PMK is A noBAD Friend

Chuyện của Kai

Yêu dài

Giua khuya nhung khi tieng tin nhan tren dien thoai vang len, toi da~ chot* tinh? khoi nhung suynghi van?vo* trong dau. Hnay la 1 ngay mua* mo?man` cho muathu am?dam truoc mat. Con*mua* tu` cuoi’chieu` cu’ ti’tach rocrach noi mai’hien, ranh~pho’! Buoi?trua nang’ con` oi a? chay’xem’ 1 vung`da lam` do?ung? len tren doi tay tran` cua toi. Toi la 1conbe ham cong^ tiec’ viec., de roi toi fai roi`xa nhung~  dieu` dacbiet den’ ben cuocsong cua minh. Toi da ko the lua*chon thu’ nganh nghe ma toi tham`mong uoc. Tu` bo gia’ve~ va damme cua tuoi hoctro tranngap ao uoc’ voi’ khat’khao, toi buoc’ theo con duong` cua 1 nu~ nhanvien cong^so? tam`thuong`,som’ toi’ di ve. Va co’ nhung~ ton?thuong* tolon’ khi toi xa dan` anh ngay khi dang that gan`gui…
Toi von’ theo hoc ve~ tai 1noi* cach xa nha 2tuyen xe buyt, muon’ gianh` tamtri’ cho nhung~ sang’tao cung` tam^ tinh` chat^chua’ trong long ma hoa. len tung` trang giay’. Tai day, toi gap. 1nguoi thanhnien hon* toi it’tuoi? Anh sap thi daihoc. Mac du da~ chon. truong` khoi’ ky~thuat,nhung anh von’ theo hoc ve~ tu`lau,vi` me^ ma chua tu`bo conduong rieng. Cam giac lan`dau gap va nghe chuyen cua anh, toi thay’ trong do’ su*dongcam nhu chinh’ ban?than^ minh. Chinh’the’, tren nhung~ chuyen’ xe buyt ve nha, anh va toi thuong` chuyen ko nhieu,nhung lai rat hieu y nhau khi noi’ra. Anh thuong` cho` toi bat’ tuyen’xe thu2 xong moi’ chiu. roi` ben^’ ve nha. Nhung~ luc do, toi thuc*su thay minh co chut runhrinh cua 1dua’ con gai’ moi’lon’. Anh tung` noi’ thich toi. Nhung do’ cung~ la luc’ toi fai di theo con duong` khac’ ma bo’me toi da~ sap’xep. Toi bo? lop hoc ve~ va cung~ xa nhat. voi anh. Quang~ thoigian dai sau do, toi con` gap 1chang` giasu* day toi cung` dua’ban than^. Sau khi mua` thi qua di, giasu* di cung` toi tren doan. duong` ve cung bay`to tam’long nhung toi 1lan nua fai that’loi~.
Toi luon tu*nghi~ minh la dua con gai’ tam` trungbinh nhung voi’ trai’tim sat’da’,toi se~ tranh’di moi. vat can? cua tinhcam tam.thoi` ma huong’ den’ viec hoc. Nhung toi ko ngo`rang`, minh da~ quen anh, ke? pha’ di trai’tim banglanh cua toi. Toi da~ quen anh khi toi dang theo duoi uoc mo* ve~voi`. Chi? la qua nhung~ blog va doi^ ba dong` nhan’ lai., vay nhung cu’ the’, anh di theo cuoc song’ cua toi tu*.luc’nao. Anh khac voi nhung nguoi` con trai xungquanh toi. Anh luon an^can` nhenhang`, luon an ui? dung’ nhung~ dieu` toi can` khi gap. chuyen ko vui, anh luon thuong` nhac’ den’ tieng’ cuoi` khi toi buon` vo^co*’. Toi quay ra tamsu voi’ anh nhieu` viec. Toi cu’ vo^tu* nghi~ anh nhu* 1 nguoi anhtrai ma toi mong co’duoc*. Quen nhau da~ lau,chuyen tro ko it, roi` bong~ anh noi’ nguoi yeu anh da~ roi`xa anh de theo duoi uoc’mo* xa xu*’. Lan dau tien anh buon`. Toi da~ luon nghi~ anh la nguoi vuive chantinh, anh se ko bao gio buon, ma luon giup toi hai`hoa` nhung~ chuyen ko dau^ cua minh`. Nhung giong. type cua anh cham^chap do du*., nhu* 1noi~buon menhmang. Dieu la. la no’ khien toi cung buon theo,chang an ui dc j ngoai`viec. bao anh hay co gang hoctap. Toi bong~ chot* nhan ra, ko hieu minh buon vi anh dang ko vui, hay buon vi anh nhac’ den’ 1nguoi thu’3 con` den’ voi’ anh truoc ca toi. Khoang lang lon’ giua chungtoi den’ 3tuan sau, anh bao muon gap toi sau ngay thi cuoi’ky.
Do la lan dau tien gapmat, ko khac’ voi nhung~ cuoc chuyentro trcday giua~  chungtoi, nhung toi biet anh chua* du? thangbang` khi nucuoi* con guong*gao. Gap anh, toi ko co camgiac xavoi`  nhu khi chatchit nua, ma sau do, toi con` nhanra chinh’ toi khong con` thay’ anh nhu* 1nguoi anhtrai nua. Con tim toi da~ loannhip.
Dieu nay khien’ toi so hai. Toi tranh’ ne tinh cam dang dan` hien.ro~ trong tamtinh’ khi qua tung`ngay`. Toi can` hoan`thanh viec hoc cho tot,va anh cung vay. Hon* nua, anh con` moi’ chiatay nguoiyeu chua lau,toi ko du? tu*tin nhay?vao khoang?trong’ do’. Lien` theo nhung~ suytu*, toi chon. giai phap imlang doi’voi’ anh. Nhieu` thang’, anh van nhan’tin hoi?tham qua lai,nhung thi thoang toi moi’ traloi anh. Dap’lai nhung~ loi` chuc’ dip le~tet^, toi nhan’cho anh loi` vo^thuong?  vo fat. Cuoc song’ cachxa anh cu’the’ cho den’ 1ngay mua* la.thuong`…
Tro* ve sau 1ngay lamviec vatva, toi duytri nepsong’ cu~rich nhu* suot may’nam qua. Tieng’mua* loc’toc’ nhieu` cuaso khien’ toi manmac’ kho’ngu. Toi*’ cuoi’ngay`, toi nhan^. dc tieng’ chuong^ dienthoai quen than^ nhung da~ qua’lau ko nghe. Do’ la tieng’ bao’ rieng tu` so’ dienthoai cua anh. Anh noi da fai chiatay them 1 nguoi con gai’ ma anh dat. biet bao niem`hivong cho`mong. Toi cung tung` nhac’ anh giu~gin tinhyeu nay` canthan. Nhung gio`day,  moi chuyen lai van~ chi?con` anh. Va` ca? toi huong’lai.  tu`xa xoi^ nao`do’ nua.


SSS

Khung cảnh buồn đè tâm hồn thêm nặng

Sương mịt mù che nắng ở trên cao

Như đồng cảm con người ta sầu não

Rồi chợt vui chợt thấy ta là ta

 

Nắng vẫn chưa thấy đâu, và trời thì vẫn ẩm nồm mốc meo.  Dạo này đi làm bạc nhược, tâm huyết trôi tuột đi đâu, cảm giác chưa có gánh nặng mới, nhưng tinh thần có đang down. Hôm nay tưởng ấm lên đc, mà chờ mãi chỉ toàn gió lạnh toát. Người thì lờ đờ và buồn ngủ rõ sớm. Type nốt rồi gục vậy.

Đọc được 1 thứ cũ kỹ, nhưng thấy nó giúp cho mình nhìn nhận thêm được kha khá thứ hay ho, những thứ mà mình vẫn tránh tìm tránh đọc. Giờ thì hiểu hơn, biết hơn, và thấy chả còn j phải nghĩ nữa. Tự do đi thôi dù vẫn còn cảm giác nhói ^^ Lại cười nào :)


Ngày không vui

http://good-wallpapers.com/pictures/5446/Rain.jpg

Mưa bay lất phất dưới bóng đèn cao áp. Con đường cũng hun hút theo những hạt mưa li ti cuốn thẳng vào mặt nó, ướt nhoè nhoẹt. Thi thoảng nó lại đưa tay lên gạt nước mưa lấm tấm trên mắt kính, từng ngón tay lần lượt thay nhau như thế, con đường sẽ bớt nhạt nhoà hơn dù trên mắt nó, chả biết mưa cuốn vào hay là nước từ trong ứ ra. Lại nhoè nhoẹt ánh đèn …

***

Lần đầu gặp em là ngày trời nắng chói, chỉ loáng thoáng vài mảng mây dật dờ trôi, chẳng ra hình thù gì. Nó ngồi ngẩn ngơ trên phiến đá cạnh lối đi, ngắm mãi mà trí tưởng tượng phong phú không thể tạo nên những đám mây thơ mộng trên đầu. Ngửa cố cho đến mỏi, họng khô như suối mùa cạn và mắt thì hoa lên vì mặt trời thi thoảng ló ra chói loá. Nó vẫn rất ao ước chộp được 1 đám mây, hay chỉ cần là gợn mây nào đó, có hình dáng và 1 màu trắng phau cuồn cuộn, như những ngày ngồi xe đi làm nó vẫn thấy ý. Nhưng sao lúc cầm được máy đi thì chả thấy bóng dáng nào ưng ý. Đó là cái tâm tư bức xúc trước khi nó dừng máy ở đám bạn đang dạo bộ ra tít bờ rào cây leo xanh lét cuối đường. Ngắm đi ngắm lại thì đầu óc trên mây của nó cũng nhận ra nổi 1 bóng dáng lạ đi cùng …

***

Đèn nhoè nhoẹt, cảm tường như con đường giờ này còn đông lắm, nhưng lấp lánh chỉ là vài ánh đỏ của đèn phanh thôi. Mới là giữa đông, trời còn lạnh kèm chút mưa sớm của xuân sang, còn ai cô đơn hơn nó ở trên đường giờ này chứ. Ngẫm thì vẫn vô tư cười nhoẻn lên 1 cái. Nhưng chiếc xe máy có xế có ôm vừa tạt đầu nó, hất lên thêm 1 chút bẩn thỉu của trời mưa kia, khiến nó méo mó. Méo mó cả đến cái tâm trạng vốn xộc xệch từ cuối chiều, khi tan sở.

***

Bữa theo team lần đầu tiên đi chụp thành phố về đêm. Nó gặp lại bóng dáng lạ lần rình rập mây hụt. Lần này nàng không chỉ diện đẹp hơn hôm đó, mà còn mang theo cả đồ nghề, chiếc máy phim cổ mà nó từng có lần mua hụt ở trên mạng. Nảy sinh chút ngưỡng mộ với đại diện của phái đẹp, nhưng cũng có chút ghen ghét vì mình không bằng người ta, “chắc gì đã biết dùng ý chứ” !! Nó nảy ra thêm chút tò mò về nàng, và cũng phần nào là do muốn sờ thử em máy ao ước, nhưng chả sao, ý chí mãnh liệt giúp nó giữ lại 1 chút tự trọng của kẻ tiền bối trong nghề.

***

Cuối chiều hết việc, nó xin về sớm để đi ăn cưới đứa bạn cuối cùng trong đám bạn thân ( tất nhiên ko tính nó!). Từ ngày đường tình duyên lỡ dở, rồi chúng bạn lần lượt theo chồng, lấy vợ, nó càng đắm chìm trong đam mê riêng, mặc bạn bè cưới xin bận rộn, “chúng nó tự lo cho nhau, chứ bản thân nó biết gì đâu mà giúp đỡ được, thêm vướng chân”. Con bạn rục rịch yêu và chuẩn bị cưới từ nửa năm trước, nhưng nó chưa 1 lần dành thời gian quý báu để gặp gỡ. Nay bạn cưới, nó lại hăm hở đến để sung sướng nghĩ rằng nó là kẻ còn sống sót cuối cùng và giờ là duy nhất của nhóm. Rồi ai cũng lắc đầu lè lưỡi với nó như mọi lần trước thôi, nhưng nó sẽ bày tỏ niềm vui riêng cho tất cả thán phục mà xem. Dự kiến thì vẫn khác so với sắp đặt của thực tế. Nó hớn hở đến đám cưới mà bỗng đứng khựng lại trên bậc thang cuối cùng. Chú rể, hay chính xác là chồng tương lai của con bạn thân của nó ý, chả ai xa lạ, chính là anh trai của người yêu cũ. Mọi chuyện dù đã xảy ra được 2 năm có dư, nhưng cảm xúc lại nhen nhóm bừng lên trong nó. Bất ngờ, nhưng chỉ khiến cái trạng thái hào hứng của nó biến thành thái độ lạnh lùng trơ trơ sẵn có. Nó bước đến cười nhẹ với cô dâu chú rể và đám bạn xung quanh.

***

Bữa chụp đêm đó, đến trí tưởng bở phong phú của nó cũng không thể hình dung ra sự việc êm ái và bất ngờ đến vậy. Giờ nghỉ ăn bữa đêm và chia sẻ, người lạ chọn ghế cạnh kẻ thờ ơ giả vờ. Nàng hỏi kinh nghiệm chọn sáng, để tốc ra sao, nên dùng iso nào, khẩu mở thế này đã ổn chưa, và hỏi nó hướng dẫn dùng thêm về máy nàng mới tậu được… “bấm tanh tách suốt đêm mà còn hỏi”, “mới mua ah, hay là …” . Nó nghĩ về cái vụ mua hụt của nó, nhưng ko hỏi lại người lạ. Nó vẩn vơ với suy nghĩ thắc mắc tại sao lại quay ra hỏi nó về những thứ mà rõ là người lạ biết rồi. Ah mà khi tụm lại ăn đêm, người lạ thực ra cũng có 1 cái tên đẹp mà, Linh Anh.

***

Tại sảnh chính đám cưới, nó dễ dàng nhận ra Linh Anh. Nàng vẫn cầm theo chiếc máy ảnh quen thuộc bấy lâu. Và đặc biệt hơn, nàng tay trong tay với 1 người dáng vẻ thành đạt, cùng đến dự đám cưới anh trai.

Ký ức chen lấn cảm xúc, nỗi cô đơn mà nó ghìm giữ, che giấu suốt bao lâu lại quay về bủa vây nó. Thẫn thờ trong bữa ăn, lạc bước trong những câu chuyện của đám bạn. Nó chuếnh choáng đứng dậy báo mọi người về sớm. Rồi bước ra khỏi hội trường, nhằm hướng quán quen bên cầu…

***

Rượu ngấm, kính dính mưa, nước trực trào ra khỏi mắt, tất cả làm con phố bụi mờ hàng chiều giờ lung linh, như là nó đang đi vào 1 ảo mộng nào đẹp lắm. Chợt tỉnh khỏi những mơ hồ, nó bóp phanh vội vàng khi ánh đỏ to dần trên kính. Xe lảo đảo rồi cũng vừa kịp dừng lại, xoay ngang trước một chiếc xe tay ga đang nằm trên đường, bánh xe vẫn quay tít như vừa mới ngã. Thoát ra khỏi mọi mông lung xấu xí, nó tỉnh hơn, đưa người đang ngồi nhăn nhó bên đường đến phòng khám gần nhất.

Xong, lủi thủi ra về. Một ngày buồn và tệ cho suốt hơn 2 năm âm thầm gìn giữ. Nó thấy đáng đời cho chính bản thân nó, kẻ đáng bị như vậy vì những sai sót vô tâm. Vẫn chỉ còn lại công việc và những đam mê riêng….


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.