô chậm dần, truớc mắt là 1 cảnh tuợng khó có thể tin. Những chiếc lồng đèn tuyết sáng nhấp nháy xếp thành 2 hàng dài từ đầu đuờng cho đến tận nhà cô. Lồng đèn tuyết! Cô chạy đến, nhẹ nhàng nhấc lên 1 cái, trên đó có khắc 3 chữ “Trương Quốc Lực”! Đúng 11 năm sau, anh đã quay lại và giữ đúng lời hứa.

Bỗng nhiên, cô nhớ lại tất cả những gì anh từng nói. Cô đã hiểu ra, cô đã biết ai sẽ là cô dâu của anh sau khi tốt nghiệp đại học. Bỗng dưng, từng giọt nước mắt cô chảy xuống, lăn dài trên má, những giọt nước mắt hạnh phúc …


Làm lồng đèn ụt ịt

Trung thu sắp đến gần rồi. Bạn hãy làm cho bé yêu của mình một cái đèn lồng thật ngộ nghĩnh nhé
chuẩn bị:

-Giấy carton màu hồng.

– Giấy thủ công hồng đậm.

– Bút dạ quang hồng

– Ống hút nhún.

– Keo, kéo, thước kẻ, bút chì, com-pa.

 

 

Cắt 6 hình tròn có bán kính 10cm.

Dùng bút chì, thước kẻ vẽ 2 đường vuông góc qua tâm các hình tròn để đánh dấu 4 điểm cần đính lại.



Cắt khoét một hình tròn chừa lại 3 cm.


Lấy một hình tròn làm đáy, dùng kim bấm, đính vòng tròn khác vào hình tròn đáy tại điểm đã đánh dấu.



Tiếp tục đính 3 hình tròn nữa vào hình tròn đáy.


Bấm các hình tròn đứng lại với nhau, tạo thành một cái lồng.


Đính vòng tròn đã khoét vào bên trên.

Cắt vẽ 2 lỗ tai.

Cái mũi.

Đôi mắt.

Dán vào một mặt bên của lồng. Dùng giấy thủ công tạo thành một cái nơ thật xinh

Mặt đối diện gắn vào một cái ống hút đã uốn cong để làm đuôi.


Đốt nến lên nào!


Làm lồng đèn ống bơ


Chuẩn bị:


– Một vài mẫu lá có hình dáng đẹp, bạn nên chọn những lá có kích thước lớn để sau này “tác nghiệp” cho dễ nhé :”D
– Giấy scan
– Băng keo
– Bút lông đen
– Lon thiếc (lon sữa, bánh quy cũ…)
– Cát, nước
– Khăn bông cũ
– Búa, đinh
– Sơn xịt màu sắc tuỳ thích
– Dây đồng
– Nến

Cách làm:

Lon được rửa và bóc bỏ nhãn mác sạch sẽ, đổ đầy cát và nước, bỏ vào ngăn đá tủ lạnh cho đông cứng. Làm như vậy để lon không bị móp méo khi đục lỗ.

Đặt lá dưới giấy scan, tô theo đường viền và sống lá. Mấy hình này sẽ dùng làm hoạ tiết trang trí cho lon đó!

Sau khi đá và cát đã đông cứng, chiếc lon sẵn sàng để đục đẽo, bạn mới ướm hoạ tiết lên lon, vị trí tuỳ thích nhé :”D sau đó dán băng keo cố định. Lót khăn bông dưới lon.

Đục lỗ theo hình scan. Nhớ đục thêm 2 lỗ phía trên để cột dây. Đề nghị lúc đục đẽo phải thật cẩn thận nhé! Sau khi đục xong, đợi đá tan hết thì lại đổ cát và nước ra.

Về cơ bản là xong rồi à!!! Nhưng nếu không thích để lon “mộc” thì bạn sơn xịt đổi “áo” cho mấy cái lon nha!

Chờ sơn khô, cột dây đồng và thế là tèng teng ~ tối đến thắp nến bỏ vô lon nè 😡 dễ thương hết biết luôn!!


Làm lồng đèn giấy

Hình trên là một trong số các loại lồng đèn giấy mà mỗi chúng ta đều từng thấy, mình nghĩ ít nhất một lần. Thế nhưng các bạn có biết để làm ra cái lồng đèn ấy cũng thật là đơn giản lắm không! ( nói thế chứ sự thực thì cũng không đơn giản tí nào )

Dụng cụ và nguyên liệu:

–          Kéo hoặc dao rọc giấy

–          Giấy gói quà, hoặc các loại giấy mềm

–          Giấy cac tông (dùng làm viền và đế cho lồng đèn)

–          Hồ dán

–          Thanh tre ( mình sẽ dùng đũa tre thay thế)

–          Kẽm (dùng làm lò xo, giữ đèn cầy)

–          Thước đo

–          Bút chì (dùng để kẻ các đường thẳng, nếu bạn không chắc mình xếp thẳng hàng)

–          Dây nhỏ (dùng treo lồng đèn)

Cách làm:

Bước 1: Cắt giấy cho đúng khổ : (40×50)cm hoặc (38×48)cm

Thường thì giấy gói quà mình mua ngoài nhà sách cắt làm đôi sẽ được 2 mảnh giấy khổ như trên

Bước 2: Xếp theo chiều dài của giấy thành hình quạt như hình

Mình nghĩ chắc ai cũng biết xếp quạt giấy phải không nào!

Bước 3: Nhúng theo hình (đây là bước khó làm )

Bạn chú ý nhúng theo hướng cong vào trong để tạo thành vòng tròn

Bước 4: Dán lại để tạo hình trụ của lồng đèn

Các bạn chú ý nhé! Chỉ nên trét hồ đến đâu, dán đến đó!

Không nên trét hồ một lượt rồi dán, sẽ dễ làm nhàu nát lồng đèn

Sau khi bạn dán rồi, bạn có thể mở ra để xem thử

Bước 5: Tạo đế cho lồng đèn

Bạn chú ý, nên vẽ và cắt hình tròn cho đế lồng đèn nhỏ hơn một chút so với lồng đèn


Bước 6: Tạo lò xo để giữ nến và dán vào đế

Khi xỏ kẽm qua đế, bạn nên vòng kẽm lại để giữ được trên đế

Bước 7: Dán đế vào lồng đèn


Bước 8: Tạo vành trên lồng đèn

Bước 9: Dán vành trên vào lồng đèn

Bước này, giúp chúng ta làm cho lồng đèn có vành cứng, để luồn dây treo lồng đèn. Chú ý, nếu bạn có thể dán lồng phía trong hoặc là dán giấy (dùng làm lồng đèn) thì sẽ đẹp hơn.

Bước 10: Hoàn thành

Bước 11: Lồng dây cho lồng đèn

Đây là bước cuối, bạn lồng dây vào vành lồng đèn rồi buộc vào thanh tre để có thể xách lồng đèn.

Chúc mừng! Thế là bạn đã làm xong lồng đèn rồi đấy!

Chúc các bạn may mắn nhé!

Một số gợi ý:

– Nếu mua giấy số lượng ít, bạn chỉ cần vào nhà sách mua, khoảng 4000 một tờ (làm được 2 cái lồng đèn)

– Nếu mua số lượng nhiều thì nên lên chợ lớn kiếm chỗ mua sẽ rẻ hơn. Mình đã lên chợ lớn mua (chư trả giá, vì mình hổng biết trả giá) giá một tờ khoảng 3000 rẻ gấp đôi nhà sách

– Khi chọn giấy nên chọn loại giấy mềm, dễ gấp nếp.

– Mỗi nếp gấp hình quạt thì khoảng 2cm (nghĩa là với khổ giấy 40×50) thì bạn sẽ gấp 20 nếp. Đừng gấp nhỏ quá thì sẽ rất mệt và khó làm. Nhưng cũng đừng lớn quá lồng đèn sẽ thô.

– Mỗi nếp nhún thì khoảng 0,5cm. Thật ra khi nhún cũng như khi xếp quạt, chỉ khác ở chỗ là nhỏ hơn và quan trọng là khi nhún bạn cần làm giống như bạn đang bẻ cong một cây sắt vậy, nghĩa là bạn chỉ chú trọng nhúng một phía thôi.

– Khi dán ở bước 4 các bạn nên chú ý dán từ từ mỗi lần vài nếp thôi nhé, trét ít keo thôi, trét tới đâu thì dán ngay tới đó, nếu nhiều keo thì sẽ dễ mềm hư và dính tùm lum!

– Nếu chưa quen, các bạn có thể mua keo dán loại khô hiệu Bic (trông thanh keo dán giống thỏi son ấy)


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part6

Chương X: Ra đòn “hụt”.

Dù kế hoạch 2 bước đầu tiên của “nghệ thuật cua gái – Thành Đức” đã thất bại, nhưng đừng hòng tôi chịu đầu hàng. Cái con bé Thanh Mai kia, đừng tưởng nó là “em vợ” tương lai của tôi mà tôi sợ nhé. Ko đâu, tôi sẽ cho nó phải nhớ đến câu: “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn”!

– Alo, Thanh Trúc à, anh muốn mời lại em bữa trưa đc chứ? Lần trước em còn chưa ăn đc gì nhiều mà!
– Trưa nay ạ? Em công việc cũng đang nhiều. Nhưng thôi thế cũng được. Vậy lại chỗ cũ hả anh!
– Ừ.
– Vâng, vậy hẹn trưa gặp lại anh nhé! – Cô ấy cúp máy trong khi tôi chưa kịp nói thêm câu gì. Tiếc thật, duy nhất chỉ có mỗi một lần đc nc điện thoại gần một tiếng đồng hồ với cô ấy còn đâu, tôi và cô ấy chỉ nói chuyện đc dăm ba câu là y như rằng “cuộc đàm thoại của bạn” đã kết thúc. Nhưng thôi, trưa nay tôi lại đc gặp trực tiếp cô ấy mà. Như vậy cũng tuyệt lắm rồi!

Tôi đến nhà hàng cũng khá sớm. Trong lúc ngồi chờ Thanh Trúc tôi chợt nhớ tới con nhỏ Thanh Mai, ko khéo hôm nay nó lại nhõng nhẽo đòi bám đuôi theo chị nó đến đây phá đám tôi thì chết. Nghĩ vậy, tôi mở máy tìm số điện thoại nó rồi ấn gọi. Đầu dây bên kia cái giọng đành hanh ko lẫn đi đâu đc:

– Chú gọi cháu có chuyện gì?
– À thì hỏi thăm cháu một chút thôi!
– Chuyện lạ Việt Nam nhá! – Nghe có ghét ko cơ chứ!
– Chuyện lạ gì đâu. Thế hôm nay cô bé có muốn đi ăn nhà hàng cùng chú ko?
– Bộ hôm nay chú trúng gío sao? – Con bé này, đúng là càng ngày càng khó ưa. – Tự dưng mời cháu đi ăn nhà hàng làm gì?
– Vậy tưởng cô bé muốn ăn nên chú mời thôi. Nếu cô bé ko thích thì để dịp sau vậy. Chào cô bé nhé!

Tôi cúp máy thật nhanh, chỉ sợ thêm vài giây nữa nó đồng ý thì chết. Tôi chơi nước chặn đòn nó trước. Để nếu muốn đi ăn cùng chị nó thì nó sẽ ko dám đi nữa. Ai bảo tôi mời nó bảo tôi hâm mà, à ko trúng gió mới đúng chứ. Tự hả hê với sự thông minh của mình, tôi vui cứ như mở cờ trong bụng.

Còn gần 20 phút nữa mới tới giờ hẹn. Đúng là tâm trạng chờ đợi vừa háo hức vừa nóng ruột. Nghĩ về Thanh Trúc, tôi phải công nhận rằng, vẻ bề ngoài của cô ấy rất đẹp, tính cách lại dịu dàng nhưng cô ấy thực sự khó gần hơn tôi tưởng. Cũng phải thôi, cô ấy đẹp và tài năng thế chắc xung quanh cô ấy có nhiều người theo đuổi lắm, đâu riêng gì mình tôi. Nghĩ vậy, tôi chợt cảm thấy buồn!

Cuối cùng thì kim đồng hồ cũng chỉ 12h. Và Thanh Trúc quả đúng giờ, đưa mắt nhìn ra cửa nhà hàng tôi thấy Thanh Trúc thanh lịch và kiêu sa trong bộ váy công sở. Tóc búi cao càng khiến cô ấy thêm đẹp và đoan trang hơn. Nhưng tôi gần như muốn té ghế bởi theo sau Thanh Trúc còn có con nhỏ Thanh Mai. Nó mặc quần tụt và áo đồng phục, vai vẫn còn đeo cặp. Chắc chắn là nó vừa đi học về. Nhưng sao nó lại đến đây cùng Thanh Trúc chứ. Tôi đã chặn đầu nó thế rồi cơ mà.

Chương XI: Kì đà cản mũi.

– Anh đợi bọn em lâu chưa? – “Ko, anh chỉ đợi mỗi em thôi mà, đâu có đợi thêm con nhỏ “kì đà cản mũi” kia.”
– À ko! Anh cũng vừa tới thôi!
– Em ko biết là hôm nay anh mời cả Thanh Mai đấy, nó bắt tội em phải quay ngược đường phi xe đến trường đón nó.
– Thì hôm nay chú Lâm có lời mời em đâu nỡ từ chối! – Nó háy mắt nhìn tôi, trời ơi con nhỏ đáng ghét kia, tôi đâu có thèm mời nó chứ, tôi ko có lòng tốt đó đâu.
– Chú tưởng là cháu sẽ ko đến vì cháu bảo chú bị trúng gió mới mời cháu mà! – Tôi cố làm nó phải dơ mặt.
– Thanh Mai em nói thế sao? – Thanh Trúc quay sang em mình tỏ rõ vẻ ko hài lòng.
– Thì tự dưng lại mời em đi ăn, ko nói rõ là đi cùng chị thì em mới bảo là trúng gió chứ! – Nó quay sang phía tôi. – Vậy có nghĩa là chú ko hài lòng khi có sự xuất hiện của cháu ở đây? Cháu chỉ sợ chú buồn vì mất công mời mà cháu lại từ chối! Hoá ra là cháu nhầm. Vậy cháu về vậy! – Tôi gần như tím mặt bởi những gì con nhỏ đó nói.
– Chú… chú ko hề có ý đó!
– Ai biết đc!
– Thanh Mai!… Anh Lâm, anh đừng để ý, con bé nó trêu anh đó! – Trêu ư? Nó ko trêu đâu, nó đang giết tôi thì đúng hơn. Dù máu tôi đã dâng lên đến não nhưng thôi, tôi phải cố nhịn nếu ko sẽ sập vào bẫy của con nhỏ đáng ghét kia. Nó muốn tôi phải nóng giận đây mà. Đã thế tôi phải vui cho nó biết tay.
– Hì, người lớn ko nên chấp trẻ con mà! Thanh Mai này, chú rất muốn mời cháu đi ăn cùng mà. Bữa trước thấy cháu ăn ngon vậy đoán là cháu thích ăn mấy món ở đây. Cháu đến là chú vui lắm đó, đang buồn vì cứ nghĩ cháu giận chú nên ko thèm tới.
– Chú có lòng tốt vậy à? Vậy hôm nay chú có lòng, cháu xin có dạ!

Thế là lại một buổi đc ăn cơm cùng Thanh Trúc đã bị con nhỏ trời đánh – kì đà cản mũi phá đám! Tôi chỉ giận là ko làm gì đc nó bởi sau nó có thần hộ mệnh là bà chị xinh đẹp đang ngồi đối diện tôi đây. Nhìn cô ấy mà tôi càng giận con nhỏ đáng ghét kia hơn. Nếu hôm nay nó ko có ở đây thì tôi đã có thể chuyện trò vui vẻ với Thanh Trúc rồi. Ôi sao ông trời chả thương tôi vậy, sao cứ cho con nhỏ ám quẻ tôi suốt thế!

Chương XII: Móng tay nhọn có ngọn mùng tơi.

Sau bữa trưa hôm trứơc thất bại, tôi quyết ko chịu bỏ cuộc, vì tôi biết nếu tôi bỏ cuộc là đúng ý con nhỏ Thanh Mai. Tôi gọi điện cho Thanh Trúc nhưng nghĩ thế nào tôi lại nhắn tin cho cô ấy.
– “Chiều nay em có rảnh ko?”
– “Chiều nay em định đi mua ít đồ”
– “ Vậy à? Hay để anh hộ tống em đi!”
– “^^. Hì, vậy là vừa đc đi ô tô mà lại tiết kiệm được xăng!”
– “ Hì, nếu em muốn thì cho em đi ô tô suốt, anh sẽ làm tài xế riêng cho em!”
– “ Hì, hôm nay thôi chứ suốt em ko đi đâu!”
– “Ừ, vậy thế nhá! Chiều này 2h anh qua đón em!”
– “Vâng”.

Đúng 2h tôi có mặt tại nhà Thanh Trúc, hôm nay ko phải là chủ nhật, tôi nghĩ con nhỏ Thanh Mai sẽ ko có ở nhà vì nó năm nay cũng 12 rồi chắc phải đi học thêm dữ lắm. Tôi xuống xe và bấm chuông. Một con nhỏ mặc quần soóc ngắn cũn, với cái áo phông dài che gần hết, tóc buộc lệch một bên và tay vẫn còn đang ngậm kẹo mút. Nó nhìn tôi cười cười.

– Chú đến đúng giờ ghê! – Con nhỏ đó, nó ko đi học.
– Ừ. – Tôi nói và cố cười.
– Chú vào nhà đi. – Tôi bước vào theo nó. Vào đến nhà, bà Thanh lại niềm nở với tôi, mời tôi ngồi xuống uống nước và chuyện trò, trong khi đó con nhỏ chạy biến lên phòng. Nhìn quanh ko thấy Thanh Trúc đâu, tôi đoán là cô ấy đang ở trên phòng thay đồ lên cũng ko hỏi gì, vui vẻ tiếp chuyện “mẹ vợ tương lai!”.

Đúng 15 phút sau, tôi thấy con nhỏ Thanh Mai đã thay bộ quần áo khác, cái quần soóc ngắn giờ được thay bằng cái quần ngố ống rộng cùng cái thắt lưng hình đầu nâu to tướng và thêm cái áo phông ngắn. Mái tóc buộc lệch giờ đc buộc bổng cao, gọn gàng. Chắc là nó cũng định đi đâu đấy. Hay là nó đi học thêm. Đúng rồi.
– Đi thôi chú?
– Đi đâu?
– Thì đi mua đồ ạ!
– Nhưng… chú hẹn đi với chị Thanh Trúc rồi mà.
– Trời, chị Thanh Trúc còn phải đi làm việc công ty mà. Rõ ràng sáng nay chú nhắn tin rủ cháu đi mà.
– Chú… chú… chú nhắn tin cho chị Thanh Trúc chứ đâu nhắn tin cho cháu.
– A! Trời ơi! Cháu lãng trí quá! Hôm nay mượn sim chị ấy nhắn tin cho bạn. Thấy chú nhắn đến cứ tưởng chú nhắn cho cháu cơ. Chết rồi, thế ko phải là chị Thanh Trúc thì chú ko đưa cháu đi được sao? – Con nhỏ đúng là kẻ đểu nhất mà tôi từng biết! Nó chơi khăm tôi giờ trước mặt “mẹ vợ” chả lẽ tôi lại từ chối. Tôi cố mỉm cười.
– Tất nhiên là ko rồi. Ngay bây giờ đã sẵn sàng hộ tống quý cô! – Tôi cười mà cái mặt như sắp khóc. May thay tôi biết, đằng sau bà Thanh đang có vẻ hài lòng lắm. Ít ra thì điều đó cũng an ủi được tôi phần nào.

Tôi đưa con nhỏ tới siêu thị mua sắm. Con bé từ lúc lên xe đến giờ im lặng đến dễ sợ. Chỉ tựa đầu lên kính xe mà ngắm cảnh đường phố. Ko hiểu sao lần nào tôi chở nó bằng ô tô cũng thấy nó như thế. Những lúc nó sôi động và phá phách đến ghê gớm nhưng có nhiều lúc nó lại im lặng và ngoan ngoãn quá. Nhưng vừa mới xuống xe bước vào siêu thị nó đã trở lại như bình thường. Nó tung tăng chạy nhảy khắp nơi. Hết ngó hàng này lại đến hàng khác khiến tôi chóng cả mặt.

Lúc này tôi mới để ý, có rất nhiều thằng con trai trẻ để ý nó. Ừ thì công nhận, nhìn con bé tôi cũng thấy nó khá hồn nhiên và… thì cũng đẹp. Nhưng cái nét đẹp khác chị và mẹ gần như là hoàn toàn. Nó đẹp theo kiểu rất tự nhiên, trẻ con và có cái gì đấy căng đầy nhựa sống nhưng hoang dã quá. Trong khi mẹ và chị thì đẹp theo kiểu quý phải và kiêu sa – cái đẹp mà mẹ tôi rất thích. Trong đó có cả tôi thì phải.

Đang suy nghĩ chợt tôi giật mình bởi tiếng con bé.
– Chú! Cháu muốn mua đồ.
– Ừ thì cô bé thích cái gì thì cứ mua cái đấy.
– Chú trả tiền hả?
– Ừ!
– Hì! Vậy cháu ko khách sao đâu đấy! – Nói rồi nó kéo tay tôi đi như bay về phía mấy cửa hàng bán đồ “WOMEN”. Mặt tôi nóng đỏ vì có những ánh mắt của cả nhân viên lẫn khách hàng toàn là nữ thôi cứ nhìn tôi một cách săm soi thực sự. Con bé thì vẫn hồn nhiên lôi ra một đống chọn chọn rồi lại giơ ra trước mặt tôi.

– Cái này đẹp ko chú? – Tôi chỉ biết đường cười chữa ngại. Nhưng con bé vẫn chưa chịu dừng lại. Nó tiến lại gần tôi, giờ cái áo chíp ướm vào ngực tôi. Mọi người cười phá lên. Tôi giận nóng đỏ mặt. Tôi toan định bước ra khỏi thì nó kéo tay tôi lại. – Cháu mua cho chị Thanh Trúc mà. Với lại có gì mà phải ngại. – Rồi nó quay sang chỗ mấy người vừa cười tôi. – Bộ các chị thấy buồn cười lắm khi chồng đi mua đồ cho vợ sao? Chính các chị còn thấy đáng cười thì hỏi sao chẳng bao giờ được chồng mua đồ tế nhị cho. – Nó nói xong mà mấy bà chị em phụ nữ mặt phải ngượng chín. Con bé bỗng dưng biến tôi thành một người chồng lý tưởng mới sợ chứ. – Chú! Mình mua tiếp chứ? – Tôi gật đầu cái “rộp”.

Mua đồ nhỏ xong, con nhỏ lại kéo tôi vào cửa hàng tạp hoá bán những thứ rất là tạp hoá và… Nó cười cười với chị chủ hàng:
– Bán cho chú cháu mấy bịch băng vệ sinh ạ! – Tôi gần như té ngửa tại chỗ. Con bé nó vừa nói cái gì thế? Mặt tôi vừa nãy còn rạng rỡ vì “quả dưa bở” nó tặng tôi ban nãy thì giờ lại trở về trạng thái nóng đỏ vì xấu hổ.

Cô chủ cửa hàng khá trẻ nhìn tôi rồi khẽ cười:
– Anh cần mấy bịch băng vệ sinh? – Trời ơi, tôi gần như sắp ko chịu nổi nữa rồi.
– Khoản chục bịch đi chị! Chú nhỉ! – Con bé quay sang tôi cười tươi rói. Tôi muốn đấm vào mặt nó lắm rồi. Nhưng chỉ là ý nghĩ mà thôi.
– Anh cần nhiều thế để làm gì vậy? – Cô chủ cửa hàng vẫn ko tha cho tôi.
– Tôi…
– Hì… mua cho vợ mà chị! Phải ko chú!
– Ừ!
– Chú cháu còn vừa mua một đống đồ quần lót áo con cho vợ đây nè! – Nói rồi nó rút mấy cái đồ đựng trong hai cái túi to đoành tôi đang cầm giơ lên cho chị chủ hàng xem. Làm chị ấy cười chảy cả nước mắt. Nó còn hồn nhiên kiễng chân khoác vai tôi. – Chú cháu hơi bị chiều vợ đấy! Ông chồng lý tưởng số 1 nha! – Tôi ko biết là nên cười hay nên khóc nữa đây! Tôi đã bị nó đánh gục rồi. Tôi đã từng tuyên bố hùng hồn là sẽ cho nó thấy thế nào là “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn” và giờ nó đã cho tôi biết “Móng tay nhọn còn có ngọn mùng tơi!”


Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi .part5

Chương VII: Khoảng lặng.

Suốt cả tuần đấy, tôi ko liên lạc gì với Thanh Trúc nữa. Vì tôi biết cô ấy sẽ ko thể chấp nhận một kẻ đã bỏ em cô ấy ở lại trong khi cô ấy đã có lời nhờ. Hơn nữa, tôi cá rằng con nhỏ sẽ thêm mắm thêm muối, rồi kêu than, trách móc, chê bai tôi với chị nó, chứ đằng nào nó chịu nói tốt cho tôi. Và tôi trở lại với cái guồng quay công việc của mình, trở lại là mình như xưa – một con người của công việc.

Tôi đi qua quán cà phê “Khoảng Lặng” – chính là cái quán cà phê đã gây ra bao nhiêu rắc rối cho tôi. Cũng gần một tuần nay tôi chẳng ghé vào đó nữa. Tôi ko muốn gặp lại con nhỏ Thanh Mai. Nhưng, hôm nay thật lạ, hình như quán ko có khách, vắng teo. Tự dưng tôi muốn vào, ko phải chỉ để thưởng thức cốc nâu đen mà tôi thích cái “khoảng lặng” của nó.

Tôi bước vào, ơn trời, ko có con nhóc ở đó, cái bàn quen của nó vẫn trống trơn, im lìm như bao cái bàn khác. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, tôi đã tiến đến và ngồi cái bàn ấy. Tôi gọi một cốc nâu đá như mọi khi và từ từ thưởng thức nó. Giờ tôi mới để ý, đúng là chỗ này có tầm nhìn thật đẹp. Ngồi ở đây có thể nhìn ra cái bãi đất trống, nói là trống chứ ngập tràn cỏ với hoa dại, nhưng đẹp đến lạ lùng. Có một cái gì khiến cho con người ta thấy khoan khoái đầu óc, thấy muốn hoà mình vào thiên nhiên. Có lẽ bữa trước nhìn thấy con nhỏ hướng đôi mắt xa xăm chắc là nó cũng đang giống tôi lúc này, đang tận hưởng một cảm giác thật lạ.

– Lại gặp chú! – Tôi giật mình bởi cái tiếng lanh lảnh quen thuộc của một con nhóc mà tôi gần như chẳng thể quên nổi. Đúng là nó, tai hại thật, cứ tưởng được yên bình, ko phải đụng mặt với nó cơ.
– Thì quán có của riêng cô bé đâu!
– Cũng phải! – Nói rồi con bé kéo ghế và ngồi xuống. Nó trống tay lên cằm, hướng đôi mắt nhìn ra cửa kính, nơi bãi đất kia. – Chú cũng thấy nó đẹp phải ko?
– Ừ.
– Cháu thích cái bàn này cũng vì nó đấy!
– Chú cũng vừa đoán ra điều đó.
– Cháu thích sự bình yên của nó, cả cái khoảng lặng của quán này nữa.
– Nhưng chú nhìn cháu lại nghĩ sự sôi động hợp với cháu hơn!
– Ai cũng nghĩ thế, nhưng đó chỉ là bề ngoài, à mà ko, đúng là cháu thích sự ồn ào, náo nhiệt… nhưng đôi khi cũng cần cho mình một khoảng lặng chứ chú! – Lần đầu tiên tôi thấy nó nói chuyện có chiều sâu đến vậy.

Suốt từ lúc đó cho đến khi chúng tôi rời khỏi bàn, chả ai nói gì với ai cả. Nó cứ ngắm cái bãi đất ấy mãi thôi, còn tôi cũng chẳng biết mở lời nói với nó thế nào. Nói thực vụ bỏ nó lại ở nhà hàng Pháp giờ nghĩ lại tôi thấy mình cũng sai. Có lẽ vì vậy mà tôi chẳng thể mở lời được.
– Chú đèo cháu về nhé!
– Hả?
– Thôi coi như cháu chưa nói gì vậy. Thôi cháu về trước đây.
– Khoan đã. Để chú đưa về!

Ngồi trên xe tôi, con bé vẫn lặng im chẳng nói câu gì.
– Có vẻ ai đó đang buồn! – Nó quay sang nhìn tôi với ánh mắt tròn xoe, cứ như là lạ lẫm lắm. Tôi đưa mắt nhìn lại nó như dò hỏi. Nó quay mặt đi, hướng đôi mắt ra cửa kính xe.
– Cháu chia tay với bạn trai!

“Kít….” – Chiếc xe phanh kít lại, cả tôi và nó đều dúi dụi về phía trước. Nó nhăn nhó:
– Chú sao thế? – Tôi cũng chả hiểu mình sao nữa. Nhưng nói thật là tôi qúa sốc, tại sao nó lại có thể nói chuyện đó với tôi chứ. Một kẻ mà có lẽ nó cũng ghét cay ghét đắng như tôi ghét nó vậy.

 

Chương VIII: Một ngày vui vẻ.

– Chú có muốn vào nhà chơi ko? – Tôi ngạc nhiên trước lời mời của nó, nhưng còn ngạc nhiên hơn bởi câu nói tiếp theo. – Có chị cháu ở nhà đấy!
– Ý cháu là gì?
– Một tuần rồi, bộ chú ko muốn gặp chị cháu sao? Cháu tưởng chú thích chị cháu? – Tôi lại một lần nữa, ngơ ngác ko hiểu ý nó. Nó có phải là con nhỏ phá đám mà tôi từng biết ko? Rồi tôi cố tỏ ra bình thường.
– Chú nghĩ lúc này chắc chị cháu ko muốn gặp chú.
– Vì vụ bỏ rơi cháu ở nhà hàng Pháp tuần trước?
– Ừ.
– Chú yên tâm. Chị cháu ko hề biết chuyện đó đâu.
– Gì vậy?
– Chú chậm hiểu thế hả? – Nó nhăn mặt. – Cháu đâu phải là một kẻ xấu tính như chú nghĩ chứ. Cháu ko phải là một kẻ thích mách lẻo, chú biết chưa! Thôi tóm lại là chú có muốn vào ko? Cho chú 2 giây suy nghĩ và trả lời. Thời gian bắt đầu!
– Có… có… – Tôi ko hiểu tại sao lúc đấy tôi lại cuống lên như thế! Và con bé bụm miệng cười lắc lẻ.
– Hì… Cháu biết mà!… Mà này, đây là cháu chỉ trả ơn cho chú vì việc hôm nay đưa cháu về và bữa thanh toán giùm cháu đồ ăn ở quán cà phê “Khoảng Lặng” lần trước thôi. Sau hôm nay, cháu lại trở về là cháu đấy. Muốn tán chị cháu, phải hỏi ý kiến cháu đã!… – Tôi ngẩn mặt ra trước những gì nó nói. – Chú ko vào à? Đực mặt ra đấy làm gì thế? – Trời, giờ thì đúng là nó rồi – con nhỏ khó ưa mà tôi biết.

Tôi vào nhà với sự chào đón nồng nhiệt của bà Thanh và sự vui vẻ của Thanh Trúc, riêng con nhỏ Thanh Mai, nó đưa tôi vào nhà rồi bỏ thẳng lên phòng, ở lì trên đó cho đến khi tôi về cũng chẳng thèm xuống chào một câu. Mà thôi, dẫu sao thì hôm nay tôi cũng biết ơn nó rất nhiều. Ko ngờ, tôi lại nghĩ xấu cho nó thế. Tôi thấy tiếc vì mình đã bỏ lỡ hẳn một tuần ko liên lạc gì với Thanh Trúc. Cũng may cô ấy ko trách gì tôi cả, mà bù lại thấy tôi đến chơi cô ấy với mẹ còn tiếp đãi vô cùng nồng hậu. Nói thật, ngay lúc đó tôi ước gì có thể trở thành rể nhà này!

Hình như bà Thanh đã gọi điện phôn cho mẹ tôi rồi hay sao mà tôi vừa về đến nhà đã thấy mẹ tôi mặt mày hớn hở:
– Con trai, hôm nay mọi chuyện tốt đẹp chứ?
– Ý mẹ là sao?
– Thì còn ý tứ gì vào đây nữa. Bà Thanh vừa điện thoại cho mẹ, bảo con vừa từ nhà bà ấy về. Con đến chơi với Thanh Trúc à?
– Gần như là vậy mẹ ạ. Mà thôi, chưa có gì mà mẹ đã mừng quýnh như thế rồi!
– Sao ko mừng đc chứ? Mẹ là mẹ ưng con bé Thanh Trúc rồi đó. Mày mà ko lấy được con bé thì liệu hồn. – Mẹ tôi mắng yêu tôi, rồi bà lại tất bật với những kế hoạch và dự định cho tương lai mà tôi chắc chắn rằng đã có sự xuất hiện của Thanh Trúc trong đó.

Tối hôm đó tôi đã điện thoại nói chuyện với Thanh Trúc tới gần một tiếng đồng hồ. Tôi ko biết tại sao tôi lại có thể nói đc nhiều chuyện đến thế, mặc dù chỉ toàn là chuyện công việc mà thôi. Nhưng dấu sao được nghe giọng nói ngọt ngào và êm dịu của cô ấy là tôi vui lắm rồi. Đặc biệt lại ko có sự chen ngang phá đám của con bé Thanh Mai. Có lẽ nó giữ đúng lời hứa, thả cho tôi một buổi hôm nay, bắt đầu từ ngay mai nó lại trở về là một con bé khó ưa đối với tôi. Ước gì thời gian ngừng trôi nhỉ!

 

Chương IX: Kẻ thù trở về.

Tôi đến công ti với tâm trạng vui vẻ và sáng khoải. Tại dư âm của ngày hôm qua vẫn còn tràn ngập trong lòng tôi. Bước vào phòng làm việc của mình, tôi buột miệng hát vu vơ mấy câu hát mà giờ nghĩ lạ, có nghĩ nát óc tôi cũng chẳng thể nhớ nổi chúng là gì, vì lúc đó, hình như tôi hát bịa lời thì phải. Bởi có bao giờ tôi hát hò gì đâu, đi nhậu nhẹt, quán bar, hay karaoke cũng nhiều nhưng có bao giờ tôi cầm míc hát lấy một bài, toàn uống rượu, cổ vũ nhân viên mình thôi. Và đặc biệt tôi hát rất tệ. Có lẽ đó mới là lí do chính.

Tôi giật mình bởi tiếng cười khục khặc đằng sau. Là cậu Đức. Tự dưng tôi thấy hơi đỏ mặt. Thể nào cậu ta cũng mở lời trêu tôi cho mà xem.
– Sếp… hôm… nay sao… yêu đời thế? – Cậu ta nói mà ngắt quãng liên tục chỉ vì vẫn chưa thể nhịn được cười. Tôi nghiêm giọng.
– Cậu đừng có mà buôn cho ai đó nghe. Ai mà biết chuyện này là tôi xử cậu đó.

Tưởng làm căng thì cậu ta sợ, ai dè cậu ta buông một câu mà tôi gần chết đứng.
– Chuyện sếp có bạn gái cả công ty biết còn chả sao, huống chi chuyện sếp hát dở cỏn con này, chưa kể mới sáng sớm đã ca dao vọng cổ rồi. Sếp nhỉ?
– Cậu! Cái gì mà cả công ty biết hả? – Tôi cố tỏ ra thật nghiêm nghị.
– Sếp bớt nóng, thực ra em cũng chỉ nhỡ miệng nói với bà Hường béo, ai ngờ, gặp đúng điểm mạnh của bà ấy, thế là bà ấy vặn hết công suất lan tin cho cả tổng công ty. Hì… cũng may là chẳng ai tin.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Phải rồi, ai mà tin đc Lâm – công việc như tôi mà lại có bạn gái chứ, dù bề ngoài tôi cực ổn và cũng là một đích ngắm lớn của khối nàng. Tôi ko phải tự khen đâu đó. Mọi người nói với tôi thế mà.

– Sếp, thế nào rồi ạ?
– Thế nào là thế nào?
– Thì cô Thanh Trúc của sếp ý. – Thanh Trúc gì của tôi chứ? Nghe cậu ta nói mà cứ như tôi có đc người ta rồi ko bằng.
– Cũng chưa tiến triển gì nhiều lắm. – Tôi vẫn cố giấu.
– Sếp ko phải giấu em. Vừa đến đã thấy sếp mặt mày rạng rỡ thế. Em cá là sếp và cô Thanh Trúc đấy hôm qua khá là thân mật đúng ko? Hoặc ít ra sếp cũng đc gặp gỡ nc nhiều với cô ấy. – Cái thằng này. Cứ như là cái gì nó cũng biết ý. Nó đúng là cái thằng dày dặn tình trường. Tôi khẽ gật đầu cười. – Em biết mà.
– Nhưng tôi và cô ấy vẫn chưa thân thiết lắm.
– Thì rồi sẽ thân thiết chứ sao!

Và tôi lại trở thành một tín đồ trung thành của nghệ thuật cua gái – Thành Đức. Bước 1: gửi thông điệp yêu thương. Thế là ngay lập tức, hoa hồng đính kèm thiệp “chúc ngày mới” được gửi đến người đẹp Thanh Trúc. Nhưng hơi kém may mắn, tôi chỉ nhận lại đc vẻn vẹn một tin nhắn: “Cám ơn anh”. Và mới chỉ gửi hoa có được 3 ngày thì tôi đã nhận được sự đáp trả gửi đến thẳng công ty thay vì giống tôi gửi đến tận nhà. Cũng là một bó hoa nhé, tôi sung sướng nhưng niềm vui chưa đc mấy phút đã bị dập tắt ko thương tiếc. Bởi ngựời gửi hoa chẳng phải là Thanh Trúc mà là nhỏ Thanh Mai đáng ghét. Tấm thiệp nó đính kèm vỏn vẹn mấy dòng chữ: “Chú định làm rác nhà cháu đến bao giờ? Chị cháu ko thích hoa hồng. Bị dị ứng đó!”

Bước 1 thất bại, tôi chuyển sang bước 2: Tin nhắn ngày mới. Mỗi sáng thức dậy, công việc đầu tiên của tôi trước khi xuống giường là vớ lấy cái điện thoại và hì hục với những mẩu tin nhắn mà cả đêm, trong mơ cũng lẩm nhẩm, cố nghĩ nát óc để có đc một tin nhắn thật hay cho ngày mai. Khá khẩm hơn lần trước, tôi nhận đc một cái mặt cười “^^”. Nhưng cũng chỉ đc có 2, 3 hôm tôi lại nhận đc một cái tin nhắn từ một số máy lạ. “Chú định làm cái đồng hồ phá đám giấc ngủ của hai chị em cháu đến bao Giờ thế?” Tôi đến khóc cũng ko khóc nổi. Con bé – kẻ thù của tôi, nó đã trở về rồi!


Rượu Vang

Rượu vang (từ tiếng Pháp vin) là một loại thức uống có cồn được lên men từ nước nho. Rượu vang đỏ thường được lên men từ nước ép và vỏ quả nho, còn rượu vang trắng được lên men chỉ từ nước nho.

Nước từ các hoa quả khác có thể được lên men tạo thành rượu, nhưng theo luật nhiều nước, từ “rượu vang” (ở ngôn ngữ tương ứng) cho mục đích thương mại chỉ được sử dụng cho rượu lên men từ nho.

Một đặc điểm của rượu vang là lên men không qua chưng cất. Nồng độ rượu dao động từ 8-18 độ.

Rượu vang đông lạnh (hay còn gọi là icewine) được chế biến từ các loại nho trồng thu họach lúc thời tiết phải dưới âm 8 độ C và độ đường phải có ít nhất là 39 Brix theo trọng lượng người trồng nho dùng [số càng cao, độ ngọt càng nhiều]. Nho khi bị đông lạnh thì chất nước trong nho được kết tinh và nâng cao độ ngọt, cũng như hương thơm của loại nho làm rượu icewine.

Rượu vang đỏ

Ice wine

Lịch sử

Rượu vang Pháp bắt nguồn từ miền Nam nước Pháp vào thế kỷ thứ 6 trước Công Nguyên –thời La Mã đóng chiếm. Nghề trồng nho bắt đầu phát triển ở thành phố Marseille – thuộc địa của người La Mã. Đế Chế La Mã đã cho phép những vùng ở phía Nam nước Pháp sản xuất rượu. Thánh Martin de Tours (316 – 397) đã tham gia tích cực truyền bá đạo Cơ Đốc Giáo và nghề trồng nho. Trong suốt thời Trung Cổ loạn lạc, những thầy tu đã có công giữ gìn các ruộng nho và kỹ thuật làm rượu. Các tu viện có sự bảo hộ cao, nguồn lực lao động dồi dào để sản xuất rượu vang cho những dịp lễ và nhờ nó tăng thêm thu nhập đáng kể. Trong thời kỳ đó, những ruộng nho lớn thường thuộc về các nhà thờ thiên chúa giáo và rượu của họ luôn được coi là rượu cao cấp. Sau này, giới quý tộc mở rộng thêm diện tích trồng nho. Tuy nhiên, cuộc cách mạng Pháp đã lãnh đạo phong trào tịch thu bớt ruộng đất của nhà thờ, giới quý tộc chia cho nhân dân. Chính vì lý do này, sản lượng nho cũng tăng lên.

Mặc dù thời đó Bordeaux đã xuất khẩu rượu nhưng mãi đến năm 1850 hầu hết rượu của Pháp vẫn chỉ phục vụ cho nhu cầu nội địa. Do sự phát triển của ngành đường sắt và đường bộ, chi phí vận chuyển giảm nhờ đó mà lượng rượu xuất khẩu cũng tăng lên đáng kể.

Các giống nho

Nho làm rượu vang tuyết

Rượu vang thường được sản xuất từ một hay nhiều giống của loài Vitis vinifera xuất xứ từ châu Âu, ví dụ như Cabernet Sagvinon, Pinot Noir, Merlot (vang đỏ); Chardonnay, Riesling (vang trắng).

Phân loại rượu vang

Rượu vang châu Âu thường được phân loại theo xuất xứ (ví dụ như Bordeaux, Chianti). Rượu vang từ nơi khác thì thường được phân loại theo giống nho (ví dụ như Pinot Noir, Merlot).

Phân loại rượu Pháp

Nước Pháp sử dụng hệ thống appellation để chỉ định nơi xuất xứ, phân ra bốn cấp độ chất lượng như sau:

  • Vin de Table (rượu vang thông thường): không chỉ định xuất xứ.
  • Vin de Pays (rượu vang địa phương): được phép chỉ định xuất xứ.
  • Vin Délimité de Qualité Superieure (rượu vang được xác định chất lượng cao), thường viết tắt là VDQS.
  • Appellation d’Origine Contrôlée (nhãn hiệu xuất xứ được kiểm soát), thường viết tắt là AOC: rượu vang được sản xuất và kiểm định theo những tiêu chuẩn khắt khe nhất.

Phân loại rượu vang ở Pháp


Quy trình sản xuất rượu vang

Quy trình sản xuất rượu vang có thể mô tả một cách đơn giản nhất như sau:

Rượu vang được làm từ các loại nho nguyên chất và được lên men một cách tự nhiên. Vì nho vốn có hai đặc tính tự nhiên là đường và men nên nước nho được ép ra, trải qua một quy chình chế biến sẽ trở thành rượu vang. Tuy nhiên các sản phẩm rượu vang mà chúng ta thưởng thức ngày nay thiên nhiên không thể tự làm ra được mà nó chính là nhờ vào bàn tay của con người. Chính con người đã làm cho quy trình sản xuất rượu vang trở nên ngày một hoàn thiện hơn.

Rượu vang là một sản phẩm của quy trình tinh xảo mà khởi đầu bằng việc quyết định thởi điểm thích hợp nhất để gặt hái nho.

Tất cả các quy trình để làm rượu vang cơ bản đều giống nhau từ lúc gặt hái cho đến khi đóng chai. Để có một kiến thức cơ bản về quy trình làm rượu vang, chúng ta hãy tìm hiểu từng bước trong từng giai đoạn làm rượu vang.

Thời điểm gặt hái nho

Khi nho chín thì độ acid sẽ giảm xuống và lượng đường sẽ tăng lên. Thời điểm thích hợp để gặt hái nho là vào tháng 8 đối với Vang nổ (Sparkling Wines) vào tháng 10 đối với rượu đỏ. Các nghệ nhân sẽ quyết định thời điểm gặt hái nho, nhằm đạt lượng acid và lượng đường như mong muốn để chế biến theo khẩu vị riêng của mình. Thời điểm các trang trại gặt hái nho cũng được thể hiện rõ trên nhãn của các loại rượu vang.

Để làm rượu vang nổ thì nho sẽ được hái khi độ acid đạt khoảng 1% và 19o Brix (Brix là đơn vị đo lượng đường còn lại trên nho, nhân đơn vị Brix với 0,55 thì chúng ta sẽ được nồng độ cồn). Để làm rượu vang đỏ, nho sẽ đựơc hái khi đạt gần được khoảng 0,8% độ acid và 22o Brix. Phần lớn các loại nho dùng để làm rượu vang trắng và đỏ khi được gặt hái thì sẽ đạt khoảng 0,65% độ acid và 23o Brix. Điều kiện trên là tiêu chuẩn cơ bản để quyết định thời điểm thích hợp nhất khi gặt hái nho. Phần lớn các nghệ nhân làm rượu vang quyết định thời điểm gặt hái nho bằng thông qua việc đánh giá mầu sắc nho và nếm quả nho.

Quy trình vắt nước nho

Bước đầu tiên là lấy nước từ những quả nho. Quy trình này được thực hiện qua hệ thống Vắt và Tước cuống. Hệ thống này sẽ tước các cuống từ những chùm nho và vắt nước ra khỏi vỏ nho. Nước này được gọi là nước chất lượng 1. Để làm ra vang trắng thì nước chất lượng 1 này sẽ được đưa qua hệ thống ép và sau đó được đưa vào bồn lên men. Để làm ra rượu đỏ thì nước chất lượng 1 sẽ được đưa trực tiếp đến bồn lên men rồi sau đó đưa qua hệ thống ép.

Quy trình lên men

Phần lớn hệ thống lên men rượu trên thế giới đều sử dụng phương pháp truyền thống. Phương pháp lên men truyền thống này đã chứng minh được hiệu quả cao và ổn định vì vậy rất ít nghệ nhân ứng dụng những phương pháp khác.

Trong quy trình lên men, có một yếu tố rất quan trọng mà các nghệ nhân chú tâm đạt tới đó là nhiệt độ. Khi lên men với nhiệt độ (7o đến 12o C) thì hương thơm của nho được bảo quản tuyệt đối. Với nhiệt độ (25o đến 35o C) sẽ đạt được hương vị của hoa nhiều hơn là hương vị của quả. Trong quá trình lên men để làm rượu vang trắng và vang nổ thì nhiệt độ lý tưởng nhất là 10o C và cho vang đỏ là 30oC.

Quy trình ép

Hơn một nửa lượng nước ép ra từ quả nho một cách dễ dàng không cần đến áp lực cao. Phần còn lại sẽ được ép ra từ hệ thống ép. Để làm rượu vang trắng nho sẽ được ép trước sau đó đưa lên hệ thống lên men. Còn rượu đỏ thì ngược lại, được đưa lên hệ thống lên men trước khi đưa vào hệ thống ép.

Quy trình lọc và làm mịn

Nước nho khi chảy ra từ hệ thống Vắt và Tước cuống còn đục và có cặn. Để đạt được mầu tinh khiết cho rượu ở giai đoạn cuối người ta đưa hệ thống lọc và làm mịn vào dây chuyền sản xuất.

Hệ thống lọc sẽ làm cho nước nho trong hơn. Rượu sau khi được lọc sẽ được chuyển qua bồn chứa sạch khác và quy trình lọc sẽ được thực hiện vài ba lần trong 6 tháng cho đến 3 năm trong quy trình làm rượu vang.

Hệ thống làm mịn sẽ lọc được các phần tử nhỏ nhất để rượu đạt được mầu trong suốt. Một phương pháp phổ biến nhất mà các nghệ nhân hay sử dụng là dùng lòng trắng trứng gà và đất sét. Cũng như

phương pháp lọc, phương pháp làm mịn có thể sử dụng nhiều lần trong quá trình làm rượu vang.

Quy trình ủ

Để rượu đạt được sự hài hòa và ổn định của mùi vị và chất lượng thì rượu phải được ủ nhằm làm cho khí ôxi tác động thật chậm.

Rượu vang ủ lạnh sẽ phải ủ lâu hơn rượu vang ủ ấm.

Rượu vang ủ trong bồn thép lớn sẽ phải ủ lâu hơn rượu vang để trong các bồn hoặc trong các thùng bằng gỗ. Thời gian là yếu tố quan trọng trong quy trình ủ. Thông thường rượu vang được ủ trong khoảng 3 đến 6 tháng hoặc 2 đến 3 năm.

Phương pháp pha trộn

Pha trộn là một nghệ thuật tâm đắc nhất của các nghệ nhân làm rượu. Pha trộn có thể mang đến những sản phẩm có đặc thù riêng và chất lượng rất ổn định. Các nghệ nhân có thể pha trộn theo các phương thức sau đây:

– Hai hoặc nhiều giống nho chính trong cùng một nông trại nho

– Cùng một giống nho chính từ nhiều nông trại nho khác nhau.

– Hai hoặc nhiều giống nho chính từ hai hoặc nhiều nông trại nho khác nhau

– Nho từ các năm gặt hái khác nhau

– Và những phương pháp khác pha trộn khác

Việc pha trộn được thực hiện vào thời điểm giữa hai quy trình lên men và vô chai.

Quy trình vô chai

Quy trình vô chai không phức tạp nhưng đòi hỏi sự thận trọng để tránh sự ôxy hoá. Vệ sinh là yếu tố tất yếu để tránh nhiễm vi khuẩn chua và mọi vi khuẩn khác có hại đến con người.

Những kỹ xảo đặc thù

Mỗi loại rượu vang đều có một quy trình sản xuất mang tính đặc thù riêng

  • Rượu đỏ

Màu của rượu đỏ được hình thành từ vỏ của quả nho, vỏ và cùi nho được lên men cùng với nước nho. Vị chát từ vỏ cây cũng được kết hợp để tạo thành màu đỏ. Nho sau khi được vắt và cắt cuống sẽ được đưa lên hệ thống lên men rồi sau đó sẽ được ép

  • Rượu trắng

Rượu trắng được sản xuất ra có màu nhạt hơn và có rất ít vị chát của vỏ cây. Chỉ có nước nho sau khi được ép sẽ được đưa lên hệ thống lên men.

Nghệ thuật uống rượu vang

Khi thưởng thức rượu vang, bạn phải nhấm nháp từ từ để cảm nhận sự dịu ngọt của nó. Thưởng thức rượu vang cũng là một nghệ thuật, một niềm đam mê.

Ai cũng có thể uống thức uống này, nhưng để nếm và cảm nhận được những đặc điểm khác nhau của vang, bạn cần có thời gian luyện tập. Cầm ly rượu vang, người sành rượu vang sẽ sử dụng nhiều giác quan để thưởng thức thật chậm rãi, từ màu sắc cho đến hương vị.

Ngắm, ngửi và nếm rượu vang

Người mê rượu vang luôn có cảm giác hứng thú ngay từ khi rót rượu vào ly, ngắm nghía độ trong của rượu cũng như sự thay đổi màu sắc dưới ánh sáng. Bạn có thể đặt ly ruợu trước tấm phông trắng để thấy rõ màu rượu đậm hay nhạt, hoặc cầm ly rượu nghiêng nhẹ, cho một ít rượu tràn lên thành ly. Màu rượu càng đậm có nghĩa rượu càng ngon, càng đậm đà. Đừng ngại ngùng khi đặt mũi vào sát miệng ly để ngửu mùi. Tuy nhiên, hãy chọn không gian trong lành, không khói thuốc, mùi nước hoa quá nồng hay mùi thức ăn ngào ngạt để việc cảm nhận mùi. Rượu vang ngon là mùi trái cây thơm mát.

Ngửi mùi rượu vang là bước chuẩn bị cho việc nếm rượu. Khi nếm, bạn hãy nhấp từng ngụm nhỏ, giữ một ngụm nhỏ trong miệng, rồi dùng lưỡi đưa qua đưa lại. Phần ngọt của rượu sẽ được phát hiện nhờ đầu lưỡi, phần chua được phát hiện cạnh lưỡi, phần đắng được phát hiện bởi phần cuống lưỡi. Cảm giác đầu tiên khi uống bao giờ cũng là ngọt, sau đó là chua  và sau cùng là đắng.

Rượu vang và món ăn

Chọn rượu cho món ăn rất quan trọng. Mỗi loại rượu vang, trắng hay đỏ, đều đi theo món ăn mà bạn sẽ dùng. Tuy nhiên, việc chọn vang trắng hay đỏ không hoàn toàn mang tính bắt buộc. Nhưng những người sành ăn uống đã đúc kết kinh nghiệm và đưa ra một vài lựa chọn cho bạn. Với các món ăn được chế biến từ cá, tôm hùm, cua… bạn nên dùng vang trắng chát hoặc hơi chát (ví dụ rượu vang trắng vùng sông Loire). Các món ragu, rô- ti hoặc thịt nướng, bạn hãy dùng vang đỏ hơi đậm (vang đỏ vùng sông Loire, vàng Bordeaux nhẹ…) Với món ngan ngỗng của Pháp, rượu vang trắng có vị rất ngọt, nhưng là lựa chọn phụ hợp nhất dành cho bạn. Vang Rose’ thường được dùng vào mùa hè, cho những bữa ăn ngoài trời. Khi uống loại rượu vang này, bạn nên ướp cho thật lạnh. Tránh dùng rượu vang chung với nước, trái cây, salad và sô- cô- la. Giấm trong món salad và sô- cô- la được coi là kẻ thù của thức uống này.

Cách chọn rượu vang

Không phải ai cũng biết cách chọn rượu vang. Muốn chọn loại tốt, bạn phải có kinh nghiệm và kiến thức về từng loại rượu. Để tránh gặp khó khăn lúc chọn rượu, trước khi mua, bạn nên biết rõ mình cần loại rượu nào. Có thể dựa vào món ăn mà bạn sẽ dùng, sở thích của vài người trong gia đình. Nếu thích loại rượu vang đã từng dùng, bạn hãy ghi nhớ để sau đó để tìm mua loại tương tự. Ý kiến của những người sành về rượu cũng sẽ giúp ích cho bạn


Champagne

Sâm panh là một dạng vang nổ được sản xuất bằng cách tạo ra sự lên men thứ cấp trong chai chứa rượu vang để thực hiện sự cacbonat hóa. Nó được đặt tên theo khu vực Champagne của Pháp. Trong khi thuật ngữ “champagne” (sâm panh) thông thường được các nhà sản xuất vang nổ tại các khu vực khác trên thế giới sử dụng để chỉ sản phẩm của mình thì có nhiều ý kiến cho rằng nó nên được sử dụng một cách chính xác để chỉ tới các loại rượu vang được sản xuất tại khu vực Champagne. Nguyên tắc này được coi trọng tại Liên minh châu Âu bằng quan hệ pháp lý của tên gọi được bảo hộ về nguồn gốc (PDO).

Lịch sử

Vùng đất Champagne của Pháp với sự biến động của thời tiết hết sức khắc nghiệt kéo theo sự thất thường của những vụ nho, khi thì bội thu, lúc lại hết sức khan hiếm. Nhưng chính sự khắc nghiệt của thời tiết nơi đây đã tạo nên những trái nho có hương vị đặc biệt thơm ngon.

Màu đỏ, những vùng trồng nho để sản xuất sâm panh

Rượu nho của vùng Champagne được biết đến đầu tiên trong giới quý tộc khi vị linh mục tên là Saint Remi vùng Reim đã dùng rượu nho của vùng Champagne làm lễ rửa tội cho vua Clovis trong mùa Giáng sinh năm 496. Năm 1285, khi người thừa kế vùng Champagne và vùng Navarre tên là Jeanne kết hôn với Philip, người thừa kế ngai vàng nước Pháp, thì vùng Champagne trở thành phên dậu của Pháp quốc, và rượu nho của vùng này dần trở thành rượu của các ông hoàng bà chúa và giới quý tộc Pháp. Đến thời Phục hưng, khi những đoàn quân của Julius Caesar khám phá ra vùng đất đặc biệt này, các vườn nho dần mở rộng thành những cánh đồng nho bạt ngàn và việc buôn bán rượu ra nước ngoài bắt đầu phát triển nhanh chóng.

Trải theo thời gian đến tận thế kỷ 17, các nhà làm rượu, bằng sự quan sát quá trình lên men tự nhiên của rượu kiên trì trong nhiều năm, đã tìm ra những quy luật và bí quyết riêng để pha trộn các giống nho, các loại rượu được ủ trong thời gian khác nhau, để cố định được hương vị, độ trong, những hạt bọt sủi lăn tăn trong rượu. Rượu sâm panh, kể từ đó, đã làm say lòng không biết bao nhiêu thế hệ với chất lượng ổn định như chúng ta thấy ngày nay.

Danh hiệu rượu sâm panh

Nút chai sâm panh

Chỉ có rượu vang sản sinh trên vùng đất Champagne mới được gọi là rượu sâm panh. Và nhãn mác tên rượu đã được chính phủ Pháp bảo hộ. Các loại rượu nhẹ sản xuất từ nho trên những vùng khác của lãnh thổ Pháp được gọi bằng tên vang nổ (sparkling wine). Nhằm giữ được hương vị, chất lượng của rượu sâm panh, chính phủ Pháp cũng quy định rất nghiêm ngặt các loại nho được phép trồng trên vùng đất này, và việc chăm sóc nho, phương pháp làm rượu, thời gian cất giữ rượu, ranh giới vùng trồng nho cũng được kiểm soát nghiêm ngặt.

Các loại rượu

Rượu Sâm panh, giống như Cô nhắc tuy cũng có nhiều dòng khác nhau, nhưng chủ yếu gồm 3 loại chính:

  • Brut: rượu chua, thường dùng khai vị.
  • Demi-sec: hơi chua, dùng khai vị hoặc dùng suốt bữa ăn, uống ban ngày.
  • Champagne ngọt: uống kèm lúc ăn tráng miệng hoặc uống sau bữa ăn.

Thưởng rượu

Các loại ly uống champagne

Ly uống rượu sâm panh thích hợp nhất là loại ly hình hoa tuy líp dài, vì loại ly này đủ rộng để các bọt khí tự do nhảy múa, và màu sắc, hương vị cũng như độ trong của rượu dễ dàng được thẩm định.

Dùng sâm panh ở nhiệt độ từ 7 đến 10 °C là thích hợp nhất. Do vậy, các chai rượu khi đưa ra uống thường được ngâm trong xô đá hoặc để ngăn mát tủ lạnh trong vài giờ đồng hồ.

Ly uống rượu sâm-panh


Vodka

I. Vodka là loại rượu chưng cất, trong, thường là không màu (trừ phi pha thêm hương liệu) và có độ cồn tương đối cao từ 35% đến 50%.

Nguyên liệu để sản xuất vodka thường là khoai tây, hoặc một số loại ngũ cốc, lên men.

II. Lịch sử

Nghe qua cái tên Vodka, hầu hết chúng ta sẽ liên tưởng đó là 1 cái gì xuất thân từ Nga (Liên Xô cũ) và các vùng Đông Âu lân cận. Đúng như vậy, Vodka là 1 trong 8 nhóm rượu mạnh được công nhận của thế giới, sản xuất đầu tiên tại Liên Xô và Ba Lan vào đầu thế kỷ XII.

Vodka nguyên là thứ rượu có nguồn gốc từ một số nước Đông Âu nhất là Nga, Ba Lan và Litva. Nó cũng có truyền thống lâu đời ở Bắc Âu. Các khu vực này thường được gọi là vùng Vodka (Vodka Belt) không chỉ vì Vodka có nguồn gốc ở đây mà còn vì đây là nơi sản xuất và tiêu thụ vodka nhiều nhất thế giới. Ở Nga có hẳn một bảo tàng về vodka.

Vodka được sản xuất ở Nga từ thế kỷ 12, ngay tên gọi của nó cũng có nghĩa là rượu mạnh, từ vodka theo tiếng Nga nghĩa là “ít nước” mà nhiều cồn. Vodka du nhập đến nhiều nước khác vào thời kỳ một số người Nga di tản ra nước ngoài để tránh bị khủng bố vì chống đối Nga Hoàng. Ban đầu Vodka vốn là thức uống của những người nông dân dùng để giữ ấm cơ thể trong mùa đông giá rét ở nước Nga. Nhưng dần dần, nó đã được mọi người dân ưa chuộng và trở thành loại thức uống phổ biến.

Nguyên liệu để sản xuất Vodka thường là khoai tây, hoặc một số loại ngũ cốc (lúa mạch đen, tiểu mạch) lên men. Vodka từ khoai tây thì có vị hơi chát hơn và ko dịu như Vodka lúa mạch. Rượu Vodka có độ cồn khá cao từ 35% đến 50%

Đến cuối thế kỷ 19, Vodka Nga được đưa vào sản xuất công nghiệp và trở thành một ngành kinh tế phát triển mạnh. Vào thời kỳ này đã xuất hiện một số thương hiệu rượu Vodka nổi tiếng nhờ những bí quyết nấu rượu gia truyền riêng. Có thể kể ra một vài thương hiệu tiêu biểu như Smirnoff, Surtov, Elixeev… Ngày xưa, người ta cất rượu Vodka bằng nước lấy từ sông Moscow. Hiện nay, vì nước sông đã bị ô nhiễm nên các nhà máy rượu lấy nước mạch từ lòng đất, cũng có khi lấy nguồn nước tự nhiên từ các dòng sông băng ở Nga.

Người Pháp thì vỗ ngực xưng tên với Brandy, trong khi Vodka là niềm tự hào của người Nga. Tuy nhiên, không được thiên nhiên đặc ân như Pháp với giống nho đặc sắc vùng Cognac hay Armagnac, các cường quốc về Vodka giờ đây không chỉ có Nga mà còn có Mỹ, Thụy Điển, . . .

Theo truyền thống, vodka thường được uống xuông, nhất là Đông Âu và Bắc Âu. Song ở nhiều nơi khác trên thế giới, nó có thể được thưởng thức dưới hình thức cocktail, làm rượu thuốc, v.v…

Tên gọi vodka còn thường được dùng để chỉ một số loại rượu khác có những đặc điểm chung với voda về hình thức và cách sản xuất. Vodka tiếng Nga là Водка, bắt nguồn từ Вода nghĩa là “nước nhỏ”.

Rượu shōchū của Nhật Bản thường được gọi không chính thức là “vodka Nhật”. Rượu baijiu của Trung Quốc thường được gọi không chính thức là “vodka Tàu”.

Có 1 sự thật ở Nga, hầu như không ai không uống Vodka. Lý giải cho nguyên nhân trên: đất nước này lạnh giá quanh năm, rượu Vodka được xem là thức uống hàng ngày để giảm cái lạnh. Món khoái khẩu nhất của người Nga và các nước Đông Âu là ăn trứng cá muối cùng uống với Vodka ướp lạnh.

Có độ cồn trung bình 40, Vodka được chưng cất từ nguồn nguyên liệu khá phong phú: lúa mì, bắp, khoai tây, củ cải đường,. . . Có nhiều người thắc mắc, các loại rượu nổi tiếng của Việt Nam như Đế Gò Đen, Hương Nếp Vàng, Bàu Đá, . . sao không nghe nhắc tới trong chuyên ngành về rượu. Xin thưa, rượu Việt Nam không có tên trên bản đồ hàng trăm loại rượu trên thế giới. Nếu phải xếp nhóm cho các loại rượu từ gạo, nếp của Việt Nam, có thể xem Vodka là nhóm gần nhất.

III. Sản xuất

Nước qua giai đoạn xử lý trước theo công nghệ bí truyền riêng của từng nhà máy cho đến khi các khoáng chất đạt đến hàm lượng đặc biệt. Rồi nước lại được xử lý lại lần nữa trước khi lọc để tạo ra một loại nước đặc biệt, làm cho Vodka Nga có mùi vị đặc trưng, không lẫn vào đâu được. Điều làm cho Vodka Nga có tính chất khác biệt so với các loại rượu trắng của các nước khác là độ tinh khiết của rượu, mà đến cuối thế kỷ 18 người Nga đã đạt được bằng phương pháp lọc rượu nhiều lần. Dĩ nhiên, việc lọc nhiều lần làm cho giá thành rượu tăng lên.

Nấu rượu Vodka truyền thống gồm những công đoạn sau: đầu tiên là nghiền mịn nguyên liệu, đun sôi với nước nóng để tinh bột chuyển thành đường Glucô, tiếp đến là lên men để đường Glucô chuyển thành cồn (alcohol), lúc này nồng độ rượu mới chỉ đạt 6%-7%. Sau đó phải chưng cất nhiều lần để tăng nồng độ cồn trong rượu. Khác với nhiều loại rượu mạnh khác, trong sản xuất Vodka không có công đoạn ủ cuối cùng, thay vào đó là công đoạn lọc tỉ mỉ. Đây là công đoạn quan trọng nhất, vì qua công đoạn này các chất mùi và các chất hữu cơ lên men khác được lọc hết, tạo nên một chất lỏng trong suốt, tinh khiết, vị cay nồng…

IV. Các loại Vodka

Vodka phân làm 2 loại:

  • Vodka đơn (clear Vodka)
  • Vodka mùi (flavoured Vodka)

Vodka là loại rượu trong suốt, không màu, riêng Vodka đơn thì không cả mùi vị (khi uống, chúng ta chỉ cảm nhận được độ nồng của rượu, không có mùi đặc trưng). Để phong phú chủng loại cho Vodka, người ta cho thêm nguyên liệu như chanh, cam, mật ong, tiêu . . . vào Vodka tạo ra các chủng Vodka mùi.

V. Các nhãn hiệu Vodka nổi tiếng

Smirnoff, Skyy, Absolute, Stolichnaya . . . Ở Việt Nam có một số sản phẩm của Công ty cổ phần cồn rượu Hà Nội mang nhãn hiệu Vodka Hà Nội là một thứ rượu gạo lên men có độ cồn là từ 29% đến 39% và nhãn hiệu Vodka New Rice (Lúa mới) có độ cồn là 45%. Có một số sản phẩm của Công ty SX&TM Ánh Dương mang nhãn hiệu Vodka Cửu Long đã được đăng ký bảo hộ thương hiệu, sản phẩm được sản xuất từ ngũ cốc đặc sản nổi tiếng của vùng đồng bằng sông Cửu Long, bằng công nghệ lên men truyền thống kết hợp với kỹ thuật chưng cất 5 lần và lọc 3 lần trên dây chuyền công nghệ tiêu chuẩn Châu Âu. Vodka Cửu Long được đóng chai có kiểu dáng mang đậm tính thẩm mỹ và tinh tế, sang trọng. Sản phẩm có độ cồn từ 29% đến 39% và đã được chứng nhận đạt tiêu chuẩn chất lượng và an toàn vệ sinh thực phẩm.

Vodka “Tiêu chuẩn” của Nga

Stolichnaya (“Capital”), Vodka Nga

Vodka Moskovskaya, nhập vào Đức từ Nga

Vodka Evolution, Ba Lan

Status Vodka “Đẳng cấp” từ Ukraina

Vodka Zodiac, Mỹ

Ikon, Nga

Vodka đầu tiên của Ba Lan “Monopolowa” , 1782 của Jan Baczewski

Vodka hoa quả Finlandia, Phần Lan

 

Vodka Gorbatschow, Đức

Vor (“Thief”), Russia

https://i0.wp.com/www.winespecialist.com/ecart/img/productImages/3%20belvedere%202.bmp

Belvedere Vodka – tinh tế trong mọi khía cạnh

Theo dân gian, loại rượu Vodka được ưa chuộng nhất hiện nay có nguồn gốc từ những quốc gia trồng lúa ở Đông Âu – nổi tiếng nhất là Nga và Ba Lan. Có hai dòng sản phẩm ,một là có chữ ký trên thân chai , hai là không có chữ ký.
Kiểu chai tuyệt đẹp… Kiểu chai U’luvka Vodka Thanh Tao.

Kiểu Chai U'luvka Vodka Thanh Tao.

U’Luvka vodka Là một loại rượu có từ thế kỷ 16..

https://i1.wp.com/www.absolutads.com/mix/absolut_vodka_family.jpg

Vodka Absolute, Thuỵ Điển

VI. Cánh thưởng thức Vodka: uống ướp lạnh hay pha chế 1 số cocktail.

Để có thể thưởng thức hết mùi vị tuyệt vời của Vodka, bạn cần dùng lạnh và sử dụng loại ly có chân dài, miệng ly dạng hình ống khói. Hãy sử dụng thị giác, khứu giác và vị giác của bạn để có một cảm nhận tinh tế nhất. Trước khi uống, hãy hướng ly Vodka của bạn về hướng có ánh sáng để có thể cảm nhận sự trong vắt và ánh quang của rượu. Đó có thể là màu ánh xanh dương, vàng hay xanh lá nhẹ. Những loại Vodka hảo hạng sẽ hơi sệt dạng kem, mịn khi đông lạnh. Khi xoay nhẹ ly rượu, bạn có thể cảm nhận được hương vị của Vodka. Vodka ngon sẽ có một thứ hương thơm ngọt ngào, trong khi những loại tệ hơn sẽ có mùi của cồn. Khi thưởng thức, hãy nhấm nháp từng ngụm rượu nhỏ để cảm nhận rõ vị ngon của rượu, đó có thể là một sự bùng nổ của mùi vị lan tỏa trong vòm miệng, lên mũi và lan truyền đến từng ngõ ngách trong cơ thể bạn. Hãy chú ý cảm nhận dư vị của rượu sau khi bạn nuốt, ngọt ngào hay hơi chát, sâu đậm hay chỉ thoáng qua sẽ phụ thuộc vào cảm nhận khác nhau của từng người.

Nhiều người cho rằng uống Vodka càng lạnh càng ngon. Nhưng thực tế không phải như vậy. Nhiệt độ hoàn hảo để giữ rượu vodka là khoảng từ 5 đến 8 độ C. Nếu để ở nhiệt độ quá lạnh, mùi vị rượu sẽ mất ngon.

Nếu pha vodka với các loại thức uống khác rồi cho vào tủ lạnh, uống sẽ ngon hơn để bình thường. Vodka có khả năng kích thích tiêu hóa và làm ấm cơ thể, lại rất tinh khiết nên ít gây tác dụng phụ. Không có gì giúp bạn vượt qua mùa đông khắc nghiệt ngoài một ly vodka 50% được thêm hương vị của ớt cả.


Cognac

I. Rượu Cô nhắc (Cognac) là một loại rượu mạnh sản xuất tại vùng Cognac của Pháp, được chưng cất từ loại rượu nhẹ sản sinh trong tiến trình lên men nho quả, sau một thời gian ủ trong thùng gỗ sồi được đem ra đóng chai và bán khắp thế giới.

Brandy là một loại rượu được cất từ rượu chát mà ra, Cognac cũng vậy, họ dùng champagne cất ra. Xứ nào cũng có Brandy, nhưng Brandy là Brandy còn Cognac là Cognac. Cognac tên một làng của Pháp chuyên môn cất chế ra rượu mạnh tên làng nổi danh thành ra tên riêng luôn. Như ta có Bát Tràng nghĩa là đồ gốm Bát Tràng (nay tại Hà Nội). Cognac nằm ở miền Nam nước Pháp, rộng khoảng 250 ngàn acres (Acre = mẫu Anh = 0,4 hectare = 4000m²).

II. Lịch sử

Bên ngoài là biển Atlantic, còn trong thì có dòng sông Charente. Cognac chỉ là một tỉnh lỵ nhỏ nằm trong 3 tỉnh lớn: Angoumois, Saintonge và Aunis. Trong thời gian bị trị bởi La Mã, thì những tỉnh lỵ này ngoài sự làm rượu nho họ còn làm muối biển rất ngon, cung cấp cho toàn vùng Châu Âu. La Mã có tiền nhiều nhờ những công nghệ này. Riêng con sông lớn Charente là nơi ghe xuồng tấp nập mua bán, xuôi ngược Bắc Nam. Nếu không nhờ một lái buôn, người Hòa Lan gốc Đức, tên là Den Helkenwijk thì chúng ta sẽ không có loại Cognac ngon mà uống đâu. Ông lái rượu này chuyên mua rượu Pháp chở bằng ghe xuồng sang Hòa Lan, ngày kia ông tính toán thấy càng chở càng lỗ vốn, thùng tônô rượu chát quá cồng kềnh, khiêng vác tốn nhiều tiền công sức. Chẳng lẽ dẹp nghề của ông cha mình để lại? Mà rượu chát đỏ hay trắng toàn là nước là nước rất nhiều, tại sao mình không làm cách nào ít nước để dễ chuyên chở, rồi về đến bển thì pha thêm nước vào tiện lợi đôi bề. Nghĩ là làm, ông nhờ một lò rượu tìm cách chưng rượu chát dùm ông. Dĩ nhiên chủ lò nghĩ trong bụng: bộ cha này khùng sao đây? Nhưng cũng nghe lời, đem thùng rượu chát đỏ mà chưng cách thủy.

Tiếng Hà Lan gọi là Brandewijin (nghĩa là burned-wine = đốt rượu) Thành thử ngày nay thế giới xài danh từ Brandy thì không lấy gì làm lạ.

Đun nóng đến một nhiệt độ vừa đến 173° F (tương đương 78.3 độ C) thì rượu chát bốc thành ethyl-alcohol. Hơi nóng được đông lạnh lại thành một chất rượu mạnh, chính ông lái rượu và chủ lò cất rượu uống ly rượu đầu tiên thì té chỏng gọng, ngủ khò nguyên đêm. Thức dậy cả hai lấy làm hoan hỉ vô cùng. Nhưng muốn trở thành Brandy thì phải chưng cất thêm một lần nữa, uống vài ly rồi thì khà vào lò, lò phựt lửa thì thành công.

Còn Brandy tại California thì độ mạnh của rượu lấy ra được 85% alcohol. Tại Pháp người ta dùng loại cân rượu tên là Gay-Lussac, độ ghi là 40 độ G.L nghĩa là chứa 40 % alcohol. Còn những xứ thuộc ảnh hưởng của Anh Quốc (Great Britain) thì người ta dùng danh từ Proof, nhưng qua đến Mỹ thì Proof được hiểu theo nghĩa khác rồi. Nói thì hơi kỳ cục, bên Anh Quốc họ dùng chữ Proof nghĩa là rượu mạnh đến độ nào đó, được pha thêm chút thuốc diêm sinh (loại dùng trong thuốc súng, gốc là Sulfur) Dĩ nhiên khi pha loại thuốc súng đó vào rượu thì xin đừng uống nghen, uống vào chết ráng chịu. Mà họ tính đúng cân lượng của họ rồi bật diêm lên, hỗn hợp đó nổ cái ùm… Đó là proof của Anh Quốc đấy. Và 100 British Proof có nghĩa là chứa đến 57.1% alcohol. Còn qua Mỹ thì Proof họ nhồi lên gấp 2 lần. Vídụ như độ rượu bên Pháp người ta ghi là 40 G.L thì tại Anh Quốc người ta ghi là 70 proof British, còn qua bên Mỹ thì người ta ghi là 80 proof U.S.A. Proof hay không proof dân nhậu không cần, mà chỉ cần uống vào một cái là thấy lửa cháy rần rần trong người, thêm một miếng mồi nhậu, rồi thêm một ly nữa… thì cho dù ngày mai sa địa ngục ta cũng không sợ, phải không?

Brandy khi cất xong thì chỉ có một chất lỏng trắng trong, có vị cay vị say. Nhưng nhờ dân Cognac cất loại này trong một thùng tônô (tonneau) thì ra màu vàng nâu sẫm. Thùng tônô  này chứa được khoảng 350 lít (157 gallons). Bên Pháp nhờ một loại cây đặc biệt là cây sồi mọc ở rừng Limousin Forest (hướng Bắc trên núi của vùng Cognac). Loại cây này rất cao lớn, thớ gỗ rất mịn không rỉ nước, nhiều chất tannin (chất đăng đắng của cây). Chính chất này tạo hương vị của Cognac mà không nơi nào trên thế giới làm được. Muốn dùng cây này phải lựa cây thọ đến 100 tuổi sắp lên cây mới sử dụng được, trước đó cây còn non, thì hương rượu vị cognac cũng còn non tay luôn. Khi cây Limousine Oak này hạ xuống thì phải có thợ chuyên đóng thùng tônô bắt tay vào việc mới được. Họ cưa ra từng miếng dọc dài hình chữ nhựt, chất ra ngoài sân có chút bóng mát, vì quá nắng cây sẽ nứt rạn ra. Để chừng khoảng 3 năm mưa nắng thì xài được rồi, từ đó họ mới đóng thùng tônô để bán cho lò rượu. Hãng đóng thùng fût nổi tiếng tại làng Taransaud thường mở lớp dạy học trò chuyên môn đóng thùng rượu mà làm sinh kế. Học khoảng trên 4 năm thì hạ sơn được rồi. Khi bạn ghé đến lò rượu Cognac thì đừng quên ghé đến làng Taransaud này.

Nhiều lò rượu danh tửu như Camus hay Delamain thường thích chứa rượu trong thùng tônô cũ mua lại, vì sẽ làm mùi rượu thơm hơn thùng mới toanh.

Mỗi loại Cognac làm ra cho một mùa nho, thường thường người ta chứa trong một hầm sâu, gọi là Chais. Lý do sâu dưới đất thì không khí không bị thay đổi nhiều như trên mặt đất, càng sâu càng tốt, dưới sâu thì không khí oxygen không nhiều, không làm cho rượu chua, như vậy mới tốt cho rượu. Rồi người ta đóng số, và năm cất dưới hầm. Rồi chờ vài chục năm thì khui hầm ra bán, mỗi hầm rượu bán ra thì con cháu 3 đời ăn không hết số tiền lời đó. Cho dù thùng kín đến mấy, không một giọt nào chảy ra được, nhưng khi khui ra thì rượu đã mất từ 3 đến 4 % trong lượng thể tích, mà chủ lò thường nhún vai gọi là phần của Thiên Thần giữ cữa “à la part des anges”. Như vậy toàn tỉnh Cognac hàng năm Thiên Thần đã nhậu mất lên đến khoảng 15 triệu chai lít. Xuống những hầm rượu sâu thấy vách tường đá có những lớp rêu đen nghịt bởi nấm fungus (khoa học gọi là: Torula compniacencis fungus). Đó là bằng chứng rượu được thiên nhiên thời gian nhúng tay vào. Khoảng 5 năm đầu tiên trong thùng tônô chất tannin của cây sồi tác dụng với chất acid của cognac rượu, rồi giảm lần lần theo thời gian. Sau 5 năm nữa thì màu vàng nhạt sẽ biến thành màu vàng hổ phách, thì vị chi rượu đã 10 tuổi rồi. Nhưng không phải để quá lâu, nếu để quá lâu thì coi chừng Thiên Thần nhậu sạch bách chỉ còn thùng không mà thôi. Nhưng tại sao chai rượu Cognac lại ghi 50 năm tuổi thọ? Là vì họ chờ đến năm thứ 10 thì họ khui thùng tônô rồi sớt ra chai cất vào chỗ khác.
III. Xếp hạng rượu

3 Stars (***) (đôi khi ghi là V.S) là loại rượu trẻ non tay nhất. Nhưng được tiêu thụ nhiều nhất, đem lợi nhuận nhiều nhất, vì giá phổ thông cho dân ghiền, bạn bè nhiều đếm không hết thì nên mua loại này mà mời tụi nó lại nhậu. Tụi nó cũng vui rồi. Tuổi rượu từ 3 đến 5 tuổi.

V.S.O.P (Very Special Old Pale): Có người cho là Very Special Old Product gọi như vậy không đúng sách vở. Mà cũng không phải chữ Pale là mặt xanh lè của những tay ghiền rượu khi đụng thứ quá mắt tiền, mua thì hết tiền mà không mua thì lại tiếc. Pale đây là màu lợt của màu rượu thứ hảo hạng. Uống vào thấy khoái cả cần cổ. Nó ngọt như mía lùi vậy. Dân có treo cờ sau lưng “Nam hảo tửu như kỳ hữu … phong” rất khoái bợ chai này về nhà mà … ngó ngày lẫn đêm. Tuồi già của nó từ 7 tuổi đến 10 tuổi đời.

Napoleon: là loại Hoàng đế, Ngài Ngự của những lò làm rượu. Chủ lò nâng niu loại này nhất. Đây là con gà quý dùng để cáp độ với chư hầu ngoại bang đây . Được khen thua cũng là loại này. Danh từ Napoleon thật sự không ăn nhậu gì đến tên của Hoàng Đế Pháp đâu. Hoàng Đế Pháp Napoleon là dân đau bao tử mà, không thấy ông lúc nào cũng thọt tay vào rờ bao tử hay sao? Dân đau bao tử làm sao nhậu được? Chữ Napoleon dược in long trọng kế cần cổ chai rượu. Còn những loại rượu nào mà in nguyên cái hình Hoàng Đế Napoleon đầu đội nón vành như nón cối vậy thì là thứ giả, họ in hình Napoleon để cho “dân ngu khu đen” đem về hù vợ con mà thôi. Chớ gặp tay nhậu 6, 7 sao cần cổ rồi sau ót nó cười chạy không kịp. In hình là trật sách vỡ rồi. Thật sự có nhiều lò rượu không thèm dùng chữ Napoleon làm chi mà họ xài danh từ Cordon Blue cũng đủ bảnh rồi.

Cordon Blue : tương tự như chữ Napoleon vậy. Lò Martell hay Bras d’Or của lò Hennessy hay lò Monnet chọn chữ Anniversary nghe lạ tai hơn. Đặc biệt lò Poli Gnac xài danh từ nghe ứa gan cho “dân ngu khu đen” là “Reserve Prince Hubert”. Dân nhậu thường hỏi nhau là: “Hubert” là ông nào vậy? Vua xứ nào vậy cà? Bộ nó biết uống rượu. Còn mình chỉ biết uống sữa bò hay sao? Mua hết đem về cho nó biết tay mình.

Extra, hay Extra Vieiille hay Grande Reserve: Đây mới là thứ quý của trần gian hoa lệ. Nhiều người nghe nói đến chứ chưa thấy bao giờ huống chi được rờ nó. Kẻ viết bài này nghe đâu đây có vài người trên trần gian này có được mà thôi, hình như họ chết chôn theo nó rồi không chừng. Tuổi già của nó sơ sơ là 45 tuổi trở lên. Nghe đồn tín đồ hảo tửu phải đến thánh địa mỗi năm vài lần để chủ lò quen mặt rồi mới chui xuống hầm đem lên bán cho tín đồ làm phước. Dĩ nhiên tín đồ thỉnh nó đem về thì nghèo gần chết luôn. Rồi mua về loại rượu cực quý trần gian này để đem vào tủ kính trưng nó một cách trịnh trọng. Mỗi lần ăn cơm xong, chạy lên ngó nó rồi mới chịu đi ngủ ngon. Để rồi vào một đêm tối trời nào đó thằng con cưng độc nhất trong nhà chạy dởn như ma đuổi, chạy đến tủ kính… đổ một cái ầm chai rượu thờ bể theo thì tín đồ ghiền rượu đó kể như từ rày về sau gặp rượu nào ngon cách mấy uống vào cũng như nước ốc luộc vậy. Đúng là Thần Kinh thương nhớ mà mang bệnh tâm thần luôn.

Nhằm bảo vệ thanh danh nước Pháp về rượu Cognac không bị những con buôn lưu manh làm mất mặt danh tửu, nên nước Pháp năm 1921 ra một luật lệ rất nghiêm khắc trừng phạt nặng những chủ lò mất lương tâm pha chế rượu tầm bậy tầm bạ. Không được phép pha thêm chất caramen (nước đường thắng màu vàng nâu) vào rượu để nhìn tưởng rượu lâu tuổi, khi khui hầm rượu không được quyền sửa đổi năm sanh tháng đẻ của rượu, nghĩa là không được tráo giấy khai sanh.

Khi vào chai dán nhãn thì phải đúng tuổi tác của rượu, nếu gian lận thì bị mất môn bài vĩnh viễn. Nhưng từ trước tới nay những danh tửu của những lò vang danh thiên hạ chưa bao giờ làm chuyện này, vì họ quá giàu rồi, nhiều khi họ không muốn bán rượu ngon của họ nữa mà nhượng lại cho bạn bè hay những đại danh nhân nước Pháp mà thôi.

Theo quy định của hệ thống kiểm soát chất lượng vùng cognac loại brandy tại vùng này phải được ngâm ủ ít nhất là 3 năm trong thùng gỗ sồi mới được gọi là cognac và chỉ xuất khẩu loại ngâm ủ từ 5 năm trở lên mà thôi. Những hãng cognac tên tuổi thường vượt quá những yêu cầu này để tạo tên tuổi cho hãng.

Tại Anh Quốc người ta thường uống rượu trung bình (như 3 sao chẳng hạn, 3 stars) họ pha thêm soda cho bớt tốn rượu, đó là loại V.S khoảng 3 tuổi thâm niên. Còn loại V.S.O.P chỉ cần một ly rất nhỏ là đủ hương vị thơm ngon của đất trời tụ vào, chất ấm của lửa, chất lạnh của hầm sâu, thâm niên công vụ vài chục năm làm cho rượu không còn vẻ loắt choắc con nít như V.S nữa. Chất này không thể dùng ly cối hay tô đá được. Loại ly cối hay tô đá là dành cho tụi “lông nách một nạm, trà tàu một hơi”, loại phó thường dân uống trà kiểu ngưu ẩm (ngưu ẩm là uống ồng ộc như trâu rừng vậy). Loại rượu này chỉ được rót trong cái ly chân dài có bụng nhỏ như trứng ngỗng vậy. Nhờ sức ấm của lòng bàn tay sốc sốc rượu vài lần trong ly, rồi vừa chiêu một ngụm nhỏ và hít một hơi nhẹ của mùi rượu vào phổi   để thấm vào tứ chi. Còn rượu chảy vào trong ruột ấm thấm vào đầu mình tay chân.

Dân Mỹ mặc dầu mua rượu nhiều nhất của Pháp, nhưng vẫn không được Pháp trọng vọng, thử nhìn hình quảng cáo từ bên Mỹ về rượu ngon của Pháp thì biết. Một tay chủ ngân hàng bụng bự sói đầu, tay cầm ly rượu to bự Cognac V.S.O.P còn tay kia cầm điếu xì gà bằng bắp vế gà lôi, như vậy giống như anh chàng Al Capone rồi còn gì? Rượu ta làm cực khổ hết sức, dành để cho Công, Hầu, Bá, Tử, Nam chứ đâu để cho dân ăn cướp mà dòng họ tên Don Corleon, Maraconi uống xong rồi đi ăn cướp? Mất uy hết rồi còn gì?

IV. Sản xuất rượu

Phòng chưng cất rượu

Thường thường đến tháng 11 là những lò nấu rượu rất bận rộn vì mùa nho chín rộ. Lò nấu liên tiếp không được tắt củi lửa ròng rã đến 8 tháng, ngày đêm lửa củi phải đúng lửa vì nếu yếu lửa thì rượu sẽ không ngon y như người ta làm đồ gốm vậy, lò cừ phải đun ngày đêm lửa huyền diệu mới biến hóa chất được. Những người nấu lò ăn và ngủ kế lò nấu rượu luôn. Mùi rượu nồng nặc hầm nấu nóng hừng hực không uống cũng xỉn từ lâu, lúc này chủ lò đừng chọc thợ nấu rượu, ông Trời họ cũng không sợ huống chi chủ mập mà giàu. Canh không kỹ lưỡng, nồi xúp de quá ép mạnh lò rượu nổ là thường, chủ và thợ lên gặp thần ma men ở thượng giới dễ dàng.

Chánh phủ thường cử nhân viên đến kiểm soát lò rượu thường xuyên, và những đợt rượu vào thùng tô nô thường có chữ ký của kiểm soát viên. Chữ ký này rất quan trọng khi trình làng cho công chúng xem. Đâu phải dân nhậu nào cũng biết chất rượu? Có dân chỉ biết nhậu rồi lũi dưới gầm giường cho tới ngày mai có biết gì ngon dở đâu?

Rượu nấu xong, để nguội 3 tuần, rồi vào thùng rồi lăn xuống hầm đá của những lâu đài cổ xưa đợi ít nhất 3 năm mới lăn lên mặt đất, rồi vô chai, rồi lên xe ngựa hay xe bò hay xe lửa. Có loại rượu mà chủ lò biết là mùa nho năm nay quá ngon họ đóng dấu để trên 10 năm rồi vào chai rồi cất dưới hầm sâu thêm 20 năm nữa như vậy là trên dưới 30 năm rồi.

Có lần họ nhớ một chuyện một nhà thờ vùng Chateaubernard có nhiều hầm rượu ngon, ngày kia bị bom sập thời đệ nhị thế chiến người ta quên lãng vì quá lâu đời, khi thợ khui hầm rượu ra thì thấy quá nhiều chai rượu ngon nhưng không có giấy tờ chứng minh tuổi tác. Họ mời những chuyên gia nếm rượu danh tiếng trên thế giới đến nếm được ghi là tuyệt diệu. Và nhãn hiệu được dán ghi chữ là Âge Inconnu (không biết tuổi). Lúc đó mỗi chai bán đấu giá cả chục ngàn dollars là thường. Dân nghèo đừng hỏi kẻo đau khổ thêm. Có lần vào năm nào đó, hàng trăm ngàn gốc nho của Pháp bị bệnh dịch chết rụi lá hết, đó là vi khuẩn tên là Phylloxera Vastatrix, không có thuốc trị, chỉ còn cách đào gốc lên rồi đốt. Nhiều chủ ruộng nho thấy cây nho mình chết héo lá rồi đốt lửa phừng phừng, ông buồn rơi lệ. Tuy ghét Mỹ thậm tệ, cái gì nó cũng không biết nhưng nó có quá nhiều dollars nên ghét nó chơi cho hả tức. Vụ này Pháp đành phải xuống nước mua hàng trăm ngàn gốc nho giống từ California mà đem về Pháp trồng, chứ nếu không có gốc giống của Mỹ thì bây giờ “nhà nho” (xin lỗi lầm chữ làm ruộng thì gọi là nhà nông làm nho thì gọi là nhà gì bây giờ?) trồng khoai mì hay sao?

Vì rượu Cognac đặc biệt như vậy nên mỗi mùa Giáng Sinh, Tết Lễ đến là thiên hạ sốt vó đi tìm rượu về gói lại trịnh trọng dâng sếp như vậy sếp mới vui lòng. Chẳng lẽ biếu sếp bằng một chai sữa bò và cười khè khè và nói thêm sữa bổ dưỡng hơn rượu?! Chỉ có nước cho Sếp nguyên 3 lon sữa bò hiệu hai Trái Núi thấy ngon mắt hơn sữa ông Già. Nhìn hai trái Núi thì cơn giận của Sếp hạ hỏa liền. Trái núi này khó nói lắm. Ngó hoài coi chừng bà xã cho ăn bạt tai rồi la lớn đồ cha già dê không nên nết, ngó gì dữ vậy?

V. Một số nhãn hiệu nổi danh

Cô nhắc Courvoisier Extra 1990

Martell 3 sao

Rémy Martin Louis XIII

  • Bisquit Dubouche: thành lập năm 1819 tại Janac, một trong tứ trụ của làng rượu cô nhắc. Hãng có các loại rượu: 3 Stars, V.S., V.S.O.P., Napoléon Fine Champagne, Extra Vieille.
  • Camus: thành lập năm 1863 với tên Grande Marque, đến 1930 đổi thành Camus. Các loại rượu: 3 Stars, V.S., V.S.O.P., Napoléon, Hors d’Age và Reserve Extra Vieille (hiếm quý), Chateau D’uffaut Grande Fine Cognac, Chateau Plessis Extra Fine (nổi tiếng, đặc biệt hiếm gặp, nhiều người chỉ được nghe chứ chưa bao giờ nhìn thấy).
  • Courvoisier: thành lập năm 1899, là hãng duy nhất trong những hãng ở đây không trực tiếp sản xuất rượu, chỉ mua lại các hầm rượu của các hãng khác về pha chế theo bí quyết riêng để tạo ra các loại rượu khác nhau bán ra thị trường. Nổi tiếng với nhãn hiệu Johnnie Walker[cần dẫn nguồn], một nhãn hiệu khá bình dân và được tiêu thụ mạnh. Ngoài ra hãng còn sản xuất các loại 3 Stars, V.S.O.P., Napoléon, Extra Vieille.
  • Delamain: Thành lập năm 1759. Năm 1824 đổi tên thành Roullet & Delamain. Các loại rượu có 3 Stars, Liquid Gold, V.S.O.P., Long Drink, Pale and Dry Grande Delamain (30 tuổi), Vesper Très Vieille, Très Vieux Cognac de Grande Delamain (cực hiếm).
  • Hennessy: một trong tứ trụ của làng cô nhắc, ra đời năm 1865, sử dụng biểu tượng cánh tay vung rìu sắt. Có các loại rượu: Bras Arme, V.S.O.P., Bras d’Or, X.O., Extra.
  • Martell: thành lập năm 1715, cha truyền con nối. Có các loại rượu: Dry Pale, V.S. (tương đương 3 Stars), Medaillon V.S.O.P., Cordon Blue, Cordon d’Argent (tuổi khoảng 35), Extra Vieille Martell (tuổi 45 trở lên).
  • Otard: thành lập năm 1494, có các loại rượu: Stars, V.S., Baron Otard V.S.O.P. Fine Cognac, Prince de Cognac (tuổi trên 25 năm), Charles X (cực hiếm).
  • Polignac-Unioop: thành lập năm 1925, chủ yếu bán cho giới bình dân. Hãng có các loại: 3 Stars, V.S. (tương đương Courone), V.S.O.P. Fine Cognac, Dynaste Grande Fine Cognac (rất hiếm).
  • Rémy Martin: một trong tứ trụ làng cô nhắc và là hãng rượu lâu đời nhất, thành lập năm 1724. Hãng không sản xuất dòng tương đương 3 Stars mà chỉ có các loại rượu V.S.O.P. (5 tuổi trở lên), Lancet d’Or, Grande Reserve, Vieille Reserve, Age Inconnu, Lancet d’Or Grande Cognac, Louis XIII Grande Cognac (tuổi khoảng 25 năm).
  • Armagnac: Là một vùng núi cao cách Charete hơn 100 km. Ở đây sản sinh loại rượu không gọi bằng tên Cognac mà mang tên quê hương của nó là Armagnac. Đặc tính của rượu Armagnac do loại cây sồi ở đây tạo ra, gỗ sồi màu đen hơn khiến rượu để ít năm hơn Cognac vẫn cho màu sắc và hương vị như rượu vùng Cognac lâu năm. Danh hạng rượu Armagnac gồm: Marquic de Montesquio, Lafontan, Malliac, J. Gauvin, Iles des Ducs, Larressingle, Kressmann, Domains Boingneres, San Gil, Condom, Pacherene.

VI. Thưởng rượu

Thưởng thức ly rượu Martell

Do đặc tính của rượu, rượu cô nhắc thường được thưởng thức bằng các ly có hình quả táo. Loại ly này, thân bầu nhưng miệng nhỏ, giúp cho hương vị tinh tế của rượu được lưu giữ tốt hơn và tôn được màu sắc cũng như độ trong của rượu. Lượng rượu rót ra trên các ly loại to thường ít một, đủ để chiếc ly khi đặt nằm trên mặt bàn cũng không sánh rượu ra ngoài. Khi cầm ly nên dùng lòng bàn tay ôm dưới mặt đáy của ly, sức nóng từ cơ thể con người truyền sang giúp cho hương thơm của rượu nổi bật hơn. Khi đưa ly lên mũi sẽ cảm nhận được mùi ban đầu. Khi hơi lắc nhẹ ly sẽ cảm nhận được độ sánh, độ trong của rượu và hương thơm trở nên mạnh mẽ hơn. Khi chạm lưỡi vào rượu, từng chút một, người thưởng rượu sẽ cảm nhận được toàn diện cái ngon của sự kết hợp hương thơm đậm đà và vị rượu đặc biệt, độc nhất vô nhị, không lẫn với các loại rượu khác trên thế giới. Rượu cô nhắc, ngoài cách uống nguyên chất như trên, còn có thể được pha trộn với các loại nước có gaz hay tonic để làm các loại nước giải khát hoặc khai vị với những hương vị đặc biệt.

Tuy nhiên, người ta thường uống rượu cô nhắc nguyên chất. Một số loại cocktail cũng có sử dụng cô nhắc như rượu nền trong thành phần pha chế, nhưng đó là một sự phí phạm không cần thiết, có thể thay thế bằng brandy loại rẻ tiền hơn.


Whisky

I. Uýt ki (tiếng Anh, tiếng Pháp: Whisky, tại Ireland và phần lớn nước Mỹ là Whiskey) là một loại đồ uống có chứa cồn được sản xuất từ ngũ cốc bằng cách lên men và chưng cất.

Từ Whisky được nhắc đến lần đầu tiên vào năm 1736 xuất phát từ usisge beatha trong tiếng Gaelic tại Scotland hay từ uisce beatha trong tiếng Gaelic tại Ireland và có nghĩa là “nước của cuộc sống” (uisge/uisce: “nước”, beatha: “sống”). Khái niệm này đã phổ biến ngay từ thế kỷ 16 / thế kỷ 17 nhưng thời đấy người ta hiểu đấy không chỉ riêng là Whisky mà còn là những loại rượu chưng cất khác có thêm đồ gia vị.

II. Lịch sử hình thành

II.1. Nguồn gốc

Vào thế kỷ thứ 5 các nhà tu Ki-tô giáo, mà trước tiên là thánh Saint Patrick của Ireland, bắt đầu truyền giáo trong xứ sở của người Celt và mang các dụng cụ kỹ thuật cũng như hiểu biết về cách chế tạo dược phẩm và nước hoa đến Ireland và Scotland. Theo truyền thuyết thì họ là những người đầu tiên đã chưng cất một chất lỏng trong suốt: aqua vitae hay uisge beatha. Sự hiểu biết này lan truyền trong các thế kỷ sau nhờ vào các tu viện được thành lập mà vào thời gian đó mà thường là trung tâm của các làng mạc và có mở quán rượu riêng.

Năm 1494 aquavite lần đầu tiên được nhắc đến trong các văn kiện thuế ở Scotland (Exchequer Rolls) khi nhà tu dòng Saint Benedict, John Cor, của tu viện Lindores (thuộc vùng đất phong bá tước Fife) mua 8 boll mạch nha tại thủ đô của Scotland lúc bấy giờ là Dunfermline. Boll là một đơn vị đo lường dùng để đong ngũ cốc cũ của Scotland, tương đương với 210,1 lít hay 62 kg). Lượng 8 boll tương đương với khoảng 500 kg, đủ để sản xuất vào khoảng 400 chai rượu Whisky.

Sau cuộc di dân đến châu Mỹ, Whisky cũng được thử sản xuất từ ngũ cốc. Vì cây lúa mạch (Hordeum) khó trồng ở đây nên những người nông dân ở Bắc Mỹ bắt đầu cho lên men các loại ngũ cốc tăng trưởng tốt ở đấy là lúa mạch đen (Secale) và lúa mì (Triticum). Các lò nấu rượu lâu đời nhất xuất hiện ở Maryland, Pennsylvania và Virginia. Vì không kiếm được than bùn nên không ứng dụng được công thức sản xuất Whisky cổ truyền và vì thế mà rượu nấu ra không được ngon. Thông qua việc đốt thành than vách các thùng đựng rượu người ta cố gắng mang lại hương khói quen thuộc vào phần cất. Mãi cho đến cuối thế kỷ 18 mới có những lò chuyên nấu rượu Whisky.

II.2. Thuế, đấu tranh và hợp thức hóa

Bắt đầu từ 1643 tại Ireland, và từ 1644 tại Scotland, Whisky bị đánh thuế chính thức. Nhưng vì không có ai thi hành nên Whisky bị cấm, đầu tiên ở Ireland vào năm 1661 và sau đấy cũng ở Scotland vào năm 1707, ngoại trừ trường hợp có giấy phép của chính phủ. Trong những năm sau đó đã có những cuộc đụng độ đẫm máu vì thuế giữa những người thu thuế và người buôn lậu.

Whisky cũng bị đánh thuế ở Mỹ: năm 1794 George Washington, người cũng có một lò nấu rượu, ra sắc lệnh thu thuế Whiskey vì nhu cầu tài chính cao của quốc gia trẻ sau khi chấm dứt cuộc chiến tranh giành độc lập. Thế nhưng những người di dân không chấp nhận loại thuế này và ở Pennsylvania đã có Cuộc nổi loạn Whiskey, chỉ được dập tắt bởi một đạo quân 13.000 người dưới quyền chỉ huy của Henry Lee. Những người nấu rượu Whiskey sau đấy tiếp tục đi về miền Tây đến các bang Kentucky và Tennessee, cho đến ngày nay phần lớn sản lượng đều xuất xứ từ những bang này.

Năm 1822 đạo luật về chưng cất trái phép (Illicit Destillation Act) của Scotland ra đời, đơn giản hóa các điều luật về thuế nhưng lại thêm quyền lợi cho đại điền chủ. Lại có những cuộc bạo động. Năm 1823 một đạo luật mới, Act of Excise, được thông qua, cho phép nấu rượu Whisky với lệ phí là 10 Pound Sterling cộng với một khoản tiền không đổi cho mỗi gallon Whisky. George Smith là người đầu tiên xây dựng lò nấu rượu Glenlivet của ông theo luật lệ mới. Nhờ vào đạo luật mới mà cuối cùng là việc sản xuất Whisky công khai bắt đầu mang lại lợi nhuận, trong vòng 10 năm hằng ngàn lò nấu lậu đã biến mất ở Scotland và Ireland.

II.3. Công nghiệp hóa

Năm 1826 Robert Stein đăng ký bản quyền phát minh một phương pháp chưng cất liên tục mới cũng có thể nấu từ hạt ngũ cốc không cần phải gây mạch. Năm 1832 phương pháp này được cải tiến bởi người Ireland là Aeneas Coffey. Với cách thức của Coffey (Coffey still) người ta có thể sản xuất một sản phẩm tinh khiết hơn. Thế nhưng người Ireland không thích loại Whiskey được sản xuất theo kiểu mới này và vì thế Coffey bỏ đi đến Scotland.

Năm 1856 một người Scot là Andrew Usher, Jr. sản xuất loại Blended Whiksy đầu tiên. Cha của ông đã chào mời “Old Vatted Glenlivet” từ năm 1844. Loại Blended đầu tiên với tên “Usher’s Green Stripe” vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay trên thị trường. Các thương gia khác pha trộn Whisky từ mạch nha và lúa mì, loại mà có thể được sản xuất nhờ vào phương pháp của Coffey, thành “Blended Scotch”. Loại Whisky mới này được tiêu thụ nhiều tại Anh và sau đó là trên toàn thế giới, một phần cũng là nhờ vào tai họa sâu của cây nho từ 1858 cho đến 1863, đã phá hủy gần như toàn bộ cây nho ở Pháp, và vì thế mà rượu vang, Cognac và Brandy trở thành khan hiếm và rất đắt.

Vì đạo luật cấm bán rượu (1920-1933) mà phần lớn các lò nấu rượu nhỏ ở Mỹ phải đóng cửa. Tại Scotland luật này cũng dẫn đến việc nhiều lò nấu rượu phải đóng cửa. Sau khi việc cấm rượu chấm dứt, những tập đoàn lớn kiểm soát việc sản xuất công khai mới. Ngay trong các nước xuất xứ cũng có sự tập trung ngày càng mạnh của các lò nấu rượu và vô chai vào các tập đoàn lớn hoạt động trên toàn thế giới. Chỉ còn riêng lẻ một vài hãng nhỏ là còn vận hành lò nấu rượu riêng.

III. Tên gọi

III.1. Phân loại theo loại ngũ cốc

Whisky được bán trên thị trường dưới nhiều tên khác nhau, trong đó một phần là tên loại ngũ cốc được dùng để sản xuất Whisky:

  • Malt là loại Whisky được làm từ mạch nha.
  • Grain là tên loại Whisky được sản xuất từ lúa mạch mà thông thường là sử dụng thiết bị chưng cất cột được gọi là “kiểu Coffey”.
  • Rye là tên gọi loại Whisky chủ yếu được sản xuất từ lúa mạch đen, ít nhất là 51%.
  • Bourbon là tên gọi loại Whisky chủ yếu được sản xuất từ bắp (ít nhất là 51%) và được chưng cất với tối đa là 81 phần trăm thể tích rượu, đổ vào thùng chứa với tối đa là 63 phần trăm thể tích rượu.

III.2. Phân loại theo quy trình sản xuất

Mặt khác tên gọi một phần cũng thể hiện rõ quy trình sản xuất của từng loại Whisky:

  • Single là loại Whisky có nguồn gốc chỉ từ một lò nấu rượu riêng lẻ (thường dùng cho Whisky của Scotland: Single-Malt-Whisky).
  • Straight cũng là loại Whisky có nguồn gốc chỉ từ một lò nấu rượu riêng lẻ (thường dùng cho Whiskey của Mỹ)
  • Blend là một loại Whisky đã được pha trộn. Trong lúc sản xuất (blending) nhiều loại Whisky khác nhau từ nhiều lò nấu rượu khác nhau được pha vào với nhau. Trong một số sản phẩm có đến 70 loại Whisky khác nhau.
  • Pot Still là loại Whisky được sản xuất chỉ dùng loại bình nấu cổ điển (thường dùng cho một số loại Whiskey của Ireland).
  • Pure Pot Still là loại Whisky được sản xuất chỉ dùng mạch nha trong các bình nấu rượu cổ điển (thường dùng cho một số loại Whiskey riêng lẻ của Ireland).

Trước năm 2005 các tên Vatted (pha trộn Malt-Whisky từ nhiều lò nấu rượu khác nhau) hay Pure (tên không thống nhất có nghĩa là Blend hay Vatted) vẫn còn thông dụng.

III.3. Các tên khác

  • cask strength (độ mạnh thùng): Sau khi được trữ trong thùng người ta không cho thêm nước vào Whisky nữa để đạt đến một nồng độ rượu nhất định. Nồng độ rượu của những loại Whisky này khác nhau vì thay đổi tùy theo thời gian trữ, điều kiện môi trường, chất lượng của thùng chứa và nồng độ rượu của phần cất nguyên thủy.
  • vintage (năm sản xuất): Loại Whisky được sử dụng có nguồn gốc từ năm được ghi chú.
  • single cask (thùng riêng lẻ): Loại Whisky này có nguồn gốc từ một thùng rượu riêng lẻ (thường dùng cho Whisky của Scotland).
  • single barel (thùng riêng lẻ): Loại Whisky này có nguồn gốc từ một thùng rượu riêng lẻ (thường dùng cho Whisky của Mỹ).

Các tên gọi Scotch, Irish hay American tất nhiên là thể hiện xuất xứ của sản phẩm. Một số tên gọi xuất xứ này được luật pháp bảo vệ và gắn liền với một số điều kiện nhất định (thí dụ như tuổi tối thiểu).

IV. Phương pháp sản xuất

IV.1. Phương pháp chung

Các phương pháp sản xuất Whisky khác nhau rất nhiều, nhưng có một điều mà tất cả các phương pháp đều cùng chung đó là trước tiên ngũ cốc được xay thành hạt tấm và được trộn với nước ấm trong thùng kín (mash tun). Qua đó tinh bột được hóa đường. Tiếp theo đó nước mạch nha được trộn với men trong một thùng lên men (wash back hay fermenters) và được lên men.

Chất lỏng phát sinh có khoảng 5% đến 10% rượu, được gọi là wash, ale hay distiller’s beer và quả thật là gợi nhớ đến bia. Trong các thiết bị chuyên môn, chất lỏng này được chưng cất nhiều lần. Hơi phát sinh (rượu, chất tạo hương vị) được ngưng tụ (new make). Sau khi được pha loãng với một ít nước, new make được trữ trong thùng gỗ nhiều năm. Mỗi năm có vào khoảng 2,5% rượu bốc hơi ra khỏi các thùng gỗ đã được đóng kín, được gọi là phần của thiên thần (angels share hay angels’dram). Sau quá trình này thường thì Whisky được pha trộn (blend), làm loãng, lọc (ở loại Whisky đặc biệt thì được bỏ qua giai đoạn này) và đóng vào chai.

IV.2. Các phương pháp đặc biệt

Để sản xuất loại Malt-Whisky, lúa mạch được chế biến thành mạch nha bằng cách làm cho ẩm và cho nẩy mầm. Nhờ vậy enzyme được tạo thành và tạo khả năng hóa đường tinh bột sau đó. Sau 5 đến 8 ngày mạch nha xanh được hong khô. Tại Scotland người ta dùng một loại lò cổ truyền (kiln) và đốt một lượng than bùn nhất định trong lò. Việc này mang lại hương khói đặc trưng của một số Whisky Scotland. Mặc dầu là phương pháp này vẫn còn được sử dụng lác đác, việc gây mạch nha ngày nay được tiến hành trong các nhà máy lớn chuyên môn.

Để sản xuất Malt-Whisky của Scotland và Pot-Still-Whiskey của Ireland “bia” được chưng cất trong những bình bằng đồng có hình giống củ hành (pot still) có cổ phía trên giống như cổ của thiên nga (swan neck). Phần cất có nồng độ rượu từ 60% đến 75%. Tất cả các thử nghiệm thay thế đồng bằng các kim loại ít bị rỉ sét, dễ gia công và rẻ tiền hơn đều thất bại vì hương vị không đạt của Whisky được sản xuất. Việc chưng cất được tiến hành gián đoạn vì bao giờ cũng chỉ có thể gia công được một phần wash nhất định.

Các loại Whisky khác phần lớn được chưng cất bằng cột chưng cất (patent still, column still hay Coffey still). Loại cột này do một người Scot là Robert Stein phát minh và thử nghiệm vào năm 1826 và được người Ireland là Aeneas Coffey cải tiến trong những năm sau đó. Bằng những cột chưng cất này, phần cất được sản xuất có nồng độ rượu tối đa là 94,8%. Loại cột này làm việc liên tục và đây cũng là một ưu điểm lớn về mặt phí tổn.

Kiểu Lomond (Lomond still) do Alistair Cunningham và Arthur Warren phát triển vào năm 1955, một phương pháp pha trộn giữa pot stillcolumn still với một ống xi lanh có nhiều tấm bằng đồng di động bên trong, không đột phá được. Tuy đã được sử dụng trong nhiều lò nấu rượu, ngày nay phương pháp này chỉ còn được sử dụng tại hãng nấu rượu Whisky Scapa.

Trong Liên minh châu Âu Whisky phải đạt được những tiêu chuẩn được quy định trong chỉ thị số 1576/89 ngày 29 tháng 5 năm 1989:

  • Được sản xuất bằng cách chưng cất từ nước mạch nha của ngũ cốc.
  • Được chưng cất đến nồng độ rượu ít hơn 94,8 phần trăm thể tích.
  • Được lưu trữ ít nhất là 3 năm trong thùng gỗ có thể chứa 700 lít hay ít hơn.
  • Có nồng độ rượu ít nhất là 40 phần trăm thể tích.

Nếu như sản phẩm không đáp ứng được những yêu cầu tối thiểu trên thì không được bán trong Liên minh châu Âu như là Whisky.

Các nước khác có những quy định khác đối với những tiêu chuẩn trên, thí dụ như tại Uruguay thời gian lưu trữ ngắn nhất được quy định là 2 năm.

V. Xuất xứ

V.1. Whisky Scotland

Hiện nay Whisky Scotland được sản xuất trong khoảng 90 lò nấu rượu tại Scotland (thời điểm tháng 10 năm 2005). Ngoài ra trong thời gian gần đây còn có hằng trăm lò nấu rượu khác đang ngưng hoạt động hay không còn tồn tại nữa. Để có được một cái nhìn tổng quát, các lò nấu rượu riêng lẻ và các loại Whisky được sản xuất từ các lò nấu rượu này được phân chia theo vùng. Các loại Whisky riêng lẻ của từng vùng cũng được cho là có cùng một khẩu vị đặc trưng. Cho đến nay người ta không đi đến được một cách phân chia thống nhất có sự đồng thuận theo vùng địa phương:

  • Vùng Highlands trải dài ở phía Bắc của đường thẳng tưởng tượng giữa Edinburgh và Glasgow. Vùng này lại thường được tiếp tục chia ra thành Central Highlands, Northern Highlands, Western HighlandsEastern Highlands. Các loại Whisky ở đây được cho là mạnh.
  • Speyside được hiểu là vùng đất dọc theo sông Spey trong các vùng đất bá tước Morayshire và Banffshire và như vậy thật ra là lại nằm trong vùng Highlands. Vùng này được coi là vùng trung tâm của Whisky Scotland với trên 50 lò nấu rượu tập trung trong một diện tích hẹp.
  • Vùng Lowlands nằm ở phía Nam của đường tưởng tượng giữa Edinburgh và Glasgow. Whisky được sản xuất ở đây “mềm” và nhẹ.
  • Whisky xuất xứ từ đảo Islay thông thường được xem là “đặc biệt mạnh” bất chấp là có hương khói và hương than nhiều hay ít.
  • Ngược lại, Whisky từ các đảo khác như Arran, Mull, Jura, Skye, Orkney, và có thể là lúc nào đó cũng từ Shetland, thì đúng ra là không có đặc trưng chung.
  • Việc chia Campbeltown ra thành một vùng riêng biệt với chỉ còn 3 lò nấu rượu tồn tại thật ra chỉ còn tính chất lịch sử, vì thế mà vùng này cũng được xếp vào vùng Highlands hay vùng đảo.

Tập đoàn United Distillers (Diageo) có một chiến lược tiếp thị tương ứng với các vùng khác nhau bao gồm 6 cái gọi là Classic Malts trong chương trình tiếp thị. Biện pháp này rất thành công về kinh tế, các loại Classic Malts này thuộc về các Single Malts thành công nhất nói chung.

Bên cạnh các doanh nghiệp là chủ của các lò nấu rượu còn có nhiều hãng đóng chai độc lập bán Whisky trên thị trường. Các hãng này mua từ các nhà sản xuất phần nhiều là các loại Whisky đặc biệt còn trong thùng và bán đi sau khi vô chai dưới nhãn hiệu riêng. Nổi tiếng là các loại chai Whisky của Adelphi, Gordon & MacPhail, Signatory hay Wm. Cadenhead Ltd và nhiều hãng khác. Nhưng chủ nhân của các lò nấu rượu, các tập đoàn rượu mạnh lớn, cũng chào bán trên thị trường các xê ri rượu của các năm sản suất hay của các lò nấu rượu đã được lựa chọn. Các xê ri có tiếng thí dụ như là xê ri Flora & Fauna hay Rare Malt Series.

Phần cất từ mạch nha là nền tảng của Malt-Whisky từ Scotland mà trong đó mạch nha thường còn được hun khói bằng than bùn. Lúa mạch đã nẩy mầm được hong khô trong một lò gọi là kiln. Nếu được hong khô bằng cách dùng than bùn Whisky có phảng phất hương khói. Độ hương khói được biểu thị bằng nồng độ ppm (parts per million) của phênol. Các loại Whisky như của hãng Lagavulin (khoảng 30 ppm) hay của hãng Laphroaig (trên 30 ppm) là các loại Whisky có nồng độ phênol cao. Whisky có hương khói than bùn nhiều nhất là Octomore của lò nấu rượu Bruichladdich, được cho là có trên 80 ppm phênol. Những người trong cuộc còn nói là có cả những mẫu của phần cất với nồng độ phênol lên đến 300 ppm.

Một phần cất được phép gọi là Scotch Whisky khi được sản xuất trong một lò chưng cất tại Scotland, có ít nhất 40 phần trăm thể tích rượu và được trữ ít nhất là 3 năm tại Scotland trong những thùng làm từ gỗ sồi có niêm phong của thuế quan. Thời gian trữ thông thường là 8 đến 12 năm nhưng cũng có thể kéo dài đến 15, 20, 25, 30 và 50 năm. Tùy theo lò nấu rượu, sau nhiều năm trữ khác nhau mà Whisky đạt đến được một tối ưu cân bằng giữa đặc tính chưng cất và ảnh hưởng của thời gian lưu trữ. Ở tại đa số các loại Whisky thời gian này nằm giữa 12 và 15 năm. Các Whisky lâu đời thì đặc biệt là hay “mềm” và “nhẹ” nhưng lại trả giá bằng tính chất riêng biệt vì ảnh hưởng của thùng ngày càng chiếm ưu thế. Vì thế quan niệm phổ biến cho rằng Whisky càng lâu đời càng tốt chỉ đúng có giới hạn.

 

Thùng gỗ chứa Whisky

Ngược với Mỹ, gần như không bao giờ những thùng gỗ sồi còn mới được sử dụng để trữ mà chỉ những thùng trước đó chứa Bourbon hay Sherry, trong vài trường hợp riêng lẻ là những thùng chứa rượu Porto hay Rum (trường hợp ngoại lệ duy nhất: “Glenfiddich Solera Reserve” – một phần của loại Whisky này được trữ chín mùi trong một thời gian ngắn trong các thùng mới). Được sử dụng chủ yếu là các thùng gỗ sồi (Quercus alba) từ Mỹ mà vừa trữ Whiskey Mỹ xong. Đầu tiên xuất phát từ nguyên do phí tổn, ngày nay việc này trở thành một phần quan trọng trong truyền thống của Whisky vì việc này mang lại cho tất cả các loại Whisky một phần lớn vị đặc trưng của chúng. Ngoài ra việc trữ trong các thùng mới không khuyến khích đặc tính riêng biệt của một Single-Malts vì vị vanill-caramel đặc trưng của Bourbon Whiskey sẽ phủ trùm lên các tính chất này. Nguyên nhân phí tổn vẫn còn đóng một vai trò quan trọng: giá một thùng từ Mỹ vào khoảng 30 Euro trong khi thùng từ Tây Ban Nha là 300 Euro. Các thùng đã chứa Sherry từ Tây Ban Nha (Quercus robur) rất thích hợp cho loại Whisky “ngọt” của Speyside trong khi loại thùng gỗ sồi Mỹ đã chứa Bourbon được dùng cho Whisky của các đảo vì hương khói. Hãng làm thùng Speyside Cooperage tại Craigellachie đóng hằng năm khoảng 100.000 thùng gỗ sồi và sửa chữa thùng cho những lò nấu rượu lân cận. Trong năm 2004 vào khoảng 18 triệu thùng Whisky được trữ tại Scotland.

Whisky trong thùng, tùy theo độ mạnh lúc vô chai và thời gian trữ theo lệ thường có đến 70 phần trăm thể tích, được pha loãng với nước đến nồng độ uống. Loại vô chai không pha loãng, trực tiếp vô chai với độ mạnh của thùng và vì vậy hay có mùi thơm nồng hơn, ngày càng được ưa chuộng.

Scotland xuất khẩu hằng năm 700 triệu chai Whisky, chủ yếu là sang Mỹ, Pháp, Tây Ban Nha và Nhật.

V.2. Whiskey Ireland

Nhiều yếu tố khác nhau trong quá khứ đã dẫn đến sự tập trung cao độ trong ngành sản xuất Whiskey trên toàn đảo Ireland. Hiện nay người ta chỉ còn sản xuất đáng kể gần 100 loại khác nhau tại 3 địa điểm. Irish Distellers Group, từ 1987 thuộc về nhóm Pernod Ricard của Pháp, sản xuất trong một nhà máy công nghiệp hiện đại tại Midleton, quận Cork ở miền Nam của Cộng hòa và song song với nhà máy này là tại quận Antrim ở Bắc Ireland. Antrim là địa điểm của lò nấu rượu nổi tiếng Old Bushmills, được thành lập năm 1608 hay 1784, là lò nấu rượu lâu đời nhất vẫn còn sản xuất trên thế giới. Tại Midleton nhiều loại Whiskey John Jameson khác nhau được sản xuất từ năm 1780, thí dụ như Paddy và nhiều thương hiệu nhỏ hơn khác cho thị trường Ireland như John PowerTullamore Dew là nhãn hiệu đặc biệt được biết đến nhiều tại Đức và Đan Mạch. Cooley Distillery, độc lập và sáng tạo, vừa được thành lập năm 1987 tại Riverstown gần Bắc Ireland đóng một vai trò đặc biệt và mới đây vừa qua nhiều thương hiệu cũng được sản xuất tại hãng này.

Khách tham quan có thích thú về Whiskey Ireland có thể đến tham quan lò chưng cất biểu diễn Old Jameson tại Midleton cũng như bắt đầu từ năm 1997 là trong trung tâm thành phố Dublin, tại Smithfield Village, Bow Street. Bên cạnh đó cũng có thể tham quan Lockes Distillery tại Kilbeggan. Các thiết bị lịch sử được trưng bày và thông tin về lịch sử của Whiskey được cung cấp trong lò nấu rượu đã ngưng hoạt động từ năm 1953 này.

Theo lệ thường thì lửa than bùn không được sử dụng cho Whiskey Ireland, vì thế mà Whiskey Ireland nhẹ (gần như ngọt) hơn các Whisky Schottland phần nhiều có hương khói. Whiskey Ireland được chưng cất theo truyền thống 3 lần. Ngược với Whisky Scotland, ngoại trừ một ít trường hợp ngoại lệ, nói chung là được chưng cất 2 lần. Ngược với việc sử dụng cái gọi là Coffey-Still cho việc sản xuất Grain-Whisky, các lượng cần thiết để pha trộn được sử dụng trong những Pot-Stills tại Ireland.

Whiskey Ireland phần nhiều là blend, thế nhưng trong thời gian vừa qua Single Malts cũng được chào mời nhiều hơn. Pure Pot Still là tên gọi chất lượng thêm miêu tả việc sử dụng duy nhất một thiết bị chưng cất pot still.

Việc pha trộn (blend) Whiskey Ireland khác với việc pha trộn Whisky Scotland trước tiên là ở chỗ thông qua việc kết hợp nhiều quy trình làm chín mùi khác nhau trong nhiều loại thùng khác nhau (thùng Sherry, Bourbon, rượu vang Porto để có ảnh hưởng đến khẩu vị. Vì thế mà người ta cũng gọi blend ở Ireland là vatting (từ vat trong tiếng Anh, có nghĩa là “thùng trộn”).

Các blend nổi tiếng là:

  • Crested Ten
  • Inishowen
  • Jameson
  • Midleton Very Rare
  • Paddy
  • Tullamore Dew
  • John Power & Son

Các Single Malt nổi tiếng là:

  • Bushmills
  • Connemara
  • Locke’s 8 Year Old
  • Tyrconnell
  • Red Breast

V.3. Whiskey Mỹ

 

Thùng rượu Whiskey trong hãng rượu Jack Daniel’s

Whiskey Mỹ được sản xuất từ lúa mạch đen, bắp, lúa mạch hay hiếm hơn là lúa mì, thành phần của các loại ngũ cốc khác nhau tùy theo vùng.

Bourbon là loại Whiskey phải được sản xuất từ ít nhất là 51% bắp, thường được dùng là một thành phần bắp khoảng 65% đến 75% trong nước ủ rượu. Ngoài ra còn có thời gian lưu trữ được quy định theo pháp luật là 2 năm trong những thùng mới từ gỗ sồi trắng, bên trong được đốt thành than. Việc sử dụng thùng gỗ sồi mới mang lại một phần lớn vị ngon cho Bourbon thật ra không được dùng vì lý do khẩu vị mà là vào đầu thế kỷ 20 chính phủ muốn giúp đỡ kinh tế cho những vùng kém phát triển có nhiều rừng (thí dụ như Arkansas). Bourbon Whiskey có được độ chín mùi chỉ sau vài năm nhờ vào gỗ mới của thùng và điều kiện khí hậu của vùng sản xuất. Tên gọi xuất phát từ quận Bourbon ở Kentucky.

Rye Whiskey hay đơn giản chỉ là Rye là anh em của Bourbon được nhiều người sành điệu diễn tả là mạnh hơn và thơm hơn, nước ủ rượu của Rye phải chứa ít nhất là 51% lúa mạch đen. Rye là Whisky khởi đầu trên toàn Bắc Mỹ. Chỉ đến cuối thời kỳ cấm rượu Rye mới bị Bourbon hay Tennessee Whisky vượt qua về mức độ ưa chuộng và ngày nay gần như là một loại hiếm.

Tennessee Whiskey từ Tennessee có nguồn gốc ít nhất là 51% từ bắp và ít nhất là 20% từ lúa mạch đen, lúa mì hay lúa mạch. Trước khi được đưa vào thùng trữ Tennessee Whiskey được lọc qua than gỗ làm cho Whiskey này rất êm dịu. Phương pháp này được gọi là charcoal mellowing, leaching hay chính xác là Lincoln County Process. Than gỗ này được sản xuất từ cây gỗ thích (Acer)

Corn Whiskey là Whiskey làm từ bắp với ít nhất là 80% phần bắp trong nước ủ rượu. Whiskey được phép chưng cất tối đa đến 80% và phải trữ ít nhất là 2 năm trong thùng gỗ sồi mới hay đã qua sử dụng, không được đốt thành than.

Những hiệu nổi tiếng:

  • Jim Beam (Bourbon, Rye)
  • Wild Turkey (Bourbon, Rye)
  • Bernheim (Bourbon, Rye)
  • Four Roses (Bourbon)
  • Buffalo Trace (Bourbon, trước đây là Ancient Age)
  • Labrot & Graham (Bourbon)
  • Van Winkel (Bourbon)
  • Jack Daniel’s (Tennessee Whiskey)
  • George Dickel (Tennessee Whisky)
  • Maker’s Mark (Kentucky Straight Bourbon Whisky)

Maker’s Mark được sản xuất từ năm 1953 ở gần Loretto, Kenticky, từ gia đình nấu rượu Samuels với số lượng tương đối nhỏ (20 đến 40 thùng một ngày). Trong giới những người yêu thích thì đây là loại Bourbon “thanh lịch” nhất.

Southern Comfort, thỉnh thoảng được gọi là Whiskey, thuộc vào các rượu mùi-Whiskey. Đây là một sự pha trộn từ Bourbon và rượu mùi làm từ trái đào có thêm trái đào, chanh và gia vị. Năm 1874 người đứng bar Martin Wilkes Heron ở New Orleans phát minh ra một loại cocktail với tên Cuffs and Buttons như là loại tương phản với Hats and Tails đang được ưa chuộng lúc bấy giờ và bán trên thị trường từ năm 1889 một cải tiến loại cocktail này dưới tên Southern Comfort.

VI. Thưởng thức Whisky

 

Ly chuyên uống rượu whisky, thường có miệng to để khi uống phải úp cả mặt vào đó để ngửi, hít hơi rượu trước

Whisky như là một hình thức đặc biệt của rượu mạnh thông thường được uống để thưởng thức. Đóng góp vào đó trước tiên là những chất mang lại vị và hương thơm có bên trong. Vì thế mà nhiều phương pháp khác nhau có thể tham gia vào việc tăng độ thưởng thức của Whisky bằng cách tăng cường giải phóng những chất này.

Có thể đạt đến bằng cách pha loãng với nước. Phần nhiều các Whisky trên thị trường với 40 hay 43 phần trăm thể tích đã được pha loãng với nước trước đó đến độ mạnh có thể uống được. Việc giảm thêm nồng độ rượu trong ly đến khoảng 35% hay được khuyên nhủ, điều mà đặc biệt là tiếp tục giải phóng thêm hương thơm. Các loại Whisky được đong vào chai với độ mạnh của thùng (trong khoảng 60 phần trăm thể tích) thường quá mạnh để có thể uống không thêm nước. Qua việc cho thêm nước độ mạnh của rượu được giảm đi và những chất thơm của Whisky được giải phóng. Ngay người Scot và người Ireland cũng thường uống Whisky của họ với tỉ lệ pha loãng vào khoảng 1:1, việc phục vụ Whisky với một ly/bình nước là bắt buộc ở đấy.

Ngoài ra Whisky cũng thường được uống có thêm nước đá (Whisky on the rocks). Điều này thông thường làm giảm hương thơm vì một phần lớn các chất cho hương thơm (rượu trung bình, este, phênol) bị lắng xuống do nhiệt độ lạnh, Whisky trở nên đục thấy rõ.

Người ta nên dùng Whisky ngon để pha chế cocktail nhưng Single Malts thì gần như là quá phí. Các Whisky này chỉ thích hợp một phần vì đặc tính có mùi khói. Các loại nhẹ hơn như Whisky Canada thích hợp tốt hơn. Bourbon Whisky được sử dụng trong cocktail chua (sour) vì vị những Whisky khác hài hòa không tốt với phụ gia chua.


Wall Street ‘s History

Wall Street is the financial district of New York City. It is also the name of the street running from Broadway to South Street on the East River. Over time Wall Street came to signify a geographic location encompassing a commercial downtown Manhattan neighborhood as well as signifying the historical financial center of the United States. The term has become a metonym signifying New York-based financial interests. It is the first permanent home of the New York Stock Exchange, the world’s largest stock exchange by market capitalization of its listed companies. Anchored by Wall Street, New York City is one of the principal financial centres of the world.

Several major U.S. stock and other exchanges have headquarters on Wall Street and in the Financial District, including the NYSE, NASDAQ, AMEX, NYMEX, and NYBOT.

Wall Street is important in a nation such as the United States in which former president Calvin Coolidge once remarked “The business of America is business” and in which rising stock markets are called bulls and falling markets are called bears.

History

Early years

Lower Manhattan was the first area in the city to be settled by Europeans, in 1626, according to one account. Dutch settlers had houses, farms, and a few stores in this growing New World port. One Dutch farmer named Annotkje Janz had a farm in lower Manhattan and is buried in Trinity Church, and the last Dutch mayor Peter Stuyvesant ran New Amsterdam until 1664, when it was ceded to the Britain and had its name changed to New York.

There are varying accounts about how the Dutch-named “de Waal Straat” got its name. A generally accepted version is that the name of the street name was derived from an earthen wall on the northern boundary of the New Amsterdam settlement, perhaps to protect against English colonial encroachment or incursions by native Americans. A conflicting explanation is that Wall Street was named after Walloons — possibly a Dutch abbreviation for Walloon being Waal. Among the first settlers that embarked on the ship “Nieu Nederlandt” in 1624 were 30 Walloon families.

In the 1640s basic picket and plank fences denoted plots and residences in the colony. Later, on behalf of the Dutch West India Company, Peter Stuyvesant, using both African slaves and white colonists, collaborated with the city government in the construction of a stronger stockade. A strengthened 12-foot (4 m) wall against attack from various Native American tribes. In 1685 surveyors laid out Wall Street along the lines of the original stockade. The wall started at Pearl Street, which was the shoreline at that time, crossing the Indian path Broadway and ending at the other shoreline (today’s Trinity Place), where it took a turn south and ran along the shore until it ended at the old fort.

In the late 18th century, there was a buttonwood tree at the foot of Wall Street under which traders and speculators would gather to trade securities. The benefit was being in close proximity to each other. In 1792, traders formalized their association with the Buttonwood Agreement which was the origin of the New York Stock Exchange. In 1789, Wall Street was the scene of the United States’ first presidential inauguration when George Washington took the oath of office on the balcony of Federal Hall on April 30, 1789. This was also the location of the passing of the Bill Of Rights. In the cemetery of Trinity Church, Alexander Hamilton, who was the first Treasury secretary and “architect of the early United States financial system,” is buried.

Nineteenth century

In the first few decades, both residences and businesses occupied the area, but increasingly business predominated. “There are old stories of people’s houses being surrounded by the clamor of business and trade and the owners complaining that they can’t get anything done,” according to a historian named Burrows. The opening of the Erie Canal in the early 1800s meant a huge boom in business for New York City, since it was the only major eastern seaport which had direct access by inland waterways to ports on the Great Lakes. Wall Street became the “money capital of America”. In the 1840s and 1850s, most residents moved north to midtown because of the increased business use at the lower tip of the island. The Civil War had the effect of causing the northern economy to boom, bringing greater prosperity to cities like New York which “came into its own as the nation’s banking center” connecting “Old World capital and New World ambition”, according to one account. J. P. Morgan created giant trusts; John D. Rockefeller’s Standard Oil moved to New York. Between 1860 and 1920, the economy changed from “agricultural to industrial to financial” and New York maintained its leadership position despite these changes, according to historian Thomas Kessner. New York was second only to London as the world’s financial capital.

In 1889, the original stock report, Customers’ Afternoon Letter, became The Wall Street Journal. Named in reference to the actual street, it became an influential international daily business newspaper published in New York City.

Twentieth century

Historian John Brooks in his book Once in Golconda considered the turn of the century period to have been Wall Street’s heyday. The address of 23 Wall Street where the headquarters of J. P. Morgan & Company, known as The Corner, was “the precise center, geographical as well as metaphorical, of financial America and even of the financial world.”

Wall Street has had changing relationships with government authorities. In 1913, for example, when authorities proposed a $4 tax on stock transfers, stock clerks protested. At other times, city and state officials have taken steps through tax incentives to encourage financial firms to continue to do business in the city.

In the late 19th and early 20th centuries, the corporate culture of New York was a primary center for the construction of skyscrapers, and was rivaled only by Chicago on the American continent. Skyscrapers were constructed in the downtown Manhattan area, although there were some residential sections, such as the Bowling Green section between Broadway & the Hudson river, and between Vesey & the Battery. The Bowling Green area was described as “Wall Street’s back yard” with poor people, high infant mortality rates, and the “worst housing conditions in the city.” As a result of the construction, looking at New York City from the east, one can see two distinct clumps of tall buildings — the financial district on the left, and the taller midtown district on the right. The geology of Manhattan was well-suited for tall buildings, since there was a solid mass of rock underneath Manhattan providing a firm foundation for tall buildings. Skyscrapers are expensive to build, but when there is a “short supply of land” in a “desirable location”, then building upwards makes sound financial sense. A post office was built in 1905. During the World War I years, occasionally there were fund-raising efforts for projects such as the National Guard.

On September 16, 1920, close to the corner of Wall and Broad Street, the bussiest corner of the financial district and across the offices of the Morgan Bank, a powerfull bomb exploded. It killed 38 and seriously injured 143 people. The perpetrators were never identified or apprehended. The explosion did, however, help fuel the Red Scare that was underway at the time. A report from the New York Times:

“The tomb-like silence that settles over Wall Street and lower Broadway with the coming of night and the suspension of business was entirely changed last night as hundreds of men worked under the glare of searchlights to repair the damage to skyscrapers that were lighted up from top to bottom. … The Assay Office, nearest the point of explosion, naturally suffered the most. The front was pierced in fifty places where the cast iron slugs, which were of the material used for window weights, were thrown against it. Each slug penetrated the stone an inch or two and chipped off pieces ranging from three inches to a foot in diameter. The ornamental iron grill work protecting each window was broken or shattered. … the Assay Office was a wreck. … It was as though some gigantic force had overturned the building and then placed it upright again, leaving the framework uninjured but scrambling everything inside. — 1920”

The area was subjected to numerous threats; one bomb threat in 1921 led to detectives sealing off the area to “prevent a repetition of the Wall Street bomb explosion.”

A crowd at Wall and Broad streets after the 1929 crash. The New York Stock Exchange is on the right. The majority of people are congregating in Wall Street on the left between the “House of Morgan” (23 Wall Street) and Federal Hall (26 Wall Street).

In October 1929, celebrated Yale economist reassured worried investors that their “money was safe” on Wall Street. A few days later, stock values plummeted. The stock market crash of 1929 ushered in the Great Depression in which a quarter of working people were unemployed, with soup kitchens, mass foreclosures of farms, and falling prices. During this era, development of the financial district stagnated, and Wall Street “paid a heavy price” and “became something of a backwater in American life.” During the New Deal years as well as the forties, there was much less focus on Wall Street and finance. The government clamped down on the practice of buying equities based only on credit, but these policies began to ease. From 1946-1947, stocks could not be purchased “on margin”, meaning that an investor had to pay 100% of a stock’s cost without taking on any loans. But this margin requirement was reduced four times before 1960, each time stimulating a mini-rally and boosting volume, and when the Federal Reserve reduced the margin requirements from 90% to 70%. These changes made it somewhat easier for investors to buy stocks on credit; this meant that an investor, for example, needed to only put up $700 instead of $900 to buy $1,000 worth of stock (the remaining $300 can be bought with a loan which has an interest rate of 4½% to 5%.) The growing national economy and prosperity led to a recovery during the sixties, with some down years during the early seventies in the aftermath of the Vietnam War. Trading volumes climbed; in 1967, according to Time Magazine, volume hit 7.5 million shares a day which caused a “traffic jam” of paper with “batteries of clerks” working overtime to “clear transactions and update customer accounts.” In 1973, the financial community posted a collective loss of $245 million and needed and help, and got it with the form of temporary help from the goverrnment. Reforms happened; the SEC eliminated fixed commissions which forced “brokers to compete freely with one another for investors’ business.” In 1975, the Securities & Exchange Commission threw out the NYSE’s “Rule 394” which had required that “most stock transactions take place on the Big Board’s floor”, in effect freeing up trading for electronic methods. In 1976, banks were allowed to buy and sell stocks, which provided more competition for stockbrokers. Reforms had the effect of lowering prices overall, making it easier for more people to participate in the stock market. Broker commissions for each stock sale lessened, but volume increased.

The Reagan years were marked by a renewed push for capitalism, business, with national efforts to de-regulate industries such as telecommunications and aviation. The economy resumed upward growth after a period in the early eighties of languishing. A report in the New York Times described that the flushness of money and growth during these years had spawned a drug culture of sorts, with a rampant acceptance of cocaine use although the overall percent of actual users was most likely small. A reporter wrote:

“The Wall Street drug dealer looked like many other successful young female executives. Stylishly dressed and wearing designer sunglasses, she sat in her 1983 Chevrolet Camaro in a no-parking zone across the street from the Marine Midland Bank branch on lower Broadway. The customer in the passenger seat looked like a successful young businessman. But as the dealer slipped him a heat-sealed plastic envelope of cocaine and he passed her cash, the transaction was being watched through the sunroof of her car by Federal drug agents in a nearby building. And the customer – an undercover agent himself -was learning the ways, the wiles and the conventions of Wall Street’s drug subculture. — Peter Kerr in the New York Times, 1987.”

In 1987, the stock market plunged and, in the relatively brief recession following, lower Manhattan lost 100,000 jobs according to one estimate. Since telecommunications costs were coming down, banks and brokerage firms could move away from Wall Street to more affordable locations. The recession of 1990–1991 were marked by office vacancy rates downtown which were “persistently high” and with some buildings “standing empty.” The day of the drop, October 20th, was marked by “stony-faced traders whose sense of humor had abandoned them and in the exhaustion of stock exchange employees struggling to maintain orderly trading.” Ironically, it was the same year that Oliver Stone’s movie Wall Street appeared. In 1995, city authorities offered the Lower Manhattan Revitalization Plan which offered incentives to convert commercial properties to residential use.

Construction of the World Trade Center began in 1966 but had trouble attracting tenants when completed. Nonetheless, some substantial firms purchased space there. It’s impressive height helped make it a visual landmark for drivers and pedestrians. In some respects, the nexus of the financial district moved from the street of Wall Street to Trade Center complex. Real estate growth during the latter part of the 1990s was significant, with deals and new projects happening in the financial district and elsewhere in Manhattan; one firm invested more than $24 billion in various projects, many in the Wall Street area. In 1998, the NYSE and the city struck a $900 million deal which kept the NYSE from moving across the river to Jersey City; the deal was described as the “largest in city history to prevent a corporation from leaving town”. A competitor to the NYSE, NASDAQ, moved its headquarters from Washington to New York.

Lower Manhattan skyline from the Hudson River.

The Wall Street area from the air in 2009.

Wall Street area from Brooklyn; the South Street Seaport is at the lower middle slight right.

Twenty-first century

In the first year of the new century, the Big Board, as some termed the NYSE, was described as the world’s “largest and most prestigious stock market.” But when the World Trade Center was destroyed on September 11th, it left an architectural void as new developments since the 1970s had played off the complex aesthetically. The attacks “crippled” the communications network. One estimate was that 45% of Wall Street’s “best office space” had been lost. The physical destruction was immense:

“Debris littered some streets of the financial district. National Guard members in camouflage uniforms manned checkpoints. Abandoned coffee carts, glazed with dust from the collapse of the World Trade Center, lay on their sides across sidewalks. Most subway stations were closed, most lights were still off, most telephones did not work, and only a handful of people walked in the narrow canyons of Wall Street yesterday morning. — Leslie Eaton and Kirk Johnson of the New York Times, September 16, 2001.”

Still, the NYSE was determined to re-open on September 17, almost a week after the attack. The attack hastened a trend towards financial firms moving to midtown and contributed to the loss of business on Wall Street, due to temporary-to-permanent relocation to New Jersey and further decentralization with establishments transferred to cities like Chicago, Denver, and Boston.

After September 11th, the financial services industry went through a downturn with a sizable drop in year-end bonuses of $6.5 billion, according to one estimate from a state comptroller’s office. Many brokers are paid mostly through commission, and get a token annual salary which is dwarfed by the year-end bonus.

To guard against a vehicular bombing in the area, authorities built concrete barriers, and found ways over time to make them more aesthetically appealing by spending $5000 to $8000 apiece on bollards:

“ To prevent a vehicle-delivered bomb from entering the area, Rogers Marvel designed a new kind of bollard, a faceted piece of sculpture whose broad, slanting surfaces offer people a place to sit in contrast to the typical bollard, which is supremely unsittable. The bollard, which is called the Nogo, looks a bit like one of Frank Gehry’s unorthodox culture palaces, but it is hardly insensitive to its surroundings. Its bronze surfaces actually echo the grand doorways of Wall Street’s temples of commerce. Pedestrians easily slip through groups of them as they make their way onto Wall Street from the area around historic Trinity Church. Cars, however, cannot pass. — Blair Kamin in the Chicago Tribune, 2006”

Wall Street itself and the Financial District as a whole are crowded with highrises. Further, the loss of the World Trade Center has spurred development on a scale that hadn’t been seen in decades. In 2006, Goldman Sachs began building a tower near the former Trade Center site. Tax incentives provided by federal, state and local governments encouraged development. A new World Trade Center complex, centered on Daniel Liebeskind’s Memory Foundations plan, is in the early stages of development and one building has already been replaced. The centerpiece to this plan is the 1,776-foot (541 m) tall 1 World Trade Center (formerly known as the Freedom Tower). New residential buildings are sprouting up, and buildings that were previously office space are being converted to residential units, also benefiting from tax incentives. Better access to the Financial District is planned in the form of a new commuter rail station and a new downtown transportation center centered on Fulton Street. In 2007, the “giggling guru” Maharishi Mahesh Yogi with his Maharishi Global Financial Capital of New York opened headquarters at 70 Broad Street near the NYSE, in an effort to seek investors.

The Guardian reporter Andrew Clark described the years of 2006 to 2010 as “tumultous” in which the heartland of America is “mired in gloom” with high unemployment around 9.6%, with average house prices falling from $230,000 in 2006 to $183,000, and foreboding increases in the national debt to $13.4 trillion, but that despite the setbacks, the American economy was once more “bouncing back.” What had happened during these heady years? Clark wrote:

“But the picture is too nuanced simply to dump all the responsibility on financiers. Most Wall Street banks didn’t actually go around the US hawking dodgy mortgages; they bought and packaged loans from on-the-ground firms such as Countrywide Financial and New Century Financial, both of which hit a financial wall in the crisis. Foolishly and recklessly, the banks didn’t look at these loans adequately, relying on flawed credit-rating agencies such as Standard & Poor’s and Moody’s, which blithely certified toxic mortgage-backed securities as solid… A few of those on Wall Street, including maverick hedge fund manager John Paulson and the top brass at Goldman Sachs, spotted what was going on and ruthlessly gambled on a crash. They made a fortune but turned into the crisis’s pantomime villains. Most, though, got burned – the banks are still gradually running down portfolios of non-core loans worth $800bn. — The Guardian reporter Andrew Clark, 2010.”

The first months of 2008 was a particularly troublesome period which caused Federal Reserve chairman Benjamin Bernanke to “work holidays and weekends” and which did an “extraordinary series of moves.” It bolstered U.S. banks and allowed Wall Street firms to borrow “directly from the Fed.” These efforts were highly controversial at the time, but from the perspective of 2010, it appeared the Federal exertions had been the right decisions. By 2010, Wall Street firms, in Clark’s view, were “getting back to their old selves as engine rooms of wealth, prosperity and excess.” A report by Michael Stoler in The New York Sun described a “phoenix-like resurrection” of the area, with residential, commercial, retail and hotels booming in the “third largest business district in the country.” At the same time, the investment community was worried about proposed legal reforms, including the Wall Street Reform and Consumer Protection Act which dealt with matters such as credit card rates and lending requirements. The NYSE closed two of its trading floors in a move towards transforming itself into an electronic exchange.


Rắn Lệ Mật

Nằm cách trung tâm thủ đô Hà Nội chừng 3-4km về phía Bắc, qua cầu Chương Dương và cầu Chui – Gia Lâm, đi qua bùng binh theo hướng Đức Giang – Cầu Đuống, rẽ phải vào làng Lệ Mật, đi thêm khoảng 600m trong đường làng (nay gần khu đô thị Việt Hưng), bạn sẽ thấy ngay những tấm biển quảng cáo rắn các loại chính là nơi có đặc sản “Rắn Lệ Mật”.

Rắn xào hành lá. Ảnh: TL internet

Nghề nuôi rắn ở làng Lệ Mật (thuộc xã Việt Hưng, huyện Gia Lâm – Hà Nội) có từ thời nhà Lý. Lúc đầu dân làng Lệ Mật chỉ nuôi rắn để ngâm rượu làm thuốc bổ, chữa các bệnh: đau lưng, suy nhược thần kinh, thận v.v… Do có sự giao lưu về kinh tế, sau này các món ăn được chế biến từ rắn trở thành một thức ăn đặc sản của người Hà Nội và khách gần xa.

Để thưởng thức được “đặc sản rắn” nguyên gốc, khách phải đi qua con đường lát gạch, cách quốc lộ 1A vài trăm mét vào làng. Hiện ở làng Lệ Mật có trên dưới 10 gia đình làm “đặc sản rắn gia truyền”. Đến các gia đình này, không khí đầm ấm, bạn như được trở về gia đình mình. Vào đây tuỳ số lượng người ăn, khách tự mình được chọn các loại rắn: hổ mang chúa, hổ mang bành, cạp nong, cạp nia, hổ trâu, rắn ráo, rắn săn chuột, hổ chuối, chuột rừng v.v… Sau khi khách chọn, chủ nhà sẽ tự tay cắt tiết và làm thịt. Có nhiều món thịt rắn khác nhau, trung bình khách được thưởng thức 10-12 món, các món ăn thay đổi hàng ngày và món làm theo yêu cầu của khách! Cháo thịt rắn, xôi mỡ rắn, miến thịt rắn, thịt rắn xào mềm, xào lăn, xào bánh đa, xào miến, da rắn xào mềm; các món rán như gan rắn bao trứng, thịt rắn bao lá lốt, rắn tẩm bột, rắn nhồi thịt, chả rắn, rắn rán khúc, có món sườn rắn rang giòn xúc bánh đa. Các món nộm: rắn nộm hoa chuối, nộm rau ngót. Các món nướng: thịt rắn nướng ngũ vị hương, gan rắn nướng ngũ vị, nướng khúc lá chanh, nước bao dân dã. Các món hầm: rắn hầm sả gừng, rắn hầm mía sả, rắn om. Rắn tẩm thuốc bắc, đuôi rắn luộc, luộc cả con. Lẩu rắn. Thịt rắn hấp lá bưởi…

Sau phần khai vị xúp thịt rắn, khách được thưởng thức rượu tiết rắn và rượu mật rắn lấy từ những con rắn do khách chọn. Các món ăn theo thực đơn khách đã chọn dần dần được chuyển đến. Cùng với các món ăn khách sẽ được dùng các loại rượu rắn khác nhau: rượu bún rắn, rượu thuốc bắc, rượu rắn xà cừ, rượu nếp bao tử rắn, rượu rắn chim bìm bịp, rượu âm dương Hoắc.

Ở làng Lệ Mật, khách đến thưởng thức “đặc sản rắn” quanh năm, ngày nào cũng có khách, trung bình mỗi ngày một gia đình đón từ 30-50 khách/ngày. Chính vì sự hấp dẫn của “đặc sản rắn” nên những khách sành ăn ở Hà Nội, ở các tỉnh thành trong cả nước, khách du lịch quốc tế đủ các quốc tịch biết tiếng khi đến Hà Nội du lịch, công tác đều tranh thủ thời gian để được thưởng thức “đặc sản rắn” giữa môi trường không khí trong lành.

Quán Rắn Ráo mà tôi thường được ngồi cùng các anh.

Menu của quán trên hoặc bạn có thể bảo họ cho đầy đủ các món, đều làm từ 1 con rắn sống, được kết liễu ngay bên cạnh bàn ^^

Một số hình ảnh món ăn:


Xôi việt

Xôi khúc (xôi cúc)

Nguyên liệu: 300g gạo nếp, 150g đậu xanh cà vỏ, 150g bột nếp, 30g bột gạo, 100g thịt nạc đùi, 1 bó rau tần ô nhỏ (200g), muối.

Thực hiện: Thịt nạc đùi luộc chín, thái hạt lựu lớn. Nếp ngâm nước 2 giờ, vớt ra rổ, để ráo. Đậu xanh nấu chín với 1/2 thìa cafe muối, dùng thìa tán mịn, trộn thịt nạc vào, chia thành những viên nhỏ. Lá tần ô xay với 1 ít nước, vắt lấy nước.

Trộn bột nếp với bột gạo, cho từ từ nước rau tần ô vào, nhồi thật kỹ đến khi bột dẻo, mịn, chia thành từng viên nhỏ.

Nắn bột mỏng, cho viên đậu xanh vào giữa, nắn kín. Thực hiện với các viên còn lại. Trải 1 lớp nếp dày 1cm vào xửng, cho các viên bột lọc đậu xanh vào, sắp mỗi viên cách nhau 1cm. Trên cùng trải phần nếp còn lại, hấp chín.

Thưởng thức: Dùng nóng

Xôi tam sắc (xôi tam hạt)

Nguyên liệu: 450g gạo nếp, 50g đậu đen, 50g đậu xanh cà vỏ, 50g lạc, muối.

Thực hiện: Gạo nếp vo sạch, ngâm nước 2 giờ, vớt ra rổ, để ráo, chia làm ba phần bằng nhau. Đậu đen ngâm nước 2 giờ, cho vào nồi với 1/4 thìa cafe muối.

Nấu cho đậu đen chín mềm, trộn với 1 phần nếp, sau đó cho vào nồi, chế nước xâm xấp mặt, nấu chín như nấu cơm. (Lưu ý: Vặn lửa nhỏ để hạt nếp mềm mà không bị khét).

Lạc ngâm nước 2 giờ, cho vào nồi với 1/4 thìa cafe muối, nấu đến khi chín mềm. Trộn lạc với 1 phần nếp, nấu chín như nấu với đậu đen.

Đậu xanh rửa xanh, trộn với 1/4 thìa cafe muối và 1 phần nếp. Cách nấu xôi đậu xanh giống như nấu xôi đậu đen hay xôi lạc.

Thưởng thức: Cho xôi vào khuôn tròn tạo hình, ăn kèm với muối vừng.

Xôi vò

Nguyên liệu: 400g gạo nếp ngỗng, 150g đậu xanh cà vỏ, 30g đường cát, dầu ăn, muối, 1 bó lá dứa.

Thực hiện: Nếp vo sạch, ngâm nước 2 giờ, vớt ra rổ, để ráo. Đậu xanh ngâm nước 30 phút, vớt ra, để ráo, xốc với 1/2 thìa cafe muối, hấp chín, giã mịn. Chia đậu xanh làm 2 phần. Một phần trộn với nếp, 10ml dầu ăn và 1/2 thìa cafe muối. Phần còn lại để riêng.

Chuẩn bị một xửng nước sôi, cho lá dứa vào, cho phần nếp đã trộn đậu xanh vào hấp chín. Đổ xôi ra một cái mâm, đánh tơi, để nguội.

Trộn tiếp phần đậu xanh còn lại vào xôi, hấp thêm khoảng 5 phút rồi rắc đường lên mặt xôi, nhắc xuống, trộn đều.

Thưởng thức: Múc ra đĩa, ăn kèm với chả lụa.

Xôi gấc

Nguyên liệu: 400g gạo nếp, 1 quả gấc chín đỏ, 50g đường cát, 10ml dầu ăn, 1 thìa cafe muối, 1 thìa cafe rượu trắng.

Thực hiện: Gạo nếp vo sạch, ngâm nước 2 giờ, vớt ra rổ, để ráo. Gấc xẻ đôi, nạo lấy phần thịt gấc, cho vào tô. Cho rượu trắng, muối vào tô gấc, bóp nhuyễn thịt gấc thành hỗn hợp sền sệt, trộn vào nếp.

Cho nếp vào xửng hấp chín. Trộn đều xôi với đường và dầu ăn.

Thưởng thức: Múc xôi ra đĩa hoặc có thể cho vào khuôn tạo hình theo ý thích, dùng nóng hay nguội đều được.

(Theo Vào Bếp)