PMK is A noBAD Friend

Archive for December, 2010

Để có một bức ảnh phong cảnh hoàn hảo

Những dãy đồi hay thung lũng trải dài, những rừng cây mê hoặc, hay bờ biển gập ghềnh, những đồng cỏ xuân thì trải rộng… đều có thể trở thành những chủ đề hấp dẫn các nhà nhiếp ảnh phong cảnh và dễ để lại những xúc cảm mạnh mẽ, cũng như nguồn cảm hứng được lan truyền.


Ảnh: Garry Schlatter

Dưới đây là những chuẩn bị cần thiết để có thể ghi nhận được bức ảnh phong cảnh làm say đắm lòng người.

Bước 1: Tìm điểm nhấn hoàn hảo
Hạn chế công sức, cũng như phí tổn hành trình, hãy có những chuẩn bị chu đáo trước khi lên đường. Tìm thông tin về nơi định đến, có thể qua sách báo, trên mạng, trong thư viện, hay tại văn phòng du lịch, để biết được những gì người ta đã làm, và những gì “sẽ được tốt hơn” nếu ta xuất hiện tại đó. Đừng mắc cỡ khi phải tham khảo hình ảnh của những nhà nhiếp ảnh đi trước, thậm chí họ có thể chỉ cho ta rất nhiều điều trước lúc khởi hành, với những ý nghĩa về giá trị không gì sánh được.

Một số thông tin bổ sung cũng hết sức cần thiết, như những dịch vụ kèm theo ở nơi đến tốt đến mức nào, phải lượng định trước những tình huống dã ngoại có thể gặp. Nói chuyện với các nhà nhiếp ảnh, trực tiếp hoặc trên mạng, để có được nhiều lời khuyên hữu ích về những nơi nên đến, cũng như tránh phí sức với những vùng không hấp dẫn. Và khi đã lên được một danh sách những vùng nên đến, thì những chuyến đi sẽ ít phải hối tiếc hơn.

Ảnh: Harold Hoyer

Bước 2: Chọn những điều kiện ánh sáng tốt nhất
Một cảnh đẹp có thể được chuyển tải với nguồn sáng tối ưu và tùy thuộc vào độ rộng lớn của cảnh mà bạn muốn ghi hình, nên một điều hết sức hiển nhiên phải quan tâm, đó là: mặt trời. Rất nhiều nhà nhiếp ảnh phong cảnh tin rằng những điều kiện sáng tốt nhất thường đến vào lúc sáng sớm, đó là khoảng một giờ trước và sau khi mặt trời mọc. Nhiều người khác lại cho rằng, chính lúc chiều tà, lại dễ tạo ra được những bức tranh đầy màu sắc. Đôi khi, ai đó lại cho rằng trong điều kiện mặt trời mùa đông, thì khoảng giữa ngày lại lý tưởng hơn… Tùy ý thích của mỗi người.
Ngoài ra, vẫn rất cần tìm kiếm những vị trí tốt nhất, thiết lập những cài đặt tương thích và chờ “sự khởi động của thiên nhiên”. Tùy vào điều kiện nơi chụp, cũng cần nhớ mang theo những vật dụng phụ như chiếc ghế xếp nhỏ, thức ăn nhẹ, nước uống, trang phục giữ ấm cơ thể… để có thể đủ sức chờ đợi.

Ảnh: Brent Danley

Bước 3: Bố cục sáng tạo
Một bối cảnh trơ trụi, trống vắng thường là những cảnh nhàm chán, vì vậy, hãy cố gắng tìm cách sắp xếp các yếu tố tạo bố cục cho ảnh phong cảnh của mình thật kỹ lưỡng. Hãy nghĩ về “chủ điểm hấp dẫn”, cái gì sẽ khiến người xem phải lưu luyến. Hãy dạo bước quanh nơi chụp, để có thể may ra tìm được vị trí tối ưu, để có thể khớp được với những quy luật bố cục nhiếp ảnh truyền thống như: quy tắc phần ba, tính nhịp điệu, hay tỷ lệ vàng…
Cần lưu tâm đến những yếu tố mang tính biểu trưng hình họa. Ví dụ như, đường chân trời, dáng núi hay hồ, xem nó chiếm bao nhiêu không gian trong bức hình, cũng như nó tương tác với những phần tử khác thế nào, và từ đó, tìm cách phối trí, để sao cho có được vị trí tối ưu trong khuôn hình.
Những bóng đổ, ánh phản chiếu, có thể được đưa vào như những đường nét chính của bố cục chăng? Cần quan tâm đến các tiền cảnh, liệu có lôi kéo tầm nhìn của người xem vào được hay không, hay có tạo mối hỗ tương với các đường nét chính, như con đường, dòng sông hay đường rầy, để dẫn tầm mắt người xem “đi vào trong khuôn hình”.
Trước mỗi cú bấm máy, hãy luôn tự hỏi: “trong khuôn hình này, chủ điểm hấp dẫn nhất là gì?“, “cái bố cục này có nói lên được điều gì không?”, “liệu ta đã đặt cái chủ điểm hấp dẫn đó vào nơi tốt nhất rồi hay chưa?” Hãy thật khách quan với chính mình, liệu cái mình cho là hấp dẫn, thì nó có khiến người khác cảm nhận đúng như thế hay không? Và sau hết, chỉ vì mình đang chụp một cảnh vật, hãy đừng bị bất kỳ ý thức về định hướng nào tác động đến mình, nhưng hãy tiếp nhận nó như những trải nghiệm tức thì.

Ảnh: Garry Schlatter

Bước 4: Thiết lập trong điều kiện lý tưởng nhất
Đặt độ cao của chân máy ở ngưỡng phù hợp nhất, để có được phối cảnh tối ưu. Nếu đặt quá thấp, sẽ khiến cảnh vật bị dẹp lại, còn khi đặt quá cao có thể khiến những tiền cảnh trở thành nghiêng lệch. Gắn bịch đá hay giỏ máy, hoặc vật nặng nào đó vào trụ giữa của chân máy, để làm tăng độ vững chắc của máy, tránh những cơn gió bất thường nơi hiện trường, nhất là ở những nơi trống. Cố gắng tìm được điểm “ngang” thật chuẩn, đừng để phải sửa lại đường chân trời nơi hậu kỳ, đôi khi rất khó khăn.
Hãy tắt chức năng chống rung của ống kính, hay thân máy, một khi đã đặt lên chân ba, và chọn ngưỡng ISO tốt nhất trong máy, để có được chất lượng hình ảnh cao nhất. Khi phải dùng những trị số thời chụp thật dài, cần có những kinh nghiệm nhất định, nhất là khi phải chụp trong những điều kiện ánh sáng âm u của lúc bình minh, hay chạng vạng. Với những thời chụp dài thế này, nó sẽ khiến những biến thiên của thủy triều biển thành những mảng mờ ảo như sương khói, hay những đám mây bay ngang trời thành những dạng hình vô định, dễ tạo ra ấn tượng siêu thực hay một trạng thái biểu cảm nào đó. Trong một số điều kiện, mà ánh sáng vẫn còn khá mạnh trong ngày, thì việc dùng những kính lọc trung tính (ND), để làm giảm cường độ sáng, được xem như là tùy chọn lý tưởng, để có thể đạt được những thời chụp dài như mong muốn.

Ảnh: midlander1231

Dùng mode A (hay Av – Aperture Priority) để luôn kiểm soát được vùng ảnh rõ như ý muốn, và để có thể có được một khoảng rõ thật tốt cho hầu hết các trường hợp phong cảnh, thì người ta thường chọn trị số khẩu độ từ f11 đến f22. Chẳng ai cấm bạn sáng tạo, với những biến dụng ở khẩu độ mở lớn hơn, để có vùng ảnh rõ hẹp hơn, tập trung vào những chi tiết hấp dẫn nhất mà thôi.
Nên vận dụng chức năng xem lại (Playback) để kiểm tra độ nét, cũng như chi tiết của hình ảnh xem có đạt yêu cầu chưa, cũng như độ chính xác của màu sắc, và đừng quên xem bảng histogram để biết độ chính xác về thời chụp của hình ảnh.
RAW là định dạng tối ưu để có thể chuyển tải được thông tin hình ảnh tốt nhất, trong hầu hết các tình huống, nếu như thiết bị cho phép, cùng bộ nhớ thẻ dồi dào. Chính nó sẽ giúp bạn có được hậu kỳ xử lý thật rộng rãi, về độ tương phản, màu sắc, thậm chí trị số thời chụp hoàn hảo, để từ đó, bạn có được những bức ảnh phong cảnh tuyệt vời.

 

Natalie Johnson (DPS)
Trung Thu
biên dịch


Những bài văn bất hủ

Đề 1:
Một bạn học sinh lớp 9 PTCS T.A., Huế đã viết như sau: “Kiều là một người con gái tài sắc vẹn toàn, song nàng đã bị chế độ phong kiến vùi vào đống bùn nhơ. Đến nỗi chịu không nổi, nàng đã nhảy xuống sông Tiền Giang tự vẫn. May thay lúc đó có một bà Đảng viên đi công tác về, bà liền nhảy xuống sông cứu nàng. Sau đó, Kiều giác ngộ và đi theo con đường Cách Mạng…”

Đề 2:
Em hãy phát biểu cảm nghĩ của mình về việc Nguyễn Du đã để lại cho chúng ta tác phẩm Kiều.
Một bạn lớp 11 PTTH Cái Bè đã viết: “…Nguyễn Du là lão tiền bối của chúng ta, mặc dù tiền bối đã sớm ra đi vào một chiều gió lạnh, nhưng vẫn làm chấn động cả giới hậu bối của chúng ta, qua bí kíp võ công “Vương Thuý Liều” hay còn gọi là “Đoạn Trường Thất Thanh”. Bằng chứng là qua các kỳ thi, pho bí kíp này lại xuất hiện và làm “thất điên bát đảo” cả giới “hậu bối” chúng ta…”

Đề 3:
Em hãy tường thuật lại diễn biến chiến dịch Điện Biên Phủ
Bài làm của một học sinh lớp 9: “… Quân địch đánh ra, quân ta đánh vào ào ào như lá tre rụng, đồng chí phe ta đánh thắng cha phe nó ghê hết sức… Kết quả: sau 55 ngày đêm chiến đấu oai hùng, ngày 7-1-1991, phe ta thắng phe nó, chúng ta đã giết sống được 16,200 chúng nó, phanh thây 62 máy bay (em quên mất tên của máy bay, xin cô thông cảm)…”

Đề 3:
Em hãy tường thuật lại diễn biến chiến dịch Điện Biên Phủ
Bài làm của một học sinh lớp 9: “… Quân địch đánh ra, quân ta đánh vào ào ào như lá tre rụng, đồng chí phe ta đánh thắng cha phe nó ghê hết sức… Kết quả: sau 55 ngày đêm chiến đấu oai hùng, ngày 7-1-1991, phe ta thắng phe nó, chúng ta đã giết sống được 16,200 chúng nó, phanh thây 62 máy bay (em quên mất tên của máy bay, xin cô thông cảm)…”

Đề 4:
Trong các tác phẩm đã học và đọc thêm, em thích tác phẩm nào nhất? Vì sao, hãy chứng minh.
Bài làm của bạn NAT, lớp 10B một trường PTTH: “Trong kho tàng văn học Việt Nam, ca dao dân ca rất giàu tình nghĩa… Trong các tác phẩm đó em thích nhất tác phẩm “Tắt đèn” của chị Dậu. Vì nó đã thể hiện tinh thần chống lại sự bóc lột phụ nữ của chế độ phong kiến. Chứng tỏ chị đã bán con và chó để thể hiện tinh thần kiên quyết đó…”

Đề 5:
Em hãy phân tích trình tự diễn biến tâm trạng nàng Kiều trong đoạn trích “Những nỗi lòng tê tái”
Bài làm của bạn NCT, lớp 10A PTTH Phú Nhuận, có đoạn đã viết: “…”Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng”. Qua đó, ta thấy tên khách họ Hoàng thật là tàn nhẫn, hắn hôn Thuý Kiều đã rồi lại bắt Kiều hôn lại, làm cho Kiều ngày càng biến thành gái lầu xanh chuyên nghiệp, muốn ngóc đầu lên cũng không nổi…”

Đề 6:
Trong “Bình Ngô Đại cáo” của Nguyễn Trãi, đoạn thơ nào đã nói lên sức mạnh và khí thế dũng mãnh của quân ta trong cuộc kháng chiến?
Một bạn nam đã viết: “Đoạn thơ sau nói lên sức mạnh và khí thế dũng mãnh của cha ông ta: “Đánh một trận giặc không kinh ngạc, đánh hai trận tan tác quân ta”…”

Đề 7:
Anh chị hãy phân tích hình ảnh người lính Việt Nam qua thơ ca kháng chiến chống Mỹ, điển hình như bài “Dáng đứng Việt Nam” của Lê Anh Xuân
Bài làm của một bạn lớp 12 ở Bến Tre, viết: “… Trên đường băng Tân Sơn Nhất, một anh giải phóng tự nhiên nằm đó. Một chị đi ngang thấy anh tự nhiên nằm lại rờ vào mình anh và lắc lắc mấy cái, chị thấy anh nằm im nên nghĩ anh đã chết… Anh giải phóng quân mất đi trong mình không có một thứ giấy tờ, một tấm ảnh nào, kể cả giấy chứng minh nhân dân cũng không có…”

Đề 8:
Em cản nhận gì qua bài thơ Thu Điếu của Nguyễn Khuyến :
Trả lời : ” Hình ảnh sắc nét , âm thanh sống động , cho bạn cảm giác như thật ”
1 câu trả lời khác : ” Câu Tựa gối ôm cần lâu chẳng được. Cá đâu đớp động dưới chân bèo cho ta thấy Nguyễn Khuyến đi câu khi đang buồn ngủ, ông ngủ gật, tựa đầu vào gối. Cá thấy ông ngủ nên lại nhiều, khiến cho ông tỉnh giấc, không ngủ lâu được ”

Đề 9:
Anh(chị ) nghĩ gì về câu :”Ai mua trăng trăng tôi bán trăng cho” ?
Câu trả lời của 1 Học sinh lớp 12 : tác giả của câu thơ này đúng là không chịu khó tập viết chính tả. Chúng ta ai cũng thấy ông đã viết sai từ “trăn” thành “trăng”. Con trăn mới đem bán chứ mặt trăng làm sao mà bán được ?

Đề 10: Em hãy ghi lại sự giằng xé, quằn quại trong nội tâm của văn sĩ Hộ trong tác phẩm Đời thừa của nhà văn Nam Cao.
Văn Sĩ Hộ sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống thể thao, các anh em của Văn Sĩ Hộ đều là những cầu thủ xuất sắc trong đội hình đội tuyển Sông Lam – Nghệ An. Đặc biệt là người anh cả Văn Sĩ Hùng- người đã ghi nhiều bàn thắng quan trọng cho đội tuyển Việt Nam tại Seagames 19 và Tiger Cup 98… Thử hỏi con người “tài không cao, phận thấp, chí khí uất” sống trong một gia đình toàn những người nổi tiếng và tài năng như vậy thì làm sao Văn Sĩ Hộ có thể thoát khỏi sự giằng xé, quằn quại trong nội tâm – không “Đời thừa” sao được ?

Đề 11: Em hãy phân tích tấm lòng người mẹ của bà cụ Tứ trong chuyện “Vợ nhặt” của nhà văn Kim Lân. ”Trong cuộc sống sinh hoạt đời thường, hàng ngày chúng ta đã từng được thưởng thức rất nhiều loại lòng, như lòng lợn, lòng chó, lòng gà, lòng vịt chúng đều rất ngon và có vị riêng biệt khác nhau, nhưng tất cả đều không thể bằng lòng…. mẹ.”

Đề 12: Em hãy cho biết bất công của phụ nữ dưới chế độ phong kiến. Bằng các tác phẩm đã học của Hồ Xuân Hương, Nguyễn Du, hãy chứng minh.
Một em tên Hoàn Nhân, lớp 9, TPCS viết:
“… Sự bất công của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến đó là: Họ không được tham dự bóng đá quốc tế, họ không được lái xe nhất là các loại xe con, xe gắn máy (!). Ngày nay quyền giải phóng phụ nữ đã được củng cố. Hàng năm người ta lấy ngày 8-3 làm ngày quốc khánh phụ nữ…”.

Đề 13: “Em hãy tả hình dáng và tính tình một cụ già mà em rất kính yêu” – là đề tập làm văn trong kỳ thi tốt nghiệp tiểu học vừa diễn ra ở tỉnh nọ. Xin trích nguyên văn từ bài làm của học sinh :
– Hình dáng của bà nội rất là thấp được hai mét rưỡi dáng đi rất chậm chạp, mắt thì lừ đừ ít thấy gì nữa… Tính tình cụ già rất là bực bội… Khi bà nội cười liền nhe mầm răng ra còn được ba bốn cái gì mà thôi.
– Con mắt của bà tròn như hòn bi, mũi có hai cái lỗ, cụ già có hai cái tai, tóc của bà đã bạc phơ. Cổ ngắn gọn, thân của bà 2, 3 thước, bà có hai cái tay, có hai cái chân.
– Bà cụ ngoài 40 tuổi. Hình dáng bình thường, chiều rộng ba mươi, chiều cao một mét sáu.
– Khi cười miệng bà em móm mém như miệng cái hố.
– Khuôn mặt ông bầu bĩnh; đôi mắt ông như mắt bồ câu trắng; dáng đi của ông rất hoang thai và cái miệng của ông như trái tim rất mảnh liệt.
– Ông của em dài thì bằng 1 mét và không mập.

Đề 14: Em hãy phân tích nghệ thuật tả người của Nguyễn Du trong tác phẩm Truyện Kiều
Bài làm của một học sinh lớp 9 ở tỉnh Bình Dương có đoạn viết như sau: “…Nguyễn Du có thể nói là sư phụ trong việc sử dụng nghệ thuật biến hoá (?). Ông tả Từ Hải thiệt “ngầu”: “vai năm tấc”, ” thân mười thước”- y như ông Thần Ðèn (chứ ngoài đời làm sao có thiệt). Ông tả chỗ này còn độc đáo hơn: “Râu hùm, hàm én, mày ngài”. Trên một nhân vật có tới ba đại diện loài vật: hổ-chim-bướm. Thật tài quá xá!”
Lời phê của giáo viên: Dùng từ ngữ cẩu thả; phân tích bậy bạ; tưởng tượng loạn xạ; thiệt cũng “tài quá xá”! 1 điểm.

Đề 15: Em hãy ghi lại sự giằng xé, quằn quại trong nội tâm của Văn sĩ Hộ (Ðời Thừa)
Bài làm: Văn sĩ Hộ sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống thể thao, các anh em của Văn sĩ Hộ đều là những cầu thủ xuất sắc trong đội hình đội tuyển Sông Lam – Nghệ An. Ðặc biệt là người anh cả văn Sĩ Hùng- người đã ghi nhiều bàn thắng quan trọng cho đội tuyển Việt Nam tại Seagames 19 và Tiger Cup 98…Thử hỏi con người “tài không cao, phận thấp, chí khí uất” sống trong một gia đình toàn những người nổi tiếng và tài năng như vậy thì làm sao Văn Sĩ Hộ có thể thoát khỏi sự giằng xé, quằn quại trong nội tâm – không “Ðời thừa” sao được ???

Đề 16: Bình về tấm lòng người mẹ của bà cụ Tứ trong chuyện ” Vợ nhặt” của nhà văn Kim Lân.
“Trong cuộc sống sinh hoạt đời thường, hàng ngày chúng ta đã từng được thưởng thức rất nhiều loại lòng, như lòng lợn, lòng chó, lòng gà, lòng vịt” chúng đều rất ngon và có vị riêng biệt khác nhau, nhưng tất cả đều không thể bằng lòng…. mẹ.”
Lời phê của thầy giáo: “vào đề so sánh khập khiễng, nhưng rất bất ngờ” (0 điểm)


Những bức thư tình chân thật .part3

Bức thư tình thứ bảy

Ngày... Tháng... Năm

Em đáng yêu! 

Cầu Giấy, bên dòng sông Tô Lịch
Ngày buồn tháng nhớ, năm cô đơn
Cuộc đời, số phận và định mệnh 

Em yêu! Giữa chốn phồn hoa của đô thị hoà trong cái nóng bức của mùa hè rồi dần sang thu,
đang đón chờ mùa đông lạnh giá tưởng như khiến anh có thể bị cuốn hút theo vòng xoay đó
và quên đi được em nhưng không! Em không hiện ra trong anh ngay hiện thực nhưng em lại
hành hạ anh ngay ở trong những giấc mơ, nhất là những cơn ác mộng. Từ khi gặp em anh
lại như thằng lẩn thẩn ấy. Tâm hồn toàn treo ngược cành cây nhưng may mà không lộn cổ
xuống đất... Phù... Em cũng yên tâm rằng, vì tình yêu của anh, vì em ... chứ 10 chú như
thầy của em anh cũng tiễn biệt ngàn thu, ngàn năm khuất bóng. Khi ra hầu toà anh sẽ
cùng em chịu án như nhau để chúng ta cùng sống chung một chỗ cho an toàn....
Đó là nơi nào thì em cũng biết rồi đấy. Yên tâm sống nơi đó chỉ có chúng ta, đất, cát
và bê tông sẽ làm bạn với chúng ta. Chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi mà chẳng sợ họ hàng
bên nhau em nhể!

Bức thư tình thứ tám

Ngày... Tháng... Năm

Hải Phòng 1 ngày buồn như con chuồn chuồn, tháng chán như con cá rán, năm đen như con mèo hen. Em yêu dấu ! Người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu. Đêm nay trăng cao tít mít, anh ngồi công đít viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng như đàn muỗi vây quanh anh. Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm ko? Anh ăn ko ngon nhưng ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó. Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa ko có nhà toàn phải ở trong biệt thự, ko có xe đạp mà phải ngồi lăncuđơ, ko có tiền mà phải xài card.

Anh thì cái gì cũng có chỉ ko có mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người 2 dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được 1 số thứ. Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng, ủa nhầm của chung. Em có biết rằng anh yêu em từ khi thấy em lon ton như con chó con cùng mấy đứa bạn cũng là lũ quỷ cái đánh 1 thằng bạn nhỏ xíu. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui. Danh ngôn có câu: “Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền ko nhiều, đào cống và lấp bể, có làm cũng ko thành”. Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em: “Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng”. Anh đau lắm nhưng ko sao, bôi cao sẽ khỏi, ko khỏi ăn tỏi sẽ hết, ko hết cho chết là vừa. Về nhà anh ko nuốt trôi cơm, cố gắng lắm mới hết 4 bát phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như muối vừng với lạc, như lão Hạc với con chó vàng…

Thôi mệt quá rồi anh đành phanh bút tại đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn.


Đo sáng trên máy ảnh

Được sự tín nhiệm hôm nay em làm 1 cái mini Tips về chức năng đo sáng trên máy ảnh số, hi vọng 1 vài kinh nghiệm cá nhân sẽ giúp mọi người hiểu thêm được về tính năng vốn ít dc khai thác trên máy ảnh.
Chỉ định: đã biết trước định nghĩa các chế độ A,S,P,M, Auto

  • Đo sáng trên máy ảnh nó là gì : trước tìm hiểu về cách đo sáng chúng cũng nên liếc qua 1 chút cái máy ảnh để biết nó là cái gì, và ở đâu trên cái máy ảnh.
    Đầu tiên là các chế độ đo sáng mà máy ảnh cung cấp cho bạn bao gồm:
  1. Spot Metering – đo sáng điểm lấy nét: nếu bạn lấy nét vào đâu thì nó sẽ đo sáng tại đó
  2. Matrix Metering (nikon) – đo sáng toàn bộ khuôn hình: nó sẽ cộng trung bình ánh sáng của cả khuôn hình vào rồi tính ra 1 cách trung bình nhất ánh sáng của khuôn hình nhưng vẫn có chút ưu tiên tại điểm lấy nét.
  3. Center – Weighted – đo sáng giữa khuôn hình: khá giống như lấy nét vùng nhưng nó chỉ lấy nét quanh vùng trung tâm (cho các máy cấu hình thấp để tiết kiệm chi phí).
  4. Partial đo sáng vùng quanh điểm lấy nét: khi bạn lấy nét ở điểm nào thì nó sẽ đo sáng ở những vùng xung quanh điểm lấy nét và cho ra kết quả.
  • Đo sáng toàn diện lúc chỉ cho kết quả chính xác và đẹp nếu khuôn ảnh của bạn có ánh sáng đêu đặn
  • Đo sáng vùng và đo sáng điểm sẽ cho kết quả chính xác hơn, tùy thuộc vào chủ thể của bạn to hay nhỏ thì bạn cân nhắc chế độ đo sáng phù hợp.
  • Tuy nhiên những điều trên chỉ là cơ bản nhất khi bạn sử dụng các chế độ auto (S,P,A, Auto) và nếu khi bạn đang muốn chuyển mình sang 1 bước mới, để có khuôn ảnh chính xác hơn về ánh sáng, thì hãy chụp Manual, và dùng các chế độ A,S để đo sáng.

Cách đo sáng và ý nghĩa của nó :

  • Thứ nhất chúng ta xác định là sẽ chụp ở chế độ manual để có dc những bức ảnh đồng nhất về ánh sáng (chú ý 1 : ánh sáng chủ đạo ko thay đối, nếu có thay đổi phải đo lại)

Các bước thực hiện :

  1. Chuyển sang chế độ đo sáng điểm trên máy.
  2. Chọn chế độ chụp A hoặc S để đo sáng
    • Nếu là ánh sáng tự nhiên/hot light và mạnh thì chọn chế độ A sau đó qui định khẩu độ mà bạn muốn.
    • Nếu dùng đèn strobe/Flash thì chọn chế độ S, và qui định tốc độ chụp là 1/200 và đo
    • Nếu ánh sáng yếu thì đặt chế độ A sau đó đo vào vùng tối nhất mà bạn vẫn muốn có chi tiết hoặc chủ thể, nó sẽ cho bạn tốc độ, sau đó tăng iso dần lên cho đến khi nào chỉ số tốc độ đạt xấp xỉ chỉ số tiêu cự đang sử dụng (ví dụ tiêu cự 50 thì tốc ít nhất phải 1/50 để ko bị nhòe do run tay), sau đó chuyển lại sang chế độ S, cài tốc độ là tốc độ mà bạn đo dc trong mode A vừa rùi, sau đó tiến hành đo những phần con lại.
    • Cách đo là cứ đưa máy vào từng vùng sách chênh lệch khác nhau bạn sẽ có dc các chỉ số thay đổi Khẩu độ hoặc tốc độ

    Giải thích: với cách đo này khi bạn khóa 1 chỉ số khẩu độ hoặc tốc độ thì việc đo sáng sẽ cho ra chỉ số tương ứng còn lại.

  3. Cách tính độ lệch sáng dựa trên các chỉ số vừa đo:
    • Sau khi đo xong các bạn sẽ có dc những chỉ số về tốc độ và khẩu độ.
    • Trước khi nói típ chúng ta cần tìm hiểu 1 vài khái niệm như sau:
    • Trong nhiếp ảnh người ta qui định khi ánh sáng tăng gấp đôi hay giảm đi 1 nửa thì ng ta gọi đó là tăng hoặc giảm 1 Stop , khi điều chỉnh ánh sáng trên ảnh ng ta cho phép điều chỉnh tối thiểu 1/3 Stop cho mỗi lần chỉnh (tức là tăng /giảm 0.33% lượng sáng)
    • Cái rất hay mà mọi người ít chú ý là: khi các bạn dùng bánh xe để tăng hoặc giảm Iso/Tốc độ/Khẩu độ 1 nấc tương ứng với việc các bạn tăng hay giảm sáng 1/3 Stop do đó khi bạn kéo 1 thông số này lên 1 nấc và kéo thông số kia lên 1 nấc thì có nghĩa là ánh sáng ko đổi.
    • ISO và Tốc độ thì khi chỉ số tăng/giảm gấp đôi/1 nửa thì ánh sáng cũng tăng/giảm gấp đôi/1 nửa tương ứng, nhưng với khẩu độ thì khác, tăng sáng gấp đôi hay giảm 1 nửa thì chỉ số khẩu độ chỉ thay đổi 1.4 lần xấp xỉ căn 2 mà thôi ví dụ :khẩu từ 1.4 – > 2 : ánh sáng giảm 1 nửa = 1 stop từ 5.6 -> 4 : ánh sáng tăng gấp đôi = 1 stop[và ứng với mỗi nấc bánh xe khi thay đổi khẩu độ ta đã thay đổi 1/3 stop.
    • Vậy là mọi ng đã biết sự tương quan các chỉ số, và bây giờ chúng ta hoàn toàn qui đổi các chỉ số lệch tốc độ và khẩu độ đó ra các Stop, để biết chỗ này chênh lệch với chỗ kia bao nhiu Stop.
    • Chú ý 2 : nếu điểm A và điểm B lệch nhau từ 3 Stop trở lên (8 lần), điểm A là điểm sang và điểm B là điểm tối thì khi đó nếu ta lấy đúng sáng điểm A thì điểm B bị đen, và lấy đúng sáng điểm B thì điểm A bị Trắng, nghĩa là nếu chủ thể của bạn có 2 điểm chính như thế và bạn có ý định ko dùng bất kì thứ gì hỗ trợ ánh sáng mà vẫn để ánh sáng tự nhiên thì lời khuyên là ko nên chụp vì như thế ảnh sẽ bị bệt hoặc cháy, hãy nghĩa cách xoay chuyển khuôn hình sao cho ko có điểm chính nào lệch nhau quá 3 stop.

Và tất nhiên khi đã có các số đo và cách tính độ lệch sáng, thì việc còn lại của bạn là, xoay chuyển góc ảnh để có ánh sáng phù hợp, hoặc sẽ dùng nó để chơi đèn Strobe bổ sung, hoặc dùng hắt sáng để có ánh sáng đẹp hơn.

Trong những bài kì tới sẽ hướng dẫn bạn cách dùng hắt sáng và đèn bổ trợ cho những trường hợp thiếu sáng nhưng ko muốn xoay chuyển góc ảnh.
Tinhte

Những bức thư tình chân thật .part2

Bức thư tình thứ năm

Em thân yêu!

Thế là được 3 tháng rồi, từ cái ngày em xù đẹp anh để đi theo tiếng gọi trái tim em, từ ngày đó tới giờ không giây phút nào anh không nghĩ đến em cả, ngay cả khi đang buông rơi gánh nặng trong Toilet anh cũng khẽ giật mình và thầm gọi tên em.

Nhớ ngày xưa đôi ta yêu nhau thắm thiết, thế mà chỉ vì một chút tư lợi cá nhân em đã bỏ rơi thằng này để đi theo một thằng boy khác… Thằng đó có hơn anh ở điểm nào đâu, chẳng qua nó giàu hơn anh, nó học giỏi hơn anh và nó đẹp trai hơn anh thôi mà… chẳng lẽ vì vậy mà em nhẫn tâm để lại vết thương lòng đang từng ngày vón cục trong tim anh hay sao em?

Tình anh rung rinh ngọn mía lẽ nào em nỡ chặt gốc bỏ ngọn sao… Bây giờ em đi xe hơi rồi đâu còn nhớ chiếc xe máy cũ kỹ này nữa! Nhớ những ngày mưa xe tắt máy anh ngồi trên xe dồn số còn em hỳ hục đẩy phía sau… lãng mạn thế mà em nỡ lòng nào…

Giờ đây ngồi đọc lại những bức thư em viết cho anh, tình yêu của anh nó cứ nhểu xuống từ mắt lẫn từ mũi… từng giọt từng giọt trông mà thương. Rồi những buổi chiều tà, tụi mình thường tay trong tay đi… lụm lon nước ngọt em còn nhớ không, đời sinh viên lận đận nên nhục quá cũng phải làm… kiếm được đồng nào hay đồng ấy, cay đắng tủi nhục cùng nhau chia sẻ vậy mà em cũng dứt áo ra đi, chẳng lẽ bây giờ anh đi lụm lon nước ngọt một mình sao em… Quê lắm, đi hai người vẫn đỡ ngại hơn mà em…

Ngày em nói câu chia tay sao mà bàng hoàng quá… Lời nói của em nhẹ nhàng mà sao anh nghe như tiếng bả chủ đòi tiền nhà vậy, giật thót và buốt nhói con tim… Đang uống ngụm nước, nghe em nói xong câu goodbye anh phụt nước thẳng vô tô cháo lòng đang ăn ngon miệng khiến nó bắn tung tóe vào người các nam thanh nữ tú ngồi cùng bàn. Anh đau nhói cõi lòng, bấy nhiêu ngày tháng bên nhau vậy mà em cứ làm như đi chợ vậy…

Em “đón” anh về từ những năm anh còn là thằng sinh viên nhà quê… bây giờ đã là năm 2, em “xài” anh đến mức liễu chán hoa chê, nhụỵ đã hương tàn… Thế rồi bây giờ em nói câu chia tay. Đã có lúc anh nghĩ đến chuyện tự tử để giữ tấm lòng son sắc và trinh trắng với em nhưng… hình như làm vậy hơi… ngu, nên anh đã quyết định cầm cự tới ngày nào hay ngày đó vậy!

Giờ đây anh đã không còn em bên cạnh nữa… cuộc sống buồn tẻ và hiu quanh biết bao… ngồi nhớ lại những lần anh đàn em rống, thật là vui vẻ… bây giờ chỉ còn anh trong căn phòng cô vắng!

Đành phải chúc em hạnh phúc bên thằng boy mới đó.
Thôi nghe em, anh dừng type nghe!

 

Bức thư tình thứ sáu

Ngày ko net, tháng củ mật, năm con hợi
Bình minh tỏ, Hoàng hôn tàn. Ngày củ chuối!

Gửi người yêu nơi phương xa!

Em à! đã lâu rồi anh ko viết cho em vài dòng, chắc em mong thư anh lắm, em thông cảm dạo này anh mải mê blog quá nên tạm thời quên mất. Hôm nay nhân dịp mạng bị cắt, internet down, bụng đau,ngồi toilet bỗng dưng anh lại nhớ đến em… Người con gái đầu tiên cho anh nếm mùi đau khổ của 1 cuộc tình đầy ngang trái, sóng gío bão bùng lật ghe, đổ thuyền, chìm tàu đánh cá…


Lâu rồi anh ko đựơc nhìn mặt em do vạn dặm xa cách nhưng ko sao, anh làm sao có thể quên đuợc khuôn mặt đáng yêu đó: Màu trắng bệch chói loá đi cùng 1 lớp phấn phủ dày vài inches. Em có nhớ ko em? nhà anh ai cũng ấn tượng với em bởi mỗi lần đến chơi em lại dùng khuôn mặt đó dọa ma mấy đứa trẻ làm chúng nó sợ đến khóc thét. Em tuy là con gái nhưng em có nét điển trai vương vấn chút mạnh mẽ cá tính đàn ông cộng với thân hình đần đặn quyến rũ đầy gợi cảm của 1 siêu mẫu. Sự kết hợp có 1 ko 2 này đã đưa em lên một tầm cao mới, tạo cho em
1 vẻ rất riêng độc đáo đảm bảo ko đụng hàng… Một vẻ đẹp nghiêng xe máy, đổ xe đạp, lạng ô tô, cong vành xe cút kít, đổ nhào xe xít đờ ca. Bao nhiêu lái xe trên đường vào viện vì em, bao cụ già hiếu động đang tuổi hồi xuân “đứng tim” vì em và ngoài kia biết bao cô gái ganh tỵ với vẻ đẹp mà tạo hoá ko tiếc lòng “thiên vị” ban cho em.
Ngày đầu tiên em tán anh trên mạng, em gửi hình cho anh , ko những anh mà cái computer nó kết em từ cái nhìn đầu tiên. Nó cũng chết lên, chết xuống, máy bốc khói giật đùng đùng, restart liên tục mỗi khi chiêm ngưỡng cái vẻ đong đưa “mỹ miều” nghiêng bàn đổ ghế, cháy màn hình lệch bàn phím cuả em. Bản thân anh cũng mấy lần mắt trợn ngược sùi bọt mép xém chết hụt bởi vẻ duyên dáng Việt Nam pha Thái lan của em…. Quả là 1 người con gái “đặc biệt” anh “may mắn có được.

Mắt em to lắm, ko những to mà sáng trưng như đèn cao áp, chói loá như 2 cái đèn pha ô tô vậy. Mấy lần đi trên đường em nháy mắt sáng loá cả đường, làm mấy anh tài xế tưởng công an ngầm bắn tốc độ, giật mình quắn đít chạy về chỗ em đưa tiền lạy lục xin tha rối rít. Em cũng đáp lại nhiệt tình ko kém: Lần sau tao bấm lỗ bằng lái, liệu hồn…. Em à ! Anh cũng đã từng yêu cái giọng nói hè rụng đông tàn của em, với anh nó thật đặc biệt, mỗi khi em cất tiếng hát nó gợi cho anh nhớ đến những tiếng còi báo động máy bay B-52 trong những thước phim tư liệu, còn các cô công nhân nhà máy dệt mấy phen nháo nhác định về bởi lầm tưởng là tiếng còi tan tầm, mấy chú cún trong tuổi thanh xuân động cỡn trong xóm cũng xao xuyến, mắt long lanh, đuôi vẫy vẫy tưởng tiếng nơi phương xa gọi tình.

Con tịnh dễ thương của anh à, không những thế anh còn thầm ngưỡng mộ nụ cười của em, nó đã bao phen cứu anh thoát chết từ những tay đầu trộm đuôi cướp. Bữa nọ đôi ta tay trong tay dạo bước tung tăng trong xóm liều Thanh Nhàn bỗng có 1 thằng cởi trần mặc quần đùi chạy lông nhông cầm kim tiêm ra dọa cướp, em phì cười: Khặc khặc … hệt như tiếng súng dắt đạn, nó tưởng em chơi đồ và đã bắn nó vài phát. Hồn phiêu phách lạc, xác tại vị vía thăng thiên, nó vỡ mật lăn đùng ra sùi bọt mép mà chết…. đáng kiếp lắm, nó thật là khờ, non gan còn đòi đi cướp, có lẽ hôm đó là ngày tận số khi nó gặp đúng tử thần.

Anh còn nhớ em có sở thích đứng tình tự giữa đường sắt, 1 sở thích kỳ quặc phải ko em? Có lần tàu đến nó hú còi TU TU, bực mình em đáp lại bằng 1 hơi rít thật dài: U U U, hệt như tiếng con boeing 747, có khác âm thanh của em lên đến mấy vạn đề xi ben khiến lái tàu vỡ màng nhĩ, sức ép như muốn làm tim ngừng đập buộc anh ta phải dừng tàu lại cho em tiếp tục hàn huyên câu chuyện tình yêu. Thật lãng mạn phải ko em? Đôi ta tâm tình trước đoàn tàu dừng bánh, giữa muôn tiếng râm ran la ó của bàn dân thiên hạ…

Những lúc em hờn , em dỗi anh đến là khổ với em, em đòi hết cái nọ rồi lại sang cái kia, em hết đòi đạp vịt thổi bong bóng rồi lại đòi uống chanh vắt trộn thịt gà, hết đòi lái xe lu rồi đổi sang đua xe cút kít. Không chiều em lại gào lại thét …

Những bức thư tình chân thật .part1

Bức thư tình thứ nhất

Thành phố Mặt Trời – Ngày buồn, tháng nhớ, năm cô đơn, thế kỷ sầu…
Em thương mến!

Hôm nay trời thật đẹp, mây đen kéo đến mây trắng bay đi. Anh ngồi co cẳng viết cho em yêu của mình bức thư tình hay nhất thế kỉ 22. Đầu thư, anh chúc em nhiều calo để em mạnh khoẻ.

Em à! Chỉ mới gặp em thôi mà anh ngỡ như đã quen nhau từ kiếp trước. Xa em vài giây thôi mà ngỡ đã bao năm. Em ơi ,ánh mắt em làm cả miền Nam chìm trong băng giá. Em cất tiếng cười làm cả miền Bắc ngủ quên còn khi những giọt lệ em rơi làm 7 tỉnh miền Trung chìm trong lũ lụt…

Ôi thôi! Quái vật!…. Em à, em đến với anh trong ngày đông băng giá. Em sưởi ấm con tim anh tựa lò vi sóng nướng con mực khô. Mỗi khi anh khát, em là vại bia hơi dịu đi cái khát khủng khiếp của mùa hè…. Ôi em tôi là vô địch…

Thôi, thư đã dài dù chỉ là một chút trái tim anh. Em thấy không? Nếu em yêu anh thì anh nguyện dâng trái tim mình đem nấu cháo cho em bồi bổ. Hàng Việt Nam chất lượng cao đó em…
Yêu em nhiều…


Bức thư tình thứ hai

Gửi người con gái anh yêu!
Hà nội một ngày buồn như con chuồn chuồn, tháng chán như con cá rán, năm đen như con mèo hen.

Em yêu dấu, người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu. Ðêm nay ngồi sửa xe mãi mà chẳng được, ngủ thì chẳng xong, nhìn trăng cao tít mít, anh quyết ngồi cong cẳng viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng của đàn muỗi đang vây quanh anh.

Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm không? Anh ăn không ngon nhưng ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó.

Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa không có nhà phải ở trong biệt thự, không có xe đạp mà phải ngồi xe hơi, không có tiền mà phải xài card.

Anh thì cái gì cũng có chỉ không có mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến cho em tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người hai dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ. Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng, của nhầm là của chung. Em có biết rằng anh yêu em từ khi anh thấy em lon ton như con chó con cùng mấy đứa bạn cùng là lũ quỷ cái đánh 1 thằng bạn nhỏ xíu. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui. Ranh ngôn có câu : “Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào cống và lấp bể, cố làm cũng thành không”.

Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em :” Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng”. Anh đau lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ khỏi, không khỏi ăn tỏi sẽ hết, không hết cho chết là vừa.

Về nhà anh không nuốt trôi cơm cố gắng lắm mới chỉ có 6 bát phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như muối vừng với lạc, như lão Hạc với con chó vàng…

Thôi mệt quá rồi anh đành phanh bút ở đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn.

Hôn em như cún con hôn mèo con!

 

Bức thư tình thứ ba

Em thân mến!

Anh rất hân hạnh thông báo cho em rằng trái tim anh đã thuộc về em kể từ ngày thứ tư, 14/02/2002. Với buổi gặp mặt tổ chức vào ngày hôm ấy lúc 18h, anh xin được tự giới thiệu mình như một người yêu đầy triển vọng.
Chuyện tình của chúng ta sẽ trải qua thời gian thử nghiệm trong vòng 3 tháng, sau đó căn cứ vào sự hòa hợp giữa hai ta mà sẽ được quyết định có kéo dài mãi mãi hay không. Tất nhiên khi kết thúc thời gian thử nghiệm, vẫn sẽ có những khoá huấn luyện tiếp theo và những kế hoạch thẩm định để tiến hành thăng chức người yêu lên bạn đời.

Thời gian đầu, chi phí phát sinh cho cà phê và giải trí sẽ chia đều cho hai ta. Sau này tùy thuộc vào hiệu quả xử sự của em, anh có thể sẽ gánh phần trăm lớn hơn. Tuy nhiên, nếu chi tiêu bằng tài khoản của em thì anh rất sẵn lòng.

Xin em vui lòng trả lời trong vòng 30 ngày kể từ ngày nhận được lá thư này. Bằng không lời tỏ tình này sẽ hết hiệu lực mà không cần thông báo gì thêm và anh sẽ xem xét các ứng cử viên khác.

Anh rất biết ơn nếu em gửi chuyển tiếp bức thư này đến chị gái của em trong trường hợp em không nhận lời.

Xin chân thành cám ơn trước!

Anh của em.

 

Bức thư tình thứ tư

Em!

Đây là câu đầu tiên anh viết dành cho em. Kế đến, anh viết cho em câu thứ hai. Anh muốn nói với em rằng, câu này anh viết đã là câu thứ ba rồi đó!

Em à, em có biết câu em đang đọc đã là câu thứ tư rồi không? Vậy mà anh vẫn không thể bắt đầu câu chuyện ở câu thứ năm này. Anh hy vọng sẽ nói được điều muốn nói với em ở câu thứ sáu, nhưng sao thấy khó mở lời quá, hẹn em ở câu thứ bảy nha. Mà thôi, đợi thư xuống dòng, anh sẽ tâm sự với em được nhiều hơn.

Em ơi, em có biết giờ đã là câu thứ mấy rồi không? Anh dạo này trí nhớ kém quá nên không thể đếm nhiều được. Nếu anh không nhầm thì đã là câu thứ mười rồi. Nếu đúng thế thì khi anh chấm hết câu này cũng là lúc anh chuyển sang câu thứ mười hai rồi đó. Anh dự định sẽ nói điều muốn nói ra ở đây, nhưng cứ sợ em không đủ bình tĩnh, nên anh đành để nó ở câu sau nữa.

Em à! Em vẫn đang đọc bức thư của anh đó chứ? Điều anh muốn nói với em là hãy kiên nhẫn đọc câu kế tiếp. Cũng sắp hết giấy rồi nên anh sẽ nói ngay thôi. Nếu em vẫn tin anh, hãy đọc thêm câu này nữa. Anh không muốn làm mất thêm thời gian của em, nên anh sẽ cho em biết ngay bây giờ. Em à, anh muốn nói là… là… em hãy đọc lại lá thư này và trả lời anh ngay, em nhé!

Rất mong thư của em!


Chụp ảnh trong thành phố

Đôi khi, bạn không cần phải tốn nhiều công sức và tiền bạc cho những chuyến đi xa để săn ảnh, bạn vẫn có thể có những chủ đề thú vị và độc đáo ngay trong chính thành phố nơi mình đang sống. Tại sao không mang những trải nghiệm về đời sống đô thị của bạn, con người, phố xá và hơi thở tất bật của nó vào những khung hình mới mẻ, những góc nhìn khác hơn? Vài ví dụ và gợi ý khá hay dưới đây có thể mang đến cho bạn niềm hứng khởi mới từ những đề tài quen thuộc.

Thành phố Florence, Ý. Ảnh: Mike Pistone.
Ống kính góc rộng mang đến một góc
 nhìn ấn tượng về thành phố Florence từ trên nhà thờ Santa Maria del Fiore
 Gợi ý: Bạn có thể sử dụng ống kính góc rộng cho những bối cảnh không gian tương 
 đối hạn hẹp hoặc khi chủ đề quá lớn.
Tiệm mì, Thái Lan. Ảnh: Dean McCartney
 Một chiếc vá đầy mì vừa được vớt ra từ nồi, khói bốc lên nghi ngút mang đến cảm
 giác mời gọi từ một tiệm mì ở khu phố Tàu, Thái Lan.
 Gợi ý: Chụp ảnh ẩm thực trong đô thị rất thú vị. Dù là nhà hàng hay hàng quán bình 
 dân với các món ăn truyền thống, tất cả đều phản ánh nét văn hóa đặc sắc của đô thị,
 giúp người xem ảnh phân biệt được những nét riêng biệt đặc trưng giữa các đô thị 
 khác nhau
Xe buýt, San Francisco. Ảnh: Catherine Karnow
 Gợi ý: Để “bắt” được một phương tiện giao thông đang di chuyển, hãy bắt đầu với 
 tốc độ 1/1000.
Cảng Hồng Công, Trung Quốc. Ảnh: Ghani Khan
 Gợi ý: Các công trình kiến trúc địa phương cũng là một chủ đề đáng lưu ý.
Bạn không nên chỉ chụp công trình mà nên đặt nó vào một bối cảnh chung,
từ đó thấy được qui mô công trình cũng như không khí kiến trúc
trong không gian đô thị bạn đang sống.
Cùng chơi vĩ cầm, Ai-len. Ảnh: Jim Richardson
 Gợi ý: Hãy chụp ảnh thoải mái theo những tình huống riêng bạn gặp.
Nếu bạn nhìn thấy một chủ đề thú vị,
đừng tự thỏa mãn với một cú chụp góc rộng mà thôi,
hãy thử khám phá thêm vài góc độ khác như ảnh trên.
Đừng ngại ngùng - mọi người thường rất vui
khi được thể hiện mình trong tác phẩm của bạn
Thánh đường Hồi giáo, Indonesia. Ảnh: Tony Hartawan
 Gợi ý: Nếu bạn sử dụng một chân máy và
chỉnh tốc độ thật chậm để chụp các chủ đề đang chuyển động,
bạn sẽ có được bức ảnh ấn tượng với sự tương phản
giữa các chi tiết rõ – mờ, nhòe.
Chợ đêm, Đài Loan. Ảnh: Neil Wade
Gợi ý: Sử dụng các đường hội tụ để hướng mắt nhìn người xem vào tấm ảnh của bạn,
hịệu quả nhất là các đường hội tụ chéo như thế này.
Cổng vào điện Kremli, Moscow. Ảnh: Georgy Zvonkov
 Gợi ý: Hãy “khoe” những tấm ảnh bạn đang chụp với các nhân vật chủ đề,
đảm bảo chủ đề của bạn sẽ nhiệt tình hơn,
đặc biệt là phái nữ.
Quán rượu, Ai-len. Ảnh: Medford Taylor
Gợi ý: Bố cục ảnh của bạn cần phải ấn tượng và khúc chiết,
nhưng phải thể hiện chiều sâu của không gian trong bức ảnh.
Đền Taj Mahal, Ấn Độ. Ảnh: Steve McCurry
 Gợi ý: Thử các góc chụp mới lạ đối với các chủ đề đã quá quen thuộc,
bạn vẫn có thể có những khung hình mới và vui nhộn.
Đường vượt cao tốc, Trung Quốc. Ảnh: Justin Guariglia
 Gợi ý: Luôn lấp đầy khung hình của bạn với chủ đề bạn muốn chụp, 
như vậy sẽ tạo ấn tượng mạnh và truyền tải tinh thần của không gian đó.
Sáng mờ sương, Chicago. Ảnh: Steve Damascus
 Gợi ý: Điều cần quan tâm ở đây là điểm nhìn của bạn, 
một tấm ảnh sẽ trở nên thú vị hơn nhiều nếu được chụp từ một góc độ lạ.

Duy Anh
(Theo National Geographic Chanel)


Sổ tay cho người chụp phong cảnh

Là nhà nhiếp ảnh và nhà báo cho tạp chí National Geographic trên 25 năm, Robert Caputo đã qua các vùng miền của châu Phi, Á, Nam và Bắc Mỹ, ghi lại nhiều hình ảnh, từ ảnh tư liệu văn hóa truyền thống và đời sống hoang dã cho đến các cuộc chiến tranh, phong trào nữ quyền và cả đấu đá chính trị. Những mẹo vặt dưới đây của ông sẽ rất hữu ích cho người chụp phong cảnh.

Robert Caputo


1. Dành thời gian để khám phá. Một phần niềm vui của chụp ảnh phong cảnh là hòa mình cùng với tự nhiên. Bạn nên thả bộ đi dạo và tìm cảm giác về nơi đang đặt chân. Sẽ mất chút thời gian và sự kiên nhẫn để khám phá ra cách thể hiện tốt nhất những gì tạo ra sự độc đáo.

2. Tư duy ảnh. Hãy tạo ra trong đầu bức ảnh sắp chụp giống hệt như người họa sĩ vẽ lên khung vải. Rồi nghĩ về thời gian, ánh sáng và bố cục có thể chuyển giao những gì bạn đã nhìn thấy trong đầu vào trong bức ảnh.

3. Khởi hành trước lúc mặt trời mọc và lưu lại cả sau khi mặt trời lặn – đây là những khoảng thời gian ánh sáng tốt nhất. Còn thời gian vào giữa ngày, ánh sáng gắt hơn, nên dùng vào việc kiếm tìm cảnh chụp.

4. Dùng thời gian vào chỉ một hay hai vị trí chụp thì có hiệu quả hơn chụp đủ mọi vị trí. Một cú chụp tốt sẽ đánh bại hàng chục, thậm chí hàng trăm tấm ảnh chụp lung tung. Hơn nữa, bằng cách tiếp cận như thế sẽ cho phép bạn sáng tạo hơn. Một khi bạn đã ghi lại hình ảnh mà mình suy nghĩ, hãy thử nghiệm để tạo ra những khác biệt. Leo lên cây, lội ra giữa dòng suối, dùng một bông hoa hay vật thể nào đó làm tiền cảnh, sử dụng ống kính có tiêu cự khác hoặc tốc độ chụp hạ thấp… Chơi vui với chủ thể bằng các thiết bị của mình. Bạn sẽ ngạc nhiên với các kết quả tạo ra và bạn sẽ thường xuyên chụp được những thứ mà các tấm postcard không có được, đó là sự nguyên bản và hoàn toàn cá nhân.

 

5. Cẩn thận với việc sắp đặt các yếu tố tiền cảnh. Rất có thể chúng sẽ khiến chủ đề mà bạn muốn thực hiện bị loãng.

6. Bố cục trước sẽ rất hữu dụng khi bạn không thể tiến gần lại chủ thể. Bạn có thể thoải mái sáng tạo trong khoảng trống của tiền cảnh hay bầu trời.

7. Bởi vì chúng ta thường tìm kiếm các chi tiết, việc khai thác các khối màu hay hình dáng sẽ khó khăn hơn. Hãy lùi lại để các chi tiết mờ đi và bạn sẽ thấy cả tổng thể.

8. Nên dùng chân chống máy có cân bằng thủy.

9. Khi dùng ống kính góc rộng nên cẩn thận với hiện tượng halo. Dùng bàn tay hay một miếng giấy để chắn bớt sáng nhưng đừng chắn vào khung ảnh.

10. Nếu bạn lưu lại một điểm chụp trong nhiều ngày, hãy kiểm tra dự báo thời tiết và lên kế hoạch chụp chủ thể dựa theo đó.

11. Nếu đi cùng bạn bè, đừng ngại đưa họ vào hình ảnh để tạo ra cảm giác cân đối. Nhưng nhớ rằng bạn đang chụp phong cảnh, không phải chụp chân dung.

12. Để biết hướng sáng tác động như thế nào với cái nhìn và cảm nhận với hình ảnh, bạn hãy chụp một cái cây từ phía trước, bên hông và phía sau.

13. Một cuộn băng keo là món phụ liệu thiết yếu cho dân ảnh vì nó có rất nhiều công dụng: Dán tấm hắt sáng với các đèn flash, ghi chú thẻ nhớ và có thể dán bảo vệ giỏ máy.

14. Khi chụp ảnh phơi sáng, nên dùng một điều khiển từ xa để tránh rung máy. Nếu không có điều khiển từ xa, hãy dùng chế độ tự bấm của máy. Hãy lưu tâm đến bất kỳ cơn gió nào dù nhẹ, vì có thể làm chủ thể rung động.

15. Đừng để thiết bị bị ẩm ướt. Nếu chụp ảnh gần thác nước, hãy che kín máy bằng túi nhựa. cũng nên làm thế với trời mưa nhẹ. Nếu máy hay ống kính bị ướt, hãy làm khô chúng ngay lập tức và đặt dưới ánh nắng để làm khô.

16. Đừng bao giờ hài lòng ngay với những gì bạn nhìn qua khe ngắm. Hãy di chuyển một vòng, hạ xuống thấp, tìm một góc máy khác.

Hải Sư
(Trích từ Ultimate Photography Field Guide: Landscapes)


20 mẹo vặt chụp ảnh chân dung

Có người đã từng nhận xét chụp ảnh chân dung dễ mà khó. Điều này đôi khi cũng đúng, nhất là với người đang chập chững bước vào nhiếp ảnh. 20 mẹo vặt dưới đây có thể tương trợ cho bạn trên con đường đầy đam mê và cũng nhiều khó nhọc.

1. Đi theo tình huống. Nếu bạn thấy có điều gì thú vị, đừng vội thỏa mãn với chỉ một cú chụp góc rộng. Hãy nghĩ về sự tinh túy của những gì bạn đang chụp và hãy tiếp cận mỗi lúc gần hơn cho tới khi bạn cô lập và nắm bắt điều đó. Đừng xấu hổ. Người ta luôn hạnh phúc để cho bạn thấy những gì tốt nhất thuộc về họ.
2. Cẩn thận việc sắp đặt. Khi có những vật thể phía sau hậu cảnh của chủ thể, nếu không để ý, chủ thể sẽ bị cạnh tranh và mờ nhạt.
3. Ý thức sáng tạo. Mỗi lần đưa máy ảnh lên mắt, hãy kiếm tìm các đường dẫn, những yếu tố tiền cảnh, khung – bất cứ những gì bạn có thể sử dụng để mang lại sự sống động cho ảnh. Ảnh chỉ thể hiện không gian 2 chiều nhưng hết sức tuyệt vời nếu người xem có cảm giác như ở không gian 3 chiều.
4. Khi tốc độ chậm. Nếu không có chân chống tripod mà muốn chụp với ống tele và tốc độ chậm, bạn hãy dùng túi máy ảnh để làm bệ cho máy. Nếu chụp với tốc độ thật chậm, nên dùng chế độ máy tự bấm để tránh rung.

5. Tư thế bấm máy. Đừng bấm máy chỉ với tư thế đứng, hãy ngồi, quỳ, nằm… Những góc độ từ các tư thế này rất có thể tạo ra sự khác biệt đáng kể.
6. Cặp mắt thu hút. Tạo ra đốm sáng trong mắt chủ thể với một miếng phản sáng nhỏ, chẳng hạn một tấm gương mờ, mặt tráng bạc của dĩa CD…

7. Đèn flash. Khi dùng đèn flash trong nhà, hãy di chuyển chủ thể tránh xa tường để ngăn ngừa bóng đổ quá gắt. Một tấm gel màu cam nhạt phủ trên mặt đèn flash có thể tạo ra không gian màu ấm áp và khiến sắc thái mẫu tốt hơn.
8. Kiên nhẫn. Những cảnh đường phố thay đổi liên tục. Hãy tìm một điểm mà bạn thích, thoải mái, chờ đợi, ngắm nhìn tất cả cho tới khi những yếu tố cần thiết hợp lại với nhau.
9. Hoạt động của chủ thể. Khi chủ thể trao đổi với những người khác hay với thú nuôi, hãy quan sát hành vi của họ và suy nghĩ về những gì họ có thể làm để biểu lộ bản chất của mối quan hệ.

10. Mẫu trang trí. Khi nhìn chủ thể qua ống kính, hãy lướt một vòng quanh bối cảnh để chọn các mẫu trang trí có thể là tương phản hay đồng hợp với chủ thể.
11. Chụp người nước ngoài. Chụp chân dung một người có văn hóa khác biệt cần phải làm gấp đôi trách nhiệm – phải nắm được cá tính của họ đồng thời chuyển giao tính cách đó theo con đường nhân văn chung.

12. Giao tiếp. Nếu đi du lịch nước ngoài, hãy học ít nhất vài câu giao tiếp bằng ngôn ngữ địa phương. Lúc đó khả năng tiếp nhận, kỹ năng ảnh và cả những trải nghiệm của bạn sẽ được nâng cao.
13. Thực hành với láng giềng của bạn. Đi ra ngoài phố, bắt chết, chụp mờ và chụp lia máy những hình ảnh của những chiếc xe đi ngang qua.
14. Hoà hợp với môi trường. Khi chụp chân dung chủ thể cùng với môi trường xung quanh, hãy bỏ ra thời gian để tìm hiểu những gì chủ thể thực sự quan tâm đến và nói chủ thể thể hiện điều đó ra với bạn.

15. Chi tiết của bố cục. Khi lần đầu tới một bối cảnh mới, hãy ghi lại tất cả những đặc điểm tạo ra ấn tượng với bạn. Cố gắng tìm ra những cách để nhét chúng vào bố cục của ảnh.
16. Ống wide. Hãy cẩn thận khi dùng ống kính góc rộng để chụp một nhóm người. Những người ở bìa ngoài có thể bị biến dạng, méo.
17. Chụp trẻ con. Nếu trẻ con muốn nhìn qua ống kính, hãy để chúng làm. Chúng sẽ thoải mái và hợp tác hơn. Chỉ nên cẩn thận những ngón tay dơ chạm vào mặt kính. Tham gia vào các hoạt động của trẻ. Sắp xếp khéo léo để chúng chơi gần đó, bố cục ảnh, chờ thời điểm thích hợp bấm máy.
18. Một chút khéo léo. Để tránh quá nặng về kết cấu khi chụp phom dáng người, hãy cố gắng dùng cách chụp soft-focus và không nét một chút.
19. Đến nhà người khác. Khi bạn ở nhà hoặc nơi làm việc của chủ thể, hãy mang càng ít máy móc thiết bị càng tốt, nhằm hạn chế sự phiền toái của chủ nhân với sự xuất hiện của bạn.
20. Nhiếp ảnh là nghệ thuật mà sáng tạo và sáng tạo không ngừng là yếu tố quan trọng. Mẹo này sẽ dành cho bạn viết ra trên những thử nghiệm của mình với chiếc máy ảnh trong lĩnh vực chân dung. Và biết đâu, con số sẽ không dừng lại ở 20.

Hải Sư
(Trích từ Photography Field Guide: People & Portraits của Robert Caputo)
Ảnh:
Robert Caputo


Những điều bình dị

Cái giá của sự trung thực

Một buổi chiều thứ 7 đầy nắng ở thành phố Oklahama,tôi cùng người bạn và 2 đứa con của anh đến vui chơi tại một câu lạc bộ.Bạn tôi tiến đến quầy vé và hỏi:

-Vé vào cửa là bao nhiêu?Bán cho tôi 4 vé.

Người bán vé trả lời:

-3 đôla một vé.Chúng tôi đặc biệt miễn phí cho trẻ em dưới 6 tuổi.Các cậu bé này bao nhiêu tuổi?

-Đứa lớn 7 tuổi và đứa nhỏ thì lên 4._Bạn tôi trả lời.-Như vậy tôi phải trả ông 9 đôla tất cả.

Người đàn ông ngước lên với cặp mắt ngạc nhiên:

-Sao ông không bảo đứa lớn chỉ mới 6 tuổi?Như thế có phải là tiết kiệm được 3 đôla không?

Bạn tôi nhìn người bán vé rồi chậm rãi nói:

-Dĩ nhiên,tôi có thể nói như vậy và ông cũng sẽ không nhận ra.Nhưng bọn trẻ thì biết đấy.Tôi không muốn bán đi sự kính trọng của những đứa con và lòng trung thực của mình chỉ với 3 đôla.

Trở thành một người như thế

Tôi được tặng 1 chiếc xe đạp leo núi rất đẹp nhân dịp sinh nhật của mình.Trong một lần tôi đạp xe ra công viên chơi,một cậu bé cứ quẩn quanh ngắm nhìn chiếc xe với vẻ thích thú và ngưỡng mộ thực sự.

-Chiếc xe này của bạn đấy à?_Cậu bé hỏi.

-Anh mình đã tặng nhân dịp sinh nhật của mình đấy._Tôi trả lời(không giấu vẻ tự hào và mãn nguyện).

-Ồ,ước gì tôi…_Cậu bé ngập ngừng.

Dĩ nhiên là tôi biết cậu bé đang nghĩ gì rồi.Chắc chắn cậu ấy ước ao có được một người anh như thế.Nhưng câu nói tiếp theo của cậu bé hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.

-Ước gì tôi có thể trở thành một người anh như thế!_Cậu ấy nói chậm rãi và gương mặt lộ rõ vẻ quyết tâm.Sau đó cậu đi về phía chiếc ghế đá sau lưng tôi,nơi một đứa em trai nhỏ tật nguyền đang ngồi và nói:

-Đến sinh nhật nào đó của em,anh sẽ mua tặng em chiếc xe lăn lắc tay nhé!

Lỗi lầm và sự biết ơn

Hai người bạn cùng đi qua sa mạc.Trong chuyến đi,giữa 2 người có xảy ra một cuộc tranh luận,và một người nổi nóng không kiềm chế được mình đã nặng lời miệt thị người kia.Cảm thấy bị xúc phạm,anh không nói gì,chỉ viết lên cát:”Hôm nay người bạn tốt nhất của tôi đã làm khác đi những gì tôi nghĩ.”

Họ đi tiếp,tìm thấy một ốc đảo,và quyết định đi bơi.Người bị miệt thị lúc nãy bây giờ bị đuối sức và chìm dần xuống.Người bạn kia đã tìm cách cứu anh.Thoát khỏi vũng lầy,anh lấy một miếng kim loại khắc lên đá:”Hôm nay người bạn tốt nhất của tôi đã cứu sống tôi.”

Người kia hỏi:”Tại sao khi tôi xúc phạm anh,anh viết lên cát,còn bây giờ anh lại khắc lên đá?”

Anh ta trả lời:”Những điều viết lên cát sẽ mau chóng xóa nhòa theo thời gian,nhưng không ai có thể xóa được những điều tốt đẹp đã được ghi tạc trên đá,trong lòng người.”


Lời hẹn ước cao cả

Họ gặp nhau trong một bệnh viện khi đang đi dạo. Cả hai đang ở độ tuổi 17. Trong một chớp mắt, bốn mắt nhìn nhau, hai trái tim non trẻ rộn lên một niềm xúc động sâu sắc.

Họ đọc trong mắt nhau một nỗi thương cảm bi ai. Kể từ hôm đó họ không còn cô đơn nữa.

Đến một ngày cả hai được thông báo rằng bệnh tình của họ không có cách nào chữa trị nữa. Trước khi được gia đình đón về nhà, họ ngồi bên nhau một buổi tối, hẹn hò cùng nhau cố gắng vượt qua số phận. Họ hứa sẽ mỗi tuần viết cho nhau hai lá thư để chúc phúc và động viên nhau. Rồi hôm sau họ chia tay nhau.

Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới
Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua. Cô gái ngày càng yếu ớt. Một hôm cô gái cầm trong tay bức thư của chàng trai gửi đến rồi thanh thản khép đôi bở mi, miệng thoáng mỉm cười mãn nguyện. Bà mẹ cuống cuồng gọi con, nhưng cô gái đã ra đi. Bà gỡ lá thư trong tay cô ra và đọc: ” … Khi số phận đã đùa giỡn với sinh mệnh của em, em không nên sợ hãi vì bên cạnh em luôn có anh và mọi người quan tâm đến em. Anh đang khoẻ dần lên, anh sẽ đến với em một ngày gần đây, em sẽ không cô đơn”.

Hôm sau bà mẹ mở tủ của con gái, phát hiện ra vài chục lá thư đều do con gái bà viết, bỏ sẵn vào phong bì, dán tem đàng hoàng. Phía trên tập thư là mẩu giấy cô con gái viết cho bà mẹ. “Mẹ ơi, đây là tập thư con viết cho một người bạn trai mà chúng con đã có lời hẹn ước đi cùng nhau suốt quãng đời còn lại. Nhưng con thấy mình yếu đi nhanh chóng, sợ không giữ được lời hứa ấy. Con đã viết sẵn những lá thư này, mỗi tuần mẹ gửi giúp con một lá cho anh ấy để anh ấy nghĩ con vẫn còn sống và đang động viên anh ấy vượt lên trên bệnh tật. Con chỉ mong anh ấy có đủ niềm tin để sống tiếp. Con gái của mẹ”.

Bà mẹ lần theo địa chỉ ghi trên bì thư để đến nhà chàng trai. Bà nhìn thấy trên bàn là một tấm ảnh của một thanh niên trẻ, tràn đầy sinh khí và sức sống được viền dải băng đen. Bà vô cùng ngạc nhiên khi biết chàng trai đã ra đi cách đây một tháng. Bà mẹ chàng trai nước mắt lưng tròng chỉ vào chồng thư đặt bên cạnh khung ảnh và kể rằng: “Con trai tôi đã mất cách đây một tháng, nhưng trước khi ra đi, nó dành ba ngày ba đêm để viết những lá thư này. Nó nhờ tôi mỗi tuần gửi cho cô bạn gái nào đó một lá. Nó bảo cô gái ấy cũng đang trông mong chờ đợi sự cổ vũ động viên của nó. Thế là cả tháng nay tôi thay con trai gửi những lá thư này đi, không biết cô gái ấy có nhận được không…”

Bà mẹ của cô gái lao đến ôm chầm lấy bà mẹ của chàng trai và khóc không thành tiếng. Khi hai bà mẹ đã hiểu ra tất cả, hai bà quyết định vẫn cứ hàng tuần gửi cho nhau một lá thư mà con họ đã để lại. Họ bảo làm như thế …
“Vì một ước nguyện cao cả…”


Chuyện tình buồn của chàng trai

Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.

Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.

Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.

Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.

Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: “Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?” Chàng trai không chần chừ vội đáp: “Con bằng lòng”

Thượng đế nói: “Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?” Không chần chừ chàng trai vội đáp: “Con bằng lòng”

Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!

Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.

Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.

Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.

Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.

Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.

Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.

Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.

Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.

Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.

Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.

Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.

Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : “Con bằng lòng!”. Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.

Thượng đế hỏi: “Con đã hối hận rồi sao?” Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: “Con không!”

Thượng đế hài lòng nói: “Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!”

Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: ” Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời…”


17 sáng tạo để chụp ảnh chân dung đẹp

Người sử dụng máy ảnh số thường có xu hướng chụp trực diện nhân vật và tuân thủ đầy đủ các nguyên tắc nhiếp ảnh. Tuy nhiên, nếu phá lệ, họ có thể có được những bức chân dung đầy cuốn hút.

17 cách sáng tạo để chụp ảnh chân dung đẹp
Thay vì để ống kính ngang tầm mắt người mẫu, nhiếp ảnh gia có thể đổi vị trí như chụp từ trên cao.

 

Không nhất phải nhìn thẳng vào máy ảnh.

 

Phá vỡ quan niệm rằng nhân vật phải ở giữa hoặc ở vị trí 1/3 của bức ảnh.

 

Khám phá hiệu quả của ánh sáng.

 

Đổi tư thế để tránh những bức ảnh chỉ có đầu và vai đầy nhàm chán.

 

Tạo sự sinh động cho bức ảnh hơn là nhìn vào ống kính và cười.

 

Có thể tập trung vào phần thân thay vì khuôn mặt.

 

Dùng các “phụ kiện” để hướng sự chú ý vào một phần khuôn mặt.

 

Chụp liên tiếp rồi ghép chung vào một bức ảnh để thể hiện sự chuyển động.
Tạo khung cho ảnh.

 

Chụp chân dung bằng ống góc rộng cũng giúp có những bức ảnh lạ mắt.

 

Tận dụng hình nền, hậu cảnh.

 

Xoay ngang hoặc dọc máy ảnh.

 

Hoặc thử nghiệm việc nghiêng máy.

 

Một bức ảnh đẹp cần phải nét, nhưng không lấy nét vào bất cứ điểm nào cũng có hiệu quả nhất định.
Tạo cảm giác chuyển động.
Chú ý đến sự biểu cảm của nét mặt.

Lê Nguyên (theo DPS)


5 lỗi thường gặp khi chụp ảnh

Máy ảnh giúp chúng ta ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ nhất để lưu làm kỷ niệm. Tuy nhiên, lỗi trong khi chụp ảnh là điều khiến tấm ảnh trở nên “xấu tệ”. Sau đây là cách khắc phục 5 lỗi phổ biến nhất trong khi làm “phó nháy”.

1. Bố cục ảnh lộn xộn

Đôi khi ống kính “trệch hướng” khỏi điểm nhấn của khung cảnh sẽ khiến cho tấm ảnh trở nên “vô duyên”. Sau đây là mẹo nhỏ giúp bạn biết cách xây dựng bố cục cho bức ảnh.

Cách 1: Nguyên tắc 1/3

Đây là nguyên tắc của những nhiếp ảnh gia gạo cuội truyền lại. Bạn nên tuẩn thủ nguyên tắc 1/3 để cho ra những sản phẩm đẹp nhất có thể. Hãy tượng tượng 3 đường thẳng dọc và ngang màn hình cắt nhau, tạo ra 9 khung hình. Lúc này, điểm nhấn của bức ảnh sẽ là điểm giao nhau giữa hai đường thẳng. Nên nhớ không để điểm nhấn của ảnh nằm giữa tấm ảnh.

Cách 2: Chụp nhiều ảnh với các góc độ và khoảng cách khác nhau

Hãy chụp thật nhiều ảnh tại các góc độ và khoảng cách khác nhau để có nhiều lựa chọn ảnh đẹp hơn. Đồng thời, bạn cũng nên chụp thử ảnh theo chiều ngang, dọc của camerra – biết đâu chỉ một sự thay đổi nhỏ trong khung hình lại cho những kết quả thú vị.

Cách 3: Tránh để hình nền

Bạn nên tìm cách loại bỏ khung cảnh nền gây nhiễu tấm ảnh bằng cách tiến sát gần đối tượng cần chụp. Hoặc, có thể sử dụng chế độ chụp ảnh Portrait có sẵn trong máy ảnh. Chế độ này sẽ tập trung thu hình của đối tượng và khung cảnh sẽ bị làm mờ. Và, một cách khác nữa là bạn cũng có thể chỉnh tay khẩu độ của máy xuống mức thấp, ví dụ như f2.8 để làm mờ hình nền.

2. Ánh sáng yếu

Chụp ảnh là ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ nhất và ảnh chụp sẽ được hài lòng nếu như ánh sáng chiều lòng “tay máy”. Không phải lúc nào, ảnh sáng cũng đủ sáng để chúng ta dễ dàng chộp lại những thời khắc đẹp nhất. Sau đây là những mẹo hay giúp bạn chụp ảnh đẹp ở trong nhà và ngoài trời.

Cách 1: Ánh sáng quá chói hoặc quá tối

Máy ảnh số thường bị nhiễu với những điều kiện ánh sáng không cân bằng, ví dụ như quá sáng hoặc quá tối. Thế nên, ảnh chụp cũng dễ bị thiếu sáng hoặc quá sáng ngoài mong đợi.

Trong điều kiện ánh sáng yếu, bạn nên chụp ảnh ở chế độ ban đêm, hoặc chỉnh ISO xuống mức thấp 50 hoặc 100 để lấy ảnh chi tiết hơn trong điều kiện thiếu sáng. Sử dụng tripod hoặc giữ vững tay chụp để tránh rung tay làm mờ ảnh.

Trong ánh sáng quá chói, bạn nên chụp ở chế độ Beach hoặc Sunshine, hoặc bạn nên chỉnh tay để chụp ảnh với tốc độ trễ cửa trập nhanh để kiểm soát ánh sáng.

Cách 2: Chụp ảnh trong nhà

Nếu chụp ảnh trong nhà, bạn nên tránh dùng đèn flash chiếu sáng mà nên tận dụng ánh sáng tự nhiên càng nhiều càng tốt: kéo rèm che, mở cửa hoặc bật đèn neon trong nhà để tăng ánh sáng cho khung cảnh. Đèn flash làm cho màu sắc không được thật, làm bóng hình, đặc biệt gây hiệu ứng xấu khi chụp chân dung (portrait).

Bạn không nên chụp ảnh ngược sáng: đối tượng chụp đứng trước ánh sáng, để cho ảnh không bị nhòe hình.

Cách 3: Chụp ảnh ngoài trời

Cố gắng chọn hướng chụp sao cho ánh sáng mặt trời chiều từ phía sau người bạn. Góc chụp này sẽ cho ảnh đẹp nhất, đối tượng chụp sáng hơn.

Chụp ảnh lúc bình minh hoặc hoàng hôn cho ảnh rất ấn tượng, còn chụp ảnh vào buổi trưa thì chất lượng ảnh không được tốt, ánh mặt trời làm cho ảnh bị lóa.

Các tay máy cũng nên tận dụng những ngày nhiều mây để chụp ảnh. Kết quả sẽ rất bất ngờ đấy!

3. Hiện tượng mắt đỏ

Hiện tượng mắt đỏ làm hỏng cả một tấm ảnh. Hiện tượng này xảy ra do võng mạc của đối tượng chụp phản chiếu lại ánh sáng của đèn flash.

Để khắc phục hiện tượng này, bạn có thể có nhiều cách để tránh cho ánh sáng của đèn chiếu thẳng vào mắt đối tượng chụp. Sau đây là những cách giúp bạn tránh xảy ra hiện tượng mắt đỏ.

Cách 1: Không dùng đèn flash

Cố gắng không dùng đến đèn flash nếu có thể – nó là nguyên nhân đầu tiên gây ra hiện tượng mắt đỏ. Tốt nhất, bạn nên bật đèn trong nhà hoặc kéo rèm che cửa sổ để tăng ánh sáng cho căn phòng.

Cách 2: Không nhìn vào ánh sáng

Bạn nên yêu cầu đối tượng chụp nhìn vào camera nhưng không nhìn trực tiếp vào ống kính.

Cách 3: Sử dụng cài đặt chống mắt đỏ

Bạn nên tận dụng chức năng loại bỏ hiện tượng mắt đỏ có trong máy ảnh. Nhiều máy ảnh và máy in ảnh hiện nay cho phép người dùng loại bỏ mắt đỏ trước khi chụp và in ảnh.

4. Ảnh bị mờ

Ảnh mờ đôi khi lại là dụng ý nghệ thuật của các phó nháy nhưng nếu mờ quá mức thì đối tượng chụp trở nên “vô hồn”. Sau đây là những cách giúp tăng độ sáng rõ cho bức hình.

Cách 1: Giảm tốc độ cửa trập

khoảng thời gian giữa thời điểm nhấn nút chụp và thời điểm diễn ra hành động chụp thật sự của máy ảnh được gọi là cửa trập. Chính khoảng thời gian này quá lâu thì ảnh chụp của bạn dễ bị mờ. Nếu bạn phải đợi khoảng gần một giây hoặc lâu hơn để tấm ảnh được chụp thì chắc chắn sẽ bỏ lỡ rất nhiều khoảnh khắc đẹp. Vì thế, bạn nên bấm nút chụp nửa chừng để chờ đến khoảnh khắc đẹp nhất rồi bấm tiếp để chụp ảnh. Cách này sẽ cực kỳ có hiệu quả nếu bạn chụp ảnh nhiều người, đặc biệt là có trẻ nhỏ.

Cách 2: Tránh để rung tay chụp ảnh

Chỉ cần chuyển động thật nhẹ cũng khiến cho tấm ảnh của bạn bị mờ. Bạn nên sử dụng chân đế tripod hoặc dựa người vào một điểm tựa vững chắc để giữ máy ảnh chắc chắn. Một số máy ảnh có chức năng ổn định hình ảnh – giúp chụp ảnh chuyển động rõ nét.

Cách 3: Sử dụng chế độ “Action”

Sử dụng chế độ chụp “Action” để chụp ảnh thể thao hoặc những đối tượng chụp đang chuyển động. Máy ảnh sẽ tự động tối ưu tốc độ cửa trập để lưu lại hình ảnh đẹp. Hoặc bạn có thể chỉnh bằng tay để tăng tốc độ cửa trập.

5. Ảnh in kém chất lượng

Nếu bạn muốn in ảnh bằng máy in ảnh kỹ thuật số thì cần phải lưu ý đến độ phân giải. Độ phân giải được tính năng megapixel và bạn nên ước lượng tỷ lệ giữa độ phân giải với kích thước ảnh cần in để cho chất lượng ảnh tốt hơn.

Cách 1: Sử dụng độ phân giải cao

Bạn nên phóng to hay thu nhỏ ảnh trước khi in. Tốt nhất là chụp ảnh ở độ phân giải lớn nhất có thể được. Tuy nhiên, lưu ý, ảnh có độ phân giải lớn chiếm nhiều dung lượng bộ nhớ.

Cách 2: Cắt ảnh ở độ phân giải thấp để gửi email

Nếu bạn định gửi ảnh qua e-mail hoặc in ảnh cỡ nhỏ, như 4×6, hay 5×7 thì nên chỉnh ảnh nhỏ chỉ còn 4-5MP.

Cách 3: Nhiều máy ảnh hiện nay cho chúng ta tự chọn độ phân giải vì thế bạn có thể tự lựa chọn trước khi bấm máy.

Để in ảnh cỡ lớn thì đặt độ phân giải cao còn nếu muốn in ảnh nhỏ hoặc gửi e-mail thì chọn độ phân giải thấp.

S.H.


Thư gửi ông Noel

Cháu chào ông Noel!

Thú thật với ông Noel là cháu không đủ tuổi để đòi hỏi ông đọc và đáp ứng nhu cầu, nhưng cháu không còn người yêu, chưa có con, chưa đi làm kiếm tiền, nên cháu cứ bon chen cho ông vui rồi cháu cũng vui :”) Cháu ngoan và thật thà như thế thì ông Noel sẽ cho cháu nhận quà đúng ko 😀

Ông ạ, mà thật ra là cháu ko nghĩ sẽ viết ra điều ước nào trong Giáng Sinh của tây năm nay đâu, nhưng hôm nay có người nhắc làm cháu nhớ ra cháu chưa đòi hỏi ông thứ gì, nên giờ cháu bù đắp hehe. Ông đừng tiếc rẻ gì với cháu mà rồi mấy năm tới cháu quấy tiếp thì mệt ra 🙂

Hồi bé thì cháu thích đồ chơi kiểu đua xe lắm, giờ vẫn thích, nhưng cháu thích tự chế rồi, ông Noel ko cần phải lo món ý cho cháu nữa. Vài năm trước cháu thích học tốt nhưng để học tốt thì ko có time để ước nên cháu chưa kịp ước. Bi giờ cháu học xong mà chưa có việc làm, cháu muốn có việc cho bận rộn khỏi ăn chơi nhưng ko, cháu ko ước cái đơn giản đó đâu, cháu đang tự do thích thú mà 😀 Mùa đông đến nhưng cũng chưa lạnh nhiều, có hôm vẫn nóng bức trong chăn. Cháu sẽ tóm gọn lại điều ước, là, ước mùa đông năm nay là năm lạnh nhất đối với cháu, từ giờ về sau sẽ là mùa đông lạnh để ấm áp trong lòng 🙂 Mai là Đêm Giáng Sinh rùi, ông đem đến ước nguyện của cháu luôn cũng được, cháu ko thích chờ đợi vô vọng đâu. Mà ko thấy gì là cháu bắt đền đấy :-w

Ông Noel liệu liệu xem thế nào cho cháu nhanh nhanh đi nhé. Nhưng ông đừng đem đến một người để cho cháu yêu nữa 🙂 cháu tự thấy đường đi rồi, cháu thích tự do ^^ Thế mới khó!


Nếu lấy chồng em sẽ lấy anh – vnexpress

Em cứ đi cứ mải mê với những gì em muốn làm, anh luôn ở bên cạnh và gọi điện hàng ngày. Em thấy mình không giống bạn gái anh.

Ngoài việc thi thoảng mua quần áo cho anh em không làm gì nữa cả. Không gọi điện, không nhắn tin, không dẫn anh tới chỗ bạn bè em, không đi cùng anh mỗi khi cả hai chúng ta về quê. Thậm chí em còn không nhìn anh một cái khi hai đứa cùng đi một đám cưới ở làng. Em cười nói vui vẻ với tụi bạn phổ thông. Em đi với bạn bè nhiều hơn với anh.

Hôm trước gặp mẹ anh, em chở bác về nhà, mẹ anh hỏi em rằng: “hai đứa định khi nào để mẹ chuẩn bị”. Em sốc không nói nổi câu nào. Sẽ có đám cưới thật sao anh?

“Anh đi với mấy cô gái ở làng để xem em có ghen không”. “Vậy anh thấy em thế nào”. “Anh không thấy gì hết”. Em cười. “Thậm chí em còn không biết anh đã đi với ai nữa cơ”. Chúng ta đã nói chuyện như thế này đây. Em là thế mà. Sắp Noel rồi sinh nhật, em có muốn anh về không. Thực lòng em cũng không cần anh ở bên cạnh trong hai ngày này.

Anh vẫn cứ kiên nhẫn đợi…, kiên nhẫn nghe em trút những gì không vui mà trong ngày em gặp phải, tất cả đổ lên đầu anh chỉ vì một lý do anh gọi đúng lúc em đang cáu. Em mà đang đi chơi vui hay đang xem bộ phim hay thì anh gọi cũng mất công. Bởi em sẽ không nghe đâu hoặc nghe cũng chỉ mình anh nói thôi em còn bận dán mắt vào màn hình ti vi. Nếu cả ngày anh không gọi điện thoại cho em, em cũng không trách đâu vì phải mấy ngày anh không gọi em mới phát hiện ra điều ấy. Mấy ngày anh không gọi em cũng không giận đâu, may chăng chỉ lẩm bẩm “hình như mấy nay anh không gọi” và lại làm việc của em thôi.

Ai hỏi em bạn trai em là ai em vẫn nhắc đến anh. Nhiều lúc em tự hỏi có đúng em là bạn gái anh không? Đã 3 năm rồi khi anh đến, anh nói rằng anh biết em không yêu, chỉ thương anh thôi nhưng anh chỉ cần thế là đủ. Em cũng mong thời gian sẽ làm chúng ta gần nhau hơn nhưng hình như càng tồi tệ đi thì phải. Khó quá anh ah em không làm nổi. Em chỉ chợt nghĩ đến anh khi bạn bè về hết, khi không còn phim hay để xem, khi không có việc gì để làm… Anh bảo em rằng em cứ làm gì em thấy thích, cứ đi đi khi nào không vui thì quay lại với anh. Em đã làm như vậy thật, em đi rồi về khi không vui rồi lại đi…

Nhà anh vẫn đợi một đám cưới, nhà em thì không ai muốn nhắc đến tên anh. Mọi người không thích anh. Mọi người bảo anh không hợp với em, nghề của anh “bạc” lắm, anh không có bằng cấp gì lại con vợ lẽ, giao tiếp thì kém… rất rất nhiều thứ. Nhưng em không quan tâm. Trái tim anh ấm hơn những người em đã gặp. Em bảo với mọi người rằng “tự sinh tự diệt”, không ai cấm được chỉ trừ khi tình yêu nó đến rồi tự nó mất đi. Mặc dù không yêu anh nhưng nếu lấy chồng em sẽ lấy anh… chỉ lấy người như anh!

L.N.H.

comment: thằng kia cũng dở hơi phết, mà cái bạn LNH này cũng vô đối, ko yêu thì đừng làm vậy với người ta chứ >”<


Mất ngủ ra vấn đề

Mất ngủ vì rượu hic hic. Nằm trằn trọc mãi ko thấy giấc đâu, đầu óc vẩn vơ với bao nhiêu ý tưởng nên lại lọ mọ đêm hôm để viết ra, biết đâu sau này dùng được 🙂 Hôm qua cũng có chút rượu và cũng lăn lóc mãi, mộng mị lung tung và kết quả là chẳng biết mình ngủ được chút nào chưa. Hôm nay cũng loay hoay cả ngày nên chưa ngủ, ấy thế mà lại trằn trọc như hôm qua. Mình thích thế này hehe, ít ngủ sẽ tỉnh táo và làm được nhiều việc hơn, đầu óc minh mẫn hơn. Mặc dù đang cần time để tìm lại kiến thức thi xong quên sạch của thời đại học và bồi bổ thêm vốn tiếng anh thui chột của mình, nhưng vẫn có time giải trí quên sầu đau u buồn ^^ giờ thì quen rồi, phải giải trí mới sảng khoái minh mẫn mà làm được những việc khác. Hôm nay dù có đôi chút bức xúc với vài người tinh vi sờ ti con nhợn, ở đời chưa biết mình là ai, ko hiểu khánh thế nào, nhưng chẳng sao, ta vẫn là ta, họ là họ, chẳng liên quan, hơi ức chế chút thôi nhưng chả có đek gì cả.

Vừa nằm trằn trọc được gần 2 tiếng chứ ít, tưởng bạn ngủ lan man xâm nhập rồi, ai dè ko phải, chẳng có bạn nào tên là ngủ đến hỏi thăm cả. Thời gian trằn trọc lần này có lẽ là uống rượu nửa vời, phải say sưa gật gù có lẽ mới ngủ tốt được. Rồi nằm lăn lộn trái phải sấp ngửa loạn xạ cũng ko xong. Nằm nghĩ đến tiền. Hôm nay thằng bạn hỏi: “100 triệu đầu tư gì thì lời nhanh”. Bàn bạc chán rồi, lô đề cũng sinh lời đấy, nhưng ko lâu dài được ^^ rồi tiền để cưới vợ sinh con, cũng ko ổn vì theo mình nghĩ ý, thế cũng hay nhưng còn gì tự do, còn gì thanh xuân, hưởng thụ nữa, lời về gì chưa biết nhưng tinh thần có vẻ lỗ 😛 Chat chit chém gió chán thì muốn đi ngủ nên xì tốp. Xì tốp xong về giường lại ko ngủ được, thế là huề.

Về giường lại nhìn ra bao nhiêu vấn đề tiền bạc mà xung quanh mình bao nhiêu tấm gương sáng. Nào là khu cafe đầu ngõ, có nhiều biến thể nhưng nói chung mình biết kiểu nào thì hút khách và cũng thấy đang thiếu hình thức nào. Rồi quán ăn phục vụ các tụ điểm công sở quanh khu Sân bay, đông đúc nhộn nhịp, mà kiểu dễ nhai thì chẳng thiếu người đâu mà. Rồi hàng xách tay, cũng vài ba điểm rồi, về vấn đề này thì mình chưa dám chắc chắn sẽ ra sao thế nào, mình chưa quen nhiều người đi bay, người hay ra về nước ngoài, nhưng có lẽ tương lai ko xa sẽ có ^^ bạn bè, anh em có vài người đang theo nghiệp bay bổng rồi ^^ Tiếp đến là hàng buôn cho các dịp lễ hay kỷ niệm, đồ đạc nhiều chủng loại và xì tai một tý thì thiếu gì người quan tâm, bây giờ xã hội đang trẻ trung và hăng say mua sắm rồi, lỗ cũng khó, chỉ khó ở kiếm hàng thôi, hàng cho Noel, Năm mới, Tết, Valentine, 8/3, mùa hè, mùa đông, quà sinh nhật, 20/10, 20/11 … nhiều ngày trọng đại lắm, mỗi tội nguồn là chưa mường tượng sẽ thế nào. Hôm nay đi kiếm quà Noel cùng ku Thắng, nghe nó nói về cừa hàng 1 giá cũng hay, có vẻ chuẩn, thời đại bão hòa giá mập mờ thì mấy ai biết định giá cho đúng chứ 😉 rồi kiếm từ cái giá only đó cũng ra tiền hết.

Sau khi lướt qua những cái cụ thể đó, mình thiên về ý tưởng cafe pha sách truyện phim pha hi-tech. Nó bình dị trong xã hội ồn ào bon chen, có lẽ như thế sẽ thu hút. Về mảng này thì mình có quen biết một người có kinh nghiệm nên chắc xin ý kiến học hỏi được. Uống nước nôi thì có nhạc nhẽo đi kèm rồi, nhưng đặt ra thêm ý tưởng là nhạc sống liệu có sống được ở đất lâm gia trang xô bồ này ko nhỉ?!?!! Rồi thì có chút đồ ăn nhanh, ăn vặt nữa. Sách thì mình lười đọc nhưng xung quanh có nhiều người đọc tốt và hiểu sách nên tham khảo ý kiến được, mình thì nghĩ đơn giản đến mấy quyển truyện phim thôi ^^ còn truyện mà mình nói đến trên kia là truyện tranh, ít ra phải có vài bộ truyện tranh pro của thời xa xưa chứ, như Dragon Ball, Doraemon hay Ninja loạn thị … Về vấn đề pha phim thì cũng hay mà, mình thích phim, lại còn có ông hàng xóm hay down được phim mới về chứ, tha hồ xem, cạnh tranh với megastar luôn :-> há há. Nhưng phim giải trí là chính thôi, ko ma quỷ gì đâu :-ss Pha thêm chút hi-tech là mong ước riêng của mình, có thể là hi-tech chung chung, nhưng mình luôn hướng ủng hộ về BlackBerry, cũng nghĩ đến là sẽ kiếm hàng xách tay về để thu thêm chút lời nữa 🙂 mình cũng khoái hàng công nghệ xách tay mà, xịn hơn hẳn, yên tâm hơn hẳn :-X còn ý tưởng nào ko nhỉ, phải chờ đưa vấn đề này ra công chúng để hoàn thiện ý tưởng rồi tính bước xa xôi hơn 😀 love it!!

Loay hoay đêm hôm lại vui hơn, tâm trạng hưng phấn với loạt suy nghĩ kia, lại còn gặp được vợ cả sau bao năm ko chat chit :)) ko biết ngủ nổi ko đây haizzzz

Dậy sớm thì thấy ngày dài
Nửa đêm thức giấc thấy sai, đâu dài.

Protected: Tôi đã mong em như thế

This content is password protected. To view it please enter your password below:


Tôi đã thua em

Ngay từ đầu tôi đã biết rằng tôi sẽ thua trong cuộc chạy đua với em. Không phải do tôi chạy chậm, mà vì em chạy quá nhanh và ẩn mình quá kĩ.

Tôi thích em, nói một cách khiêm tốn về tình cảm của mình thì là như vậy.

Em không thích tôi, thẳng thắn thì đúng là thế.

Mặc cho tôi miệt mài đuổi theo em, thì em vẫn cứ chạy mà không hề dừng lại quan sát thái độ và tình cảm của tôi. Có lúc em liếc mắt qua tôi như để thương cảm cho một kẻ bộ hành ngốc nghếch và mù quáng. Tôi nhìn em. Em vẫn chạy trên những con đường gồ ghề, mà em đã ngã nhiều lần, tôi muốn đến để đỡ em dậy, nhưng chỉ càng làm em xa tôi hơn, khoảng cách kéo dài hơn. Tôi ý thức được rằng em chưa bao giờ cần tôi cả, dù chỉ là một sự giúp đỡ nhỏ nhoi, và tôi không hiểu điều gì lại khiến em cư xử với tôi như vậy.

Tôi thấy em lại ngã, lòng tôi lại đau như cắt, mà tôi chỉ có một cái quyền duy nhất là chạy theo em, lặng lẽ và chứng kiến những bão giông ập đến với em, em gồng mình chịu đựng, em ngẩng cao mặt thách thức, còn tôi, tôi hiểu em đang khổ sở lắm, mà bản thân tôi chẳng thể che chở.

Tôi thương em, em có tội tình gì đâu mà lại gánh chịu những đau đớn không đáng như vậy. Em xinh đẹp, em mang một vẻ đẹp mạnh mẽ che giấu những mỏng manh, nhạy cảm bên trong, mà người ta cứ vô tình hay hữu ý làm nó tổn thương cay đắng. Em không phải là một người hay khóc lóc và ồn ào. Ban đầu tôi thích em ở điều này, nhưng dần dà, tôi lại muốn em cứ khóc to lên thay vì cứ im lặng, và cứ lảng tránh, và cứ tự mình gặm nhấm những nỗi buồn.

Tôi muốn đến bên em, nhưng em lại xa tôi quá. Những lần gọi điện cho em chỉ để được em nói với tôi rằng em đang bận… không thể nói chuyện được. Những lần muốn được hẹn em đi chơi, chỉ đơn giản là để tôi được làm em vui, chỉ đơn giản là để tôi kéo em ra khỏi cái khoảng lặng ngày một trầm trong cuộc sống của em, nhưng, em nói rằng em không muốn.

Những dịp lễ, người ta được phép tặng quà cho người mình yêu thương, người ta được phép tự do thể hiện tình cảm của mình, còn tôi, háo hức chuẩn bị, để rồi, đến gặp em cũng không được, món quà lại nằm ngay ngắn trong tủ. Tôi vẫn dõi theo từng ngày của em, tôi tha thẩn, tôi lê la trong những trang blog không để private của em. Tôi vẫn thấy may mắn vì tôi được biết em đang sống như thế nào, từng ngày của em trôi qua ra sao. Những hình ảnh về em được vẽ lên trong đầu, trước kia và bây giờ, em của tôi vẫn vậy, vẫn thẳng thắn với những gì đang diễn ra, thẳng thắn chối bỏ tình cảm của tôi.

Em chạy theo những ham muốn của riêng em, còn tôi, vẫn chạy theo thứ tình cảm đang ngự trị trong mình, mà chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ có đoạn kết. Mùa đông, em viết những entry lạnh giá, tôi muốn siết lấy bàn tay em, nhưng hình như, gần một năm rồi, vẫn chẳng thể tìm được cách gặp em, em của tôi ẩn mình kĩ quá. Ờ, mà em đã bao giờ là của tôi đâu, tôi chỉ đơn giản gọi thế là để an ủi chính bản thân mình mà thôi.

Mọi người hay bảo một người đẹp trai, và tài năng như tôi, thì tại sao lại theo đuổi một cô gái gần như trầm cảm và lạ lùng như em. Còn tôi, tôi hỏi em cần gì ở một người yêu thực sự, em trả lời: “Sự thành thật, anh ạ”. Tôi cũng đang thành thật với em kia mà, vậy tại sao tôi không thể trở thành bạn trai của em? Hay em nghĩ những người có nhiều cô gái theo đuổi thì sự thành thật là không hề tồn tại. Em chưa bao giờ nhìn vào ánh mắt tôi đang dành cho em, nên em luôn phán xét mọi sự theo cách riêng của mình, và bỏ mặc tôi, trong những đau khổ sâu kín từ chính tình yêu chỉ đến từ một phía của mình.

Mỗi khi đi trên đường nhìn người ta nắm tay nhau cùng bước, tôi lại nghĩ đến em, và ước gì em cũng bên tôi như thế.

Tôi vẫn chờ đợi em, đã bao lâu rồi tôi cũng không biết nữa, còn em vẫn không dành cho tôi lấy nổi một sự quan tâm, điều duy nhất em dành cho tôi là một lời xin lỗi. Tôi vẫn chạy đuổi em, và em lại tiếp tục trốn tránh tôi, như em vẫn vậy.

Tại sao em không mở lòng mình ra để tôi có cơ hội nói với em rằng: TÔI YÊU EM.


Những bức thư chưa gửi

Ngày nảy ngày nay có một cô bé 18 tuổi sống ở một ngoại ô xa xa. Nhỏ có một khuôn mặt rất bình thường, không đẹp cũng không xấu, điều này cũng có nghĩa là chẳng ai thèm để ý đến nhỏ, chẳng cần biết nhỏ đang làm gì hoặc thể nhỏ có tồn tại hay không. Nhỏ học trong một lớp chuyên Anh. Chỉ hai năm đầu thôi, năm thứ ba, cũng là năm cuối cùng phổ thông trung học, nhỏ bất ngờ chuyển sang lớp chuyên toán, không ai biết tại sao ngoại trừ một đứa bạn rất rất thân của nhỏ. Đứa bạn duy nhất có khả năng chấp nhận sự yên lặng triền miên gần như bệnh tự kỷ của nhỏ, người bạn kiên nhẫn chờ đợi để lắng nghe những nỗi buồn mà thậm chí nhỏ chẳng thể nói ra. Lòng nhỏ xốn xan vì yêu một chàng trai. Chàng trai ấy cũng học cùng một lớp với nhỏ, và người ta chẳng bao giờ quan tâm hoặc có cử chỉ nào cho thấy người ta biểt nhỏ tồn tại, điều này được căn cứ và minh chứng bởi hiện tại thực tế. Nói nào ngay, đây cũng không phải là do lỗi của chàng trai ấy. Ba mươi thành viên trong lớp chuyên toán là ba mươi cái mặt mốc đeo kính cận, có nghĩa là chỉ toàn mọt sách, cả nam lẫn nữ, không có lấy một xì tin đúng nghĩa. Tính tình kỳ quặc của các thành viên trong lớp làm người ta vừa nghe đã sợ chạy mất dép.

Trong trường chẳng ai thèm chơi với bọn học sinh lớp đó. Họ gọi nôm na lớp đó là lớp Kỳ Cục. Diễn biến trong lớp rất bình lặng và chạy theo quy luật ba vòng: học, ăn và ngủ. Ở các khoảng giữa của những từ đó không hề chêm vô vài ghi chú đại loại như: game, mua báo với bạn, ăn quà vặt, trà sữa… Vậy đó, nên cuộc sống của cô bé từ khi chuyển vào lớp chuyên toán quả thật rất khó khăn. Đành rằng trước đây cô bé cũng rất lặng lẽ, nhưng cô bé vẫn còn một người bạn thân để tiếp xúc. Từ khi chuyển qua lớp bên cạnh, chẳng có ai ngoài những cặp mắt kiếng lạnh lùng. Tất cả rất chán, cả bản thân nhỏ nữa, chán ngắt à.

Một ngày nọ cô bé quyết định viết thư tình để thổ lộ tấm lòng với chàng trai. Chỉ để người ta biết vậy thôi chứ nhỏ không hy vọng nhiều lắm. Nhỏ cặm cụi bỏ ra ba ngày để viết và đưa cho nhỏ bạn thân xem. Nội dung bức thư như sau:

Gửi Phúc,

Mình viết thư này nhân ngày valentine. Thật ra mà nói, mình yêu Phúc vô cùng. Mình yêu Phúc ngay từ cái hồi mình thấy mặt Phúc trong lớp chuyên toán lần đầu tiên. Nhưng mình không dám nói vì mình là một đứa không có bản lĩnh. Bạn là học sinh giỏi nhất trường, bạn được chọn để phát biểu trước toàn trường nhân ngày lễ khai giảng. Có thể bạn không nhận ra nhưng hầu như từ sau buổi lễ đó, mình luôn để ý đến bạn. Mình yêu mà thậm chí mình không biết mình đang yêu. Chỉ là mình luôn cảm thấy hình bóng của bạn hiển hiện trước mắt mình. Mình viết những lời này sến kinh khủng nhưng cũng ráng, bạn đừng có cười nha. Cái tên của bạn từ khi được xướng lên trước toàn trường, mình đã thầm khắc dấu nó vào trong tim. Từ trước đến giờ, mình nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ dám nói ra đâu. Ba năm trôi qua, mình vẫn ém nhẹm nó, cố lờ nó đi, nhưng không được Phúc ạ. Mỗi phút trôi qua như tỉ lệ thuận với nỗi nhớ của mình với Phúc. Thời gian càng trôi, tình yêu của mình càng lớn hơn. Đây là năm học cuối, có lẽ nỗi sợ phải chia tay Phúc vĩnh viễn đã châm ngòi cho cái tình yêu vớ vẩn của mình nổ bùm ra. Mình không kiểm soát được bản thân và trở nên rất ngốc nghếch. Ngốc mọi lúc mọi nơi, ngoài những khi học bài thì hầu như lúc nào mình cũng nhớ đến Phúc. Thú thực là mình cực kỳ dở văn, mình đã tham khảo rất nhiều thư mẫu và thậm chí còn có ý định nhờ bạn viết giúp rồi sẽ copy sửa lại. Nhưng mình nghĩ tự viết dù sao cũng hay hơn, thế là mình hỏi mẹ và tham khảo ý kiến của người có kinh nghiệm. Mình xem rất nhiều phim tình cảm và giờ thì mình có một số ý để viết cho Phúc. Mình sẽ không đưa vào những lời thoại ướt át trên phim kiểu như: tình yêu em là cánh bướm, lẻ loi bay phấp phới trước mặt anh mà anh không hề biết, thậm chí còn cho em là đứa phiền nhiễu và đập em như đập một con ruồi nhặng. Chắc chắn mình sẽ không viết như thế vì tình yêu của mình với Phúc hơi cục và thô lắm. Mình sẽ nói với Phúc như vầy: tình yêu của mình với Phúc như những cái đùi gà béo ngậy mà mình vẫn thèm ăn. Mình nhớ Phúc rất nhiều, ăn cũng nhớ mà ngủ cũng nhớ. Nhớ như nhà khoa học yêu các định lý, định lượng, hay là nhớ như thịt kho yêu mắm ruốc. Mấy cái này là mình đệm vô cho đỡ căng thẳng thôi, mình đùa đấy, bạn cười được một tý thì tốt vì mình sắp nói thật lòng đây.


Mình đã thầm yêu Phúc ba năm rồi. Ba năm trôi qua kể từ khi mình nhìn thấy Phúc đứng trên bục sân khấu của trường, ba năm trôi qua kể từ lúc mình xin đi học thêm chỗ mà Phúc vẫn theo học. Mình tìm mọi cách để gặp Phúc. Nói là gặp nhưng mình chỉ dám ngồi xa xa chỗ của Phúc. Mình tìm cách ngồi ở một góc bàn, chỉ để nhìn thấy Phúc mỗi lần Phúc đang suy nghĩ. Thời gian trôi qua, trái tim của mình dường như nặng hơn từng chút một. Năm đầu tiên mình là học sinh lớp chuyên anh, lớp của mình cách lớp của Phúc một chu kỳ thời gian. Có nghĩa là mình học buổi sáng còn Phúc học buổi chiều. Cũng còn may, chúng ta học chung một căn phòng. Mình quả thật là một cô gái cực kỳ ngốc nghếch khi cố tình tìm chỗ của Phúc để xin ngồi, trong những lúc cô giáo đổi chỗ, mình vẫn cố xin ngồi lại chỗ ấy. Dù không hiểu nhưng may mắn làm sao, cô giáo đã đồng ý và mình nghiễm nhiên ngồi cái bàn ấy suốt một năm trời. Và may mắn làm sao, Phúc cũng không đổi chỗ. Vậy là năm đầu, mình chỉ được thấy Phúc ở lớp học thêm và thỉnh thoảng còn được nhìn bạn khi mình đi học thể dục. Chắc chắn, chắc chắn là bạn không hề biết mình vẫn luôn quan sát và theo dõi bạn, bởi vì mình chỉ đặt tất cả biểu hiện đó ở trong lòng. Khuôn mặt tỉnh bơ của mình dường như hiển hiện rõ nhất mỗi lần thấy bạn xuất hiện ngang qua. Mình yêu bạn và không biết vì sao, càng yêu lại càng muốn giấu. Không hẳn vì mình sợ, mà chỉ vì mình không muốn bạn biết và xa lánh mình. Đó cũng là một nỗi sợ, nhưng mình không muốn ghép nó vào từ sợ đầu tiên vì mình nghĩ, có một số nỗi sợ còn ghê hơn nhiều. Vậy, năm đầu mình chỉ gặp bạn có thế thôi, mình không thể nói chính xác là bao nhiêu lần giống như trong sách, vì mình có đếm nổi đâu, nhưng mình biết là ít ghê lắm, nhưng mình vẫn rất trân trọng.


Sang năm thứ hai Phúc bắt đầu đi học cùng buổi với mình, ngay sát bên cạnh phòng học của lớp chuyên Anh. Vậy là từ đó, tụi mình là hàng xóm với nhau rồi, mà lạ thay, bạn cũng ngồi cùng vị trí với chỗ ngồi của mình, sắp đặt của số phận chăng? Nghe sến thật. Và sau đó, chúng ta đã gần nhau hơn một chút, mình có thể thấy Phúc, hình dung ra khuôn mặt của Phúc, mỗi khi quay đầu ra phía sau, chỉ cách mỗi một bức tường. Mình đã rất hạnh phúc vì điều đó, đối với mình, nó thật là vĩ đại, mình vui còn hơn được điểm cao nữa. Nhưng sau nữa học kỳ đầu, mình quyết định xin cô chuyển chỗ, mình không muốn ngồi cái bàn cùng vị trí của Phúc nữa, mình đã chuyển ra ngồi cạnh cửa sổ hành lang. Hầu hết các nam sinh của lớp chuyên Toán đều hay đứng trước cửa phòng mỗi giờ vào lớp. Và mình chỉ có cơ hội đó để nhìn Phúc nhiều hơn một chút. Mình đã đi học rất sớm, nữa học kỳ sau, mình ngày nào cũng chờ cho đến khi Phúc vào lớp mới yên tâm học bài. Thời gian cứ thế mà trôi, cho đến một ngày trước kỳ nghĩ hè. Có lẽ tâm trạng lúc đó của mình cũng tương đương với tâm trạng lúc này, khi mình đang liều mạng viết thư cho Phúc. Đó là giờ lớp Phúc đang sinh hoạt còn lớp mình thì đã về hết mất rồi. Không ngờ lớp Phúc ở lại lâu quá, còn mở tiệc liên hoan nữa, mình đã chờ hơn hai tiếng đồng hồ. Nhưng mình không ngại, mình còn thấy đỡ hồi hộp hơn, mình lẩm nhẩm lại những gì mình định nói với Phúc. Mình sẽ nói, nói rất nhiều, suy nghĩ của hai năm trời, suy nghĩ của cả một mùa hè, những dự định mà mình định làm để thổ lộ với Phúc. Mình đã muốn nói tất cả với Phúc ngay hôm đó, mình đã ở lại lớp như một con ngốc, chỉ mỗi mình thôi. Và lớp Phúc cũng đã ra về, thôi rồi, Phúc đang đi với bạn của mình. Mình đã liều mạng, cả đời mình chưa bao giờ cảm thấy nhịp tim đập mạnh như thế, thật sự là quá nhanh, quá mạnh, mạnh đến mức mình như muốn ngừng thở. Mình đã đến rất gần, ngay sau lưng Phúc, chỉ cần nói nữa thôi, chỉ cần gọi Phúc một tiếng…Nhưng mình đã không làm và rẽ qua một hành lang khác để về. Một mùa hè nữa trôi qua, những lá cây bắt đầu chuyển đỏ, một tháng, hai tháng, ba tháng, mấy chiếc cuối cùng bắt đầu hóa xanh gần hết. Mùa hè kết thúc mà không có Phúc, nhưng đến lúc đó, mình lại chợt hy vọng. Hy vọng sẽ có Phúc trong tay, hoặc là hy vọng, ít nhất Phúc sẽ biết một chút tâm sự của mình.

Năm thứ ba, mình đã chuyển lớp. Chuyển sang một lớp chuyên rất khó, nhưng cuối cùng mình cũng đã xin được. Và giờ, chúng ta là bạn cùng lớp. Khi tờ giấy báo dự tuyển tốt nghiệp phổ thông phát ra, mình đã hoảng sợ và muốn khóc hết sức. Mình thậm chí còn hơi nhói đau trong ngực. Phúc học giỏi quá, Phúc sẽ vào một trường đại học nào đó mà chắc chắn mình không thể theo nổi. Từ lâu mình đã biết, mình và Phúc là hai loại người khác biệt nhau hoàn toàn. Nhưng dù sao, đã tới lúc mình can đảm. Mình nghĩ rất nhiều, mình quyết định viết một bức thư cho Phúc, và đó là lý do tại sao bức thư này ra đời. Mình hít một hơi rất sâu và viết, sau khi viết mình đã nhiều lần kiểm tra kỹ có sai lỗi chính tả nào không. Và bây giờ, mình sẽ trao nó cho Phúc.

Thân,
…”

“tại sao mày không ký tên?” Nhỏ bạn nhướn một bên chân mày lên thắc mắc.
“tao không thích” Nhỏ lầm bầm nói.
“thế làm sao nó biết?” Nhỏ bạn thở dài chán nản.
“không cần phải biết” Nhỏ nói rồi quay ngoắt bỏ đi thẳng.

Ngày hôm sau, nhỏ gồng mình và giữ cho bản thân thật bình tĩnh. Trước khi nhỏ kịp thực hiện ý định của mình, nhỏ bỗng khựng lại vì thấy lớp học bỗng nhiên rất lao xao. Nhỏ tự hỏi phải chăng đây là hiệu ứng của ngày valentine? Ngày valentine, là lễ tình nhân của phương Tây và tầm ảnh hưởng của nó đã lan rộng tới lãnh vực của những người phương Nam cổ hũ nhất. Cụ thể là hiện tượng yêu đương, cái mà hai từ chỉ hiểu trên định nghĩa trong tự điển giáo khoa, đã bắt đầu xuất hiện trong lớp học Kỳ Cục. Lần đầu tiên trong cả năm tiết học hôm đó, xuất hiện những tiếng xì xào, thích thú có, kích động cũng có ( nhưng chỉ hơi hơi thôi, dĩ nhiên đây cũng là một sự tiến bộ khá đáng kể ). Nguyên nhân là ở bàn học của một bạn nam có dấu hai bức thư dán hờ. Đó là nhân vật nam chính, người mà cô bé đơn phương tận ba năm nay. Lồng ngực của nhỏ như rạng ra, đã có tới hai người viết thư thổ lộ với Phúc. Vậy thì cô bé còn gởi nó đi làm gì nữa. Nước mắt tự dưng chảy ra lúc nào không biết, nhỏ quẹt nước mắt chạy ra khỏi cửa. Nhỏ không biết tại sao nhỏ lại làm như vậy, bây giờ nhỏ đã hiểu tại sao các cô gái trên phim thường khóc nấc lên rồi chạy ra ngoài. Giờ thì nhỏ cũng hiểu, nhỏ sến y chang các cô gái kia, chỉ là một chút chiêm nghiệm của thực tế thì đau khổ hơn trên phim nhiều.

Nhỏ đứng khóc trong phòng vệ sinh, càng yên lặng thì nhỏ càng muốn khóc, nước mắt không biết ở đâu cứ tuôn ra trên má nhỏ, muốn ngừng cũng không ngừng được. Nhỏ cứ thế mà khóc. Cánh cửa phòng bật ra, nhỏ bạn thân vừa ngạc nhiên, vừa hốt hoảng.

“sao mày khóc?” Nhỏ cau mày hỏi.

Không nói được tiếng nào, vừa thấy bạn, nhỏ òa lên khóc to hơn, bù lu bù loa như một đứa con nít. Tình cảm nhợt nhạt trong lễ khai giảng ngày nào đã sậm màu lúc nào không biết. Những hình ảnh của người ta cứ nhẹ nhàng lướt qua tim, cảm xúc hiện trên khuôn mặt của người ta lúc nào nhỏ cũng âm thầm ghi lại trong trí nhớ.

“nó từ chối mày à?” Nhỏ bạn căng thẳng. “nó có trả lại thư cho mày không”

Nhỏ lắc đầu rồi lại khóc, bảo rằng không có tên thì làm sao trả lại được.

“có chứ sao không, không ngờ thằng này chảnh thế”

Đột ngột nhỏ nín khóc như sực nhớ ra điều gì, nhỏ chưng hửng ngước mắt lên nhìn bạn. Khi buồn nhất, con người ta lại đâm ra thông minh nhất. Tại sao nhỏ bạn thân lại nói thế, rõ ràng bức thư không có đề tên người gởi mà? Đáp lại cái nhìn thắc mắc trên mặt bạn, nhỏ bạn thân chép miệng:

“là tao sợ mày vẫn không chịu ghi tên nên tao đã chép lại một bức y chang như thế, sau đó viết thêm tên của mày vào”

Thì ra một trong hai bức thư là của nhỏ bạn thân viết. Còn bức thư còn lại. Trái tim của cô bé trưởng thành vừa xẹp lép lại phồng lên một nửa. Nhỏ tự động bước vào trong lớp, cũng may thầy chưa vào kịp. Nhỏ lau khô mặt rồi ngồi vào bàn, lấy cặp ra. Đột ngột, người ta bước đến trước mặt nhỏ. Tim nhỏ như ngừng đập, thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên. Hai bức thư dán hờ đang nằm gọn trong bàn tay phải của người ta. Một trong hai bức thư đó có đề tên của mình. Hồn của nhỏ lúc này như muốn lìa phứt ra khỏi xác cho rồi. Làm thế nào bây giờ?
Và chợt, người ta không nói gì cả, chỉ từ từ rút một trong hai bức thư ra và đặt xuống bàn của nhỏ. Cả lớp học nín thinh, tuy nhiên có vài cái đầu hơi gượng gạo, trông như muốn há miệng ra cười ghê lắm nhưng cố nín lại. Bức thư kia gọn lơn, chỉ có hai dòng và kèm theo một bức hình…

“gửi…
Mình không dám viết tên vì không nghĩ mình sẽ gởi, thậm chí mình còn không biết có nên gởi cho bạn không nữa. Từ cái chỗ “thậm chí…” đến “…không nữa” là vừa nãy mình đã thêm vào cho có.”

Người ta chỉ làm thế và lẳng lặng bỏ đi, không quên nhăn nhẹ cái mũi và đẩy gọng kính lên như thường lệ.

Tấm hình là một sản phẩm photoshop ghép, một nữa là hình của người ta, còn một nữa là hình của nhỏ. Ở dưới tấm hình đề chữ: 3 năm, và hình như có thêm một dòng chữ nhỏ xíu ghi thêm: và mình biết bạn luôn nhìn lén qua cửa sổ.


Yêu Anh Như Yêu Màu Nắng

Người lớn hơn nó 5 tuổi, mang một vẻ lạnh lùng và  làm cho người khác cảm thấy khó gần, nhưng thực tế với nó lại thấy ngược lại. Người lớn bận rộn với hàng đống công việc khác với một con bé đang là sinh viên năm hai như nó còn mải mê rong chơi. Người lớn chẳng có thời gian để lắng nghe những tâm tư ẩm ưởng và cái tính nết sáng nắng chiều mưa của nó. Nhưng bất cứ khi nào nó cần một bờ vai, một cái ôm thật chặt anh vẫn luôn ở bên và dịu dàng gạt đi những giọt nước mắt lăn dài trên má nó.

Anh dịu dàng như nắng mùa thu, không quá gay gắt, không quá chói lóa, nhưng thực sự nó đã bị…say nắng, nó đã yêu nắng mùa thu ấy tự bao giờ mà  không hề biết.

Nó gặp anh trong một cuộc triển lãm ảnh, đơn giản nó đến cuộc triển lãm này là vì nó không..mất phí vé vào cửa. Nó đi loanh quanh ngắm nhìn và đứng lại trước một bức ảnh một cô gái đang đứng một mình dưới mưa mà không có ô và trên khuôn mặt cô gái có những giọt nước mắt hòa lẫn cùng nước mưa rơi xuống. Nó nhìn bức ảnh mà không biết nó nghĩ gì, nó ghét mưa, chỉ cần có một chút nước mưa là nó đã cực kì khó chịu…
–    Em đã đi dưới mưa như thế bao giờ chưa?
Một người con trai đứng cạnh nó tự bao giờ hỏi nó.
–    Chưa bao giờ cả, vì em ghét mưa…
–    À, đó là lí do…Anh quay ra nhìn nó và cười.
–    Em nghĩ tác giả không nên chụp bức ảnh này mà lúc ấy anh ta nên đưa cho cô gái một cái ô thì hơn.
–    Nhưng nếu anh ta xuất hiện lúc đó thì sẽ không có bức ảnh này ở đây cho chúng ta chiêm ngưỡng.
–    Em không biết nhưng em nghĩ cô gái cần một cái ô hơn.
–    Anh không nghĩ thế, cô gái chắc chắn không cần ô vì cô ta muốn những nỗi buồn kia sẽ tan biến vào mưa và xóa nhòa hết.
–    Đó chỉ lả lí thuyết thôi, thực tế cô ta vẫn cần ô.
Nó vẫn cứng đầu bảo vệ ý kiến của mình.
–    Thôi được rồi, cô bé ạ, em đúng…cô gái cần một cái ô, được chưa?

Anh nhìn nó và bật cười, có lẽ vì cái kiểu ương ngạnh của nó. Và đó là lần đầu tiên nó quen anh, nó không hề biết rằng anh chính là tác giả của bức ành đó, nên nó đã hồn nhiên nói thẳng ra ý kiến của mình và bảo vệ bằng được ý kiến đó bất luận đúng sai.
Nó và anh quen nhau như thế, đã hơn một năm nay, nó đã quen sự xuất hiện của anh trong cuộc sống của nó. Cuối tuần, nó thường kéo anh bằng được ra khỏi chiếc máy tính và đống tài liệu để lang thang cùng nó đi hết các con phố và điểm dừng chân bao giờ cũng là trên một quán café yên tĩnh.
–    Em thật là rắc rối.
–    Còn anh thì như “ông già” mất rồi, nếu không có đứa rắc rối như em.
–    Em đúng là trẻ con.
–    Em không phải là trẻ con..hứ ! Nó vờ giận dỗi rồi anh lại cuống quýt lên giảng hòa.
–    Thôi được rồi, em không phải là trẻ con.
Lần nào cũng như thế, cuộc đấu khẩu giữa anh và nó diễn ra và anh bao giờ cũng là người “đấu dịu” nếu như không muốn nó giận dỗi cả tuần sau đó. Sau mỗi lần giận dỗi bao giờ anh cũng nhìn nó cười thật hiền, và khi nhìn nụ cười ấy của anh nó lại quên hết mọi thứ.

Sinh nhật nó. Anh không đến, chỉ có một tin nhắn chúc mừng từ 0h và một lời hứa. Cả buổi sinh nhật, nó buồn hiu, gượng gạo nhận quà và những lời chúc từ bạn bè. Nó đã định gọi cho anh, nhưng cái lời hứa “anh sẽ đến” ấy làm cho nó cứ chờ đợi và hi vọng.. 23h45’, bạn bè nó về hết, nó đã định khóc và rồi anh xuất hiện, trên tay là một nó hoa và thêm cả một nụ cười cho lời xin lỗi. Nó  thấy tự nhiên nước mắt rơi xuống, bao nhiêu giận dỗi và uất ức hòa cùng nước mắt. Anh lấy tay lau nước mắt cho nó “anh xin lỗi, chuyến bay chậm quá, giờ anh mới về được”. Nó cười, trên mi vẫn là những giọt nước mắt long lanh, nhìn nụ cười hiền hậu của anh, nó quên hết cả những giận hờn…

Người lớn và nó cứ như thế, vẫn luôn bên nhau, anh mang đến cho nó những ngọt ngào và bất ngờ. Đôi khi đi bên anh, nó ngước nhìn lên, thấy bóng anh cao lớn và chững chạc, dịu dàng và vững chãi lắm. Nó nở một nụ cười sâu kín….

*

Hạ về, những cơn mưa đầu hạ dần dần biến mất thay vào đó là ánh nắng chan hòa trải dài khắp mọi nơi. Nó rủ anh đi chụp ảnh, anh cười, có vẻ như cố tỏ ra chiều theo ý nó và che giấu sự miễn cưỡng. Không quan tâm, nó lôi anh đi bằng được vì biết rằng nếu không anh lại quay mặt với cái màn hình máy tính chứ không làm gì khác.

–    Sao em không rủ vài chàng trai thích em đi có hơn là anh không?
–    Tại sao lại thế?
–    Có cả một đống con trai thích được đi cùng em sao em không cho họ cái “vinh dự” ấy?
–    Thế anh không thích đi cùng em à?
–    Không phải thế.
Nó cười, nụ cười nhạt cố giấu đi những gợn suy nghĩ thoáng qua. Anh và nó cùng ngồi trên cỏ, những giọt nắng chiếu sáng xuống khuôn mặt của anh. Đẹp một cách lạ lùng và nhanh tay nó bấm máy…
–    Em sẽ làm gì với bức ảnh đó của anh?
–    Em sẽ mang nó đi triển lãm hay đơn giản nếu sau này anh nổi tiếng em sẽ “tống tiền”
–    Thế thì nhanh mang nó đi triển lãm đi, đoạt giải là cái chắc đấy.Anh nhìn nó nở một nụ cười châm chọc

Nó nhăn mũi chọc lại. Nó ngắm nghĩa bức ảnh mới chụp. Bức ảnh ấy, thật đẹp nhưng có lẽ nó sẽ chỉ giữ cho riêng mình mà thôi.
–    Anh… ! Nó nhìn bức ảnh rồi ngập ngừng
–    Sao em?
–    Anh đã yêu chị ấy lắm đúng không?
–    Anh đã yêu và cho đến tận bây giờ, anh chưa bao giờ quên được cô ấy.
Nó cười nhạt. Dù nó hoàn toàn biết câu trả lời nhưng nó vẫn muốn hỏi. Đã hơn 1 năm kể từ ngày ấy. Khi ấy, bức ảnh chính là lí do để nó và anh quen nhau nhưng cũng chính bức ảnh ấy, nó vô tình biết được. Người trong bức ảnh chính là người anh yêu thương nhất…Không rõ lí do sao hai người lại chia tay, nhưng dường như từ ấy trái tim anh cứ đóng chặt và vô tình đóng chặt đối với cả nó.

“Mình về thôi anh, em mệt rồi” Nó lấy lí do để ra về, nếu không nó sợ cái sự im lặng và trầm tư trên khuôn mặt anh khi mỗi lần nó nhắc đến người con gái ấy. Cái bóng quá lớn, và kí ức về người đó quá sâu đậm mãi mãi trong anh làm cho nó chẳng thể nào vượt qua được.

Sinh nhật anh.

Món quà là bức ảnh của anh mà nó đã chụp được hôm đó được lồng trong khung ảnh do nó tự thiết kế. Nó vẽ hai trái tim vào đằng sau khung ảnh. Và nó cũng quyết định sẽ nói với anh những tình cảm vẫn hằng sâu kín trong trái tim của nó.

Nó đến nhà anh mà không gọi điện trước. Định dành cho anh một sự bất ngờ…Cánh cửa không đóng và nó nhìn thấy anh và một người con gái, khuôn mặt anh hạnh phúc như thế nào khi ôm cô gái vào lòng….Và… cô ấy chính là người trong bức ảnh ngày nào.

Nó lặng lẽ ra về như chưa từng đến. Nó lang thang một mình. Nắng hôm nay gay gắt chiếu lên mặt. Những giọt nước mắt long lanh chảy xuống mặt và rơi xuống khung hình. Nó nhận ra rằng trong cuộc sống của anh dường như chưa bao giờ có chỗ dành cho nó.

Nó mở blog viết vài dòng ngắn ngủi nhưng nó đủ hiểu là anh đã đọc đươc.

“Có một người bước vào cuộc sống của em thật nhẹ nhàng, em hạnh phúc với điều đó, nhưng hôm nay em sẽ để người đó ra đi cũng nhẹ nhàng như lúc người ấy đến. Em đã đến và thấy nhận ra người trong bức ảnh ngày nào…

Anh sẽ mãi mãi chỉ là một cơn gió thoảng qua tim, nhẹ nhàng. Em hứa là em sẽ lãng quên anh như chưa bao giờ nhớ đến, sẽ vô tình quên đi và vô tình hờ hững.  Em có một bí mật nhưng em biết giờ không còn quan trọng nữa, em sẽ cất giấu nó trong miền kí ức…Hi vọng khi nhìn lại em có thể mỉm cười.

Nhưng em sẽ mãi yêu nắng như đã từng yêu anh”.


quà noel cho anh…quà cho tình yêu đã xa!

Vậy là có một người như thế.

Anh yêu!
Hãy cho em gọi anh bằng hai tiếng đó 1 lần nữa, có thể là lần cuối cùng… Nhưng dù sao, đối với em, đó cũng mãi là 2 tiếng thân thương nhất…
Em đã đọc được ở đâu đó một câu rất hay rằng:“Người ta nếu dùng cả cuộc đời để yêu một người sâu đậm thì chắc phải dùng gấp đôi thời gian đó để quên đi điều ấy”. Vậy thì em sẽ phải mất bao nhiêu thời gian để quên anh khi hình bóng anh đã in đậm trong trái tim em?

Vậy là mình xa nhau cũng đã 8 tháng rồi anh nhỉ… Tám tháng, đó không phải là một khoảng thời gian ngắn, nhưng cũng không đủ dài để em có thể quên đi những giây phút em đã hạnh phúc bên anh. Thôi thì tất cả cũng đã là quá khứ rồi, và nên để quá khứ ngủ yên, phải không anh??? E cũng sẽ ko nói đến những gì đã ko còn thuộc về em nữa… Dĩ vãng ấy hãy để mãi là những kỉ niệm đẹp nhất…
Em rất muốn gửi tặng anh một món quà noel thật ý nghĩa. Nhưng nghĩ hoài e cũng chẳng biết tặng anh cái gì thì phù hợp nhất. Có thể món quà em gửi cho anh ko có giá trị vật chất nhưng em cũng mong là nó có ý nghĩa tinh thần. Đây là mp4 của em. Nó đã bên em trong suốt quãng thời gian xa nhà. Những lúc em buồn nhất, cô đơn nhất thì cũng chỉ có nó chia sẻ. Mỗi lần nhớ anh, em lại nghe những bài hát trong đó để lòng mình nhẹ nhàng hơn. Hay ngược lại, có những lúc, những bài hát trong đó lại làm em nhớ anh. Em gửi tặng cho anh… và giờ nó là của anh. Vốn dĩ em gửi y nguyên cho anh như vậy, vì nếu anh muốn thay đổi, muốn xoá các file lưu trong đó, hay muốn copy bài hát nào khác thì tuỳ anh. Em mong nó cũng sẽ phát huy được hết tác dụng như đối với em, sẽ chia sẻ những buồn vui, mệt mỏi trong cuộc sống cùng với anh. Em cũng mong anh sẽ nhớ đến em mỗi khi anh sử dụng nó… Hãy để nó bên anh, anh nhé!
Em đã hận anh, phải, em đã rất hận anh… Nhưng giá như hận anh rồi có thể ghét được anh, quên được anh thì em cũng sẽ cố để như thế…
Tuy nhiên, tim em sẽ đau lắm….
Ở nơi xa, em mong anh luôn hạnh phúc bên người ấy. Em cầu chúc mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với anh. Em tin trong tim anh luôn có chỗ cho em, dù anh sẽ luôn vui bên ai kia. Còn em, em sẽ nhớ anh nhiều.
Khi gặp khó khăn, thất bại hay nỗi buồn, anh hãy biết anh vẫn có một người bạn là em.Em sẽ luôn bên anh những lúc anh cần và sẽ luôn làm mọi điều vì anh, chỉ mong anh hạnh phúc. Bởi vì em yêu anh, một tình yêu không tính toán, không cần đền đáp.
Anh yêu!
Hãy cho em được gọi lại hai tiếng ngọt ngào này lần cuối cùng. Hãy cho em được gọi tên anh trong hơi thở và con tim loạn nhịp của mình lần cuối. Vậy là anh đã đọc xong những dòng này rồi phải không? Em sẽ hạnh phúc nếu như nó còn đọng lại trong anh một chút buồn, còn nếu như anh chỉ cười nhẹ và delete luôn “For my love” này thì em sẽ buồn lắm. Ba tháng trời cho một tình bạn tái sinh và một tình yêu lụi tàn, ngắn ngủi quá phải không anh? Nhưng thôi, dù sao thì em cũng xin cảm ơn tất cả những gì anh đã dành cho em, cả niềm vui lẫn nỗi buồn, cả hạnh phúc và khổ đau… Cảm ơn anh đã giúp em dừng lại đúng lúc khi còn chưa quá muộn… Và từ nay em sẽ lặng lẽ đứng bên lề cuộc đời anh, nguyện cầu cho anh luôn gặt hái được những thành công trên con đường mình đã chọn và mãi mãi hạnh phúc với cuộc hôn nhân của mình anh nhé!!!!!!

Người đăng: violet_rose84@yahoo.com

Protected: Không

This content is password protected. To view it please enter your password below:


18 nội quy yêu của girl 9x

Điều 1: “Em luôn đúng, không có nghĩa là anh luôn sai. Anh sẽ đúng khi nào em cho phép.”

Điều 2: Đừng để em đọc được tin nhắn “linh tinh” của con nào trong đt, không em **** cho ủng mả cả 2 đứa.

Điều 3: Hút thuốc thì không hun, hun thì không hút thuốc. Kinh *****…

Điều 4: Thích chết thì cứ soi con em gái em đi.

Điều 5: Đến nhà em thì đừng có giở trò bậy bạ… Nhà nghỉ để làm gì chứ.

Điều 6: Mua quần áo cho em thì phải dẫn em đi, cứ tự ý mua về mà em không thik thì khóc ra tiếng Mán nhá.

Điều 7: Quần áo em mua cho là phải mặc bằng hết, em mà thấy vứt lung tung là khỏi mặc gì luôn.

Điều 8: Hẹn hò với em mà đến muộn, em đi với thằng khác cấm kêu. Kêu em đập chết.

Điều 9: Thấy em giả vờ ngoan ngoãn khi nói chuyện với ông bà già anh cấm được bịt miệng cười. Cười…cười cái gì… Có thik cười không.

Điều 10: Thấy em bảo “Đừng” tức là “Cứ tiếp đi”, anh mà “đừng” thật em cho đừng luôn đấy.

Điều 11: Em thích làm gì là quyền của em, anh thích làm gì cũng là quyền của em.

Điều 12: Em còn chưa hỏi tội cái vụ kết hôn với con ranh nào trên Võ lâm đâu. Đấy… thích thì đi mà lấy nó luôn đi, đừng đến đây nữa.

Điều 13: Cấm lên mặt dạy đời, bảo em phải làm thế này thế nọ. Ranh con tí tuổi, biết gì mà nói như người ý…

Điều 14: Em bảo gì phải làm ngay, không được cãi. Sao…? Ơ thế chưa thuộc điều 1 à… Ngu như lợn.

Điều 15: Tan học phải đứng chờ em ở cổng. Em mà thấy đứng đấy tí tởn với mấy con khóa dưới thì em đập cho lòi kèn.

Điều 16: Đi chơi đâu phải báo cáo em, em cho phép mới được đi. Lén lén lút lút…em mà biết thì xác con bà định.

Điều 17: Phải tìm mọi cách làm cho em vui những lúc em buồn. Không là anh cũng buồn luôn đấy.

Điều 18: Đọc cho thuộc bài “18 nội quy yêu của girl 9x” . Mai em kiểm tra lại !!!